Sticky post
Thursday, October 15, 2009 6:49:37 PM
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Rất có thể chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau - mà là yêu người khác"
Những câu thơ chắc muôn đời vẫn nhạt
Bởi lời hứa ngủ quên -
có nhắc lại bao giờ...
Rất có thể...
em sẽ lại đắm mình trong những vần thơ
Nhưng không phải cho anh!
mà là cho người khác....
Ấm êm môi - giọng hát trầm cũng lạc
Sũng ướt cỏ mềm - bật khóc trái tim đau.
Rất có thể chẳng còn nữa - giọt mưa đêm
Em cũng thế - ko còn một lần nhớ
Cuối còn đường cô đơn ko còn nữa
để nụ cười thắm lại những ngày qua.....
Rất có thể ta sẽ yêu người khác
Nhưng sâu thẳm trong lòng - tim vẫn hướng về nhau
Có lẽ rằng đã vượt qua nỗi đau
Nên có những nỗi đau không làm đau ai nữa
Rất có thể
vì đời trôi quá nửa
Nên tìm nhau bên những thoáng môi mềm
Dạo khúc tình nồng trong câu hát xa êm
Rất có thể
Ừ rất có thể ta lại yêu nhau
Đoạn đường dài, ta tìm những mưa mau
Nhói lòng ai - kẻ đi tìm ngày cũ
Rồi có những câu thơ đêm - ngày - mất ngủ
Rất có thể là - ta phải lãng quên thôi
Rất có thể....
Mỗi cuộc tình đi qua...bao giờ cũng thế
Có một niềm vui và vạn những buồn đau
Vui ít ghê, mà sầu cứ chất cao
Để những cuộc tình kế nỗi đau càng thấm thía....
Lòng tự hỏi....
Ta có yêu nhiều đâu, sao buồn đau lia lịa?
kể cả những cái thoáng thầm cũng chết ngất con tim
Đã an phận rồi , và đã cố im lìm
Vậy mà ác,Người vội đến khơi chi ngọn lửa tình,rồi tắt?
Rất có thể...Vì người ta đến nói lời yêu say ngất
Nên Ta hoá khờ nên ngờ nghệch đáng thương
Trách gì đây khi hai đứa hai đường...
Mà buồn đau kia...dĩ nhiên Là có thể..
Có thể một ngày
ta chẳng còn là của nhau.
Bởi dĩ vãng hơn một lần đã hết
Kết thúc câu thơ trong nắng chiều - thấm mệt
Người xa người -
liệu phố có cô đơn...
Có thể nào kí ức chẳng là mơ?
Chẳng khờ khạo như vần thơ em viết?
Những nhớ mong , đợi chờ tha thiết
Có thể nào anh biết - một lần thôi?
Có thể một ngày nỗi nhớ chẳng chơi vơi
Sẽ rất giống với những gì em nghĩ
Chốn thiên đường sẽ chẳng là mộng mị
Em ko một lần lạc bước tới lãng quên...
Sunday, August 30, 2009 4:42:56 PM
Hôm nay, một ngày mới đã bắt đầu
Tôi có toàn quyền sử dụng ngày hôm nay theo cách tôi muốn
Tôi có thể bỏ phí hoặc biến ngày hôm nay
Trở nên có ích cho mình và mọi người.
Mỗi việc tôi làm hôm nay đều quan trọng.
Vì tôi đã đổi một ngày trong cuộc đời để thực hiện chúng.
Khi ngày mai tới, hôm nay sẽ ra đi mãi mãi.
Mong rằng tôi sẽ không hối tiếc
Cái giá tôi đã trả cho ngày hôm nay.
Hoài bão tôi nuôi trong tâm trí
Ý tưởng tôi ấp ủ trong trái tim
Tôi sẽ quyết làm bằng cả cuộc đời mình để đạt được điều đó
Và tôi sẽ trở thành người đúng như vậy.
Sunday, August 30, 2009 4:39:57 PM
Có một điều giản dị mà lại vô cùng quý giá, một khi đã mất đi là không bao giờ có thể lấy lại được, đó chính là thời gian.
Để biết giá trị của một năm, hãy hỏi người sinh viên không được lên lớp.
Để biết giá trị của một tháng, hãy hỏi bà mẹ đã sinh con sớm.
Để biết giá trị của một tuần, hãy hỏi biên tập viên của một tờ báo phát hành mỗi tuần.
Để biết giá trị của một phút hãy hỏi một người vừa bị lỡ chuyến tàu.
Để biết giá trị của một giây hãy hỏi một người vừa tránh được một vụ tai nạn.
Để biết được giá trị của một phần nghìn giây, hãy hỏi người chỉ giành được cúp bạc trong thế vận hội Olympics.
Hãy trân trọng từng giây phút bạn có. Và càng trân trọng nó hơn vì đó là những khoảnh khắc quý giá bạn có thể dành cho những người thân yêu.
Bạn hãy nhìn mà xem, chiếc kim đồng hồ lúc nào cũng chạy!
Thời gian không đợi chờ ai bao giờ cả.
Ngày hôm qua đã thành quá khứ.
Ngày mai quá bí ẩn.
Chỉ có ngày hôm nay chính là một món quà. Hãy sống cho hiện tại.
Chúng ta thường quên nói với những người chúng ta yêu quý là họ có ý nghĩa như thế nào với chúng ta. Hãy nói với họ ngay trong ngày hôm nay.
Sunday, August 23, 2009 12:29:35 PM
Em luôn mặc cảm vì:
Em không đẹp…
- Anh cần một người phụ nữ có trái tim và tâm hồn đẹp chứ không đi tìm một vẻ đẹp mà vô hồn.
Đôi mắt em có chút "nắng buồn"…
- Anh chỉ nhìn thấy một bức tranh rực rỡ bình minh trong đôi mắt ấy. (Chỉ có em và anh hiểu được mà thôi)
Bàn tay em xù xì, thô ráp…
- Anh lại cảm nhận được từ đó hơi ấm của một người vợ, người mẹ tuyệt vời.
Anh cao còn em thấp…
- Tốt rồi, nhỡ may trời sập thì ít ra điều duy nhất anh có thể làm là dùng chiều cao ấy để che chắn cho em.
Em hay khóc…
- Em thật tốt bụng những giọt nước mắt của em đuổi tan cả một mùa hạn hán.
Em hay gây ra những điều phiền toái…
- Nó giúp anh thực hành những bài học về lòng kiên nhẫn và sự độ lượng mà trước đây anh mới chỉ được biết trên lý thuyết.
...
Em yêu, dù cho em không hoàn hảo thì anh vẫn yêu em, yêu những cái thuộc về con người em. Với anh, em là một cô gái có đủ dũng cảm để đón nhận yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho anh và những người xung quanh. Nếu em hoàn hảo có thể em sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hi vọng. Em sẽ không cần sự phấn đấu để nuôi dưỡng một ngày mai tốt đẹp hơn. Em sẽ không bao giờ biết được cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương em. Em sẽ không thể biết được mình thiếu gì và tha thiết mong muốn điều gì…
Sunday, August 23, 2009 12:26:02 PM
Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?
Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em.
Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.
Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...
Ngày thứ 1 :
Anh vẫn đi chơi với đám bạn, anh cười nói vui vẻ như chưa từng xảy ra điều gì. Anh cảm thấy mọi việc vẫn diễn tiến rất bình thường, như một ngày bận rộn và không gặp được em, chỉ thế thôi! Anh tự nghĩ không biết em có đang nhớ đến anh như những ngày trước em nhắn tin hỏi anh đang làm gì không. Không biết em có khóc nhiều như những cuộc cãi vả của chúng ta ngày trước không.
Ngày thứ 2 :
Em không buồn nhiều, điều đó làm em thấy lạ, lạ vì sự thay đổi của chính mình. Có lẽ những người bạn thân đã dạy em cách mạnh mẽ như thế, em vẫn hạnh phúc vì em không bị bỏ rơi một mình, những người bạn luôn bên cạnh an ủi và động viên em, chọc em cười và không để em khóc. Hai ngày rồi, mỗi thứ vẫn bình thường thôi, vẫn là những ngày không tin nhắn, không gặp nhau, không một lời hỏi thăm, nó đã quá quen thuộc và em không bị mất thăng bằng khi mọi chuyện diễn ra như thế.
Ngày thứ 3 :
Anh cảm nhận cuộc sống của mình đang trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Không còn những tin nhắn vào buổi sáng, em chúc anh một ngày mới tốt lành nữa, không còn nhìn thấy em cười và mái tóc em bồng bềnh bay trong gió khi em đứng trước cửa nhà anh, lúc đó em thật đẹp và đáng yêu như một thiên thần. Sao bỗng nhiên anh nhớ em quá, heo con ngốc nghếch của anh ơi.
Ngày thứ 4 :
Hôm nay em chạy xe trên những con đường quen thuộc của chúng ta, bao nhiêu kỉ niệm tràn về làm tim em chợt nhói. Em đang phải đối diện với một sự thật mà em từng nghĩ sẽ không thể nào xảy ra như thế. Người ta chở nhau trên xe, nắm tay nhau đi trên đường, hình ảnh đó thật giống với chúng ta, đúng không anh? Phải chăng vì em bướng bỉnh, tình yêu của em chẳng dịu dàng, ngọt ngào, có đôi khi quá ồn ào làm anh mệt mỏi?
Ngày thứ 5 :
Anh không thể ép bản thân dừng suy nghĩ về em. Anh đã không chờ đợi được nữa. Anh không thể đối diện với sự thật rằng anh đã mất em, mất mãi mãi?? Sao em vẫn không nhắn tin cho anh? Sao em không biết anh đang mất thăng bằng như thế nào khi em bước ra khỏi cuộc sống của anh quá nhanh? Anh nhớ em và anh muốn được gặp em. Anh muốn nghe giọng nói của em và được ôm em vào lòng. Em có biết em đã làm đảo lộn cuộc sống của anh đến thế nào không? Anh điên lên vì anh biết một điều chắc chắn trong anh: Anh vẫn còn yêu em.. yêu nhiều lắm!
Ngày thứ 6 :
Những dòng tin nhắn của anh làm em khó hiểu, và em đã suy nghĩ về anh rất nhiều. Bỗng nhiên em thấy lo lắng cho anh quá. Em biết dù anh có làm điều gì khiến em buồn, em đau, những chuyện ngỡ như không thể tha thứ được, thì em vẫn quan tâm và yêu anh rất nhiều. Dẫu hai chúng ta không đi cùng trên một con đường, em vẫn luôn chúc anh được hạnh phúc. Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để anh được hạnh phúc?
Ngày thứ 7 :
Xin em đừng chúc anh hạnh phúc, vì em chính là hạnh phúc của đời anh. Anh không thể thiếu em được, em đã chiếm một vị trí quá quan trọng trong trái tim anh rồi. Một lời xin lỗi anh chẳng bao giờ dám nói, bởi anh biết xin lỗi chẳng bao giờ là đủ. Anh vẫn cười, nụ cười em nói rằng thích nhìn để yêu đời và vui vẻ hơn, anh cười để giấu đi nước mắt cho riêng mình.
............
.........
..
- Chúng ta luôn cần có nhau!
- Anh yêu em
- Em chưa bao giờ hết yêu anh
Nếu được trở lại bên nhau, chắc chắn anh sẽ không để mất em một cách vụng dại thêm lần nào nữa. Anh đã biết giá trị thực sự của một điều gì đó khi anh vô tình làm mất nó. Và giờ anh đã biết một điều mà trước khi mất nhau anh đã không biết: Anh yêu em nhiều hơn anh tưởng.
Bây giờ em mới biết, lời nói đôi khi nói ra thật dễ, nhưng lòng dứt khoát mới khó, và nhiều khi, con người ta chia tay để lại yêu nhau...
Saturday, August 22, 2009 2:22:55 PM
Bạn để hai bàn tay đối diện, gập ngón giữa lại và áp sát vào nhau rồi cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón. Bạn sẽ thấy các ngón cái, trỏ, út đều dễ dàng tách ra nhưng riêng hai ngón áp út lại không thể rời.
Và đây cơ sở để người Trung Quốc đưa ra một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục về lý do đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.
Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.
Khi thử úp hai bàn tay theo kiểu đã nói ở trên, bạn sẽ thấy chỉ có ngón áp út là không thể tách nhau ra được. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.
Còn với ngón áp út, bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi không thể tách rời chúng ra khỏi nhau. Đó là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó không thể tách rời suốt cả cuộc đời, cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa.
Đó chính là lý do tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.
Wednesday, August 19, 2009 12:02:32 AM
- Anh
- Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!
* Ngày đầu tiên.
“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!”
“Tại sao?”
“Vì trò chơi đã bắt đầu"
“Nửa tiếng nữa sẽ sang.”
“ Tối nay mình đi ăn kem nha!”
“ Tại sao?”
“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“7h30”
11pm
“Ngủ ngon…xxx”
“Sao không nhắn lại?”
“Tại sao?"
“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“Ừh thì ngủ ngon!”
Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.
Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.
* Ngày thứ hai.
“Em đang đứng trước nhà anh.”
“ Làm gì?”
“ Mở cửa rồi sẽ biết.”
- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh.
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả.
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
-Hì hì….
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“G9”
Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.
Vui!
Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh
* Ngày thứ ba.
“Em đang đứng trước nhà anh.”
“Ừh”
- Mua gì đấy?
- Ăn đi rồi biết.
- Đã ăn chưa?
- Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
“ Tối nay lại ăn kem nhé!”
“Sao ăn mãi thế?”
“Em thích”
“Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!”
“Oh!”
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:15pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:30pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00
- Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh
- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!
Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.
Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
* Ngày thứ tư.
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh!
- Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ….
“Có muốn ăn kem không?”
“ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”
“Ừh”
11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”
Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!
* Ngày thứ năm.
“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
“Ngủ ngon em nhé!”…..
Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.
* Ngày thứ sáu.
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
- Đồ ngốc!
- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..
11pm
“Ngủ ngon anh nhé….xxx”
“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”
Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???
Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!
* Ngày thứ bẩy.
“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta”
“ Gì thế”
“ Sang đón em sẽ rõ.”
“Tinh vi”
- Sao? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì
- Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…
- Ăn tối nhé!
- Ăn tối???
- Ở đâu?
- Nhà em
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ
- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trể rồi, anh về đi.
- Ờ….
“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”
“Ừh”
“Thế anh đã thích em chưa?”
“ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”
“ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”
“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”
“ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”
“ Ngủ ngon love….x”♥
Tuesday, August 18, 2009 11:59:05 PM
Nếu anh là nắng thì em sẽ là mưa nhé. Vì sao lại nói như thế à? Đơn giản thôi, vì nắng cũng như anh. Đi dưới trời nắng, rất dễ khiến ta thấy nóng bừng hai má, và đôi khi em cũng... như vậy khi ở bên anh. Còn tại sao em là mưa ư? Điều này để cho em giữ lại thành bí mật của riêng em nhé.
Mưa hay nắng thì cũng quan trọng và cần cho nhau anh nhỉ? “Khi trời nắng có mưa về dịu ngọt, khi trời mưa có nắng về sưởi ấm...”. Mưa sẽ xoa dịu những ngày nắng gắt, còn nắng lại đem đến cho người ta cảm giác tươi mới, bình yên và sáng sủa. Chẳng thế mà người ta vẫn hay nói: “Hết mưa rồi, trời lại nắng lên thôi" đấy sao? Nhưng cũng không phải nắng mưa không bao giờ gặp được nhau anh nhỉ? Vẫn nhớ một bài hát hồi bé em hay hát, về cơn mưa nhỏ “vừa khóc xong đã cười" ấy. Đó là lúc nắng và mưa gặp nhau đấy. Và khi nắng mưa gặp nhau, có một thứ rất đẹp xuất hiện mà em chắc rằng chẳng mấy người lại không thích ngắm nhìn, đó là Cầu vồng.
Mỗi hạt mưa đều cần có một hạt nắng. Anh có là giọt nắng của em không?
Anh và em, làm nên cầu vồng tình yêu...
Nếu anh là mây thì em sẽ là gió nhé. Anh sẽ là một đám mây đầy màu sắc thật đẹp, còn em sẽ là cơn gió đưa mây đi đến những nơi em thích. Nhớ nhé, em cũng có thể đưa anh đi được đấy, chứ không phải như câu hát: “Chàng là gió, thiếp là hạt cát” kia đâu. Em cũng rất thích câu chuyện về Cây, Lá và Gió, và nói thật là em chẳng muốn chuyện của chúng mình như câu chuyện ấy đâu. Nhưng nếu hỏi rằng em thích là ai trong 3 nhân vật đó, em vẫn chọn gió, một cơn gió mạnh. Và tự nhiên em lại tự hỏi mình rằng: Liệu khi là gió, em có bao giờ đổi chiều hay không? Chắc là cũng... có đấy, vì biết đâu cũng có người đang đợi gió đổi chiều thì sao?
Nếu anh là chiếc điện thoại di động thì em sẽ là cái màn hình hay là bàn phím nhé. Đừng hỏi tại sao em không muốn là chiếc móc điện thoại xinh xắn, đầy màu sắc. Không đâu! Bởi điện thoại của anh liệu có sử dụng được không nếu không có màn hình hay là bàn phím? Và còn một điều quan trọng hơn nữa: Móc điện thoại chỉ là vật trang trí cho điện thoại thôi, không có nó, điện thoại của anh vẫn dùng tốt.
Nếu anh là Đất thì em sẽ là Biển nhé. (Mặc dù biết mình chẳng xứng là biển xanh đâu, nhưng cứ thử nghĩ thế xem, anh nhỉ?). Em nói rồi, em chẳng muốn là Cây đâu, thế nên đừng thắc mắc là tại sao anh là Đất rồi mà em chẳng là Cây? Biết tại sao anh là Đất còn em là Biển không? Đây này:
"Biển cuốn vào lòng tất cả lo âu.
Chả có thế biển già đi vì bao nhiêu trăn trở.
Dành cho đất những làn êm sóng vỗ.
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.
.... Chiu chắt bao năm cho đất rất nhiều.
Đất không biết cứ ngày càng lấn mãi".
(Nếu anh muốn biết đầy đủ và rõ hơn, anh tự tìm đọc hết cả bài thơ đó nhé. Đó là bài “Biển” của Nguyễn Thị Hồng Ngát, mà em rất thích )
Nếu anh là..., thì em sẽ là...
Nếu anh là biển, em sẽ là đất nhé...
Nhưng cuối cùng em cũng nhận ra rằng đây chỉ là trò chơi “Nếu... thì...” mà hồi nhỏ em vẫn thích chơi đó thôi. Trong tình yêu, có bao giờ nói: “Nếu... thì...” được không anh?
"Em là em, anh vẫn cứ là anh.
Chẳng thể nào qua Vạn lý trường thành.
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật".
Nhưng... em vẫn mong rằng một ngày nào đó, ta sẽ vượt qua được bức Vạn lý trường thành đó..
Tuesday, August 18, 2009 11:54:22 PM
Gió nhẹ, chong chóng quay...
- "Ấy lúc nào cũng quay mãi thế à?", chợt gió hỏi chong chóng.
- "Uh, có lẽ vậy!", chong chóng đáp, - "Vì ấy thổi nên tớ phải quay."
- "Vì tớ sao???", gió ngạc nhiên.
- "Vì ấy. Vì ấy mà tớ quay, cũng vì ấy mà tớ sống. Nếu ko quay thì tớ chỉ là 1 cái chong chóng chết!"
- "Nếu... nếu có 1 ngày tớ ko còn ở bên ấy nữa...", gió ngập ngừng.
-------------------------------------------------------------------------------
- "Tớ phải đi", đột ngột gió lên tiếng.
- "Thật sao??!!" ‘๑’ Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng đã tới ‘๑’ "Ấy đi đâu? Có trở về nữa ko?", hoảng hốt chong chóng hỏi.
- "Tớ chưa biết, nhưng liệu ấy có chờ tớ ko?", gió hỏi lại.
- "Tớ sẽ !!!!."
Rồi gió đi. Chóng chóng ở lại & chờ đợi.
...Chờ đợi mòn mỏi ngày này qua ngày khác...
Nhưng bất chợt 1 ngày, chong chóng nghĩ:
Bình thường thì chong chóng cần gió, gió như là nguồn sống của nó. Chong chóng thiếu gió, chong chóng ko còn sức sống, nhưng khi gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy [...]
Phải làm sao đây? Tiếp tục đợi chờ gió lên ư? Chong chóng ko thể giữ chân được gió, gió quen tự do rồi.
Sao ko thử tìm ai đó để thổi quay chong chóng nhỉ? Hay là bẻ gãy mấy cái cánh của chong chóng luôn cho rồi?
Bị người khác bẻ gãy, chong chóng có buồn ko?
Chong chóng buồn hay gió buồn?
Tại sao ta ko đủ sức để thổi cho chong chóng quay?
Vì... ta là chong chóng. Chong chóng cũng chính là ta.
Nếu bây giờ có gió... thì đã sao nào?!
Chong chóng ko còn muốn quay nữa, vì chong chóng biết, dù có quay mạnh thế nào thì nó cũng đâu thể
bay lên...
1 2 3 Next »