1. Nhìn nhận mọi bề mà đi đến Minh Sáng

1. Nhìn nhận mọi bề mà đi đến Minh Sáng

Subscribe to RSS feed

Chan' chi? muon' die

Chan qua! tai minh thoy, tai cai Gd nay..no phuc tap va thuc dung qua...toan tinh va phan biet qua...mik noi nhu the ko dung sa0?that su chan ko the noi...neu nhu lan do thuoc ma chuan chac mik cung die roi chang con ton tai den ngay nay nua...
Tai sa0?..tai sao...Ong troi lai sinh ra con vao hoan canh nhu the nay? roi vao ra dinh nhu the nay>? tai sao con ko dc...nhu nguoi ta...tai sa0 ..tai sa0 Me. con lai kho nhu the?lai bi benh nhu the?ha Ong Troi?..hay tai con hien`...kem coi? ko co tieng noi trog GD nay? nen mik lam Vo mjk kho roi...
..Ma Ong Bo mik sa0 lai la con nguoi nhu the...ko co tinh nguoi voi Me. toi...ko co trach nhiem gi voi Me. toi..de me. toi kho ca?doi...toi han^. lam'''toi han^. lam..
Toi la mot nguoi lam ko len...noi ko ra loi...that..chan...
Sa0 con mu. gia mom mep...chua ngoa ...khon ngoan qua...mieng luoi uon' su. doi`..
Ba` ta muoi phan` sa0 Ba` Lan ko dc mot phan`...sa0 lai the???
Cai nha nay song Thuc Dung. qua....toi phai lam gi???
Toi tra thiet cai gd nay. cai nha nay nua..? nhung ma Vo toi lai can`...
Sa0 me. toi lai kho? ca doi ma toi lai ko do dan gj? ko biet lam gi de? co trach nhiem voi Ba? de doi Ba do kho? doi ba` da qua kho ve TC rui?
toi that bat tai...toi han^ toi....

Công việc, làm và không nên làm!!

Tâm rộng trời đất rộng

Có một vị tín đồ mỗi lần nổi giận khi tranh chấp với người khác, liền trở về nhà chạy quanh nhà và khu đất của mình ba vòng, sau đó ngồi bên bờ ruộng thở dốc. Ông làm việc rất nỗ lực, nhà cửa của ông càng ngày càng lớn, đất đai cũng càng ngày càng rộng, nhưng bất kể nhà cả đất đai rộng bao nhiêu, chỉ cần tức giận khi tranh chấp với người khác, ông vẫn chạy quanh nhà và khu đất của mình ba vòng.

Đến khi ông già đi, nhà cửa đất đai càng rộng lớn. Khi tức giận, ông vẫn chống gậy đi quanh khu đất, khi mặt trời khuất núi mới đi hết ba vòng, ông ngồi bên bờ ruộng thở hổn hển. Người cháu của ông ở bên cạnh nói:

- Ông nội! Ông nội đã già, ở vùng này cũng không có ai đất đai rộng lớn bằng ông, ông không thể giống như trước, hễ nổi giận là chạy quanh khu đất. Ông có thể nói cho cháu biết, tại sao mỗi lần nổi giận ông phải chạy quanh khu đất ba vòng.

Thấy cháu nội khẩn cầu, cuối cùng ông ta đành nói ra bí mật chôn giấu trong lòng nhiều năm, ông nói:

- Lúc trẻ, mỗi lần tranh cãi với người khác, nổi giận, ta liền chạy quanh khu đất ba vòng, vừa chạy vừa nghĩ, nhà của ta nhỏ như thế, đất của ta hẹp như thế, ta đâu có thời gian, đâu có tư cách để nổi giận với người khác. Nghĩ đến đây, ta liền hết giận, thế là ta dành tất cả thời gian để nỗ lực làm việc…

Lời bàn:


Trong tính cách của mỗi người, đều có mặt mà bản thân không thể chịu đựng, đó là nguyên nhân của nổi giận, nhưng khi cái tâm nghĩ càng rộng ra, di chuyển sự chú ý vào sự nghiệp, thì tâm tình không vui sẽ nhanh chóng tiêu tan.


--------------------------------------------------------------------------------

Đạo nuôi trâu

Có một lão nông đem cỏ của trâu ăn bỏ lên trên mái hiên của một chòi tranh nhỏ, có người thấy vậy ngạc nhiên hỏi:

- Sao ông lại bỏ cỏ trên mái hiên để cho trâu ăn?

Lão nông đáp:

- Loại cỏ này không được ngon, nếu ta bỏ dưới đất, trâu nó không thèm ngó tới; nhưng bỏ ở trên mái nhà khó với tới, nên nó cố với lên để ăn, ăn cho đến khi sạch hết cỏ.

Lời bàn:


Người ta thường không quý trọng những thứ quá dễ có được, lại mơ ước những thứ không có được.


--------------------------------------------------------------------------------
Cứu cá mắc cạn

Lúc trời vừa sáng, có một thanh niên đi dạo trên bờ biển, thấy một lão thiền sư nhặt những con cá mắc cạn thả xuống biển. Người thanh niên hỏi lão thiền sư:

- Ngài sao phải làm như thế?

Lão thiền sư đáp:

- Cá mắc cạn nếu không cứu nó, mặt trời lên nó sẽ chết.

Người thanh niên nói:

- Nhưng bãi biển dài vô tận, cá mắc cạn nhiều vô số kể, sự nỗ lực của ngài cũng đâu có ích gì?

Lão thiền sư nhìn con cá cầm trong tay, rồi thả nó xuống biển, nói:

- Chí ít cũng có ích đối với con cá này.

Lời bàn:


Chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm. Mọi người thường coi thường những việc nhỏ, mà không biết rằng mỗi việc lớn đều do những việc nhỏ hợp thành. Nếu mỗi người đều làm tốt từng việc nhỏ, thì trên đời này không có việc lớn nào là làm không được.

Em Cần một Bờ Vai Để Khóc..!

“Tôi yêu từng tật xấu của anh ấy. Mọi cái thuộc về Trịnh Cung đều trở thành máu thịt của tôi. Với tôi, anh Cung hoàn toàn là một bạch mã hoàng tử lý tưởng mà khó ai so sánh kịp”, nhà thơ Phương Lan tự hào nói về người chồng hơn cô 42 tuổi.
Ngôi nhà của Trịnh Cung - Phương Lan, một trong những cặp vợ chồng nghệ sĩ lạ lùng nhất Việt Nam, nằm trong con hẻm rộng trên đường Cách Mạng tháng Tám (TPHCM).



Buổi sáng, chồng dậy lúc 6 giờ, uống cà phê, đọc báo. 7 giờ, gọi vợ và con dậy ăn sáng rồi đưa con đến trường. Sau đó, chồng đưa vợ đến lớp nhảy hiện đại hoặc hồ bơi. Rồi chồng đến công viên Tao Đàn tập thể dục, gặp gỡ nhóm bạn văn nghệ sĩ, sau đó về nhà sáng tác. Buổi tối, cả nhà cùng nhau đi ăn ngoài hoặc quây quần ở nhà.



Đừng nhìn màu tóc của họ, đừng cắc cớ với những câu hỏi chất vấn thường tình, sẽ thấy đây là một cặp vợ chồng rất bình thường, với hạnh phúc bình thường. Thế nhưng, nếu đặt mình là người trong cuộc, phải cân đo hạnh phúc trong quỹ thời gian eo hẹp biết trước, thì cảm nhận cuộc hôn nhân của họ có quá nhiều khác biệt.



Tất cả sự khác biệt trong cuộc hôn nhân của anh chị, đơn giản chỉ là xuất phát từ sự tréo ngoe giữa hai người vào năm Phương Lan sinh ra. Sự tréo ngoe ấy cụ thể như thế nào, thưa anh?



Trịnh Cung: Đó là năm 1981, tôi 42 tuổi, đang làm việc ở Sở Y tế TPHCM. Thời đó, phong trào làm tuyên truyền kế hoạch hoá gia đình rất mạnh. Tôi được giao nhiệm vụ vẽ băng rôn, áp phích, pa nô để tuyên truyền. Nhờ đó, đến nay tôi vẫn rất rành về kiến thức, hình ảnh sinh đẻ và kế hoạch hoá. Lúc ấy tôi vẽ lu bu luôn. Mà pa nô tấm nào chả hoành tráng, thế là tôi cứ quần cộc, cởi trần, nằm bò ra mà vẽ. Có lần, bác sĩ Lê Thanh Hải chụp ảnh tôi đang miệt mài và trêu: “Tấm hình lịch sử về hoạ sĩ lớn đó nha”. Còn Phương Lan hả, năm đó mới khóc oe oe.



Phương Lan: Trời, không tính thì thôi, chứ tính lại, thấy tụi mình rất không liên quan (cười lớn)



Gia đình hạnh phúc của Trịnh Cung, Phương Lan


Cho đến khi hai người gặp nhau, chắc chắn sự tréo ngoe kia vẫn giữ nguyên bản chất chứ? Khó tin có một tiếng sét ái tình giữa hai người, phải không?



Trịnh Cung: Phương Lan trước đây là phóng viên báo Sinh viên. Qua giới thiệu của một cô bạn, Lan tìm gặp tôi nhờ tư vấn những kiến thức cơ bản về hội họa để đi phỏng vấn một hoạ sĩ trẻ. Tôi tiếp xúc với Lan bình thường như bao người khác. Ấn tượng, có chăng đó là cô gái trẻ, xinh và thông minh. Cô ấy hỏi xin số điện thoại của tôi, tôi cho một cách đầy cảnh giác, sợ biết đâu cô ấy thích mình theo kiểu tình cảm tuổi mới lớn thì mệt.



Phương Lan: Tôi đã chuẩn bị tinh thần để gặp anh. Thực ra, tôi mê bài thơ Lời cuối cho tình yêu của anh từ hồi bé tí. Cho nên, tôi đi gặp anh như đi gặp thần tượng. Không ngờ, cuộc trò chuyện vượt quá sự mong đợi của tôi. Anh vừa am hiểu nhiều lĩnh vực nghệ thuật vừa trẻ trung, dí dỏm và có điều gì đó rất thân quen. Nếu gọi là “sét” thì chắc hôm đó, tôi bị đánh trúng rồi.



Nghe đồn từ sau lần gặp mặt, Phương Lan đã chủ động tấn công bằng câu nói trọng đại: “Em cần một bờ vai để khóc”? Không lẽ từ sự dửng dưng dè chừng ban đầu, anh đổ ngay chỉ vì câu nói đó?



Phương Lan: Vụ này phải kể cho có ngọn có ngành, không thì nhiều người hiểu lầm tôi. Tôi không đến nỗi yếu đuối, đường đột, táo bạo như vậy. Sau hôm gặp, tôi nhắn tin cho anh: “Đây là số của Phương Lan, anh lưu giùm em nhé”. Sau đó tôi thất tình, đau khổ nằm nhà khóc, không muốn liên lạc với ai. Anh gọi tới, tôi cũng không bắt máy. Anh để lại tin nhắn: “Em gặp chuỵên gì vậy? Anh có thể giúp gì cho em không?”. Thấy vậy, xúc động, tôi mới nhắn lại: “Em cần một bờ vai để khóc”. Vậy là thành chuyện.



Trịnh Cung: Đúng ra là lần gặp đầu tiên, tôi không dửng dưng với Lan, mà đó chỉ là thói quen ứng xử bởi khoảng cách tuổi tác. Làm sao không chú ý một cô gái như Lan. Nhưng chỉ đến khi đọc tin nhắn của Lan, tôi mới suy nghĩ rất nhiều. Tôi cho rằng cô ấy là món quà cuộc sống dành cho mình. Lan đã đặt niềm tin ở mình thì mới nhắn thế thì mình cũng không thể phụ niềm tin của cô ấy.




Nhưng thực tế nhiều khi lại rất khác với niềm tin hay trách nhiệm vì sự tín nhiệm. Anh chị đã rút ngắn khoảng cách tuổi tác giữa hai vợ chồng như thế nào?



Trịnh Cung: Tình yêu của Lan tiếp cho tôi thêm nguồn sinh khí mới. Tâm hồn tôi trẻ lại, sáng tác của tôi trẻ lại. Cũng may sao, Lan đến kịp lúc, bạn bè tôi đã qua đời gần hết. Cô ấy đến từ một thế hệ trong tương lai, năng động, nồng nhiệt, trẻ trung và táo bạo. Gặp Lan, tôi sống bằng hiện tại nối tiếp tương lai. Tôi không cố ý, mà từ vô thức, tình yêu của Lan đã đưa tôi đến gần Lan.



Phương Lan: Sự trải nghiệm và lạc quan của anh làm tôi cảm thấy cuộc sống của mình ở bên cạnh anh bình yên, thoải mái vô cùng, Tuổi trẻ chúng tôi có thừa mọi thứ trừ kinh nghiệm. Tuổi trẻ cũng hay lầm tưởng ở những giá trị ảo của cuộc sống, Còn sống với anh, tôi học được bài học đơn giản hoá mọi thứ và trách nhiệm dám làm dám chịu.



Ở trong hạnh phúc có lúc nào anh chị ngờ vực về một sự trả giá nào đó cho cái bất thường, như người ngoài vẫn suy đoán?



Phương Lan: Tại sao mọi người cứ cố tình xăm xoi hạnh phúc của chúng tôi, trong khi tôi thấy chúng tôi cũng bình thường như bao nhiêu cặp vợ chồng khác. Chúng tôi đang tận hưởng hạnh phúc từng ngày trong hiện tại nên không quan tâm đến sự trả giá vô lý nào đó.



Trịnh Cung: Tôi khẳng định không có sự trả giá nào cả. Nếu có, đó là lòng tự trọng của chúng tôi trước miệng lưỡi người đời. Quan trọng là thời điểm ban đầu chúng tôi đã cùng nhau vượt qua được, bây giờ không còn gì phải bận tâm. Sự bàn tán của dư luận thậm chí còn là động lực giúp tôi sống đàng hoàng tử tế trong nề nếp gia đình, để lo lắng chu toàn cho vợ con, chứ không như trước đây, tôi thích sống lang bạc. Phải nói từ khi quyết định sống với Lan, tôi đã thay đổi cách sống một trăm tám mươi độ.



Còn ngờ vực hả? Ờ, tôi không làm tin được cuộc sống của tôi bây giờ là thực. Sau nhiều năm cô đơn lang bạt, 70 tuổi, tôi lại được sống tri âm đầm ấm với vợ đẹp, con ngoan. Rõ ràng đây là một giấc mơ.



Về phía anh đã đành, nhưng công chúng vẫn có cái lý khi hoài nghi cùng với tình yêu mà Phương Lan dành cho anh, còn có sự hài lòng của cô ấy về ngôi nhà đẹp ở Trung tâm Sài Gòn và gia tài mấy chục bức hoạ của chồng. Anh nghĩ sao?



Trịnh Cung: Như vậy thì công chúng lầm to rồi. Khi Lan gặp tôi, tôi không ở trong ngôi nhà này, mà là một căn phòng thuê 50 mét vuông, có cầu thang đỏ dẫn lên phòng. Sau này, tôi có bức hoạ đặt tên là "Cầu thang đỏ" để đánh dấu cuộc tình của chúng tôi mà. Còn gia tài mấy trăm bức hoạ thì ở Sài Gòn này không chỉ mình tôi có. Chúng tôi là những nghệ sĩ đồng điệu nhau ở những cảm xúc quá khác với sự toan tính tầm thường như một số người quen toan tính tầm thường.


Con anh chị giống hệt bố và hiếu động như thế có chút nào ảnh hưởng tài năng và cá tính nghệ sĩ từ bố mẹ không?



Phương Lan: Tôi chỉ thấy con mình giống bố kinh khủng, từ những tật xấu, mắt mũi, bàn tay, bàn chân, nhất là dáng đi . Cả cái tính tếu táo cũng giống bố luôn.



Trịnh Cung: Thằng bé đã có những dấu hiệu “bất thường”. Chẳng hạn, bé có khiếu hài hước, có thể bắt chước y hệt điệu bộ, cử chỉ của người khác. Và bé có trí nhớ tốt, ngôn ngữ nói phong phú, trôi chảy và đã biết phản biện. Thằng bé cảm thụ âm nhạc cũng tốt như mẹ.



Thế nhưng, niềm vui con khôn có lấn át được nỗi lo “cha già con cọc” hẳn phải có của hai vợ chồng?



Trịnh Cung: Đó cũng là băn khoăn lớn nhất của tôi khi Lan muốn có con. Tôi hiểu sự trông chờ và niềm hạnh phúc được làm mẹ của cô ấy. Và tôi chỉ còn cách chiều theo nguyện vọng chính đáng để chứng tỏ tình yêu của mình với Lan. Tôi đã lo liệu cho tương lai của con sau này. Những đứa trẻ trưởng thành không có bố kề cận thường có bản lĩnh riêng. Tôi tin những gì tôi để lại cho con, bằng tinh thần, nhân cách, thanh danh và vật chất đủ để toả bóng mát cho con suốt đời.



Phương Lan: Hiện tại, tôi đang sống hết công suất hạnh phúc từng ngày, không còn thời gian để lo nghĩ xa xôi đâu.



Gia đình riêng của anh đón nhận bé Bách như thế nào?



Trịnh Cung: Tôi may mắn có điểm tựa tinh thần và sự cảm thông lớn lao từ gia đình. Ba đứa con riêng của tôi, 2 đứa sống ở Mỹ, con gái út đang sống cùng chúng tôi. Các con tôi đều rất quý Lan, người thay chúng kề cận, chăm sóc bố mình. Cho nên, bé Bách cũng được các anh chị đón nhận như đã đón nhận Lan. Hễ không gặp thì thôi, mỗi lần gặp là thằng bé cứ quấn lấy anh chị mà nịnh nọt để được cưng chiều, nhất là với chị út.


Họa sỹ Trịnh Cung


Hỏi riêng chị Lan, nếu được chọn một người đàn ông để sống trọn đời, chị vẫn chọn hoạ sĩ Trịnh Cung hay chị chọn tâm hồn anh Cung nhưng thể xác của một chàng trai trẻ trung, phong độ?



Tôi vẫn chọn anh ấy, chắc chắn là thế. Cho đên giờ, hơn 5 năm sống với nhau, anh ấy chẳng có gì chê trách được. Tôi yêu từng ngón tay chai, từng tật xấu của anh ấy. Yêu cả dáng người xì trum nhưng cực duyên dáng và đáng yêu của anh ấy. Mọi cái thuộc về anh ấy đều trở thành máu thịt của tôi. Người đẹp ai chả thích. Tuy nhiên, còn tuỳ khái niệm đẹp với mỗi người. Với tôi, anh Cung hoàn toàn là một bạch mã hoàng tử lý tưởng mà khó ai so sánh kịp (cười lớn)



Nếu được khóc, chị sẽ khóc trước mặt ai?



Trên bờ vai của anh ấy, trước mặt bóng tối. Tôi thích những giọt nước mắt của mình chảy vào đúng chỗ dành cho nó và tiếng nấc được anh ấy lắng nghe.



Những người hiểu nhau

Đã 12 giờ đêm rồi mà Hoàng vẫn ngồi trước máy vi tính. Anh viết rồi lại xoá, thỉnh thoảng cày 5 ngón tay lên mái tóc rễ tre, vẻ bồn chồn.




Nga nhỏm dậy, thật khẽ để không làm con thức giấc rồi xuống bếp làm cho chồng một bát mỳ tôm trứng. Chị khẽ khàng để không gây tiếng động làm chồng mất tập trung. Vắt một tí chanh tươi và cho một chút tương ớt vào bát mỳ nóng hổi, Nga mang bát mỳ đến bên bàn chồng:


- Anh ăn cho ấm bụng.



Hoàng húp vài thìa mỳ rồi quay sang nhìn vợ:



- Ngon quá! Cám ơn em!



- Một chai bia nữa anh nhé! Uống một chút cho hứng khởi.



- Một chén rượu thôi em ạ! Bia lạnh lắm.



Nga rót cho chồng một chén nhỏ rượu thuốc rồi đi hãm một ấm trà đặc. Chị cẩn thận đun lại nước cho thật sôi rồi mới pha trà. Cái giống chè Thái móc câu nếu pha nước hơi nguội là hỏng, chẳng còn hương vị gì. Sau khi dội nước sôi rửa chè, rồi mới hãm, Nga còn cẩn thận phủ lên trên cái ấm chuyên một miếng dạ và đổ nước sôi thật nhiều lên đó để ủ chè. Pha trà như thế thì đảm bảo là trà nhanh chín và rất thơm ngon. Rất ít khi chồng Nga làm việc khuya như thế này. Không hiểu ở cơ quan có chuyện gì chăng? Nghĩ thế nhưng Nga không gạn hỏi chồng. Đàn ông khi làm việc không thích bị người khác quấy rầy.



Hôm sau, Nga lục lọi máy tính của chồng, tò mò tìm xem đêm qua Hoàng đã viết gì. Thì ra đó là một cái truyện ngắn. Chị ngạc nhiên khi thấy lần đầu tiên anh kỹ sư tin học của chị lại viết truyện ngắn. Càng ngạc nhiên khi cái truyện ấy lại cuốn hút Nga từ đầu đến cuối. Nó khiến chị xúc động, vừa đọc vừa phải lau nước mắt. Nhân một tờ báo lớn ở Hà Nội đang mở cuộc thi viết truyện ngắn, Nga lôi cái truyện của chồng ra, cho vào phong bì và trên đường đi làm, chị bỏ cái phong bì vào hộp thư bưu điện. Nga làm việc này mà không nói với chồng, vì chị muốn dành cho Hoàng một bất ngờ. Khi cái truyện được in lên báo, Hoàng cũng không biết. Nga phải mua một tờ báo mang về cho chồng.



- Em đừng ham hố nhiều quá. Anh viết cốt để giải toả cảm xúc chứ không có ý định làm văn chương, càng không phải để dự thi. Văn chương là công việc của người khác chứ không phải việc của anh. Giải thưởng lại càng không phải là của anh mà nó là của các nhà văn tên tuổi.



- Kệ chứ. Em thích cái truyện đó và muốn khoe với công chúng.



Và cái truyện ngắn của Hoàng được chấm giải nhất. Đó là một bất ngờ lớn đối với cả Hoàng và Nga. Buổi sáng, Nga chọn bộ comple xịn nhất, là ủi cẩn thận cho chồng đi nhận giải thưởng. Buổi chiều, Nga về sớm hơn mọi ngày, làm một bữa cơm thịnh soạn để ăn mừng sự kiện Hoàng đoạt giải. Nhưng Hoàng không về nhà một mình mà về cùng một người phụ nữ khác.



- Đây là Ngân - bạn cùng lớp với anh ở Bách Khoa ngày xưa. Ngân cũng có truyện ngắn dự thi và được giải khuyến khích, nhưng nhận thưởng xong trên đường về khách sạn thì bị cướp mất cái túi nên mất sạch. Hoàng giới thiệu với vợ như vậy và đưa cho Nga cái phong bì tiền thưởng - đây là tiền thưởng của anh, ba mươi triệu đồng.



Sau bữa liên hoan vui vẻ và ấm cúng, Nga bóc cái phong bì tiền thưởng ra và nói:



- Vì nhớ mẹ mà anh viết được một cái truyện hay. Em đề nghị gửi biếu mẹ một nửa giải thưởng của anh. Còn lại, anh nên mua một cái Laptop thật tốt, nhưng trước hết em muốn được san sẻ rủi ro với chị Ngân.



Không đợi chồng gật đầu, Nga rút ba triệu đồng đặt vào tay Ngân: “Chị nhận lấy cho vợ chồng em vui lòng. Được chia sẻ với chị, chúng em cũng vui”.



Hoàng ôm hôn vợ thắm thiết, cho dù còn có Ngân bên cạnh. Cách ứng xử của Nga còn khiến anh vui sướng hơn cả khi nhận giải nhất cuộc thi.



Hiểu nhau là yếu tố đầu tiên của hạnh phúc gia đình. Đọc cái truyện ngắn của Hoàng, Nga biết chồng nhớ mẹ sâu sắc. Vì thế, chị quyết định gửi một nửa giải thưởng về quê biếu mẹ.



Khi Ngân xuất hiện, Nga biết rằng chồng mình muốn chia sẻ rủi ro với người bạn học cũ, song lại sợ vợ hiểu lầm. Anh ấy đưa bạn về nhà nghĩa là anh ấy rất tin vợ. Vì thế không cần đợi chồng đồng ý, Nga vẫn đưa cho Ngân ba triệu đồng. Nếu phải đợi Hoàng gợi ý Nga mới làm điều đó thì trong mắt chồng, Nga sẽ trở nên bé nhỏ đi.



Các đôi vợ chồng thường hay nói rằng “có thể đi guốc trong bụng nhau”, nhưng hiểu nhau được như vợ chồng Hoàng thì không nhiều lắm. Và nếu không hiểu nhau thì hạnh phúc gia đình trở nên mong manh.

“Cho em 3 ngày nữa”

Sáng ra, chị đã nhận được điện thoại của Long: “Em đồng ý để chủ nhật này bố mẹ anh đến bàn với gia đình em về chuyện của chúng mình nhé!”. Chị cười hiền lành: “Hãy chờ em ba ngày nữa, em sẽ trả lời anh!”.




Thành thực mà nói, chị chưa có tình cảm với anh, cũng bởi thời gian họ gặp gỡ nói chuyện với nhau không nhiều. Anh là anh họ của chị dâu chị. Cám cảnh cho cô em chồng mãi chẳng có mảnh tình vắt vai nên chị dâu đã giới thiệu.


Thời con gái, chị vốn được nhiều người quý mến, nhưng rồi chị cứ mải mê học hành kiếm cho được công việc tốt, một chỗ đứng vững chắc đảm bảo cho tương lai để đến khi ngoảnh lại thì đã toan về già... Bố mẹ chị có quan niệm chưa được tân tiến thành ra chị vừa học vừa phải nghe những lời mắng mỏ của mẹ: “Đàn bà con gái lo mà kiếm tấm chồng cho yên chuyện, sinh con đẻ cái về già còn có chỗ dựa, mải mê xông pha, nặng về tiền nong làm gì”.



Mẹ chị nhờ vả bao người mai mối giúp, rồi giục chị về để đi xem mặt. Lần chị rên rỉ: “Mẹ có muốn con về nhà nữa hay không?”, mẹ liền mắng chị: “Được, tao mặc xác mày, muốn làm gì thì làm, không thèm hỏi gì nữa”. Thế nhưng chỉ được vài hôm, thậm chí là vài tiếng sau lại thấy mẹ hỏi: “Mày với thằng ấy thế nào rồi?”, chị chỉ lầm lũi đi vào nhà trong, thở dài...



Phen này đích thân chị dâu ra tay. Nhà đó tử tế, anh chàng cũng đi công tác hẳn hoi, chẳng phải phường lưu manh, kém cỏi gì, chị mà dám từ chối như những người mà chị thấy không hợp khác thể nào mẹ cũng “băm vằm” chị ra và xỉa xói: “Mày xem lại mình đi, xinh đẹp mỹ miều lắm đấy mà cứ kén chọn...”. Chị có muốn thế đâu.



Gặp phải người hay khoác lác, tự ti hoặc gia trưởng... đến đang là thời kỳ tìm hiểu chị còn thấy chối thì đi sâu đi sát hơn chịu sao được. Vả lại chị không có tình yêu với họ dù chỉ là một chút, bản thân chị cũng chưa cảm nhận được tình cảm họ dành cho mình... Những điều “trừu tượng” ấy hẳn khi đưa ra người “khát con rể” như mẹ chị sẽ gạt đi, bĩu môi: “Nhân vô thập toàn, mình đã toàn vẹn đâu mà cứ đòi hỏi người khác”.



Long hơn chị 5 tuổi, làm cách chị khoảng sáu mươi cây số, anh là kỹ sư của công ty tư vấn, thiết kế công trình xây dựng, cũng có vẻ đang bị gia đình giục giã. Anh khá chăm chỉ gọi điện nói chuyện hỏi thăm, thậm chí là tán hươu tán vượn với chị nhưng lại lười đi gặp bạn gái dù là đang trong quá trình tìm hiểu. Quen nhau nửa năm mà anh chỉ cất công đến gặp chị có một lần, và một lần anh định làm con “chốt hạ” đó là nhiệt tình đưa chị về ra mắt gia đình mình vì nghĩ rằng sau đận ấy chị sẽ đồng ý để bố mẹ anh đến đặt thẳng vấn đề với bố mẹ chị.



Sau lần đó chị có ý kiến rằng anh nên năng qua lại để anh chị hiểu nhau thêm. Anh thì cho rằng chị phải tin anh, cho anh một niềm hi vọng chắc chắn nào đó thì mới bõ công anh lặn lội ngần ấy quãng đường, nghĩa là chị phải nhận lời với anh trước đã. Chị không đồng tình vậy và có nói với anh về việc chị đã chứng kiến cảnh các đôi tìm hiểu chóng vánh, rốt cục chẳng biết gì về nhau, lấy về toàn nước mắt, cãi cọ thậm chí là đánh đập... Anh bảo thủ, khăng khăng giữ ý của mình, vậy là nhùng nhằng. Chị buồn bã, mới vậy mà đã không tìm được tiếng nói chung, thì sau sẽ ra sao?



Từ đó anh bặt vô âm tín, chẳng một dòng tin, không cả điện thoại. Chị cũng không tiếc, chỉ có mẹ chị là lồng lộn, gọi điện nhiếc chị mỗi ngày vì hai bà mẹ đã ưng lắm rồi, Long cũng đã ưng vậy mà chị dám hắt cả đi. Chị thấy đắng lòng, biết giải thích thế nào đây? Đề nghị của chị có gì là quá đáng, chị vẫn mở lòng ra với anh, cho cả hai cơ hội để hiểu nhau kia mà, chị cũng đâu kiêu kỳ ngạo mạn, yêu cầu ấy có gây khó khăn gì cho ai?



Yêu đương cần có thời gian ở bên nhau chuyện trò, đi chơi thì mới biết được phần nào tính nết, sở thích, chứ yêu từ xa làm sao có cảm tình ngay được. Sống với nhau cả đời, vội gì!

Lỡ tay chạm ngực con gái{Trang Hạ}

Lỡ tay chạm ngực con gái!

Có lẽ rất nhiều người đã gặp phải trường hợp này: đang nói chuyện với bạn vô ý tay vung phải ngực cô đứng đằng trước hay bên cạnh nói chung thì có thể tha thứ được, ai chả biết mình ko cố tình.

Chuyện xảy ra thế này:

Bốn năm trước tôi mới vào đại học, tham gia nhóm hoạt động ngoại khoá của khoa đó là vì các chị khoá trên… dụ dỗ mà trong đó có một chị vô cùng xinh đúng loại gái tớ thích tuy ngực chị này chỉ cỡ B thui (cup B ) tôi nghĩ, vào nhóm hoạt động ngoại khoá có cơ hội tiếp cận người đẹp này.

Tuần thứ 2 sau ngày nhập học, các chị khoá trên đang chuẩn bị buổi lễ đón tiếp sinh viên mới mọi người đang họp trong văn phòng khoa về việc tổ chức kế hoạch hoạt động tôi cố ý nói cũng sẽ đến giúp cho nên hôm đó chỉ có mỗi tôi là sinh viên năm thứ nhất. Thảo luận cả buổi chiều tôi thấy nhạt phèo.

Hôm đó, chị ấy mặc một cái áo bó sát người màu be và váy bò ngắn làm nét ngực nhìn rõ.

Trời… ngồi bên cạnh chị ấy.

Đúng ở vị trí có thể thấy rõ ràng bộ ngực.

Mà chị ấy lại mặc chiếc váy ngắn…

Tôi sợ nếu nhìn chị ấy chăm chú, chị ấy phát hiện thì mất mặt lắm nên cứ ngắm chút ngắm chút thế mà mấy lần vẫn bắt gặp chị ấy nhìn tôi cười làm tôi xấu hổ…

Thảo luận xong thì phân tổ 4 người, mỗi tổ phải nhận một tiết mục.

May mắn làm sao, tôi lại ở trong tổ của chị ấy.

Siêu vui sướng!!!

Tổ có tôi, chị ấy, 2 chị lo hậu cần.

Không ngờ còn có việc khiến tôi bất ngờ hơn. Hai chị hậu cần bảo 2 chị bây giờ phải đi chợ mua thực phẩm cho ngày mai đã, vì thế chỉ còn tôi và chị ấy ở lại tập tiết mục.

Chúng tôi đi vào vị trí ngày mai là một góc phòng học rồi tập một trò chơi tập thể nhàm chán thổi một quả bóng bàn bay ra khỏi cái cốc chứa toàn bột mì.

Chúng tôi tập 10 phút.

Nói thật là vì chị ấy cầm cốc quá sâu tôi thổi mãi chả được, chị ấy bảo: để chị thổi xem nào, có khi chị thổi được.

Hồi đó tôi mới vào đại học, chả hiểu gì việc đời chứ nếu bây giờ mà nghe câu đó, phải có đến 20% là nghĩ… đến việc... thổi kia và 80% còn lại là… bị ăn tát, ha ha ha.

Rồi chị ấy thổi mãi cũng chả được tức mình liền dùng sức thổi mạnh một cái, những ai chơi trò này rồi đều biết nếu thổi mạnh, bóng không bay mà bột mì bay mù mịt trắng phớ mặt.

Tôi vội vã vớ chai nước suối giúp chị ấy rửa mặt, khi chị ấy rửa mặt, nước bò từ mặt xuống cổ rồi lẳng lặng thấm ướt ngực áo… chiếc áo màu be càng bó sát người hơn thấp thoáng thấy được cả một chút thêu ở rìa áo lót, tôi xấu hổ kinh khủng vội quay mặt sang phía khác. Chị ấy có lẽ phát hiện ra tôi có vẻ là lạ liền sát tới hỏi tôi, em làm sao thế?

Tôi vội vã liền…

Áo chị ấy ướt một mảng ngực nhỏ phần ướt làm chiếc áo bó bày tỏ ra một khoảng ngực đẹp tuyệt, tôi nhìn thấy thì quá… sợ, vừa xấu hổ vừa muốn nhìn thêm nhưng lại sợ chị ấy phát hiện, tôi mới vội vã quay phắt đầu sang một phía.

Chị ấy rửa mặt xong, không phát hiện ra áo bị ướt một khoảng mà chỉ phát hiện ra tôi đang lúng túng chị ấy tiến đến hỏi tôi, em làm sao thế?

Tôi bảo không sao, em không sao ạ, nhưng tôi vẫn không dám quay mặt lại.

Chị ấy bèn kéo tay tôi hỏi em làm sao thế hả? em khó ở à?

Tôi bất ngờ bị nắm cánh tay thì… giật thót mình vội vã giằng ra khỏi cái nắm tay của chị ấy… và cái giằng ấy làm tay tôi đập vào ngực chị ấy, tôi chỉ cảm thấy ướt và mềm mềm, hơi đàn hồi… tôi sợ hãi rụt tay vào.

Khi ấy, một sự im lặng tuyệt đối.
Đầu óc tôi trống rỗng... nghĩ thầm, thôi chết tôi rồi, chạm phải ngực của chị khoá trên rồi vừa mới lên đại học, đã gặp phải sự cố này rồi. Nếu chị ấy cho rằng tôi là yêu râu xanh, chuyện này lọt ra ngoài sau này tôi…biết sống ra sao? rồi tôi nghĩ đến việc chị ấy có thể gọi cảnh sát tới bắt tôi nữa. Tôi càng nghĩ càng… hình dung ra những khả năng đáng sợ nhất…

Chị ấy chạm nhẹ vào vai tôi.

Tôi quay hẳn lưng lại phía chị ấy, chị ấy bảo:

- Xin lỗi, chị không cố ý.

Tôi sững cả người, quay lại nhìn chị ấy nghi ngờ.

Chị ấy:

- Chị vừa kéo tay làm em giật mình sợ à?

Thế mà tôi cứ tưởng chị ấy sẽ trách việc tôi vừa… chạm phải ngực, chị ấy vẫn chưa phát hiện ra hay chị ấy đang nói lảng đi cho đỡ ngượng...?

Tôi càng lúc càng lo lắng, làm sao mà tự dưng lại buột mồm:

- Xin lỗi, lúc nãy không phải em cố ý giằng tay ra.

Chị ấy bảo:

- Có gì đâu…

Tôi bảo:

- Lúc nãy em vô tình chạm phải ngực chị, em xin lỗi.

Chị ấy:

- Hả???????????????

Cúi đầu nhìn xuống áo, thấy áo trong suốt bây giờ mới phát hiện ra, vội vã quay quay người đi giấu.

Tôi lúng túng mở ba lô của tôi tìm xem có giấy ăn không để đưa chị ấy, tìm mãi chả thấy.

Tôi bảo chị ấy, em đi toa-lét mua gói giấy lau áo, chị ấy im lặng...

Tôi nghĩ, chết mẹ tôi không cơ chứ, lúc nãy chị ấy không biết thì thôi, sao lại tự dưng lạy ông con ở bụi này. Chạy vội ra toa-lét.

Điên, đến nơi mới nghĩ ra là quên không mang tiền lại chạy vào phòng học lấy ví, gặp mắt chị ấy, tôi ngượng bảo:

- Em quên lấy tiền xu.

Chị ấy bỗng cười… Chị ấy cười đẹp cực, làm tôi hơi xao xuyến chị đi tới vỗ vai tôi:

- Đi nào, chị có tiền.

Thế là… hai chúng tôi cùng đi vào toa-lét!
Sau, chị ấy sửa sang xong, đi ra. Chúng tôi quay về phòng học lấy đồ rồi lên Văn phòng khoa. Ai ngờ, văn phòng khoa đã khoá cửa mà áo và chìa khoá nhà của chị ấy đều để trong văn phòng rồi. Tôi lúc ấy chả biết làm thế nào.

Chị ấy hỏi tôi có xe không? Tôi gật đầu Thế thì chúng ta đi dạo tí đi, muộn một chút quay về xem có ai không.

Tôi vừa đến Cao Hùng, chỗ nào cũng lạ. Chị ấy bảo, thế để chị đưa em đi giới thiệu Cao Hùng nhé.

Tôi lái xe theo chỉ dẫn của chị. Lúc đi đường rất ít nói chuyện, vì chúng tôi không thân, lại chả có đề tài gì.

Tôi nghĩ mãi có nên mở lời trước không. Nhưng mà, vừa nãy đ.ng vào ngực người ta, ngại quá.

Ai dám mở mồm?

Chúng tôi cứ đi như thế đến tận Đại học Trung Sơn. Tôi dắt xe lên phà.

...

Thế thôi, tôi vốn ban đầu chỉ định kể lại chuyện, tôi đã vô ý chạm phải ngực con gái thế nào thôi. Ngực thì…đã chạm rồi, câu chuyện đến đây là hết!

(Xin lỗi bà con thì đấy, ngực thì đã chạm rồi chuyện hết rồi còn lại... chỉ là mối tình đầu của tôi những năm đại học).

Tôi cùng chị ấy đến trường Trung Sơn

Tôi run run dắt xe máy lên phà từ vịnh qua đảo. Lần đầu tiên đi phà, lỡ phi cả xe xuống biển thì…

Phà khởi động, chị ấy dựa vào lan can gió biển thổi bay mái tóc, nhẹ nhàng xôn xao. Nắng chiều sáng lên trên gương mặt chị ấy hơi u sầu, chị ấy quay lại nói gì với tôi thế là phát hiện tôi đang chằm chằm nhìn chị ấy, tôi bị giật mình một cái, chị ấy cười:


- Em lại nhìn trộm chị rồi.

- Làm gì có!

- Thế hôm nay không phải là em toàn nhìn trộm chị à? - nghiêng đầu cười mím mím nói với tôi.

Ngượng kinh khủng, tôi vờ mải ngắm sóng.

Rồi đến đảo Kỳ Kim, chúng tôi tới bãi biển Kỳ Kim. Bỏ giầy treo lên xe máy cả hai đi xuống bãi cát, dọc bờ cát không nói gì… đi tới tận đầu kia của bãi, nơi có công viên cối xay gió rồi quay về chỗ cũ… hoàn toàn ko nói một câu !!!!!!!!!!!!!!

Cuối cùng chị ấy mở lời trước:

- Em thấy chị có xinh không?

Tôi dừng lại nghi hoặc, chị ấy quay về phía tôi cười mỉm, tôi bảo:

- Chị đẹp lắm, rất có phong cách, hẳn chị có nhiều người theo đuổi.

Nghe tới đó, chị ấy ko cười nữa quỳ xuống, bất động…

Tôi nghĩ: "Ối mẹ ơi, mình lại nói hớ cái gì rồi! Khen gái đẹp thì gái phải vui chứ nhỉ?"

Chị ấy quỳ xuống, run rẩy khe khẽ. Tôi cũng quỳ theo. Phát hiện ra chị ấy đang khóc.
Tôi sợ… tôi chả hiểu tôi đã làm gì nên tội, nói nhầm câu nào. Tôi vội vã rút trong túi ra gói khăn giấy lúc nãy mua.

Chị ấy nói:

- Xin lỗi, tự nhiên mình lại khóc, làm bạn khó xử.

Tôi cúi đầu không nói.

Sóng đập tới nơi chúng tôi quỳ bắt đầu làm ướt quần áo cả hai... nhưng chúng tôi vẫn ngồi bất động. Rồi, tôi ko biết tôi lấy từ đâu ra dũng khí tôi đã ôm lấy chị ấy…

Một đứa con trai quen chưa mấy ngày, một người con gái còn chưa hiểu nhau chị ấy không hề chống cự, mà lại tựa vào tôi, để tôi ôm.

Có lẽ phải 10 phút.

Có lẽ vì phải quỳ, chân tôi bắt đầu tê dần, trong khi chị ấy cứ bất động trong lòng tôi và cứ thổn thức khóc mãi.

Chân tôi tê, đến mức cứ run bần bật.

Chị ấy ngửa đầu lên hỏi tôi: Sao thế?

Tôi ngồi bệt xuống cát, bảo… chân tôi bị tê quá rồi! thế là chị ấy cười một lúc... bây giờ tôi đã bạo dạn hơn, kề sát môi chị ấy chị ấy dùng tay đẩy tôi ra… nhưng tay kia lại vẫn nắm tay tôi.

- Xin lỗi! cả hai cùng đồng thanh nói.

Rồi màu trời tối dần, chị ấy bảo về thôi trên đường về chúng tôi im lặng... nhưng trên đường về, chị ấy... ôm tôi.

Bây giờ mới nhớ ra là chìa khoá và áo khoác của chị ấy vẫn còn ở trường !!!

Về trường chúng tôi vội vã lên khoa, văn phòng khoá kín, mọi người đã về hết. Chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng tôi hỏi chị ấy, trời bây giờ phải làm sao đây nhỉ?

Chị ấy cúi đầu nói:

- Thế có thể đến chỗ bạn không?

Tôi sững sờ, giả vờ chưa nghe thấy gì nghĩ bụng, chết rồi trời ơi thế này là thế nào nhỉ.

Vừa vui mừng vừa… lo kinh khủng.

Vui vì chị ấy là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng … thích tôi nhỉ? Lo là vì... tôi đang ở trong ký túc xá.

Làm sao, làm thế nào bây giờ?

Tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi. Nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được…

Chị ấy hỏi lại:

- Có thể đến chỗ bạn không?

Tôi thật thà bảo, em đang ở trong ký túc, nhưng mà… tôi cũng ko thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy nên tôi bảo: chị chờ em tí. Tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả, bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi. Tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi. Chị ấy ngập ngừng:

- Nhưng… nữ sinh cũng ko đc vào qua đêm ở ký túc nam.

Tôi buột miệng:

- Ahhhh… chị còn định ngủ đêm ở phòng em á ???

Chị ấy cúi đầu không nói gì. Nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo (nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng: chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó).

Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn, định đợi 2 giờ sáng quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc.

Lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi. Tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý.

Tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy.

Ăn xong chúng tôi về trường, ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng. Chúng tôi tán đủ thứ chuyện, chị ấy bảo: mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi.

Trái tim tôi lạnh cóng…!

Nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh?

Hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA - Mỹ hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail. Hai năm nay, chỉ gặp nhau 2 lần… đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan rồi cũng vì lệch múi giờ lên mạng thường chẳng gặp nhau nên chỉ còn dùng mail, nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh… chị ấy không đọc được cũng chẳng dám nhờ ai dịch hộ vì đó là thư tình…

Hồi đó, tôi còn dùng YIM (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc hậu, rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không biết trên đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN) tôi còn chả biết MSN là gì…

Bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong, yêu mà xa nhau thế thì khổ quá. Tôi cũng nói với chị ấy:

- Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi.

Nói xong thì tôi hối hận, sao tôi tiểu nhân quá… tôi không quen anh người yêu của chị vì sao lại đi nói xấu anh ta. Không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc ... 囧

Chị ấy bảo:

- Tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy, bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm. Mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự… chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay. Nghe hết lời chị ấy tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi, thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn…

Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao, chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy. Tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị. Giấy ăn rồi cũng hết, tôi bảo: chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi, chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng gật đầu.

Tôi rất không nỡ rời chị…!

Chạy thật nhanh đi mua khăn giấy, mua xong chạy ngay về sân bóng rổ thì thấy chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa !!! và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi? vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?

Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết 1 giờ sáng rồi, thảo nào hoá ra tôi đã tán với chị ấy lâu thế.

Nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu?????

Tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng, nhớn nhác!

Thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới trên tay cầm máy di động… chị ấy nói:

- Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong...

Tôi hỏi:

- Chị phải về à?
Nói xong thì tự chửi mình ngu, vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm giờ lại tự mồm mình nói ra nhé!

Chị ấy lại đáp:

- Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?

Tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy, chị ấy cũng để cho tôi dắt... dắt về... ký túc nam.

Tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa.

Ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai. Có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng.

Tôi nhìn các máy quay camera xung quanh thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người. Chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại.

Thế là bước từng bước, leo cầu thang lên tầng 5...
Mọi người chắc ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá.

Tôi nắm tay chị ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt...

Chị ấy giống hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên, chui được vào phòng con trai, rất tò mò. May quá phòng tôi toàn con trai mới nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu, nền nhà còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng trong phòng.

Tôi bảo chị đi tắm trước đi, dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt hết người rồi. Quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp vào người.

Chị ấy đi vào buồng tắm!

Một mình tôi vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi...

Tôi nghe thấy tiếng nước róc rách trong buồng tắm, tiếng nước rơi làm đầu óc tôi mê man mụ mị đi, đầu óc toàn hình ảnh chị ấy mặc cái áo bó sát màu be ướt dính vào người. Tôi đành mở máy tính ra, bật chút nhạc.

Căn phòng này bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo.

Đột nhiên tôi sực nhớ ra... chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo mà mặc?

Tôi tìm trong tủ áo tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ hôi và một chiếc quần đùi vì làm sao có thể đẻ ra trong tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ!

Tôi cầm thêm chiếc khăn mặt tắm, đi đến gõ cửa buồng tắm.

Ngờ đâu đúng lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra... chị ấy giật thót mình, tôi cũng bị giật mình vì chị ấy làm sao ngờ được tôi đang đứng trước cửa, vội vã đóng sập cửa lại.

Tôi thì đánh rơi tất cả quần áo xuống đất.

Chị ấy lại he hé cửa, thò đầu ra:

- Bạn đang nhìn trộm mình à?

Tôi cuống quýt nhặt quần áo lên:

- Đâu em đâu có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc.

Chị ấy cười trong khe cửa hẹp:

- Thật ư?

Tôi đáp:

- Thế thì chị khỏi mặc" (nói xong quay đi...)

Chị ấy Aaaaa!!!! một tiếng vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi:

- Chờ đã!

Tôi quay đầu:
.
________________Ghép Bài_______________________
.
- Ha ha, tưởng chị không cần mặc nữa...

Soi vào rèm mắt tôi là nửa người chị ấy.

Tuy không lộ điểm nào... nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm, nét lượn của thân thể... mái tóc hơi bết ướt... làm tôi đứng chết sững.

Chị ấy nhìn tôi hỏi:

- Thật sự không cho mặc?

Tôi hồi tỉnh, đưa quần áo cho chị rồi vội vã quay người đi ra ngồi máy tính.

Chị ấy mặc xong đồ bước từ buồng tắm ra, tôi vờ không có gì, cứ lên mạng.

Chị ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi lau tóc ướt:

- Đến lượt bạn tắm.

Tôi đứng dậy tìm máy sấy tóc cho chị. Khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy mới phát hiện chị ấy mặc quần áo tôi quá rộng, áo hoàn toàn che mất quần...

Tôi cầm quần áo tôi vội vã chạy vào buồng tắm phát hiện quần áo và đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm... tôi cố tình quay đi giả vờ không thấy gì. Tôi không thể để cho chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc.

Bật vòi hoa sen, những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại. Tiếng nước lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào. Tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra.

Chị ấy đang lên mạng.

Tôi đứng gần lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị... Chị ấy đang xem 1 bức thư, toàn tiếng Anh.

Trong lòng tôi hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi. Tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình đừng mong chờ gì nữa!

Tôi sấy tóc xong... gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc...

Chị ấy chợt hỏi:

- Bạn có biết tiếng Anh không? có thể dịch hộ mình bức thư này không?

Tôi hỏi lại:

- Tiếng Anh của em tồi lắm, mà đây lại là thư của chị, làm thế... có tiện không?

Chị ấy nói:

- ... không sao đâu, bạn dịch cho mình với...

Tôi nói:

- Hay là em dùng từ điển song ngữ Dr.Eye giúp chị dịch, chị tự xem nội dung, mỗi tội có thể nội dung không chính xác lắm...

Chị ấy gật đầu, tôi giúp chị dịch bằng phần mềm xong ngồi bên, bật máy tính của thằng giường bên... chị ấy đọc thư...

Thằng giường bên mất dạy thật, màn hình nó toàn gái mặc bikini, hại tôi lại liên tưởng tới hình dáng chị ấy trong buồng tắm.

Tôi vội vàng bật IE che lấp cái màn hình chết tiệt đi...

Một lúc sau, tôi len lén nhìn chị.

Trời! chị ấy đang khóc, lại khóc rồi, trời ạ 囧

Tôi đứng dậy lấy giấy ăn:

- Chị ko sao chứ? sao thế ạ?

Chị ấy lau nước mắt...

Bức thư kia... có lẽ là thư của người yêu chị ấy gửi, viết gì nhỉ? chị ấy vì sao xem xong lại khóc?

Tôi đưa khăn giấy cho chị đồng thời lén xem màn hình, toàn một thứ tiếng Hoa dịch bằng máy trúc trắc... rất khó xem.

Chị ấy càng khóc càng nức nở to hơn.

Tôi cũng chả biết làm sao nữa, tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy, nắm tay chị ấy hỏi:

- Chị ko sao chứ? sao thế ạ?

Chị khóc:

- Anh ấy bảo mình nên quên anh ấy đi.
Tôi quay sang xem màn hình, nội dung đại khái là: chàng người yêu của chị ấy mong rằng, chị đừng lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa xa nhau thế này mà yêu đương thì thật khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi.

Giây phút ấy tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc. Tôi chỉ biết đưa khăn giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị ấy...

Tôi đưa tay vén mái tóc của chị ấy lên, đưa khăn thấm khô đôi mắt

Tôi hôn lên trán chị ấy.

Rồi hôn lên đôi môi...

Lần này thì chị ấy không đẩy tôi ra.

Tôi ôm chị ấy vào lòng, chị ấy cũng ôm chặt tôi, và lại khóc nức nở. Tôi nghĩ, nếu lúc này tôi nhân thời cơ mà chiếm đoạt người con gái, thì tôi thật ti tiện...

Khóc, khóc, khóc đến khi chị ấy không còn hơi sức nhè nhẹ đẩy tôi ra, chị ấy đi vào buồng tắm…

Tôi tắt màn hình. Không muốn chị ấy đi ra lại phải đọc lại những dòng chữ kia.

Chị ấy đi ra… mắt còn đỏ hoe, nói với tôi:

- Xin lỗi, mình không sao đâu.

Tôi mỉm cười, hỏi chị mệt rồi phải ko.

Chị ấy gật đầu, tôi bò lên cái giường tầng của tôi sửa soạn chăn gối cho chị, tôi bò sang ngủ chỗ của thằng giường bên.

Khi tôi vừa định nằm xuống chị ấy hỏi:

- Bạn ko ngủ bên này ư…?

Tôi im lặng:

- Thế này không tốt, dù sao thì… dù sao thì…

Vốn định bảo, dù sao thì chị cũng đã là người có bạn trai rồi, nhưng tôi ko nói ra được đành sửa lại:

- Dù sao thì chị cũng là con gái, không thể ngủ chung với con trai.

Và chúng tôi đều nằm xuống.

Rất lâu rất lâu sau, tôi ko sao ngủ được, hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà, không ngủ nổi.

Tôi nhớ cái áo màu be bó sát lấy người chị.

Và lúc chị ấy ló đầu ra từ phòng tắm mù mịt hơi nước.

Và lúc chị ấy…

...

- Bạn ngủ rồi à? - chị ấy cũng không ngủ.

Tôi trả lời:

- Chưa, em không ngủ được.

Chị ấy:

- Thế thì chúng mình trò chuyện đi!

Tôi đáp:

- Vâng, chị thích nói chuyện gì?

Chị ấy:

- Mình cũng chả biết!

Tôi không hiểu có điều gì đó làm tôi nói:

- Thế… em có thể ngủ với chị không?

Chị ấy:

- Ừ...

Tôi chầm chậm bò sang giường tôi, chị ấy nép vào dành một khoảng.

Tôi chui vào trong chăn, chạm vào chân chị ấy, tôi nói:

- Chân chị lạnh quá kìa! Máy lạnh mở quá lạnh à? Em điều chỉnh chút nhé!

Chị ấy nhẹ nhẹ nép vào lưng tôi:

- Như thế này thì ko còn lạnh nữa!

Tôi ngượng ngùng khắp người… Quay sang nhìn chị và hôn…có ý để chị nhấc đầu lên, tôi đệm cánh tay xuống ôm chị.

Chị ấy quay lại và nằm trong lòng tôi.

Tôi nhìn thấy khe ngực rồi, tôi đã nhìn thấy khe ngực rồi !!!

Lúc ấy, nghĩ ra chị đã để lại toàn bộ quần áo trong buồng tắm, tức là trong chiếc áo của tôi… chị không còn gì che chắn nữa.

Tôi lại bắt đầu cuống… và thậm chí bắt đầu run rẩy. Bởi tôi biết trong áo kia là chị ấy.

Tôi cuống và thậm chí run lên

Chị ấy hỏi:

- Bạn rét à?

Tôi lắc đầu.

Chị ấy:

- Bạn ôm mình tay có bị tê không?

Tôi lại lắc đầu.

Chị ấy:

- Thế rốt cuộc là bạn bị làm sao thế?

Tôi cúi gằm xuống nói lí nhí:

- Chị chẳng mặc gì…

Chị ấy cười và ôm tôi nói:

- Chỉ hôm nay thôi… với mình, ôm mình, hôn mình đi…

Tôi nặng nề nói:

- Em không phải là một thứ đồ vật để chị thế chân!

Nhưng tôi vẫn hôn chị, cái này gọi là "mồm thì bảo không mà thân thể thì bảo có".

Nhưng cũng chỉ là hôn mà thôi, tôi không dám tiến xa hơn một bước… cho dù ngực chị ấy ở ngay trước mặt tôi, cho dù tôi vô cùng muốn chạm vào, nhưng tôi cuối cùng vẫn không.

Tôi không có quyền, vào những thời điểm này, lợi dụng hoàn cảnh của chị ấy để…

Chị ấy ngủ say trong lòng tôi, mà tôi thì cứ thao thức.

Tôi ngắm nhìn chị ấy ngủ.

Tôi thấy sự bình yên…

Tôi chỉ nghĩ, vì sao một cô gái tuyệt thế này mà lại có thằng người yêu muốn bỏ rơi.

***

Buổi sáng là một trận tê bại, tay tôi đơ đứ đừ. Đêm qua ôm chị ấy ngủ, tay bị đè tê liệt cả đêm.

Tôi nhìn, chị ấy vẫn còn say giấc.

Tôi cố chịu đựng cánh tay tê mỏi, không dám để chị ấy bị đánh thức nhưng mà thật sự là… tay tôi tê hết chịu nổi rồi… tay tôi run bần bật, thế là chị ấy tỉnh dậy. Tôi vội vã giả vờ nhắm mắt đang ngủ.

Chị ấy tỉnh dậy, dùng tay vuốt ve gương mặt tôi, hôn lên trán tôi, tôi mở mắt và hôn lại chị, chị ấy dường như bị giật mình… nhưng cũng không kháng cự tôi, vì thế chúng tôi nằm ôm chặt, hôn lên trán, hôn lên gò má, lên môi… tôi hôn dần xuống cổ chị ấy và đôi tay lặng lẽ đi từ eo lên…

Tôi để tay trên ngực chị ấy và qua áo có thể cảm nhận hơi thở của chị.

Đầu óc tôi lại có hình ảnh, chị ấy ló đầu ra từ trong buồng tắm.

Những ngón tay chạm nhẹ...

Tôi hôn lên đôi tai:

- Em có thể không?

Chị ấy gật đầu và tay tôi chạm làn da mịn màng bỗng dưng chị ấy cười phá lên:

- Mình sợ buồn!

Tay tôi dừng lại và rút ra khỏi áo, tôi nói:

- Em xin lỗi, đáng lẽ em không nên như thế này.

Chị ấy im lặng…

Đã từng ở trước mắt tôi, bầu ngực ấy.

Nhưng tôi đã không dám chạm vào.

Cho đến sau này khi tôi đã mất chị ấy, đó là cái điều làm tôi đau đớn nhất trong cuộc sống, cũng có thể nói là trong tuổi trẻ này của tôi.

Nếu như số phận cho tôi thêm một cơ hội nữa thôi chắc chắn tôi sẽ nói với chị ấy rằng…

...

Chúng tôi nằm yên bên nhau.

Sáng muộn, cả hai đều đói.

Dậy rửa mặt đánh răng, trong phòng tắm lại thấy những quần áo lót treo trên cửa buồng kia. Tôi nghĩ: đây không phải là giấc mơ, thế mà sao tôi ngu thế, cơ hội đã qua mất rồi. Bước ra, chị ấy ngồi trước máy tính, tôi vỗ vai nói, chị đi đánh răng đi, nghĩ ra chị ấy ko có bàn chải tôi chạy xuống tiệm tạp hoá tầng dưới mua bàn chải cho chị.

Gọn gàng chỉnh chu xong, chúng tôi rất tự nhiên nắm tay nhau đi ăn sáng…
Những ấn tượng khi đó của tôi vô cùng sâu sắc, nhớ rõ chị ấy gọi một suất bánh mì lát nướng dày phết sô cô la và thêm trứng, một tách trà đen nóng. Tôi gọi bánh trứng rán kẹp cá hồi và cà phê đá, tôi ăn hết bánh trứng rất nhanh, chị ấy đưa tôi nốt miếng bánh mì ăn chưa hết:

- Bạn có vẻ chưa no, chỗ này để cho bạn đấy!

Tôi nghĩ lẩn thẩn, thế này không phải là coi như hai đứa hôn gián tiếp ư?

Rồi lại nghĩ, mình là một thằng rất ngu, tối qua không phải là đã từng hôn thật sao, giờ vẫn còn lưu luyến cả cái hôn gián tiếp.

Ăn xong, đi về ký túc xá của nữ… Hai chúng tôi dừng lại đứng trước cổng ký túc hồi lâu nắm tay không muốn rời. Vì sao mới ngày hôm qua còn là hai kẻ xa lạ mà hôm nay đã như đôi tình nhân thế này nhỉ, chính tôi cũng thấy lạ lùng… nhưng tôi cũng vẫn sẽ nói với chị ấy nỗi niềm của tôi.

- Em rất thích chị, nhưng em biết chuyện của ngày hôm qua… chỉ là…

Chị ấy cúi đầu.

- Chỉ là những gì em muốn an ủi chị, đó không phải là quan hệ nam nữ như những đôi tình nhân.

Chị ấy vẫn cúi gằm xuống.

- Em xin lỗi, đêm qua đáng lẽ em không nên lợi dụng hoàn cảnh, vào giây phút chị yếu đuối nhất…

Chị ấy cúi gập đầu.

- Em…

Chị ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, vội vã nắm lấy tay tôi thật chặt.

- …Em vẫn hy vọng chị sẽ nối thử lại với người yêu của chị, cứ thử xem có quay lại với nhau không, dù sao mối tình hai năm vẫn quý giá hơn là….chắc đầy những kỷ niệm của hai người.

Mắt chị ấy bắt đầu đỏ lên, tôi mới thấy tôi lại nói nhầm lời mất rồi. Hai năm nay họ chỉ gặp nhau có mỗi hai lần, lấy đâu ra kỷ niệm nhỉ.

- Xin lỗi, em chỉ định bảo…

Nước mắt chị ấy bắt đầu rơi…

Tôi thấy buồn, không muốn rời chị ấy:

- Chỉ là vì em không muốn trở thành đồ vật thế thân cho anh ấy, mà em muốn được chị yêu em thật lòng cơ…

Chị ấy ôm tôi:

- Xin lỗi, trong lòng mình giờ đây đang rất hỗn loạn… - chị ấy nói - nhưng, vì sao vào những lúc mình đau buồn nhất, thì lại là bạn ở bên an ủi mình, chứ không phải là anh người yêu hai năm kia.

Chị ấy nói tiếp:

- Mình không muốn chỉ là đêm qua mà thôi…

Tôi đáp:

- Em sẽ ở bên chị mãi mãi.

Và chúng tôi yêu nhau suốt nửa năm.

Cho đến một ngày…

Yêu chị ấy nửa năm, thời gian đó vô cùng hạnh phúc, chúng tôi qua mùa giáng sinh đầu tiên bên nhau ăn cơm vào FRIDAY.

Nhưng đó cũng là Giáng sinh cuối cùng của chúng tôi...

Chúng tôi cùng nhau đón năm mới lần đầu tiên tại chính nơi chúng tôi quen nhau lần đầu: đảo Kỳ Kim bắn pháo hoa

Cũng lại là lần đón năm mới sau cùng.

Chị ấy, người yêu hơn tôi một tuổi, đã dạy tôi rất nhiều điều trong cuộc sống chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm sống với tôi

Chị ấy là một người con gái tốt, tôi đã trân trọng từng giây khắc chúng tôi ở bên nhau vì tôi biết rõ, có thể một ngày nào đó có thể sẽ…

Khi đó là cuối tháng Một.

Học kỳ một kết thúc… mọi người chuẩn bị thi cuối học kỳ thi xong còn về nhà nghỉ đông và nghỉ Tết. Tôi rất sợ hãi cái ngày này sẽ đến thì là… bạn trai của chị ấy, mỗi năm nghỉ đông đều bay về Đài Loan… dù sao thì hồi đó chị ấy đã không nói ra lời chia tay với anh kia nên có thể coi họ mới chỉ tạm thời ngừng liên lạc với nhau mà thôi và tôi có thể coi chỉ là một kẻ thứ ba xen ngang chuyện tình…

Thi xong môn cuối chúng tôi cùng bạn cùng phòng của chị ấy đi hát Karaoke, hát đến nửa chừng điện thoại di động của chị ấy đổ chuông. Chị ấy đang song ca với bạn cùng phòng, nhạc quá ầm ĩ, chị ấy không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm máy lên xem, tên người gọi đến David

David là ai? là anh ta chăng?... nếu đúng là anh ta, tôi phải làm gì bây giờ?

Tôi nhìn chị ấy, chị ấy đang hát với bạn bè hào hứng.

Tôi lén lút mở máy chị ấy ra, xoá ghi nhớ về cuộc gọi vừa rồi.

Cho dù là anh ta hay không phải là anh ta, tôi cũng không muốn một David nào xuất hiện trước mặt chị ấy… chẳng ngờ tôi luôn là đứa kém may mắn, chị ấy đúng lúc đó hát xong quay về chỗ, chị ấy nhìn thấy tôi đang cầm di động trên tay:

- Có người gọi cho mình à?

Thôi rồi Lượm ơi, cái gì phải đến thì không tránh được rồi, đành đưa máy di động cho chị ấy.

Chị ấy mở máy xem ghi nhớ cuộc gọi đến, chị ấy im lặng hồi lâu… (Đúng là anh ta rồi chăng?)

Chị ấy nói:

- Mình phải ra ngoài gọi điện một tí đã.

Tôi nghe thì vội vã nắm tay chị ấy kéo lại:

- Chị đừng đi.

Chị ấy bị tôi kéo lại, giật cả mình, bạn chị ấy đều để ý sang phía chúng tôi. Bài hát đang hát đến nửa chừng dừng lại.

Chị ấy bảo:

- Không có chuyện gì đâu, mình chỉ đi gọi lại cho một cú điện thoại thôi, đừng lo - vừa cười vừa bước ra khỏi phòng Karaoke…

Tôi cúi đầu trầm ngâm, trong phòng những nhạc những lời ca quay vòng vòng bên tai tôi.

Tôi lại bắt đầu đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của tôi…

Chị ấy phải chăng sẽ sắp rời khỏi tôi?

Tôi phải chăng sẽ sắp rời khỏi chuyện tình của hai người đó?

Anh ta là người đàn ông như thế nào? …

….

Chị ấy đi vào phòng, quay sang mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống mở cuốn danh mục bài hát, chị ấy chọn vài khúc ca.

Chị ấy rất vui vẻ hát cùng bạn bè xem ra như không hề có chuyện gì xảy ra.

Tôi đã quá lo nghĩ linh tinh rồi…

Chúng tôi hát cho tới 6 giờ sáng, mọi người mệt mỏi rời khỏi khu Karaoke… chị ấy và bạn bè mỗi người đi một hướng, tôi dắt xe máy, đưa chị ấy chiếc mũ bảo hiểm, chị ấy nắm tay tôi nói:

- Mình muốn đi đến một nơi...

Cú điện thoại đó làm tôi canh cánh bên lòng, tôi cứ canh cánh mãi trong lòng.

Tôi lái xe dọc đường, chị ấy ôm tôi rất chặt.

Chúng tôi lại chạy đến trường đại học Trung Sơn, lại qua phà lại sang đảo Kỳ Kim.

Đây là bãi cát khi chúng tôi quen nhau ngày đầu tiên... chúng tôi lại cởi giày chân trần trên cát. Tuy lần này cầm tay nhau đi trên bờ biển, tôi rưng rưng nắm tay chị ấy dắt đi, tôi sợ chị ấy đang ở bên tôi biến mất, tan đi, rời bỏ tôi…

Chúng tôi đứng quay mặt về phía biển khơi, im lặng rất lâu.

Tôi suy nghĩ hỗn loạn, muốn bình tĩnh cũng ko thể được.

- Mình nghĩ… bạn có biết ai vừa gọi đến không? chị ấy cất lời trước phá vỡ sự im lặng.

Tôi gật đầu.

Chị ấy:

- Anh ấy đã quay về rồi…

Tôi cúi đầu, tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn.

Chị ấy:

- … Anh ấy hỏi mình lúc nào có thể gặp…

Tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn nữa, cả trái tim thót lại. Tôi hỏi:

- Thế chị đồng ý gặp anh ta chứ? - tôi hy vọng câu trả lời được nghe là…

Chị ấy:

- Ừ, mình đã trả lời là khi nào mình về Đài Bắc sẽ tìm anh ấy.

Đây là câu trả lời tôi không hề mong muốn. Tôi lặng im.

Trong sớm tinh sương tháng một của Cao Hùng, gió thổi trên bờ biển của Kỳ Kim, từ bàn tay chị ấy tôi cảm nhận rõ sự run rẩy.

- Chị lạnh à? - tôi ôm lấy chị

- Hơi lạnh một chút… xin lỗi - chị ấy nói và nói và sắp khóc.

- Chúng ta về nhà đi - tôi hôn lên trán chị ấy rồi bảo.
Chị ấy gật đầu, tôi dắt tay chị, đi thật chậm, cố ý đi chậm về phía xe máy bởi vì, từ đây, những giờ phút tôi bên chị ấy có lẽ đang dần rút ngắn lại tôi thương xót từng giây một…

Trên đường về, chị ấy tì lên vai tôi và ngủ, một tay tôi quàng lại phía sau ôm chị ấy, một tay cố lái xe thật vững, chầm chậm chạy xe về trường…

Tôi đưa chị ấy về ký túc xá nam, tôi hoàn toàn không có ý nghĩ trả chị về ký túc nữ. Lại dắt chị ấy trốn tránh ống kính soi mói của camera như cũ nhưng lần này, tôi cõng chị ấy lên

Cuối tuần, cả toà nhà ký túc dường như vắng lặng.

Tất cả mọi người đều rời ký túc về nhà rồi, bạn cùng phòng tôi cũng về nhà hết. Thật là châm biếm, hoàn cảnh y hệt hôm đầu tiên chị ấy đến đây…

Tôi cầm quần áo đưa cho chị ấy, bảo chị đi tắm trước đi.

Chị ấy mơ màng, nửa mơ nửa tỉnh cầm quần áo đi vào buồng tắm.

Tôi lại như lần trước, bật máy tính, mở một chút âm nhạc… trèo lên giường xếp dọn chăn gối trong lòng tôi đang nghĩ gì…

Tôi đi đến trước buồng tắm gõ cửa, chị ấy hé cánh cửa ra, tôi xô cửa đi thẳng vào, chị ấy bị bất ngờ vội vã dùng tay che…đi.

Một tay tôi kéo chị ấy, tôi kéo chị ấy sát vào người ôm chặt và hôn, chị ấy không phản kháng… tôi từ từ cởi bỏ quần áo của tôi và chúng tôi trần người ôm chặt nhau trong màn hơi nước...

Tắm nào! tắm nào!

Chúng tôi ôm chặt nhau, không sợi vải.

Tôi gội đầu xong, chị ấy dội nước cho tôi. Tôi kỳ lưng cho chị ấy, chị ấy lại kỳ lưng cho tôi và trong lúc tắm cùng nhau, trong đầu tôi hoàn toàn không có bất kỳ một tà ý nào vẩn gợn (nếu như bây giờ, có lẽ chả biết đã nhân cơ hội đó Làm bao nhiêu lần Yêu)

Tôi với chị ấy tắm, tạnh quẽ, im lặng thỉnh thoảng gặp mắt nhau, chúng tôi mỉm cười rất giống ngày xưa, khi tôi ngồi bên chị ấy trong buổi họp trên khoa tôi bị chị ấy bắt gặp đang liếc trộm, chị ấy mỉm cười, cảm giác y hệt vậy.

Tắm xong, chị ấy giúp tôi sấy tóc, tóc khô tôi lại giúp chị ấy sấy tóc, tôi cầm lược chải tóc cho chị…

Hai người bò lên giường, chui vào chăn tôi ôm chị thật chặt và tôi hôn và tôi lại cởi toàn bộ những vải vóc của chị, và của tôi…

Trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ đau đớn: Tôi nhất định phải có được chị ấy! Tôi nhất định phải có được chị ấy! Tôi nhất định phải có được chị ấy! Cho dù chị ấy sắp rời bỏ tôi mà đi, tôi nhất định phải có được chị ấy!

Và tôi bắt đầu hôn triền miên, tay ghì sát, hôn trên má, hôn trên trán, hôn trên tay, hôn trên cổ, hôn trên cổ tay, hôn trên cẳng chân, hôn trên eo…

Những đối thoại hôn câm lặng trong tiếng nhạc nhè nhẹ từ máy tính…

Mắt tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy và chắc chắn trong lòng chúng tôi đều đang cùng nghĩ đến một sự việc.

Chị ấy nhắm mắt lại… và tôi muốn lặng lẽ chia đôi chị ấy ra.

Đây là lần đầu tiên của tôi…tôi hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Tôi thật sự là hoàn toàn không biết nên làm như thế nào. Tôi đã từng xem phim XXX, nhưng tôi không dám… tôi cũng chẳng biết mình đang chần chừ gì nữa. Chị ấy mở mắt ra, nhìn tôi ngạc nhiên:

- Sao vậy? - tay đặt trên má tôi

- Tôi…tôi chưa bao giờ… Tôi chưa làm lần nào... - mặt tôi đỏ lên, tôi ngại ngùng nói ra sự thật.

Chị ấy vuốt ve đôi vai tôi.

Và tôi ngại ngùng hết sức, nằm tụt người xuống một chút để che đi khuôn mặt mình, rồi ngồi dậy thở gấp gáp hồi hộp. Chị ấy bị những cử động của tôi làm cho bất an:

- Sao vậy?

- Xin lỗi !!! - Tôi cúi gằm xuống nói:

- Lúc nãy tôi thật sự có ý định muốn chiếm lấy em, nhưng đó chính là vì sự xuất hiện của anh ta làm tôi cảm thấy lo sợ... - Tôi vẫn cúi gằm xuống nói.

Chị ấy sát tới hôn lên má tôi:

- Em không để ý điều đó đâu.

Tôi hôn lại:

- Nơi đây bắt đầu, nơi đây cũng là kết thúc - nói xong tôi bắt đầu khóc.

Chị ấy cũng khóc, chúng tôi nằm bên nhau, ôm chặt nhau và cùng khóc đến lúc ngủ thiếp đi mệt mỏi…

Bữa sáng của ngày hôm sau, chúng tôi cùng xuống tiệm ăn, chỗ ngồi cũ, những món cũ bánh mì nướng dầy phết Sô cô la và bánh trứng cá hồi.

Chị ấy không nuốt một miếng nào…

Sau bữa sáng, chúng tôi dắt tay nhau về ký túc nữ.

- Em lên phòng thu xếp hành lý, tạm biệt - cô ấy buông tay tôi ra đi vào ký túc.

Tôi đi tới trước lôi tay cô ấy lại:

- Ngày mai tôi đưa em ra ga nhé, được không?

Cô ấy gật đầu… đi khuất…

Chị ấy đi vào ký túc.

Tôi vẫn đứng chỗ cũ, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi tự bảo mình, đây chỉ là một giấc mơ thôi và chỉ cần chừng này là đủ để sau này tôi nhớ lại, tôi hồi tưởng và đủ để tôi thấy hạnh phúc.

Trưa hôm sau tôi giúp cô ấy mang hành lý ra bưu điện để gửi về Đài Bắc. Lúc đó hầu như chúng tôi không hề trò chuyện trừ cái lúc cô ấy đưa chai nước cho tôi bảo:

- Vất vả quá, chai nước này anh uống đi.

Dọn xong đồ….
Cô ấy:

- Chìa khóa phòng ký túc em đã gửi lại bà quản lý rồi, em có thể sang phòng anh tắm nhờ không?

Tôi gật đầu, xách túi giúp cô ấy, hai người nắm tay nhau đi về phòng tôi và tôi vẫn còn trong trạng thái đầu óc trống rỗng…

Lần này tôi cứ nắm tay cô ấy, không cần né tránh camera quan sát và cũng không đếm xỉa xem trong phòng quản lý có ai không nữa và cứ đi như thế, đi thẳng vào… chỗ phòng cảnh vệ bị giữ lại.

Quản lý:

- Ô ô này này, nữ sinh không được đi vào phòng nam sinh, nghe chửa?

Cô ấy vội vã buông ngay tay tôi ra.

Tôi định thần:

- Xin bác thông cảm, chị ấy là chị gái cháu, chị ấy lên giúp cháu dọn đồ về nhà ăn Tết - cô ấy quay ra cười với quản lý.

Quản lý:

- Thôi được, được rồi, dọn đồ nhanh lên rồi mang chìa khoá lại đây nộp nhé, thôi lên đi!

Và đây là lần đầu tiên tôi cùng cô ấy đi thang máy…

Trong thang máy, có một tấm gương rất to, chúng tôi nhìn bóng nhau trong gương, và cùng cười lên.

- Một đôi tình nhân rất đẹp, phải không! - tôi đùa.

- Rất đẹp…nếu như là quen anh sớm hơn từ hai năm trước… - nét cười biến mất trên mặt cô.

Tôi trầm mặc… cô ấy trầm mặc…

Vào phòng, cô ấy mang quần áo đi tắm.

Căn phòng trống rỗng. Lần này không có máy tính để mở nhạc…

Tôi ngồi bên cửa sổ, gió thổi qua, đầu óc miên man trống rỗng.

Không rõ đã bao nhiêu thời gian trôi qua… tôi nghĩ, có lẽ cô ấy đã tắm hơi lâu, tôi trở ra gõ cửa buồng tắm, bỗng phát hiện buồng tắm không khoá, tôi nhè nhẹ đẩy ra… cô ấy ngồi trên bồn cầu đậy nắp… khóc… trên mặt sàn toàn những giấy toilet vứt bừa.

Tôi đứng ở cửa buồng tắm, nhìn cô ấy.

Cô ấy cúi đầu khóc:

- Giá như em gặp anh sớm, ngay từ hai năm trước… hay giá như em đừng quen anh…

Cô nói đi nói lại những lời nói ấy…

Tôi đứng sững sờ ở cửa buồng tắm, tôi rất muốn đến an ủi em nhưng tôi không thể nào nhấc chân lên vì tôi biết, nếu tôi bước tới một bước, có lẽ tôi sẽ rơi vĩnh viễn…

Nhưng tôi vẫn bước tới…

Tôi ôm lấy em, hôn lên trán em, gạt nước mắt cho em.

- Nào, ngoan, tắm đi nào! - tôi mỉm cười dịu dàng, rồi tôi khoá cửa buồng tắm đi ra…

Tôi đứng ở ngoài, chờ rất lâu, tiếng nước, nghe nước chảy tôi mới quay lại cửa sổ, ngồi đần ra…

Cô ấy tắm xong bước ra…

- Đến đây ngồi nhé! - tôi vẫy em.

Tôi cầm máy sấy thổi cho tóc em:

- Có lẽ đây là lần cuối cùng…

Trong tiếng rì rào của máy sấy tóc, có tiếng nức nở.

Sấy tóc xong… tôi ôm cô ấy đứng rất lâu.

Nhấc hành lý, trả chìa khoá ký túc cho phòng bảo vệ.

Lên xe máy ra ga.

Cô ấy ôm tôi chặt… tôi cũng chạy xe chậm, chậm chậm nhưng rồi cũng phải tới ga. Chúng tôi lưu luyến chia tay nhau.

Nhưng tàu hoả sắp tới rồi… cô ấy quay đi buông tay tôi

- Tạm biệt!

Tất cả đã kết thúc rồi! Câu chuyện của tôi đã hết.
Tôi vẫn cứ tự hỏi mình: Không phải là tôi rất yêu cô ấy ư? Vì sao chúng tôi trở nên như thế này?

Tôi không thể kết thúc như thế được.

Tôi dừng xe máy lại, vội vã quay đầu xe về ga.

Tôi không thể tìm thấy cô ấy trên sân ga… tôi vội vã đi mua một vé tiễn. Xông vào trong ga mắt nhớn nhác ngó khắp.

Tôi thấy em ở phía sân chờ số 2, vội vã chạy xuống cầu thang, lao tới sân chờ số 2.

Cô ấy dường như không để ý thấy tôi…

Tôi rụt rè chạm vào vai em.

Cô ấy quay lại, mắt đỏ hoe.

- Em đừng khóc, anh rất thích những lúc em mỉm cười! - tôi dùng tay vuốt nhẹ lên những sợi tóc của cô.

Cô ấy cười nhìn tôi qua làn nước mắt.

Lúc đó, xe lửa đi vào ga.

- Em không muốn đi… - cô ấy kéo tay tôi lại.

- Anh sẽ lên Đài Bắc tìm em… ngoan nhé - Tôi đã hứa với em điều đó… mà tôi lại quên bẵng đi rằng, Đài Bắc còn có một người tên gọi David.

Cô ấy lên tàu… tôi rời ga…

Tôi gửi xe ở bãi, đi mua 1 vé tàu hoả, tôi cũng phải về nhà tôi thôi…
Kỳ nghỉ đông năm ấy, tôi rất buồn bã… Tôi không đi chơi với bạn bè lớp phổ thông.

Năm mới mọi người sum vầy chơi đùa, đánh bài, tôi cũng chẳng tham gia.

Tôi chỉ nhớ cô ấy… nhớ kinh khủng.

Tôi nhớ tất cả những hồi ức đã có, từ chiếc áo bó màu be, từ lúc vô ý chạm phải ngực cô ấy, nhớ khi cùng sang đảo Kỳ Kim… nửa đêm đưa cô ấy về phòng ký túc, cùng nhau đi qua mùa Giáng Sinh… đón năm mới, cùng tắm dưới vòi nước… khuôn mặt em luôn ở trong tâm trí tôi.

Kỳ nghỉ đông đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy vì tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật là cô ấy và David đang ở bên nhau...

Tôi nói với cha mẹ rằng mình phải dọn ra ngoài ký túc, ở tiện hơn, còn đi làm thêm.

Tôi không muốn quay về căn phòng ký túc ấy nữa… tôi không thể quay về nơi tôi có đầy chặt nỗi nhớ…

Và tôi nói, tôi sẽ vào thành phố Cao Hùng kiếm nhà, kiếm việc làm thêm. Trong thời gian đi tìm nhà, tôi thường ở nhờ nhà bạn, tôi đã kể với nó câu chuyện về mối tình đầu của tôi với chị học khoá trên. Thằng kia mắng tôi:

- Nếu mày cảm thấy chị ấy quay lại với thằng du học sinh ở Mỹ kia là hạnh phúc, thì thôi, cứ để chị ấy đi! Mày đừng có ngồi đây ra vẻ đáng thương, ngồi kể lể với tao cũng chả có tác dụng gì, chị ấy sẽ chả bao giờ quay lại với mày. Còn muốn chị ấy quay lại thì mày phải đi mà chiếm lấy chỗ của mày đi chứ! Chả lẽ mày lại nghĩ rằng, nửa năm yêu nhau của mày lại phải thua một thằng ở Mỹ về mới chỉ gặp nhau hai lần thôi sao?

Ngày hôm sau, tôi đáp chuyến xe lửa sớm nhất lên Đài Bắc! Xuất phát!!!

Trước lúc lên đường, tôi gửi một tin nhắn vào máy di động của cô ấy…

Buổi trưa, tôi đến ga Đài Bắc. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lên Đài Bắc. Suýt lạc đường, tìm không ra lối cửa chính của ga. Tôi hẹn cô ấy ở cửa số Ba phía Nam.

Khi tôi mất rất lâu mới tìm ra cửa số Ba…

Tôi đã nhìn thấy cô ấy…

- Xin chào, lâu quá không gặp! - cô ấy nhìn tôi mỉm cười.

- …Lâu không gặp…Em có nhớ anh không? - Tôi đáp.

Đã lâu không gặp… Câu chào đó xa cách làm sao, tôi cố ý nói.

- …Đói rồi à? Chúng ta đi ăn cơm thôi! - cô ấy tránh câu hỏi.

Và chúng tôi đến một tiệm Cà ri. Trí nhớ của tôi rất mơ hồ, dường như là tiệm dưới cửa hàng đồ vi tính 3C ở dưới trung tâm mua sắm Mitsukoshi (Tân Quang Tam Việt).

Đồ ăn rất ngon... Tôi ăn hết đĩa cơm Cà ri.

- Anh chắc chưa no, ăn phần của em đi! - cô ấy đưa đĩa cơm cho tôi, với câu nói quen thuộc ngày xưa…

Ăn xong, chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc…

Tôi hiểu ra, cô ấy luôn tránh nhắc tới những gì đã ở giữa hai chúng tôi và tôi đã không nhắc nhiều.

Tôi không dám phá vỡ nốt sợi dây nối mong manh cuối cùng giữa tôi và cô ấy, tôi rất sợ chỉ mở lời… tôi sẽ rất khó quay về Cao Hùng nên cứ trò chuyện, trò chuyện… chiều đã xuống.
.
________________Ghép Bài_______________________
.
Máy di động của cô ấy reo lên, tôi có một dự cảm buồn…

- A lô! David à? - cô ấy liếc nhìn sang tôi một cái, tiếp tục nhỏ giọng nói chuyện với cái máy di động.

- Vâng ạ, em chờ anh ở cổng Tân Quang Tam Việt - cô ấy cất máy di động vào túi xách, cúi mặt.

- … Hai người đã… quay lại với nhau rồi sao? - Tôi rốt cuộc cũng thốt lên.

Cô ấy gật đầu.

- … Thật sao? Thế thì… xin chúc mừng em… cuối cùng em cũng đã quay lại với anh ta. - Tôi ép tôi nói câu đó.

- … Anh nói thật không?... - cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.

- Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi.

Tôi nói với nụ cười dịu dàng…. Trong lòng tôi thật đớn đau.

- Anh ấy sắp đến đón em - cô ấy đứng dậy.

Tôi và em cùng đi lên cửa Tân Quang Tam Việt, lần này, chúng tôi không còn nắm tay nhau nữa…

Tôi vốn định tạm biệt em, nhưng tôi lại muốn gặp cái người tên là David xem anh ta mặt mũi ra sao! vì vậy tôi đứng chờ cùng cô ấy.

Rồi một chiếc Fiat màu trắng bạc lướt tới, quay cửa kính ô tô xuống người con trai ngồi trong xe vẫy tay với chúng tôi.

- Em phải đi đây… - cô ấy cúi đầu xuống lí nhí.

Tôi định đi tới gần xem rõ mặt David… nhưng tôi lo, sẽ làm cô ấy khó xử. Dù sao thì David không hề biết tôi là ai, càng không biết mối tình nửa năm qua giữa tôi và cô ấy… vì thế tôi cứ đứng đó, nhìn chiếc xe rời đi xa…

Cô ấy đã đi khỏi đời tôi như thế.

Tôi rất buồn rầu, đáp xe lửa quay về Cao Hùng…

Về Cao Hùng, tôi nhanh chóng tìm được phòng trọ. Cũng tìm được việc làm… tôi chọn công việc trực ở cửa hàng Café Internet vào ban đêm. Tôi muốn mượn công việc để làm tôi chìm trong cơn say.

Rồi nhờ bạn bè giới thiệu, tôi làm quen với game online. Công việc mỗi ngày của tôi là đêm đêm đi trực đến sáng bạch về ngủ, ngủ dậy ăn cơm xem ti vi rồi lại đi làm.

Ngày nghỉ tôi trốn trong rạp chiếu bóng…

Những ngày như thế nối tiếp liên tục cho đến khi học kỳ II bắt đầu… tôi gặp lại cô ấy trên văn phòng khoa.

- Hi, lâu quá không gặp - cô ấy vui vẻ nói với tôi.
Ôi, cảm giác này khác hẳn khi gặp ở Đài Bắc, cô ấy lại trở thành chị khoá trên của tôi, quen thuộc…

Nhưng gương mặt cô ấy đã khác rồi, cô ấy đã cắt mái tóc dài đi, trở thành một mái tóc ngắn xinh đẹp…

- Tối nay chúng ta đi ăn cơm đi! - cô ấy chủ động rủ tôi.

- Ơ… a… cũng được… - tôi vẫn còn ngỡ ngàng bởi từ ngày tôi từ Đài Bắc trở về đây, cô ấy trong tim tôi, chỉ còn là một khoảng trống rỗng.

Tuy tôi nói thế, nhưng thực ra cũng có đôi khi nhớ đến cô…

- Nghe nói anh đã dọn ra ngoài ở rồi à? thế tối nay em có thể qua thăm nhà mới của anh không? - cô ấy nắm lấy tay tôi.

Tôi vừa định trả lời

- Chúng mày vẫn còn thắm thiết thế này cơ à? Thôi đừng âu yếm nhau ở đây đấy nhé! - nhóm trưởng nhóm hoạt động ngoại khoá đi tới.

Hai chúng tôi cùng nhìn trưởng nhóm cười ngượng nghịu, đi ra khỏi văn phòng khoa. Chúng tôi đứng trước cổng phòng họp, tôi đưa tay ra định nắm lấy tay cô ấy, cô ấy dường như biết, đi lên trước một bước:

- Thế tối nay anh muốn ăn gì? - cô tìm chuyện để nói.

Tôi im lặng.

Cô ấy cúi đầu:

- Em đã kể chuyện của chúng mình cho David nghe…

Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.

Cô vẫn cúi đầu:

- David không trách em bắt cá hai tay, chân dẫm hai thuyền, vì dù sao thì anh ấy cũng không thể ở bên em suốt… anh ấy nói: hai chúng em có thể lại bắt đầu từ đầu, coi như chưa hề có gì xảy ra - cô ấy nói, đầu óc tôi trống rỗng.

Nói xong cô ấy đi thẳng vào văn phòng.

Tôi nghĩ… tôi cứ tưởng tôi vừa gặp lại chị ấy một cách quen thuộc, và chị ấy đã quay về bên tôi… thì ra… kết cục còn đau đớn hơn.

Cô ấy hẹn tôi buổi tối ở cổng trường.

Cô ấy mặc cái áo bó sát người màu be, váy bò ngắn, áo khoác Levis màu hồng ở ngoài. Đây chính là bộ quần áo mà ngày đầu tiên quen nhau, cô ấy đã mặc…

Cô ấy lên xe, chúng tôi đi ăn Mc’Donald.

Toàn là cô ấy chủ động hỏi, tôi mới trả lời. Tôi không hề hỏi cô ấy gì cả, tôi sợ những gì tôi hỏi sẽ làm cả hai ngại ngùng nhưng thật sự, không còn nghi ngờ gì, tối nay, cô ấy trở thành cô ấy thân quen của tôi ngày xưa…Đi ra khỏi Mc’Donald.

- Em muốn đi đến một nơi - cô ấy đột ngột nắm tay tôi.

Tôi lặng cả người đi.

Lên xe, em ôm chặt tôi… tôi không hề hỏi em là đi đâu, trực giác của tôi chỉ đường cho tôi đến Kỳ Kim. Lại vẫn hành trình đó, đi đến Đại học Trung Sơn, đáp thuyền sang đảo Kỳ Kim.

Gió tháng Hai ở Kỳ Kim thổi rất mạnh, rất lạnh. Tôi cảm thấy cô ấy hơi run rẩy, tôi cởi áo khoác ra đưa cho cô ấy mặc. Lại như lần nào, bỏ giày trên bờ cát tôi do dự đưa tay ra về phía em… cô ấy nhìn tôi cười, đưa tay cho tôi, chúng tôi dắt nhau đi bên bờ cát mênh mang… hai người ôm chặt nhau, đứng trước biển.

Tôi không thể hiểu được, thế rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra.

- Em rất nhớ anh… - cô ấy cúi đầu thổ lộ.

- Thế vì sao khi ở Đài Bắc, em đã… - tôi nói.

- Xin lỗi, đó không phải là em cố ý, khi đó em còn đang lựa chọn... - cô ấy nhìn tôi nói.

Bãi cát đầy ắp kỷ niệm của hai chúng tôi.

Bãi cát lần đầu quen nhau.

Bãi cát cùng nhau qua năm mới.

Bãi cát lần cuối cùng chia tay.

- Xin lỗi, em không cố ý làm thế, chỉ là vì khi đó, em vẫn còn đang lựa chọn.

Lựa chọn? Trời ơi, chẳng lẽ cái ngày ở Đài Bắc đó, em vẫn còn chờ tín hiệu từ phía tôi hay sao?

Mà lúc đó tôi lại đã nói ra những lời….

"…Thật sao? Thế thì chúc mừng em nhé… Vì cuối cùng em đã chờ được anh ấy trở về!"

"Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi".

Tại sao tôi lại ngu ngốc như thế? Vì sao tôi không phát hiện ra những gì nằm sâu trong tim em?

- Bây giờ anh còn kịp không… Anh không bao giờ muốn chia tay em - Tôi nhìn em, nắm thật chặt bàn tay em.

- Xin lỗi… - Cô ấy khóc, tim tôi tan nát.

- Ngày xưa em cứ nghĩ em sẽ chờ được David quay trở về, rồi theo thời gian và xa cách, càng ngày…

Rồi em đã quen với tâm trạng chờ mong mỗi năm một lần gặp mặt người yêu…

Rồi chỉ cần lâu lâu có một tin nhắn nhỏ, cũng đủ để em sưởi ấm tình yêu và duy trì sự chờ đợi.

Vậy mà sau đó, chỉ vì khoảng cách xa xôi, em yêu người con trai khác, rồi sau đó nếu phải xa người yêu mới, rất xa, thì có lẽ em sẽ lại yêu sang một người con trai khác nữa… em căm ghét chính con người em như thế này… - cô ấy nức nở.

- Thế thì em và anh đừng ở xa nhau nữa! Chúng ta có thể không để cho người ta yêu ở xa ta nữa! Ta sẽ mãi mãi ở gần bên nhau là được rồi! - Tôi van xin.

- Thế thì anh hãy nói cho em biết, khi em ở Đài Bắc nghỉ đông, vì sao anh không chịu đi tìm gặp em? Vì sao anh để cho đến khi nỗi buồn của em bị nhạt đi rồi thì anh mới xuất hiện? Vì sao trước mặt em, anh chưa bao giờ chịu níu kéo em? - Cô ấy nói.

Tôi đau lòng quá, phải vì tôi đã do dự lầm, giải mã nhầm những bí ẩn trong tim cô ấy…

Khi đó tôi chỉ lựa chọn việc cố quên người tôi yêu đi, mà tôi không nghĩ đến cảm xúc, suy nghĩ của em.
Giờ đây tôi mới nghĩ ra, không phải là khi đó, mục đích tôi lên Đài Bắc chính là để níu kéo người tôi yêu quay lại hay sao?

Ngay trước lúc đi, thằng bạn tôi còn giáo huấn cho tôi một trận cơ mà!

Vì sao đến Đài Bắc rồi, tôi lại đã nói những gì trái với lòng mình?

- Anh không bao giờ cho em rời khỏi anh nữa! - Tôi ôm chặt lấy cô ấy.

Cô ấy khóc mãi.
Còn tôi, chỉ vì sự ngu ngốc của tôi làm cho sự thể đến nước này, rốt cuộc tôi cũng khóc!

Vào lúc đó, chiếc di động đổ chuông. Tôi lại có dự cảm không tốt.

- Anh ta à? - tôi hỏi cô ấy.

Cô ấy gật đầu, đang định nghe máy.

- Không nghe! Anh biết người em yêu là anh! Nếu em nghe máy, em sẽ lại lần nữa rời khỏi anh! - Tôi giật cái máy di động từ tay cô.

Cô ấy nức nở, tôi đưa máy di động giơ lên thật cao, cho đến lúc tiếng chuông ngừng lại. Tôi đưa máy trả lại cho cô.

Tôi lại ôm cô ấy:

- Em đừng đi, em đừng bỏ đi, xin em đừng bỏ anh!

Tiếng chuông điện thoại lại reo vang!

Lần này cô ấy không nghe máy nữa… tiếng chuông im.

- Em không sao chứ? - Tôi hỏi khẽ.

Cô ấy không trả lời tôi.

Gjanh` ch0 aj thjk Game OAE!

AOE hay thường gọi là đế chế là một game chiến thuật được viết bởi Microsoft viết vào khoảng cuối thập niên 80. Cho đến
nay đã có ít nhất 3 phiên bản AOE nhưng hầu hết người chơi vẫn yêu thích bản AOE đầu tiên. Giáo trình này chủ yếu giới thiệu về phiên bản này. Sớm được giới trẻ trên toàn thế giới đón nhận, AOE trong nhiều năm đã trở nên thống trị trong game chiến thuật . Tuy hiện nay có nhiều game chiến thuật hay và mới xuất hiện nhưng họ, những HS-SV Việt Nam vẫn yêu AOE đến cuồng nhiệt. AOE được thiết kế với tối đa 8 người chơi cùng một lúc trong Module Multi Player. Riêng Module Single Player chủ yếu giành cho những ai muốn luyện game một mình với máy tính. Gồm có tổng cộng quân xây dựng dựa trên những nền văn minh và nhà nước cổ đại, mỗi quân có lợi thế và nhược điểm riêng đòi hỏi người chơi phải nắm rõ để vận dụng trong từng trường hợp cụ thể. Người chơi đòi hỏi phải có tư duy chiến thuật khá tốt để sử dụng và kết hợp các đơn vị quân với
nhau sao cho có hiệu quả nhất. Mỗi khi chán học, các bạn trẻ thường tụ tập rủ nhau ra quán game chơi AOE để thư giãn. Có thể nói đây là một cách relax rất tốt, không quá đắt mà lại cực vui.Trong khi chơi, chúng ta có thể bắt gặp tiếng chửi thề , than nghèo kể khổ của người chơi…thêm vào đó phần âm thanh của AOE cũng rất đặc sắc : thảm thiết như tiếng dân bị chăn, hung dữ như tiếng voi húc hay sư tử vồ, hoành tráng và bi ai khi đánh trận…Nếu bạn là người yêu thích game thì không nên bỏ qua AOE.

Chương I Các Module chính và Menu trong AOE

I.Các Module chính
1.Single Player
Module này chỉ thiết kế cho một người chơi với máy. Khi vào đây bạn sẽ có những lựa chọn sau :
a.Random Map
Chơi bản đồ ngẫu nhiên.Bạn có thể chơi tối đa với 7 máy, các lựa chọn trong phần SETTING thì không có gì phải nói nếu bạn biết đôi chút Tiếng Anh. Có vài dấu check box bạn cần chú ý
•Fix Position : xếp các đội cùng tên ( phân biệt bằng số từ 1 đến 4) ở các vị trị gần nhau và đối diện với Enemy (kẻ thù)
•Full Tech Tree : Tất cả các quân đều có đơn vị quân giống hệt nhau. Khi chọn vào nút checkbox này thì tên quân (Egyption hay Greek ) chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
•Reavel map : Mở luôn bản đồ ở chế độ sương mù.
•Enable Cheating : Cho phép bạn xin tài nguyên với các mã cheat được xây dựng sẵn: Food (Pepperori pizza), Wood (Woodstock), Gold (coinage), Stone (quarry). Ngoài ra bạn còn có thể cheat để xin các loại quân “ vô học “ như thằng ôn con pow, ô tô Mez Bigdaddy…hay các lệnh khác như bỏ sương mù (no fog), điều khiển thú (king anthur)…bạn có thể tìm hiểu thêm trong Module Help.
b.Campain
Các chiến dịch đã được xây dựng sẵn, bạn có thể có quân chiến đấu ngay từ đầu và bản đồ ở các chiến dịch này là rất oái oăm. Với lần đầu tiên chơi bạn sẽ cảm thấy khá thú vị và bất ngờ với kiểu chiến dịch này, tất nhiên các chiến dịch này đã được xây dựng cố định nên bạn sẽ thấy nhàm chán khi chơi lại vài lần.
c.Death Map
“Bản đồ tử thần” với tài nguyên ban đầu đủ để bạn nuôi một đạo quân “limited”. Cụ thể là 20000 food, 20000 wood, 10000 gold, 5000 stone. Với tài nguyên trên thì bạn không cần phải chú trọng đến vấn đề làm ăn nữa mà chỉ tập trung vào việc xây dựng và tổ chức quân đội sao cho hợp lý nhất để mà chiến đấu. Bản đồ này tập trung vào yếu tố nhanh nhạy và sử dụng, phân phối hợp lý tài nguyên có sẵn của từng người chơi.
2.Multi Player
Đây chính là Module tạo nên sự quyến rũ của AOE.Có 4 kiểu để kết nối khi tạo mạng chơi, ở đây tôi không chú trọng đến giải thích từng kiểu. Có 2 kiểu kết nối phổ biến là IPX và TCP/IP. Ngoài ra, các bạn còn có thể cài đặt Hamachi để chơi cho nó không khí . Các bước trong Setting cũng không có gì phải bàn nhiều.Người chơi thường chọn bản đồ Random Map, với phần Deathmap thì tương tự như Single Player, những bản đồ còn lại là những bản đồ cố định, không thú vị lắm khi chơi Multi.
3.Help
Đây là thư viện tra cứu thông tin về các loại quân,các đơn vị quân, các lệnh cheat, các vấn đề nhỏ hay gặp khi chơi…
4.Scernario Builder
Với Module này, các bạn có thể tự xây dựng nên các kịch bản, cách bố trí bản đồ, đơn vị quân chiến đấu… và test thử. Nói chung nó không có gì đặc biệt nếu bạn không phải là một tay quá rảnh rỗi.
II.Các Menu và phím tắt khi chơi
1.Menu
Menu khi chơi AOE được chia là ba phần hiện lên ở góc trên bên phải màn hình: Chat : Gửi Message đến đồng đội , ví dụ : “cho tao ít vàng”, “f*** you… “…Ít người chơi không chú trọng đến tiện ích này nhưng khi cần giữ bí mật về chiến thuật thì bạn nên dùng nó, tránh nói oang oang cho đối phương bắt bài. Diplomacy: Chuyển đổi từ đồng minh sang kẻ thù hay trung lập với một đội nào đó và ngược lại. Ngoài ra khi bạn có chợ rồi thì ở đây bạn còn có thể gửi tài nguyên cho đồng đội với một mức thuế khá cao.
Menu : Đây là nơi bạn có thể lựa chọn các chức năng Quit game, Resign (đây là 2 chức năng mà không ai muốn chọn cả ). Achievements là nơi bạn xem Timeline của các đội, thống kê về khai thác tài nguyên, số quân đã kill…Scernio Construction là nơi để xem các thông tin về bản đồ, các chế độ Setting. Game Setting là nơi bạn đưa ra các lựa chọn về âm thanh, tốc độ chuột, cách nhấp chuột, tăng hay giảm tốc độ cuộc chơi, độ phân giải…
Phần menu còn lại không có gì để nói.
2.Phím tắt
-F3 : Tạm dừng cuộc chơi.
-F4 : Hiện tên người chơi, màu quân và bảng điểm xếp hạng.
-F5 : Che dấu tài nguyên hiện có
-F10 : Vào Menu chính
-F11 : Hiện số quân hiện có trên số quân tối đa vào thời điểm đó.
-Ctrl + N : Nhà trung tâm
-Ctrl + B : Nhà Bracket
-Ctrl + L : Nhà ngựa
-Ctrl + A : Nhà cung
-Ctrl + K : Nhà pháo
-Ctrl + Y : Nhà lính xiên
-Crtl + P : Nhà phù thủy

-Cách xây nhà quân bằng bàn phím mà không dùng chuột : Chọn dân, ấn phím B, sau đó ấn các chữ cái đại diện cho từng nhà :nhà dân(E), ngựa(L), cung(A), pháo(K), Bracket(B), xiên(Y),chòi canh (T), chợ(M), cảng(D), để hoa quả(G), để gỗ ,vàng (S), nhà chính phủ ©, nhà trung tâm (N)…Để xây nhiều nhà quân một lúc, sau khi chọn dân, nhấn phím B, chọn phím nhà
muốn xây như trên, các bạn giữ Ctrl, tùy theo số gỗ bạn có và mục đích mà xây cho hợp lý. Khi xin quân, để xin ở tất cả các nhà bạn đã xây, ấn Ctrl + chữ cái đại diện của từng nhà để chọn các nhà đó.
-Để đặt tên đội từ 0 đến 9, bạn chọn đối tượng muốn đặt tên (nhà quân hoặc quân, nói chung là cái gì có thể chọn được), giữ ctrl và ấn vào phím số muốn đặt tên…
-Hãy ngó qua bảng HOT KEY trong AOE bằng Tiếng Anh nhé, nó sẽ có ích khi bạn là một tay chơi kha khá đấy:
SPACEBAR – View selected units
CTRL+H – Select and view Town Center (repeat for other buildings of same type).
CTRL+B – Select and view Barracks.
CTRL+D – Select and view Dock.
CTRL+A – Select and view Archery Range.
CTRL+K – Select and view Siege Workshop.
CTRL+L – Select and view Stable.
CTRL+P – Select and view Temple.
CTRL+Y – Select and view Academy.
L - Unload transport vessel.
+ (Plus key) – Increase game speed.
- (Minus key) – Decrease game speed.
DELETE – Delete military unit or building.
ESC – Unselect or cancel.
ENTER – Send chat message.
Arrow Keys – Scroll game view.
CTRL+1-9 – Assign group number to units.
1-9 – Select group assigned to this number.
ALT+1-9 – Select and view group assigned to this number.
SHIFT+1-9 – Select this group in addition to currently selected units.
TAB – If multiple units are selected, display next unit in lower-left status box.
SHIFT+TAB – If multiple units are selected, display previous unit in lower-left status box.
F3, PAUSE – Pause.
F4 – Score display.
F10 – Game menu.
F1 – Help.
SHIFT+F1 – ? Help.

Chương II. Cách lên đời và nâng cấp trong AOE

I.Lên đời
Khi chơi AOE, có 4 “thời kỳ” bạn sẽ trải qua, từ sơ khai nhất đến hiện đại nhất, để chuyển từ thời kỳ này sang thời kỳ khác, bạn cần đủ những yêu cầu đòi hỏi, khi đó bạn chỉ cần nhấp chuột vào biểu tượng “lên đời” trong nhà chính Center.
•Stone Age (Thời kỳ đồ đá) : Khởi đầu của cuộc chơi, của một đế chế tự tay bạn xây dựng. Ở thời kỳ này, chỉ có các loại nhả : Center, House, Barracks, Granary, Storage Pit và Dock (cảng, chỉ dùng cho bản đồ có biển) .
•Tools Age (Thời kỳ công cụ) : Để chuyển từ đời 1 ( Stone) lên đời 2 (Tools) bạn cần 500 food và xây được ít nhất nhà Granary và Storage Pit. Ở đời này bạn có thêm nhà quân là Stable ( quân áp sát gồm ngựa , lạc đà, voi…), Archery Range (quân bắn cung) và Market (Chợ). Nhưng để có thể xây được 2 loại nhà quân trên bạn cần phải xây nhà Barracks (quân bộ áp sát), và sau khi xây chợ bạn có thể xây ruộng (Farm) để lấy food .Khi đã xây đủ nhà và đủ 800 food bạn hãy chuyển qua thời kỳ tiếp theo.
•Bronze Age (Thời kỳ đồ đồng) : Thường các cuộc chiến diễn ra chủ yếu ở thời kỳ này, khi mà quân đội không còn yếu kém cũng không phải là mạnh nhất. Thời kỳ này thường quyết định kết quả lâu dài của trận đánh và nó có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bạn sẽ có thêm nhà Siege Workshop (xin pháo) , Academy (lính xiên), Temple (phù thủy) và Government Center (nhà chính phủ). Hãy chuyển lên đời 4, đời cuối cùng nếu bạn đủ 1000 food và đã xây đủ nhà cần thiết.
•Iron Age (Thời kỳ đồ sắt) : Đời hiện đại nhất, có đầy đủ các loại quân. Đây là lúc bạn phát huy hết thế mạnh của từng quân và thể hiện tài cầm quân của mình một cách toàn vẹn nhất.
II. Nâng cấp
Đây là vấn đề không dễ nắm bắt của người mới chơi và cả những người chơi khá lâu nhưng không phải lúc nào cũng hiểu hết được tác dụng của từng biểu tượng nâng cấp. Không phải loại quân nào cũng có tất cả những biểu tượng nâng cấp,bạn hãy tự khám phá điều này khi chơi. Một lưu ý nhỏ là sau khi nâng cấp cho từng đơn vị quân, chúng sẽ có tên gọi khác nhưng đó không phải là điều chúng ta quan tâm. Riêng với những quân có thể nâng cấp lên ‘thần’ (còn gọi là ‘điên’ ), tôi sẽ giới thiệu riêng. Trong AOE, nhà được chia làm hai loại đó là : Technology và Non-Technology, ta sẽ tìm hiểu từng loại và cách nâng cấp trong từng nhà.
1.Technology
Đây là những nhà bạn có thể nâng cấp bằng cách ấn vào các biểu tượng trong đó, nhiều trường hợp, bạn ấn vào biểu tượng trong một nhà Technology, bạn sẽ có thêm một đơn vị nhà Non-Technology mới. Mỗi nhà có một chữ cái viết tắt tương ứng, ấn phím Ctrl + phím đó bạn sẽ trở về nhà đó ngay lập tức. Trong Technology Houses, tôi chia làm hai loại nhà, đó là nhà quân
chiến đấu và nhà chức năng. Hãy xem mỗi nhà có thể làm được những gì.
a.Nhà quân
-Barracks (B) : Nhà để xin lính kiếm ngắn swordman (còn gọi là “leng keng”) và “quẩy đá” . Bạn cũng có thể xin lính cầm chùy ngay từ đời 1 để đi đập phu đối phương. Để có được Swordman mạnh nhất, bạn phải nâng cấp những bộ giáp trong nhà này.
-Archery Range (A) : Nhà xin lính bắn cung. Có đến 5 loại cung cho bạn lựa chọn nhưng không phải quân nào cũng có đủ, có quân chỉ có một loại cung “ghẻ” (Greek), cũng có quân có vài loại cung. Trong nhà cung, bạn chỉ nâng cấp được bộ cung tên để có thêm đơn vị quân mới, thường gọi là cung A.
-Stable (L) : Riêng nhà này, chỉ có một bộ giáp ngựa cho ngựa vàng, ngoài ra chỉ có thể nâng cấp trong nó khi đã nâng cấp ở nhà khác, bạn không cần quan tâm đến vấn đề nâng cấp nhà L lúc này, hãy quay lại vào lúc khác. -Siege Workshop (K) : Nhà để xin pháo, có hai loại là pháo bắn đá (Stone thrower) và pháo bẹt (Balista). Ở đây bạn có thể nâng cấp một lần cho pháo bắn đá về tầm xa và sức công phá.
-Academy (Y) : Nhà xin lính xiên, bạn có thể nâng cấp cho quân này ngay trong Academy.
-Temple (P) : Nhà xin phù thủy, có khả năng biến quân đối phương, thậm chí nhà cửa của đối phương thành của mình, chữa thương cho quân mình…Riêng hàng nâng cấp đầu tiên có tác dụng tăng tốc độ di chuyển của phù thủy, thời gian hồi phục “công lực” để tiếp tục ‘hô hê”, tầm xa hay tầm nhìn để “hô hê” …Ở hàng dưới, hai biểu tượng đầu tiên từ trái sang phải tôi cũng không biết để làm cái gì. Biểu tượng thứ ba, khi nâng cấp nó, bạn có thể nâng cấp cho swordman lên thần, hai biểu tượng cuối để nâng cấp máu và sức chiến đấu cho nông dân.
-Dock (D) : Nơi để bạn xin các loại thuyền, từ thuyền đánh cá (lấy food), thuyền do thám, thuyền chở quân và thuyền chiến. Bạn chỉ nên quan tâm đến nhà và các đơn vị quân này nếu bạn ưa thích bản đồ có biển. Trong nhà này bạn có thể nâng cấp cho từng loại thuyền tuơng ứng.
b.Nhà chức năng
Những nhà này bao gồm nhà chính, các nhà kho, chợ, nhà chính phủ.
- Town Center (N): Nhà trung tâm, đây là nơi bạn xin phu để khai thác tài nguyên,chứa tất cả các tài nguyên, cũng là nơi để nâng cấp lên đời. Tuy nó chỉ có vài tác dụng trên nhưng lại là bộ não của quân đội do bạn đứng đầu, hãy bảo vệ nó tốt nhất trong khả năng của bạn.
-Market (M) : Nơi bạn nâng cấp các công cụ phục vụ cho việc khai thác các loại tài nguyên : rìu chặt gỗ, đào vàng, đào đá, trâu làm ruộng…Bánh xe giúp nông dân bạn đi nhanh hơn và có thể có thêm hai đơn vị quân trong nhà ngựa và nhà cung (tùy từng quân). Ngoài ra mỗi lần nâng cấp một rìu, cung của bạn có tầm xa thêm 1. Ở lượt nâng cấp thứ hai, biểu tượng
giống cái vách giúp bạn có thể nâng cấp pháo bắn đá của mình lên thần, biểu tượng cái âu giúp nông dân của bạn mỗi lần khai thác được nhiều tài nguyên hơn ( bình thường là 10 đơn vị tài nguyên/1 lần khai thác) .
-Government © :Nhà chính phủ, chức năng chỉ để nâng cấp. Ở hàng trên, từ trái qua phải, biểu tượng đầu người dùng để nâng cấp máu cho cung kéo xe( loại cung thứ ba trong nhà cung), lạc đà, ngựa chém và ngựa gỗ và giúp ngựa chém của bạn
có thể lên thần. Biểu tượng thứ hai thường gọi là “nâng cấp bản đồ” giúp bạn nhìn thấy nhà đồng minh của mình.Biểu tượng thứ ba giúp cho tốc độ xây nhà của nông dân nhanh hơn, biểu tượng thứ tư có ý nghĩa với quân swordman, đó là tính 2 thành 1 (chỉ hiện thị 1 quân nếu bạn có 2 swordman) . Ở hàng dưới, vòng ngọc giúp đơn vị quân lính xiên trong nhà Academy của bạn lên thần, mũi tên giúp lính cung bắn nhanh hơn, đĩa lửa để các loại quân cung và pháo, chòi canh bắn ra lửa. Biểu
tượng bánh xe giúp nâng cấp tầm xa cho hai loại pháo.
-Granary (G): Chuyên dùng để chứa quả. Biểu tượng người đứng gác để nâng cấp chòi canh, bức thành đá để nâng cấp cho thành.
- Storage Pit (S) : Dùng để đựng gỗ, đá, vàng, thịt thú. Biểu tượng thứ nhất để nâng cấp sức chiến đấu cho các loại lính áp sát (trừ voi) như swordman , tất cả các loại ngựa, lính xiên…Biểu tượng thứ hai nâng cấp giáp cho lính xiên, quân trong nhà Barracks…Chiếc mũi tên để nâng cấp giáp cho lính cung còn chiếc móng ngựa để nâng cấp giáp cho các đơn vị quân trong nhà
Stable (nhà ngựa) . Riêng biểu tượng cuối dùng cho nâng cấp voi điên và giáp cho nó.
2.Non – Technology
Đây là những nhà không trực tiếp tham gia vào việc nâng cấp. Bao gồm :
-House (E): Mỗi nhà này chứa được 4 quân, bạn nhớ xây đủ nhà thì mới xin được dân và quân lính tùy theo số lượng quân tối đa bạn chọn (nhiều nhất là 200 trong Multi và 50 trong (Single).
-Farm (F) : Làm ruộng tất nhiên để lấy lươn thực (food). Tuy nhiên, bạn phải có cách để ruộng của mình khỏi “cháy” (xảy ra khi đã khai thác hết lương thực tối đa mà nó có thể đem lại). Hãy dùng mẹo nhỏ sau : chọn tất cả các ruộng bằng cách di chuột và giữ Ctrl, chọn thêm một quân (thường là chọn nông dân) sau đó đặt cho chúng cái tên bằng chọn một trong các số, sau này, mỗi lần muốn ruộng của mình trở về tình trạng ban đầu, ấn vào số vừa đặt tên và ấn chữ S(stop).
-Wall (5) : Dùng chủ yếu để bo nhà, bảo vệ nông dân và cơ sở vật chất, ngoải ra nó còn có tác dụng với một số người biết khai thác lợi thế xây dựng của nó trong chiến đấu.
-Guard Tower (T) : Chòi canh, dùng chủ yếu trong việc phòng thủ.
-Wonder (W) biểu tượng sức mạnh cho một đế chế, nó chỉ có ý nghĩa khi bạn chọn thời gian nhất định trong mỗi trận đấu, có nghĩa là nếu bạn xây dựng và bảo vệ được nhà Wonder đến một thời điểm cho trước, bạn sẽ chiến thắng. Nhưng thường thì các games thủ không chọn cách chơi này nên họ không quan tâm đến nhà Wonder . Như vậy bạn đã có cái nhìn khá đầy đủ về cách nâng cấp trong AOE , nhưng với từng loại quân thì phải biết nâng cấp cái gì cần, cái gì không cần, tùy vào mục đích và chiến thuật của mình.

Chương III. Các loại quân và thế mạnh

Ở đây, từ “các loại quân” bạn nên hiểu là các tên quân cụ thể ứng với một đế chế cụ thể trong lịch sử. AOE có tất cả 16 loại quân (Random là để chọn ngẫu nhiên 1 trong 16 loại đó). Chúng ta hãy nghiên cứu xem mỗi loại quân thì nên dùng đơn vị quân nào để làm quân chiến đấu chủ đạo khả dĩ có thể giành thắng lợi. Nhưng trước hết chúng ta hãy trở lại cách nâng cấp
từng đơn vị quân có thể lên thần, yếu tố tiên quyết giúp bạn giành thế chủ động trong chiến đấu. Đây chỉ là những điều kiện bắt buộc bạn phải nâng cấp để có thể nâng cấp trực tiếp quân đó lên thần.
-Swordman : Nâng cấp hết các bộ giáp trong nhà Barracks và biểu tượng thứ 3 hàng dưới trong nhà phù thủy Temple (T) .
-Hoplite (lính xiên) : Nâng cấp bộ giáp trong nhà này và vòng ngọc trong nhà chính phủ ©.
-Chariot (Ngựa gỗ) : Bánh xe trong chợ và đầu người trong nhà chính phủ.
-Cavalry (Ngựa chém) : Đầu ngựa trong nhà chính phủ, bộ giáp trong nhà ngựa và ba lần móng ngựa trong Storage Pit (S) .
-Elephant (Voi) : 2 lần giáp trong nhà Storage Pit ( biểu tượng cuối cùng).
-Horse Archer (Cung thiên nga - cung thứ 4 trong nhà cung) : Nâng cấp ba lần mũi tên trong nhà Storag Pit.
- Stone Thrower (Pháo bắn đá) : Nâng cấp biểu tượng trong nhà Workshop để biến Stone Thrower thành Catapult, nâng cấp tiếp biểu tượng cái vách để lên pháo thần (Heavy Catapult).
-Balista (Pháo bẹt) : Nâng cấp ba lần biểu tượng rìu chặt gỗ trong chợ.
-Guard Tower (chòi canh) : Nâng cấp ba lần biểu tượng người đứng gác trong nhà Granary (G), và nâng cấp mũi tên trong nhà chính phủ. Sau khi bạn đã biết những đơn vị quân có thể lên thần và các cách nâng cấp chúng, ta sẽ nghiên cứu điểm mạnh của từng loại quân :
-Egyptian : Đế chế Ai cập cổ đại đã quá nổi tiếng nên trong AOE được xây dựng rất mạnh. Lợi thế của Ai cập chính là nông dân làm khá khỏe, ngựa cung và ngựa chariot nhiều máu, nhất là khi đã lên thần. Pháp sư của Ai cập là cơn ác mộng của những quân có tốc độ chậm như voi vì khả năng hồi phục và tầm xa 10+6 của nó .Ngoài ra chòi canh của Ai cập cũng rất mạnh.
-Greed : Đế chế của những vị thần với những câu chuyện thần thoại, tuy nhiên sẽ khá khó chịu với những người thiếu kinh nghiệm khi chơi quân này. Vì là quân dùng vàng là chủ yếu nên nếu không có vàng đồng nghĩa với thất bại. Ở đời ba bạn có thể chơi ngựa chém, lính xiên thì có tốc độ tuyệt vời nhất trong các quân. Đời 4 thì bạn có thể chơi 2 loại pháo đều có thể lên thần, xiên thần và ngựa chém thần, có thể cả chòi canh thần nữa.
-Babylonian : Đế chế làm ta nhớ đến vườn treo nối tiếng nhưng là một đế chế “dở dở ương ương” , không thực sự mạnh cũng không yếu. Đời ba, bạn có thể chơi lạc đà, cung gỗ, cung A. Pháo bắn đá của Babylonian có thể lên thần và bắn khá ổn. Sẽ là rất khó chịu cho đối phương nếu bạn chơi chòi canh vì nó có đến 400 máu, là loại chòi khó chịu nhất. Ngựa đôi của đế chế khá mạnh với loại cung gỗ có tốc độ xuất tên nhanh nhất. Tuy bạn không thể nâng cấp máu cho nó (vì không có đầu người trong nhà chính phủ) nhưng điều đó không là vấn đề. Với Assiryan, bạn nên cố gắng giải quyết trận đánh trong đời ba vì thực tế lên đời 4 rồi cũng không mạnh lắm, có thêm balista lên thần nhưng tầm bắn chỉ có 10 và Swordman lên thần nhưng sức tấn công kém.
-Minoan : Nếu bạn đã từng đọc Nữ hoàng Ai cập chắc bạn không lạ gì cái tên này, đó là một hòn đảo nhỏ nằm gần Ai Cập giờ đã chìm dưới đáy biển. Điểm mạnh của Đế chế này là cung A cực đỉnh, tầm xa và tốc độ bắn lợi hại nhất trong tất cả các loại cung. Pháo của Minoan cũng rất mạnh, cả 2 loại đều lên được thần, lính xiên của Minoan cũng có thể lên thần. Có lẽ để chống lại Minoan chỉ có thể dùng quân có pháo “khủng” như Sumerian hay Hittite. Ngoài các thế mạnh trên thì Minoan chẳng còn gì đáng nói.
-Phoenician : Nằm giáp với Ai cập và Minoan, đế chế Phoenician có điểm mạnh ở ngay những người nông dân, có lẽ không quân đội nào có “lâm tặc” đỉnh hơn quân này, ngay từ đời 1, phu của Phoe đã khai thác được 13 wood/1 lần, và từ đời 3 thì là 17, lên đời 4 là 19/1lần. Thế nên bạn không phải e ngại nhiều về tài nguyên này. Phoenician cũng có ngựa bắn tên mua bằng gỗ và thịt, cộng với rất nhiều thứ quân có thể lên thần như ngựa đôi, voi, lính xiên, swordman…Điểm yếu của Phoe chính là pháo, voi của Phoe rẻ nhưng ngựa đôi công và giáp lại kém nhất trong các loại.
-Sumerian : Một trong ba đế chế cổ đại thuộc Irắc ngày nay, như trên đã nói, Sumerian rất mạnh với pháo bắn đá (và thực tế thì Sumerian cũng chỉ có mỗi loại pháo này). Bắn đá của Sumerian là loại duy nhất có thể vừa lùi vừa bắn ngay từ đời 3, còn lên đời 4 thì quá khủng khiếp bởi tốc độ bắn và sức công phá. Ngựa đôi có thể lên thần và cung gỗ cũng là một thế mạnh của Sumerian. Ngoài ra cung thứ 4 trong nhà cung (thường gọi là “thiên nga” ) cũng có thể lên thần.
-Persian : Là Iran ngày nay, Persian có lợi thế rất lớn với khả năng khai thác food tuyệt vời của nông dân. Cung A của Persian bắn khá nhanh nhưng lại bị hạn chế về tầm xa (7+1) , nhưng lạc đà của Persian khá ổn. Nhưng thế mạnh lớn nhất của Per chính là voi , tốc độ của nó thậm chí ngang ngửa với ngựa (cả voi bắn tên và voi húc) và đáng sợ nhất chính là voi húc. Để chống lại voi điên của Persian bạn chủ có thể dùng Balista lên thần hoặc lính xiên lên thần.
-Shang : Chính là người hàng xóm Trung Quốc của chúng ta ngày nay, vì là đất nước có dân số đông nhất thế giới nên phu của Shang giá cũng “bèo” nhất trong các quân, so với 50 food/1 nông dân ở các đế chế khác thì Shang chỉ mất có 35. (bản Pack là 40 và tài nguyên food chỉ có 160 lúc khởi đầu) . Nhưng chính vì phu rẻ nên chúng làm khá yếu, đặc biệt là chặt gỗ. Với Shang, bạn có thể lên đời khá sớm và thay vì chờ nâng cấp bánh xe để có ngựa tên thì bạn nên chơi ngay lạc đà. Ngựa đôi của Shang cũng chỉ thua của Egyptian. Balista lên thần nhưng tầm bắn chỉ có 10. Ngựa chém của Shang lên thần và chém khá nhanh, nhưng nếu đối phương chơi ngựa đôi thì bạn không nên lãng phí vàng vào việc này, và thực sự thì cũng ít người chơi Shang mà lại nâng cấp ngựa chém vì đã có ngựa đôi.
-Choson : Đế chế Hàn Quốc cổ đại, là một quân rất khó chơi trong đời ba. Ngoài ngựa chém thì bạn khó có sự lựa chọn khác với Choson. Nhưng lên đời 4 thì Swordman của Choson lại là cơn ác mộng thực sự bởi vì nó “khỏe và rẻ” vì máu của nó lên đến 240 ( các quân khác chỉ có 160). Đây chính là lợi thế lớn nhất của Choson bên cạnh chòi canh lên thần có tầm bắn xa lên đến 7+5.
-Yamoto : Cái tên này làm bạn liên tưởng ngay đến xứ Phù tang Nhật bản. Cung A của Yamoto khá ổn và ngựa chém rẻ. Lên đời 4, thế mạnh thực sự của Yamoto là thiên nga và ngựa chém lên thần.
-Roman : Đế chế nổi tiếng của người Ý, đất nước của những chiến trường cổ kính và tráng lệ. Tất cả các nhà của Roman chỉ tốn 75% gỗ so với các nhà tương tự ở quân khác. Đó là lợi thế lớn của Roman, tuy nhiên đời ba bạn lại ít có sự lựa chọn với quân này. Đây là đế chế duy nhất có ngựa gỗ mà không có cung gỗ sau khi nâng cấp bánh xe. Lên đời 4 bạn có thể chơi ngựa đôi, xiên lên thần và 2 loại pháo của Roman cũng có thể lên thần nhưng đáng sợ là Balista chứ
không phải pháo bắn đá.
-Carthanigian : Lạc đà chém rất nhanh, lính xiên nhiều máu nhất và có thể lên thần. Voi của Carthanigian cũng là loại nhiều máu nhất nhưng tốc độ khá chập chạp. Nếu bạn lên voi thần thì hãy cảnh giác với phù thủy của đối phương. Balista của Cartha cũng có thể lên thần và có tốc độ bắn rất tốt, không thua gì Roman và Minoan hay Greek.
-Pamyran : Tốn đến 75 food cho một phu, đắt gấp đôi phu của Shang nên khả năng khai thác tài nguyên của nông dân Pamyran là số 1. Nhưng nếu chơi quân này mà nhà bạn nghèo kể như nắm đến 70% là thua rồi. Lên đời 3 mà không bị chăn phu thì cơ hội thắng của bạn khá lớn nếu bạn biết tận dụng lạc đà của Pamy, loại có tôc độ chạy nhanh nhất. Bạn cũng có thể chơi cung gỗ hay cung A từ đời 3. Lên đời 4, hãy dùng ngựa đôi, cũng có thể lên voi thần hay cung thiên nga nếu vàng của bạn dồi dào. Pháo bắn đá của Pamyran cũng có thể lên thần nhưng tầm bắn chỉ có 13.
-Macedonia : Chính là quốc đảo Macedonia ngày nay, loại quân có phu với khả năng mở đường tuyệt vời. Nhưng cùng với Persian, Macedonia không có bánh xe trong chợ để nâng cấp tốc độ cho phu nên khi bị chăn thì coi như nắm chắc là “die”. Với Mace bạn có thể chơi cung A từ đời 3, đặc biệt pháo của Mace cực rẻ so với các loại pháo khác, nên ngay trong đời ba, bạn nên tận dụng lợi thế này để tốc chiến tốc thắng. Lên đời 4, lính xiên của Mace là loại ‘lỳ lợm” nhất vì
có lớp giáp rất dày. Ngoài ra voi và thiên nga của Mace cũng có thể lên thần. Chúng ta đã điểm qua thế mạnh của 16 loại quân trong AOE, điều quan trọng là bạn phải nắm vững loại gì thì dùng đơn vị quân gì cho thích hợp, đừng như thằng bạn của mình quân Egyptian mà cứ đi xây nhà lính xiên vì lý do “nhầm với Greek”, đến lúc đó bạn có hối cũng không kịp đâu.

Chương IV. Các mẹo vặt khi chơi AOE

-Kiểm soát số dân mình đang có, xây nhà ở cho đủ, đừng để bị limit mà không xin được dân và phải chờ xây nhà.
-Cố gắng đi mở đường quanh nhà, không nên mở rộng quá. Dùng Shift để đánh dấu mốc cho các điểm mà phu hoặc xe dò đường của bạn đi qua, nhưng nhớ kiểm soát điều đó vì nếu gặp sư tử thì phu vẫn cứ đi mà không phản ứng gì.
-Khai thác triệt để tài nguyên mình tìm được, từ bầy hươu vài con đến những chú voi lẻ cách nhà một cánh rừng cũng phải “dong” về nhà cho bằng được.
-Cân nhắc kỹ khi đánh bằng quẩy hoặc scout do thám.
-Lên đời 3 rồi đừng làm ruộng ngay mà hãy cố gắng khai thác các tài nguyên còn lại nếu tìm được. Nên có thói quen dùng Scout để dò tài nguyên và do thám đối phương.
-Hãy học cách cân bằng tài nguyên, đừng để thiếu cái này thừa cái kia. Đây là một kỹ năng không dễ nhưng nếu bạn nắm rõ quân gì nên đánh cái gì thì bạn sẽ sớm nắm bắt được.
-Nếu chơi cung A, hãy cố gắng đi cùng với pháo và ngược lại ,nếu chơi pháo nhớ có cung đi kèm. Hãy biết kết hợp linh họat các loại quân áp sát như ngựa, xiên, swordman với các loại cung để tăng hiệu quả chiến đấu. Đừng dại khi đánh quân áp sát mà có pháo bắn đá của mình ở
đằng sau.
-Nên nhớ, dù chơi chiến thuật tấn công hay phòng thủ thì đều phải chủ động.
-Khi đối phương đã bỏ nhà chính để chạy, nhớ cho 1 đến 2 quân đứng canh “đống vàng” nhà nó.
-Cố gắng xây nhà Storage Pit vào sát cánh rừng và lúc nào cũng nên làm điều này, đừng tiết kiệm 120 wood mà để phu bạn đi rất xa mới mang được 10 wood về. Nhớ đừng để ruộng bị cháy vì xây lại rất mất thời gian, tốn tài nguyên và làm chậm nhịp phát triển chung.
-Hãy tập cho mình thói quen dùng phím tắt.
-Luôn chú ý theo dõi bản đồ để biết chỗ nào ở nhà mình bị đánh hay phu mình bị sư tử vồ…

Đối với những cuộc chơi mà mình có đồng minh

-Nâng cấp bản đồ ngay khi có thể để có thể hỗ trợ tốt nhất cho họ.
-Quan sát tài nguyên của đối phương, có thể cho hay xin được cái gì thì phải hành động ngay. Không nên tranh giành tài nguyên với đồng đội. Hãy nhường nhau nếu có thể .
-Nên gửi message hơn là nói to lên cho mọi người nghe thấy, nhưng đôi khi “rung cây dọa khỉ” cũng là một cách hay, ví như có thể nói vào tai đồng đội một cách “thì thầm” đến độ đối phương ngồi đối diện có thể nghe được :” Nhìn này, nhà tao có 6 con voi đứng liền nhau…”
-Tránh đánh những quân có độ ảnh hưởng xung quanh như ngựa đôi, voi húc hay pháo gần quân của đồng đội.
-Nên tổ chức che chắn cho nhau và “đánh tập thể” vào nhà đối phương.

Rurouni Kenshin
Dec 14 2007, 11:44 PM
Một cách lên đời nhanh trong AOE
khi mới bắt đầu thì làm thịt mấy con cừu gần đó (ko có thì lượm trái cây) , đồng thời dùng thằng scout di do thám chung quanh tìm tài nguyên,tạo nhiều nông dân và các nhà gỗ ,nhà vàng , đừng tập trung xây lính ở cấp độ 1 và 2 , cũng đừng lo có kẻ khác sang đánh mình vì cũng đang yếu sợ thằng khác “thừa nước ######c thả câu” , mà nếu có thằng nào “lì mà liều” thì cho nông dân vào nhà chính hết hoặc xài chiêu hạ sách “toàn dân kháng chiến” đem nông dân ra oánh luôn(lính ban đầu yếu thui mà) (tốt nhất xây vài ba thằng lính quèn để .. hù đối phương) Nếu muốn nâng cấp nhanh hơn thì nhớ xây chợ (market) sớm để bán gỗ,đá dể nâng cấp.

* Điều cốt yếu: thu nhặt nhiều thịt -> xây được nhiều nông dân -> khai thác được nhiều tài nguyên -> giàu , mạnh -> xây lính nhiều, mạnh -> đè bẹp đối thủ kiếm nhiều thịt -> xây nhiều nông dân -> khai thác nhiều tài nguyên -> giàu -> xây
lính nhiều , mạnh -> đè bẹp đối phương => ban đầu nhớ kiếm nhiều thịt rồi xây nông dân để khai thác các tài nguyên khác
nếu bạn chơi đồng đội với số lượng đông và trận chiến kéo dài thì nhớ xây nhiều xe buôn bán để kiếm vàng từ nhà chợ của ally của bạn(ally của bạn chả mất mát gì cả), nếu ko trong những trận kéo dài cỡ vài tiếng bạn sẽ chết vì … hết tài nguyên
Cách đánh hay nhất là dùng người đi phá kinh tế. Bạn muốn làm như thế thì hãy tự suy nghĩ thế nào. Mình có thể lên một lần 2 cấp ( cách nói ) .Từ cấp 2 lên 3 Xây kỵ binh và đi đánh trong 15 - 18 phút .OK
+ Bản đồ Huge-Giantic(2v2-4v4)Phút 11-15 lên đời 2(Nông dân từ 22-26)-Phút 18-24 lên đời 3.
+Bản đồ tiny-large(2v2-4v4)Phút9-11 lên đời 2(16-20 nông dân)-Phút 13-14 lên đời 3(nếu ko dc đánh đời 2 kể cả mang nông dân phang nhau dập cho dẹo 1 nhà là hoàn thanh nhiêm vụ,các nhà khác cùng di đánh trừ nhà ở trong goc được đồng đôi bo nhà thì phát triển lên đời 3).

Cách đánh AOE cơ bản
- Phút đầu tiên(theo tôi đây là thời điểm quan trọng nhất trận đấu ) :
Bấm HCCCCC….
1.Chọn 2 thằng nông dân gần hướng 10 giờ nhất bấm BE BE Đặt móng xây 2 BE hướng 10 giờ (hãy đặt móng sao cho 1 nửa móng nằm ở phần tối, một nửa nằm phần sáng để sau này có thể xây ruộng xung quanh nhà chính ,cẩn thận xây đè vào cây).
2.Chọn thằng nd còn lại cắm 2 cờ để nó mở hết cạnh 4h của nhà chính. (bạn hãy dùng ngón út tay trái để bấm phím Shift,bấm chuột phải ,đặt cái cờ ở hướng 6h và 3h sau cho nó tạo với nhà chính 1 tam giác cân, đặt xong cái cờ thứ 2
thì không di chuyển chuột, nhả phím Shift ra và bấm chuột phải ,nd sẽ đi qua từng cái cờ ). Bây giờ cái BE thứ nhất đã được 50%.Lấy ngay một chú nd đang xây cũng cắm cờ như vậy nhưng theo hướng khác. Đúng lúc chú thứ 4 ra đời cho đi theo hướng khác và cũng cắm cờ. Bây giờ có cái BE thứ 2 đang được xây, lấy ngay chú nông dân này cho đi theo hướng
còn lại .Thế là mỗi chú một hướng. Nd thứ năm cho xây tiếp cái BE đang dở, đến thằng thứ 6 thì chắc chắn đã tìm thấy bụi quả .kéo tất cả về, 2 chú xây BG còn lại lấy quả,chú nd nào đi xa quá thì cho đi mở đường luôn. Bụi quả dễ ăn nhất là bụi quả hình tròn (có thể xây BG vào giữa ), thứ 2 là bụi quả xếp thẳng hàng (bạn chỉ cần xây BG cách bụi quả 1 ô).Còn lại thì xây BG làm sao để sau này có thể xây ruộng.Ở đây tôi xây BG vào giữa bụi quả. Cho 5 thằng lấy quả (bạn chú ý là riêng quân Shang chỉ cần 5nd lấy quả còn tất cả những dân tộc khác thì cần 6 nd kể cả Palmyral). Nhiệm vụ của những thằng lấy quả chỉ để cho nhà chính đẻ quân liên tục và lúc nào nhà chính cũng chỉ đẻ 1.
- Giai đoạn đầu tiên đã xong. Nếu bạn chơi bài bản như thế này thì không bao giờ bị chậm cả. Bây giờ là phải mở bản đồ và lấy gỗ. Thằng mở bản đồ thường là thằng thứ 6 (ở quân shang và thằng thứ 7 ở quân #). Bạn đó cắm cờ cho nó đi theo đường tròn tâm là nhà chính sau đó mở rộng dần ra. Nhóm nó vào Ctrl + 1.Nhiệm vụ trước tiên của nó là tìm bầy nai hoặc voi gần rừng nhất.Nếu gặp con voi gần nhà đứng lẻ loi thì dùng thằng nd này câu voi về gần nhà chính cho thằng khác tiếp tục đi mở đường.
Nhưng mà làm sao để cắm cờ cho nhanh ?Bạn dùng ngón út tay trái để bấm phím Shift,những ngón còn lại điều khiển màn hình,cắm cờ liên tục theo đường tròn vào những vùng đen xung quanh nhà chính.Bản đồ của bạn sẽ được mở rộng dần ra đảm bảo không bỏ sót mỏ lương thực nào. Sau khi cắm cờ cho thằng mở đường 1 vòng tròn quanh bản đồ thì thằng nd tiếp
theo ra lò.Bạn cho nó lấy cây gỗ gần nhất. Nhìn vào bản đồ đã mở chọn lấy 4 cây gỗ gần nhất.Cứ thằng nông dân nào ra đời thì chia ra chặt 4 cây gỗ đó.Trong lúc lấy gỗ thì luôn tục bấm HC để đẻ quân,và 1 + dấu cách để xem xem thằng mở đường (nếu gặp sư tử hay gặp bầy nai thì tránh xa ra). Đến thằng nd thứ 10 thì xây BE ,xây ở chỗ nào gần cây gỗ nó sắp lấy nhất.đủ gỗ thì xây BE tiếp.Lúc nào rỗi rãi thì cắm cờ cho thằng mở bản đồ. .Nhiệm vụ của những thằng lấy gỗ là lấy đủ gỗ để xây đủ BE và 1 cái BS. Khi đã đủ gỗ để xây BS rồi thì kéo tất cả thằng lấy gỗ nhóm Ctrl+2 rồi đi lấy thịt bầy nai gần rừng nhất (nd nào đang ôm gỗ thì nhả vào nhà chính) Như bạn thấy trên hình tôi chỉ vửa mở bản đồ một chút thì thấy bốn con nai, (hơi lo) đi 1 quãng thấy 2 con voi (yên tâm rồi ).rồi lại thêm bụi quả nữa , rồi bầy nai nữa…,Thế là đủ lên đời 4 rồi.!
Tôi cho 4 thằng nd từ 16-20 lấy gỗ , còn lại lấy thịt hết, Câu thêm 1 con voi về cho chắc ăn. Đúng lúc thằng 20 ra thì bấm lên đời ,thừa 45 food. Cho bớt 6 thằng lấy thịt về lấy gỗ (=10 thằng lấy gỗ). 10 thằng lấy food chia ra làm 2 đội cứ hết mỏ này lại sang mỏ khác. Lên đời 2 ở 7:50 thì đã có 587food và 291 gỗ. Tại bầy nai này ít quá nên tôi phải câu
thêm 1 con voi ở cách xa nửa màn hình, về .Thế là 4 con nai +3 con voi+ bụi quả đủ food lên đời 3. Ở đây tôi vẫn để thừa thịt mà chưa xây xong BA. Tôi bấm lên đời 3 ở phút 9:03 và lên đời 3 ở 11:30. Rất đơn giản .Như bạn thấy đấy ở đây tôi chỉ có 4 con nai,và giết voi ở hơi xa BS . Nên nếu căn chuẩn xác giữa gỗ và thịt thì có thể bấm lên đời 3 trước phút thứ 9. Ở đời 2 ,ta dồn dân vào để lấy thịt thật nhanh rồi bấm lên đời trong khi chỉ cần vừa đủ gỗ nên cho ít dân chặt gỗ. Khi bấm lên đời xong thì phải dồn hết nông dân về chặt gỗ để lại khoảng 5 nông dân tiếp tục lấy thịt (ưu tiên lấy hết thịt hươu voi trước)
dù cho nông dân lấy thịt xa đến đâu cũng phải lùa về chặt gỗ .Như thế thì khi lên đời 3 xong sẽ đạt trạng thái lý tưởng và lên đời 3 không thừa thịt phải đẻ dân ,xuất quân đi chiến luôn. Thực sự tui ko tin vào cái timeline ở trên. Nếu bắt đầu trận đấu với 200 poot 200 wood thì tui nghĩ là ko thể làm đc. Ko bít tác giả đưa cái hình này nên để làm gì. Dọa nhau chăng?
Với cái cái bài box này tui chi ra 3 điểm sau :
Thứ 1 : Shang ko nên đánh 20 dân để lên đời nhanh nếu người ta bo thành mình sẽ
khó xoay sở vì ít dân
Thứ 2 : bản đồ mở quá bé ko tìm được thêm tài nguyên mà cung ko xem được địa
hình nhà để xem có thể bo nhà ko
Thứ 3 : là đánh gitanic với bản đồ đấy đánh máy để lên đời nhanh còn được chứ 4vs4
nó đánh quẩy ông cho lên sớm thi cung lắm phút 12 nó vào với đống quẩy và đã bo
được nhà thì 20 dân ông làm ji được nó với cung lắm 10 con ngựa

Theo: HTonline.com
Một số thủ thuật khác
Đầu tiên và quan trọng nhất: Ấn H. . . C. . . C. . . C –> đẻ dân.
Chọn 2 thằng dân gần nhau nhất, cho nó đi về một hường và xây 1 cái BE (đừng xây quá sát nhà chính).
Thằng dân thứ 3 cho đi về một hướng khác để tìm mỏ quả, canh 2 thằng xây BE, thấy gần xong thì kéo 1 thằng đi về một hướng khác. Đợi thằng thứ 4 ra đời lại kéo nó về một hướng, và thằng vừa xây xong BE thì cho nó đi hướng còn lại. Nhớ là phải cho dân đi theo hình chữ thập ngoặc, không được để 2 thằng dân đâm đầu vào nhau. Như vậy là bạn đã đủ 4 phương 8 hướng. Việc tìm mỏ quả rất đơn giản, thông thường mỏ quả rất gần nhà. Đôi khi nó ở sát mỏ đá, rừng cây. Gặp trường hợp này thì bạn chỉ biết kêu trời lúc này phải xây BG gần nhất có thể. Mỏ quả đẹp nhất là quả xếp thẳng hàng. Khi xây mỏ quả, không nên cho tất cả nông dân cùng xây mà chỉ 2 thằng thôi, các chú còn lại cho ăn food luôn, khi cảm thấy gần xong thì kéo một thằng đang xây cho ăn food ngay–>rất tiết kiệm. Thông thường bạn phải xây nhà BG làm sao cho công việc chuyển food thuận lợi nhất, nghĩa là nông dân sẽ mất ít thời gian nhất để chuyển food từ cây đến nhà BG. Nên bạn hãy chú ý xây sao cho tiện, thường thì đẹp nhất là nông dân không phải đứng dậy để chuyển food mà chỉ quay đi quay lại.
Thằng thứ 5 ra đời cho đi ăn quả, thằng thứ 6 ra đời cho đi xây nhà BE thứ hai để tăng pop. Đánh dấu đạo cho thằng này là 1. Thằng thứ 7 cho đi ăn quả. Lúc này thằng thứ 6 đã xây xong BE và bạn sẽ đảm bảo quá trình ra dân là liên tục. Và bây giờ là công việc dò đường tìm lương.
Thằng thứ 6 lãnh trách nhiệm dò đường tìm lương. Trong khi dò đường bạn vẫn phải chú ý đến việc phát triển ở nhà chính nên phải ấn HC và 1 Space liên tục để xem nó dò đường đến đâu rồi. Dò đường vòng tròn xung quanh nhà chính, không bỏ lỡ một khoảng đen nào, đi sát rừng để tìm hươu và voi. Nếu hươu gần nhà chính thì lùa về, xa nhà chính thì lùa cho nó sát rừng để tiện cho việc lấy gỗ, lùa nhanh nhất có thể, nếu lâu thì phải để thằng khác dò đường. Gặp voi thì bỏ qua, để thằng thứ 9 lo việc này vì nếu có lùa về thì cũng chẳng làm ăn được gì vì lúc đó thằng thứ 8 ra đời phải cho đi ăn gỗ để đủ wood xây cái BE thứ 3 nên sẽ rất khó khăn trong việc săn voi, dân dễ die, tốn công điều khiển.
Thằng thứ 8 ra đời cho đi ăn gỗ. Thằng thứ 9 cho đi ăn gỗ. Thằng thứ 10 xây BE. Nếu bạn lùa hươu và voi về thì trật tự trên sẽ khác. Nhưng vẫn phải đảm bảo có người ăn gỗ và ăn thịt. Thằng 11-14 ăn gỗ hết, thằng 10 xây xong BE cũng ăn gỗ. Nên cho 2-3 con cùng chặt một cây vì sau này thuận lợi cho việc điều khiển.
Bây giờ là công đoạn xây BS. Lúc này bạn đã nhìn thấy một bầy hươu hoặc hai con voi đứng ở mép rừng, chọn ngay 3 con đang chặt gỗ(thực ra là 3 con đã mang gỗ về nhà chính, voi thì cần 4 chú) cho nó ra phi chết mấy con hươu kia và xây nhà BS. Hãy xây sao cho thật thuận tiện cho việc vừa lấy gỗ vừa thịt hươu. Sau khi xây xong BS, kéo hết bọn lấy gỗ ở nhà chính về khu vực xây BS(nhớ là phải để bọn họ trả gỗ ở nhà chính đã rồi hãy kéo đi). Bây giờ thì hãy phân công lao động sao cho hợp lý, khoảng 5-6 con săn thịt hươu voi, số còn lại chặt gỗ.
Nếu bạn thích đánh với 20 dân thì không có gì phải bàn nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì pop với 20 dân chỉ nên với map cực đẹp để tận dụng ưu thế lên đời nhanh còn bình thường thì pop với 24 dân sẽ đảm bảo tiềm lực kinh tế để đảm bảo lực lượng quân sự sau này. Nên khi con 18 ra đời, bạn cho nó đi xây ngay nhà BE để lên 24 dân. Lúc Lúc này chắc bọn ăn mỏ quả lúc đầu đã ăn xong và bạn hãy kéo nó đến mỏ quả tiếp theo hoặc bầy hươu voi tiếp theo.
Lúc này dân sẽ tiếp tục đẻ, gỗ cũng đủ kha khá nên cho luôn mấy thằng đang chặt gỗ đi săn thịt ăn quả, nhưng vẫn phải giữ lại khoảng 4-5 thằng chặt gỗ để đảm bảo đủ gỗ xây BB, BA hoặc BL và BM.
Tùy vào tình hình mình đang thiếu gỗ hay thịt mà phân công lao động cho hợp lý. Miễn sao bạn phải đảm bảo sau khi bấm lên đời 2, bọn dân làm việc thật hiểu.

Ừ nhỉ, mình đã 30

30 tuổi, tôi đã không còn đọc những quyển sách về bí quyết thành công nữa mà tôi nhận ra rằng nên học những thất bại vì thất bại thì thường giống nhau còn thành công thì chẳng ai giống ai cả.

"Lấy vợ đi. 30 tuổi rồi đấy". Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe mọi người nhắc tôi như vậy và tôi cũng chỉ biết mỉm cười hoặc trả lời "cuối năm cưới". Hôm nay cũng có người nhắc tôi như vậy, bỗng giật mình " Ừ nhỉ, mình đã 30 rồi nhỉ?". Vậy là mình đã đi hết được gần nửa cuộc đời rồi, nhìn lại thì mình vẫn chả làm được việc gì ngoài việc đã tồn tại trên đời này 30 năm.

- 30 tuổi, trong tôi đã không còn chứa đựng nhiều những tham vọng nào thì phải học hành để trở thành doanh nhân thành đạt, nào thì sau này phải có một công ty lớn, nào thì có được một người mình yêu lý tưởng.v..v.. như khi 20 nữa. 30 tuổi, tuổi trẻ dường như sắp qua trong tay tôi, mất hết sự sôi nổi, hào hứng, mọi thứ suy nghĩ đã có chiều sâu hơn, triết lý hơn.

- 30 tuổi, tôi đã trải qua nhiều thất bại, nhiều lỗi lầm nên tôi đã học được cách tha thứ, cách đối diện với thất bại. Sai lầm của quá khứ sẽ thực sự là sai lầm khi ta không rút ra được bài học.

- 30 tuổi, tôi không muốn làm những việc gì lớn lao nữa, ngọn lửa đam mê cũng đã dịu bớt đi. Giờ đây chỉ mong ước mình làm được những việc gì nho nhỏ, giản dị nhưng thật hoàn hảo. Và tôi cũng nhận ra rằng để có được kết quả hài lòng khi làm được việc nho nhỏ, giản dị thôi cũng là một điều rất khó.

- 30 tuổi, tôi đã không còn đi đọc những quyển sách về bí quyết thành công nữa mà tôi nhận ra rằng nên học những thất bại vì thất bại thì thường giống nhau còn thành công thì chẳng ai giống ai cả. Tôi biết rằng cái thất bại lớn nhất của tôi trong 30 năm qua là tôi chả có một thành công hay thất bại nào đáng kể cả.

- 30 tuổi, tôi đã phần nào chiêm nghiệm được một phần của cuộc đời và tôi bắt đầu tin số phận. Tôi đã trân trọng tự do hơn, yêu gia đình hơn và tôi hiểu rằng thật khó có thể làm được gì nếu có khoảng trống phía sau lưng.

- 30 tuổi, dù chưa biết cuộc sống của mình sẽ trôi về đâu nhưng tôi biết rằng phải bắt tay vào hành động cho những kế hoạch của mình đặt ra, cuộc sống của tôi ngày mai chính là những kế hoạch của tôi hôm nay.

- 30 tuổi, dù có khá nhiều chuyện đã xảy ra trong cuộc sống nhưng tôi vẫn cảm thấy mình còn là một người hạnh phúc.

- 30 tuổi, tôi tự hỏi "Không biết khi 40t thì mình thế nào nhỉ?"