Nhật ký của Khôi Nguyên
By Suhuynh. Saturday, 19. May 2007, 13:29:27
Bài viết này ghi lại những bước phát triển đầu đời của Khôi Nguyên
|
Ngày 2 tháng 10 năm 2003: Nguyễn Duy Khôi Nguyên mở mắt chào đời lúc 7:00 AM tại Bệnh viện Phụ sản - Đại học Y Dược Tp. Hồ chí Minh
Tháng năm Tháng năm ở Sài Gòn. Bầu trời được tô điểm bởi những mảng màu thật sáng, đó là màu đỏ hay màu chín hồng hoa phượng, nở rạng rỡ trên những con đường tình cờ chạy ngang qua. Tháng năm, có cơn mưa đầu mùa bất chợt ghé thăm rồi đi vội vã. Để những con phố hanh khô, những con đường chật chội, đặc quánh mùi khói xe tiếc ngẩn ngơ. Tháng năm. Tiếng ve kêu rền kéo hoài niệm trở về những ngày bé thơ. Mùa hạ của những buổi trưa hè lang thang chân trần đội nắng đi bẫy kỳ nhông; những đêm trăng tròn treo trên ngọn cau đầu ngõ, mùi hạt điều nướng béo ngậy lẫn trong hương đêm... Mùa hạ của những đêm nằm quấn chăn nghe mưa gió bên ngoài, lo cho cây dừa, hàng cây bạch đàn ngả nghiêng trong mưa... Mùa hạ của những cơn mưa rả rích, kéo dài thật dài cho con thuyền giấy thả chơi nổi lềnh bềnh trước sân nhà ngập nước... Tháng năm. Nhìn lại tháng tư, nhớ những đóa hồng sớm mai thảnh thơi nằm hong nắng. Chợt nhận ra đã đánh rơi một nụ cười rất nhẹ, hoặc nhặt được nỗi ngậm ngùi chưa tỏ. Tháng năm và những cơn mưa Sài Gòn. Nhớ cả một ngày rất cũ; nỗi nhớ quê nhà đến bất chợt như cơn mưa trên con đường Nguyễn Du sáng nay. NGUYỄN TƯỜNG VÂN Một đoản văn hay, con nhỉ ? Tháng năm có gì đặc biệt hở con ? - |
Đã 4 hôm nay Khôi Nguyên sang chơi nhà ngoại - vì có anh Đăng về . Lần đầu tiên con đi chơi lâu vậy mà không nhớ ... mẹ, không đòi về ! Mẹ gọi điện sang hỏi "con có vui không ?", con trả lời "Dạ, vui lắm !". Nghe vậy mẹ cũng yên tâm.
Nghỉ hè rồi mẹ cũng muốn con đi chơi, vui đùa, chạy nhảy cho khỏe tay, khỏe chân chứ ở nhà cứ bị các cô chú la rầy hoài (vì "nghịch phá" quá mà !), mà cứ ru rú trong phòng xem TV hoài thì tội nghiệp con lắm !
Vắng con, căn phòng nhỏ của mình yên tĩnh hơn, vắng vẻ hơn ... Và, mẹ thấy hơi buồn 1 chút ! Mẹ "ích kỷ" quá, con nhỉ ?
Chiều nay, 19:30, Ba từ Đồng Tháp gọi về Ngoại cho con. Con đang ăn gì đó mà trả lời Ba với thức ăn đầy trong miệng. Ba hỏi:"Con có gọi điện thoại về nhà thăm mẹ và em Minh Triết chưa?"...Con lúng búng gì đó nghe không rõ. Má Ba bảo con ngoan, chơi, ăn giỏi...không quấy! Thế là tốt, con ngoan...
Nghỉ hè rồi mẹ cũng muốn con đi chơi, vui đùa, chạy nhảy cho khỏe tay, khỏe chân chứ ở nhà cứ bị các cô chú la rầy hoài (vì "nghịch phá" quá mà !), mà cứ ru rú trong phòng xem TV hoài thì tội nghiệp con lắm !
Vắng con, căn phòng nhỏ của mình yên tĩnh hơn, vắng vẻ hơn ... Và, mẹ thấy hơi buồn 1 chút ! Mẹ "ích kỷ" quá, con nhỉ ?
Chiều nay, 19:30, Ba từ Đồng Tháp gọi về Ngoại cho con. Con đang ăn gì đó mà trả lời Ba với thức ăn đầy trong miệng. Ba hỏi:"Con có gọi điện thoại về nhà thăm mẹ và em Minh Triết chưa?"...Con lúng búng gì đó nghe không rõ. Má Ba bảo con ngoan, chơi, ăn giỏi...không quấy! Thế là tốt, con ngoan...
- Mẹ ơi, mẹ có 'già' đi không ?".
- Có chứ con, con lớn dần lên thì mẹ cũng đang dần dần già đi đấy ! Mẹ trả lời.
- Thế mẹ có 'chết' không ?
- Ai cũng 'già' đi rồi 'chết' cả con à ! Đến một lúc nào đó - khi con đã trưởng thành thì mẹ sẽ chết.
- Vậy còn ba thì sao ? Ba có 'già', có 'chết' không ?
- Có chứ con... Ba mẹ sẽ cố gắng lo cho hai anh em đến khi trưởng thành rồi thì ba mẹ mới chết !!!
- Thôi mẹ ơi, con không muốn ba mẹ già, chết đâu !
- Vậy thì con phải ngoan nhé : không làm ba mẹ buồn phiền thì ba mẹ sẽ sống lâu hơn !
- Dạ ! Con sẽ không làm ba mẹ buồn đâu vì con không muốn ba mẹ già, ba mẹ chết đâu !
Thế đấy ! Chỉ là vài câu đối thoại ngắn... Thế mà đối với mẹ, nó mới khó khăn làm sao, bởi vì nói về sự sống chết - nhất là sự sống chết của chính mình - chẳng dễ dàng đâu con ạ ! Cố gắng tập cho con làm quen và ... hiểu được cái "quy luật của muôn đời" ấy thật không đơn giản chút nào...
Và một thoáng ... mẹ thấy buồn, lo lắng, bất an...
Ba mẹ sẽ cố gắng (dù biết rằng có nhiều việc ngoài tầm tay của mình)- hết sức cố gắng - nuôi dạy các con đến lúc trưởng thành.
Ba mẹ hứa đấy, con yêu !
Ngày 5-9-2007 - Ngày Khai Trường. Nhìn những đứa trẻ với vẻ bề ngoài dửng dưng trước thềm của ngày bắt đầu năm học mà lòng tự hỏi không biết trong chúng có cảm xúc gì? Có không trong các con trẻ cái ý nghĩ mọi vật xung quanh trường đều như mới ra, mọi người xung quanh trường đều như trẻ lại, đều rất đáng yêu? Có không cảm xúc háo hức, mừng rỡ, tràn ngập yêu thương và cả sức sống mới sau những tháng nghỉ hè dài? ...
Đọc đâu đó những băn khoăn của 1 bậc phụ huynh, mẹ thấy sao mà giống mình đến thế ! Đưa con đến trường mà cứ vẩn vơ tự hỏi con đang nghĩ gì ? Chắc chắn là không mừng rỡ , háo hức ... như các anh chị lớp trên rồi - vì sáng sớm ra là con đã khóc nhè, bảo rằng con không muốn đi học, vì sao phải đi học hoài (!?)... Sau một hồi nghe mẹ vừa giải thích, vừa răn đe (!)... và lại còn phải mang cả nhân vật "Tôn Ngộ Không" ra dẫn chứng cho cái sự thông minh và ham học hỏi thì ... con mới chịu đến trường !!!
Thế nhưng trên đường về, con làm mẹ thật ngạc nhiên làm sao khi bảo rằng : lớp con được trang trí với nhiều hình vẽ và đồ chơi mới và ... con thích lắm, mẹ ơi ! Con thích đi học để tài giỏi như ... "Tôn Ngộ Không" ! Từ nay đi học, con nhớ - không khóc nhè nữa đâu !
Thương quá, con trai của mẹ !
15/12/ 2007
Lâu rồi mẹ chẳng ghi chép gì cho các con. Có nhiều nguyên nhân khiến mẹ không làm được :không nối internet, me bận nhiều việc và cả mệt mỏi nữa ...
Khôi Nguyên đã "trưởng thành" hơn số tuổi của con nhiều lắm !
Mẹ mừng vì con biết thương yêu, nhường nhịn em Minh Triết. Không tranh giành đồ chơi với em, không đánh em nè, biết đút bánh cho em ăn nè, v.v. và v.v Mẹ thương làm sao cái cảnh mỗi khi con bị em nắm tóc - dù đau đến phát khóc, con cũng chỉ gọi mẹ chứ không hề đánh hoặc làm em đau.
Con biết quan tâm đến mẹ và những người xung quanh. Mỗi khi thấy mẹ nằm sấp là con biết ngay mẹ bị đau lưng, thế là con đến đấm lưng cho mẹ mà không cần chờ mẹ gọi. Con biết rót nước ấm mời mẹ uống - vì con biết mẹ chẳng bao giờ uống nước lạnh cả - con thật tinh ý làm sao. Ở trường, con cũng để ý quan sát cô giáo, biết cô khi nào vui hoặc có chuyện gì buồn.
Con cũng biết tự làm 1 số việc cá nhân - tự đánh răng, tắm rửa (dù chưa được chỉnh chu lắm nhưng vậy là khá tốt rồi - con nhỉ !). Đi học về, con biết tự giác lấy quần áo dơ cho vào giỏ và xếp balô vào 1 chỗ gọn gàng mà không cần mẹ nhắc.
Hằng đêm - trước khi ngủ - con vẫn hay thỏ thẻ với mẹ : Mẹ ơi, chúc mẹ ngủ ngon. Con thương mẹ lắm !
Chỉ cần có thế là mẹ đã hạnh phúc biết bao !
18/ 12/ 2007
Ba vắng nhà mà tối nay mẹ lại phải đi dự một buổi tiệc của HSBC - để 2 anh em ở nhà với bà nội...
Con cứ luôn mồm bảo : con muốn mẹ ở nhà với con ! - Mẹ muốn lắm chứ, nhưng đây là công việc mà cưng ! Các con ở nhà ngoan nhé, mẹ sẽ về sớm mà ! .... Không có mẹ - Nguyên dường như "ngoan hơn" : ăn cơm nhiều và nhanh, không quậy phá, ...
Trên đường về, mẹ ghé vào mua 1 ít giấy gói quà và mua cho con 1 món đồ chơi và mẹ nghĩ là con sẽ thích : 1 ông già Noel cưỡi trên 1 chú tuần lộc ! Quả nhiên là mẹ đoán không sai : gương mặt con rạng ngời ngồi xem chú tuần lộc "cõng" ông già Noel đi lòng vòng trên giường mới đáng yêu làm sao...
Hôm nay con lại dành cho mẹ một bất ngờ trước khi đi ngủ - : nhận thức về giới tính ! Thật ngạc nhiên và .... buồn cười khi nghe con hỏi : mẹ ơi, sao con gái lại pí pì và pú pù cùng một chỗ trong khi con trai thì ... bằng cái ... và đi ... bằng ... ?
Phải giải thích 1 cách đơn giản, đầy đủ và ... dễ hiểu về "chim" của con trai và "bướm" của con gái khác nhau thế nào, rằng cả trai & gái đềi đi vệ sinh bằng 2 chỗ khác nhau,vân vân .... COn mới chịu ... đi ngủ !
Trời, không biết như vầy có quá sớm hay không ... Hồi bằng tuổi con, mẹ nào có "để ý" đến mấy chuyện ấy!!!.
21/ 12/2007
"Con chúc ba mẹ Giáng sinh an lành !" - 1 câu chúc đơn giản nhưng mẹ thấy xúc động làm sao...
Đón con ở trường. Thấy mẹ đến, con xách ba lô đi ra, tay cầm tấm thiệp nhỏ, xinh và nói : " Mẹ ơi, con chúc ba mẹ Giáng sinh an lành !". Tim mẹ đập nhanh hơn, bồi hồi tay cầm tấm thiệp... Rồi con nói thêm : cô Hạnh vẽ cho con hình, rồi các cô cầm tay con viết chữ chúc ba mẹ". Thương quá đi thôi - con của mẹ đã "lớn" rồi !
Thứ ba 06/05/08
Hôm nay là sinh nhật mẹ !
Như mọi ngày, mẹ gọi con thức dậy, vệ sinh, thay quần áo rồi chuẩn bị đi học. Hai mẹ con chở nhau trên xe - như mọi ngày .... Me hơi lạ khi thấy con khác mọi ngày : khá yên lặng ... ! Rồi đột nhiên con hỏi :
- Mẹ ơi, hôm nay là Sinh nhật của mẹ ! Con phải làm gì để mẹ cười đây ?
Tim mẹ rung lên ... : Chỉ cần con ngoan ngoãn, siêng năng học hành, ăn cơm giỏi, uống sữa nhiều .... Vậy là mẹ vui rồi.
- Dạ, con nhớ rồi. Bây giờ con hát mừng SN mẹ nha ! Happy Birthday to you, happy Birthday to you ....
Chỉ có vậy mà sao mẹ thấy ngày SN của mình thật đặc biệt.... Và mẹ vui như thể nhận được ngàn quà tặng.
... Cuối ngày, trước khi đi ngủ, con lại nhắc ba cùng hát mừng SN mẹ lần nữa...
Vậy đó, chỉ là 1 câu nói, 1 nụ cười, một cái nắm tay ... nhưng - với mẹ - như thế cũng đủ làm cho mọi mệt nhọc tan biến... Hạnh phúc - đôi khi thật giản đơn, con trai nhỉ !



