Tác giả: Tiểu Hổ Bivian
Thể loại: Truyện ngắn tình cảm lãng mạn
Bối cảnh: Hồ Tuyền Lâm – Đà Lạt – Hoa
Tình trạng: Finished
Lời tựa:
“Cảm hứng viết câu chuyện xuất phát từ chuyến đi tới hồ Tuyền Lâm cùng nhóm bạn thân của tôi... Tôi đã ngồi hàng giờ liền trước mặt hồ cùng các bạn mình mà chẳng làm gì hết... Tôi liên tưởng và bắt gặp bóng dáng một người con gái ẩn hiện nơi ngọn hải đăng...
Sau chuyến đi,tôi trở về nhà và quên hết... một ngày nọ,tôi xem lại những bức ảnh chúng tôi chụp ngày ấy bên hồ, bóng dáng cô gái kia lại xuất hiện trong đầu tôi... Và Nhã Ca đã ra đời...
Tôi vẽ nên hình ảnh Nhã Ca chỉ trong một khoảnh khắc và tái hiện câu chuyện của cô miệt mài suốt hơn một ngày trời liên tục mà không thể dừng bút...
Bạn biết không,có những lúc bạn nghĩ mãi cũng không tìm ra bất cứ ý tưởng nào để viết,nhưng có những thứ chỉ hiện ra bất chợt nhưng nó khiến bạn "sống" và khóc cùng nhân vật. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó,tôi đã là Nhã Ca và Nhã Ca... chính là tôi...”
Link:
http://www.hoahoctro.com/4rum/showthread.php?t=311891BÔNG HỒNG THUỶ TINH Tác giả: Tiểu Hổ Bivian
1.
Biệt thự Nhã Quyên nằm lặng lẽ trong những dãy sương mờ mờ nhìn trông ra mặt hồ Tuyền Lâm. Nơi đây vào buổi sáng sớm tĩnh lặng,thơ mộng và huyền ảo như một lòng chảo đầy sương.Nhã Ca,cô chủ nhỏ của toà biệt thự,không biết từ bao giờ lại hay có cái thói quen thức dậy từ lúc bốn giờ sáng,chạy một đoạn chừng năm kilomet từ nhà cô tới ngọn tháp hải đăng nhỏ cạnh bờ hồ,nhìn ra ngoài xa hàng giờ liền rồi mới trở về nhà chuẩn bị cho một ngày mới của mình.Không biết có phải vì sống quá lâu ở đây hay không mà tính cách cô bé cũng “lạnh” như cái lạnh của xứ sở Đà Lạt.Hoặc là do khi con người ta sinh ra đã ủ mình trong nhung lụa thì chẳng còn biết quan tâm tới ai được nữa. Nhã Ca là cô bé như thế đó.
Cô bé vừa tốt nghiệp lớp 12 và chuẩn bị khăn gói vào thành phố Hồ Chí Minh bắt đầu cuộc sống sinh viên.Nhưng cái viễn cảnh được sống nơi một thành phố náo nhiệt,sôi động như vậy không làm Nhã Ca thích thú.Cô bé yêu hồ Tuyền Lâm bằng một lí do không có hình hài.Chỉ biết cô không muốn phải khăn gói ra đi.Vậy rồi cha cô bé phải đành chìu theo khi cô quyết định đóng đô tại ĐH Đà Lạt,nơi cô có thể đi đi về về mỗi ngày.
Mẹ Nhã Ca qua đời khi cô nhóc bước vào cấp ba.Cái chết của bà ám ảnh cô suốt một thời gian dài,nó biến cô bé Nhã Ca hay cười thành một khối thuỷ tinh xinh đẹp nhưng…quá lạnh lùng.Cha cô thì quá bận với các kế hoạch làm giàu của ông,với các mối tình trống vánh của ông.Nhã Ca luôn luôn thấy quá bé nhỏ trong chính ngôi nhà của mình,quá cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.Người mà cô có thể thấy mỗi ngày chỉ là bà bếp Thảo mà cô hay gọi là vú Thảo,một người phụ nữ hiền lành,tận tuỵ làm việc cho nhà cô trước khi bà Nhã Quyên qua đời.Là cô cháu gái xa của vú Thảo,người phụ giúp cho vú việc nhà và chăm sóc vườn hoa mỗi buổi sáng.Là chú Thành,tài xế của gia đình.Là con nhỏ em họ từ Bảo Lộc lên đây để học luyện thi ở ĐH Đà Lạt .Và ai nữa nhỉ?Ừ,một kẻ mà cô không mấy ưa,hay nói đúng hơn là ghét-Toàn.
Hắn tên Lê Văn Toàn.Xưa nay Nhã Ca không ưa đứa con trai nào có chữ lót là Văn.Nghe thật quê mùa!Cô nhếch mép mỉa mai khi nghĩ đến tên hắn.Nhưng điều thật sự làm cô ghét không phải là cái tên của hắn và là chính hắn.Hắn là một sinh viên vừa mới ra trường,một trường nào đó cũng lớn ở Sài Gòn.Cô bé không quan tâm vì hắn có là ai thì cũng đã ở đây và làm thuê cho nhà cô rồi!Hắn đến mới có hai tháng nhưng ngay lặp tức làm xáo trộn cuộc sống bình yên của cô.Hắn làm cho nhỏ Ly,em họ cô say vì hắn,lúc nào cũng nói về hắn,trong lớp,trong bữa ăn,trước khi ngủ...Hắn đem về vườn hoa nhà cô đủ thứ giống hoa mới,làm cho vườn hoa vốn là niềm tự hào của mẹ con cô bị làm xấu đi bởi sự tranh giành của bọn hoa “ngoại chủng” kia.
Một buổi sáng nọ,như mọi khi,cô bé thức dậy sớm hơn mọi khi một chút và lấy kéo cắt phăng bọn ngoại chủng kia đi.Nhưng khi cô đang làm dang dở thì một bàn tay thô bạo nắm cô lại.
- Cô đang làm gì vậy?Đó là công sức của tôi cả tháng nay…
- Đó là chuyện của anh!Tôi không thích chúng-tôi cắt.Được không?
Cô nói,tay giật khỏi tay hắn và cắt,cắt cho bằng hết.Hắn chỉ lặng lẽ nhìn cô bằng sự bất bình rồi quay đi.Rồi bỗng một tiếng kêu thét lên chỉ năm phút sau đó làm hắn quay lại.Máu ướt dẫm tay cô,vươn lên những xác hoa tàn tạ,xơ xác…Cô cắt trúng tay mình…
- Chết rồi.Phải cầm máu lại thôi. Hắn nói.
- Mặc kệ tôi!Không phải chính anh đã âm thầm trù ẻo tôi nên tôi mới bị cắt trúng tay hay sao?
- Tôi không hề nghĩ vậy. Hắn quả quyết.
Nhìn khuôn mặt xanh lên vì sợ nhưng vẫn cố gàn bướng của cô khiến hắn bực bội.Hắn nắm chặt tay cô kéo vào nhà,mặc cho cô giật ra.Làm sao trên đời lại có kẻ ngang tàng và thô bạo như hắn kia chứ!
Hắn để cô ngồi xuống trên ghế và mở tủ y tế lấy bông băng,thuốc sát trùng ra.Hơi bạo lực,nhưng cũng rất dịu dàng(có mâu thuẫn không nhỉ?),hắn kéo tay cô về phía mình để thoa thuốc lên vết cắt và băng lại cho cô.Cô nhìn hắn,lâu lâu mặt nhăn lại vì đau…Sau khi xong xuôi,hắn đặt tay cô trở lại chỗ cũ và đứng lên.Cô nhìn lên chỗ băng ở tay bực bội,càu nhàu
- Thế này cũng là băng à?Anh muốn tôi bị nhiễm trùng chết hay sao?Tôi muốn đến bệnh viện !
Toàn nhìn cô bé,một hồi hắn phì cười cho sự trẻ con đó.Suy nghĩ của một cô bé mười tám là vậy đó ư?
- Nếu cô mà chết tôi sẽ đi theo cô,chịu chưa?
- Tôi…tôi không cần! Nhã Ca nói với sự lúng túng.
Câu nói vô tình của Toàn bỗng nhiên lại khiến cho cả hai trở nên ngượng ngập.May thay, vừa tới 4g30,mẹ hắn xuất hiện giải vây cho cả hai.Nhã Ca bảo cô sơ ý bị dao cắt rồi không giải thích gì thêm,đi lên lầu.Đó là một trong những ngày ít ỏi cô không chạy quanh hồ mà không phải vì bệnh.Hắn vội vã thu dọn mọi thứ cất trở lại.Vú Thảo bước xuống nhìn cậu con trai ,không nói gì,nhưng hình như hắn nghe thấy có một tiếng thở dài…
2.
Sau khi việc trồng thử nghiệm mấy giống hoa mới của mình bị phá sản do sự vô lí của cô chủ nhỏ,Toàn lại trút hết số tiền dành dụm còn lại vô nông trại mua giống hoa mới.Lần này,hắn rút kinh nghiệm,trồng chúng ở một nơi ít người lui tới trên đồi thông.Việc đó buộc hắn phải thức sớm hơn,chạy hàng cây số từ biệt thự tới đó,và chạy về trước khi trời sáng.Nhiệm vụ của hắn ở đó là đưa đón hai cô chủ đi học ,còn chú Thành thì chở ông chủ.những lúc rảnh,hắn mon men xuống các trang trại trồng hoa để học hỏi.Với bằng tốt nghiệp loại ưu,hắn được mời ở lại làm trợ giảng ở ĐH Nông Lâm.Nhưng hắn đã từ chối,bởi cái xứ sở sương mù kia lôi cuốn hắn .Là một kỹ sư nông nghiệp,các giống hoa ở đây là một sự thú vị đối với hắn.Hắn chưa vội xin vào làm ở trang trại hoa vì chưa muốn bị ràng buộc giờ giấc,hắn muốn tạo ra bước đột phá mới trước khi chọn sẽ gắn bó tương lai ở nơi nào cố định. Hắn-một chàng trai Sài Gòn đến với nơi này chẳng gì ngoài sự đam mê,chút hành trang ít ỏi,và vốn kiến thức mang tính lí thuyết ở giảng đường.Hắn không định ở lại biệt thự Nhã Quyên mà ban đầu là định thuê một căn gác trọ ở trung tâm Đà Lạt, kiếm một việc tay trái cho đến khi hoàn tất bài nghiên cứu về giống hoa mới của mình.Vậy nhưng mẹ hắn lại bảo như vậy là không cần thiết.Bà bảo hắn đã xin phép ông chủ cho hắn ở lại biệt thự cũng như nhận nhiệm vụ đưa đón các cô chủ đi học. Hắn suy nghĩ mấy hôm rồi đồng ý,khăn gói tới đây.Hắn không ngờ mình lại trở thành cái gai trong mắt của cô chủ khó tính Nhã Ca.Hắn cố gắng không làm gì sai trái,làm tốt nhiệm vụ,cư xử đúng mực.Vậy mà chẳng hiểu sao Nhã Ca luôn phật lòng,thể hiện rõ qua ánh mắt.Hắn biết cô bé Thảo Ly để mắt tới hắn,nhưng hắn không muốn tự gây rắc rối cho mình bằng việc vướn vào yêu đương với mấy cô tiểu thư nhà giàu.Ở trung học và đại học hắn cũng từng trải qua mấy mối tình,nhưng chúng chóng đến chóng đi.Hắn chưa từng biết yêu ai một cách tha thiết,mọi cảm giác yêu thương đều mơ hồ.Các cô gái tự đến với hắn,rồi họ tự ra đi,hắn không hiểu vì sao,mà hắn cũng không quan tâm,chẳng vui,chẳng buồn.
Hốm ấy,một ngày chủ nhật,hắn không phải vội vã trở về chuẩn bị cho các cô tiểu thư đi học.Hắn cho phép mình đi bằng con đường vòng,dọc theo cái đập nước lớn và đi qua hồ Tuyên Lâm.Có cái bóng mờ mờ trong sương mù ,giữa cái lạnh mà hắn chỉ mới quen được với nó dạo gần đây.Một cô gái,có lẽ vậy.Cô ta ngồi bên dưới cây cầu của ngọn hải đăng,trông ra bờ hồ đầy sương.Cái dáng nhỏ đơn độc hiện ra rõ hơn khi hắn tiến tới gần.Cô bé gục đầu lên gối mình,bờ vai run run,những tiếng rên rư rử. Nhã Ca.
“Cô bé thuỷ tinh đang khóc ư?Thuỷ tinh cũng biết khóc…”
“Cô bé thuỷ tinh” là cái tên mà hắn đặt cho cô.Đẹp,nhưng vô cảm.Đó là lần đầu tiên hắn thấy cô bộc lộ cảm xúc ngoài khuôn mặt cứ cáu bẵng,ngông ngênh đến ngạo mạn mọi ngày…Vậy là cô bé thuỷ tinh cũng biết khóc…
Nhã Ca đứng lên và thấy hắn.Hắn vờ như không quan tâm đi tiếp.
- Anh có thể thấy rồi làm như không thấy được à?
- Vậy cô chủ muốn tôi thấy hay không thấy?
- Anh cho ai biết thấy tôi khóc thì tôi sẽ tống cổ anh.Nhớ đó!
- Sợ quá đi.
Toàn giả vờ rùng mình sợ rồi chạy bộ tiếp. “Ôi,mình ghét bọn nhà giàu hợm hĩnh này!” Hắn nghĩ.Nhưng không hiểu sao,khi nhớ lại dáng nhỏ ẩn trong sương,lòng hắn dợn lên thứ cảm xúc kì lạ. Hắn dừng bước quay lại,nói vọng lại dù bóng Nhã Ca không còn thấy trong sương nữa
- Đây là bí mật giữa cô và tôi,được chưa nào?
Trời sáng,hắn về tới biệt thự và chở bà chị đi chợ mua đồ.Àh,hôm nay là ngày giỗ của bà chủ Nhã Quyên. Trên đg đi,hắn cứ để chuyện của cô chủ nhỏ lấn cấn trong đầu mình.Nó hiện rõ tới mức làm Liên bận tâm.
- Hôm nay em bị sao vậy?
- Đâu có gì. À,mà chị nè,bà chủ mất lâu chưa?
- Hình như là từ khi cô chủ vừa vào cấp ba.Chị mới vào làm có hai năm,em biết mà,nên không biết gì nhiều.
- Bị sao mà chết vậy ?
- Cậu em tôi trở nên tò mò hồi nào vậy nhỉ? Chị không biết chính xác,nhưng có nghe đồn là bà tự tử vì ông chủ có nhân tình.Ngay hồ Tuyền Lâm. Chuyện đó chắc làm cô chủ sốc lắm.
- Vậy ư?
Hắn không ngờ đằng sau sự lạnh lùng kia có cả một bi kịch…Hắn không biết có phải do hắn nhiều chuyện,hay do một lí do khác,hắn vẫn muốn biết nhiều hơn…
3.
Chẳng biết từ bao giờ,Toàn lại có thói quen thức lúc 4g sáng để vừa chăm sóc vườn hoa nhỏ của mình,cũng để chạy bộ ngang qua cái hải đăng.Đôi lúc,chỉ vờ như tình cờ song hành,nói một câu chào buổi sáng với người con gái ấy.Nhưng Nhã Ca lại thấy phiền…
- Sao cứ bắt chước tôi vậy?
- Tập chạy buổi sáng cũng bắt chước sao?
- Anh có thể chạy bằng con đường khác mà.
- Con dường này đẹp.Tôi thích.Được không nào?
Hắn cười như chọc tức. Nhã Ca tự trấn an mình.“Dằn tức giận lại,Nhã Ca.Tức giận vì cái tên gàn bướng ấy sẽ làm hắn cười vào mặt cho mà xem!”
Có một hôm…
- Anh Toàn,chỉ em bài toán này đi.
- Ờ được,bài nào?
- Bài này nè.
Thảo Ly nũng nịu.Toàn không quan tâm lắm tới ánh mắt cô bé nhìn hắn,hắn chỉ biết truyền đạt lại kiến thức cho một cô bé sắp bước vào ngưỡng cửa sinh viên.Ở ĐH,hắn cũng đã kiếm sống và trang trải học phí bằng cách ấy.Hắn vô tình bắt gặp cái nhìn của Nhã Ca từ cửa sổ nhìn xuống.Một sự lúng túng không rõ len lỏi trong hắn…Hắn quay qua Ly bảo cô bé ngồi lại đàng hoàng,đừng ngồi sát vào hắn như thế,làm cho con bé hơi sượng sùng.Khi hắn quay lên thì Nhã Ca không còn ở đó nữa.
Buổi chiều,ông chủ về mang theo một người phụ nữ trẻ.Nhã Ca vừa thấy là bỏ ngang,đi lên phòng dù chén cơm vừa mới đưa lên miệng.Cô gái nọ hơi ngượng ngùng.Ông Tâm nhẹ nhàng an ủi,rồi bảo mặc kệ cô bé.Sau bữa cơm,họ chui rúc vào phòng,làm trò gì không biết mà cười nói ồn ào.
Dùng cơm xong,Toàn phụ chú Thành rửa xe.Cuộc trò chuyện giữa hai chú cháu đang là việc tổ chứa Festival hoa sắp tới,sau lại chuyển sang chuyện ông bà chủ.
- Cô gái kia là thư kí riêng của ông chủ.
- Và cũng là nhân tình ạ?
- Ông ấy có cả khối nhân tình,quan tâm làm gì.Chúng ta chỉ cần biết làm tốt nhiệm vụ là được rồi.Cô chủ cũng không cản trở mà.
- Nhưng cô ấy cũng đâu đồng tình?
- Nhưng cô ấy đã quen rồi.Vấn đề là ông chủ không để cô Nhã Ca thiếu thốn gì cả.Người nhà giàu sống lạnh lùng lắm,cậu không hiểu được đâu,chàng trai trẻ à.
Buổi tối,cơm mang lên tới phòng Nhã Ca cũng không ăn.Điều đó là lòng hắn lo lắng.Hắn không hiểu…
Nửa đêm,không chịu được nữa,cô bé mon men xuống dưới kiếm gì đó ăn.Cô không muốn gọi ai dậy nấu cho mình ăn,khác nào tự thừa nhận mình đói và phải ăn?Cô bé tự làm.Nhưng không dễ dàng chút nào cả…
- Có một con chuột đang đói thì phải.
Cô bé giật mình quay lại.
- Anh muốn hù chết tôi à?
- Sao cô không gọi mẹ tôi hay chị Liên?
- Tôi tự làm được.
- Vậy ư?
Hắn nói mỉa mai.Nhã Ca nhìn mớ bừa bộn mình vừa gây ra trong bếp thì xấu hổ đến mặt đỏ bừng. Hắn bật cười cho sự đáng yêu đó.Hắn bước tới.
- Ngồi đó đi,tôi nấu cho mà ăn.
- Anh muốn tôi chết vì ngộ độc à?
- Xin lỗi nhé,những năm ĐH tôi làm phụ bếp trong nhà hàng đấy,cũng phải biết chút ít chứ.Không tin à?
Hắn nói và bắt tay vô làm.Ừ,cô bé vẫn tỏ ra không quan tâm,nhưng cái bụng cứ kêu như tố cáo sự bướng bỉnh đó. Không gian căn bếp chìm trong tiếng xào nấu nho nhỏ.Cô bé nhìn hắn…Ừ,thì hắn rất đẹp trai,nhưng… ăn nói lại rất láu cá! Hắn thật dịu dàng,nhưng…lắm lúc hắn như tên côn đồ vậy!Hắn cái gì cũng biết,nhưng…toàn những thứ mà cô không biết! Ghét,thật đáng ghét!
“Mình không thể nào ưa được con người như hắn!Hắn chỉ là một kẻ làm thuê thôi!”
Hắn đặt hai dĩa cơm lên bàn cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
- Ăn được rồi.
- Sao lại là hai dĩa?Làm sao tôi ăn hết chứ?
- Tôi cũng đói mà,thưa tiểu thư.
- Vậy thì đem ra chỗ khác.Người làm công làm sao được phép ngồi chung bàn với chủ được chứ?
Toàn nhìn cô. Hắn cười,nụ cười khó hiểu,chua chát rồi bỏ đi về phòng mình…Nhã Ca ray rức khi nhìn theo cái dáng của hắn khuất dần… “Mình đã nói gì thế này?” Cô bé xúc một muỗng cơm bỏ lên miệng,ngon…nhưng lưỡi đắng…
Đêm đó,Toàn trăn trở không thể ngủ được.Hắn nhận ra một điều…Hắn yêu.
Khi cô bé làm tim hắn đau đến không thở được bằng những lời lẽ khinh khi,ngạo mạn ấy,hắn biết mình đã yêu…Hắn đã lo lắng khi cô bé bỏ cơm,hắn quan tâm tới cái cách cô bé nhìn hắn,hắn không ngủ được khi đèn phòng cô bé vẫn sáng,hắn thức tới giờ này chỉ để nấu cho cô bé một bữa ăn…Hắn đâu có được trả thêm lương cho lòng tận tuỵ của mình đâu.Vậy mà cái hắn nhận được…Có nỗi đau nơi lòng ngực bóp nghẹn tim hắn.Nhưng cũng phải cảm ơn cô bé đã sớm giúp hắn nhận ra sự khác biệt giữa hai thế giới,giữa hai thân phận sang hèn.Cô bé là một cô chủ nhà giàu,còn hắn chỉ là một kẻ làm công.Có lẽ hắn quên mất điều đó thì phải.Cho nên hắn mới để lí trí mình bị con tim sai khiến.Giớ đây,khi hắn đau,hắn không biết trách ai.Chính hắn tự làm bản thân mình đau mà…
Đêm đó hắn không ngủ…
4.
Sáng sớm hôm sau…
Nhã Ca muốn gõ cửa phòng hắn nhưng đôi tay vừa đưa lên đã vội rút lại. “Mình có làm gì sai đâu?Tại sao phải áy náy?” Tuy nói vậy,nhưng cô bé lại không thể quay đi.Vừa quyết tâm đưa tay lên cửa gõ thì hắn mở cửa làm cô bé giật mình.
- Sao cô đứng đây?
- Tôi…đi chạy bộ.Hôm nay…anh không chạy à?
- Giờ thì tôi chạy đây.
Hắn nói rồi bước ngang cô bé chạy ra ngoài.Nhã Ca chạy theo.Hắn chạy trước.Tới ngã rẽ thì hắn dừng lại khi thấy Nhã Ca vẫn theo sau.Nhã Ca ngó lơ chạy lướt qua hắn như không quan tâm.
- Đường chạy của cô bên trái kia mà?
- Hôm nay tôi thích chạy đường này.Có phải con đường này anh mua rồi đâu nào?
- Tuỳ cô.
Toàn chạy theo con đường đó băng qua cô.Nhã Ca tăng tốc chạy theo sau:
- Sao lúc nào anh cũng chạy lên phía này vậy?
Toàn không trả lời.Hắn vẫn chạy,nhưng nhanh hơn.Nhã Ca lại tăng tốc để theo kịp.Khi lời xin lỗi chưa nói ra thì cô vẫn thấy trong lòng ray rức lắm.Nhưng để dẹp cái tôi mà cất một câu xin lỗi quả thật rất khó khăn…
- Sao hôm nay anh không nói gì? Mọi ngày anh nói nhiều lắm mà?
- Tôi đâu có thân phận để nói chuyện với cô?
Hắn nói và chạy nhanh hơn.Lúc này như là rượt đuổi.Nhã Ca không quen với kiểu chaỵ này.Cô bé chóng mệt…Nhưng vẫn ngoan cố lết theo lên chỗ hắn trồng hoa.
Những bông hoa mới lên cây.Chưa biết sẽ ra hoa gì.Nhưng trong có vẻ chúng được chăm sóc cẩn thận lắm.Con người kia yêu hoa tới vậy sao? Hèn gì mà hắn có vẻ tức khi cô cắt hết bụi hoa của hắn hai tháng trước.
- Thì ra anh chạy bộ mỗi buổi sáng là vì chúng? Tôi sẽ canh lúc không có anh cắt sạch chúng một lần nữa.
- Tôi thách đó.Cô có biết hành động xuẩn ngốc của cô làm tôi tốn mất một khoảng tiền để dành không hả? Vật giá đang leo thang.Nhưng tôi nghĩ bọn nhà giàu như cô chẳng quan tâm đâu,phải không?Miễn sao cô thoả được ý thích điên rồ của mình chứ gì?
Trong giọng nói của hắn toàn là cay cú.Có lẽ hắn vẫn còn để tâm vụ tối qua.
Sau đó,hắn chạy tiếp.Nhã Ca lại chạy theo,nhưng lần này hắn chạy không ngừng khiến cô bé không thể đuổi theo kịp.
- Tôi bắt gặp anh trồng hoa trái phép! Tôi sẽ méc kiểm lâm dọn sạch chúng cho coi.
- Cô có tiền mà,cô làm gì không được.Nhà giàu thường hay hợm hĩnh!
- Ê,anh quơ đũa cả nắm sao?
- Cô không phải là kẻ hợm hỉnh nhất trong số đó sao?Trong mắt cô con người chỉ có hai loại thôi mà.
- Dù sao anh có thể đứng lại được không vậy?…Á!
Toàn vội đứng lại.Hắn thấy cô bé té sấp trên đất và đang lồm cồm bò dậy.Người thì lấm lem bùn đất.Hắn không muốn quay lại.Hắn muốn con tim mình phải thật vô tâm với con người đó.Hắn không muốn mình lại đau nữa…Nhưng…
- Đau quá…Chân của tôi…
Hắn không còn biết lưỡng lự hay suy nghĩ nhiều mà chạy tới.
- Cô sao rồi?
- Chân tôi…Đau quá. Nhã Ca nói mà vẻ mặt đau đớn,ánh mắt rưng rưng như sắp bật khóc…
- Để tôi xem…Trật rồi.
- Đau quá,chắc là gãy chân rồi.Tôi muốn tới bệnh viện.Không có chân tôi sẽ chết,hic…
- Nếu cô chết tôi sẽ đi cùng cô,được chưa?
Hắn ngừng lại một lúc khi 4 mắt nhìn nhau. Sau,hắn bảo:
- Giờ thì leo lên lưng tôi cõng về nhà đã.Chỉ trật thôi,không gãy đâu mà sợ.
Hắn cầm tay cô đặt lên vai mình rồi bảo cô vịn chặt,nếu không hắn sẽ quăng cô đi…
Trên đg về,họ đi ngang con đường cạnh hồ.Hai người nhưng một bóng từng bước trên con đường.Không ai nói với ai lời nào.Trên lưng hắn,cô bé nghe từng hơi thở,mỗi nhịp thở là mỗi nhịp tim cô rung lên những rung cảm lạ lùng…
- Hừ,bọn nhà giàu nào cũng nặng như cô sao?
- Bỏ tôi xuống!
- Gì nữa đây,cô chủ?
- Anh không bỏ tôi xuống tôi cắn cho coi!
Hắn vẫn không bỏ.Cho tới khi thấy lưng mình đau nhói hắn bực bội hét lên và vội dừng lại,gắt:
- Cô bị sao vậy?
- Bỏ tôi xuống.
- Gần về tới nhà rồi.
- Tôi không cần anh nữa!
Nhã Ca leo xuống.Cô khó nhọc nhấc từng bước về nhà.Toàn chạy theo:
- Thôi,tôi làm gì cô phật ý nào?Coi như tôi xin lỗi được không?
- Anh không phải xin lỗi.
Nhã Ca nói mà nước mắt lưng tròng.Cô vẫn cúi gầm mặt mà đi.Toàn không thể chịu được khi thấy giọt nước mắt đó,hắn chạy theo.
- Tôi nói rồi,anh không phải xin lỗi.Mà chính tôi mới là người phải xin lỗi.Tôi biết,tôi đã làm anh bị xúc phạm.Tôi chạy theo anh cả buổi sáng nay chỉ để nói với anh rằng…tôi xin lỗi. Nhưng đúng như anh nói,bọn nhà giàu như chùng tôi rất hợm hĩnh.Lời xin lỗi cũng rất khó nói…rất khó nói…Nhưng tôi không muốn anh hở miệng ra là nhà giàu này,nhà giàu nọ.Cuộc sống của tôi,cha mẹ tôi đâu do tôi chọn lựa đâu.Con nhà giàu cũng có bất hạnh của họ mà?
Lúc này,cô bé thật sự khóc không kềm lại được.Toàn thình lình ôm chầm lấy cô bé.Hắn nói:
- Xin lỗi,tôi quá vô tâm rồi.Xin lỗi…Coi như chúng ta huề đi,được không? Tôi hứa không nhắc hai chữ đó nữa.Ha?Móc nghéo nào.
Hắn nhìn sâu vô mắt cô và đưa tay lau những giọt nước mắt.Nhã Ca gật đầu.Họ móc nghéo tay với nhau rồi cười.Hắn lấy tay xoa đầu Nhã Ca rồi bảo cô bé leo lên lưng mình cõng về.Trên đoạn đường còn lại,vẫn hai người một bóng và không có ai thốt ra lời nào.Chỉ thi thoảng,vòng tay cô bé siết nhẹ lấy hắn…
5.
Sau khi cõng cô bé lên nhà và chăm sóc chỗ sưng cho cô bé,hắn trở về phòng.Hôm nay Nhã Ca chắc không phải đi học,nhưng Thảo Ly vẫn phải đến trường.Hắn gặp mẹ hắn ngay cầu thang có vẻ như đợi hắn.Bà kéo hắn vào một góc muốn nói gì đó.Qua ánh mắt của mẹ hắn phần nào linh cảm được mẹ sẽ nói gì…
- Cô chủ không dành cho con đâu,Toàn à.Vì con…
- … chỉ là con trai của một kẻ làm công phải không ạ.
- Mẹ thấy được tình cảm của con dành cho Nhã Ca.Mẹ không muốn con mẹ đau khổ.Vô vọng lắm con,người ta là con nhà giàu,chúng ta không có gì…Ráng mà quên con a.Đừng đi quá xa.Con hiểu ý mẹ không?
- Con hiểu…
Giọng hắn chùng lại,lọt thỏm giữa căn phòng tối và tiếng thở dài của mẹ hắn…
Trong khi ấy,trong phòng Nhã Ca…
Hơi thở của Toàn vẫn vươn đâu đó trên người cô,một cảm giác thật ngọt ngào,thật ấm áp…
Vậy nhưng,sau khi cô khỏi đau chân và có thể chạy bộ trở lại thì người đồng hành lại không thấy.Toàn có vẻ trầm lặng và tránh nhìn vô mắt cô.Không phải mâu thuẫn đã được giải quyết rồi hay sao?Cô không biết,nhưng rõ ràng cả hai đã móc nghéo rồi mà.Rồi tháng 12 lạnh lẽo với đợt thi cuối kỳ cuốn cô đi.Toàn vẫn tận tuỵ đưa đón cô đến trường,chờ khi dáng cô khuất hẳn trong sân trường rồi mới đánh xe đi.Hắn vẫn âm thầm chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ cho cô,nhưng…ở một khoảng cách nhất định.
Rồi cô cũng được nghỉ ôn thi.Trong thời gian đó,trường cô tổ chức tiệc giáng sinh kết hợp với tuần lễ hoa.Mấy ngày liền Toàn cũng không về,có hôm về thì trời khuya lắm rồi.Có một hôm cô thức dậy kiếm đồ ăn đêm,đi ngang phòng hắn thì bắt gặp hắn vẫn thức bên xấp giấy tờ của mình.
- Anh chưa ngủ sao?
- Giờ thì đi ngủ đây.
Hắn thu xếp chúng lại cất vào balô rồi tắt đèn.Nhã Ca biết mình bị đuổi khéo.Cô vói tay bật công tắc lên.
- Cô làm gì vậy?
- Mấy bữa nay anh đi đâu ?
- Công chuyện.
- Chuyện gì?
- Chuyện riêng.
- Rốt cục là công chuyện hay tư chuyện đây?Chuyện gì quan trọng tới không thể chạy bộ đi tưới cái vườn hoa “trá hình” của anh? Nếu không có tôi chúng chết mất đất rồi.
- Cảm ơn lòng tốt đột xuất của cô.
- Anh đền ơn tôi như thế sao?
- Thôi,để tôi yên được không? Mai tôi còn dậy sớm.
Hắn kéo mền trùm đầu lại.Cô bé bước tới lật ra.Hắn kéo lại thật mạnh khiến cô bé té sấp lên người hắn.Bốn mắt nhìn nhau một hồi.Nhã Ca lúng túng đứng dậy.Nói bâng quơ chuyện khác…
- Ngày mai trường tôi có dạ tiệc.Tôi…cần người tháp tùng…Cô bé nói mà gườm hắn xem phản ứng.
- Tôi bận.Ngày mai chú Thành rảnh nên sẽ chở cô.
- Hừ, tôi tuyên bố anh bị trừ lương!
Cáu giận xong, cô bé bỏ về phòng.
Hôm sau,sáng sớm là đã không thấy mặt hắn.Tới chiều,cô bé diện bộ đồ thật đẹp.Trước khi đi khỏi không quên khoát thêm cái áo ấm thật xinh.
Dạ hội hôm ấy tổ chức cùng với việc các gian hàng bày bán sản phẩm của sinh viên.Cô bé không thích.Nới ấy chỉ toàn tán dóc và nahỷ nhót.Cô không thích nên len lẻn trốn qua mấy gian hàng.Đi ngang gian hàng bán thuỷ tinh,cô bé ngạc nhiên và thích thú khi thấy gian hàng bày trí rất đẹp và tinh tế.Chung quanh kết hoa,lồng đèn bằng hoa…Hơn nữa,những món hàng hoá ở đây cũng là lạ.Nhất là khối thuỷ tinh tròn,bên trong có một bông hồng màu tím thật lạ và còn tươi nguyên.
“Làm sao ép được hoa tươi vào đó được nhỉ? Mà bông hồng ấy lạ quá. Caí gã ấy chắc thích mấy loại hoa lạ này lắm”
- Chị à,bán cho tôi cái kia.
- Không được,cái này bạn tôi trưng ở đây chứ không bán.Để tôi hỏi ý anh ta đã.
- Tôi sẽ trả gấp đôi mà.BÁn cho tôi đi,năn nỉ đó.
Hai cô gái nhìn nhau rồi có vẻ như đồng ý.Họ gói lại cho cô.Nhã Ca hí hửng cầm trên tay
Thế nhưng cô vừa đi,một người con trai quay lại gian hàng với vẻ mặt mệt mỏi.Mấy ngày nay anh ta đã làm việc hết sức cho ngày khai trương gian hàng này.
- Hồi nãy có người trả giá gấp đôi mua khối thuỷ tinh của anh rồi đấy.
- Cái gì?Anh bảo không được bán kia mà!
- Nhưng…
- Người ấy đi hướng nào vậy?
- Mới đi hướng kia thôi.
- Đi,chỉ cho anh người đó nào.
Toàn có vẻ khẩn trương.Đó là thứ hắn làm tặng riêng cho một người.Không phải là thứ có thể bán được.Giá nào cũng không bán…
- Kìa,hình như là cô ấy.
- Vậy à.
Toàn chạy lại vịn vai người ấy.Nhã Ca quay lại.Toàn ngạc nhiên,và hơi lúng túng hỏi:
- Là… cô sao?
- Anh cũng ở đây à? Sao anh nói không rảnh?
Cô nhìn phía sau thì thấy một cô gái.
- Anh trốn việc đi hẹn với bạn gái phải không?
Toàn bảo cô bạn của mình là họ có biết nhau,cô ấy về trước đi.Sau đó quay qua Nhã Ca:
- Khối thuỷ tinh đó cô mua à?
- Tôi thấy bông hồng lạ lắm.Chắc là anh sẽ thích.Nè,giáng sinh vui vẻ.
Cô bé đưa khối thuỷ tinh ngang tầm mắt hắn chờ hắn nhận lấy.Hắn phì cười rồi xoa đầu cô bé.
- Hứ,anh làm như tôi là trẻ con không bằng.Hết năm nay tôi mười chín tuổi rồi!
- Tôi có nói gì đâu.Thật ra tôi đang làm việc,không phải đi chơi với bạn gái đâu. Tin tôi đi.
- Làm việc ở gian hàng đúng không? Hồi nãy chọc anh thôi,tôi nhận ra đồng phục của anh trùng với cô gái lúc nãy mà.Nhưng rõ ràng tôi thấy anh nắm tay cô ta là sự thật.
Toàn hơi cúi xuống và gãi gãi đầu:
- Chỉ vì… tôi không muốn lạc mất người vừa mua khối thuỷ tinh.
- Nó quan trọng lắm sao?Anh thích nó lắm à?
- Nó là món quà tôi tặng cô trong lễ giáng sinh.Tặng quà phải tặng mình thích nhất.
- Nhưng cái cục này xấu xí quá,sao xứng với tôi?
Toàn vừa cau mặt thì cô bé cốc nhẹ lên trán hắn:
- Tôi đùa thôi,đồ ngốc!
Hắn cười rồi lại cốc nhẹ vào trán cô.
- Láu cá!
Họ đùa giỡn với nhau.Giữa nơi này,khi chẳng ai biết họ là ai,chẳng ai xét nét họ là gì của nhau,không ai còn quan tâm ai chủ ai tớ thì cách họ đối xử với nhau cũng tự nhiên hơn.Cùng lang thang quanh bờ hồ,tay cầm một mớ bò lá lốp thật to ,Nhã Ca vừa đi vừa ăn như một cô bé con lâu ngày mới được ra phố.Toàn lững thững theo sau như một vệ sĩ trung thành.
- Anh chạy thì nhanh mà sao đi thì chậm quá vậy hả?
- Vì cô thì đang ăn,còn tôi thì chưa ăn gì.
- Chia cho anh một cây nè.
Hắn cười rồi cầm lấy:
- Cô bị bỏ đói sao? Dạ tiệc chắc có cả buffet chứ,sao không ăn?
- Không vui gì hết nên tôi trốn về sớm. Lang thang thế này vui hơn nhiều. Mà nè,sao mấy bữa nay anh có vẻ tránh mặt tôi vậy?
- Tôi bận thật mà?
- Anh không qua mắt được tôi đâu. Có gì khó khăn cứ nói với tôi đi. Rất khó kiếm được một người bạn để chia sẻ.Tôi không muốn mất một người bạn như anh đâu.
- Người bạn ư?
- Ừa.
Toàn cười bâng quơ. “Bạn ư?Là bạn cũng tốt.Anh hứa sẽ là người bạn tốt nhất của em,Nhã Ca à.Người bạn tốt nhất.Dù…anh rất yêu em… Thật sự yêu em…”
- Nhã Ca,em trốn ở đây sao?
Một chàng trai có vẻ ngoài lịch lãm, tuấn tú ,khuôn mặt hớn hở khi thấy Nhã Ca. Toàn nhận ra anh ta. Người này có lần đã tới chơi ở biệt thự Nhã Quyên.Anh ta là con trai một đối tác quan trọng chủ cha Nhã Ca,học trên cô nhóc một khoá.Quan hệ hai nhà cũng tốt.Chú Thành bảo hai gia đình họ còn có ý định làm xuôi gia với nhau,cho nên rất ủng hộ việc hai người con của họ đến với nhau.
- Em có trốn đâu.Buổi tiệc chán quá. Anh thì đâu mất tiêu.
- Hình như người kia là tài xế nhà em phải không?
- Phải.
- Vậy thì hay quá,tài xế của anh vừa đi đâu mất,nhờ anh ấy chở tụi mình đi ngắm cảnh một vòng quanh hồ đi. Anh vừa mới có chiếc xe mới.Nếu như anh ấy không phiền…
- Tôi có việc…
Toàn định từ chối nhưng Nhã Ca cướp lời…
- Không phiền chút nào,phải không ?
- Tôi…
Ánh mắt cô bé cứ như van vỉ khiến hắn không thể khướt từ.Chở cô gái mình yêu đi dạo cùng người con trai mà cô ấy thích ư?Đôi lúc hắn cũng khâm phục sự chịu đựng của mình…
Suốt chặng đường,bọn họ trò chuyện nhiều thứ.Toàn im lặng.Chỉ mỗi khi được hỏi tới,hắn ậm ừ cho qua.Tại sao cô bé cứ hay cố ý chen hắn vào câu chuyện của họ vậy nhỉ?Sao không coi như hắn không tồn tại cho rồi.Vì hắn là bạn ư?Không biết Nhã Ca có nhận ra sự không thích thú gì của hắn hay không?Hay cô bé quá tập trung vào chàng trai kia mà chẳng biết ai khác nữa…
Họ ghé vào một quán bar nhỏ.Bọn họ cứ trò chuyện.Chỉ còn hắn một góc.Tại sao cô bé không để hắn ngồi ngoài xe một mình mà phải kéo vào đây.Thật phiền toái.Hắn cười giã lã thật nhiều(vì ai mà hắn trở nên giả tạo?),hắn uống bất kì ly rượu nào mà Quân-chàng trai kia mời.Cuối cùng,hắn say…Quân cũng say.Cô bé phải gọi người nhà của Quân tới,còn mình thì gọi taxi để vác cái hủ hèm kia về…
- Anh ngoại giao dở quá đi.Chỉ biết “ừ”,gật và lắc.Cha của Quân là một chủ trang trại hoa,tôi đang tạo điều kiện để anh quen biết anh ấy.Phí công của tôi!
Nhã Ca càu nhàu trên đg về nhà.Toàn quá say nên ngã qua một bên và kê đầu lên vai Nhã Ca.Cô nhóc quay qua nhìn hắn… Bên cạnh Toàn lúc này,Nhã Ca có một thứ cảm giác… thật bình thản,thật… hạnh phúc.Có một thứ tình cảm gì khó gọi tên đang lớn dần lớn dần từng ngày… Bất giác,Nhã Ca nghiên qua một bên và… hôn lướt lên môi hắn… Nụ hôn đầu đời,Nhã Ca đã trao đi,hồn nhiên,vụng trộm… Tim cô nhóc đập nhanh,rộn ràng… nhưng lại cố thuyết phục mình…
“Coi như tôi trả được “mối thù” anh bỏ mặc tôi mấy hôm nay,hìhì”
6.
Nhã Ca bị cha gọi vào phòng nhắc nhở về vụ gần đây có gì khác lạ với trước.Ông úp mở cấm đoán cô bé có quan hệ đi xa hơn mức chủ tớ với Toàn.Cô bé cắt ngang cuộc nói chuyện đi ra ngoài,dập cửa thật mạnh.
“Cấm cả việc kết bạn của mình ư?Còn ông ta thì mặc tình trăng gió sao?”
Cô bé thấy Toàn..Khi ở trong nhà này,Toàn đối với cô luôn có một khoảng cách.Cô nghĩ chắc Toàn không muốn cha mình gây khó dễ.
Một hôm,có người đến tìm hắn,một cô gái.Hình như cô từ Sài Gòn mới vào và biết hắn đang ở Đà Lạt nên tới thăm bạn cũ,cũng như dẫn cô tham quan một ngày.Mai cô đã về Sài Gòn rồi.
- Anh ấy bận lắm. Nhã Ca trả lời thay cho Toàn.
- Cô đang giai đoạn ôn thi mà,có gì mà bận?
Toàn vừa nói xong là cô bé nguýt hắn bằng nửa con mắt.Hắn không quan tâm.Qua chị Liên,cô bé biết Hồng từng là bạn gái trước đây của Toàn.Họ dù chia tay nhưng vẫn giữ liên lạc với nhau qua mail. Toàn chưa bao giờ hé lộ chuyện tình cảm trước đây cho ai nghe.Nhã Ca nghĩ “một người bạn” như cô cần được biết chứ.Vậy rồi cô bé chạy đi rình…
Liên nhìn theo phì cười.Từ lúc Toàn xuất hiện,tính cách Nhã Ca cởi mở hơn nhiều,nhìn người cũng khác,trở nên đáng yêu,gần gũi hơn trước.
Nhã Ca rình hai người khi họ bước vào một quán cà fê…
- Vậy là luận án của anh đã gửi rồi hả?Vậy chừng nào anh trở lại Sài Gòn?
- Chưa biết.Để sau khi có kết quả bảo về luận án tính tiếp.Nhưng…chắc là anh sẽ rời khỏi đây.
- Em thấy anh vẫn còn phân vân.Có phải vì…cô gái đó không?
- Vì cô gái đó nên anh bắt buộc phải ra đi thôi.
- Anh yêu cô ấy vậy sao? Đây là lần đầu tiên em thấy anh thật sự yêu một người.Cô ấy biết không?
- Cô ấy…vẫn còn trẻ con lắm…
Toàn dừng lại.Bàn phía sau,anh bồi hỏi nhiều lần mà cô khách vẫn không thèm ngước lên mà lấy thực đơn che mặt lại,tay ngoắt kêu anh ta đi ra chỗ khác.Hồng thấy vậy bật cười.Toàn quay lại:
- Nhã Ca? Cô đi đâu đây?
Biết bị phát giác, cô bỏ thực đơn xuống,cố giấu khuôn mặt sượng sùng nhìn anh bồi nói lớn:
- Trà đá.
- Còn nước uống thì sao ạ?
- Trà đá.Anh có hiểu không?Trà đá không phải nước uống sao?
- Nhưng…
- Uống trà cũng là một nghệ thuật đấy.Trà đá.Okay?
Anh bồi lắc đầu.Lúc này Nhã Ca quay qua hai người bọn họ cười trừ,bảo là mình hẹn với bạn,tình cờ gặp họ ở đây thôi.Hồng mời cô qua ngồi cùng bàn,ai dè cô nàng chẳng từ chối bước qua ngay.
- Tại sao cô đi rình tôi? Toàn kề tai cô nói nhỏ
- Sao dùng từ “rình” thấy ghê vậy?Tôi chưa bao giờ thấy anh hẹn hò,rất thắc mắc một kẻ như anh hẹn hò sẽ ra sao thôi mà.
Hồng xin phép ra ngoài một chút.Nhã Ca nhìn theo lắc đầu tiếc nuối. “Cô gái này không tệ,sao anh ta chê vậy nhỉ?”
- Vậy bây giờ cô thấy sao? Toàn nhấp môi một tí café rồi hỏi.
- Thất vọng.Vì cô gái kia không phải người mà anh yêu. Thật ra “cô gái đó” là ai vậy?Cô gái nào mà khiến anh bỏ nơi đây-nơi có một cô bé dễ thương như tui- để mà đến với cô ta vậy?
- Đến tới cô ta?
- Ừa. Chắc cô ấy là một cô gái Sài Gòn xấu xí và rất ngốc nghếch đúng không?Nhưng anh bị trái tim cô ta thu hút.Anh dành thời gian hơn nửa năm qua ở đây để làm luận án,và cũng để xét lại tình cảm của mình.Giò anh hết chịu nỗi nên anh trở về đó với cô ấy,thổ lộ là anh yêu cô ấy,dù cô ấy có ngốc và xấu đi nữa.
- Coi quá nhiều phim rồi.Chỉ giỏi tưởng tượng.
- Chứ cố ấy như thế nào?
Toàn cười rồi trầm ngâm…
- Cô ấy đẹp như một bông hồng tím lồng trong khối pha lê bằng thuỷ tinh. Cô đơn,và mỏng manh lắm...
- Có phải giống như bông hồng mà tôi đang giữ?
- Cô ấy còn hơn như thế nữa.
- Thật sự có người con gái như vậy sao?
Nhã Ca hỏi,trong lòng len lỏi thứ lòng ganh tị mà cô bé đã khéo léo che giấu.Không hiểu vì sao…
7.
Sau đó không lâu,Toàn bảo tuần sau hắn trở lại Sài Gòn.Trong thời gian đó,hắn làm nốt nhưng chuyện còn phải làm.Hắn chuyển vườn hoa trên đồi về vườn hoa trước cửa phòng Nhã Ca,từ nay nó sẽ không bị hắt hủi.Vì cô chủ nó không còn ghét nó nữa,nhất định sẽ chăm sóc và nâng niu nó như những cánh hồng nhung kia.Mỗi buổi sáng hắn siêng năng chạy bộ qua ngọn hải đăng cùng Nhã Ca,vì có lẽ sau này không còn như thế được nữa.
Đã đôi lần Nhã Ca muốn bảo hắn hãy ở lại nhưng vành môi cứ khép chặt.Làm sao bắt một người từ bỏ người con gái anh ta yêu vì một người bạn thôi chứ?Cô đã cười tươi như mọi thứ vẫn bình thường,tất cả đều ổn thoả…Ba ngày trước khi đi,Toàn thấy quả cầu pha lê nằm trên ngăn bàn của mình…
- Là ý gì đây?
- Thay tôi tặng nó cho cô ấy nhé.Bảo rằng tôi chúc cô ấy hạnh phúc.Hãy giữ cho chặt người-bạn-tốt-nhất này của tôi. Nhã Ca cố nhấn mạnh 4 chữ “người bạn tốt nhất” một cách miễn cưỡng và nụ cười buồn,gượng gạo…
- Nhã Ca à,thật ra…
Mẹ hắn xuất hiện nơi cửa.Những gì hắn cố can đảm để nói bị chặn lại.
Khi cô bé đã về phòng…
- Con xém làm một chuyện ngu ngốc và vô ích,con biết không?
- Yêu cũng có tội sao mẹ?
- Cô chủ chỉ xem con là bạn thôi,con không thấy sao?
- Con biết.Nhưng dù sao con vẫn muốn cho cô ấy biết tình cảm của con.Vì có thể…con sẽ không quay lại đây nữa,cho tới khi vết thương này lành lại…sẽ lâu lắm…
- Mẹ xin lỗi vì con là con của mẹ.
- Mẹ không có lỗi.Chỉ tại con ngoan cố và không biết lượng sức…Con đã yêu một người không cùng đẳng cấp.Cô ấy quá cao, con không thể với tới.Ngày từ đầu con đã biết rồi mẹ à.Nhưng…con không thể ngăn mình lại…Con tự làm con đau,không phải lỗi của mẹ.Còn ba ngày thôi,con sẽ đi,và rồi sẽ quên người con gái ấy…Những gì còn sót lại trong kí ức của con là một bông hồng tím lồng trong khối cầu thuỷ tinh,vừa kiêu sa,vừa mỏng manh…
Bên ngoài,có một người không cố ý nhưng lại nghe được…Người ấy chỉ muốn quay lại để bảo Toàn nhắn người con gái kia rằng… “Nếu cô để mất anh ta,cô sẽ hối hận…” Cô không thể chấp nhận người con gái bí mật mà Toàn yêu lại là mình.Cô chưa sẵn sàng để đón nhận chuyện đó.Cô bị sốc thật sự…Cô chủ và người làm công ư?Cô chưa thể gạt bỏ hoàn toàn lối suy nghĩ của kẻ nhà giàu hợm hĩnh trong cô.Cái kẻ luôn cho rằng người nghèo không được yêu người giàu,đó là tối kỵ.Tại vì người ngèo sẽ không có thứ tình yêu nào chân thật với người giaù được đâu.Bằng chứng là cha cô đã cưới mẹ cô vì tiền của bà,cũng dụ bà nghe thấy cuộc trò chuyện giữa ông và bạn ông,về thứ tình yêu thầm kín cao thượng của ông với mẹ,và mẹ đã xiêu lòng.Nhưng rồi khi ông ta nhờ đó mà giàu lên,ông ta lại ruồng rẩy mẹ đến mức bà buồn bã quyên sinh.Lịch sử sẽ tái diễn một lần nữa hay sao?Không,trên đời không có thứ tình yêu nào giữa hai kẻ không cùng đẳng cấp ngoài sự lợi dụng,mưu mô,toan tính…Không!Cô đột nhiên rùng mình khi nghĩ tới tình cảm của Toàn.Phải chăng Toàn cũng giống cha cô,đang dụ cô vào cái bẫy như một con nai ngu ngốc! Lời nói đó,nụ cười đó,hành động đó… sao mà sự giả tạo kia lại khéo léo,tinh xảo tới vậy?
Sáng hôm sau…
Toàn cố tình dậy sớm để đợi cô nhóc chạy bộ buổi sáng,nhưng mãi mà cô nhóc vẫn không rời khỏi phòng.Khi mặt trời thật sự ló dạng,vừa nghe tiếng phòng Nhã Ca mở cửa là lòng hắn rạo rực.Hắn chạy tới cầu thang như đợi sự xuất hiện của cô nhóc.Thế nào cô nhóc cũng sẽ vươn vai uể oải và bảo hôm qua thức khuya đọc một quyển sách hay,sau đó sẽ cười với hắn và bảo rằng hắn hãy mau chuẩn bị xe,cô nhóc muốn đi dạo một vòng…
Nhưng Toàn đã lầm…
- Sáng nay cô bệnh à?Mắt cô sao…đêm qua cô khóc sao?
- Không. Mà tôi có thế nào cũng không liên quan tới anh.Anh là gì của tôi đâu,chỉ là một tài xế thôi mà.
Toàn không hiểu vì sao thái độ của cô bé với hắn lại quay về điểm xuất phát chỉ trong một đêm.
- Hôm nay cô muốn đi đâu không?Tôi chở cô đi.
- Mặc kệ tôi. Đừng đóng kịch nữa,tôi không ngốc như anh nghĩ đâu!
- Nhã Ca,chuyện gì vậy?
- Anh lấy tư cách gì gọi thẳng tên tôi?Anh chỉ là kẻ tôi tớ,anh chỉ được phép gọi tôi là cô chủ thôi!
- OK!Thưa cô chủ,chuyện quái gì làm thay đổi tính cách của cô chỉ sau một đêm vậy?
- Tôi không thay đổi.Mà do tôi tỉnh ra khi biết con người anh thôi.
- Con người tôi?Thế nào chứ?
- Đê tiện,bỉ ổi!
Vú Thảo nghe tiếng ồn chạy tới :
- Toàn,còn lại làm gì cô chủ vậy?
- Con không biết nữa. Con cũng đang bị điên đây!
Nhã Ca nhìn vú Thảo như thể vú là đồng bọn trong vụ lừa gạt này, đầy coi khinh,hằn hộc.
- Tôi không phải là con nai ngu ngốc hay một con vịt đần độn chờ mấy người thi nhau vặt lông như mẹ tôi đâu.Tôi sẽ không sa vào bẫy của các người đâu…Tôi…căm ghét các người!
Nhã Ca nói trong tiếng nấc nghẹn cố nén lại trong cổ họng,nhưng nước mắt tuôn ướt đẫm bờ mi.Chính lòng cô bé cũng rất đau và tràn ngập nghi ngờ.Không tin tưởng được ai nữa…Nhưng phải làm thế nào đây? Đó là Toàn…là người con trai mà cô đặt nhiều niềm tin…Tại sao lại lừa dối cô?Tại sao?Nếu họ cần tiền,cô sẽ cho họ,sao lại làm tổn thương cô thế này…Tại sao?...
Nhã Ca chạy lên lầu đóng sầm cửa lại.Toàn toang chạy theo,nhưng tự ái của một thằng đàn ông không cho phép.Hắn dọng mạnh tay vào tường.Đôi bàn tay lúc này rướm màu,đau buốt,tê rần…nhưng lòng hắn vô cảm,tâm trí hắn rối bù…
Vú Thảo sống nơi đây khi cô chủ còn bé tới giờ,và cũng là người chứng kiến bi kịch của ngôi nhà này nên vú hiểu phản ứng của cô bé hơn ai hết.Vú cũng không muốn nói điều này với con trai.Cứ để nó mang tâm trạng đó mà ra đi,như vậy nó sẽ dễ quên hơn…
8.
Nhã Ca giam mình trong phòng mà không ăn.Ông chủ cứ nghĩ cô bé lại giận dỗi như mọi khi ông đem nhân tình về nhà nên cũng không mấy quan tâm.Hôm ấy chú Thành về thăm vợ,hắn thay chú chở ông chủ và cô nhân tình xinh xắn đi dự tiệc.Trên đường về nhà,có lẽ cả hai đều có chút hơi men nên thái độ họ đối với nhau lã lơi như chốn phòng the.Trời đã khuya và trăng đã lên cao. Toàn không ngạc nhiên hay tỏ ra bận tâm vì những bữa tiệc của người nhà giàu thường bất tận.Lúc đó đồng hồ trên xe đã hơn hai giờ sáng.Hắn tự hỏi lúc này cô bé của hắn đã ăn gì chưa?Trước khi đi hắn đã nói chị Liên rằng có thể nửa đêm cô bé sẽ đói,và muốn kiếm gì đó để ăn.Hắn không hiểu sao giờ phút này lại còn tâm trí lo lắng cho cô bé .Vết thương do đấm tay vào tường vẫn nhói đau mỗi khi hắn vặn vô lăng cho xe quẹo như nhắc nhở hắn những lời xúc phạm nặng nề kia chỉ mới xảy ra thôi mà… “Chuyện gì làm em thay đổi lạ lùng vậy?Anh đã làm gì sai sao?Em có thể nói mà?Chúng ta…không phải là bạn tốt sao? Nhã Ca mà anh biết chắc chắn không phải con người sáng nay. Tại sao vậy, Nhã Ca?”
Tâm trí hắn lúc này hoàn toàn chỉ nghĩ tới Nhã Ca. Cô bé có thể rất hợp với vai một tiểu thư nhà giàu hợm hĩnh,kiêu kỳ… nhưng không thể quay quắt thái độ nhanh chóng như vậy.Tim hắn đau… đau vô cùng… Hắn muốn biết tại sao!
Cuộc nói chuyện của hai người trên xe làm hắn phần nào đoán ra được vấn đề.
- Con bé gàng bướng y như mẹ nó hồi xưa.
- Vậy làm sao một gã nông dân như anh lại khiến cô ấy rung động được?
Ông ta nhìn Toàn qua kính chiếu hậu và thấy hắn không quan tâm tới câu chuyện của ông.Lúc này ông ôm người đẹp chặt hơn và nói bằng chất giọng rất nam tính,mà rất ngọt ngào:
- Vì anh đẹp trai,thông minh.Còn cô ta gàn bướng nhưng lại si tình.Anh và thằng bạn chỉ cần đóng một màn kịch về thứ tình yêu thầm lặng,cao thượng rồi gài cho cô ta như vô tình nghe thấy. Cô tiểu thư Nhã Quyên kia tuy giàu có,nhưng tiếc là… quá khờ khạo.Rồi từ đó cô ta say mê anh,cãi cha mẹ kết hôn với anh.Vài năm đầu anh cũng ráng đóng trọn vai một gã chung tình,nhưng sau đó cô ta có mang nó,anh đi tìm của lạ. Đàn ông mà em,ai lại chẳng thế.
- Anh thật đểu quá đi.
- Nhưng anh có tiền…
- Nhã Ca biết chuyện này không?
- Chắc là biết.Sau cái chết của mẹ nó thì nó trở nên bất trị quá mức, nhất là đối với anh.Chắc là do bọn người làm công nhiều chuyện nói gì đó để nó nghe thấy.
- Bữa tiệc hôm qua anh đã nhận lời cầu thân của ông giám đốc Trung.Hình như ông ta có thằng con trai tên Quân, trông cũng được. Mà anh đã nói với con bé biết chuyện ấy chưa?
- Sao phải nói?Nó là con anh thì đặt đâu phải ngồi đó.Anh không bao giờ cho nó qua lại với bọn con trai khố rách áo ôm.Chỉ tổ đem tiền của anh cho đám đó thôi.
- Dù sao nó cũng là con gái duy nhất của anh kia mà,anh yêu.
- Thì đã sao nào?Anh có để nó thiếu cái gì đâu? Con gái thì cũng cưng,nhưng… anh cưng người đẹp hơn. Ha ha ha…
Cô gái rúc vào người ông thỏ thẻ gì đó hắn không nghe rõ. Tiếng cười,tiếng nói ri rí như lấp đầy bên tai Toàn.Máu hắn như sôi lên.Hắn đột ngột tăng ga và phóng đi với tốc độ kinh hồn,như muốn hất tung hai kẻ kia xuống vực cho rồi.Nhưng hắn vội trấn tĩnh mình lại khi xém chút nữa đã trật bánh lao xuống vực…
“Người đàn ông kia là người thân ruột thịt duy nhất của cô nhóc lúc này. Mình…mình điên rồi…”
Hắn cho xe về tới nhà lúc ba giờ sáng .Đèn phòng Nhã Ca vẫn sáng…Giờ thì hắn biết,bằng cách nào đó cô bé đã nghe được cuộc trò chuyện của hắn với mẹ đêm qua và liên tưởng tới bi kịch của mình mà đâm ra nghi ngờ.Chắc cô bé đã dằn vặt cả đêm .Đôi mắt sưng húp cho thấy cô bé đã khóc rất nhiều …
Hắn gõ cửa phòng nhưng không có chút tiếng động,ngoài tiếng rư rử rất khẽ.Giờ này,có thể cô bé đã ngủ .Nhưng linh cảm bảo hắn điều đó không đúng.
- Nhã Ca,cô có trong đó không?
Vẫn là sự im lặng chết chóc…Linh tính báo hắn có chuyện với cô bé rồi.Hắn dùng hết sức tông cửa vào.
Nhã Ca nằm trên đất ôm bụng quằn quại,đau đớn,khuôn mặt tái nhợt.Hắn vội vã bế cô bé lên chạy xuống lầu.Mọi người lo lắng tụ tập lại…trừ cha cô.Ông có lẽ đang say giấc với người phụ nữ của ông ta.Đêm đó,hắn thức trắng trước cửa phòng cấp cứu vì lo lắng.Hắn đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần.Khi người ta bảo rằng cô bé không sao nữa,chỉ là cơn đau ruột thừa,mổ xong chỉ cần một thời gian nghỉ ngơi là ổn.May mà được đưa tới kịp thời…Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm…
Hắn thiếp đi…
9.
Nhã Ca tỉnh lại biết mình ở trong bệnh viện và đang được truyền dịch.Cô nhìn qua một bên thấy hắn…Ghét hắn lắm.Vậy sao cô không thể ngăn những cảm xúc trong tim mình.Đó là một tình bạn hay còn là một thứ gì khác?Thứ tình cảm gì mà khiến cô bé gần như gục ngã vì mất lòng tin,vì biết mình bị bán đứng,lừa phỉnh?
Hắn dần mở mắt bởi tiếng ồn ngoài kia,chắc là trời đã sáng hẳn.Nhã Ca vội nhắm mắt lại như say ngủ.Cô bé không muốn thấy mặt hắn,và cũng không đủ sức hét lên,bảo hắn cút đi lúc này…
Hắn bước tới nhìn cô bé để yên tâm rằng cô bé ổn và đang ngủ say mà thôi.Hắn kéo chăn lại cho cô và lặng lẽ nhìn cô thật lâu,thật sâu như muốn ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt người con gái mà hắn yêu bằng cả con tim-thứ tình yêu âm thầm,mãnh liệt… Đôi tay hắn dịu dàng nắm lấy tay cô đặt lên môi mình.
- Ngốc,ngốc nghếch làm sao… Sáng mai anh đã đi rồi,anh sẽ không được thấy em nữa. Sao em không hiểu hả,Nhã Ca,anh đã chọn sự ra đi vì anh muốn giữ lại trong em hình ảnh đẹp về một người bạn mà em tin tưởng.Anh biết ranh giới giữa chúng ta.Vì thế anh chấp nhận bỏ cuộc trước khi không thể bỏ cuộc.Nhã Ca,dù em nghĩ anh là người thế nào cũng được.Tôi chỉ cần em biết : anh chưa bao giờ dối gạt em bất cứ chuyện gì,ngoài chuyện một bí mật mà có lẽ em không bao giờ biết… Anh thật sự rất yêu em, “Cô bé thuỷ tinh”… Ít phút nữa thôi,anh sẽ ra đi…và mang theo tất cả những hồi ức đẹp nhất về em…
Giọt nước mắt hắn rơi lên bàn tay cô…nóng hổi... Hắn khẽ hôn bàn tay ấy một lần nữa rồi đứng dậy.Mẹ hắn ở bên ngoài nhìn vào bằng cái nhìn bất lực. Hắn cười thật buồn rồi cúi mặt bước đi. Hắn biết Nhã Ca của hắn sẽ không cô đơn khi tỉnh lại,vì hắn biết mẹ hắn sẽ hết lòng chăm sóc cô bé thay cho hắn,vì… bà luôn luôn là người làm công trung thành và tận tuỵ nhất .
Hai ngày sau đó,Nhã Ca xuất viện.Rõ ràng Toàn đã không còn ở đây.Hắn để lại khối thuỷ tinh trước cửa phòng cô, không một lời nhắn gửi.Hắn ra đi như thể hắn đã thật sự biến mất… Rồi đây,cuộc sống của cô sẽ trở lại như lúc hắn chưa xuất hiện ư? Sẽ chẳng còn ai chạy bộ cùng cô mỗi buổi sáng tinh sương,sẽ không ai cùng cô đứng tại cây hải đăng cạnh bờ hồ chỉ để đợi sương tan và mặt hồ ló dạng?Sẽ chẳng còn ai nghe cô kể những câu chuyện ngu ngơ rồi cốc đầu bảo cô ngốc hết,chẳng còn ai xoa đầu cô khen ngợi,hay đưa cô tới trường rồi đợi mãi cho tới lúc cô khuất dạng mới cho xe đi…Chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?Chẳng lẽ một kẻ có thể khéo léo che giấu và đóng kịch giỏi đến thế sao? Đến lúc này cô bắt đầu nghi ngờ những suy đoán phiến diện của mình.Cô không hề cho hắn một cơ hội giải thích.Bi kịch của mẹ cô biến cô thành một kẻ đa nghi và đánh mất tất cả lòng tin vào con người.Để rồi khi một cái gì đó vuột xa khỏi tầm tay thì cô lại thấy hối tiếc.Đối với Toàn,cô nhận ra đó không chỉ là thứ tình bạn đơn thuần.Chỉ khi không còn hắn ở đây,cô mới nhận ra hắn chiếm giữ trong tim cô một vị trí hết sức quan trọng,sự hiện diện của hắn làm cuộc sống đơn điệu của cô có thêm sức sống.Tiếc nuối ư? Muộn rồi… Con người đó đi xa lắm rồi và chắc sẽ không trở lại nữa.
Vườn hoa tím ngoài kia vẫn khoe sắc kiêu sa và thơm ngát trong cái lạnh se se bên cạnh hồ Tuyền Lâm…
(Còn tiếp)