Skip navigation.

Tin đáng chú ý trong ngày

những bản tin liên quan đến Việt Nam

Lời tuyên bố của Khối 8406 nhân kỷ niệm 2 năm thành lập



(08-04-2008)


Kính thưa Toàn thể Đồng bào Việt Nam và Thân hữu Quốc tế


Hôm nay là kỷ niệm 2 năm ngày Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam được công bố và Khối 8406 (gồm những người minh danh ký tên tán đồng Tuyên ngôn ấy) được hình thành, đánh dấu một khúc quanh quan trọng và một bước tiến mới mẻ trong công cuộc đấu tranh giải thể chế độ cộng sản độc tài tại Việt Nam. Khúc quanh quan trọng và bước tiến mới mẻ vì đây là lần đầu tiên, một tập thể hàng ngàn công dân trong nước đã đứng lên tranh đấu trực diện công khai cùng bạo quyền Cộng sản độc tài với một Tuyên ngôn làm kim chỉ nam hành động.


Nhân dịp này, chúng tôi xin có đôi lời ngỏ với toàn thể Quý vị.

Trước hết, chúng tôi vinh danh những thành viên Khối 8406 đã và đang hy sinh cuộc sống của bản thân và gia đình mình cho sự nghiệp đấu tranh vì Tự do, Dân chủ và Nhân quyền của nhân dân Việt Nam. Những vị ấy gồm có (xếp theo vần):


I. Đã bị kết án và bị cầm tù:
1- Anh Đoàn Huy Chương, 1 năm 6 tháng;
2- Ông Đoàn Văn Diên, 4 năm 6 tháng;
3- Luật sư Nguyễn Văn Đài, 5 năm;
4- Ký giả Huỳnh Nguyên Đạo, 3 năm;
5- Ký giả Trương Minh Đức, 5 năm;
6- Luật sư Trần Quốc Hiền, 5 năm;
7- Chị Trần Thị Lệ Hồng, 3 năm;
8- Anh Trương Quốc Huy, 6 năm;
9- Linh mục Nguyễn Văn Lý, 8 năm;
10- Luật sư Lê Thị Công Nhân, 4 năm;
11- Anh Hàng Tấn Phát, 6 năm;
12- Chuyên gia Nguyễn Phong, 6 năm;
13- Ông Phùng Quang Quyền, 1 năm 6 tháng;
14- Bác sĩ Lê Nguyên Sang, 5 năm;
15- Ông Lê Văn Sóc, chức sắc Hòa Hảo, 6 năm;
16- Chuyên viên Nguyễn Bình Thành, 5 năm;
17- Luật sư Nguyễn Bắc Truyễn, 4 năm;
18- Chị Nguyễn Thị Tuyết, 1 năm 6 tháng.


II. Bị giam cầm chưa xét xử:
1- Anh Phạm Bá Hải;
2- Anh Vũ Hoàng Hải;
3- Anh Vũ Văn Hùng;
4- Chị Hồ Thị Bích Khương;
5- Anh Nguyễn Ngọc Quang;
6- Anh Lương Văn Sinh;
7- Luật sư Bùi Kim Thành (tại nhà thương điên);
8- Anh Lê Bá Triết.

III. Đã bị giam tù và đã được thả:
1- Mục sư Nguyễn Hồng Quang;
2- Bác sĩ Phạm Hồng Sơn;
3- Truyền đạo Phạm Ngọc Thạch;
4- Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ;
5- Mục sư Hồng Trung.

Đây là đóng góp của Khối chúng tôi vào gian khổ chung của dân tộc trong cuộc đấu tranh bất bạo động nhưng khốc liệt, là bằng chứng cho thấy Khối đang trở thành mối nguy cho chế độ CS độc tài, là tấm gương để mọi thành viên khác và đồng bào khắp nơi quyết chí noi theo, cuối cùng là niềm hãnh diện của Khối, vì tất cả đã tỏ ra bất khuất trước tòa án và trong nhà tù Cộng sản.


Thứ đến, chúng tôi tuyên dương những thành viên Khối 8406, công khai hoặc âm thầm, đã và đang dấn thân vào giữa lòng dân tộc, sát cánh cùng đồng bào mọi giới, đặc biệt với các công nhân đình công, với các dân oan khiếu kiện, với các tín đồ đấu tranh, với các trí thức sinh viên học sinh biểu tình... Những lời hướng dẫn, những bản tin nhanh, những trang tài liệu, những tập tạp chí, những hình ảnh phóng sự, những cuộc trả lời phỏng vấn... của các thành viên Khối liên quan tới cuộc đấu tranh đã và đang là men xúc tác vào khối bột quần chúng nhân dân hiện công phẫn trước bao tội ác và sai lầm của đảng và nhà nước Cộng sản VN, cũng như đang bừng dậy khí thế thay đổi cục diện đất nước vốn lâm cơn khủng hoảng mọi mặt ngày càng trầm trọng. Chúng tôi hãnh diện vì 11 thành viên Khối đã đoạt giải Nhân quyền Việt Nam từ năm 2002 đến năm 2007, 4 thành viên đoạt giải Nhân quyền Hellman-Hammett năm 2007, một thành viên đang được đề cử giải Nobel Hoà bình và một thành viên đang được đề cử giải Nhân quyền Gwangju. Đây là dấu chứng tỏ Khối được đồng bào lẫn quốc tế đánh giá cao trong công cuộc đấu tranh vì nhân quyền dân chủ. Chúng tôi cũng hành diện vì nhiều thành viên Khối đã đứng ra thành lập các chính đảng phi Cộng sản như Đảng Dân chủ thế kỷ XXI, Đảng Thăng Tiến Việt Nam..., đã tham gia nhiều chính đảng dân chủ khác như Đảng Dân chủ Nhân dân, Đảng Vì Dân, Đảng Việt Tân..., đã đứng ra thành lập các tổ chức như Công đoàn Độc lập Việt Nam, Hiệp hội Công nông Đoàn kết, Hội Dân oan, Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam, đã cộng tác thành lập Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam, Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị Tôn giáo Việt Nam v.v....


Chúng tôi xin tri ân đồng bào Việt Nam trên toàn thế giới, đặc biệt Quý thành viên Khối 8406 tại hải ngoại, Quý ủng hộ viên và cảm tình viên trong các Nhóm, Khối, Uỷ ban Yểm trợ năm châu, trong hai năm qua, đã ân cần giới thiệu Khối với Đồng bào hải ngoại, với chính giới và báo giới lẫn các tổ chức quốc tế, đã nối dài cánh tay và khuếch đại tiếng nói của Khối 8406 từ trong nước, bằng nhiều hoạt động đa dạng: như thực hiện những chương trình phát thanh, tổ chức những diễn đàn thảo luận, đóng góp yểm trợ cho các tạp chí dân chủ, phổ biến các văn bản, bài viết, tạp chí từ trong Khối phát xuất, lên tiếng bênh vực, vận động và cứu giúp các thành viên lâm nạn cùng gia đình của họ, tạo điều kiện thuận lợi cho các thành viên Khối thi hành công tác... Chúng tôi đặc biệt cảm ơn Quý Cộng đồng, Tổ chức, Cơ quan của Đồng bào hải ngoại đang kỷ niệm hai năm thành lập Khối dưới nhiều hình thức.


Chúng tôi xin tri ân các Thân hữu quốc tế đã bảo trợ Khối 8406 chúng tôi: 8 Chính khách với tư cách Đại diện Tổ chức hoặc cá nhân (từ 04/2006 đến 01/2007) ; 25 Chính khách đại diện các Tổ chức tại Hội Nghị Quốc Tế tại Berlin về dân chủ hóa Trung Quốc và các Nước Á Châu (14-18/05/2006); 50 Nhân sĩ Hiến chương 77 Tiệp Khắc (23/05/2006); 50 Dân biểu Hoa Kỳ (30/05/2006); 5 Chính khách Liên Hội Việt–Canada vận động Ngày tự do, dân chủ cho Việt Nam tại Quốc Hội Canada (21/06/2006); 40 Dân biểu–Thượng Nghị sĩ Australia đã đồng ký tên ủng hộ 8406 tại Trụ sở Quốc hội Australia (06/12/2006) và nhiều Chính khác quốc tế khác từ đó cho tới hôm nay vẫn tiếp tục lên tiếng bảo trợ, đặc biệt những khi có các thành viên Khối lâm nạn bắt bớ tù đày. Đây là dấu chứng tỏ Quý vị hết lòng mong muốn tự do, dân chủ cho đất nước VN chúng tôi, đồng thời bày tỏ sự ủng hộ đối với phong trào đấu tranh của dân tộc VN nói chung và công cuộc đấu tranh của Khối chúng tôi nói riêng.

Cuối cùng, Khối 8406 chúng tôi long trọng tuyên bố sẽ tiếp tục phổ biến, đề cao, học hỏi và áp dụng Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam đã công bố ngày 08/06/2006; tiếp tục thực hiện Tiến trình Dân chủ hóa Việt Nam gồm 4 giai đoạn và 8 bước đã công bố ngày 22/08/2006; tiếp tục ấn hành hai tạp chí dân chủ là bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và tập san Tự do Dân chủ (và nếu cần sẽ thêm nhiều tạp chí khác) để khai dân trí và giúp đồng bào quốc nội giành lại quyền tự do ngôn luận là quyền cơ bản và đầu tiên; tiếp tục hoạt động trong các tổ chức dân chủ mà Khối đã góp phần thành lập hay tham gia; tiếp tục kêu mời đồng bào cử hành Ngày dân chủ cho VN mỗi tháng vào ngày mồng 1 và 15 với áo trắng.

Khối chúng tôi sẽ tiếp tục sát cánh với mọi tầng lớp nhân dân cả nước trong công cuộc đấu tranh đủ mọi mặt với chế độ Cộng sản độc tài toàn trị, tham nhũng thối nát, đàn áp bóc lột; tiếp tục liên kết với các tổ chức đấu tranh bất bạo động của đồng bào hải ngoại, với các tổ chức quốc tế nhân quyền; tiếp tục vận động các chính phủ năm châu để họ ủng hộ công cuộc đấu tranh của toàn dân Việt nhằm giải thể chế độ độc tài đảng trị và toàn trị.

Kính mời toàn thể Đồng bào Việt Nam và Thân hữu Quốc tế ghé thăm và ghi danh trong trang mạng chính thức của Khối 8406: http://khoi8406vn.blogspot.com/ vừa hoàn thành nhân dịp kỷ niệm 2 năm thành lập này.

Việt Nam, ngày 08-04-2008


Ban Đại diện lâm thời Khối 8406


Công dân Đỗ Nam Hải, kỹ sư, Sài Gòn
Công dân Trần Anh Kim, cựu sĩ quan, Thái Bình
Công dân Nguyễn Chính Kết, giáo sư, Sài Gòn (đang công tác hải ngoại)
Công dân Phan Văn Lợi, linh mục, Huế

Công dân Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà văn, Hải Phòng


Washington Post: Thế vận ô nhục



Vũ An Bài


(Washington DC. 30.3.2008)

Biểu hiệu Thế Vận Olympic với năm vòng tròn khác màu đan vào nhau trên nền trắng, đã là hình ảnh quen thuộc từ lâu trên thế giới. Từ vài tháng nay, tổ chức Ký Giả Không Biên Giới, có trụ sở chính tại Paris, Pháp, đã phổ biến một hình ảnh cũng đã trở thành quen thuộc trên thế giới: Năm vòng tròn thế vận được sửa thành hình ảnh năm chiếc còng tay trên nền đen, biểu tượng cho thế Vận Bắc Kinh năm 2008, mà nước tổ chức là Trung Quốc nổi tiếng về phương diện đàn áp nhân quyền và tự do dân chủ.

Báo Washington Post, nhật báo lớn và uy tín hàng đầu trên nước Mỹ xuất bản tại thủ đô Washington vào ngày Thư Tư 26 tháng 3, đã đăng một bức biếm họa của họa sĩ danh tiếng Tom Toles, vẽ năm chiếc vòng thế vận là hình ảnh năm vòng dây kẽm gai, với hàng chữ bên dưới là “Thế Vận Trung Quốc 2008”. Ngay cạnh biếm họa, là bài bình luận chính của báo này, với tựa đề “Thế Vận Ô Nhục” (Olympic Shame). Sau đây bản dịch Việt ngữ bài bình luận đáng chú ý này:

***

Các nhà lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc đã dụng tâm dùng Thế Vận Hội năm nay để đánh dấu bước đầu của đất nước như là một thế lực toàn cầu, với bộc phát kinh tế và canh tân xã hội mau lẹ. Nhưng thay vào đó, tình hình bắt đầu có vẻ như là Thế Vận sẽ trở thành một màn trình diễn về đàn áp tàn bạo, của một chế độ đã không thành công trong việc vượt lên khỏi tình trạng một quốc gia cảnh sát trị. Mặc dầu họ đã tự giới thiệu như những nhà cải cách và hội nhập thế giới, Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào và nhóm lãnh đạo có vẻ đã không thể thấu hiểu được tại sao những chính sách mà họ theo đuổi trong mấy tháng gần đây đã làm hư cái vinh dự được tổ chức Thế Vận, và là nguy cơ phá hủy uy tín của Trung Quốc trên trường quốc tế.

Ngay cả trước cuộc nổi dậy ở Tây Tạng vào tháng này, chính quyền của ông Hồ đã siết chặt móng vuốt: đóng cửa báo chí, bỏ tù đối lập, quấy nhiễu các luật gia nhân danh hòa hợp tiền Thế Vận. Các giới chức chính quyền đã không chịu thi hành lời hứa nới lỏng kiểm soát truyền thông, không phải chỉ ở Tây Tạng - nơi ký giả ngoại quốc không được phép tới lấy tin về cuộc nổi dậy - mà ngay cả tại Bắc Kinh; vào tuần này, chính quyền không cho trực tiếp phát tuyến từ Quảng Trường Thiên An Môn, nơi đã xảy ra cuộc tàn sát sinh viên biểu tình đòi dân chủ hai thập niên trước.

Nếu giới truyền thông ngoại quốc gặp khó khăn, các nhà đối lập nội địa còn trong tình trạng tồi tệ hơn nhiều. Họ đã bị cầm tù chỉ vì chỉ trích việc tổ chức Thế Vận, mặc dù hiến pháp Trung Quốc bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Vào ngày Thứ Hai, nhà vận động quyền làm chủ ruộng đất Dương Xuân Lâm (Yang Chunlin) đã bị kêu án 5 năm tù chỉ vì đã khởi đầu khiếu kiện bằng khẩu hiệu: “Chúng tôi muốn nhân quyền, không muốn Thế Vận”. Tuần trước, một nhà đối lập khác là Hồ Giả (Hu Jia) đã phải ra tòa về tội chống phá; ông ta bị bắt sau khi điều trần trước Nghị Hội Âu Châu qua Internet và phổ biến một lá thư kêu gọi thế giới quan tâm về nhân quyền liên quan tới Thế Vận Hội.

Về chính sách đối ngoại, không hề thấy có thay đổi trong việc Bắc Kinh hậu thuẫn cho mấy chế độ tội lỗi nhất trên thế giới, từ chế độ bảo trợ diệt chủng Sudan tới quân phiệt tàn bạo Miến Ðiện. Trung Quốc tiếp tục chống đỡ cho chế độ độc tài kiểu Stalin tại Bắc Triều Tiên, ngay cả khi chế độ này không làm tròn bổn phận đã cam kết trong việc công bố và tháo gỡ võ khí nguyên tử. Bắc Kinh cũng ngăn cản quốc tế trừng phạt Iran, và còn mau chóng gia tăng trao đổi thương mại với một chế độ đã coi thường chỉ thị của Liên Hiệp Quốc là phải ngưng chương trình nguyên tử.

Ðáng tiếc là các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể đã được khuyến khích bởi các nhà lãnh đạo Tây Phương - kể cả Tổng Thống Bush - để tin rằng họ có thể duy trì các chính sách này mà vẫn có thể thành công với Thế Vận. Mặc dầu Tổng Thống Pháp Nicolas Sarcozy đã công khai tuyên bố ông không loại bỏ việc tẩy chay lễ khai mạc tại Bắc Kinh để phản đối đàn áp ở Tây Tạng, ông Bush đã không thay đổi lời tuyên bố thiếu cân nhắc trước đây là sẽ tham dự Thế Vận vì ái mộ thể thao. Hôm qua, Bạch Ốc lập lại rằng tổng thống dự tính tham dự lễ khai mạc, chẳng khác gì đã làm phúc gửi cho ông Hồ một tín hiệu rằng ông không cần phải e ngại về việc bỏ tù các nhà đối lập hay đánh đập các nhà sư Tây Tạng sẽ có ảnh hưởng tới Thế Vận.

Thật ra, dù ông Bush có tham dự hay không, càng ngày càng có vẻ như là Thế Vận sẽ khiến thế giới nhìn Trung Quốc không phải nổi lên như một quốc gia vĩ đại, mà chỉ là một nước tiếp tục phủ nhận tự do cho các công dân của mình, một nước đàn áp các nhóm thiểu số, và liên kết vô luân với các nước thô bỉ. Ông Bush có vẻ tự hào về khả năng có thể nói chuyện với ông Hồ. Nếu vậy, ông nên nói cho chủ tịch Trung Quốc biết rằng những chính sách của ông ta đang khiến cho thế vận bị nhiễm độc về chính trị.

***

Bài bình luận của tờ The Washington Post có mấy điểm đáng chú ý:

Một là báo Washington Post phê bình các chính sách sai lầm của giới lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc; hai là tờ báo này đã phê bình cả Tổng Thống Bush trong việc đối xử với Trung Cộng.

Cả hai điều này, tuy chỉ là chuyện thường tình trong một xã hội dân chủ, nhưng báo chí Việt Nam hiện nay đều không làm được.

Mặc dầu Trung Quốc đã có hành vi thù địch với Việt Nam qua việc sát nhập các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ của họ, và mặc dầu nhà cầm quyền Việt Nam đang quy phục Trung Quốc một cách đáng hổ thẹn, nhưng làng báo Việt Nam vẫn không thể chỉ trích Trung Quốc, cũng như không thể phê bình nhà cầm quyền Hà Hội.

Lý do không phải Việt Nam thiếu người có ý kiến xác đáng, lý do không phải Việt Nam không biết nhục trước bá quyền Trung Quốc. Lý do là Việt Nam không có báo tư nhân như Washington Post, là trên 600 tờ báo đều do chính quyền cộng sản trực tiếp chỉ huy.

Ngày mai, 30 tháng 3, kỷ niệm một năm ngày Cha Lý bị bịt miệng trước tòa. Thực tế cho thấy, không phải chỉ có một mình Cha Lý bị bịt miệng, mà trên tám chục triệu dân Việt Nam cũng đang bị bịt miệng.

Thế Vận Hội Trong Kẽm Gai

NGUYỄN XUÂN NGHĨA

Tắt đèn bịt mũi chạy đua trongThế vận Bắc Kinh...
Năm xưa, khi Tổng thống George W. Bush tuyên bố rằng Hoa Kỳ sát cánh với những người đấu tranh cho dân chủ, rồi xuất hiện tại Việt Nam dưới bức tượng của Hồ Chí Minh, người ta có thể nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông.
Sau khi dự thánh lễ tại Hà Nội, ông Bush phải đứng trước thềm của nhà thờ Cửa Bắc mới nhỏ nhẹ tuyên bố rằng Việt Nam cần có tự do tôn giáo! Người ta cho rằng ông không dám làm cách mạng mà chỉ là một chính khách. Và hạng tồi! Việc gì mà phải đến như vậy!
Năm ngoái, tại Thượng đỉnh Sydney của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Thái bình dương APEC, khi ông Buh cho biết rằng mình sẽ tham dự lễ khai mạc của Thế vận hội Bắc Kinh, người ta hết nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông. Và kết luận rằng Hoa Kỳ không xứng đáng lãnh đạo thế giới, một kết luận đáng buồn.
Ngày 10 tháng Ba vừa qua, khi cuộc khủng hoảng Tây Tạng bùng nổ, người ta còn hy vọng rằng Tổng thống Hoa Kỳ sẽ có cơ hội sửa sai để nêu vấn đề với Bắc Kinh về tội đàn áp dân Tây Tạng và bắn tiếng rằng trong hoàn cảnh ấy, ông sẽ khó tham dự lễ khai mạc Thế vận hội 2008. Chờ đợi hoài công, hy vọng hão huyền.
Tất nhiên, những người am hiểu vấn đề vẫn có thừa lý luận để giải thích rằng thái độ của Tổng thống Mỹ là một vấn đề lớn, kết quả của những đắn đo cân nhắc mà người thường không thể hiểu được. Người thường có thể hiểu rằng sự đắn đo ấy phản ảnh những tính toán lý tài ngụy danh thực tiễn. Và không sai!
Mười năm về trước, nhiều người đã khôn ngoan trình bày sự lợi hại của việc chọn Bắc Kinh là nơi tổ chức Thế vận 2008. Rằng thứ nhất, thế giới không hiềm thù gì Trung Quốc. Thứ hai, việc cho xứ này đăng cai tổ chức Thế vận là đòn bẩy, hay cái bẫy, để vì Thế vận mà Bắc Kinh phải hành xử ra chiều văn minh. Rồi từ đó dẫn chế độ độc tài này ra vùng ánh sáng. Một niềm lạc quan vô biên, và không cơ sở.
Kết quả thì nay đã mười mươi.
Chính quyền Bắc Kinh giãn dân, đuổi ra khỏi thủ đô những phần tử họ coi là "bất hảo". Và lập ra danh sách gần năm chục thành phần không có quyền đi vào tham dự một ngày hội lớn của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Dân đen thích pháo bông thì cho xem pháo bông chào mừng ngày "Quang diện Trung Hoa", nhưng qua truyền hình quốc doanh thôi. Lãnh đạo giả thường cho dân ăn bánh vẽ, lãnh đạo Bắc Kinh cũng vậy và bánh vẽ trên màn ảnh! Rồi trước ngày hội lớn thì cả ngàn người đã bị bắt nhốt, báo chí được thanh lọc để sự thật sẽ không thể lọt ra ngoài.
Thế giới muốn đem kỹ thuật tối tân vào để vượt qua bức tường lửa của một nền văn minh ẩn núp sau Vạn lý Trường thành? Cũng dễ thôi! Bắc Kinh mua thiết bị của công ty Thales của Pháp để gây nhiễu âm nhiễu xạ cho các hệ thống phát thanh Tây phương không thể truyền thanh ra ngoài!
Chuẩn bị chu đáo rồi, Thế vận hội Bắc Kinh sẽ được tiến hành trong bóng tối, giữa hàng rào kẽm gai!
Bóng tối vì hệ thống truyền hình NBC không được trực tiếp truyền hình quang cảnh của Quảng trường Thiên an môn. Người Mỹ lý tài sẽ phải xét lại về doanh lợi của tổ hợp G.E., chủ nhân của hệ thống NBC. Một tổ hợp bất xứng về đạo đức và dại dột về kinh doanh khi đâm đầu vào khai thác Thế vận hội Bắc Kinh. Sau đêm mùng tám tháng Tám tại Bắc Kinh, xin hãy theo dõi trị giá cổ phiếu của G.E. trên thị trường chứng khoán Mỹ!
Đây là Thế vận hội mà các lực sĩ sẽ tranh tài trong hàng rào kẽm gai vì được tiến hành dưới sự kiểm soát chặt chẽ của an ninh và mật vụ. Người ta không chỉ đeo mặt nạ để có thể hít thở không khí trong lành chưa có tại thủ đô một xứ đầy ô nhiễm môi sinh. Mà còn phải chuẩn bị mặt nạ, túi nylông với chanh tươi, để tránh lựu đạn cay của công an vũ trang nhân dân!
Một tái diễn của vụ Thiên an môn 1989.
Nhân loại không thể không biết điều ấy. Biết mà vẫn nhắm mắt thì chỉ vì lòng tham. Hay vì sự nhu nhược, như đã nhu nhược trước Thế vận hội Berlin năm 1936 của chế độ Đức quốc xã, với hậu quả là Thế chiến II, vào năm 1939.
Bây giờ, hãy trở lại chuyện Tây Tạng.
Mùng bảy tháng Ba vừa qua, Bắc Kinh bất ngờ loan tin là đã phá vỡ âm mưu của một nhóm khủng bố Hồi giáo thuộc sắc tộc Đột Quyết. Quân khủng bố muốn cướp máy bay của hãng hàng không Southern China Airlines từ thủ phủ Urumqi của Tân Cương bay về Bắc Kinh, nhằm phá hoại Thế vận hội!
Với "tiền lệ" ấy, ta thừa hiểu Bắc Kinh có khả năng ngụy trang đặc công của họ thành một nhà sư xúi giục thanh niên Tây Tạng biểu tình bạo động tại thủ đô Lhasa của Tây Tạng, nay là một Đặc khu "Tự trị" của Trung Quốc. Hiểu vậy không oan: mươi năm về trước, mật vụ Bắc Kinh đã cải trang thành một nhà sư Tây Tạng vào tới Dharamrala của dân Tây Tạng lưu vong tại Ấn Độ để đâm chết một vị cao tăng và học giả về văn hoá Tây Tạng ngay trong Tu viện!
Nếu nhớ vậy thì ta thấy mục tiêu của những màn ngụy trang và khiêu khích ấy là để dằn mặt tất cả những ai mơ tưởng sẽ vì Thế vận hội Bắc Kinh mà biểu tình phản đối. Mọi mầm mống ly khai hay động loạn sẽ bị diệt trong trứng nước.
Nhưng mưu quá hoá mù.
Lãnh đạo một chế độ vô thần, duy vật và lý tài đánh giá sai phản ứng của dân Tây Tạng, và của thế giới. Kết cuộc thì họ tuột tay rơi vào thế kẹt. Họ phơi bày bản chất độc tài và tàn ác khi đàn áp dân Tây Tạng, mà vẫn không dập tắt được tinh thần đấu tranh của rất nhiều phong trào nhân quyền, dân chủ hay ủng hộ Tây Tạng trên thế giới. Họ lâm thế kẹt nên dù có kết án đức Đạt Lai Lạt Ma - "và tập đoàn" - là có hành vi khủng bố hay xúi giục dân chúng Tây Tạng biểu tình bạo động tại các tỉnh của Trung Quốc thì vẫn không trấn áp được sự phản đối.
Vì vậy, như một đám rước hắc ám của quỹ dữ, đuốc Thế vận đi tới đâu là nơi đó lại bùng lên ngọn lửa đấu tranh! Nhất là của những người chẳng liên hệ gì tới Tây Tạng. Ngày 24 vừa qua, khi ngọn lửa thế vận vừa được nhóm lên tại Athens của Hy Lạp, xuất xứ của Thế vận, thì ba người trong tổ chức "Phóng viên không biên giới" đã xuất hiện với lá cờ đen và năm vòng thế vậh là năm cái còng! Ngoài đất Tây Tạng, thì Bắc Kinh, Cam Túc, Thanh Hải và Tứ Xuyên đều có người biểu tình, ngoài lãnh thổ Trung Quốc thì đâu đâu cũng có sự phản đối, kể cả của các lực sĩ Thế vận.
Họ đấu tranh vì công lý và lương tâm, chứ cũng chẳng hưởng được gì của cộng đồng Tây Tạng vỏn vẹn có hơn trăm ngàn người lưu vong tại hải ngoại! Đức Đạt Lai Lạt Ma không có dự án này hay hợp đồng kia để mua chuộc giới đầu tư! Trong cuộc đua giữa thiện và ác, ngài chỉ có nụ cười và lời khuyên là đừng bao giờ rời bỏ căn tánh từ bi của mình.
Một số lãnh đạo trên thế giới có hiểu ra thông điệp ấy.
Tổng thống Pháp Nicolas Sarkoxy đã sáng hơn ông Bush khi lên tiếng rằng mình có thể xét lại việc tham dự lễ khai mạc Thế vận. Thủ tướng Anh, Ba Lan hay Đức cũng ngỏ lời mời và hứa hẹn tiếp đón đức Đạt Lai Lạt Ma. Quốc hội Âu châu còn phản ứng dữ dội hơn khi nêu vấn đề là sẽ thảo luận về việc có nên tẩy chay Thế vận Bắc Kinh hay không.
Ngoài thành phần lãnh đạo chính trị, rất nhiều tổ chức vô vụ lợi của dân chúng thế giới và những khôi nguyên giải Nobel đều đã lên tiếng phản đối Bắc Kinh.
Đâm ra đám rước Thế vận tưởng là sẽ đưa Trung Quốc vào thế giới văn minh bỗng như bị tạt nước!
Trước sự bẽ bàng ấy, lãnh đạo Bắc Kinh đầy bản lãnh tráo trở có thể sẽ tương kế tựu kế.
Họ khơi dậy tinh thần chủ quan và bài ngoại của Hán tộc mà giải thích rằng thế giới thù nghịch bên ngoài đang có hành vi phá hoại Thế vận vì thù ghét Trung Hoa. Rằng đảng Cộng sản Trung Quốc mới là lực lượng kiên cường bảo vệ quốc thể quốc thống. Tức là tự thủ vai nghĩa hiệp và khai thác tinh thần ái quốc của người Hoa để vừa hóa giải thất bại của Thế vận vừa chuyển sự bất mãn của quần chúng về những chuyện kinh tế xã hội chồng chất ở bên trong vào đối tượng bên ngoài. Và nhân đó hăm he các cơ sở đầu tư hay thông tin ngoại quốc về hậu quả kinh doanh đầy bất lợi sau này, nếu đánh đu với tinh... Tây Tạng!
Ngày xưa, Trung Quốc thời Từ Hy Thái hậu đã từng dùng thủ đoạn khơi dậy tinh thần bài ngoại với vụ loạn "Quyền phỉ" của Nghĩa hoà đoàn. Mà cuối cùng thì nhà Đại Thanh vẫn sụp đổ!
Giữa thiện và ác, thế giới có thể chọn lựa, từng người trong chúng ta cũng vậy.
Chọn lựa đầu tiên là tìm hiểu để biết phân biệt thiện ác. Đã biết rồi thì phải cho đại diện dân cử của mình ở địa phương biết rõ lập trường, hầu ở mọi nơi, từ những hội đồng thị xã tới cấp tiểu bang và liên bang, chính quyền Hoa Kỳ biết rõ quan điểm của mình. Và phải cho các doanh nghiệp Mỹ đang làm ăn tại Trung Quốc hiểu rõ lập trường của giới tiêu thụ: chúng tôi không thể là đồng lõa của tội ác.
Còn trò chơi Thế vận? Ta có muốn là kẻ vỗ tay cổ võ một màn bịp bợm gian ác không?
NGUYỄN XUÂN NGHĨA

VÌ QUỐC VẬN, PHẢI TẨY CHAY THẾ VẬN




Chưa đầy 5 tháng nữa, hoạt động thể thao lớn nhất hành tinh sẽ khai diễn ở Bắc Kinh.


Từ nhiều năm trước, chính quyền Trung Quốc đã nỗ lực trên nhiều mặt nhằm quảng bá cho một đất nước đang dẫn đầu thế giới CS, với dân số đông nhất hành tinh.


Những vận động trường tầm cỡ, kèm theo là các công trình phụ trợ được hối hả dựng lên.


Người dân Bắc Kinh được khuyến cáo học thêm Anh ngữ, học cách giao tiếp và ứng xử cho phù hợp.


Ngay cả ngày khai mạc cũng được chọn để gây ấn tượng cho tâm lý và tín ngưỡng của người Á Đông: 08.08.08


Vạn sự tưởng chừng trơn tru tốt đẹp, bỗng nhiên Bắc Kinh nhận ra rằng: con tàu Thế Vận do mình làm đầu kéo năm nay phải chạy trên những quãng đường dằn xóc ghê gớm trước khi về đến ga cuối.


Phản ứng của quốc tế


Cú xóc đầu tiên đến từ đảo quốc lân cận. Khi phát giác hành trình của ngọn đuốc sẽ đi ngang qua Đài Loan, chính quyền ở đây đã phản ứng rất kiên quyết. Bản tin trên tờ The Wall Street Journal (13/03/2008) nói rằng, chính quyền Đài Loan đã dứt khoát từ chối không cho ngọn đuốc Thế Vận 2008 được phép đi vào bán đảo Đài Loan. Đơn giản chỉ vì họ không muốn thế giới hiểu rằng Đài Loan là một phần lãnh thổ của Trung Cộng.


Cú dằn dữ dội hơn đến từ vùng đất được mệnh danh là "Nóc nhà của thế giới". Dân tộc Tây Tạng chưa hề bị đồng hóa, và hơn bao giờ hết họ đang bày tỏ khao khát giành độc lập. Ngoài việc rước ngọn đuốc Tự do cho Tây Tạng xuất phát từ đỉnh Olympia để chạy song song với đuốc Thế Vận 2008, người Tạng khắp nơi trên thế giới đồng loạt đứng lên đòi độc lập. Từng đoàn người đi bộ từ Ấn Độ băng qua biên giới để đến Tây Tạng, lên tiếng phản đối chính sách cai trị mà Trung Quốc đang áp đặt lên quê hương mình. Bạo động bùng phát tại thủ đô Lhasa, Bắc Kinh phải sử dụng đến quân đội và ban hành lệnh thiết quân luật. Súng đã nổ và máu của những người đòi độc lập lại đổ trên đường phố Lhasa.


Thế giới tự do đổ dồn ánh mắt quan ngại về Trung Quốc. Nhiều quốc gia đã lên tiếng kêu gọi tẩy chay Thế Vận Hội 2008. Trong đó, nhiều nước tố cáo vai trò hậu thuẫn của Bắc Kinh cho chế độ diệt chủng ở Darfur.


Chủ tịch Hạ viện Mỹ, bà Nancy Pelosi, kêu gọi cộng đồng quốc tế lên án vụ đàn áp của Trung Quốc nhắm vào những người biểu tình chống chính phủ ở Tây Tạng, và nói rằng vụ xung đột này là một thách thức đối với lương tâm của nhân loại.


Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới kêu gọi các giới chức chính trị tẩy chay lễ khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh để phản đối việc nhà cầm quyền Trung Quốc đàn áp những người biểu tình tại Tây Tạng.


Ngoài ra, các nhân vật nổi tiếng cũng bày tỏ sự bất mãn trước các ứng xử của Bắc Kinh.


Đầu tiên là sự rút lui của đạo diễn lừng danh Steven Spielberg vào tháng 2/2008. Mặc dầu trước đó ông đã nhận làm cố vấn nghệ thuật cho buổi lễ khai mạc và bế mạc, nhưng ông ta cho rằng Trung Quốc chưa tỏ rõ thiện chí để chấm dứt đổ máu tại Darfur. Bắc Kinh vẫn tiếp tục mua dầu hỏa của Sudan và cung cấp phần lớn vũ khí cho cuộc xung đột tại Darfur.


Rồi Hoàng Tử Charles cũng tuyên bố không tham dự. Ông ủng hộ vị lãnh đạo tinh thần Dalai Lama, người đang sống lưu vong kể từ cuộc nổi dậy chống Trung Quốc bất thành vào năm 1959.


Tại một buổi trình diễn ở Thượng Hải hồi đầu tháng 3/2008, nữ ca sĩ Bjork của Iceland đã hô to "Tây Tạng !Tây Tạng" nhiều lần vào lúc trình diễn ca khúc có tựa là "Tuyên bố Độc lập." - Bộ Văn hóa Trung Quốc đã nổi giận và thông báo sẽ siết chặt kiểm soát đối với những buổi trình diễn và các ca sĩ nước ngoài.


Theo DCVOnline, Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk cũng là nguyên thủ quốc gia đầu tiên trên thế giới tuyên bố sẽ không đến dự khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh vào mùa hè năm nay để phản đối Trung Quốc đàn áp nhân dân Tây Tạng.


Thái độ của thanh niên và trí thức Việt Nam


Không lường trước được những rắc rối kể trên, và nhất là quá tin tưởng vào khả năng cai trị của người đồng chí CSVN, Bắc Kinh đã đi một nước cờ sai lầm vào cuối năm 2007. Ra tuyên bố Tam Sa để sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa, dự định nhân dịp Thế Vận Hội sẽ giới thiệu bản đồ vùng lãnh hải mới cho thế giới. Những tưởng rằng Lê Dũng chỉ đọc lời "cực lực phản đối" qua loa lấy lệ như những lần trước, rồi sóng biển Đông sẽ nhấn chìm tất cả.


Điều Bắc Kinh không ngờ đến là thanh niên và trí thức Việt Nam đâu còn cam chịu khoanh tay, nhắm mắt ngoan ngoãn tin vào hơn 700 cơ quan ngôn luận trong nước nhất tề bưng bít sự thật.


Hai cuộc biểu tình trước Đại sứ quán TQ ở Hà nội và Lãnh sự quán TQ ở Sài gòn vào sáng Chủ nhật 9/12/2007 như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt chính quyền Bắc Kinh. Hà nội lâm vào thế "trên đe dưới búa". Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao TQ nói gần nói xa : "Chúng tôi nhận thấy các tuyên bố khác nhau của Việt Nam trong các thời điểm lịch sử khác nhau…"


Điều Hà nội muốn giấu kín suốt 50 năm có nguy cơ đổ bể. Vì thế, trong các đợt biểu tình kế tiếp, quân đội, công an và mật vụ được huy động tối đa. Những người biểu tình ôn hòa để phản đối quân xâm lược ngơ ngác nhìn phản ứng của chính quyền, có người hoài nghi : "Công an và quân đội của Việt Nam hay là của Trung Quốc?"


Niềm tin của tầng lớp trí thức đối với chính quyền tuột dốc thê thảm. Những người trước đây không thèm quan tâm gì đến chính trị, bây giờ cũng không thể nhịn được cơn phẫn uất. Qua các diễn đàn trên mạng lưới Internet, họ không ngần ngại gọi đám lãnh đạo CSVN là những kẻ "dâng đất nhượng biển, bán nước cầu vinh"…


Không khí phản đối TQ lại được hâm nóng trở lại khi chính quyền Việt Nam trơ trẽn ủng hộ và tiến hành tổ chức đón ngọn đuốc Beijing 2008, theo lịch trình sẽ đến Sài gòn vào ngày 29/4/2008.


Biểu tình phản đối ngọn đuốc của quân xâm lược rước qua lãnh thổ Việt Nam là điều cần thiết, vì các lý do sau:


Chứng tỏ cho Bắc Kinh thấy rằng người Việt Nam không dễ dàng chịu khuất phục trước âm mưu xâm lấn lãnh thổ, dù nó được thực hiện tinh vi dưới bất kỳ hình thức nào.


Cơ hội bày tỏ chánh nghĩa cho toàn thế giới, qua đó đặt áp lực lên nhà cầm quyền Trung Quốc về chính sách đối ngoại dựa trên vị thế nước lớn của họ.


Cuộc biểu tình cần phải quy mô nhằm tạo được tiếng vang lớn. Chưa thể lấy lại Hoàng Sa, nhưng cần phải có dấu mốc để duy trì quyết tâm, tránh để bị nhấn chìm vào quên lãng như tình trạng 34 năm qua.


Làm thế nào để mỗi khi binh lính TQ muốn xả súng vào thường dân Việt Nam trên biển Đông, họ phải e dè hơn !


Không ái ngại cho những kẻ cam tâm cầm đuốc chạy theo vết xe đổ của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.


Chỉ day dứt: Làm sao cảnh cáo được kẻ gây ra tội ác, khi ngọn lửa bạo tàn của nó vẫn cháy ngang ngược trên đầu người bị hại?

Mục sư Nguyễn Công Chính, quản nhiệm Giáo hạt Mennonite ở Tây Nguyên, đã bị công an thành phố Pleiku thẩm vấn và đánh sưng hết m

Hôm thứ Ba mồng 5-9-2006, Mục sư Nguyễn Công Chính, quản nhiệm Giáo hạt Mennonite ở Tây Nguyên, đã bị công an thành phố Pleiku thẩm vấn và đánh sưng hết mặt mày.
Theo lời kể của Mục sư Nguyễn Công Chính với phái viên đài Á Châu Tự Do: “Vào lúc 13:30 ngày 5-9, công an phường Hoa Lư, thành phố Pleiku có mời tôi lên làm việc, theo giấy mời là ông Sơn, đội trưởng an ninh phòng P38 của tỉnh, nhưng khi tôi đến đó gặp rất đông người, trong đó tôi được biết có ông Lâm, trung tá trưởng phòng an ninh Gia Lai, ông Lâm, rồi ông Y-Phương cũng là an ninh tỉnh, rồi ông Thụ, trung tá, phó phòng an ninh điều tra công an Gia Lai…
Khi vào làm việc thì họ đóng chặt cửa phòng trước và sau, họ đi thẳng vào vấn đề, họ chửi, họ dùng những lời nói thô tục và đánh đập tôi …”

http://my.opera.com/Tieuxitrumaqt/homes/voice/MsChinh_Congan_part1.mp3

Suy nghĩ sau một chuyến đi xa - Nguyễn Tiến Trung

Suy nghĩ sau một chuyến đi xa
Nguyễn Tiến Trung

Khi tôi ngồi viết những dòng này thì tôi đã ở cách nước Mỹ hàng ngàn dặm. Chuyến đi vừa rồi đã để lại những kỉ niệm khó quên trong tôi. Niềm vui thì nhiều lắm, nỗi buồn cũng chẳng thiếu. Đang ở giữa Paris hoa lệ, tôi bỗng nhớ về một Sài Gòn nhỏ trên đất Mỹ, để rồi nhớ tha thiết hình bóng quê nhà.

Đất nước Việt Nam còn rất nghèo. Nền kinh tế chủ yếu dựa vào việc xuất khẩu dầu thô, đã thế lại bị « giặc nội xâm » tham nhũng hoành hoành. Chính viện phó viện kinh tế Việt Nam, phó giáo sư, tiến sĩ Trần Đình Thiên đã đánh giá việc Việt Nam sắp vào WTO rằng : « Việt Nam tăng trưởng nhanh nhưng vẫn tụt hậu xa hơn cả về lượng và chất, sức cạnh tranh tụt 21 bậc trong 2 năm 2004, 2005 (Theo đánh giá xếp hạng của Diễn đàn Kinh tế Thế giới - WEF). ». Chính quyền Việt Nam hiện tại đang thế chấp tương lai của đất nước bằng nguồn tài nguyên thô không phải là vô tận.

Nhìn lại lịch sử, những người lãnh đạo đất nước trong nửa sau thế kỷ 20 chưa bao giờ có đủ khả năng để biến Việt Nam thành một nước độc lập thật sự. Trước năm 1990, kinh tế Việt Nam phụ thuộc vào viện trợ của Liên Xô, Trung Quốc,... Sau đó đến tận bây giờ, kinh tế Việt Nam lại phụ thuộc vào viện trợ (mà thực chất là vay nợ) của các quốc gia giàu có khác trên thế giới. Hình ảnh phái đoàn Việt Nam phải chầu chực để được đàm phán với phái đoàn Hoa Kỳ về vấn đề WTO, hình ảnh chính phủ Việt Nam trải thảm đỏ đón Bill Gates đã nói lên sự phụ thuộc đó.

Những người lãnh đạo đảng cộng sản hiểu rõ chỉ có đoàn kết dân tộc mới có thể đưa đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng hiện nay : khủng hoảng về niềm tin, về chính trị, kinh tế, đạo đức xã hội.

Thế nhưng, chính những người lãnh đạo hiện nay lại đang chia rẽ dân tộc. Đoàn kết không thể nào có được khi nó dựa trên nguyên tắc một đảng độc tài. Một đảng duy nhất lãnh đạo có nghĩa là chỉ chấp nhận một luồng tư tưởng duy nhất. Nó tất dẫn đến việc triệt tiêu những luồng tư tưởng khác tồn tại trong xã hội bằng những hình thức vi phạm hiến pháp- vi phạm dân quyền và nhân quyền. Việc ngăn cấm báo chí tư nhân, ngăn cấm quyền tự do lập hội, lập đảng; bầu cử, ứng cử phải thông qua Mặt trận Tổ quốc – cơ quan của đảng cộng sản đã khiến người dân Việt Nam không còn niềm tin vào một chính quyền « của dân, do dân, vì dân ». Một chính phủ vi hiến như vậy làm sao có thể đoàn kết cả dân tộc để đưa đất nước đi lên.

Những người đứng đầu đất nước cũng biết rằng xây dựng một xã hội « công bằng, dân chủ » là điều kiện tiên quyết của « dân giàu, nước mạnh » thể hiện qua các câu khẩu hiệu nhan nhản trên đường phố. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã nói rõ : « tôn trọng mọi ý kiến khác biệt ». Thế nhưng khi những thanh niên Việt Nam muốn góp ý xây dựng một xã hội dân chủ chân chính thì lại không nhận được hồi âm từ phía chính quyền. Điều này cho thấy những người lãnh đạo đảng cộng sản vẫn tiếp tục lừa dối nhân dân. Bức thư của tôi gửi bộ trưởng bộ giáo dục và bản kiến nghị gửi đại hội X không được hồi âm đã nói lên điều đó.

Như vậy, việc hô hào đoàn kết dân tộc nhưng dựa trên nguyên tắc độc đảng sẽ chỉ khiến dân tộc càng chia rẽ, đất nước càng tụt hậu.

Ngược lại, một số người Việt không cộng sản tại hải ngoại và trong nước đòi dân chủ cho Việt Nam nhưng lại không chấp nhận các thành phần khác với mình. Dân chủ nghĩa là mọi thành phần trong xã hội, mọi đảng phái đều được quyền tự do hoạt động và tham gia vào các chức vụ dân cử. Những người lãnh đạo sẽ do lá phiếu của nhân dân quyết định. Không ai có quyền cấm đoán một chính đảng nào hoạt động vì nó đi ngược lại những nguyên tắc căn bản của dân chủ. Những mâu thuẫn như vậy sẽ khó được nhân dân trong nước nói chung và thành phần thanh niên sinh sau 1975 chấp nhận và ủng hộ.

Và như thế, đòi dân chủ nhưng lại không muốn đoàn kết cũng sẽ không thể nào thành công trong việc dân chủ hóa đất nước và đưa đất nước tiến lên.

Tóm lại, để xây dựng một Việt Nam dân chủ, giàu mạnh, điều cần phải làm ngay là đoàn kết dân tộc trên nguyên tắc dân chủ. Những điều kiện căn bản của một xã hội dân chủ cũng chính là những điều mà Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ mong muốn. Đó là người dân Việt Nam phải được quyền:

1.Tự do ngôn luận và tự do báo chí.
2.Tự do lập hội và tự do lập đảng.
3.Tự do bầu cử và tự do ứng cử.

Những điều trên không những đúng với pháp lý, đạo lý, mà còn được nhân dân đồng tình và quốc tế ủng hộ.



Nền dân chủ của Việt Nam đã bắt đầu phôi thai với sự xuất hiện và hoạt động công khai của đảng Dân Chủ (XXI) do giáo sư Hoàng Minh Chính làm tổng thư ký và giáo sư Trần Khuê làm phó tổng thư ký. Đây là chính đảng đầu tiên đối lập công khai với đảng cộng sản, và tôi tin tưởng rằng trong thời gian tới, các chính đảng khác cũng sẽ nhanh chóng hình thành.

Thanh niên Việt Nam sẽ không ngủ gục mà sẽ tận dụng thời cơ này để hành động. Tương lai Việt Nam không thể thiếu sự tham gia quyết định của tuổi trẻ Việt Nam.

Doanh Nhân Phạm Bá Hải trả lời phỏng vấn Công An

"Phỏng vấn" đặc Biệt

KHỐI 8406 CHÀO MỪNG ĐẢNG DÂN CHỦ VIỆT NAM

KHỐI 8406 CHÀO MỪNG ĐẢNG DÂN CHỦ VIỆT NAM

CÔNG KHAI KHÔI PHỤC HOẠT ĐỘNG TỪ NGÀY 01-6-2006

Việt Nam, ngày 01 tháng 6 năm 2006

Đảng Dân Chủ Việt Nam ra đời ngày 30-6-1944 và đã bị buộc tự giải thể năm 1988. Hôm nay, ngày 01-6-2006, ông Hoàng Minh Chính, cựu Tổng Thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam đã long trọng tuyên bố kể từ đây Đảng Dân chủ Việt Nam công khai khôi phục sinh hoạt và được gọi tắt là Đảng Dân chủ (XXI).

Trong Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 ngày 8-4-2006 tức là Tuyên ngôn 8406, ngoài mục tiêu cao nhất là giải thể chế độ cộng sản độc quyền độc đảng chuyển đổi thành chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng, Khối 8406 đã đưa ra một trong 4 mục tiêu cụ thể là thiết lập lại một trong các quyền cơ bản của toàn Dân là Quyền Tự do hội họp, lập hội, lập đảng, bầu cử và ứng cử theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 25 : “Mọi Công dân… đều có quyền và cơ hội để (a) tham gia vào việc điều hành các công việc xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua những đại diện được họ tự do lựa chọn”; (b) bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”.

Vì thế việc Đảng Dân chủ (XXI) công khai phục hoạt đã đặt một mốc rất quan trọng trong sinh hoạt chính trị đa nguyên đa đảng đáng mong đợi của Đất nước Việt Nam sau một thời gian dài đảng Cộng sản Việt Nam một mình thao túng độc diễn độc đoán dẫn đến bao quốc nhục và quốc nạn tang thương bế tắc không có lối thoát cho Tổ quốc Việt Nam, dù Đảng Dân chủ (XXI) có thực lực thế nào, sẽ thành công đến đâu trong cống hiến cho Đồng bào và Tổ quốc Việt Nam.

Khối 8406 chân thành chào mừng Đảng Dân chủ Việt Nam công khai phục hoạt, vì việc nầy là một sự kiện quan trọng và đầy ý nghĩa của Dân tộc Việt Nam trong giai đoạn quyết liệt hiện nay, tất nhiên chắc chắn dẫn đến việc các Đảng phái Dân chủ khác lần lượt xuất hiện, để cùng nhau cạnh tranh lành mạnh trong một nền dân chủ đa nguyên, đa đảng chân chính.

Khối 8406 cầu chúc Đảng Dân chủ (XXI) thu phục được nhân tâm, gia tăng đảng viên, có cương lĩnh, mục tiêu, phương pháp, đường lối phù hợp với truyền thống đạo đức Việt Nam và các tiêu chí văn minh nhân loại hôm nay.

Chân thành chúc mừng,



Đại diện lâm thời 1.250 thành viên Khối 8406 :

Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

Trần Anh Kim, Thái Bình

Nguyễn Văn Lý, Huế

sad news

Trang web se khong duoc cap nhat trong khoang 1 tuan, se ko co ban tin + hinh moi (khong co internet + benh nang)
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31