
Nếu trên đời này có thể tìm được người thứ hai lúc nào cũng có thể buồn bã, lúc nào cũng có thể chán nản, lúc nào cũng có thể than thở ... thì mình và người đó sẽ bất ngờ đến độ phải đánh nhau để chỉ còn một đứa như vậy trên đời. Nhưng mà có lẽ cả 2 đứa đứa nào cũng sẽ nhường cho đứa kia đánh tại vì lý do chả đứa nào muốn làm 1 đứa như vậy ở trên đời cả. Chuyện này thật là khó giải quyết quá đi tuy vậy cũng chẳng phải lo lắng thái quá, số người như vậy hiếm thôi không phải nhan nhản ngoài đường phố đâu mà sợ khó xử. Bắt đầu mục đích của việc viết blog thôi!
Sao trên đời sinh ra lắm kẻ giỏi giang, khéo léo lại còn sinh những đứa như mình. Đi đâu cũng thấy người ta giỏi giang, nhanh nhẹn, năng động, sắc sảo còn lại những kẻ tầm thường là mình chẳng có gì để nói ngoài việc hiền lành, ngoan ngoãn. Người ta ngang dọc ngoài xã hội, người ta ăn nói khéo léo, người ta tự tin, người ta vui vẻ còn những kẻ tầm thường thu mình trong xó bếp than vãn. Trên đời cũng có người bề ngoài hiền lành nhưng che dấu bên trong sắc sảo, mưu mô. Sao thế giới lại kinh khủng với mình thế này cơ chứ, có lẽ bởi vì chọn lọc tự nhiên là mạnh được yếu thua vậy trời phải sinh ra những đứa như mình để có kẻ yếu thua cuộc trong những phen chọn lọc. Mình cũng biết nghĩ vậy thật điên rồ nhưng mà ý nghĩ cứ tràn ngập đầu mình như vậy ấy. Nếu 100 lần mình buồn bực chuyện gì là 101 lần mình lại có ý nghĩ này. Mệt ghê đó, mình còn mệt huống chi người phải nghe mình nói, mình biết mà, mình cũng không ca cẩm kiểu này với ai mà, chỉ vài người lỡ bước qua blog này thì đọc thấy thôi nhưng chẳng quen chẳng biết gì nhau cũng chẳng có hại gì. Những người như mình rồi sẽ sao đây, mình mệt quá, mệt quá đi mất thôi, lúc nào mình cũng buồn, lúc nào mình cũng có chuyện này chuyện kia, vài tháng một lần vì một chuyện gì đấy tâm trạng vốn không tốt của mình sẽ rơi tự do xuống một cái vực không đáy, tất cả chỉ tại mình thôi chẳng vì ai cả, tự bản thân mình biết chẳng thể đổ lỗi cho ai được hết, mình lại càng muốn ở một mình thôi, ai ở cạnh mình cũng thấy mình như trầm cảm, ai ở cạnh mình chẳng chóng thì chầy cũng thấy mệt mỏi với mình, mình ghét cảm giác là mình khiến cho người khác cảm thấy vô vị, nhạt nhẽo và phát điên lên được với mình, mình ghét như thế lắm, mình ghét như thế, rất ghét như thế, ghét như thế vô cùng.....
Với cái cảm giác không ai đối tốt với mình, ai cũng bỏ mặc mình, ai cũng tàn nhẫn với mình luôn bám chặt vào đầu thì chính mình mới là kẻ tàn nhẫn với mình. Mình bỏ mặc chính tất cả cảm xúc của mình để trở thành cái mà mình gọi là mạnh mẽ, để sẽ không còn quan tâm, không còn suy nghĩ cho bất cứ ai khác ngoại trừ mình. Thế nhưng cái mà mình có được không phải là sự chai lỳ cảm xúc như vậy mà lại như là sự trả giá của mình cho những lời lẽ coi thường ấy. Được cứ coi như mình phải trả giá như vậy cũng được, nhưng sẽ không làm mình sợ đâu, muốn thách thức mình sao, người ta càng bị đòn đau thì càng lỳ đòn mà thôi, người có thể tàn nhẫn với bản thân họ thì sẽ càng tàn nhẫn với người khác, mình có thể trở thành một đứa xấu xa, hư hỏng nhưng như thế mà mọi người ghét bỏ, như thế mà bị trừng phạt thì mới đáng, kẻ xấu thì phải chịu như vậy, những đứa xấu xa không xứng đáng được hạnh phúc còn người tốt phải được sống tốt. Những câu chuyện cổ tích dù sao vẫn sẽ đúng.
Tự dưng nói đến chuyện cổ tích, mình không ngờ một câu chuyện cổ tích lại có thể xảy ra ngoài đời và được kể lại qua bài hát "What are words" - Chris Medina. Có thể câu chuyện cổ tích này không thể kéo dài mãi mãi nhưng ít nhất mình biết rằng nó đã từng xảy ra. Điều đó có ý nghĩa với mình rằng chuyện cổ tích cũng là những câu chuyện có thật và được cường điệu hóa về khía cạnh thời gian, dù sao sống với một niềm tin còn sót lại cũng thật vui, và niềm vui giảm đi chút xíu khi nhận ra rằng những câu chuyện cổ tích mình thích và sống vì nó lại toàn là chuyện nước ngoài, những câu chuyện ấy sẽ không thể xảy ra ở đây bởi vì sự khác biệt văn hóa. Thôi tóm lại là mình rất cảm phục Chris Medina, mình thích bài hát này:
Anywhere you are, I am near
Anywhere you go, I'll be there
Anytime you whisper my name, you'll see
How every single promise I keep
Cuz what kind of guy would I be
If I was to leave when you need me most
What are words
If you really don't mean them
When you say them
What are words
If they're only for good times
Then they don't
What are words! Lời cứ như chảy vào tim ấy, nhưng mà thôi đi, quay về thực tế là khi biết cảm thấy ấm lòng vì có một người thường ở bên cạnh mình thì cũng là lúc người ta làm cho mình ngỡ ngàng một cách khủng khiếp. Đó mới là những từ ngữ, những câu nói dành cho mình chứ không phải là bài hát kia đâu. Buồn thật nhỉ nhưng mà dẫu sao vẫn cười nói được, hơi bệnh một chút, thế mới biết bệnh thất tình có tên gọi khác là bệnh cảm.