Mặc dù có nguồn gốc từ các nước phương Tây, nhưng Ngày của Mẹ (Mother"s Day) cũng đã bắt đầu được chú ý ở Việt Nam - một ngày đặc biệt để những đứa con lắng lòng nghĩ về Mẹ, để thêm hiểu, thêm yêu thương, và để tặng cho Mẹ những lời chúc, những món quà thật ý nghĩa!
Ngày của Mẹ (Mother’s Day) là ngày lễ lớn trên thế giới với mục đích tôn vinh đức hy sinh cao cả và sự cần mẫn, yêu thương của người mẹ.
Ở mỗi nước trên thế giới, Ngày của Mẹ lại được ấn định vào một ngày riêng, thế nhưng ngày Chủ Nhật thứ hai của tháng 5 được nhiều nước lựa chọn nhất, và năm nay, ngày của mẹ chính là hôm nay – Chủ Nhật – ngày 11 tháng 5!
Tại Việt Nam, Ngày của Mẹ cũng đã bắt đầu được chú ý và trở thành một nét đẹp – một dịp lễ riêng cho những đứa con bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến người mẹ thân yêy của mình!
Những cuốn sách giản dị về tình cảm cha mẹ - con cái cũng là một món quà ý nghĩa cho Ngày của Mẹ
3 cuốn sách mà First News trân trọng giới thiệu với bạn đọc trong dịp này cũng sẽ là một quà tặng ý nghĩa dành cho những người Mẹ. Tuy nội dung mỗi cuốn sách khác nhau nhưng đều chuyển tải những thông điệp yêu thương giữa mẹ và con cái.
Phút dành cho mẹ là phương cách và những kinh nghiệm hữu ích để chăm sóc và yêu thương con một cách tốt nhất. Phương pháp Dạy con một phút đem lại những câu chuyện thực tế sinh động, dễ áp dụng để giáo dục con cái. Chỉ với một phút quan tâm và tình yêu thương đúng cách, bạn có thể làm thay đổi cuộc đời của con bạn, từ đó có thể mang lại hạnh phúc và niềm vui cho chính mình.
Chicken Soup for the Mother and Daughter Soul - Vòng tay của mẹ tuyển chọn những truyện ngắn giản dị nhưng sâu sắc về Mẹ, về tình mẹ con. Bạn có thể gặp người mẹ của chính mình thầm lặng với những hi sinh chẳng bao giờ nói thành lời, gặp bản thân mình – đứa con vô tâm chưa bao giờ hiểu hết những gì mẹ đã làm cho mình trong những câu chuyện ấy!
Sau này con sẽ hiểu lại góp phần lý giải “ngôn ngữ” của các bậc phụ huynh để tránh được những rắc rối không đáng có trong mối quan hệ giữa bố mẹ và con cái. Cuốn sách này cũng nhắc nhở bạn rằng dù đôi lúc bố mẹ bạn tỏ ra nghiêm khắc hoặc vô lý nhưng bạn luôn phải ghi nhớ hai điều rất quan trọng: họ yêu thương bạn và họ hiểu biết nhiều hơn bạn.
Những cuốn sách này không chỉ dành riêng cho những người phụ nữ - những người vừa là người con, vừa là người mẹ – mà còn dành cho tất cả những ai hiểu và yêu thương phụ nữ. Tuần Việt Nam trích đăng truyện ngắn Chúc mừng sinh nhật, con yêu (trích từ Chicken Soup for the Mother and Daughter Soul - Vòng tay của mẹ) như một món quà nhỏ gửi tặng những người Mẹ nhân Ngày của Mẹ năm nay.
***** Chúc mừng sinh nhật, con yêu
Phải mất một lúc tôi mới nhớ được hôm ấy là ngày gì. Tôi thức giấc và thấy bầu trời thật ảm đạm. Theo dự báo thời tiết thì hôm ấy có thể có tuyết.
Thứ Tư, ngày 28 tháng Giêng - sinh nhật của tôi. Năm đó tôi được ba mươi lăm tuổi. Tôi ngoảnh mặt quay đi để khỏi nhìn thấy chiếc radio có kèm đồng hồ báo thức và ước gì hôm ấy mình được nghỉ làm. Tôi muốn nằm trên giường để gặm nhấm nỗi xót thương cho phận mình vì lại phải đơn độc trong ngày trọng đại này.
Mối tình gần nhất của tôi đã tan vỡ hai tuần trước đó, và vết thương lòng hãy còn rất mới. Đó không phải là một mối quan hệ dài lâu, thậm chí cũng chưa đến mức là một mối quan hệ, nhưng nó đã khơi lại trong tôi niềm hy vọng và mơ ước có được một người để cùng sớm tối đi về.
Nằm trên giường, tôi nhớ đến cảnh mình đã thổi nến sinh nhật hồi năm ngoái và thầm nguyện ước về một người đàn ông trong mộng, tin tưởng rằng vận may sẽ đến với mình trong năm. “Chuyện quái gì xảy ra đây?” Tôi vừa giận dữ vừa hoảng sợ hỏi mấy bức tường xung quanh.
Khi nghe tiếng chuông điện thoại, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ nhận được những lời chúc thân thương của cha mẹ hoặc các em trai. Tuy nhiên, đó lại là một người đàn ông mà tôi có lần giao thiệp. Ông ấy gọi đến chỉ để hỏi thăm và hoàn toàn quên đó là ngày sinh nhật của tôi.
Sau đó chị dâu tôi gọi điện kể cho tôi nghe về cuộc sống hạnh phúc của chị và anh trai tôi, rồi chị chuyển máy để đứa cháu gái hai tuổi hát cho tôi nghe. Sau khi gác máy, tôi đi cho mèo ăn, và tôi cũng cố nhớ lại xem vào độ tuổi đôi mươi, mình đã yêu thích những gì về một cuộc sống độc thân như vậy.
Tệ hơn là tôi cảm thấy mình không còn yêu thích nghề phóng viên đưa tin bấy lâu nữa. Mỗi ngày tôi lại vùi đầu vào đài phát thanh, cố nghĩ xem mình có thể đến một nơi nào khác và làm một việc gì khác hay không.
Tôi thầm nghĩ: “Chắc hôm nay sẽ không đến nỗi nào”, vì có thể đồng nghiệp sẽ tổ chức tiệc cho tôi ở chỗ làm, hoặc người yêu cũ của tôi có thể sẽ tặng hoa để tạo sự bất ngờ. Tôi cũng đang chờ để phỏng vấn một nghệ sĩ nhạc jazz có tiếng, giỏi chơi kèn saxophone và có óc hài hước. Nhưng tôi không ngờ ông ta lại lập dị và kênh kiệu đến độ tôi muốn thét lên: “Mặc xác ông và cái thái độ của ông! Lẽ ra hôm nay tôi chẳng nên đến đây làm gì!”.
( Nguồn: wordpress.com)
Chua chát hơn nữa, các đồng nghiệp lại quên luôn ngày sinh nhật của tôi. Thế là tôi trắng tay ra về, miệng không ngớt càu nhàu. Đã thế, tôi còn bị trượt ngã trong đống tuyết và thầm nguyền rủa sao hôm nay mình lại mang ủng cao gót làm gì.
Điểm nổi bật trong ngày là một bữa tiệc do đông đảo những người bạn gái của tôi tổ chức. Họ đã làm cho tôi bật cười thích thú vì họ chỉ nhìn vào khía cạnh sáng sủa trong sự đổ vỡ tình cảm của tôi. Nhưng khi họ vừa ra về thì tôi lại cảm thấy buồn rầu.
Tôi không muốn đơn độc khi đêm xuống, tôi không muốn cô đơn khi bước vào tuổi ba mươi lăm, và tôi cũng không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Cha mẹ tôi có gởi tin nhắn chúc mừng sinh nhật tôi.
Tôi mừng là đã nhỡ cú điện thoại của cha mẹ tôi vì tôi không muốn trò chuyện khi mang nặng ý nghĩ mình là hiện thân của một sự thất bại thảm hại, với tư cách một đứa con gái cũng như một người phụ nữ.
Tôi nghi ngờ những chọn lựa của mình trong cuộc sống. Tôi tự hỏi mình đã hy sinh cơ hội kết hôn và được làm mẹ là vì điều gì. Cuộc sống độc lập như tôi thì có gì hay ho kia chứ?
Tôi rót cho mình một ly rượu vang và ngồi xuống tìm sự an ủi trong những tấm thiệp mừng sinh nhật tôi vừa lấy trong hòm thư sau khi đi làm về. Một phong bì rơi ra với nét chữ mềm mại quen thuộc của mẹ tôi.
Tôi đọc những dòng chữ bên ngoài tấm thiệp màu hồng: “Chỉ có một điều tuyệt vời hơn việc có một đứa con gái dễ thương, đó là trông thấy nó lớn lên và trở thành một phụ nữ xinh đẹp”.
Nguồn: socpa.com
Bên trong tấm thiệp là những lời lẽ đầy bất ngờ:
“Khi mẹ đang viết những dòng này, ngoài kia tuyết đang rơi, giống như ngày con ra đời cách đây ba mươi lăm năm vậy. Mẹ sẽ không bao giờ quên được giây phút khi các bác sĩ đặt con vào tay mẹ. Mẹ rất xúc động vì có được một đứa con gái – giấc mơ của mẹ đã thành hiện thực.
Suốt nhiều năm qua, con vẫn luôn là nguồn vui của mẹ. Con dịu dàng và sâu sắc, con thông minh khéo léo và tài năng. Mẹ vô cùng hạnh phúc vì tình cảm giữa mẹ con mình, và mẹ cũng rất ngưỡng mộ lòng can đảm và tinh thần phiêu lưu mạo hiểm của con.
Kim Childs, con là một phụ nữ xinh đẹp và nồng ấm, và con cũng là người bạn tốt nhất của mẹ. Mẹ chúc con một tuổi mới thật tuyệt vời, với tất cả những gì con mong ước và con xứng đáng có được! Mẹ yêu con.
Hôn con. Mẹ của con.” Nước mắt tôi rơi xuống tấm thiệp khi tôi đọc những lời lẽ mạnh mẽ đầy yêu thương đó. Tôi bật khóc vì mối quan hệ sâu sắc giữa tôi và mẹ, người phụ nữ đã coi tôi là một hồng phúc, một thành quả và là niềm cảm hứng trong cuộc sống.
Bức thư của mẹ đã lay động tâm hồn tôi và mang đến cho tôi một sức sống mới. Đêm đó, khi đặt lưng lên giường ngủ, tôi biết rằng tôi luôn được yêu thương, và cuộc sống của tôi mang lại sự khác biệt cũng như niềm vui sướng cho một người mà tôi hằng yêu quý.
Đó là món quà sinh nhật tuyệt vời thứ hai, sau món quà tuyệt vời nhất mà mẹ đã trao tặng tôi ba mươi lăm năm trước. Kim Childs (Trích sách Chicken Soup for the Mother and Daughter Soul - Vòng tay của mẹ, Phát hành: First News, Trí Việt)
Nguồn :Vietnamnet
Titi Huỳnh : Hãy yêu thương và hiếu thảo với ba mẹ mình, đừng để phải rơi những giọt nước mắt ăn năn khi tiễn biệt họ lên thiên đường, về với cát bụi. Hãy quan tâm nhiều hơn nữa đến ba mẹ mình_những người thân yêu nhất , thiêng liêng nhất của chúng ta.
"Tôi thấy quay clip sex là một điều... ngu xuẩn. Đã từng có người dính scandal kiểu này rồi, sao những người trẻ không tránh né đi? Hay là họ không muốn? Tôi nghĩ, bản thân mình phải biết bảo vệ mình" - Thân Thúy Hà.
PV: Chị đã từng quay clip sex với người đàn ông của mình chưa?
Nghi Văn: Tôi không lên án chuyện quay clip sex để làm kỷ niệm tình yêu. Cho dù vậy tôi cũng chưa bao giờ quay clip sex hay chụp nude với người đàn ông của mình. Tôi không "hiện đại" đến mức làm những việc đó, dù người đàn ông của tôi có muốn quay clip hay chụp lại chẳng hạn. Tôi nghĩ, mình không biết yêu anh ta được bao lâu, liệu có yêu cả đời hay không mà mình lại phải quay clip sex hay là chụp gì đó.
Minh Thư: Quay clip sex để mình nổi tiếng hơn chăng? Chuyện chăn gối là chuyện riêng tư của hai người, sao phải quay lại làm gì.
Thân Thúy Hà: Tôi có chụp mẫu những bức hình gợi cảm, sang trọng. Tôi có tham gia những cảnh quay nóng mà tôi nhận thấy cần thiết cho bộ phim, chứ không phải bộ phim lạm dụng chúng. Tôi và bạn trai chưa bao giờ chụp ảnh chăn gối, quay clip sex. Ngay như chụp hình tại phòng ngủ thôi tôi cũng không bao giờ làm. Còn nếu quay hay chụp cảnh chăn gối thì đúng là đầu óc có vấn đề. Cho dù đã là vợ chồng rồi, ai dám chắc là không li dị? Tôi không thích phải lo lắng với những tấm hình hay clip sex nào đó bị thất lạc.
PV:Một ngày xấu trời nào đó, lại xuất hiện clip sex của chị, chị sẽ nói sao?
Thân Thúy Hà: Chắc tôi chui xuống đất tôi đi.
Minh Thư: Tôi vẫn khẳng định chưa quay clip sex bao giờ, còn nếu một ngày có một clip sex Minh Thư thì tôi không phải là người chủ động.
PV: Phần lớn người của công chúng cứ cố khoác lên mình một chiếc áo "thuần phong mỹ tục" nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại...?
Nghi Văn: Có những người không thích đưa chuyện tình cảm của mình lên mặt báo. Có những người thích xây dựng hình tượng đẹp đẽ bằng cách nói dối, hoặc tự tạo ra những câu chuyện tình lãng mạn... Với tôi, tình cảm là một điều đáng trân trọng, hoặc là tôi nói ra với công chúng, hoặc là tôi không nói gì, chứ không cố gắng khoác một chiếc áo không vừa với mình.
Người của công chúng cần nhất sự chân thành, không thể nói với công chúng về đạo lý hay nói kiểu: Tôi chưa yêu ai, tôi chỉ quan tâm đến học hành, tôi cổ điển... trong khi cô ta có một cuộc sống trụy lạc với vũ trường, thuốc lắc, hay clip sex.
Minh Thư: Người công chúng rất khó trả lời mình yêu bao nhiêu người và yêu như thế nào, nên khi họ giấu giếm cũng là điều dễ hiểu. Riêng tôi rất chân thành, có sao nói vậy.
Thân Thúy Hà: Thực tế là nếu clip sex đến tay người thứ 3 thì là chuyện của chung rồi. Khi người của công chúng đủ tuổi quan hệ chăn gối thì họ cũng đủ khôn ngoan để hiểu và chịu trách nhiệm trước những việc mình làm.
PV: Dường như, càng là người của công chúng, họ lại càng cho mình nhiều cái quyền là... dám làm?
Nghi Văn: Hiện nay, cuộc sống của nhiều người trẻ rất phóng khoáng, chứ không riêng gì người của công chúng. Đáng ra khi là người của công chúng thì cần hạn chế và cẩn thận với những chuyện riêng tư. Khi bạn là ca sỹ, nghệ sỹ có nghĩa là bạn có công chúng của mình. Công chúng lớn tuổi, từng trải có thể thông cảm trước clip sex của bạn, nhưng các fan nhỏ tuổi sẽ bị ảnh hưởng, chúng sẽ nghĩ: "À, mình cũng làm được chuyện đó".
Thân Thúy Hà: Cho dù là người bình thường hay người của công chúng, thì chuyện chăn gối là chuyện của hai người. Không có gì đáng xem lại thì không cần thiết phải quay lại clip sex làm gì. Tôi thấy quay clip sex là một điều... ngu xuẩn. Đã từng có người dính scandal kiểu này rồi, sao những người trẻ không tránh né đi? Hay là họ không muốn? Tôi nghĩ, bản thân mình phải biết bảo vệ mình.
Khi người công chúng có scandal clip sex, thì đó không còn là tai nạn nữa mà đó là sở thích của họ rồi. Tôi thấy họ sống thoáng quá, thoáng kiểu này thì quả là lập dị. Minh Thư: Nếu dám quay clip sex thì họ Tây quá. Nhưng có nhiều người muốn nổi tiếng hơn nữa, muốn nhiều người biết đến hơn nữa thì sao. Dù gì thì người phụ nữ cũng thật đáng thương, cho dù cô ta dùng clip sex để tạo scandal cho mình.
Có thời gian tôi quay nhiều cảnh phim nóng, không thể dám chắc những thước phim đó không bị cắt dán xuyên tạc với ý đồ xấu. Bạn bè gọi điện hỏi rào rào: Có xem clip sex của Thư trên web hay chưa? Nhưng họ cũng nói đó chỉ là hình lắp ghép, chứ không phải là tôi.
PV: Chị có xem clip sex của ca sĩ, diễn viên nào chưa?
Nghi Văn: Tôi đã xem tất cả các clip sex của họ. Tôi xem vì tò mò xem có đúng là họ không, và cũng muốn biết họ làm những gì. Tôi vẫn là con người mà, nên tôi cũng tò mò.
Thân Thúy Hà: Tôi thấy chuyện của Yến Vy thì đúng là bị hại, còn chuyện của Hoàng Thùy Linh thì tôi biết Linh cũng là người đồng tình để quay clip sex đó. Cô ấy còn nhỏ tuổi mà đã dám quay như vậy, thì còn nhiều chuyện cô ấy sẽ dám làm hơn.
(Hơi bậy tí nhưng mà đọc buồn cười không chịu được )
Ngày xưa ở xứ Khoai Lang Có nàng công chúa mịn màng Khoai Tây Anh hùng bao kẻ mê say Dù cho nàng có đêm ngày "tha hương" Vua cha liệu tính trăm đường Thôi đành kén rể cho nàng có đôi Yết thị dán khắp mọi nơi Ai mà bủm giỏi xin mời dự thi Chẳng đo tài trí làm gì Chỉ đo lượng khí thoát ra bên ngoài....
Xa xa ở xứ Mông Sơ Có chàng trai trẻ, pút đờ găn đao (PutTheGunDown) Đẹp trai từa tựa siêu sao Có tài bủm khẽ, đổ nhào vạn quân Tiếng thơm nô nức xa gần Nhưng chàng vẫn cứ độc thân giữa đời Biết tin, sung sướng rụng rời Vừa bủm vừa chạy, thả rơi vài hòn(???) Tư trang xếp lại cho tròn Chàng vượt trăm núi, ngàn non tìm về...
Anh tài tụ tập nơi nơi Khéo đái một bãi thì trôi kinh thành Đủ màu da trắng, vàng, xanh Một mùi ngan ngát ngỡ ngàng mọi nơi Thịt cá thì chỉ ăn chơi Tất cả chủ yếu là xơi khoai mì Trong lòng mơ mộng có khi Sánh cùng công chúa, còn gì vui hơn...
Đức vua đánh một tiếng cồng Anh hùng thót bụng, khí xông tới trời Tiếc là bao kẻ đứt hơi Tiếng bủm khe khẽ như lời nỉ non Có kẻ bủm cả ra ..hòn Có người ngơ ngác, mỏi mòn chẳng ra Công chúa buồn bã hỏi cha: "Kiếp này con chịu lỡ làng rồi sao?" Đến lượt pút đờ găn đao Hai chân dang rộng, tiến vào cuộc thi Khuôn mặt có chút lầm lì (Vừa xơi một tạ khoai mì, khoai lang ) Chàng thả tiếng Bủm rền vang Ngọc Hoàng hốt hoảng, vội vàng làm mưa Chó, gà tan tác búa xua Kinh thành hoảng loạn như vừa nổ bom Tiếng Bủm khi bổng, lúc trầm Nghe như tiếng sáo âm thầm đêm xuân Công chúa lộ vẻ..đần đần Vội vàng bước xuống, góp phần hòa ca Thỏ thẻ nói với vua cha: "Chàng này xứng đáng được là chồng con!"
Kinh thành náo nhiệt tưng bừng Dân chúng bịt mũi chúc mừng nhân duyên Trai anh hùng, gái thuyền quyên Câu chuyện còn mãi lưu truyền thế gian Có chàng bủm thối kinh hoàng Trở thành phò (mã) xứ Khoai Lang, Khoai Mỳ!!!
Bạn nào muốn cài chương trình diệt virut AVG ANTI VIRUTS thì hãy download về nhé, chương trình này diệt virut khá hiệu quả, dễ sử dụng. (Note: hãy download về rồi update thì diệt mới hiệu quả được) http://www.mediafire.com/?gymzljyjw4b Link ở trên là file Set up, link dưới là Serial
10 Một Vòng Trái Đất Muốn DOWNLOAD MP3 phiền các bạn vào nhimlongxanh.com nhé: http://www.nhimlongxanh.com/?p=1267 (Chắc mọi người đã tải file MP3 từ các website nghe nhạc khác về nghe rồi phải không).
Đọc thấy bài báo này, viết về Minh Hằng và album “kỉ lục” của cô mang tên Một vòng trái đất. Những chi tiết khác để nói sau nhưng chỉ thấy giá bán 200k, mình liền tự nghĩ: cô này có gan. Chắc album phải được lắm. 5 phút trên mạng là thấy được trang có, download về thì hỡi ôi, nghe mà không nhịn được cười. Tự cảm thấy con người ta sử dụng từ “âm nhạc” một cách dễ dãi quá, đụng cái gì cũng gán mác đó vào được. Đây không phải là “âm nhạc”, mà chỉ là một tập hợp nốt nhạc và ca lời nhàm chán, thậm chí vô nghĩa, chẳng liên quan gì đến nhau. Vấn đề ở cả người sáng tác lời lẫn người hát.
Lời: khuyến khích cho nhân vật nào viết lời cho mấy bài này nên chuyển nghề đi, mới học lớp 3 mà viết lách cái gì ? Cô gái nào mà nghe theo lời của đồng chí thì thà đi tự tử cho rồi. Từ bài đầu đến bài cuối (đúng ra là bài 7, đến đó thì chịu không nổi phải tắt mất rồi), có cảm giác chẳng cô nào là có sĩ diện cả. Bị phản bội, bị chê dai nhách, bị xua đuổi, thế mà vẫn cứ bám, vẫn “em lỡ yêu anh”. Mà đây là lời nhận xét của một thằng đàn ông, chứ không phải phái nữ cảm thấy xúc phạm. Phần nào không trơ trẽn, phần nào không yêu-khóc nhàm chán điển hình của teenpop, thì lại ngu ngơ, lãng nhách. Xem thử đọan mào đầu của bài hát cùng tên với album, Một vòng trái đất
Đố các bạn, trên thế gian này khỏang cách nào là xa nhất
Nó không phải là khỏang cách từ ngọn núi này đến ngọn núi kia
Không phải là khỏang cách từ đại dương này đến đại dương kia
Cũng không phải là khỏang cách từ châu lục này đến châu lục kia
Mà đó chính là khỏang cách của một vòng trái đất
Trước khi nghe đến câu cuối, người nghe cứ nghĩ là sẽ có một cái gì đó to tát lắm, văn hoa lắm, và cứ trông đợi. Nhưng đùng một cái lại lòi ra “một vòng trái đất”. Lãng nhách. Hình như khán giả nghe tòan học mẫu giáo hết nên người phải phổ lại bài hát cô giáo dạy cho dễ hiểu ? Có khác quái gì với việc mình viết ra mấy câu nhăng nhít thế này ?
Đố các em, trên bàn tay mỗi người, ngón tay nào là dài nhất
Nó không phải là ngón nằm ở ngòai cùng, ngón cái
Không phải là ngón nằm cạnh ngón cái, ngón trỏ
Cũng không phải là ngón nằm ở phía bên kia của bàn tay, ngón út
Mà đó chính là … ngón giữa. Hoan hô !
Người hát: đã chọn hát nhạc teen thì chẳng ai kì vọng nhiều về mặt chất lượng giọng, và sau khi nghe vài bài trong album này thì càng khó mà biết. Nghe lời kiểu đó thì cười run cả ghế, làm sao tập trung để biết giọng thế nào, chỉ biết không có gì đặc biệt. Nếu đã dám cả gan bán 200k/đĩa, với chất giọng ấy, sao không lo kiếm bài nào đỡ “ngu” hơn một tí mà hát ? Hằng muốn phát triển theo mô hình “gợi cảm”, điều được thể hiện khá rõ trong DVD đi kèm, thì Hằng nên giảm đi mấy kí nữa rồi tính tiếp, tiêu chuẩn như bây giờ thì còn lâu. Vẫn còn tròn tròn dễ thương kiểu con gái mới lớn (1 điều tốt), nhưng sexy thì không. Thử so sánh mấy đọan chiếu cận cảnh mặt và đùi em đi với tiêu chuẩn này (chưa thèm tính đến chuyện eo iếc, vì chẳng biết ai xem bài này, không để hình nóng hơn lên được). Còn “năng động”, “pha với nhạc dance” như trả lời trên báo : Hằng chỉ tính đôi chân thôi à ? Phần trên của em có di chuyển tí nào đâu ? Tập (mượn lời BBC) di chuyển tất cả bộ phận trên cơ thể, kể cả những bộ phận không có cơ bắp. Chỉ di chuyển vòng 3 sơ sơ thì ai cũng làm được.
Sản phẩm kiểu này làm ô uế cả một môi trường âm nhạc vốn đã chẳng mạnh gì, lại còn làm cho những đứa ngu khác nhìn vào cứ tưởng đó là “âm nhạc”, lấy đó làm tiêu chuẩn, khuyến khích cho sự ra đời của những đám nhạc choi choi rẻ tiền khác. Thậm chí nhạc chôm chỉa từ nước ngòai, dù thiếu đạo đức và thiếu sáng tạo, vẫn còn hay hơn, vì dù sao đó còn là “nhạc”. Cho những ai tò mò muốn biết Việt nói gì, và không muốn quăng 200k ra cửa sổ, thì download mp3 chất lượng cao + dvd tại đây. Biết dù nói gì thì nói, vẫn có người theo mua nghe, và Minh Hằng hay những nhân vật tương tự như cô sẽ vẫn nổi tiếng trong bộ phận người đó. Bình thường thì Việt chẳng bao giờ màng tới những sản phẩm kiểu này vì nó tràn lan ngòai kia, nhưng Minh Hằng tham vọng quá, và có lẽ là “nổ” sớm quá, mình mới có hứng thú upload lên và bỏ vài lời nhận xét.
Nguồn : NhatKyViet và Thuydu (2 blog cùng 1 tác giả)
(Titi đọc trên blog của thằng bạn(nhimlongxanh) thấy bài của cậu Việt này nói đúng ý mình nên copy qua cho mọi người cùng xem, Titi chỉ nghe mỗi bài MỘT VÒNG TRÁI ĐẤT là chẳng thèm nghe nữa bạn ơi >>>nó nhảm nhí quá mà???)
Ngân lặng lẽ cởi bỏ toàn bộ áo quần, ngồi làm mẫu trước hàng trăm sinh viên trẻ để họ thể hiện ý tưởng, đưa hình ảnh của cô vào vải toan, khung lụa. Cô đã ngồi mẫu như thế 20 năm nay...
20 năm "cuốc bộ"
Ngân là một người Hà Nội gốc. Nhà cô nằm tít sâu trong một cái ngõ hẹp, sâu hun hút như hang rắn. Trong gian nhà chỉ rộng chừng 5-6m2, bên dưới là cái bếp và nhà tắm. Góc trong cùng, một cái giường nhỏ để mẹ cô ngủ. Bên trên là cái gác xép tối om, kê một cái giường để làm “khoảng riêng”. Đầu giường chỉ có độc mỗi chiếc bàn phủ bụi và trên tường là bức ảnh chụp cô khỏa thân hồi trẻ. Ngoài những thứ đó ra, chẳng còn tài sản nào đáng kể. Nhà chỉ có 2 mẹ con. Mẹ cô năm nay đã 70 tuổi. Nhiều năm qua, 2 người phụ nữ sống nương tựa vào nhau. Mẹ cô đau yếu nên không thể làm lụng được. Trong một lớp học vẽ mẫu khỏa thân.
Buổi sáng, giống như hàng trăm sinh viên khác, cô trở dậy và đi bộ từ nhà ở Cửa Nam đến Trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội ở đường Yết Kiêu, khoảng 3km, để bắt đầu ngồi làm mẫu. 20 năm nay, cô đều cuốc bộ như vậy. Bởi vì tất cả tiền chi tiêu cho 2 mẹ con hoàn toàn trông cậy vào “đồng lương” eo hẹp của nghề ngồi mẫu mà nhà trường chi trả vào cuối tháng.
Buổi chiều, không có lớp nên cô phải ở nhà. Thi thoảng, nếu có họa sỹ nào mời, thuê đến nhà riêng vẽ thì cô mừng lắm. Nhưng Ngân bảo, ngày xưa thì đi làm thêm liên tục. Bây giờ mẫu nữ cũng nhiều lên rồi, nên chẳng còn ai mời nữa. Cuộc sống ngày càng trở nên khốn khó. Nhưng ngoài làm mẫu khỏa thân ra, cô chẳng còn lựa chọn khác. “Tôi đi làm người mẫu từ năm 18 tuổi đến nay là 20 năm, 38 tuổi rồi chỉ biết làm mẫu. Giờ cho đi làm cái khác, chẳng biết phải làm thế nào?”- cô thổ lộ. Cách đây 3 năm, có một người hảo tâm ở tận Phú Yên biết tin cô không có xe đạp, đã liên hệ để gửi ra tặng một xe đạp, nhưng không hiểu sao xe không đến tay cô được.
"Sợ nhất là nghỉ hè..."
Đường Yết Kiêu cứ sáng ra là nườm nượp người, xe qua lại. Ít ai biết rằng, sau cánh cổng trường là những lớp học vẽ mẫu khỏa thân dành cho sinh viên mỹ thuật. Và cùng với hàng trăm sinh viên lũ lượt đến trường là những cô gái làm mẫu khỏa thân cũng hớt hải bước vào lớp. Một ngày lại như hàng ngàn ngày. Ngân lại lặng lẽ cởi bỏ toàn bộ áo quần, ngồi làm mẫu trước hàng trăm sinh viên trẻ để họ thể hiện ý tưởng, đưa hình ảnh của cô vào vải toan, khung lụa.
“Mùa hè thì có quạt trần, ngồi làm mẫu còn dễ chịu. Nhưng mùa đông thì rất mệt. Người mẫu phải phơi mình trong cái lạnh, không cho phép mặc áo quần. Để tạo hơi ấm, mỗi lớp học phải đốt một đống lửa cho người mẫu ngồi bên cạnh”- cô hồn nhiên kể. Nằm mẫu.
Theo Ngân kể thì mỗi buổi cô có 4 tiết (mỗi tiết bằng khoảng 1 tiếng đồng hồ) phải đứng, ngồi làm mẫu. Mỗi buổi, được nhà trường trả 100.000 đồng. Đầu tuần, dựa theo mục tiêu, chương trình, lớp học mà nhà trường sẽ phân công người mẫu nào vào “phục vụ” lớp học nào. Mỗi buổi, đều có chấm công cẩn thận. Đến cuối tháng thì cầm “phiếu” lên phòng tài vụ lĩnh “tiền lương”.
Hiện Trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội đang có 20 mẫu nam và nữ. Trong đó, Ngân là người già tuổi nhất và có sự gắn bó thâm niên nhất. Còn lại toàn là những cô gái 18-20 tuổi, còn son trẻ, đẹp. Họ chỉ mới chập chững bước vào trường. Trước đó, một số cô cũng đã từng tìm vào đây xin làm người mẫu. Nhưng được vài tháng lại thôi vì không chịu được mặc cảm, không chịu được sự kỳ thị của không ít người.
Còn Ngân, cô dường như đã an phận. Nhưng cuộc sống lại càng ngày càng khó khăn, khắc nghiệt hơn. Cô bảo, trước đây khi lượng người mẫu còn ít thì ngày nào cô cũng có “tiết”. Nhưng bây giờ, lượng sinh viên thì vẫn vậy, mà số người mẫu lại tăng lên khiến nhà trường phải luân phiên, cắt cử từng người mẫu một. Bởi vậy, có nhiều hôm bị “ế” dài dài. Cô bảo: “Sợ nhất là đến nghỉ tết, nghỉ hè. Sinh viên nghỉ hết thì mình cũng đành phải nghỉ, không có việc làm. Một, hai tháng liền đói rã, chẳng biết kiếm đâu ra tiền. Có nhiều khi đi làm thêm cũng chỉ đủ dành dụm chi tiêu vào những lúc nguy nan như vậy”.
Đầu tuần, tôi “phone” cho cô. Ngân buồn bã, kể: “Từ ngày 18-2 đến giờ, Ngân thất nghiệp suốt. Bởi vì bước vào học kỳ mới, sinh viên phải học quân sự, xong lại phải học chính trị. Hiện nay, sinh viên năm thứ 1-2-3 đã bắt đầu quay lại lớp. Nhưng họ không vẽ được Ngân”. Hỏi lý do tại sao, cô bảo: “Bởi vì da Ngân trắng quá, họ không vẽ được. Nhà trường chỉ bố trí những cô khác để họ tập dượt. Ngân chỉ phục vụ cho sinh viên năm thứ 4 và cao học thôi. Mà cao học thì chỉ có 1 lớp. Còn sinh viên năm thứ 4 thì nhà trường đang bắt học video art”.
Vì cuộc sống quá khó khăn, chật vật, một lần cô gọi cho tôi, bảo: “Có chỗ nào liên hệ cho em lấy chồng nước ngoài được không? Anh, Pháp, Mỹ hoặc Nhật, Hàn Quốc, Philippines, Singapore cũng được”. Tôi hỏi vì sao, cô nói: “Làm mẫu khỏa thân nghèo quá. Giờ em cũng muốn lấy chồng rồi. Nhưng chỉ có lấy chồng nước ngoài thì gia đình em mới bớt nghèo, bớt khổ”.
Sau vài ngày lại thấy cô gọi lại, bảo: “Thôi, em bỏ ý định lấy chồng nước ngoài rồi. Nghe người ta kể có nhiều người lấy chồng ngoại bị đánh đập, phải thắt cổ, nhảy lầu tự tử, em rất sợ. Thôi đành phải quay lại trường làm người mẫu khỏa thân thôi”.
Theo VTC News
Nhọc nhằn nghề người mẫu khỏa thân.
Họ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân và hạnh phúc riêng để phục vụ cho nghệ thuật. Thế nhưng quy luật đào thải và hậu trường nghiệt ngã của nghề khiến những người mẫu nude phải sống nốt phần đời còn lại trong nỗi nhọc nhằn và trăn trở.
Theo họa sĩ Phạm Ngọc Hải, Trưởng phòng đào tạo ĐH Mỹ thuật Hà Nội, để theo nghề người mẫu khỏa thân không khó. Không có tiêu chí về chuyên môn, không đòi hỏi cơ thể mẫu phải chuẩn cỡ... người mẫu thời trang. Người mẫu có thể gầy, béo, cao, thấp, già, trẻ... nhưng khi "nude" phải toát lên một chút hồn cho sự sáng tạo của người vẽ.
Sau 30 năm làm nghề người mẫu, chị L. không ngờ, hậu trường của nghề lại có lúc bạc bẽo với mình như vậy. Trong căn nhà cấp bốn tồi tàn, không có đồ đạc gì đáng giá, chị L. ngậm ngùi nhớ lại chuyện đời, chuyện nghề của mình. Khi ở tuổi trăng rằm, chị đẹp lắm, da trắng như trứng gà bóc, thân hình thon thả làm điêu đứng bao chàng trai cùng lứa. Sinh ra và lớn lên ở ngoại thành Hà Nội, như bao cô gái khác, chị cũng có nhiều ước mơ, khát vọng của tuổi trẻ. Nhưng không ngờ "hồng nhan bạc mệnh", năm 18 tuổi chị vô tình bước chân vào nghề mẫu khỏa thân. Lúc đầu cũng chỉ là lân la đến nhà một họa sĩ nhờ vẽ mình để lưu giữ lại thuở thanh xuân. Ở ngoài chị đẹp thế, vào trong tranh lại càng có hồn, nghệ thuật hơn. Nhiều họa sĩ nhờ chị làm mẫu. Và cứ thế chị vào nghề lúc nào không hay. Ngày đầu tiên đi ngồi mẫu, cầm những đồng tiền bồi dưỡng, chị đã khóc nức nở và giấu không cho ai biết. Đến khi thấy không thể bỏ cái nghề này được nữa chị mới nói cho cha mẹ và người thân biết. Do định kiến của xã hội lúc đó cộng với sự gia giáo, cha mẹ chị vô cùng tức giận, đòi đuổi chị ra khỏi nhà. Còn người yêu, lúc đầu cũng thề non hẹn biển nhất quyết sẽ lấy chị nhưng một tháng sau, bố mẹ anh ta biết chuyện về chị đã nằng nặc bắt con trai lấy người khác. Vượt qua tất cả mọi lời đàm tiều khinh bỉ, chị vẫn đến các trường mỹ thuật, họa sĩ để ngồi mẫu.
Gần một đời phục vụ cho nghệ thuật nhưng hậu trường của nghề đối với chị lúc này thật nghiệt ngã. Nhan sắc ngày xưa giờ đã tàn phai theo thời gian, tóc đã lấm chấm bạc, những nếp nhăn xuất hiện nhiều trên khuôn mặt đăm chiêu khắc khổ. Ai cần thuê mẫu như thế nữa? Nghề chính của chị bây giờ là lao công trong trường ĐHMTHN. Lương lao công chỉ có 300.000 đồng/tháng hầu như không đủ trang trải cho cuộc sống thường ngày. Chồng chị làm nghề đạp xích lô nhưng cũng bữa đực bữa cái vì bệnh dạ dày và hen suyễn hành hạ. Cô con gái đầu năm nay 17 tuổi đã phải bỏ học từ năm cuối cấp I để đi làm thuê phụ giúp gia đình. Có những lúc tự ngắm lại mình trong những bức ảnh cũ, chị thấy nụ cười của mình trong tranh cũng thật xót xa cay đắng như chính cuộc đời mình vậy.
Cũng như chị L, chị Lê Thùy D. ở Mai Động (Quận Hai Bà Trưng - Hà Nội) theo nghề mẫu khỏa thân đã hơn 25 năm. 45 tuổi nhưng chị D vẫn còn thanh thoát và phảng phất nét đẹp của thời thanh xuân. Vốn là một cô gái đẹp thuộc "miền gái đẹp" Tuyên Quang, chị theo cha mẹ xuống Hà Nội sinh sống lúc mới 9 tuổi. Khi chị 20, thấy con người chị "có hồn nghệ thuật", một người quen giới thiệu chị cho vài họa sĩ tự do. Lúc đầu chỉ ngồi mẫu có quần áo, sau một hai lần "nude", chị vào nghề lúc nào không hay và theo nó cho tới tận bây giờ như một định mệnh cuộc đời. 20 tuổi đã để trần cho người ta vẽ. Ròng rã suốt 25 năm qua, mùa đông lạnh giá hay mùa hè oi nồng, bất kể lúc nào sinh viên cần mẫu là chị phải ngồi, đứng, thậm chí quỳ trong xưởng vẽ hàng tiếng đồng hồ. Do áp lực của xã hội, áp lực của văn hóa phương đông truyền thống, chị giấu kín cha mẹ, họ hàng chuyện mình làm mẫu khỏa thân. Rồi cả mấy lần yêu đương, gần đến ngày thành vợ thành chồng thì đều bị bội ước vì họ biết được nghề nghiệp của chị. May mà khi đã gần 40 tuổi chị mới gặp được anh H. lúc đó đã hơn 50 tuổi, một đời vợ, cảm thông mà lấy. Theo như lời chị D, chị vẫn còn hơn khối bạn nghề khác đang "một mình lẻ bóng". Chị bùi ngùi nói: "Nghề của chị bạc bẽo lắm em ạ! Đối với ai cũng vậy thôi, lúc trẻ rất có giá, về già còn ai cần mình nữa đâu; lại sấp ngửa lo cuộc sống sinh nhai cho phần đời còn lại. Định kiến từ xã hội luôn áp đảo cái nghề "không chân chính"(!?) này, bao nhiêu người theo nghề là bấy nhiêu thân phận hẩm hiu, rủi ro chuyện hạnh phúc, tình duyên. Nhiều người vẫn phải sống độc thân và kiếm ăn từng bữa. Cực lắm!".
Cũng làm nghề mẫu "nude" như chị L. và chị D. nhưng chị H.Y. hiện sống tại Ngũ Hiệp (Thanh Trì, Hà Nội) lại có những ngày cuối đời buồn bã, cô đơn hơn. Vào nghề đã gần 20 năm, chị Y. có thu nhập khá nhờ năng động "chạy sô" làm mẫu cho hết trường này đến trường khác rồi lại nhảy đi làm cho nhiều họa sĩ tự do nổi tiếng. Lấy chồng được vài năm, chồng bị bệnh mất đi để lại cho chị đứa con gái và khoản nợ không nhỏ. Cứ thế mười năm nay, chị vừa làm mẫu nuôi con vừa trả nợ. Khi trả hết nợ thì tuổi đã không còn ít. Đứa con gái lấy chồng rồi vào miền Nam làm ăn, ở luôn trong đó. Đến nay một mình chị vẫn phải thuê nhà trọ nay đây mai đó và mở quán nước nhỏ lấy tiền nuôi thân. Bây giờ già rồi, họ thuê ít đi, hơn nữa mấy năm nay nghề này có thu nhập cao, các người mẫu trẻ đang vào ngày một nhiều. Chính sự ồ ạt vào nghề của giới trẻ đã vô tình đào thải các người mẫu có "thâm niên". Vẻ đẹp cho dù đến đâu chăng nữa của người nhiều tuổi vẫn phải nhường chỗ cho sức quyến rũ căng tràn của giới trẻ. Và vì thế trong mấy năm gần đây, biết bao người mẫu từng sáng giá một thời, nay bỗng như bị quên lãng, không ai ép cũng phải chuyển sang nghề khác để tìm kế sinh nhai.
Trưởng phòng Đào tạo ĐHMTHN Phạm Ngọc Hải cho biết: "Nghề mẫu khỏa thân là một loại hình lao động đặc biệt. Những người như họ không thể thiếu đối với các trường mỹ thuật. Nghề của họ cũng như bao nghề chân chính khác nên xã hội cần tôn trọng họ. Tại trường, sinh viên chỉ cần có biểu hiện phi văn hóa lập tức sẽ bị nhà trường kỷ luật thích đáng".
Thế nhưng, mỗi khi có một tác phẩm nghệ thuật nào đoạt giải cao trong các cuộc thi hay được đánh giá cao trong các triển lãm, người ta thường hay nhắc đến tên tác giả hoặc tác phẩm chứ chẳng mấy ai quan tâm đến mẫu vẽ. Đối với những bức tranh về thể loại "nude" thì lại càng khó biết hơn bởi vì cho đến bây giờ, nghề mẫu nude vẫn được coi là "nghề bí mật".
(Theo An Ninh Thế Giới)
Tuổi xế chiều của mẫu khỏa thân
Gia nhập làng mẫu khỏa thân mỗi người một lý do khác nhau, họ đã hy sinh cả cuộc đời thanh xuân và hạnh phúc riêng để cống hiến với cả sự đam mê cho cái đẹp. Nhưng dấu ấn thời gian và quy luật nghiệt ngã của sự đào thải làm cho những người đã một thời gắn bó, phục vụ cho mỹ thuật phải sống nốt phần đời còn lại trong những nhọc nhằn, trăn trở...
Đến bây giờ, nhiều sinh viên từng theo học ở trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội (ĐHMTHN) trong đó có nhiều người đã trở thành họa sĩ nổi tiếng vẫn còn nhớ về chị đầy sự biết ơn và kính trọng. Có họa sĩ còn nói: "Không có chị làm sao tôi trở thành... họa sĩ!". 18 tuổi bước vào nghề, đến nay đã xấp xỉ tuổi "ngũ tuần", 30 năm cống hiến cho nghệ thuật, nếu ở một cơ quan nhà nước, chị đã có thể tạm yên tâm trở về với cuộc sống đời thường, sống nốt quãng đời còn lại bằng khoản lương hưu của mình. Nhưng chị không ngờ, hậu trường của nghề lại có lúc bạc bẽo với mình như vậy! Suốt bao năm lặng thầm phục vụ cho việc học tập của sinh viên cũng như sự sáng tạo của họa sĩ, giờ không làm mẫu được nữa chị lại lặng lẽ với công việc lao công quét rác để nuôi mấy miệng ăn trong gia đình và thuốc thang cho chồng. Chị tên là L., người đã từng làm nghề người mẫu "nude" hay còn gọi là mẫu khỏa thân ở các trường mỹ thuật.
Tìm đến khu tập thể TT (quận Hai Bà Trưng - Hà Nội), chúng tôi hỏi thăm vào nhà chị L. Trong căn nhà cấp bốn tồi tàn, không có đồ đạc gì đáng giá, chị ngậm ngùi nhớ lại chuyện đời, chuyện nghề của mình. Khi ở tuổi trăng rằm, chị đẹp lắm, da trắng như trứng gà bóc, thân hình thon thả làm điêu đứng bao chàng trai cùng lứa. Sinh ra và lớn lên ở ngoại thành Hà Nội, như bao cô gái khác, chị cũng có nhiều ước mơ, khát vọng của tuổi trẻ. Nhưng không ngờ "hồng nhan bạc mệnh", năm 18 tuổi chị vô tình bước chân vào nghề mẫu khỏa thân. Lúc đầu cũng chỉ là lân la đến nhà một họa sĩ nhờ vẽ mình để lưu giữ lại thuở thanh xuân. Ở ngoài chị đẹp thế, vào trong tranh lại càng có hồn, nghệ thuật hơn. Nhiều họa sĩ nhờ chị làm mẫu. Và cứ thế chị vào nghề lúc nào không hay. Ngày đầu tiên đi ngồi mẫu, cầm những đồng tiền bồi dưỡng, chị đã khóc nức nở và giấu không cho ai biết. Đến khi thấy không thể bỏ cái nghề này được nữa chị mới nói cho cha mẹ và người thân biết. Do định kiến của xã hội lúc đó cộng với sự gia giáo, cha mẹ chị vô cùng tức giận, đuổi chị ra khỏi nhà. Còn người yêu, lúc đầu cũng thề non hẹn biển nhất quyết sẽ lấy chị nhưng một tháng sau, bố mẹ anh ta biết chuyện về chị đã nằng nặc bắt con trai lấy người khác. Vượt qua tất cả mọi lời đàm tiều khinh bỉ, chị vẫn đến các trường mỹ thuật, họa sĩ để ngồi mẫu.
Gần một đời phục vụ cho nghệ thuật nhưng hậu trường của nghề đối với chị lúc này thật nghiệt ngã. Nhan sắc ngày xưa giờ đã tàn phai theo thời gian, tóc đã lấm chấm bạc, những nếp nhăn xuất hiện nhiều trên khuôn mặt đăm chiêu khắc khổ. Ai cần thuê mẫu như thế nữa? Nghề chính của chị bây giờ là lao công trong trường ĐHMTHN. Lương lao công chỉ có 300.000 đồng/tháng hầu như không đủ trang trải cho cuộc sống thường ngày. Chồng chị làm nghề đạp xích lô nhưng cũng bữa đực bữa cái vì bệnh dạ dày và hen suyễn hành hạ. Cô con gái đầu năm nay 17 tuổi đã phải bỏ học từ năm cuối cấp I để đi làm thuê phụ giúp gia đình. Có những lúc tự ngắm lại mình trong những bức ảnh cũ, chị thấy nụ cười của mình trong tranh cũng thật xót xa cay đắng như chính cuộc đời mình vậy.
Cũng như chị L., chị Lê Thùy D. ở Mai Động (Quận Hai Bà Trưng - Hà Nội) theo nghề mẫu khỏa thân đã hơn 25 năm. 45 tuổi nhưng chị D. vẫn còn thanh thoát và phảng phất nét đẹp của thời thanh xuân. Phải mất một hồi nói chuyện dông dài chị mới tâm sự với An Ninh Thế Giới về cuộc đời của mình.
Vốn là một cô gái đẹp thuộc "miền gái đẹp" Tuyên Quang, chị theo cha mẹ xuống Hà Nội sinh sống lúc mới 9 tuổi. Khi chị 20, thấy con người chị "có hồn nghệ thuật", một người quen giới thiệu chị cho vài họa sĩ tự do. Lúc đầu chỉ ngồi mẫu có quần áo, sau một hai lần "nude", chị vào nghề lúc nào không hay và theo nó cho tới tận bây giờ như một định mệnh cuộc đời. 20 tuổi đã để trần cho người ta vẽ. Ròng rã suốt 25 năm qua, mùa đông lạnh giá hay mùa hè oi nồng, bất kể lúc nào sinh viên cần mẫu là chị phải ngồi, đứng, thậm chí quỳ trong xưởng vẽ hàng tiếng đồng hồ. Do áp lực của xã hội, áp lực của văn hóa phương đông truyền thống, chị giấu kín cha mẹ, họ hàng chuyện mình làm mẫu khỏa thân. Rồi cả mấy lần yêu đương, gần đến ngày thành vợ thành chồng thì đều bị bội ước vì họ biết được nghề nghiệp của chị. May mà khi đã gần 40 tuổi chị mới gặp được anh H. lúc đó đã hơn 50 tuổi, một đời vợ, cảm thông mà lấy. Theo như lời chị D., chị vẫn còn hơn khối bạn nghề khác đang "một mình lẻ bóng".
Chị bùi ngùi nói: "Nghề của chị bạc bẽo lắm em ạ! Đối với ai cũng vậy thôi, lúc trẻ rất có giá, về già còn ai cần mình nữa đâu; lại sấp ngửa lo cuộc sống sinh nhai cho phần đời còn lại. Định kiến từ xã hội luôn áp đảo cái nghề "không chân chính" này, bao nhiêu người theo nghề là bấy nhiêu thân phận hẩm hiu, rủi ro chuyện hạnh phúc, tình duyên. Nhiều người vẫn phải sống độc thân và kiếm ăn từng bữa. Cực lắm!".
Cũng làm nghề mẫu "nude" như chị L. và chị D. nhưng chị H.Y. hiện sống tại Ngũ Hiệp (Thanh Trì, Hà Nội) lại có những ngày cuối đời buồn bã, cô đơn hơn. Vào nghề đã gần 20 năm, chị Y. có thu nhập khá nhờ năng động "chạy sô" làm mẫu cho hết trường này đến trường khác rồi lại nhảy đi làm cho nhiều họa sĩ tự do nổi tiếng. Lấy chồng được vài năm, chồng bị bệnh mất đi để lại cho chị đứa con gái và khoản nợ không nhỏ. Cứ thế mười năm nay, chị vừa làm mẫu nuôi con vừa trả nợ. Khi trả hết nợ thì tuổi đã không còn ít. Đứa con gái lấy chồng rồi vào miền Nam làm ăn, ở luôn trong đó. Đến nay một mình chị vẫn phải thuê nhà trọ nay đây mai đó và mở quán nước nhỏ lấy tiền nuôi thân. Bây giờ già rồi, họ thuê ít đi, hơn nữa mấy năm nay nghề này có thu nhập cao, các người mẫu trẻ đang vào ngày một nhiều. Chính sự ồ ạt vào nghề của giới trẻ đã vô tình đào thải các người mẫu có "thâm niên". Vẻ đẹp cho dù đến đâu chăng nữa của người nhiều tuổi vẫn phải nhường chỗ cho sức quyến rũ căng tràn của giới trẻ. Và vì thế trong mấy năm gần đây, biết bao người mẫu từng sáng giá một thời, nay bỗng như bị quên lãng, không ai ép cũng phải chuyển sang nghề khác để tìm kế sinh nhai.
Trường ĐHMTHN thành lập đã trên 75 năm. Gắn với chừng ấy thời gian là nghề người mẫu khỏa thân tồn tại song song mà trừ những người trong lĩnh vực hội họa rất ít người biết đến. Từ trước đến nay, mỗi khi có một tác phẩm nghệ thuật nào đoạt giải cao trong các cuộc thi hay được đánh giá cao trong các triển lãm, người ta thường hay nhắc đến tên tác giả hoặc tác phẩm chứ chẳng mấy ai quan tâm đến mẫu vẽ. Đối với những bức tranh về thể loại "nude" thì lại càng khó biết hơn bởi vì cho đến bây giờ, nghề mẫu nude vẫn được coi là "nghề bí mật".
Ở các trường Mỹ thuật, từ năm đầu vào trường, sinh viên đã tiếp xúc với mẫu qua giờ vẽ môn hình họa cơ bản nghiên cứu cơ thể người giúp cho sinh viên nắm vững cấu trúc, diễn tả nội tâm con người thông qua các bài vẽ chân dung, bán thân và toàn thân. Mỗi tuần, sinh viên phải học khoảng 20 tiết vẽ mẫu, như vậy mỗi năm cũng trên dưới 540 tiết và số tiền chi trả cho việc thuê mẫu quả là không nhỏ chút nào. Công việc của người mẫu "nude" luôn gắn với những giờ lên lớp của sinh viên từ năm đầu đến năm cuối. Đến trường ĐHMTHN, chúng tôi được họa sĩ Phạm Ngọc Hải, Trưởng phòng Đào tạo trường ĐHMTHN cho biết: "Nghề mẫu khỏa thân là một loại hình lao động đặc biệt. Những người như họ không thể thiếu đối với các trường mỹ thuật. Nghề của họ cũng như bao nghề chân chính khác nên xã hội cần tôn trọng họ. Tại trường, sinh viên chỉ cần có biểu hiện phi văn hóa lập tức sẽ bị nhà trường kỷ luật thích đáng".
Trước đây tiền công thấp, không bằng với sức lao động mà người mẫu bỏ ra mỗi ngày vài tiếng đồng hồ cho việc đứng, ngồi, quỳ theo tư thế khác nhau cho sinh viên vẽ. Từ tháng 11/1999, Bộ Tài chính kết hợp với Bộ Văn hóa - Thông tin đưa ra quyết định nâng giá tiền cho người ngồi mẫu từ 7.000 đồng/giờ/người lên 25.000 đồng/giờ/người với mẫu nữ và 20.000 đồng/người/giờ đối với mẫu nam. Điều này đã tạo sự đảm bảo về thu nhập cho nghề mẫu khỏa thân. Số người nhập nghề này cũng tăng lên và không ít người mẫu có thu nhập rất cao so với các nghề khác. Một giáo viên hội họa cho biết, một mẫu nữ vào loại "chuẩn" nhất hiện nay, nếu làm đủ theo hợp đồng giờ có thể đảm bảo cho thu nhập 3-4 triệu đồng/tháng. Đấy là chưa kể đôi khi người mẫu còn đi "làm thêm" cho mấy lớp ôn thi hay họa sĩ tự do. Nếu làm ngoài, tiền công lao động không theo mức nhất định như trong các trường mà được thoả thuận giữa người mẫu và họa sĩ.
Theo họa sĩ Phạm Ngọc Hải, thực ra để theo nghề này không khó, không có tiêu chí về chuyên môn, không đòi hỏi cơ thể mẫu phải chuẩn cỡ... người mẫu thời trang. Người mẫu có thể gầy, béo, cao, thấp, già, trẻ... nhưng khi "nude" phải toát lên một chút hồn cho sự sáng tạo của người vẽ. Khi đến trường ĐHMTHN lấy tư liệu cho bài viết này, chúng tôi đã gặp người mẫu LTH, một mẫu nữ đang có thu nhập vào loại cao nhất trong làng người mẫu khỏa thân tại Hà Nội hiên nay. Mặc dù gắn bó trong ngành Mỹ thuật đã gần 15 năm nhưng thoạt nhìn ai cũng tưởng cô là một chủ quán phở nào đó. Thân hình cô tuy hơi sồ sề nhưng bù lại cô có gương mặt không đến nỗi nào, tính tình lại hiền dịu nên thường xuyên được giáo viên và sinh viên chọn vẽ.
Để có thể trở thành một người mẫu khỏa thân cho sinh viên vẽ tại các trường mỹ thuật, trường ĐH Kiến trúc, thủ tục rất đơn giản. Trước khi ký hợp đồng lao động với người mẫu, Phòng Đào tạo yêu cầu người mẫu phải có một bản sơ yếu lý lịch tóm tắt. Và theo yêu cầu của mẫu, nhà trường luôn cất giữ cẩn thận bản sơ yếu lý lịch đó. Bởi vì, hầu hết mẫu khỏa thân đi làm đều giấu gia đình và người thân. Chỉ có trường hợp khi nào công an yêu cầu vì người mẫu liên quan đến công việc điều tra thì buộc nhà trường phải tiết lộ. Việc giữ bí mật về nhân thân của người mẫu như vậy nên chuyện người lạ vào xưởng vẽ trong lúc sinh viên đang vẽ là chuyện hầu như không có, kể cả các họa sĩ tự do cũng rất nghiêm ngặt trong chuyện này.
Những người gia nhập làng mẫu khỏa thân cũng đa dạng cùng vô vàn lý do khác nhau. Trước tiên và nhiều hơn cả khiến họ theo nghề là vì miếng cơm manh áo. Thực tình mà nói nghề làm mẫu khỏa thân có thu nhập không đến nỗi nào, một người mẫu bình thường nếu làm đủ thời gian hợp đồng một tháng cũng kiếm được từ 1 đến 1,5 triệu đồng. Một người bạn đã từng là sinh viên khoa Hội họa trường ĐHMTHN cho biết về người mẫu HTH (Gia Lâm Hà Nội): H là một cô gái không đẹp nhưng có duyên, đang là một trong 20 người mẫu ký hợp đồng thường xuyên với trường ĐHMTHN. Bố H. là một người tỉnh lẻ đẹp trai, nhưng con nhà nghèo lên Hà Nội kiếm sống. Mẹ H. là con gái độc nhất trong một gia đình giàu có ở đất Hà Thành. Do không môn đăng hộ đối, bố H. thường xuyên bị gia đình nhà vợ khinh rẻ nên chuyện hạnh phúc trong gia đình H. hầu như không có. Không chịu được áp lực, bố cô bỏ vào Nam sống. Hoàn cảnh gia đình đưa đẩy, vì cơm áo gạo tiền, H. gia nhập làng người mẫu khỏa thân từ năm 19 tuổi, đến nay cô đã gắn bó với nghề gần chục năm.
Họa sĩ Đỗ Phấn, một trong những họa sĩ tự do vẽ nhiều tranh khỏa thân nghệ thuật, cách đây chục năm ông đã cùng họa sĩ Công Quốc Hà tổ chức cuộc triển lãm tranh khỏa thân đầu tiên trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam tiết lộ: Hiện nay có một người mẫu nữ đã trung niên, bạn của ông, chồng cũng là họa sĩ nhưng bị bệnh đã mất. Buồn chán, chị đi làm người mẫu mặc dù nhà rất giàu, hai đứa con đã lớn. Tình yêu nghệ thuật không ngăn cản chị đến với nghề mặc dù hơi muộn màng. Hay chuyện về cô bí thư chi đoàn một phường quận Hoàn Kiếm, đẹp người đẹp nết, đã có chồng con, gia đình hạnh phúc, nhưng vẫn thích đi làm mẫu vì một lý do riêng tư nào đó.
Ở nước ta hiện nay không ai có thể thống kê hết được số người đã và đang làm nghề mẫu khỏa thân và càng khó có thể biết hậu trường của nghề có biết bao nhiêu thân phận hẩm hiu đang sống những cuộc sống khó khăn. Làm mẫu khỏa thân cũng là một nghề như bao nghề chân chính khác, nó không đáng phải chịu áp lực của xã hội như hiện nay. Ngược lại họ còn là một nhân tố hết sức quan trọng cho sự thành bại một tác phẩm hội họa. Thiết nghĩ, chúng ta cần có một chính sách thiết thực nào đó quan tâm đến những người đã có khoảng thời gian cống hiến nhất định cho nghệ thuật như những người mẫu khỏa thân (st)
Nhà văn lưu manh và câu chuyện cảm động về cô giáo làm điếm 1.Mỗi lần bán dâm giúp được một trẻ thất học, làm gái bao là đủ xây được một ngôi trường. Ân Thái Hà chụp ở tiệm cắt tóc: Học sinh và phụ huynh trong lễ tang với biểu ngữ: Cô Ân, chúng em yêu cô! Ân Thái Hà đã chết, trước khi chết cô là gái điếm, cũng là một giáo viên. Cô dùng xác thịt dơ bẩn của mình đổi lấy tâm hồn trong sạch của lũ trẻ. Một cô gái điếm chết đi, tất cả mọi đứa trẻ đều khóc trong lễ truy điệu của cô, lá quốc kỳ rủ xuống một nửa trong sân trường.
Trong lễ truy điệu cô giáo trẻ đẹp mới 21 tuổi này, hiệu trưởng giở cuốn nhật ký của cô ra, rơi nước mắt trước mặt học sinh và đọc, cô giáo đã viết thế này: Mỗi lần bán dâm, có thể giúp được một đứa trẻ nghèo thất học; Làm gái bao cho người khách một lần, có thể vực dậy cả một ngôi trường tiểu học hy vọng...
Ân Thái Hà sinh ra trong một ngôi làng nghèo khó của tỉnh Cam Túc, những cô gái trong làng bất kể xấu hay đẹp đều đi xuống phía Nam, tới các thành phố ven biển sầm uất để kiếm việc làm. Mỗi khi tết đến, họ trang điểm ăn mặc đẹp đẽ, túi lớn túi nhỏ về quê. Nhưng Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp phổ thông đã không làm như thế, rất nhiều người khó hiểu, dù sao thì cô cũng là người xinh đẹp thứ nhất thứ nhì trong thôn. Cùng vì lẽ đó, bố cô thường mắng con mình không làm được gì mở mày mở mặt.
Nghe nói một trường tiểu học gần nhà thiếu giáo viên, cô đã xin hiệu trưởng cho đến dạy học. Vì trình độ khá, qua được kỳ sát hạch của nhà trường, Ân Thái Hà trở thành giáo viên thôn.
Lần đầu tiên bước vào lớp học, cô thấy lũ trẻ đang huyên náo, chúng chưa bao giờ nhìn thấy một cô giáo xinh đẹp như thế. Nói là lớp học cho sang, chứ chẳng qua chỉ là một mái lá che được gió mưa mà thôi, tường bằng cây, bàn học bằng đá, bục giảng đắp bằng gạch, thứ đắt tiền nhất là tấm bảng đen, được xẻ ra từ đá, mài nhẵn rồi quét sơn đen lên.
Phấn cũng không đủ dùng. Và trong hoàn cảnh đó, cô giáo Ân Thái Hà dạy lớp học trò học hết mấy nghìn chữ Hán, theo đó là những câu chuyện kể làm người.
Một đêm gió bão lớn, gió đã thổi bay mái lớp học, tấm bảng đen cũng bị xô đổ. Ngày hôm sau đến lớp, cả cô và trò đều không biết làm thế nào.
Thầy hiệu trưởng đi lên huyện, tìm Trưởng phòng giáo dục, kết quả là tay không đi về. Buổi tối về đến nơi ông kể với Ân Thái Hà, Trưởng phòng giáo dục bảo cô Hà lên đây thì sẽ cho tiền.
Chưa từng bao giờ đi xa khỏi quê, cũng chưa từng tiếp xúc gặp gỡ ai có chức có quyền, nhưng Ân Thái Hà quyết tâm đi mười mấy cây số về huyện. Trưởng phòng giáo dục huyện ở trong phòng làm việc rất hiện đại, tường treo cả tranh gấm, bàn làm việc là thứ gỗ đen ửng hồng, có thể soi bóng như gương, bên trên dựng một lá quốc kỳ Trung Quốc nho nhỏ, ghế ngồi là ghế da, bóng lên. Còn bóng hơn cả cái trán hói của Trưởng phòng.
Chiều tối, Trưởng phòng kéo tay cô giáo Hà sang phòng bên, nói sang đây lấy tiền. Nhưng Ân Thái Hà đã mất đi đời con gái ở căn phòng đó.
Tối hôm đó Ân Thái Hà băng đường về nhà. Ngày hôm sau, người dân trong thôn kéo đến lợp lại trường, mua tạm vài thứ vật liệu tạm bợ dựng lại. Nhưng suốt hai ngày mưa gió, vẫn chưa thể dạy học được. Cô giáo hứa với lũ trẻ, chỉ sau vài hôm, Phòng giáo dục sẽ cho người đến xây trường. Nhưng sau đó nửa năm không hề có ai xuống, và hiệu trưởng đi lên huyện cũng không lấy được đồng nào.
Khi nhận ra mong chờ của lũ trẻ trở thành bong bóng, Ân Thái Hà đứng trước gương tự vấn mình vì sao đã hy sinh vô ích bản thân mình. Cô biết những cô gái thời thượng về làng, ở những thành phố kia họ làm cái nghề gì, nhưng về làng vẫn cứ hơn người. Hôm sau, Ân Thái Hà thay đồ, tạm biệt hiệu trưởng, tạm biệt bố mẹ, lớp học rách nát, ngắt một bông hoa tầm ma cài lên tóc rồi lên đường ra thành phố.
Khi cô đi, bố cô thì cười còn ông hiệu trưởng thì khóc.
Nơi đặt chân đầu tiên của Ân Thái Hà là một tiệm cắt tóc. Sau khi tiếp người khách đầu tiên, Ân Thái Hà ghi vào nhật ký: Trưởng phòng giáo dục còn thua một người khách mua dâm!
Ân Thái Hà là cô gái dè sẻn chi tiêu nhất trong tất cả những chị em ở đó. Ít quần áo trang sức nhất, cô lại thích cài một bông tầm ma lên tóc, vậy mà Ân Thái Hà lại "đắt khách" nhất trong số mọi người. Chỉ một thời gian "cướp cơm" các cô khác như thế, Ân Thái Hà bị các cô kiếm cớ đánh cho thâm tím mặt mày, đành phải bỏ đi nơi khác.
Cứ như thế, Ân Thái Hà lần lượt dời từ tiệm này sang quán khác. Tiền dành dụm của Ân Thái Hà gửi qua bưu điện về ngôi trường ở quê mà không gửi cho gia đình.
Người nhận tiền là hiệu trưởng, theo lời dặn của Thái Hà, hiệu trưởng dùng tiền cho nhà trường. Khi có người hỏi tiền từ đâu ra để sửa sang trường lớp, hiệu trưởng thường nói, có mạnh thường quân quyên góp cho trẻ em trong vùng.
Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Qua bưu điện tiết lộ, rồi mọi người cũng biết tiền đó của Ân Thái Hà. Báo chí địa phương muốn tìm cách phỏng vấn cô giáo Ân, nhưng cô luôn gửi lời từ chối, vì cô đang làm cái nghề bán phấn buôn hương.
Tháng đầu tiên, tiền để mua bảng đen bằng gỗ và lợp mái lớp học. Tháng thứ hai, sắm một ít bàn gỗ và ghế gỗ. Tháng thứ ba mua sách giáo khoa, tháng thứ tư mua khăn quàng đỏ cho tất cả các em đội viên trong trường. Tháng thứ năm, không còn một em nào phải đi chân đất đến lớp.
Tháng thứ sáu, Ân Thái Hà về thăm trường. Tất cả lũ trẻ đều ồ lên chào đón khi cô giáo xuất hiện. Nhìn thấy lũ trẻ cười mà cô thì khóc. Tháng thứ 6,7,8 trôi qua, trường có thêm những đồ mới. Tháng thứ 11, khi cột cờ được dựng lên ở sân trường, lũ trẻ có thể làm lễ chào cờ thì Ân Thái Hà mang thai, cô phải đi nạo thai.
Nạo thai xong, cô đi làm gái bao cho một người buôn bất động sản. Không ngờ chỉ trong vòng nửa năm, giá đất ở Thâm Quyến có biến động, ông này phá sản và không để lại cho cô một đồng nào.
Lúc này Ân Thái Hà đã quá mỏi mệt và rất muốn quay về nhà. Nhưng mơ ước chưa hoàn thành, cô muốn cả ngôi trường được xây bằng gạch và muốn mua 2 máy tính cho nhà trường. Vì thế, cô tìm ông bồ cầu cứu. Ông bồ nói, không cho cô gì cả, nhưng có thể giới thiệu cho Ân Thái Hà một mối hời.
Đó là một người đàn ông ngoại quốc, trả bằng đô la. Thật đáng tiếc, trong lần "giao dịch" này, Ân Thái Hà bị ba người ngoại quốc cưỡng bức đến chết. Khi đó cô vừa tròn 21 tuổi.
Cô giáo chết khi chưa xây được ngôi trường bằng gạch và cũng chưa mua được máy tính cho học sinh.
Một cô gái điếm chết thì cũng không phải một tin đáng chú ý, trời Thẩm Quyến thì vẫn trong xanh, xe cộ vẫn nhộn nhịp, quan chức vẫn sang trọng, những thương vụ vẫn hoành tráng. Những người hãnh tiến vẫn háo hức bàn về cổ phiếu, giá ô tô, âm nhạc và điện ảnh, tình yêu. Những đôi tình nhân bên đường hôn nhau đấy nhưng có khi chỉ vì một khó chịu nhỏ cũng đòi sống đòi chết trước mắt nhau.
Không ai để ý một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Cam Túc đang tổ chức một lễ truy điệu, chỉ có học sinh và phụ huynh tham gia. Có một tấm ảnh của Ân Thái Hà và cuốn nhật ký mà hiệu trưởng mở ra đọc trước mặt mọi người trong lễ truy điệu: Mỗi lần bán dâm cứu được một trẻ em nghèo thất học, mỗi lần làm gái bao có thể vực dậy một ngôi trường tiểu học hy vọng...
Lần đầu tiên, lá quốc kỳ Trung Quốc đã rủ xuống vì cái chết của một cô gái điếm.
2. Nhà văn lưu manh 7x chấn động làng văn Trung Quốc:
"Ân Thái Hà" thật ngoài đời
Trương Hoài Cựu, sinh năm 1975, nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trên mạng, thành viên của Hội nhà văn tỉnh Hắc Long Giang (Trung Quốc) là người tung câu chuyện trên lên mạng. Trong thời gian ngắn, hàng chục nghìn trang web đã đăng lại với những lời cảm xúc, bình luận xôn xao nhất.
Người ta bắt đầu nhìn lại Trương Hoài Cựu với cái nhìn thiện cảm hơn. Bởi trước đây, anh luôn nổi tiếng là một người viết văn tục tĩu, bất chấp thủ đoạn và đề tài để đưa lên mạng những tản văn, truyện, tiểu thuyết được coi là "cặn bã" nhất.
Thậm chí đã có những trang web hay blog lập riêng ra chỉ để chửi bới Trương Hoài Cựu, những thứ văn chương lưu manh phản cảm của anh. Mọi người có thể google để thấy, tên nhà văn Trương Hoài Cựu luôn gắn với hai chữ "lưu manh" như một đặc điểm riêng. Những tờ báo văn học chính thống của Trung Quốc thì gọi anh là người "phất cao lá cờ đầu của văn học hậu hiện đại", "không ăn thứ cơm thừa canh cặn của loại văn học Mây Gió Trăng Sao Tuyết Núi Sông", "mỗi chữ đều châm chích vào tám trăm triệu người Hán"...
Nổi tiếng bắt đầu từ những bài chửi bới, kỳ thị, xúc phạm người khác trên các diễn đàn Trung Quốc, văn của Trương Hoài Cựu đại loại thế này: tản văn "Valentine trong đũng quần", mô tả "chỉ vài cọng lông đen xoăn tít sót lại trên giường chứng kiến sự cực khoái như thác và tình yêu quyết thắng của họ"... "Những Valentine đen tối cướp đi hàng vạn đời thiếu nữ"..."Thôi hay ta hãy hẹn hò nhau trong đũng quần!"
Hoặc tản văn khác: "Chào mừng Valentine mang bầu, mừng ngày 8/3 đi nạo!", "Con nhà văn kia chỉ là con ngu xuẩn!", "Lũ vận động viên ngu dốt!" v.v... Hiện nay Trương Hoài Cựu được coi là lãnh tụ của nhóm những người viết trên mạng Hoa ngữ được gọi là "thanh niên phẫn chí", họ được nhiều người coi như một biểu tượng xuống cấp của giới trẻ ngày nay. Chửi bới mọi thứ, đả kích khắp nơi, không từ thủ đoạn, côn đồ trên mạng.
Tuy nhiên, sự thật thì Trương Hoài Cựu vẫn lưu manh như cũ, khi câu chuyện về cô giáo bán dâm được đăng tải trên hàng chục nghìn website, nhiều người cảm động, thương xót, thì từ tỉnh Cam Túc, chính quyền và báo Trịnh Châu tin tối phải lên tiếng vạch mặt trò lưu manh của nhà văn 7x này.
Cam Túc thực sự có một cô giáo đã chết vì học sinh, đám tang được nhiều phụ huynh và học sinh đưa tiễn. Tuy nhiên cô giáo tên là Ân Tuyết Mai, 52 tuổi, hy sinh khi cứu một học sinh lúc băng qua đường, và bị xe bus đâm chết. Những bức ảnh mà Trương đưa ra thực ra là lấy từ đám tang cô giáo đáng kính đó. Và Trương bịa ra một câu chuyện bỉ ổi mang đầy màu sắc dục tính (mà trong lúc dịch, tôi đã lược đi những phần đậm màu sắc kích dục).
Sau đó lấy ảnh một diễn viên đóng phim con heo gắn vào câu chuyện.
Những học sinh và người thân của "cô giáo Ân" ngoài đời đã lên tiếng phản đối dữ dội sự bóp méo, bôi bác, bịa đặt của Trương Hoài Cựu. Bài viết của Trương Hoài Cựu trên blog cá nhân gây ra một cơn sóng gió chấn động cả văn đàn lẫn báo chí điện tử, về việc ảnh hưởng của người viết trên mạng với hậu quả do họ gây ra, liệu có được phép nhân danh văn học để phỉ báng con người? (Số đông coi bài viết của Trương là sự phỉ báng với cô Ân).
(Nói thêm, tuy nhiên nếu bỏ sự tục tĩu ra thì tớ lại rất rất rất thích nhà văn này!)
Tháng 12/2007, khi sự kiện đang nóng bỏng, tờ Văn hoá Đô thị đã phỏng vấn Trương Hoài Cựu quanh vấn đề này, bài cũng đã đăng lại trên Yahoo Trung Quốc:
- Anh có nghĩ rằng hành vi của anh gây tác hại tới xã hội?
- THC: Cái xã hội này vốn nó đã chẳng có công bằng, nếu không làm sao tôi viết ra được những điều đó, lại còn làm cho bao nhiêu người rơi lệ, kể cả những người đã từng quen cô Ân kia.
- Trên blog anh, tôi lại chỉ thấy sự thủ đoạn xảo quyệt, anh có bao giờ thấy điều đó làm tổn thương con người, nhất là khi anh là người nổi tiếng?
- THC: Nguyên tắc làm việc và sáng tác của tôi là chỉ nhìn vào sự việc, không nhìn vào con người, không xúc phạm ai. Cái người ta coi là "xảo quyệt, thủ đoạn" của tôi vẫn nằm trong sự cho phép của pháp luật và đạo đức, tôi chỉ dùng một biện pháp khác biệt và con chữ khác biệt để khiến nó được truyền bá đón nhận rộng rãi hơn thôi.
- Anh luôn viết những văn chương kích dục bậy bạ, anh nghĩ bóp méo văn chương thì sẽ mang lại ý nghĩa cho xã hội này sao?
- THC: Tôi cần nổi tiếng hơn, tôi càng muốn người ta quan tâm tới tôi và tác phẩm của tôi, tư tưởng của tôi hơn. Tôi là người làm nghề quảng cáo, tôi cần mạng như một công cụ để tôi đi sâu vào hoạt động quảng bá trên mạng, vừa kiếm tiền vừa "thanh lọc" mạng. Và những đầu đề, nội dung ấy chỉ là cách để hút khách. Nói về tình dục thì bản thân mỗi người đã có 1 cách nhìn khác. Như phim "sắc-giới", người háo sắc chỉ thấy dục vọng, người có văn hoá chỉ thấy văn hoá. (Nguồn:trangha's blog_NV Trang Hạ(360..../trangha75)
Barack Obama did more than thump John McCain in the Electoral College tally; he also handily won the popular vote and redrew the great divide between red states and blue states.
Scott grew up in Texas and has lived in Seattle for 11 years. He runs the Central District News blog, which keeps tabs on the news in Quincy Jones's old neighborhood. Here he gives CNN the lowdown on life in Seattle.
Celebrations erupted in Barack Obama's ancestral home in Kenya and across Africa as the U.S. Democratic candidate made history by being elected America's first African-American president.
Bạn muốn khởi nghiệp, bạn muốn thành lập công ty, bạn muốn thành một doanh nhân chuyên nghiệp hay muốn thành công trong công việc hãy tham khảo trang này. Nó được Ngân hàng thế giới khuyến nghị.
Sao nữ nổi tiếng xứ Hàn lộ băng sex gây chấn động dư luận? Hôm qua 6/11 ,
một video sex đã xuất hiện trên Internet và nhanh chóng được truyền tay
với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong chưa đầy một ngày, đoạn video sex đã
trở thành một scandal làm "rung chuyển ” các mặt báo xứ Hàn. Lý do? Cô gái trong ...
Đến hẹn lại lên, hàng năm tạp chí thời trang danh tiếng
'Vanity Fair' đều đưa ra tên tuổi những cá nhân nổi tiếng được bình
chọn là có phong cách ăn mặc đẹp nhất. Sau hai năm ngự trị, năm nay 'bà
Smith' đã 'lặn không sủi tăm' khỏi bảng xếp hạng danh giá này.
Trong khi Jolie "rớt đài" thì Brad P ...
Hai ngôi sao
ca nhạc đình đám Beyonce và Lady GaGa được đề cử tới 9 giải thưởng quan
trọng tại lễ trao giải MTV Video Music Awards 2009. Lễ trao giải uy tín
này sẽ diễn ra vào ngày 13/9 tới.
Dưới đây là những đề cử quan trọng tại lễ trao giải MTV Video Music Awards 2009:
Video của năm:
Beyoncé ...
Nhiều cư dân mạng Trung Quốc đang lên tiếng chỉ trích Chương Tử Di đã “xúc phạm người đồng xứ” khi trong The Horsemen,
bộ phim Hollywood mới ra mắt của đạo diễn Jonas Akerlund, cô đã quỳ gối
trước nhân vật Aidan Breslin (Dennis Quaid thủ diễn) và mơn trớn đùi
anh ta, hay cảnh cô bị… cưỡi như một con ...
Với nhiều
người thì sau khi sự cố sex của Hoàng Thùy Linh xảy ra, “Vàng Anh” sẽ
chết, và rồi cái tên đó sẽ không xuất hiện nhiều nữa. Nhưng tất cả
những điều đó đã nhầm vì bây giờ cái tên Hoàng Thùy Linh xuất hiện trên
báo đài với tần suất còn dày đặc hơn rất nhiều ngày xưa.
Tôi có thiện chí với h ...
02h45 ngày 17/12, Nếu
như Burnley sẽ kháng cự đến cùng để nuôi hy vọng trụ hạng, thì Arsenal
cũng sẽ làm tất cả để thực sự có thể sống lại hy vọng cạnh tranh ngôi
vô địch. Trận đấu ở Turf Moor hôm nay sẽ hứa hẹn rất nhiều quyết liệt
vì lẽ đó, và cũng bởi vì Pháo thủ vẫn chưa thể khiến người hâm mộ t ...
Dù
vươn lên dẫn trước nhờ bàn thắng của Kuyt nhưng Liverpool vẫn để
Arsenal giành trọn ba điểm ngay trên sân nhà Anfield. Đây đã là trận
thua thứ sáu của "The Kop" trong mùa bóng năm nay. >>Video Clip trận Liverpool - Arsenal 1-2: Arshavin rực sáng.. Alonso cũng tới sân Anfield để xem các đồng đội c ...
Anfield
đã phải thất vọng quá nhiều trong suốt thời gian qua và dường như thày
trò Benitez đã không còn có đủ khả năng để cứu vãn tình hình bi đát của
chính họ. Bại trận trước Arsenal , chiếc ly đang đong đầy những thất vọng của đội bóng thành phố cảng lại nhận thêm một giọt đắng cay... Hừng hực kh ...
Dù để thua Olympiakos 0-1 nhưng HLV Wenger vẫn ca ngợi màn trình diễn của các "Pháo thủ" trẻ.
Do
Arsenal đã giành quyền vào chơi vòng knock-out nên HLV Wenger mạnh dạn
trao cơ hội cho những cầu thủ trẻ, gồm Ramsey 18 tuổi, Wilshere 17
tuổi, Bartley 18 tuổi, Tom Cruise 18 tuổi và Fran Merida 19 tuổ ...