2 P.M_Sài Gòn_sau sân trường,vẫn như thường lệ,góc ven đườg bên cạnh kí túc xá cạnh trường...Chờ đọi lun là điều đáng ghét.
2.30 P.M_[/I]a xuất hiện,vẫn dáng vẻ tất bật đến mức có cố gắng tôi vẫn ko sao có đc.vì tôi còn đg đi học v a đã đi làm_a là kẻ tham công tiếc việc ko cần bik,chỉ cần có thể giết tgian bùn chán,alone,a liền lao vào côg việc...Hôm nai tôi kéo a ra khỏi công việc,chắc là đc khỏang 4,5h rồi a lại thành con ma của công việc
3.15 P.M_rạp chiếu phim,hôm nai tôi là ng buồn chán,nên tôi xem phim kinh dị(tìm kiếm cảm giác mới

)Khác lần hẹn đầu tiên,lần nài a ko nhìn tôi nhìu,a hòan tòan tập trung vào bộ fim(phim kinh zị mà!

)nhưng tôi thì khác,bộ fim ko hề làm tôi sởn gai óc như tôi nghĩ_tôi chỉ tòan nhìn a,chẳng bik để làm j...cũng có thể tôi mún xem fản ứng của a,v lòg gợn chút j đó.Mãi đến khi gương mặt gớm ghiếc,cháy xém và bỏng nát của của con ma sát màn hình...tôi jật mìh hét tóang,rất buồn cuời,nghĩ lại chẳng fải vì sợ,mà tôi ko hề tập trung
5 P.M_quán ăn,a muốn 'nhậu' sau khi rời khỏi rạp chiếu fim,hi,tất nhiên chỉ vài ba chai,và nói chuyện fiếm,đối mặt 2 ng,cứ tới luợt thi ta nói,từ chiện gia đình đến bạn bè,từ nỗi bức xúc đến lo lắng,càng nhìu bia bọt vào thì càg nói,tôi hơi say(lóang thóang bùn ngủ thoi,tôi vẫn hết sức tự chủ)...ko hỉu sao tôi dũng cảm nhìn,từng cử động,hàng mi,đôi mắt,a zui hay buồn?!
6.12 P.M_lang thang trên đường,típ tục,a nói tôi nghe,tôi nói a nghe...a rất fóng khóang,tôi yêu tự do,lòng tôi có chút bối rối,hồi hộp...Tôi v a là mối wan hệ điên rồ nhất mà tôi từng nghĩ đến,cứ coi là a trai e gái cũng đc,ng iu của nhau cũg đc,a tất bật với công việc,tôi chồng chất bài vở,a đến tuổi lập gia đình nhưg vẫn log bog vì ko mún hay vì chưa tìm đc ng chug sốg cả đời;tôi còn cả sự nghiệp v tươg lai đag dở dag chưa đâu đến đâu_tôi v a giống 2 đườg thẳng sog sog
Tôi hỏi a:'theo a chiện chúng ta là chiện zui hay bùn?'_a bảo:'zui chứ?'_'vì sao?'_'vì chúng ta là chiện tình lơ lửng ko xác định!!'
A chạm khẽ vào tôi,vai a gần kề...tôi ko nói j cả,ko đến gần hơn,tôi bik a cô đơn,tẻ nhạt,hay buồn,v wá nhạy cảm,tôi lại khác,nhưg lại có vẻ hào hợp với a...điều đó giúp j cho tình iu nhỉ.Tôi lãg tránh ánh mắt a.'Vì sao?'_a hỏi'Vì e ko tin a'...
A gục đầu vào vai tôi,ôm ghì tôi lại,tôi vẫn lạnh lùng ko đáp lại.Đến lúc nài tôi mới bik,ng đàn ôg đàn ôg lúc đau khổ trôg đág thươg hơn hình ảnh 1 cô gái thất tình,'a nhớ e'_tôi buồn cừi khi nghe a nói thế,vì tôi không nghĩ sau cái 2,3 thág ko gặp.tôi đã nghĩ mọi chiện cũg là cuộc 1 gặp gỡ,nhưg h a nói a nhớ tôi...ko thể hiểu,tôi đẩy a ra
'e ko hỉu,ko mún hỉu'_tôi trả lời,'đã bao lần a gọi cho e nhưg có lần nào e rảh,đôi lúc e nói rãh thì đến phút cuối e lại ko rãh,e ác với a lắm,nhữg lúc a gọi cho e là a nhớ e,e ko hỉu sao?...Sao e lạnh lùg thế,a làm sao đêy,a wá lo cho e,ko zám tìm e,sợ e lại ko tập trug học đc..a..yêu..e,trời ạ?' a nói như múôn gào vào tai tôi kèm theo sự bối rối,giọg nói a rất lạ,như thể trc h a ko nói nhữg lới đó bao h,tôi cảm thấy hơi ấm từ bờ vai a áp gần đến tôi,từg lời nói như thứ j đó xộc vào tai tôi,bộ não chưa kịp phân tích rõ nhữg lời nói đó,'là sao?'_'là a yêu e đó,a...yêu ...đó,khó lắm e bik ko?'
bộ dạg+lời nói vốn từ trc h tôi hòan tòan chưa hề thấy,a của tôi fóng khóang,zui zẻ,y đời biến đâu...sao tôi ko hiểu_hay bỗg dưg ko hiểu nổi
.A YÊU TÔI.thế chiện tình lơ lửg là thế àh...a làm tôi nghẹn lời chẳng nói đc j,có lẽ vì wá zui hay wá bất ngờ,àh ko cả 2 càm xúc,có thể vì tôi cũg yêu a,hì
tôi khẽ vuốt tóc a(phản ứg tự nhiên điên khùng nhất tôi từng bik;) )có thể thế cũg đủ đễ hiểu khi a khẽ hôn tôi,nhẹ nhàng như gió thỏang,như hơi âm ngọt ngào...và vì tôi lạnh lùg bấy lâu để đủ bik ng đàn ông trong câu chiện tình lơ lửg tuy ngốc mà đáng yêu