Melody Of Torikachi

Những Khúc Nhạc Buồn...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Mục lục bài viết

Chuyện tình lơ lửng

2 P.M_Sài Gòn_sau sân trường,vẫn như thường lệ,góc ven đườg bên cạnh kí túc xá cạnh trường...Chờ đọi lun là điều đáng ghét.
2.30 P.M_[/I]a xuất hiện,vẫn dáng vẻ tất bật đến mức có cố gắng tôi vẫn ko sao có đc.vì tôi còn đg đi học v a đã đi làm_a là kẻ tham công tiếc việc ko cần bik,chỉ cần có thể giết tgian bùn chán,alone,a liền lao vào côg việc...Hôm nai tôi kéo a ra khỏi công việc,chắc là đc khỏang 4,5h rồi a lại thành con ma của công việc
3.15 P.M_rạp chiếu phim,hôm nai tôi là ng buồn chán,nên tôi xem phim kinh dị(tìm kiếm cảm giác mới bigsmile )Khác lần hẹn đầu tiên,lần nài a ko nhìn tôi nhìu,a hòan tòan tập trung vào bộ fim(phim kinh zị mà!lol )nhưng tôi thì khác,bộ fim ko hề làm tôi sởn gai óc như tôi nghĩ_tôi chỉ tòan nhìn a,chẳng bik để làm j...cũng có thể tôi mún xem fản ứng của a,v lòg gợn chút j đó.Mãi đến khi gương mặt gớm ghiếc,cháy xém và bỏng nát của của con ma sát màn hình...tôi jật mìh hét tóang,rất buồn cuời,nghĩ lại chẳng fải vì sợ,mà tôi ko hề tập trung
5 P.M_quán ăn,a muốn 'nhậu' sau khi rời khỏi rạp chiếu fim,hi,tất nhiên chỉ vài ba chai,và nói chuyện fiếm,đối mặt 2 ng,cứ tới luợt thi ta nói,từ chiện gia đình đến bạn bè,từ nỗi bức xúc đến lo lắng,càng nhìu bia bọt vào thì càg nói,tôi hơi say(lóang thóang bùn ngủ thoi,tôi vẫn hết sức tự chủ)...ko hỉu sao tôi dũng cảm nhìn,từng cử động,hàng mi,đôi mắt,a zui hay buồn?!
6.12 P.M_lang thang trên đường,típ tục,a nói tôi nghe,tôi nói a nghe...a rất fóng khóang,tôi yêu tự do,lòng tôi có chút bối rối,hồi hộp...Tôi v a là mối wan hệ điên rồ nhất mà tôi từng nghĩ đến,cứ coi là a trai e gái cũng đc,ng iu của nhau cũg đc,a tất bật với công việc,tôi chồng chất bài vở,a đến tuổi lập gia đình nhưg vẫn log bog vì ko mún hay vì chưa tìm đc ng chug sốg cả đời;tôi còn cả sự nghiệp v tươg lai đag dở dag chưa đâu đến đâu_tôi v a giống 2 đườg thẳng sog sog
Tôi hỏi a:'theo a chiện chúng ta là chiện zui hay bùn?'_a bảo:'zui chứ?'_'vì sao?'_'vì chúng ta là chiện tình lơ lửng ko xác định!!'
A chạm khẽ vào tôi,vai a gần kề...tôi ko nói j cả,ko đến gần hơn,tôi bik a cô đơn,tẻ nhạt,hay buồn,v wá nhạy cảm,tôi lại khác,nhưg lại có vẻ hào hợp với a...điều đó giúp j cho tình iu nhỉ.Tôi lãg tránh ánh mắt a.'Vì sao?'_a hỏi'Vì e ko tin a'...
A gục đầu vào vai tôi,ôm ghì tôi lại,tôi vẫn lạnh lùng ko đáp lại.Đến lúc nài tôi mới bik,ng đàn ôg đàn ôg lúc đau khổ trôg đág thươg hơn hình ảnh 1 cô gái thất tình,'a nhớ e'_tôi buồn cừi khi nghe a nói thế,vì tôi không nghĩ sau cái 2,3 thág ko gặp.tôi đã nghĩ mọi chiện cũg là cuộc 1 gặp gỡ,nhưg h a nói a nhớ tôi...ko thể hiểu,tôi đẩy a ra
'e ko hỉu,ko mún hỉu'_tôi trả lời,'đã bao lần a gọi cho e nhưg có lần nào e rảh,đôi lúc e nói rãh thì đến phút cuối e lại ko rãh,e ác với a lắm,nhữg lúc a gọi cho e là a nhớ e,e ko hỉu sao?...Sao e lạnh lùg thế,a làm sao đêy,a wá lo cho e,ko zám tìm e,sợ e lại ko tập trug học đc..a..yêu..e,trời ạ?' a nói như múôn gào vào tai tôi kèm theo sự bối rối,giọg nói a rất lạ,như thể trc h a ko nói nhữg lới đó bao h,tôi cảm thấy hơi ấm từ bờ vai a áp gần đến tôi,từg lời nói như thứ j đó xộc vào tai tôi,bộ não chưa kịp phân tích rõ nhữg lời nói đó,'là sao?'_'là a yêu e đó,a...yêu ...đó,khó lắm e bik ko?'
bộ dạg+lời nói vốn từ trc h tôi hòan tòan chưa hề thấy,a của tôi fóng khóang,zui zẻ,y đời biến đâu...sao tôi ko hiểu_hay bỗg dưg ko hiểu nổi.A YÊU TÔI.thế chiện tình lơ lửg là thế àh...a làm tôi nghẹn lời chẳng nói đc j,có lẽ vì wá zui hay wá bất ngờ,àh ko cả 2 càm xúc,có thể vì tôi cũg yêu a,hì
tôi khẽ vuốt tóc a(phản ứg tự nhiên điên khùng nhất tôi từng bik;) )có thể thế cũg đủ đễ hiểu khi a khẽ hôn tôi,nhẹ nhàng như gió thỏang,như hơi âm ngọt ngào...và vì tôi lạnh lùg bấy lâu để đủ bik ng đàn ông trong câu chiện tình lơ lửg tuy ngốc mà đáng yêu love

Chìm vào lãng quên...

Hoàng hôn xuống, Hà nội tối dần...Sân ga giờ chỉ còn lại anh với nỗi buồn da diết

Hà Nội đẹp và dịu dàng lắm khi lần đầu tiên anh thấy em...Lúc ấy tự nhiên anh lại nhìn lên bầu trời,ngắm những chiếc lá đang hân hoan với gió, như ngàn cánh bướm đang nhảy vũ khúc của tình yêu.Khi anh đưa em về nhà ,lên nơi mà anh hay đứng mỗi tối ,chỉ cho em biết những gì anh làm khi nhớ em...Bỗng dưng gió ùa đến vây lấy anh , rồi làm mái tóc em bồng bềnh cùng gió.Anh chợt nhận ra rằng anh đã thuộc về em. Nhưng khi ấy trái tim em lại thuộc về một người con trai khác. Gần bên anh mà em xa tận phương nào.Anh muốn ôm em vào lòng,nói rằng Anh yêu em nhiều biết bao !Nhưng anh biết điều đó là không thế...
Đêm đó buồn lắm! Có anh, có em, có màn đêm, có bầu trời đầy sao,chúng mình hòa mình với gió,nhưng con tim lại không hướng về nhau...Như mặt trăng mãi chẳng gặp mặt trời.


Lúc đưa em về ,Hà Nội lại dày vò anh bằng hơi ấm của tình yêu.Những ánh đèn vàng nhạt nhòa trong đêm, gió vẫn vây quanh chúng mình hát những giai điệu tuyệt vời nhất từ trái tim.Dừng chân nơi sân ga,đặt tay lên má em sao em không chối từ, sao lại cười dịu dàng và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh, và sao em lại vẫn bước đi...Sao hình bóng em lại chìm dần vào nỗi nhớ.Ước gì em dừng chân lại và quay về bên anh. Nỗi buồn chợt hoen khóe mắt ...

Anh nhớ em nhiều lắm em có biết không???





...Chẳng có gì chịu được mãi!

Hôm nay là một ngày đặc biệt...Tự nhiên mình lại muốn nói ra những điều trong lòng.Tự nhiên chẳng muốn giữ kín nó nữa


Cuộc sống của mình bây giờ khá là ổn dù xảy ra rất nhiều chuyện từ nhỏ nhặt đến tệ hại

Giờ khi ai cử xử không tốt với mình, mình chẳng giận nữa.Chỉ cho một ánh mắt khinh bỉ nếu là người không thân thiết, hoặc một đôi mắt buồn bã với những người mình coi là thân thiết...

-Ngày xưa mình ghét bà nội mình lắm, chả hiểu sao từ khi sinh ra bà rất ghét mình dù mình là cháu đích tôn.Lúc còn 4,5 tuổi mình ốm nặng lắm mà bà chẳng cho mẹ mình tiền mua thuốc cho mình uống.Đến khi mình lớn lên, bố mẹ li dị, nhà thì ông già giữ một mình, 3 mẹ con đi ở nhà thuê giả rẻ.Khổ ko biết diễn tả làm sao mà bà nội hay nhà nội nữa có ai thèm để ý đâu.
Thế mà giờ bà nội lại cần mình nhất , giờ bà mới hiểu ra ai sống đạo đức giả, ai sống thật.Mình chẳng ghét bà bao giờ, giờ thấy thế lại càng thương.Khổ thân bà , già sắp mất rồi mà cứ sống 1 mình với mấy thể loại người đó.
"Nhưng bà à! Hàng tuần cháu đến thăm bà còn được chứ ko thể nuôi bà được,vì cháu mới bước vào cuộc đời.Và giờ cháu cũng có một người bố khác, một gia đình khác rồi.
Cháu yêu bà dù bà chẳng yêu cháu chút nào, cháu thương bà dù bà đã bỏ mặc cháu từ rất lâu.Cháu sẽ luôn đến và giúp bà vì bây giờ bà cần cháu.
Và thật sự cháu rất buồn vì chỉ làm được như thế..."

-Cách đây vài năm mình ghét người yêu cũ của mình lắm. Chẳng ai yêu cô ấy chân thành nhiều như mình, chẳng ai ở bên khi cô ấy buồn, chẳng ai cho cô ấy làm nũng và nhõng nhẽo như mình. Có ai cho cô ấy những điều lãng mạn như mình không? Có ai ôm cô ấy vào lòng khi cô ấy suy sụp như mình không?? Có ai cho cô ấy thấy cuộc sống này tươi đẹp như mình đã làm không???
Chắc chắn là không rồi!!!
Nhưng cô ấy chẳng làm những điều như vậy cho mình.Thay vì thế cô ấy hay giận dỗi vô cớ, kiếm chuyện với mình bằng những sự quy chụp rằng mình sẽ có những lỗi lầm như bạn trai cũ của cô ấy. Rồi trong lúc yêu mình cô ấy lại có thể ôm, hôn và làm chuyện ấy với cái thể loại lợi dụng cô ấy để có tiền .
Đành rằng cô ấy nhẹ dạ trong tình cảm , lưu luyến cảm xúc như bao cô gái khác.Nhưng khi nghe cô ấy nói đến sự níu kéo vì cảm giác xác thịt thì mình sốc thật sự...
Đành rằng bỏ qua, rồi còn bao nhiêu điều nữa.Nào là "Ngủ với người mới để coi như rửa sạch những gì đã có với người cũ..." .Cắt tay tự tử để gây áp lực, đối xử với người yêu không ra cái gì vì biết rằng đương nhiên ng đó yêu mình và chịu đựng được mình...Chạy theo những giá trị không có thực về phẩm hạnh và tài sản, thậm chí còn tin 1 điều mẹ của cô ấy nói rằng "Đừng yêu thằng con trai con đang yêu, nét nó đẹp và xinh còn con thì xấu, nó sẽ bỏ con.Nhà nó thì không bằng nhà mình, tương lai sẽ không ra sao"
Quá khứ...Mình đã lựa chọn đúng, chia người con gái đó.Một người con gái khủng khiếp nhất mà mình có thể tưởng tượng được.
Đương nhiên rằng khi đó cô ta đã chửi mình ko ra 1 cái gì,bịa ra những điều không thể tưởng tượng được và gán cho mình cái định nghĩa"Hợp với bộ mặt của 1 thằng ko ra gì!"
và sau 4 năm chia tay, cô ấy có cái gì??? Thỉnh thoảng là vài bài viết, vài điều thể hiện rằng mình yêu cô ấy chân thành nhất, tình yêu đó đẹp nhất, nhưng vì cô ta không biết giữ...Ngược với những gì cô ta đã viết rằng mình bám lấy cô ấy, cần cô ấy biết bao, cô ấy ở bên mình vì thương hại.
Gieo cái gì gặt cái ấy, giờ cô ấy là 1 trong những người mà khi nghĩ đến mình thấy thương vô cùng.Nhưng thương yêu thì không bao giờ còn nữa, chỉ là sự thương hại
Cô ấy sẽ hiểu rằng bên cô ấy chỉ là những thằng lợi dụng và chơi bời cô ấy mà thôi...

-Mình không còn giận một người mà mình đã từng coi là bạn nữa.Mĩnh đã sống rất chân thành với con người đó.Vậy mà chỉ vì vài đồng tiền, hắn cò quay mình. Nếu hắn khó khăn, chỉ cần nói thì mình cho.Nhưng hóa ra từ bỏ quan hệ bạn bè cũng chỉ vì hắn cần vài đồng tiền thì XH này đã được khắc họa rõ ràng và đúng quá quá.
Ôi con người sống chỉ để lợi dụng nhau, cũng như hắn đã nói
"1 triệu người may ra có 1 người tốt với nhau..."
Uhm cám ơn một "người bạn" như thế.Một bài học giá trị với vài đồng tiền, quý làm sao!!!

-Bố đẻ của mình là một người tởm nhất mình từng biết, có lẽ vì ông ta là bố của mình.Một thằng đàn ông mà không nuôi nổi gia đình mình thì chớ, suốt ngày ăn chơi vô độ. Sĩ diện với mấy thằng bạn đểu đến mức lấy trộm tiền của bà già mình đi bao lũ chó đó và tìm mọi cách đổ tội cho mình làm việc đó.
Trong năm tháng còn có đủ gia đình ông ta đánh chửi mình và mẹ mình không biết bao nhiêu lần. Đến khi mình 18 thì mới ko dám nữa, và sau 4 năm li dị với bà già mình ông ta ko dám ho he 1 tiếng.
May cho ông ta lần gần nhất đánh đập và xúc phạm mẹ mình đã không bị mình giết , vài mũi khâu cũng là nhẹ.

Xin lỗi cái quan điểm ngu học của xã hội VN này chứ. Ko bao giờ có chuyện "Bố , mẹ dù có thế nào cũng là bố mẹ mình" .Đứa nào nói được câu đấy chắc ngu phải biết. Cái thứ bố mẹ lợi dụng con cái hay hành hạ ngược đãi mà cũng vẫn phải hiếu thuận á
Quan điểm này là của chó với chủ à???

Mình hoàn toàn không muốn thương hại con người này dù gần đây ông ta luôn đem vẻ mặt đáng thương hại của cái kết cục sau cuộc đời ăn chơi đáng nguyền rủa ...đến để làm phiền.


CÒN DÀI LẮM MAI VIẾT TIẾP!