Thương em anh trèo non cao Mua mưa thâu mây tan mệnh bạc Thương anh em lội sâu sông Trôi hương, trôi hoa tan phận ngọc Còn chần chừ chi? Hỡi anh! Hôn em, ôm em cho nát chênh vênh Ừ, tình là điên-khát say Hôn em, ôm em sao nát chênh vênh? Thương em thương tình đa mang Yêu trăng 30, quên mình. Thương tôi thương phận long đong Yêu tan mong manh, tan nhật- nguyệt Thương tâm!
(Trình bày: Hà Anh Tuấn - Phương Linh) :
Trôi miên man về đâu một nhành hoa mới nở.
Hoa vàng che lấp những con đuờng,
Tìm cho ta một cảm giác bình yên.
Ngày ấy tinh khôi và hồn nhiên.
Ngày em ngủ trong trái tim, êm đềm quá !
Em yêu anh ngả nghiêng bồng bềnh niềm kiêu hãnh.
Thiên đuờng xanh mướt gió trong lành.
Cuốn vào đời anh là em bất tận.
Vô tình chúng ta thuộc về nhau, ngàn kiếp sau.
Tiếng dương cầm lãng du môi mềm xinh xắn.
Là anh như mùa đông được sưởi ấm.
Là anh như tình yêu vĩnh hằng.
Sẽ ko bao giờ chìm khuất.
Giấc mơ được có em thiên đường gọi tên.
Giấc mơ chúng mình cùng ước nguyện.
Hãy yêu nhau biển trời xanh mãi !