Thursday, 16. April 2009, 17:18:00
Phần 2
Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ nhất để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
[C'est mon doux théorème...]
Cây
vì em như là Cây, nhưng cây không chỉ có chờ đợi...!
Rốt cuộc thì tôi đã ở Lyon...
Tôi đã làm được rồi...!
Đôi lúc vẫn tự hỏi mình! Điều gì thôi thúc tôi nhiều đến như vậy, điều gì khiến tôi cứ phải cố gắng đến gần như kiệt sức để có đặt chân đến đất nước xa lạ này, điều gì nhỉ... chắc chắn là không chỉ vì giấc mơ ngày bé, không chỉ là ao ước đứng cạnh tháp Effiel - chụp 1 tấm hình, gửi về cho ba mẹ, bạn bè...
^^
...
Cũng gần 2 năm rồi...
2 năm có đủ để xóa hết mọi kỷ niệm...
Hôm nay Gió bay
xa tôi, xa Hà Nội...
đến 9214km, là 16 tiếng bay và 6 múi giờ chênh lệch...!!!
Nhanh quá, cứ y như một giấc mơ... và tôi tỉnh lại đúng lúc mình không mong muốn nhất!
Ai cũng bảo “xa mặt-cách lòng”, giờ đây Gió còn quá xa tôi như thế, sẽ chẳng ai chắc chắn về bất cứ điều gì cả, ngay cả bạn thân tôi cũng tìm cách ngăn cản tôi, lần nào nói chuyện, nó cũng bảo: “Mày mỏng manh như thế, mà Gió thì quá xa xôi, sẽ tiếp tục như thế được bao lâu nữa!?”. Tôi đã không tin...
bởi chúng tôi vẫn nói chuyện, vẫn mail cho nhau, vẫn chia sẻ mọi thứ cùng nhau, chẳng có lý do gì để kết thúc tình cảm ấy cả. Đâu có phải dễ dàng mà người ta tìm thấy một ai đó- cứ như là 100% phù hợp với mình...
Nhưng rồi, tất cả cứ nhạt nhòa dần... những cuộc gọi, mail, tin nhắn giữa chúng tôi ngớt dần, rốt cuộc nó chỉ còn phủ một màu bình yên giả tạo mà thôi: “Anh vẫn bình thường em ạ”, “mọi chuyện vẫn thế thôi, không có gì mới cả”, “em học tốt nhé”...
Dường như, khi người ta không được ở cạnh nhau, bao nhiêu lời nói cũng trở thành vô nghĩa...
Cứ thế, chuyện gì đến cũng đến, đôi khi người ta không hề muốn thì nó vẫn đến, phải đến, và người ta, vẫn phải chấp nhận. Tôi đã phải tin. Gió đang ở một thế giới hoàn toàn khác với tôi. Và, một phần trong Gió, đã thay đổi, ít ra là suy nghĩ. Cũng chẳng phải lỗi của ai cả, rốt cuộc chỉ là do xa cách. Một ngày, tôi nhận được mail của Gió, để chấm dứt...
Đó là lựa chọn của Gió, và, tôi chấp nhận... tôi đã không hề nói gì, không hỏi lý do, không căn vặn, chỉ đơn giản là 1 dòng reply ngắn gọn “Vâng!!!”. Tôi không muốn níu kéo điều gì cả, chỉ là chúng tôi cần buông tay nhau để sống cho riêng mình, sống cuộc sống không có nhau...
Tôi có đủ tự tin để yêu thương, thì cũng đủ mạnh mẽ để chấp nhận đau khổ khi rời xa Gió.
Tôi tin bản thân mình, làm sao tôi có thể gục ngã được chứ!
Những ngày sau đó không dễ dàng như tôi tưởng, phải cố gắng lắm tôi mới tránh được những mối liên lạc với Gió... khi người ta đã có một thói quen, mà không còn là thói quen, là phản xạ có điều kiện thì đúng hơn, thì... việc dứt ra không phải dễ dàng. Người ta bảo: “Ngày đầu tiên chia tay, người kia trở thành tất cả. Ngày thứ hai trở lại là một nửa. Ngày thứ ba còn một phần tư. Và giảm dần theo cấp số nhân cho đến mãi mãi...” Nhưng theo quy luật của Toán học thì dẫu có chia đến vô cùng lần vẫn không bao giờ bằng 0 được nên những người cũ không bao giờ là không gì cả...
Mà hơn nữa, tôi biết, là tôi đã yêu quý Gió nhiều lắm, Gió còn hơn là một người bạn,
bạn -đặc-biệt theo một cách nào đó...
Tôi ghi nhớ tất cả những gì có liên quan đến Gió, tôi ghi nhớ cảm giác đi bên Gió, lắng nghe Gió, nói chuyện cùng Gió, hay đơn giản chỉ là thông báo trong Inbox. “ New mail - from Windy”... tất cả - đều rất đơn giản, nhưng là bình yên, là ấm áp, trên hết, là hạnh phúc.
Những cảm xúc đầu tiên trong veo ấy, người ta khó mà quên!
...
Tôi sớm ổn. Tôi trở lại là tôi, vui cười, lạc quan, như ngày trước. Bề ngoài, tôi - Cây - vẫn là một Cây ngày trước khi gặp Gió. Nhưng tự trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng - Gió đã lấy đi của tôi một vài điều - mà tôi không thể tìm lại được nữa.
Tôi chọn cho mình cách bận rộn với những công việc, những kỳ thi, đặt ra cho mình những mục tiêu, kế hoạch... và để tất cả những deadlines ấy cuốn đi, tôi thậm chí, chẳng còn đủ thời gian để nhớ... về một Gió-từng là Gió-của-tôi.
Và điều mà tôi đã làm được, dù phải cố gắng rất nhiều, đó là, tôi đã không hề khóc khi nghĩ về Gió, về tất cả mọi chuyện- đã diễn ra...
Chắc chắn nếu được chọn lại, thì tôi vẫn muốn được gặp Gió, được một người gọi là Cây, và được gọi một người là Gió...
...
Giờ thì tôi ở đây, ở Lyon này.
Đôi lúc ngồi một mình, vẫn lấy tay cấu vào má một cái, để xem có phải là đang mơ hay không...
Đã 3 tháng rồi, tôi và Gió đang ở ngay trong cùng một thành phố, Lyon trong tôi, có lẽ cũng như Hà Nội bé xinh thôi... có lẽ bởi tôi chỉ loanh quanh qua mấy khu phố quen thuộc, chẳng đi đâu xa...
Gió chắc chắn là không hề biết tôi đang ở đây, vì lâu lắm rồi chúng tôi không liên lạc, chính xác là từ lần cuối cùng gửi mail, tôi thậm chí còn bắt anh Minh, bạn thân của Gió, hứa với tôi ngày tiễn tôi ra sân bay - là - không được nhắc gì về tôi. Và chắc, anh ấy đã giữ lời hứa.
Thời gian đầu thật khó khăn, khi phải làm quen với quá nhiều thứ mới mẻ, đất nước mới, ngôn ngữ mới, trường học mới, còn cả bạn bè mới nữa, mà lại lần đầu tiên trong đời xa nhà một mình như thế, có những hôm đi học về, nhớ ba mẹ, nhớ em, nhớ nhà, nhớ bạn bè quá, tôi chỉ biết chui vào chăn nằm khóc huhu... Và có một điều mà tôi trách mình ngốc nghếch, đó là, tôi vẫn thường lục tìm lại những tin nhắn, những mail từ ngày xưa của Gió, để có cảm giác, là bên cạnh tôi- luôn có Gió cùng đi...
Tôi cũng thích nghi dần, một phần lớn nhờ các anh chị Việt Nam ở trong Hội sinh viên... mọi người đều rất cởi mở và nhiệt tình giúp đỡ con bé lơ ngơ như tôi. Thế mới biết, có đi xa mới thấy thấm thía sự thiêng liêng và đáng quý của 2 tiếng “đồng bào”.
Quả thật, tôi thấy mình rất may mắn!
=.=
Một vài ngày cuối tuần rảnh rỗi, tôi thường đi qua trường của Gió, nhưng chỉ dám bước qua thật nhanh, vì sợ bỗng Gió sẽ xuất hiện trước mặt mình, tôi sẽ phải làm gì? 22 tuổi, có thể người ta vẫn là một đứa trẻ... và niềm kiêu hãnh không cho phép người ta gọi một cuộc điện thoại, hay chỉ là một thông báo... Với cả, cũng đã gần 2 năm, chính xác là 532 ngày kể từ hôm cuối cùng tôi nhận được mail của Gió - có lẽ Gió của tôi đã có mối quan tâm khác. Tôi không dám đối mặt với điều đó.
...
Hôm nay trời nắng. Lyon đang đẹp lạ lùng. Lại vừa kết thúc đợt thi căng thẳng, tôi càng có cớ để khoác máy ảnh, xách ba lô ra khỏi nhà. Thói quen chụp ảnh vào ngày nắng này bắt đầu từ ngày quen Gió. Rồi khi Gió xa, tôi vẫn tiếp tục thú vui này, đơn giản chỉ vì muốn lưu giữ những khoảnh khắc kỳ-diệu của Hà Nội, để, chia sẻ cùng gió. Tôi thường rất vui, mỗi khi gửi ảnh sang, và nhận được reply của Gió, như thế cũng giống như, Gió đang ở gần bên tôi, thật gần...
Nghĩ là làm, tôi xách ba-lô lên, và đi.
Lang thang suốt buổi chiều, rốt cuộc tôi cũng đến được quảng trường trung tâm Lyon. Phía trước là Nhà hát khá rộng, và đông người, đúng là cuối tuần, mọi người đều tranh thủ nghỉ ngơi. Thích nhất có lẽ là các em bé 2, 3 tuổi, đang đùa nghịch cùng bố mẹ... thật là hạnh phúc...
Loanh quanh một lúc đã 6h tối, ở châu Âu, có một điều khá thú vị là mùa hè, trời tối rất muộn, 6-7p.m mà vẫn sáng như ban ngày, có vẻ mặt trời, luyến tiếc với những ngày hè tươi đẹp này, cứ muốn chiếu sáng mãi không thôi... Hồi mới sang, cảnh trời sáng thế này cũng là ấn tượng mạnh mẽ nhất của tôi.
Đi mãi cũng thấm mệt, tôi quyết định quay lui phía sau quảng trường, tìm chỗ nghĩ. Thật may là chẳng ai hứng thú với góc khuất này. Tôi có thể thoải mái gối đầu lên ba-lô bé tẹo... xem lại thành quả cả buổi chiều của mình. Rồi cơn buồn ngủ kéo đến lúc nào không hay...
Phần 3: Bắt đầu hay kết thúc...
p.s: 360 sắp die rồi, hy vọng đến hôm post phần 3 - nó vẫn còn hoạt động! Gần finish :d!
p.s: hôm nay mệt ghê gớm, hơ hơ, mình chẳng thích vào BV chút nào, sợ lắm, ngay cả là để thăm ng ốm:(!CLN