Giờ này ở Việt Nam đang là chiều 30 Tết. Nếu ở nhà giờ này, mình sẽ đang tắm gội hoặc rong ruổi đâu đó ngoài đường chờ đón thời khắc giao thừa. Còn hiện thực thì sao? Mình vừa trình bày xong một cái seminar và mình giống như một con ngốc. Mình không thể trách ai cả, chỉ có thể trách mình đã không vượt qua được bản thân, cái tính chây lười, trì hoãn và ỷ lại của mình. Sao mình có thể thay đổi đến thế? Hồi trước mình chăm chỉ, cố gắng biết bao nhiêu, vậy mà bây giờ...? Tại mình sống một mình ư, tại mình không có một người bên cạnh thúc giục ư? Hay tại mình thấy mình quá kém so với mọi người ở đây mà mình không buồn cố gắng nữa? Mình cứ tự làm khổ mình với những suy nghĩ tiêu cực. Mình không chịu chia sẻ cảm xúc với ai. Mình sợ người ta sẽ cười mình, sợ họ thấy được sự yếu đuối của mình. Tại sao mình cứ cố chấp thể hiện là một con người mạnh mẽ cơ chứ. Mình cứ chờ đợi người khác quan tâm đến mình nhưng mình không chịu mở tấm lòng của mình với họ, cũng không quan tâm tới họ. Mình quá ích kỷ. Tự mình đã biến mình thành con người hiện nay. Cô đơn, lạc lõng, luôn che đậy cảm xúc thật. Nếu bây giờ được về nhà, mình có thay đổi?
Tết, mình nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ các cô, nhớ công việc ở nhà, nhớ niềm vui sướng khi thí nghiệm thành công, nhớ một aiđó không bao giờ ở bên mình.
Cái cảm giác bứt rứt, khó chịu, bồn chồn lo lắng, tức giận, bất lực, buông xuôi... đan xen với nhau. Mình không thể vượt qua tính chây lười của bản thân. Phái cố quên đi cái việc mình bị coi thường. Phớt lờ chuyện đó đi nhưng trong mình vẫn cảm thấy bứt rứt, và càng khó chịu hơn khi mình biết rằng người ta coi thường mình là đúng. Không có một người thân bên cạnh, mà kể cả có, mình nghĩ mình cũng khó mà chia sẽ được những cảm xúc của mình. Nhưng mình chỉ muốn có ai đó bên cạnh mình thôi, một ai đó cho mình dựa vào và khóc, một ai đó mở cửa được tâm hồn mình. Mình nhớ nhà. Cái Tết thứ 2 xa nhà. Tết đầu tiên không có gì: không chuẩn bị, không liên hoan, không chơi bời, không tiếp xúc với một người Việt nào. Mình muốn từ bỏ mọi thứ, muốn quay về nhà. Mình mệt mỏi quá rồi.
Đã tìm được một phần câu trả lời cho những gì mình băn khoăn suy nghĩ bấy lâu nay.
"Nếu như tin rằng nỗi con người đều có số phận khác nhau thì mỗi quốc gia, mỗi dân tộc cũng có số phận riêng. Và nếu tính cách của mỗi con người làm nên số phận của họ thì điều đó cũng đúng với một dân tộc.
Số phận của Việt Nam là một số phận nhiều bi kịch, nhiều chua xót ngậm ngùi, nhưng ngoài những lý do khách quan của vị trí địa lý, của thời cuộc lịch sử chi phối đến một quốc gia nhược tiểu, thì chính tính cách của con người Việt Nam đã lý giải cho số phận ấy. Hãy nhìn lại số phận Việt Nam và tính cách Việt Nam.
Ở những kẻ lãnh đạo đất nước, đó là sự ngu muội, chủ quan, duy lý, ích kỷ, tham lam, đớn hèn. Khi phải chọn lựa con đường cho đất nước và dân tộc, họ luôn luôn có những chọn lựa hoặc sai lầm hoặc nửa vời. Còn ở nhân dân, phải đau xót mà nói rằng chính sự bạc nhược, vô cảm và cả thói chia rẽ, thiếu đoàn kết của nhân dân nói chung đã lý giải cho số phận ấy.
Từ lâu rồi những người lãnh đạo đất nước từ trên xuống dưới đã tự cho phép mình né tránh sự thật, chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy và hết sức coi thường nhân dân. Vì coi thường nhân dân, coi đất nước này chỉ là của riêng họ – của giai cấp cầm quyền, nên họ tự cho phép mình thông qua mọi quyết định từ nhỏ cho đến lớn, trong đó có những quyết định vô cùng hệ trọng liên can đến vận mệnh đất nước như những cuộc đàm phán thương lượng với Trung Quốc về lãnh thổ lãnh hải; hay những quyết định có liên quan đến môi trường, sinh thái, sức khỏe, quyền lợi của hàng chục triệu người dân thế hệ hôm nay và hàng bao nhiêu thế hệ sau, kể cả vấn đề an ninh của Tổ quốc như việc ký quyết định cho phép Trung Quốc khai thác quặng bauxit ở Tây Nguyên, cho nước ngoài thuê rừng đầu nguồn, những dự án kinh tế xa xỉ với những số tiền khổng lồ phải đi vay v.v… Nhân dân không có quyền được biết, được bàn bạc, được có ý kiến. Bởi vì đất nước này không thuộc về nhân dân.
Và ngược lại, chính vì biết rằng có lên tiếng trước một điều gì đó cũng là vô ích nên lâu dần, người dân trở nên thờ ơ ngay với chính sinh mệnh của dân tộc mình, đất nước mình. Mọi bức xúc rồi cũng chẳng thay đổi được gì, tốt hơn hết là sống cho bản thân, cho gia đình mình – số đông nghĩ thế và họ đã sống như thế. Họ trở nên ngày càng vô cảm với mọi cái bất công phi lý, mọi cái xấu cái ác trong xã hội.
Có thể nói những căn bệnh nặng nhất của xã hội Việt Nam bây giờ là sự vô cảm, sự nghi kỵ, mất lòng tin – người dân mất lòng tin vào Đảng, vào những kẻ cầm quyền, vào luật pháp, vào lẫn nhau; và một tình trạng không có chuẩn mực, không có ranh giới – tạm gọi là căn bệnh “vô chính phủ” tràn lan trong xã hội.
Khi nhân dân Mỹ chọn Barack Obama, họ đã chọn sự thay đổi – Change, từ khát vọng muốn thay đổi của tất cả mọi người.
Với nhân dân Việt Nam, sự thay đổi còn cần kíp hơn gấp nhiều lần bởi vì đất nước này, dân tộc này đã sống trong sự thua thiệt, lạc hậu về mọi mặt quá lâu và quá lớn so với rất nhiều dân tộc khác. Và khi gọng kìm của nước láng giềng phương Bắc đang từ từ siết chặt bằng cả sức mạnh về quân sự và “quyền lực mềm” về chính trị, kinh tế, văn hóa…
Sự thay đổi đó sẽ đến khi những người cầm quyền đất nước hiện nay (và tương lai) biết sợ sự thật, sợ sự phán xét của lịch sử và sợ nhân dân. Nhưng quan trọng hơn, sự thay đổi đó sẽ đến khi mỗi người Việt Nam biết được quyền hạn và sức mạnh của mình, biết nhục nhã chua xót khi nhìn vào các quốc gia khác và có tham vọng để đất nước, dân tộc mình phải được giàu có, độc lập, con người phải được sống trong tự do, dân chủ, hạnh phúc thật sự."
(nguồn: danluan.org)
Mình cũng mất lòng tin. Mình không muốn sống vô cảm như thế. Nhưng dường như chính mình cũng đang đi theo chiều hướng đó. Mình muốn thay đổi con người mình bây giờ, muốn lên tiếng trước những bất công, những điều phi lý cho dù biết rằng sẽ chẳng đi đến đâu. Có thể bị chê là ngốc nghếch, nhưng mình không muốn là người vô cảm.
Bạn bè bảo rằng mình "bonsevic". Phải, mình là con người luôn "chấp hành chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước". Thậm chí mình còn là đảng viên từ khi mình còn là sinh viên.
Cấp 1, cấp 2, cấp 3, những năm đầu đại học, trong mắt mọi người mình ngoan ngoãn, biết nghe lời. Mình tuân thủ mọi quy định, mọi nguyên tắc một cách cứng nhắc. Mình tin vào cái gọi là "xã hội chủ nghĩa", mình ghét Mỹ, ủng hộ Triều Tiên. Nói một cách nôm na, mình là "cháu ngoan Bác Hồ"
Mình đã thay đổi theo một cách nào đó.
Từ những năm đại học, mình đã chứng kiến những con người thực dụng và đạo đức giả, những kẻ gọi là cán bộ đoàn. Họ co mình cái quyển dạy dõ người khác, cái quyền giao giảng đạo đức cho người khác nhưng bản thân thì ích kỷ, tư lợi và xấu xa.
Ra trường, mình được ở lại trường, tiếp tục con đường trở thành nhà nghiên cứu khoa học như mình hằng mơ ước. Nhưng cuộc sống không phải là một giấc mơ. Những gì mình đã từng nhìn thấy chỉ là giả dối. Những con người mình từng kính trọng đấu đá tranh giành nhau. Để tồn tại được ở đó với vị trí trung lập thôi cũng là điều khó khăn, nói gì đến việc chuyên tâm cho khoa học.
Mình đi du học và tiếp xúc với những luồng thông tin mới, những cái luôn bị che giấu ở Việt Nam hay bị lái đi theo một chiều hướng khác. Và mình đã thay đổi, từ bên trong.
Bên ngoài, mình vẫn là một "cháu ngoan Bác Hồ" nhưng sâu tận bên trong mình có những suy nghĩ riêng, những suy nghĩ mình không thể bày tỏ với bất cứ một ai xung quanh mình. Mình không tin bất kỳ ai.
Sinh nhật tròn 26. Thế là đã 26 rồi, 4 năm nữa là 30. Vẫn là một đứa trẻ trong cuộc đời này. Lạc lõng, cô đơn. Mình không thuộc về bất cứ ai, bất cứ nơi nào. Luôn tự hỏi rằng, sao mình lại khác người đến như vậy. Muốn được yêu thương, muốn được che chở nhưng lúc nào cũng tỏ ra độc lập, che giấu sự yếu đuối của mình.
Cô đơn quá. Giá như có một vòng tay, một bờ vai của ai đó.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn thôi. Sinh nhật cũng như bao ngày đã qua. Tiếp tục đối mặt với những khó khăn. Liệu rằng mình có vượt qua được?
Tôi không thể tự trả lời câu hỏi này? Tôi thực sự, thực sự không biết. Những suy nghĩ về bạn cứ quanh quẩn trong tôi mấy hôm nay. Tôi tưởng đã quên được bạn, nhưng bỗng nhiên, những kỷ niệm đó quay về. Giờ đây, không còn cảm giác vui vui, hân hoan, hạnh phúc và hi vọng nữa.
Tôi ơi, bình tâm lại. Gia đình, công việc, xã hội và cả những mong muốn không thực hiện được của tôi đã đủ làm tôi mệt mỏi rồi. Còn chuyện tình cảm này, gần một năm rồi. Hay để câu chuyện đó ngủ yên đi tôi ơi.
Tối hôm đó, tôi về nhà khi đã gần 12h đêm. Lần đầu tiên tôi về nhà muộn như thế. Đáng lẽ, tôi có thể về nhà sớm hơn, nhưng xe hỏng, và tôi ở lại cùng bạn cho đến khi xe được sửa xong. Đó là một buổi tối mùa thu hay mùa đông nhỉ? Cũng có thể là mùa xuân hoặc mùa hè. Tôi không nhớ rõ thời điểm nữa. Tôi thích bạn từ khi nào? Chỉ còn nhớ cái ngày mà tôi biết, không bao giờ tôi có tình yêu của bạn, một ngày mùa đông.
Cái hôm xe bị hỏng đó, tôi với bạn đi ăn với nhau, rồi đi uống cà phê cùng một người bạn khác. 11h, bạn trở tôi về, xe bị hỏng. Bạn dắt xe và tôi đi bên cạnh. Qua khu chợ, tôi còn nhớ đã nói với bạn rằng, tôi sợ đi một mình buổi tối ở đây. Tôi còn nhớ câu nói đùa của bạn “lớn mới sợ chứ bé thì sợ gì”. Rồi về đến gần nhà tôi, bạn bảo tôi đi về trước còn bạn đi tìm chỗ sửa xe. Tôi không yên tâm. Thật may mắn có người thợ sửa xe đi ngang qua. Bạn bảo tôi về trước, Tôi vẫn ở lại cùng bạn cho đến khi sửa xong. Đó là một buổi tối hạnh phúc với tôi.
Còn những buổi tối nào nữa nhỉ? Tối 20/11, đi thăm thầy về, tôi với bạn đi ăn ốc. Buổi tối đấy tôi đã hi vọng, đã lầm tưởng bạn cũng thích tôi, và tôi chờ đợi ngày bạn nói với tôi. Điều đó chẳng bao giờ xảy ra cả.
Rồi một vài buổi tối 20/11 và tết. Bạn vẫn đèo tôi đến nhà các thầy. Không gì hơn nữa.
Tết một năm, tôi và bạn hẹn nhau đến nhà thầy. Bạn đưa người ấy về quê ngoại, bạn cũng hỏng xe giữa đường. Tôi không biết, đã mắng bạn trong điện thoại, và giận bạn suốt cả tết. Tết đó, bạn và người ấy… có lẽ đã chính thức bên nhau. Tôi vẫn hi vọng….
Đã bao nhiêu lần tôi giận bạn, rồi lại hòa. Lần cuối cùng tôi giận bạn là buổi tối mùa đông hôm ấy. Buổi tối tôi không thể nào quên. Những mệt mỏi, căng thẳng của công việc như tiêu tan khi bạn hẹn tôi đi uống nước. Những tưởng chỉ có hai chúng ta. Rồi biết còn thêm vài người bạn chung. Tôi hơi buồn, nhưng vẫn thấy an ủi vì bạn sẽ đến đón tôi. Rồi bạn gọi điện, nói đến muộn. Tôi tự đi đến quán, nói với bạn là không đến. Và rồi bạn đến cùng người ấy. Sụp đổ…. Tôi cố kìm nén mọi cảm xúc . Không ai biết được tối ấy tôi tổn thương như thế nào. Giờ nghĩ lại tôi vẫn khóc. Nhưng không còn cái cảm giác thất vọng, đổ vỡ như xưa. Ngày trước tôi khóc vì tình cảm đơn phương của tôi. Giờ tôi khóc vì cái gì? Vì tôi không còn thích bạn nữa ư? Phải, tôi còn thích bạn không? Nghĩ về bạn bây giờ tôi thấy trống rỗng vô cùng.
Ngày xưa, cái ngày tôi bắt đầu thích bạn ấy. Đã bao lần tôi cố quên bạn, nhưng không được, và cứ để tình cảm đơn phương ấy lớn lên. Để rồi khi mọi hi vọng tắt hết… Tôi âm thầm thích bạn, và rồi cũng âm thầm đau khổ.
Cũng một buổi tối, đi làm về, lần đầu tiên tôi nhìn thấy sao băng. Và tôi đã ước… bạn và tôi. Sao băng vụt tắt khi tôi chưa kịp ước xong. Chỉ còn vài từ nữa… không kịp. Nếu hồi đấy, tôi ước kịp, liệu rằng tôi và bạn….
Mọi chuyện đã là quá khứ. Giờ bạn và người ấy thực sự là của nhau. Chúc hai bạn hạnh phúc. Còn tôi, tôi đã chôn chặt được tình cảm của mình với bạn. Bạn đã, đang và sẽ luôn là bạn của tôi, một người bạn bình thường như những người bạn khác. Nhưng có một điều, thật không dễ để có một tình cảm như vậy với một ai đó ngoài bạn, có lẽ sẽ chẳng bao giờ nữa….
Tôi phải làm gì đây, phải làm gì? Tôi trở nên vô dụng, yếu đuối. Tôi không có động lực để làm bất cứ việc gì. Thí nghiệm của tôi, bạn bè của tôi, gia đình của tôi. Sao tất cả trở nên vô nghĩa. Cô đơn, lạc lõng. Tôi không thể chia sẻ với một ai. Tôi không thể mở lòng mình được nữa, cho dù tôi rất muốn. Ai giúp tôi đây, ai giúp tôi thoát ra khỏi tình trạng này. Tôi như đang rơi xuống vực sâu, có bàn tay nào níu tôi lại không??? Cố lên tôi ơi, cố lên. Đứng lên nào tôi ơi........
Muốn nổi đóa với bất kỳ ai, không vì một lý do nào cả. Tất cả như muốn chống lại mình. Chán nản mọi thứ xung quanh Mệt mỏi, không đủ sức để la hét, để cáu giận. Co mình lại, không muốn contact với mọi người. Im lặng.... im lặng.... im lặng Hãy để mọi thứ trôi đi Tất cả đều vô nghĩa, chỉ có mình tôi với tôi.
Thế nào là phải, thế nào là trái? Thế nào là đúng, thế nào là sai? Tùy thuộc vào cách nhìn nhận vấn đề của mỗi người. Đọc nhiều ý kiến khác nhau, trái chiều nhau. Đọc để biết, để suy ngẫm, để phân tích, để có cái nhìn đúng về xã hội hiện nay. Thấy nực cười khi có một số người chỉ chê bai, khinh rẻ. Họ tưởng mình trong sạch, tưởng mình là nhất. Có ai đảm bảo sau này họ không trở thành những kẻ mà chính họ đang rè bỉu. Nói dễ lắm, nhưng hành động mới là khó. Làm thế nào để xã hội này tốt hơn?