Blog của người thích cuộc sống không nhạt nhẽo

Luôn luôn welcome :D

Chùa Thầy (RP)

8h 30 phút sáng 03/02/2009…
Me: Tháng giêng là tháng ăn chơi… hay nhất là đi chơi chùa Thầy
Xiêm hv: Chùa Thầy cách đây bao nhiêu cây ông nhỉ?
Me: Khoảng hơn 30 phút đi xe máy, nói chung là gần.
Xiêm hv: Hay…. Đi chùa Thầy chơi đi
Sau vài phút tập hợp lực lượng phản ứng nhanh, quyết định đi gần 30Km lên chùa Thầy được đưa ra chóng vánh..
10h15 phút : Bắt đầu khởi hành
Vượt qua những con đường chật chội, ồn ào trong nội thành Hà Nội, 2 con chiến mã thẳng hướng Láng Hòa Lạc phi tới. Con đường đẹp và rộng thênh thang nhanh chóng kết thúc để cả đội phải trải qua quãng thời gian dài đối mặt với bụi bặm và hiểm nguy. Mình bắt đầu nghĩ, có lẽ nó dài hơn nhiều so với khoảng thời gian 30 phút mà mình đã nói. Nhưng cuối cùng, những ngọn núi đá vôi cũng xuất hiện sau làn sương mờ của một ngày đẹp trời, chúng ta sắp tới đích…
Nhờ có kinh nghiệm đã đi chùa Thầy tròn 1 năm trước, Tuấn được bầu vào vị trí trưởng nhóm đầy tự hào! Cảm giác sung sướng nhanh chóng qua đi, thay vào đó là câu hỏi chưa có lời giải, đâu là đường lên núi? Không để nhóm mất đi niềm tin vào người đội trưởng mẫu mực, mình bèn dẫn bừa đi vào một đường. May mắn thay, qua vài sạp bán hàng rong bát nháo, cổng chùa Hạ xuất hiện, bé xíu với 2 chiếc xe máy dựng ngay trong cổng tựa như nhà nghỉ ở Hà Nội mà mình hay thấy. Thoáng chút bối rối, nhưng thấy người vào ra ầm ầm, cả nhóm cũng quyết định thám hiểm xem sao.
Một thế giới mới mở ra ngay sau cánh cổng, các chị em thanh tú, xúng xính trong những bộ quần áo mới đi trẩy hội trông thật mát mắt. Em đang tạo dáng chụp ảnh, em thì đang thắp nhang, em thì đang cầu mong tình, tiền đến thật nhiều. Nhưng điểm chung giữa các em xinh nhất là quay lại nhìn mình một lát rồi lại e lệ quay đi cứ như thể đến chùa là để tìm được người như mình vậy. Chùa này đẹp biết bao… Thoắt cái, mình đã ở giữa sân chùa Hạ lúc nào không hay, này đào, này quất, này lan rừng rồi những non bộ chen chúc nhau trong khoảng sân hẹp để mời chào những ánh mắt. Bỏ qua chúng, leo từng bậc thềm lên chùa để ngắm những cây cột, những mái chùa, những cánh cửa mang đầy màu sắc của thời gian. Lấp lánh sau những cánh cửa và người cầu lộc trong chùa là những tờ 200đ, 500đ mới cóng. Thi thoảng còn có những tờ 2000đ được kẹp khéo léo vào những bức tượng cổ uy nghi. Chân trước vừa bước vào trong, nỗi ân hận đã tràn trề trong người: mình không biết khấn! Kỳ này về quê quyết tâm nhờ bà dạy cho một chút mới được, còn giờ thì đành chắp tay thì thầm… Mong cho con ra được khỏi trường xây dựng trong hè này… Thất vọng về khả năng khấn vái của mình, tôi bèn quay ra sân ngắm những thứ còn lại và nhờ Quang chụp cho kiểu ảnh với chú sư tử đá. Trông chú ấy béo tốt thế kia chắc thịt dai và ngon lắm.
Thẫn thờ nối gót một bóng Kiều, men theo lối đi dài nhỏ hẹp để bước qua một cánh cửa cũng nhỏ hẹp, cổ kính như dẫn đến thiên đường. Tôi bỗng bừng tỉnh khi trước mắt mình đã là bức tượng hộ pháp bằng gỗ cao 3m đã xuất hiện từ lúc nào. Ngài ấy thật đáng ngưỡng mộ, mới ngồi thôi đã cao vậy, vòng 2 chắc cũng phải đến hơn 300 chứ bộ, hơn đứt cái bụng to của mình. Ngắm nghía một lát các pho tượng, rồi lại khấn để xin ra trường, rồi lại ngắm mà tự nhủ tất cả đều thật đẹp. Đảo qua đảo lại vài vòng, làm vài pô ảnh rồi tinh nghịch đi tìm xem mình giống pho tượng nào nhất. Cuối cùng, tất cả cùng quyết định ra khỏi chùa để leo núi. Chân bước đi mà lòng bồi hồi, ước gì có bóng hồng nào trong kia cũng theo mình bước ra…
Hiện ra trước mắt lúc này là hồ Long Chiểu, với Thủy đình chỉ còn nhấp nhô phần ngọn ở giữa hồ. Bước chân qua cầu Nguyệt Tiên đẹp như trong mơ, cả nhóm bỏ qua những lời mời chào hấp dẫn của hàng quán ven lối để hướng lên núi. Trong lòng biết đường xa nhưng ngẫm lại 2 câu thơ hay lại hừng hực khí thế leo núi.
Gái chưa chồng trông hang Cắc Cớ,
Trai chưa vợ nhớ hội chùa Thầy
Băng qua những bậc thềm đá vôi đã bị bào mòn, những thân cây xù xì trụi lá tôi lại thấy một cái cổng nho nhỏ, hứa hẹn những điều hấp dẫn đang chờ đợi bên trong. Nhưng lần này bỏ qua cái cổng, bước đi thẳng đến những mỏm đá nhấp nhô. Phải leo được quãng khá xa tôi mới lại biết mình đã dẫn sai đường, nhưng cảnh mây núi đẹp quá, phía dưới là cánh đồng bao quanh những ngọn núi nhấp nhô. Tất cả cùng quyết định làm vài kiểu ảnh với những tư thế như thể cả mảnh đất bao la dưới kia là của ta, đàn bò đang gặm cỏ dưới kia là do ta để dành lúc nhỡ bữa,...
Quay lại cánh cổng ban nãy, một quần thể chùa mới lại hiện ra. Chùa tựa lưng vào núi, núi tạo những thế đứng kỳ vĩ cho mái chùa. Những lối đi quanh co, những bậc thềm lên xuống khiến ta có cảm tưởng khi thì ngắm cảnh trên đỉnh mái chùa , khi như ngắm những nhũ đá vôi diệu kỳ dưới động sâu. Có lẽ người xưa cần phải có phép cân đẩu vân để có thể thu được hết cảnh sắc về nơi này. Tiếp tục cất bước theo những bóng hồng duyên dáng, cả nhóm lại men theo sườn núi quanh co để hướng tới hang Cắc Cớ. Chợt đâu đó hiện ra vài chú gà nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn. Đúng là gà ở núi đá vôi có khác, đặc biệt là chú gà trống kia, thân hình thon thả, lông đậm sắc tía, những bước đi bệ vệ mà khoan thai của chàng khiến mấy em gà mái xung quanh thi thoảng lại ngồi bệt xuống. Hơn nữa, chàng ấy chắc phải ngon hơn cả nồi lẩu gà chọi hồi tết mình vừa thưởng thức. Nghĩ để mà quên đi những bước chân mỏi mệt, vừa nặng nề cất bước lên núi những mong tìm được bạn gái sau khi vào hang. Thoắt cái, cửa hang bất ngờ hiện ra trước mắt như thể bồ tát thương tình mà nhấc nó đặt ngay trước lối đi của mình vậy. Ấn tượng đầu tiên quả là... cực kỳ ấn tượng. Dọc đường đi, đã nghe những lời bùi tai rằng sau khi vào hang sẽ có bạn gái, rằng vào hang.. sướng lắm. Vậy mà mình vẫn không khỏi bàng hoàng khi thấy anh chị em vui vẻ cất bước vào, khi ra thì các chàng, các nàng đều mệt mỏi khiến mình liên tưởng ngay đến cảnh đi cày vậy. Phải chăng sự sung sướng khi vào hang nằm ở đằng sau sự mệt mỏi, bơ phờ đó chăng? Mình nhất định phải vào mới được.
Đây ko phải lần đầu vào hang, nhưng mọi thứ với mình như mới, cả nhóm thuê một cái đèn pin. Mặc dù có vài lời đề nghị làm hướng dẫn viên, nhưng do tin tưởng vào khả năng tuyệt vời của Tuấn, tất cả lại quyết định từ chối. Quả là không may khi hướng dẫn viên trong nhóm hôm nay đã mắc phải lời nguyền câm lặng khiến những phong cảnh lạ, những sự tích hay và cả những lời giải thích chỉ thi thoảng xuất hiện trong đầu chàng chứ không thoát ra khỏi cái miệng vẫn oang oang ngày nào kia dù chỉ một câu. Soi đèn bước vào, không thấy gì nhiều hơn bóng tối và những nam thanh nữ tú đang mệt mỏi cất bước đi lên. Hẳn bạn còn nhớ cảnh dũng sĩ Đai xuống địa ngục bằng một cầu thang xoáy chôn ốc để giải cứu công chúa trong truyện Dấu ấn rồng thiêng. Mình cũng đang bước xuống để giải cứu công chúa của mình hệt như thế vậy. Càng xuống sâu, càng giống với những gì mình tưởng tượng, không khí trộn lẫn với hơi thở nồng nặc phả lên từng đợt. Giác quan thứ 8 đang mách bảo nàng bị canh giữ bởi hàng ngàn âm binh, dẫu sao mình đã có vũ khí, chính là cái đèn pin có khả năng bật, tắt ánh sáng trong đêm tối. Một thứ diệu kỳ đến nổi có diêm vương cũng không thể tưởng tượng ra. Vũ khí còn lại là cái di động thì đang mất dần những vạch sóng, đến lúc này mới nhớ là mình chưa hòa mạng Âm phủ.
Cuối cùng, thì những ánh sáng leo lét cũng dần xuất hiện, không khí trở nên đặc quánh như nước mắm Chinsu vậy. Rồi không gian rộng lớn đang mở ra, nhưng không thấy kẻ thù nào cả, có lẽ chúng nhìn thấy bóng mình mà lẩn trốn hết rồi chăng? Cũng đến lúc đó mình bừng tỉnh để làm nốt vai trò hướng dẫn viên. Mắt mình nhìn quanh, khung cảnh xung quanh thật là đẹp, và có rất nhiều thứ mình đã biết, đã nhớ. Nhưng lời nguyền câm lặng đánh vào mình hiệu quả đến nỗi không chỉ lúc đó,mà ngay cả bây giờ mình cũng không thể diễn tả nổi cho bạn. Chỉ nhớ thoảng qua nơi đó bóng Rồng in dấu màu đỏ tía, có đàn đá để thức tỉnh những tâm hồn lạc lối. Ở đó còn có vú mẹ, hay cái gì đó tương tự mà mình cần phải xoa vào để cầu xin sự che chở, cầu cho tình duyên sẽ đến. Nơi đó có những dòng nước mắt ánh bạc lấp lánh ở khắp mọi nơi, như thể đã khóc quá nhiều cho trần gian. Bên cạnh sự kỳ vĩ của thiên nhiên, hay của thần linh còn có những thứ rất mộc mạc với chúng ta. Này thì rác thải, này thì hàng quán bày ngay trong động; đó là một phần của văn hóa chúng ta, thứ mà bạn khó có thể tìm đc ở đâu trên phần còn lại của thế giới, thứ mà chúng ta phần nào đó có thể tự hào…
Bước chân đến giữa động, nhìn lên, động bị thủng một lỗ to tướng. Nghe đâu rằng đây là con đường dấn lên trời, rằng đây là nơi để ta có thể make một cuộc hẹn với thần linh, rằng ta có thể cầu có bạn gái ở đây. Trước không gian uy nghiêm, mình bước từng bước chậm chạp vào giữa luồng sáng, để cho nó soi tỏ tâm hồn tội lỗi này. Mọi thứ như nhòa đi trong mắt rồi đột nhiên mình cảm thấy như đang nhìn vào chính mình, nhìn vào tâm can mình, nhìn vào bản chất con người mình. Lòng bỗng thấy bồi hồi, ngài muốn mình cố gắng tiếp chăng, ngài muốn mình sửa nốt những lỗi lầm còn vương vấn tại đáy tâm hồn mình chăng. Có lẽ vậy, bổn phận của mình là cố gắng, mong rằng năm nay những cố gắng của mình sẽ được thấu hiểu.
Thoáng chút giật mình tỉnh mộng, nhớ tới những người bạn đồng hành. Họ đang dò dẫm khám phá những cảnh sắc nơi này. Ước gì mình có thể phá nổi lời nguyền xấu xa để có thể chỉ cho họ những cảnh sắc đẹp, những sự tích hay,… Thôi, làm vài pô ảnh đã. Trong bóng tối, những ánh đèn flash lóe lên rồi nhanh chóng chìm vào bầu không khí đặc quánh xung quanh. Nó làm mình khó thở, nó làm nhòa những bức ảnh. Nó còn khiến mình cảm thấy rõ sự tồn tại của bản thân, từng nhịp đập khó nhọc, từng bước chân nặng nề, từng chút hoạt động trên cơ thể mình đều thấy rõ. Một lần nữa, khi mình đi tìm ở ngài những điều may mắn cho mình, ngài lại nhắc mình nên nhìn lại bản thân. Và khi mình nhìn lại thì thật khó để hình dung đó là mình. Mình chỉ thấy một gã béo đang tồn tại, hắn thở hắt ra từng hơi khó nhọc và làm rung động cả cái cơ thể đồ sộ. Hắn không làm gì, ngồi đó mong đợi từng chút ân huệ cho cuộc sống. Mình là đây sao, ko một chút sức sống, không bằng một cái cây và rõ ràng nó là bằng chứng cho cái không đáng sống của mình. Mình cần phải thay đổi.
Tâm trạng bồi hồi còn đọng mãi khi mình xuống núi, bồi hồi vì cảnh sắc, vì không khí nơi đây và vì cả những gì mình tìm thấy ở chính con người mình. Biết nói với bạn thế nào nhỉ? Bạn đã đi chưa mà hiểu? Và nếu bạn đi sau khi đọc bài này, bạn sẽ hiểu hơn nhiều điều đấy.

New hair, new life...Hic, nghe cái này theo thứ tự hay... vật vã, cảm xúc dâng trào mạnh mẽ, dồn dập...

Comments

.:: Wind-and-Grass ::.Wind-and-Grass Saturday, March 7, 2009 4:51:47 AM

Hì đầu năm đi chùa cầu may!

Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo Sunday, March 8, 2009 12:36:11 AM

"..Đúng là gà ở núi đá vôi có khác, đặc biệt là chú gà trống kia, thân hình thon thả, lông đậm sắc tía, những bước đi bệ vệ mà khoan thai của chàng khiến mấy em gà mái xung quanh thi thoảng lại ngồi bệt xuống.."
Sao lũ gà mái lại phải ngồi bệt xuống nhỉ? Tôi ko sao hiểu được Tuấn à.
Rất ấn tượng với đoạn cuối: "Một lần nữa, khi mình đi tìm ở ngài những điều may mắn cho mình, ngài lại nhắc mình nên nhìn lại bản thân. Và khi mình nhìn lại thì thật khó để hình dung đó là mình. Mình chỉ thấy một gã béo đang tồn tại, hắn thở hắt ra từng hơi khó nhọc và làm rung động cả cái cơ thể đồ sộ. Hắn không làm gì, ngồi đó mong đợi từng chút ân huệ cho cuộc sống. Mình là đây sao, ko một chút sức sống, không bằng một cái cây và rõ ràng nó là bằng chứng cho cái không đáng sống của mình. Mình cần phải thay đổi"
Bạn xứng đáng để tôi yêu quý & trân trọng chính nhờ ở phẩm chất ấy. Một người trẻ trĩu nặng ưu tư & sống nghiêm túc. Chúc bạn vui, thần linh sẽ độ trì cho ước mơ tốt nghiệp của bạn cuối năm này. Tôi tin vậy.
Thân mến!

Trần TuấnTuanktxd Tuesday, March 10, 2009 1:55:57 AM

@ Wind and Grass: Đi chùa cũng khá hay, ít nhất là để tận hưởng một không khí khác với sự ồn ào, náo nhiệt hàng ngày.
@ Nhulamotgiacmo:
Cảm ơn Likeadream nhiều vì comment rất hay này!
Chuyện gà mái nằm xuống là chuyện tế nhị, T xuất phát từ nông thôn nên biết khá rõ điều này, cứ kể cho những người khác vào đọc blog biết nữa vậy wink: Bình thường, khi con gà mái đang trong thời kỳ đẻ trứng, lang thang trong vườn và gặp một chú gà trống. Chú gà trống sẽ đi lân la gần con gà mái, và xõa một bên cánh sát xuống đất ( hay là một hành động gì đó tương tự) để rủ rê em gà mái kia. Được một lát rồi chàng ta "đuổi", em gà mái nếu có hứng thì chạy tùm lum để thử sức anh chàng kia. Nếu em gà mái cảm thấy anh ta đạt "tiêu chuẩn" sau quá trình rượt đuổi thì sẽ không chạy nữa mà nằm bệt xuống, xõa cánh ra. Chú gà trống nhảy lên lưng em gà mái, và... là lá la hôm sau ta sẽ có một quả trứng gà có " sự sống" bên trong. Nếu không có quá trình đó thì những quả trứng đẻ ra sẽ không thể nở thành gà con bigsmile bigsmile!
Cảm ơn những lời động viên sâu sắc của Like a dream, T vẫn luôn cố gắng sống tốt hơn. Nhưng để cho phù hợp với tuổi tác, T cũng đã vô tư hơn, sống mạnh mẽ và thoáng đạt hơn rất nhiều!

Nguyễn Hồng Minhhongminh1288 Wednesday, March 11, 2009 11:50:01 AM

wuây, điểm chung giữa các em xinh nhất là quay lại nhìn Tuấn bigsmile? Sướng ghê bigsmile

Trần TuấnTuanktxd Wednesday, March 11, 2009 3:53:35 PM

T viết vậy cho vui thôi, chứ đâu có phúc đó hi

Nguyễn Hồng Minhhongminh1288 Thursday, March 12, 2009 5:06:49 AM

hjhj, chắc chắn là phúc đó nhưng mừ cứ cố giấu rùi ^^ wink smile

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30