Truyện cực ngắn [copy]
Wednesday, 7. May 2008, 10:56:00
Nguyên Vũ
Xí nghiệp giảm biên anh lâm cảnh hưu non. Nghe lời vợ anh đồng ý mở quán. Có điều, mỗi khi trẻ con trong xóm đến mua hàng mà hỏi chị Thắm - tên cô gái rượu - thì anh... lại giật mình.
... Vì lớn hơn chị một con giáp, mà chuyện tình hai người gặp lắm ba đào. Gia đình cấm tiệt, không cho chị gặp anh. Nhưng cuối cùng vẫn lấy được nhau. Khi ấy, anh có mẹo hay: nhờ trẻ con đến mua hàng nhà chị bí mật trao thư. Không gặp nhau nhưng vẫn... vững tình hình.
Giờ. Ngẫm chuyện xưa, anh cười một mình. Tâm đắc câu: " Có tật giật mình " mà cổ nhân đã dạy!
Ăn cá
Nghi Huyên
Hai con cá chiên béo ụ choán gần hết cái đĩa.
Cô em dâu ngồi tỉ mỉ gỡ từng cái xương cho con trai.
- Ôi trời! 17 - 18 tuổi, cao hơn mẹ cả cái đầu rồi mà còn vậy sao ?!
- Chứ mẹ mua cá gì ốm nhách sao con ăn!
Cậu em tôi thở dài:
- Chỉ tại mẹ nó thôi! Nhớ ngày xưa tụi mình…
Ừ! Ngày xưa hôm nào mẹ mua được chén tép mòng hay mớ cá lòng tong là bữa cơm của mấy mẹ con rôm rả hẳn lên!
Ăn cay
ĐTXU
Lúc tôi còn nhỏ, món ăn nào mẹ lỡ tay để ớt, tôi ăn không được, ngồi khóc. Mẹ dỗ dành mãi.
Tôi lớn lên và lập gia đình. Bữa ăn thường bị ngắt quãng nhiều lần vì phải lo cho con. Cơm canh nguội, ăn không nổi, tôi đành cho vào tí ớt để dễ nuốt. Mãi thành thói quen.
Anh Hai
Tường Vy
Anh Hai về quê ăn Tết sau cả năm dài làm ăn xa xứ. Anh mua nào quà, nào bánh, mứt cho ba má, biếu bà con dòng họ mỗi nhà một ít. Mấy đứa trẻ cừ ríu ra ríu rít xoắn lấy anh. Má bảo: "Để anh Hai nghĩ ngơi cho khỏe, đường xa mệt lắm". Nhưng thằng lớn cứ nhất định đòi qua Tết theo anh vào Sài Gòn đi làm.
Anh cười mà trong lòng xon xót. Nó còn chưa hiểu thế nào là cuộc sống mưu sinh rong ruổi nơi xứ người.
Ba
Nguyên Duy
Xưa, nội nghèo, ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà ng hỉ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ mội
Bà già trầu
Thanh Sơn
Thời nay ít ai ăn trầu, làng tôi chỉ còn dăm ba người, trong đó có bà tôi thường gọi là bà Hương Trầu. Thói quen ăn trầu đã tạo cho bà cái tiếng.
Thương bà lụm cụm mua từng lá úa vàng, chú tôi trồng một giàn ven tường, thân leo bám sum suê, lá to tròn xanh mượt. Dàn trầu là khung trời cổ tích tuổi thơ tôi.
Bà mất đi, giàn trầu úa tàn theo thời gian. Ngày giỗ đầu năm, trên bàn thờ không đơm lá trầu nào, chạnh niềm nhớ tiếc những ngày xưa, tôi thầm gọi: “bà ơi!”
Bà nội
Thúy Bắc
Ba và chú giận bà nội nên bà phải ở riêng một mình trong căn lều nhỏ. Hàng ngày, tôi mang cơm ra cho bà. Ngày đó, tôi đã chín tuổi nhưng vẫn bắt bà phải đút cơm.
Năm sau, bà bị bệnh gan, cái bụng chướng lên. Tôi mang cơm ra cho bà nhưng ba tôi không cho, thấy ba tôi xách cơm vào, bà hỏi:
- Thế thằng Cún đâu?
- Tôi không cho nó mang cơm sang nữa, sang đây bà đút cơm cho nó, nó bị lây bệnh thì sao, bệnh gan là hay lây lắm.
Bà không nói gì, chỉ im lặng xúc vài miếng cơm. Hơn một tuần sau, bà mất.
Ba tôi
Mẫn Hà Anh
Ngày Má tôi còn sống. Ba tôi, ông cứ cằn nhằn: Bà hút thuốc nhiều quá, ảnh hưởng tới sức khỏe.
Má tôi tức, ngồi riêng một góc đốt thuốc, im lặng.
Nay Má tôi mất, ra thăm mộ, tôi quên thuốc lá. Ba tôi gắt, bắt phóng xe mua bằng được. Nhìn làn khói thuốc lặng lẽ, nhẹ bay lên từ điếu thuốc cắm trên bát hương, ông khấn: Tội cho Bà. Lúc sống, tôi ngăn cản, ì xèo. Bây giờ Bà mất rồi, tôi "thắp" cúng Bà cả bao. Tôi thương... mong Bà nhận cho.
Bà tôi
Lê Xuân Hòa
Thủa ấy khổ lắm, hàng năm vào tháng bảy mưa dầm, nhà túng thiếu phải vay hàng xóm từng bơ gạo. Mẹ thường nấu cơm nhão cho Bà dễ ăn. Tôi cằn nhằn mẹ. Bà bảo đi xin miếng vôi trầu. Tôi ấm ứ. Bà lọm khọm chống gậy đi. Khi về trời mưa Bà ốm cả tuần. Mẹ nấu cháo cho Bà, khói se mắt, chặc lưỡi: Bà già rồi mà còn khổ!
Bà mất. Tôi xa nhà, ăn cơm bụi chợt thấy dáng ai còng - miếng cơm bỗng khô khốc, quán không khói mà cay cay .
Bàn tay
Võ Thành An
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.
Bàn tay mẹ
Thủy Lâm Sinh
Cắt móng tay cho mẹ. Con chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương. Những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rữa cho con, vỗ vào mông để con tròn giấc ngủ.
Áo con lành nhờ bàn tay mẹ. Con đói lòng bàn tay mẹ đút miếng cơm nhai. Giờ hai bàn tay mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương mẹ vô cùng.
Bánh bông lan
Thanh Vân
Hồi nhỏ, mỗi lần bà làm bánh, tôi cứ quanh quẫn bên cạnh. Tay bà thoăn thoắt đánh trứng, trộn bột… Khi cái nắp khuôn được giở lên, những chiếc bánh vàng tươi hiện ra. Nhìn thôi cũng tưởng tượng được vị ngọt, thơm, mềm xốp…!
Lớn lên, đi học xa, lâu lâu được về quê. Bà lưng còng vẫn tất bật với trứng, bột làm bánh cho cháu. Cắn chiếc bánh có vị khét, phải lấy lưỡi lừa vỏ trứng, tôi luôn miệng: "Ngon quá ạ!". Bà cười, ở đáy mắt có giọt nước trong veo!
Bên sân
Nguyễn Thị Quyên
Một khung trời vàng rơm. Chút nắng cuối cùng hắt qua cửa. Nhà tôi - buổi chiều tà. Lũ trẻ chăn trâu chúng tôi thường tụ tập lại, dàn trận đánh nhau. Nó ngồi co ro, run rẩy tội nghiệp. Cơn bệnh tim của nó đã cướp mất cái quyền làm trẻ con như những đứa trẻ cùng xóm chúng tôi, dù chỉ trong một trận đánh giả. Nhà nó nghèo lắm, nhưng nó ngoan, nó luôn bảo với chúng tôi về lời dặn của mẹ nó: "Khi nào mẹ có tiền để chửa bệnh, rồi con hãy chơi cùng chúng nó".
Chiều vàng. Nắng sắp tắt. Không còn nó ngồi xem chúng tôi dàn trận nữa. Mẹ nó thẩn thờ ngồi bên bát nhang. Tôi cay sống mũi, thế là bên sân nhà tôi không còn một đứa trẻ chăm chú nhìn chúng tôi thèm thuồng.
Bi kịch
Huỳnh Thanh Vân
Sạp anh chị ít khách vãng lai, ế ẩm, vốn cạn dần, nợ nần chồng chất. Anh mượn rượi giải sầu, sanh tật đánh vợ. Chịu đòn không thấu, chị làm đơn ly hôn. Bạn bè giải hòa, góp tiền cho chị mượn vốn không lãi. Chị bỏ hàng, chia giá sỉ cho người bái lẻ đầu chợ, nhờ vậy đắt khách. Anh bỏ rượi, giúp vợ tần tảo năm, sáu năm dài, nợ trả xong, nhà có đồng ra đồng vào, con cái học giỏi. Chị vui chưa kịp nở nụ cười, cơn đau ập đến… Cầm đơn thuốc trong tay chị ước gì mình dốt, không biết đọc hai chữ: ung thư.
Bố
Phùng Thành Chủng
Bố nghiện rượu. Nhà nghèo, mẹ vẫn lo cho bố đủ ngày ba bữa. Được cái, chưa bao giờ thấy bố say. Ngược lại, rượu vào, hình như bố tỉnh ra ...
Không hiểu bố,một lần tôi bảo: "Bố uống ít thôi!". Bố nhìn tôi, mặt bệch ra. Mẹ chạy vào: "Ai cho phép con được nói với bố như thế ?!"
... Tôi đi làm xa. Bố mất. Ngày giỗ đầu, tôi mua một chai rượu tây trị giá tương đương hai chỉ vàng. Hết tuần nhang, mẹ bảo hạ mâm. Nhìn chén rượu rót cho bố vẫn còn nguyên, tôi khóc.
Bố là mẹ
Hữu Thành
Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Hôm nay sau giờ giảng, tôi hát cho các em nghe… “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi…”
Tôi nói với các em: “ Chúng ta thật hạnh phúc khi được ở trong vòng tay mẹ”.
Có tiếng khóc ở góc lớp. Tôi đến cạnh em hỏi:
- Sao con khóc
- Con nhớ Mẹ! Đứa bé đáp ngập ngừng
- Mẹ đâu?
Nhìn theo tay đứa bé, tôi thấy một người đàn ông nước da đen sạm đang đứng trước cổng trường.
Bồi
Nguyên Duy
Ra trường. Thất nghiệp. Quẫn. Nó xin làm bồi cho một quán nghệ sĩ.
Muốn tạo cho quán một phong cách khác hẳn, ông chủ quy định phải gọi người thân và bạn bè của ông bằng "cậu", "mợ" .
Ngày kia, ông dẫn về mấy người bạn, gọi nó lấy nước mời khách. Tay rót nước, miệng cười xã giao, nó nhanh nhẹn:
- Mời cậu, mời mợ ...! Chợt có tiếng gọi "T." .
Nó cố nhìn dưới ánh đèn mờ. Thì ra cô bạn cùng khóa.
Nó khựng người, chua chát. Cũng là cử nhân cả, mà sao...!
Bông điên điển
Nguyễn San
Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.
Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.
Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.
Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.
Bóng nắng, bóng râm
Nguyễn Thiên Ý
Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
- Nhà ngoại ở cuối con đê.
Trên đê chỉ có mẹ, có con
Lúc nắng, mẹ kéo tay con:
- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.
Con cố.
Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:
- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.
Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?
Trời vẫn nắng, vẫn râm...
...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.
Bữa cơm trưa
Nguyễn Thị Nga
Hôm nay, khi đang ăn trưa ở một quán bình dân, tôi thấy một bác bán đồng hồ treo tường dạo., khoảng gần sáu mươi tuổi cũng ghé vào. Nhưng bác ấy chỉ gọi một ly trà đá, rồi lấy ra một bịch bốn năm củ khoai lang nhỏ ngồi ăn. Nhìn vẻ mặt khắc khổ và mệt nhọc của bác, tôi thấy nao lòng.
Bất giác, tôi nghĩ đến ba tôi nay cũng đã gần sáu mươi tuổi. Vẫn với túi đồ nghề thợ hồ, ba lặn lội khắp nơi, chắt mót từng đồng gửi về cho tôi ăn học. Đã bao giờ tôi chợt hỏi đến bữa cơm trưa của ba ...
Bức thư không có thư
Nguyễn Doãn Sơn
Năm 1971, chiến tranh ác liệt. Tôi thành một binh nhì, khi chưa tròn 17 tuổi.
Mồng 3 tết, trực ban báo có khách. Thật sững sờ, khi thấy bố. Lặn lội hơn 1000 km, ăn xong bữa cơm chiều với con, ông lại tất tả ra ga cho kịp chuyến tàu đêm.
Sau tết, tôi nhận được bức thư không có thư. Gửi từ ga Yên Viên. Có 2 đồng rưỡi và vài dòng viết vội trong phong bì. Đó là tiền lì xì cho tôi sau khi mua vé tàu về cơ quan của bố.
Bức Tranh
Tăng Khắc Hiển
Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
Mười năm
Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
Vầng trăng khuyết đi một nửa…