Cố gắng quên người mình yêu cũng giống như cố gắng nhớ người mà mình chưa bao giờ gặp

"Yêu thương ko có nghĩa là ôm hôn chiều chuộng, mà còn 1 cách khác là âm thầm dõi theo, bảo vệ từ xa ..."

Subscribe to RSS feed

Mình từg nghĩ A thật lòg yêu mình! Rốt cuộc tất cả chỉ là hư ko...

tình bạn? lợi ích? tình bạn? lợi ích????

Rốt cuộc hôm nay cũg đc chứg thực chuyện mình bị đâm sau lưg là thế nào! Bị đâm mà ko thể fản kháng! Bị đâm 1 cách đườg hòag, côg khai đến nỗi chỉ còn cách há hốc mồm mà chịu đựg!
Buồn wá! Cùg học, rồi cùg làm việc, vì sao fải đối xử với mình như vậy? Người ta nói đúg, chẳg thể nào biết đc lòg dạ ng khác, nếu ko đụg chạm đến lợi ích hay cá nhân! Mình thấm thía câu nói này! Coi như 1 bài học đi!

Vô Đề

" Thật khó tìm thấy nỗi buồn thể hiện trên gươg mặt anh
Dưới cơn mưa này, anh đag đuổi theo giấc mơ nào?
Cố che dấu để một mình chốg chọi với nỗi cô đơn,
Và cố ngăn cho dòg nước mắt thôi rơi
'Bản thân vẫn đủ nghị lực cho dù có bao đau khổ'
Là câu nói cả anh và em đều tự nhủ với mình
Cho dù cuộc đời dẫn ta đến nhiều ngã rẽ, nhưg ko hiểu vì sao,
Cả hai ta đều chọn lối đi này,
Giây phút khiến em cảm thấy hạnh phúc ngập tràn
Chính là lúc nhữg suy nghĩ của em hướg về anh
Em tin chắc rằg trog ánh ság rực rỡ này của bầu trời
Anh sẽ hiểu được tình cảm mà em đã gởi trọn nơi đây..."

Lập gia đình ...

Vậy là mình đã 26 tuổi, cũg đã đủ tuổi lập GĐ rồi nhỉ?! Nhưg sao đối với mình, mình luôn có cảm giác mình chưa sẵn sàg. Nếu có thứ gì trên đời này khiến mình bất an, ko tin tưởg nhất chính là hôn nhân. Mình ko tin tuổg vào thì tươg lai của tình cảm, chẳg 1 ai chắc chắn về bản thân mình trog 10 năm sắp tới cả, huốg chi là tình cảm. Gắn bó suốt đời với 1 con người sao? Lấy chồg cũg như 1 canh bạc, hên xui vậy thôi. Chưa kể đến vấn đề con cái, nuôi dạy 1 con người ko đơn giản chút nào. Ừ, ko phải cứ là con đói thì cho an, khát thì cho uốg, lạnh thì đắp chăn, bệnh thì cho uốg thuốc, đâu đơn giản thế. Mình ko có chút tự tin nào, 26 cũg vậy, 30 cũg vậy... Có lẽ cs độc thân hợp với mình hơn.

Bay...bay...và bay...!!!

Đã lâu rồi ko ghi blog, dạo này mình bay nhiều wá, gặp khách còn nhìu hơn gặp mẹ thì thôi chứ! Bay mới có 5 tháng mà đã biết nghề này nó "xươg" thế nào, thật ko dễ nuốt. Cũg may còn nhữg ng bạn bên cạnh, nếu ko chắc cũg điên mất! Dạo này TV của VNA có nhiều scandal wá! Từ chuyện anh Tùg 6 đâm chết CSGT, tới anh Tiến 8 vướg chuyện buôn lậu của ng mẫu Vĩnh Thuỵ, buồn! Mình từg gặp ảnh, dễ thuơg, nhanh nhẹn, đúg là số má! Dạo này thân thể bất an, ság HCM, tối Hanoi, sáng 30 độ, chiều 18 độ riết rồi bệnh luôn, mai đi khám! Haizzz... Chúc cả nhà cuối tuần zui zẻ!

Ký ức...chìm trong ký ức...

Đêm nay tâm trạg mình rất tệ! Vốn bthuờg nó đã đủ tệ rồi, giờ còn tệ hơn. Mình vừa nhâm nhi ly rượu trên tay, vừa nhớ lại chuyện cũ, và qđ viết ra hầu như tất cả, chỉ trừ nhữg chuyện mình đã chôn dấu và muốn wên mà thôi.

Đầu tiên là gì nhỉ? À, là người có ý nghĩa với mình nhất: Phong.

Mình biết P từ nhỏ, hai đứa cùg lớn lên, cùg học, cùg là bạn. P đã ở bên cạnh mình suốt chừg ấy năm, chăm sóc mình, lắg nghe mình nói, nhữg chuyện ngốc nghếch của con gái, nhữg chuyện làm mình buồn... Người ta nói nhữg thứ bên mình, mình ko hề bít wý trọg, đến khi mất rồi mới nuối tiếc. Cái ngày mà mình đau khổ nhất, là ngày P chết trong tay mình. Ai cũg thôg cảm, cũg khuyên bảo mình hãy cố vượt wa, rằg nếu là P thì cậu ấy sẽ ko muốn mình như vậy..., nhưg ko ai biết, cũg ko ai muốn biết, cậu ấy chết vì mình, vì để bảo vệ mình mà thôi. Ngốc ơi, tớ ko xứg đág đc sốg đâu. Cậu hãy nhìn xem, tớ bây giờ sốg có khác gì đã chết đâu? Tớ ko có ước vọg, cũg ko có hy vọg. Nothing! Cái cảm giác khi người mình, tay mình, mặt mình đều dính đầy máu của P khiến mình fát bệnh! Mình gặp ác mộng suốt hai năm, rồi bị trầm cảm. Phải uốg thuốc điều trị tới 4 năm liên tục, gặp BS tâm lý... Rồi đối diện hai cuộc thi wan trọng, mình wả thật ko nhớ mình đã vượt wa nó thế nào nữa.

Rồi cũg đến lúc mình gần như thoát đc mớ bòg bog đó. Và mình gặp gỡ 1 người con trai khác, ng mà mình hy vọg có thể giúp mình: L

Ừ, lúc đầu mình thấy hp. L khiến mình thấy thật đặc biệt, nhữg màn lãng mạn làm mình ấm áp. Nhưg cuộc vui cũg ko kéo dài lâu. L gặp rắc rối trog cv, anh ấy căg thẳg, mệt mỏi, mình có thể thấu hiểu, nên mìh chỉ có thể lặg lẽ ở bên anh, an ủi anh, thế nhưg fần lớn là mìh chịu đựg anh thì đúg hơn. Anh trở nên cáu gắt, hay nổi giận, mình nhìu lúc ức wá, chỉ biết khóc. P từg nói, đàn ôg mà làm fụ nữ rơi nước mắt vì mình, thật thất bại, cũg ko xứg với người PN ấy, bởi PN sanh ra là để được che chở và yêu thuơg. Có đúg ko nhỉ? Dù sao thì L càg ngày càg tệ, anh nói nhiệm vụ của mình là làm anh hết buồn, nếu anh buồn mà mình ko làm gì thì là mình có lỗi. Mình cắt kiểu tóc khác, anh càu nhàu cả ngày, dùg cả ánh mắt chán ghét để nhìn mình. Anh nói mình trôg thật xa lạ, ko fải ng con gái mà anh yêu lúc đầu, và bắt mình đổi lại kiểu cũ. Mình thấy ngột ngạt... Mình có cảm giác nếu anh ko kiềm chế đc cơn nóg giận của anh, dám anh có thể đánh mình lắm. Mình sợ...mình qđ chia tay anh, nhưg mình sợ fải nói với anh điều đó.

Ly rượu cạn fân nửa rồi...

Cuối cùg mình cũg đã tìm đc lý do để chia tay L: mình đã có tình yêu khác! Mình muốn mượn T để có 1 cái cớ, và cũg đc anh đồg ý. Lẽ dĩ nhiên L ko chấp nhận đc chuyện này và đã lồg lộn lên. Đối với L, anh coi mình như "ng đàn bà của anh", nên chuyện mình có ng khác là sự sỉ nhục vào cái tôi của 1 thằg đàn ôg trog anh. Vậy là anh ra sức thuyết fục mình, rằg mình đag fạm fải 1 sai lầm như thế nào. Rằg T đang lừa dối mình thôi, chỉ có anh là thật lòg wan tâm và muốn tốt cho mình. Và L ra sức thuyết fục mình hãy tin rằg T là người xấu xa thế nào... (Đầu óc tời bg đag bừg bừg, rượu bắt đầu fát tác rồi đây!) Dĩ nhiên mình vẫn duy trì ý kiến của mình, và anh chịu thua.

Nhưg có 1 điều mình ko ngờ là T lại thích mình, thật sự thích. Ừ thì ở bên a mình ko thấy áp lực j, giốg như 1 luồg gió mới. Sau 4 tháng mình qđ wen T. Khi ấy mình cảm thấy rất tuyệt. T rất dịu dàg, lại rất chiều mình, có điề anh hay nhậu nhiều, mình khuyên khoài mà vẫn vậy. Rồi sau hai năm mình wen anh, anh qđ tách ra hùn vốn cùg vài ng bạn mở cty du lịch riêng, Sacom Tour. Nhưg tiếc là sau 1 năm hoạt độg, cty fá sản, tiền vốn của anh mất sạch, a lại còn fải trả nợ, vậy là 1 mình mình nuôi anh nhữg hai năm bằg tiền lươg của mình. Lúc ban đầu mình nghĩ a đag khó khăn, mình ko thể hẹp hòi. Thế nhưg lâu dần mình fát hiện anh rất hay sỹ diện hão. Ko có tiền nhưg luôn ra vẻ ta đây giàu có. Ngay cả IPhone của mình cho anh mượn xài, anh cũg bán, lấy tiền đổi ĐT khác cho anh mà ko bàn với mình 1 tiếg, giốg như chuyện đó hay chuyện mình nuôi anh là 1 chuyện mình fải làm vậy. Mình thấy mệt mỏi, khi mẹ mình cứ hỏi tiền lươg mình ko để dành hay sao mà cứ thấy mình thiếu hoài. Rồi khi anh thôg báo anh đã trả xog nợ, cũg là lúc mình qđ rời xa anh. Mình ko thể phó mặc cuộc đời của mình trog tay 1 người đàn ôg như vậy. (Đầu óc mình đag way cuồg... Say thật rồi!)

Vậy là bây giờ mình tự do, nhưg đồg thời lại cảm thấy bản thân dần trở nên vô cảm. Mình ko thấy ng đàn ôg nào vừa mắt mình cả. Mình thấy chán ghét nhữg tên đàn ông đó. Diza nói đúg, chứg trầm cảm của mình có lẽ từ nhữg kẻ điên khùg này mà ra. Đàn ôg bên mình ko hề thiếu, nhưg toàn nhữg kẻ điên khùg thôi! Ví dụ như hồi mình đi bơi, gặp 1 tên cứ bám riết lấy mình. Đúg là 1 tên mê gái chính hiệu. Tò tò theo mình 1 time thấy mình ko có fản ứg gì, vậy là cua nhỏ khác, xog lại nói với nhỏ đó là mình thích hắn mà hắn ko chịu.... đúg là đàn ôg thối tha! Xui cho hắn là chị gái của nhỏ đó với mình lại thân nhau. Vậy là mình ko thèm để hắn vào mắt. Làm bạn cũg ko xứg. Rồi 1 time sau hắn gặp laiị mình, đột nhiên way sang tấn côg mình dữ dội, tìm đủ mọi cách cua mình, có điều mình thấy hắn là buồn nôn. Từ sau lần đó mình trốn luôn! Khỏi bơi biếc gì. Vậy mà số ĐT của mình cũg bị hắn biết, thế là nhắn tin, gọi ĐT, ý muốn ko từ bỏ chuyện làm bạn với mình, vv và vv. Mình ko trả lời 1 cú ĐT hay tin nhắn nào, vì hắn ko xứg. Vậy mà hắn nhắn tin, nói là dù mình i lặg, nhưg hắn sẽ ko từ bỏ... đúg là dai như đỉa mà! Ta mặc kệ, mi cứ nằm mơ! Muốn làm bạn của ta hả? Kiếp sau sau sau sau sau sau và sau nữa hãy tính nhé!

Còn 3 ng nữa. Nhưg hết xí wách rồi! Xỉn rồi!

Cố gắng wên...

Khi cố gắng wên 1 người, phủ nhận sự thật rằng ng ấy đã từng tồn tại, đã từng wen biết mình, từng có 1 vị trí rất wan trọng với mình, từng khiến mình đau khổ,... nhưng lại nhận ra mình ko làm được. Lại cố gắng wên, lại ko làm đc, rồi lại thử, thất bại, rồi thử, rồi thất bại... Có phải là ngu ngốc lắm ko? Khi đã 7 năm ta cố gắng làm điều gì đó, rồi nhận ra nó thật vô ích. Vậy fải đối diện thế nào?
Có rất nhiều ng khuyên mình hãy wên đi, hãy tiếp tục con đường của mình. Mình đã thử, và đã thất bại! 7 năm để wên nhưng ko thể! Cả tuổi trẻ của mình đã biến mất cùng ng ấy rồi. Đôi lúc mình thấy rất cả kích những lời khuyên như thế, nhưng mình tự hỏi họ có thật sự hiểu đc mình đang nghĩ gì, có cảm nhận đc nhữg gì mình từg cảm nhận ko?
Ai nói thời gian có thể xoá nhoà tất cả những đau khổ? Có những nỗi đau sâu thẳm ko thể xoá nhoà. Dù là khi ta cười, ta nói chuyện, ta ăn hay ta uống, nó vẫn ám ảnh ta ko rời. Ám ảnh ta trong từng suy nghĩ, từng lời nói, từng hành động,... khiến ta thấy nhức nhối...
Có những fản xạ đã dần hình thành. Ví dụ như đi ngoài đường thấy những cảnh ko nên thấy, là lại tự động cả ng run rẩy, đành tự vòng tay ôm lấy mình, chỉ sợ mình có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Đã sắp bước sang năm thứ 8 rồi. Mình bây giờ ko còn dễ xúc động, cũng ko còn thấy khẩn trươg như lúc đầu. Vậy mà sao mình cảm nhận nỗi đau vẫn cứ đag dần dần ăn sâu trog lòg, dần dần gặm nhấm tất cả xúc cảm.
Có những lúc mình tưởng như mình đã thật sự wên, khiến mình thấy rất mừng, thấy như được jải thoát. Vậy mà rốt cuộc đó ko fải wên, chỉ là mình cố ko nghĩ đến nó mà thôi.
Bạn bè nói mình cứ thế này, sao mà tìm thấy tình yêu đây? Làm sao mà có thể cho mình 1 cơ hội, và cho ng khác 1 cơ hội đây khi mình cứ nghĩ về anh và làm 1 fép so sánh?
Nhưng wả thật mình đã cố gắng...mình mất 3 năm để có thể vượt wa chuyện này. Để có thể thấy mình bình thường như bao nhiêu ng khác cho dù trong lòng đã tan nát ko còn gì. Mình đã có thể bình tâm, để khi nghĩ vì anh, mình ko còn thấy nhói đau trong tim nữa. Nhưng wên anh, là điều mình ko làm được!
Nhưng trong Phật pháp có nói: khi trong lòng nghĩ đến 1 vấn đề ta ko muốn nghĩ, thì đừng áp chế bản thân dẹp bỏ nó, mà hãy wan sát nó, cho đến khi nó biến mất. Ừ thì mọi chuyện đành thuận theo tự nhiên vậy.

chán nản...

Có người khuyên mình, là hãy biết quý trọng và nâng niu những gì mình đang có. Vậy mà mình snghĩ hết cả ngày hnay, vẫn ko thể tìm ra xem cái gì đối với mình là quý trọng, là đáng để nâng niu. Cả cuộc đời mình, chỉ toàn là sự sai lầm, là thất vọng. Rốt cuộc mình có cái j???
Gia đình sao? Một gia đình ko có hơi ấm, ko có tiếng cười, cũng ko có gì lưu luyến, vậy có đáng trân trọng ko?
Tình yêu ư? Mối tình đã wa, có giữ lại cũng chỉ còn chút hoài niệm. Huống chi mình lại muốn wên nhiều hơn muốn nhớ. Vậy có đáng để trân trọng? Có đáng để nâng niu?
Mình cảm thấy mình lại bị trầm cảm nữa rồi. Ba năm trời dùng thuốc chống trầm cảm, những buổi trị bệnh cùng BS tâm lý còn chưa đủ sao? Lẽ nào mình lại bị trầm cảm lại??? Vẫn biết là dốc đá mà vẫn trượt sao? Mình ko chắc lần này mình có thể dừng được. Mình thấy mình đang dần mất đi khả năng khống chế bản thân để đừng rơi vào trầm cảm.
Mình thấy chán nản, tuyệt vọng...

Ba ơi...

Tối hôm wa ba mình bị té trong toilet, nguyên cái hông bị bầm, từ hôm wa tới giờ xoa bóp cho ba mà mình thấy xót xa. Dạo này ba ko thể ăn cơm, chỉ có thể ăn cháo. Mình thương ba wá, nhưng ngoài chuyện xoa bóp, có thể làm j bây giờ? Rốt cuộc ung thư giai đoạn cuối có thể tàn phá con người đến như vậy hay sao? Nhìn ba bây giờ già yếu, từng ngày uống cả đống thuốc, nuốt thì khó khăn, mà một ngày uốg tới 120 viên thuốc, đến mức uống nước còn nhiều hơn cháo, vậy là ói. Lạy trời phù hộ, cho ba con ăn được, ngủ được, ko đau đớn j... Mình còn nhớ rất rõ, hòi nhỏ mình hay được ba để trên vai mà đi, cảm thấy mình thật cao, thật vui khi nhìn mọi người từ trên xuống. Rồi khi ba làm cho mình cái diều đầu tiên, dù mình ko biết thả thế nào. Có những lần đi tàu viễn dương xa nhà cả tháng trời, khi về ba đều mua cho mình những món wà kỷ niệm của những địa phương đó. Chính vì như vậy, mà mình muốn vào hàng ko, mình ko thể đi biển được, thì mình sẽ bay. Mình sẽ tiếp nối ba, sẽ đi khắp nơi, sẽ đến những vùng mà ba mình đã tới.
Ba ơi, ba còn chưa thấy người yêu của con mà!
Ba còn chưa thấy con lập gia đình mà!
Còn chưa thấy cháu ngoại của ba mà!
Ba hãy cố lên ba nhé! Con biết ba kiên cường lắm mà!
Dù là khi xạ trị, cháy hết cả da cổ, nhưng ba vẫn ko than tiếng nào. Con biết ba kiên cường lắm mà!
Ba ko được thua đâu đó!

Mệt mỏi... môn đăng hộ đối...

Dạo này đau đầu vì stress thường xuyên wá. Thật ko có biện fáp chấm dứt chuyện này, chỉ đành chịu đựng thôi. Haizzz... Muốn đập đầu vào tường cho xong, ko thể chịu đựng thống khổ này, cơn đau từ trong đầu, ko làm cách nào cho hết cả.

Mình thấy mệt mỏi khi mẹ cứ hỏi chuyện tình cảm của mình. Cũng biết mẹ chỉ wá lo lắng cho mình, mà sao vẫn thấy áp lực đến vậy. Đó là cái giá fải trả cho con gái duy nhất trong nhà sao? Áp lực từ mẹ, từ anh hai, anh ba đối với "đối tượng" được "tuyển chọn" làm con rể và em rể thật wá xá cao. Mình thấy mệt mỏi thật sự. Nhưng lý lẽ của cả gia đình đưa ra làm mình ko thể làm trái, rốt cuộc ở một mình vẫn là sướng nhất! Thôi đành vậy! Người ta nói đen bạc đỏ tình mà. Kiếm nhiều tiền thì đường tc sao mà "đỏ" cho nổi!
Lại nhớ tời lời bài hát "Hoạ Tâm", theme song phim "Hoạ bì" ghê:

* 看 不 穿 是 你 失 落 的 魂 魄
kàn bù chuān shì nǐ shī luò de hún pò
Em ko thể nhìn thấu được mảnh linh hồn lưu lạc của anh
猜 不 透 是 你 瞳 孔 的 颜 色
cāi bú tòu shì nǐ tóng kǒng de yán sè
Em ko đoán ra được nỗi sợ hãi của anh là gì
一 阵 风 一 场 梦
yí zhèn fēng yī chǎng mèng
Mỗi một cơn gió, mỗi một giấc mộng,
爱 如 生 命 般 莫 测
ài rú shēng mìng bān mò cè
Tình yêu giống như cuộc đời khiến ta ko thể nào đoán trước được
你 的 心 到 底 被 什 么 蛊 惑?
nǐ de xīn dào dǐ bèi shén me gǔ huò
Trái tim anh rốt cuộc đã bị ai mê hoặc
你 的 轮 廓 在 黑 夜 之 中 淹 没
nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò
Mà hình bóng anh cứ chìm khuất dần vào đêm tối ?
看 桃 花 开 出 怎 样 的 结 果
kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ
Em rất muốn nhìn thấy kết cuộc của tình yêu mà anh đang si mê và hoài theo đuổi sẽ ra sao
看 着 你 抱 着 我 目 光 似 月 色 寂 寞
kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng sì yuè sè jì mò
Thấy anh ôm em trong lòng mà ánh mắt anh lại lạnh lẽo như ánh trăng tà
就 让 你 在 别 人 怀 里 快 乐
jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài le
Chỉ đành để anh vui vẻ trong vòng tay ai kia
爱 着 你 像 心 跳 难 触 摸
ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō
Em yêu anh tựa như chính trái tim không thể nào biết trước nhịp đập của chính nó vậy
画 着 你 画 不 出 你 的 骨 骼
huà zhe nǐ huà bù chū nǐ de gǔ gé
Em vẽ anh mà sao lại ko vẽ được lòng anh
记 着 你 的 脸 色 是 我 等 你 的 执 着 *
jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó
Em nhớ đến từng đường nét trên khuôn mặt anh trong nỗi đợi chờ dường như vô vọng
你 是 我 一 首 唱 不 完 的 歌
nǐ shì wǒ yī shǒu chàng bù wán de gē
Anh mãi là bài hát ko thể viết hết lời của em
Repeat *
我 的 心 只 愿 为 你 而 割 舍
wǒ de xīn zhǐ yuàn wèi nǐ ér gē shě
Em nguyện vì anh mà cắt bỏ cả tim mình




" Em vẽ được anh, nhưng lại ko vẽ được lòng anh"..., sao mà vẽ được? Chẳng một ai vẽ được cả. Đôi khi điều mà mình tưởng mình biết rất rõ, lại hoá ra mình một chút cũng ko hiểu được.
Mình thà cô độc cả đời, còn hơn lấy nhầm người!