Những chiều mưa trốn tìm vào lòng phố.. để lại trên mái ngói
..một mùa hè bừng tỉnh khi được gột rửa
Sạch sẽ... Trong lành... Tinh khôi
Trong vòng quay không ngừng của cuộc sống
Em đã dừng lại đúng nơi hoa vàng mùa thu
Ôi, tia nắng chói chang.. nhưng âm thầm gọi gió heo may về
Em lặng lẽ nói cười
Lặng lẽ nát tan
Em thành lá, thành nắng, thành mây
Cuộc đời cho em gặp chị.. người con gái của mùa thu
Đôi mắt chị sáng trong
Chị nhìn đời đi qua giông bão
Chị lắng nghe tiếng nói của trần gian
Chị lặng im nghe nỗi niềm vây kín.. tâm can chị.. trái tim chị.. đầy ắp giọt buồn long lanh
Chị mỉm cười khi mọi thứ vồ đến
Chị đã từng chờ đợi
Cười lên sặc sỡ
Âm thanh lướt nhẹ vòm cây
Thành phố cần người
Người cần tình yêu
Chị cần ánh trăng, ánh trăng là tình yêu!
...bấu lấy tim chị
thành nhịp thở
Cây bàng già trơ trọi ở góc sân
Níu bước chân chị em ta vụng dại
Luyến lưu thủa thơ ngây con gái
Chị và em... nương tựa vào đêm
Đắm mình trong mảnh trăng cô đơn
Mắt em cười, môi em kể
Mắt chị khóc, môi chị run
Vì lòng người... chật hẹp như con hẻm thành thị - chen lấn buổi tan tầm
Để hoàng hôn rệu rã chảy bệt thành mồ hôi
Ướt đẫm.. vai chị.. vai em
Tình đời trần tục - si mê - dối gian
Chị, gói buồn trong làn tóc
Em, gửi hồn trong âm nhạc
Cuộc đời bạc thếch, chỉ vì...
Chị em ta,
Vẫn sống với trái tim đầy kiêu hãnh
Sự khát thèm chẳng thể nào nguôi
Chị, người con gái hiểu em nhất!
Dù cách xa hơn nửa vòng trái đất
Nhưng chị luôn là người hiểu tôi nhất
Hiểu tôi với bài tình ca "Sắc Màu"
Hiểu tôi với giậu lan ngoài hiên
Hiểu tôi nói cười như đứa trẻ
Hiểu tôi khắc khoải như đàn bà
Hiểu tôi... khi đôi mắt ngoài tầm đôi môi!
25.7.2011
P.T (Vài ngày cuối tháng 7/2011)
Hiện thực & Tương lai là hai điều mà chẳng bao giờ con người ta có thể so sánh được.
Chúng ta, không ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy ra với bản thân hay với người thân xung quanh, vốn được nghĩ rằng là những trái tim hiểu nhau rất chân thành & đến mức không thể khác hơn...
Chúng ta vẫn thường ngồi đây để nghĩ về Ngày hôm qua, về nỗi buồn chưa kịp khô phai dòng nước mắt, về niềm vui vẫn chưa kịp tắt đi tiếng cười hạnh phúc. Mọi điều, ai cũng có thể tự vẽ cho mình một bức tranh đã được khắc họa trong ký ức, dù chỉ là vụt qua trong giây phút thôi, thì hình ảnh, màu sắc cũng đã len lỏi vào tâm trí người vẽ tự khi nào. Cây bút chì được gọt tỉa, bảng màu đã được chuẩn bị cẩn thận, giá vẽ đã được dựng tại vị trí tuyệt vời, cảnh sắc khéo gợi tình cho người họa sĩ làm sao...
Nhưng chúng ta vẫn chưa nghĩ đến lúc Một mình, đến khi Phố rưng rưng không bóng người, đến lúc Vầng trăng đã lặn hay Bóng đêm cất lên tiếng hát chờ người quý giá, trong vẻo, thanh khiết và trầm ấm,...
Sài gòn những ngày này đang chờ đợi cơn mưa xuân, khẽ thôi, chờ đợi giai điệu của hạt mưa đầu mùa đỏng đảnh rơi xuống đất qua từng kẽ ngón tay, hoặc chờ đợi những trận mưa xối xả và giận dỗi chạy rào rạt trên mái nhà những ngày u ám...
Đêm tĩnh lặng, qua ô cửa sổ, mùi đất ẩm sương đêm, mùi cỏ từ ngoài vườn ngai ngái len nhẹ vào căn phòng nhỏ. Tôi nằm lặng im nghe giai điệu thật buồn của đoạn điệp khúc ngân lên, thiết tha như những giọt nước mắt nuối tiếc và băn khoăn..
"Đêm có tiếng thở dài
Đêm có những ngậm ngùi,
Khu phố yên nằm
Đôi bàn chân mỏi
Trên lối về mưa bay"
Tôi nhớ Đêm vì đó là khoảnh khắc mà tôi có thể mê say mà ngân nga một bài hát, là khi chỉ còn tiếng gió rít theo từng nhịp đập kim đồng hồ, là khi mông lung đến như bóng đêm gọi mời, là khi tôi nhìn thấy bức tranh của mình khẽ lay động trong gam màu ủ mình với muộn sầu và niềm vui được đong đầy không ồn ào... Đêm, tôi yêu Phố đêm biết bao, chính vì tôi đã trót yêu những đêm kỳ diệu như thế, nên mọi thứ thật bí ẩn và luôn mang vẻ thách thức, gọi mời, tôi chìm đắm trong cơn mơ của loài người, đẹp đến nồng nàn... Để khi ngẩng đầu lên là triệu triệu vì sao tỏa sáng lấp lánh giữa dải thiên hà bao la, hướng mắt ra xa trước đường chân trời rộng thênh thang. Trong lòng tự trào dâng một nỗi băn khoăn quặn thắt !
"Đêm anh hát một mình
Ru em giấc mộng lành
Xin những yên bình
Cho loài chim nhỏ
Cao vút trời thênh thang "
Tôi không nhớ là mình đã nghe bản nhạc này biết bao lần, tôi hiểu là mình đang bị hấp dẫn bởi giọng ca Hà Trần, một sự mê đắm thôi thúc khiến tôi luôn nghe giọng cô mỗi tối, và một điều nữa, là tôi thực sự đồng cảm với Nhạc sĩ Tùng Giang. Tôi cho rằng ông là một họa sĩ của những nốt nhạc, ông biết mình đang vẽ nên một bức tranh cô liêu, nếu không muốn nói là có chút hiêu quạnh nơi đây, hình ảnh một gã đơn độc giữa cơn Phố đêm, thời gian chỉ muốn dửng dưng nơi cuối phố... Có những nỗi nhớ mênh mang vời vợi, tan lẫn vào ánh trăng và vơi đi trong sắc đen huyền bí. Và nếu có một mình chắc hẳn dấu chân sẽ nặng thềm lòng nuối tiếc và trĩu nặng.
"Anh ru em ngủ
Không bằng những lời buồn anh đã viết
Anh ru em ngủ
Này lời ru tha thiết rộn ràng "
Câu hát này như thể một tiếng nấc nghẹn ngào, trót thốt lên rồi lại bị chính chủ nhân kiềm nén lại, dẫu ai xa xôi đang bình yên với giấc ngủ ngỡ như mỉm cười.
Người khác có thể nhìn vào rồi cười nhạo những điều khờ dại của ai đó khi cứ chờ đợi, mong ngóng theo tiếng hát cất lên từ trái tim, nhưng điều khinh rẻ hơn là việc nhạo báng nỗi phiền muộn của một hình bóng lẻ loi, rồi hững hờ buông ra những câu nói sáo rỗng, giọng cười ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng... Không, thật ra những kẻ ấy hoàn toàn là những kẻ thua cuộc, thậm chí họ thật tội nghiệp, vì nào thấy được bước chân độc hành của một kẻ lãng du...
"Đêm hiu hắt lạnh lùng
Sâu thêm mắt muộn phiền
Soi bóng đời mình bên dòng sông cũ
Tôi với trời bơ vơ"
...Lại thêm một đêm trắng bâng quơ với những nốt nhạc
24/01/2011
P.T
[Tôi biết là Phố không bao giờ vô tình với Trăng...]