PRETTY SNAIL'S BLOG

HOÀNG THỊ QUỲNH TRANG, KHOA KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN ĐẠI HỌC PHÚ XUÂN

Subscribe to RSS feed

WELCOME MY PAGE

SONNET TRÊN THẾ GIỚI ĐÂY!

http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=17869
EM VUA TIM DUOC MOT SO BAI SONNET CUA CAC TAC GIA KHAC. MOI NGUOI THAM KHAO NHE!
NGUYEN CUC

Những bài Xon-nê của người Bồ Đào Nha - Sonnets from the Portuguese
Elizabeth Barrett Browning

How do I love thee? Let me count the ways.
Em yêu anh như thế nào? Để cho em đếm (Người dịch: Vũ Hoàng Linh
)

How do I love thee? Let me count the ways.
I love thee to the depth and breadth and height
My soul can reach, when feeling out of sight
For the ends of Being and ideal Grace.
I love thee to the level of everyday's
Most quiet need, by sun and candle-light.
I love thee freely, as men strive for Right;
I love thee purely, as they turn from Praise.
I love thee with the passion put to use
In my old griefs, and with my childhood's faith.
I love thee with a love I seemed to lose
With my lost saints,—I love thee with the breath,
Smiles, tears, of all my life!—and, if God choose,
I shall but love thee better after death.

Em yêu anh như thế nào? Để cho em đếm (Người dịch: Vũ Hoàng Linh)

Em yêu anh như thế nào? Để cho em đếm
Em yêu anh tới tận cùng sâu, cao, rộng
Của những gì hồn với tới khi mắt chẳng thể nhìn,
Cho tới tận cùng Tồn tại và lý tưởng Ân trên.
Em yêu anh như những gì cần cho cuộc sống
Trong ánh sáng của mặt trời và nến.
Em yêu anh tự do,
Như con người tranh đấu cho Quyền người
Em yêu anh thuần khiết,
Như lời ngợi ca Thượng đế toàn năng.
Em yêu anh với miệt mài cảm xúc
Như trong những nỗi đau xưa
Em yêu anh với một niềm tin
Như niềm tin của thời thơ ấu.
Em yêu anh bằng tình yêu em đã đánh mất với các vị thánh
Em yêu anh trong từng hơi thở
Từng nụ cười, từng giọt nước mắt của cả cuộc đời
Và nếu như em được Chúa chọn,
Em sẽ yêu anh nhiều hơn
Sau này khi em chết.

Cách xử lý đề tài tình yêu qua hai bi kịch "Romeo và Juliet" và "Entony và Cleopat" của Shakespeare (Tiếp từ mục 2.2.1.2)

2.2.1.2. Trái tim mù quáng
Entony và Cleopat ra đời trong giai đoạn sáng tác thứ hai (1601 – 1608) khi Shakespeare nhận ra trong mọi lĩnh vực của đời sống, sự bất công đang ngự trị, nhân phẩm, chân lý, cái thiện, cái mỹ đang bị xéo nát. Con người nhân văn đang oằn mình bởi những mâu thuẫn trong nội bộ bản thân, sự đấu tranh giữa tình yêu tự nhiên với những dục vọng bình thường diễn ra quyết liệt. Qua hình tượng Entony, trước mắt chúng ta, bày ra bức tranh phong phú, rộng lớn những tư tưởng, tình cảm và dục vọng đang khống chế con người.
Entony là hình mẫu quá khứ nhưng lại đại diện cho một bộ phận những cá nhân “có tính hạn chế tư sản” của thời đại. Chàng mang trong mình nhiều tật xấu, nhiều dục vọng và luôn tìm cách thoả mãn trọn vẹn chúng. Xét từ góc độ nào đó, Entony không phải là người chồng chung thuỷ nhưng là một người tình tuyệt vời. Chàng biết cách tán tỉnh phụ nữ, để cảm xúc dâng trào đúng lúc và hành động dứt khoát nhằm đạt hiệu quả tối đa.
Khảo sát đồ thị tính cách Entony, chúng ta dễ dàng bắt gặp những điểm cực âm - cực dương cách biệt, thể hiện những trạng thái đối lập tột cùng. Một Entơni dũng mãnh - ông chủ vùng Đông bộ Địa Trung Hải giờ đây đang phải quỵ luỵ, cúc cung tận tuỵ theo ý chỉ của người đàn bà goá Ai Cập. Các chiến hữu nhìn chàng bằng con mắt khinh bạc, oán ghét; thần tượng Entony sụp đổ trong thoáng chốc: “Cặp mắt xưa tinh anh lướt trên trùng trùng binh mã, rực cháy như bộ giáp của Thần chiến tranh, nay đờ dại, lụp cụp xuống khuất phục, khi lại dồn hết dạ tôn thờ, cúc cung tận tuỵ vào ánh nhìn đặt trên vầng trán ngăm đen. Trái tim dũng tướng trong những giáp chiến lớn đã từng làm bật tung đai nịt trên ngực giờ khước từ mọi hào khí và trở thành cái bễ quạt mát cơn dâm của một ả Digan” [4,731]. Những năm tháng tự do vùng vẫy khép lại, Entơni nhốt mình trong bốn bức tường vô hình mang tên “ái tình”. Chàng ngã giá tất cả cho tình yêu. Những hành động “rồ dại” liên tiếp được thực hiện, hoàn tất vết trượt dốc không điểm dừng của Entony. Chàng quay lưng với La Mã, “mặc cho thành trì La Mã kia tan vào sóng nước của sông Tibơ và thây kệ các vòm mênh mông của đế quốc rộng lớn ấy sụp đổ” [4,714], chàng chỉ còn biết đến những bữa yến tiệc xa hoa, những đêm dạo chơi cùng Cleopat. Hành động “quay ngoắt 1800” ấy của Entơni biến chàng thành một kẻ mù quáng biệt dị, bất chấp đạo lý, dư luận xã hội. Chao ôi! Entony ơi Entony! Chàng đã bán rẻ cả lý tưởng, cả mục đích sống chỉ vì một ả goá Ai Cập hay sao? Ông hoàng xứ Địa Trung Hải điên cuồng lao vào vòng tay Cleopat như con thiêu thân muốn tận hưởng giây phut thần tiên nơi thiên đường rồi từ bỏ mạng sống. Phải chăng cái dục vọng yêu đương kìm nén bấy lâu đã được Cleopat khơi gợi, thổi bùng thành ngọn lửa không gì dập tắt được?
Về bản chất, Entony là con người thống nhất. Ham muốn danh vọng và khát khao yêu đương cùng được nuôi dưỡng trong ý chí của chàng, song giữa hai đối cực ấy luôn tồn tại những mâu thuẫn không thể điều hoà. Sự đấu tranh khốc liệt dày vò tâm trí Entony, có lúc chàng đã cương quyết rũ bỏ tình yêu, trở lại La Mã hoàn thành bổn phận của người lãnh đạo; nhưng rốt cuộc chàng vẫn tìm về Ai Cập, tìm về cội rễ của số phận oan nghiệt. Điều này có nghĩa Entony tự mình phá vỡ thế cân bằng trong “Tam hùng”, chấp nhận xé nát danh dự dưới nếp váy Cleopat. Đáng tiếc thay! Khối óc đa mưu của nhà hoạt động quốc gia đành nhường chỗ cho trai tim mù quáng. Nó đau đớn đứng nhìn Entony quay cuồng theo vũ điệu ái ân. Khôn ngoan, xảo quyệt không ai bằng, yêu đương mãnh liệt cũng không ai bằng – Entony gợi lên trong chúng ta những dục vọng ghê gớm hiện hữu ở con người. Thông qua hình tượng nhân vật này, Shakespeare đã tiến hành một thí nghiệm hết sức mạo hiểm, ông đặt tình yêu và quyền lực lên bàn cân, buộc con người phải lựa chọn và chịu trách nhiệm với kết quả của hành động ấy. Và tình yêu một lần nữa chiến thắng vinh quang, nó hất tung danh vọng khỏi đĩa cân, chủ động điều khiển hành động của con người. Cho dù một kẻ mãnh tướng như Entơni thì “lưỡi gươm cũng bị tình yêu làm mềm yếu, sẵn sàng tuân theo nó trong mọi trường hợp” [4,791]. Shakespeare không chủ ý xây dựng Entơni thành nhân vật kiểu mẫu của bi kịch tình yêu mà ông chỉ muốn lột tả những biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân – những con người đem quyền lực, lợi ích riêng tư thay thế cho đạo đức, dư luận xã hội.
Entony cho rằng “cái cao quý nhất của cuộc sống là ở chỗ - khi hai người yêu nhau như đôi ta, một cặp uyên ương như đôi ta có thể làm thế này (ôm hôn Cleopat)” [4,718]. Rõ ràng tình yêu đã thắng thế, hạ gục những toan tính, những thủ đoạn chính trị xảo quyệt. Entony phủ phục dưới chân ái tình, quấn lấy Cleopat như kén bện tằm, không “để một phút giây nào đi ngoài dòng lạc thú”. Chàng yêu nữ hoàng Ai Cập với một tình yêu hoang dại, bản năng - sự say mê xác thịt nhiều hơn sự ngưỡng mộ trí tuệ hay đức hạnh. Điểm khác biệt mấu chốt giữa Entony và Ôtenlô, Rômêô là ở đây. Chàng Mô da đen và chàng thanh niên thành Vêrôna là những đại diện hoàn mỹ cho con người Phục hưng. Họ có một tình yêu mãnh liệt và bầu nhiệt huyết dâng tràn, xem trọng danh dự hơn cả mạng sống. Romeo giết chết Tibân – anh họ Juliet khi danh dự bị xúc phạm, chàng không cam tâm trước cái chết oan uổng của Mơkiuxiô, chấp nhận rời xa người yêu chứ không chịu lùi bước trước cái ác. Ôtenlô thà là “kẻ giết người đáng tôn kính” còn hơn đau khổ khi nghĩ rằng Đexđêmôna đã phản bội lý tưởng, phản bội lại đức hạnh mà chàng tôn thờ. Với Entony, chàng phá tung tất cả những truyền thống đạo đức ấy. Chẳng có gì quan trọng hơn Cleopat. Nàng là hiện thân của sự sống, của lạc thú nhục dục. Chàng “bù khú ngay trên giường nệm ái ân của Pompêi quá cố”, biến chất thành “một kẻ đúc kết mọi tật xấu của nhân loại”. Chàng như con sư tử đực đến kỳ thèm khát bạn tình, nó lồng lộn, hung hãn kiếm tìm và khao khát tận hưởng đến tận cùng.
Chất nhục dục được Shakespeare hào phóng sử dụng như phương tiện nghệ thuật để miêu tả mối tình Entony – Cleopat. Entony ít nhất đã mười lần gọi Cleopat là “nữ hoàng của ta”, “tình yêu của ta”, khẳng định sự sở hữu toàn diện. Bên cạnh Cleopat, chàng chỉ tồn tại “với tư cách là tên lính, tên nô bộc của nàng, gây dựng hoà bình hay chiến tranh cũng theo nàng định đoạt” [4,742]. Quả thật, một kẻ dầu có khôn ngoan đến mấy cũng trở thành dại dột trước tình yêu là thế. Có lẽ Romeo hay Ôtenlô cũng vậy, những con người này mất đi sự điềm tĩnh, thông minh khi mũi tên thần Cupiđông bắn trúng. Ôtenlô từng hết mực bảo vệ cho đức hạnh bởi lẽ theo chàng, tình yêu, hôn nhân phải được xây dựng trên cơ sở đạo đức - đức hạnh của người đàn bà. Khi chàng nghi ngờ Đexđêmôna nghĩa là tình yêu bắt đầu lu mờ, mòn rữa vì niềm tin tan vỡ. Còn Entony, chàng chẳng them đếm xỉa những phạm trù ấy, tình yêu với chàng là sự giao hoan thân xác, thoả mãn những cơn khát ái ân. Entơni mê đắm vẻ kiều diễm, khuôn hình tràn trề nhựa sống của nữ hoàng Ai Cập, chàng bỏ lại sau lưng tất cả bổn phận, danh dự để hưởng thụ bằng hết những gì tuyệt mỹ nhất của tạo hoá – đó là thân thể người đàn bà.
Thông qua hình tượng Entơni, Shakespeare đã vẽ biểu đồ tiến trình phát triển của tình yêu Phục hưng: từ tình yêu thuần tuý (Rômêô – Juliet) – tình yêu hoà hợp (Ôtenlô – Đexđêmôna) đến tình yêu xác thịt (Entony – Cleopat). Cái nhìn của nhà nhân văn chủ nghĩa đang mất dần sự trong sáng, thuần khiết. Nào đâu còn có tình yêu thanh cao, nhuần nhuỵ giữa hai tâm hồn đồng điệu. “Nàng yêu tôi vì những nỗi gian nguy tôi đã trải qua, tôi yêu nàng vì nàng đã thông cảm nỗi gian nguy ấy” [4,343]. Nào đâu những chàng trai hào hoa, những cô gái đức hạnh “Nàng toả ánh hào quang như một sứ giả nhà trời có cánh, đang cưỡi những áng mây lướt nhẹ trên không trung, khiến những kẻ trần tục phải cố ngước đôi mắt thịt mà chiêm ngưỡng” [4,62]. Entony – chàng dũng tướng La Mã với trái tim yêu đương mù quáng của mình khiến người ta dễ dàng tha thứ và cảm thông, chàng không thể và không có khả năng tự vệ trước lực hút của ái tình. Đấy chính là tính nhân bản của con người thời đại Shakespeare.

2.2.2. Cleopat – Tình yêu và nhục cảm
2.2.2.1. Con rắn sông Nil - Nữ hoàng gây gổ
Cleopat là nữ hoàng cuối cùng của xứ Ai Cập, thuộc dòng họ Ptôlêmê. Vốn thông minh, am hiểu triết học, văn học, thông thạo nhiều ngoại ngữ và chơi được nhiều nhạc cụ, Cleopat từng là người tình của Julius Xizơ, Pompei đại đế. Sau năm 41 TCN, Cleopat trở thành nhân tình của Mác Entơni, (một trong những tì tướng của Xizơ) và từ năm 37 TCN thành vợ ông ta. Cleopat có đầu óc tính toán lạnh lùng, “như một đứa con thực thụ của Ptôlêmê, ở nàng không có gì thuộc về người phụ nữ ngoài cơ thể và sự láu lỉnh”. Nàng cống hiến sắc đẹp cho lợi ích quốc gia, hay nói đúng hơn là cho quyền lợi của mình. Bên cạnh đầu óc tính toán, nàng lại là một nữ hoàng trẻ tuổi ưa hưởng thụ đến độ kinh ngạc. Là vợ của một cậu bé mười ba tuổi, Cleopat thoả mãn dục vọng mình với vô số chàng trai tuấn tú.
Từ một nữ hoàng của Ai Cập cổ đại, Cleopat bước vào thế giới Shakespeare với dáng vẻ cực kỳ mới và hấp dẫn. Nàng là hỗn hợp kỳ dị giưa người lớn và trẻ con, giữa muối với đường, giữa mơ mộng và thực tế. Nàng giống như người đàn bà bỏ quên đức hạnh, lẳng lơ dạo chơi nơi vườn tình. Người ta gọi nàng là “con đĩ”, “ả giang hồ”, “con digan”, “cô ả chài vua ếm chúa” - những danh từ không một chút tôn xưng, còn Entơni lại âu yếm gọi nàng là “con rắn sông Nil của ta”.
Có lẽ Cleopat không nằm trong hệ thống “những người phụ nữ của Shakespeare”, những thiếu nữ dịu dàng, nết na, xinh đẹp và hiền thục. Nàng Juliet ngây thơ, trong sáng, nàng Đexđêmôna hiện thân lý tưởng nhân văn cao cả mà Ôtenlô hướng tới, bảo vệ. Còn người đàn bà goá Ai Cập thì hoàn toàn ngược lại, nàng hệt như trái cấm treo cao, ý thức được giá trị bản thân và luôn tìm cách tôn cao giá trị ấy. Vẻ đẹp kiều mỵ trở thành vũ khí lợi hại để nàng chinh phục những kẻ cứng đầu, biến những dũng tướng trên sa trường thành nô bộc cúc cung tận tuỵ bên mình. Nàng nhanh chóng nhận ra nhan sắc có thể làm mềm lòng tất cả các đấng quân vương nên “nàng làm gì cũng hợp: trách móc, cười khóc đều duyên dáng. Ở nàng mọi dục vọng đều phát huy đến toàn mỹ khiến ai nấy đều ngưỡng mộ”[4,715]. Clêôpat đã áp dụng những chiêu thức rất táo bạo để mồi chài quyến rũ Entony. Một mặt, nàng đánh vào lòng tự tôn đàn ông của Entony “Chàng không được lưu lại đây nữa. Xizơ đã xuống lệnh triệu hồi chàng. Cho nên Entony chàng ơi, hãy nghe trát đòi. Nào đâu trát của Fulviơ. Quên, ta định nói của Xizơ” [4,713]. Mặt khác, nàng “làm như thể bị lừa”, ngây thơ nũng nịu “Nếu quả thực chàng yêu em, xin hãy nói cho em biết yêu đến độ nào” [4,715].
Thực ra, Cleopat ban đầu đến với Entony chỉ để giữ vững ngai vàng và vị thế của nàng ở đất nước Ai Cập. Nàng khuynh đảo nhà chính trị lão luyện này bởi sự trẻ trung, kiều diễm lẫn chút “hung dữ trẻ con”. Nàng biết cách “khiến cái bất hảo thành hoàn hảo”, làm vừa lòng Entony bằng vẻ yếu đuối rất đàn bà. Điều này chứng tỏ Cleopat là một nữ hoàng khôn ngoan, am hiểu tâm lý đàn ông tường tận. Với Xizơ thông thái, nàng tỏ vẻ sắc sảo, trí tuệ, với Entony dũng mãnh, cương liệt nàng lại yểu điệu, nhỏ nhẻ đáng yêu: “Em sẽ đặt một cái mốc buộc tình yêu của chàng phải vươn tới” [4,713]. Quả thực cách thức Cleopat quan tâm đến Entony thật đặc biệt “hễ thấy chàng buồn thì bảo ta đang nhảy múa. Nếu thấy chàng vui thì thưa rằng ta đột nhiên lâm bệnh” [4,724] Cleopat cơ trí đã biến những thủ đoạn giảo quyệt thành thứ nghệ thuật yêu đương tuyệt vời. Nàng từ từ kích thích phần vô thức tiềm ẩn trong con người Entony - một kẻ vốn ham mê quyền lực tột cùng. Cả cuộc đời Entony gắn liền với trận mạc, chết chóc; tình yêu hay hôn nhân đối với chàng chỉ như những phương tiện để thực hiện mưu đồ bá chủ. Nàng Fulviơ, vị hôn thê chính thức của chàng có khác nào mụ vợ Macbet thúc giục chồng nổi trống xung trận, chiếm đất đai, xưng hùng, xưng bá. Cho nên Cleopat ranh mãnh đã thực hiện một kế sách độc đáo hơn nhiều. Nàng ra sức làm mình làm mẩy, phát huy triệt để các tố chất “nhi nữ thường tình” như yếu đuối, ghen tuông, nhõng nhẽo... và biến chúng thành bùa mê buộc chặt Entơni.
Cleopat nhanh chóng làm đổi thay vị dũng tướng La Mã, từ một nhà chính trị tài ba thao lược trở thành một người đàn ông thực thụ nơi khuê phòng. Nàng đối xử với Entơni không theo cung cách một nữ hoàng mà hấp dẫn chàng bởi “bản chất gây gổ” của mình. Khi Entony quyết định rời bỏ Ai Cập, nàng không một lời níu kéo mà chỉ bóng gió xa xôi: “Chao ôi! Chưa bao giờ có một nữ hoàng nào bị phụ bạc đau đớn như thế này. Vậy mà ngay từ đầu tôi đã thấy mầm bội bạc nảy sinh” [4,725]. Nàng không hề nhún nhường, mềm mại thuyết phục Entơni như Đexđêmôna hay Juliet từng làm với Ôtenlô hay Rômêô. Nàng khơi lên trong Entơni sự luyến tiếc, ân hận vì đã rời xa nàng: “Nhìn mắt ông, tôi biết có tin đại cát. Thế bà nhà bảo sao? Ông có thể đi được rồi đấy. Ôi, giá mà bà ấy đừng bao giờ cho phép ông đến đây. Ông thuộc về bà ấy kia mà” [4,725].Ghê gớm thay giọng lưỡi đàn bà! Chưa ai dám xúc phạm Entơni như Clêôpat. Nàng mỉa mai, xỉ vả cái tư cách đàn ông của người tình. Trong con mắt Clêôpat, Entơni chỉ là một tên sợ vợ, không dám sống cho tình yêu đích thực. Nàng đứng cao hơn những người phụ nữ khác trong đời Entơni là ở đấy. Tình yêu không có chỗ cho sự thoả thuận, nàng quá ích kỷ để bao dung cho khát vọng quyền lực nơi Entơni. Tình yêu với nàng là thứ độc dược êm ái, là sự chiếm hữu tuyệt đối của thể xác lẫn tinh thần. Nàng không muốn và không thể chia sẻ Entony cho bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào. Cleopat dưới cái nhìn của Shakespeare đích thị là đàn bà. Nàng gợi cảm nhưng đanh đá, xinh đẹp mà ngoa ngoắt. Chưa một nhân vật nữ nào trong bi kịch Shakespeare lại có lề thói ăn nói hàm hồ như nàng. Hãy nghe Cleopat riết róng, chửi rủa kẻ hầu cận: “Ta sẽ vả hộc máu gãy răng ngươi, nếu ngươi dám so sánh Xizơ với người yêu ta” [4,733], hay, “ta sẽ moi mắt mi ra lăn như hòn bi trước mắt ta. Ta sẽ vặt trụi tóc trên đầu mi. Mi sẽ bị quật bằng dây thép gai và ngâm giấm trong nước muối xót rứt thịt, rứt da” [4,753]. Cleopat đã trút bỏ bộ áo choàng đẹp đẽ để là một phụ nữ bình thường, cũng yêu đương, ghen tuông, hờn giận. Những đức tính hy sinh vẫn thường gặp ở người phụ nữ không tồn tại trong tâm trí của nàng. Nàng dũng cảm sống cho niềm đam mê, sẵn sàng dành lại bất cứ thứ gì thuộc quyền sở hữu của mình.
Bản lĩnh Cleopat không chỉ ở sắc đẹp lôi cuốn đàn ông mà nàng còn biết tự bảo vệ mình bằng những chiếc gai sắc nhọn. Thất bại của Entony trên chiến trường đồng nghĩa với việc nàng sẽ là miếng mồi ngon cho Ốctaviut giương oai ở La Mã, là mụ đàn bà thối thây cho Ốctêiviơ vênh mặt nguyền rủa. Sự nhạy bén của một “con rắn” giúp nàng nhận thấy kết cục bi thảm và dĩ nhiên Cleopat thừa khả năng vạch trần âm mưu đê tiện ấy. Nàng tuyên bố thẳng thừng với Prôculiơx, tỳ tướng của Ốctaviut: “Ngươi nên biết rằng, ta sẽ không cam tâm bị trói tay quỳ trước cung đình của chủ ngươi và cũng không chịu để cô ả Ốctêiviơ đần độn trừng phạt bằng con mắt lạnh lùng của cô ta đâu” [4,838].
Shakespeare đã tạo dựng lên một Cleopat vừa là nguyên bản của quá khứ vừa là con người của Phục hưng. Nàng thông minh, xinh đẹp, cơ trí và đặc chưa bao giờ chùn bước trước khó khăn. Với nàng, cuộc sống không phải là hành trình tồn tại để thực hiện những nguyên tắc đạo đức mà nó phải là sự hưởng thụ đến cùng những gì thuộc về bản thân nàng.

2.2.2.2 Người đàn bà mê đắm chân thành
Lần đầu tiên xuất hiện trước Entony, Cleopat đã tạo ra một khung cảnh ám mùi nhục dục “Con thuyền nàng ngồi như một chiếc ngai lộng lẫy, toả sáng rực rỡ trên làn nước. Mạn lái nạm vàng thỏi, buồm đỏ thắm và thơm lừng đến nỗi làm cho gió ngẩn ngơ tương tư...những mái chèo bằng bạc khua nước theo điệu sáo vi vút thổi, giục sóng đuổi theo gấp gáp như phải lòng những nhịp chèo” [4,745]. Và “nàng thì nằm trong màn the rủ trướng thêu vàng, đẹp hơn cả thần Vệ nữ trong bức tranh mà ta đã cho rằng trí tưởng tượng vượt lên trên thực tế” [4,746]. Dường như tất cả mọi vật xung quanh nàng, từ mái chèo, con sóng, ngọn gió đều ở trạng thái gợi tình, hây hây một niềm giao hoan bí ẩn. Chỉ với khúc dạo đầu ấn tượng này, Cleopat đã bỏ gọn trái tim Entony vào túi như bỡn, biến chàng thành vật hữu cho riêng mình - một chiến lợi phẩm có giá trị nhất trong đời nàng.
Cleopat láu lỉnh từng bước cắt đứt mối liên hệ giữa Entony với La Mã, điều khiển suy nghĩ của chàng theo lợi ích Ai Cập. Nàng khôn khéo mở rộng bờ cõi đất nước ra tận Xiri, Xiliviơ, Eônixơ mà không tổn thất một mũi tên, hòn đạn nào. Cũng như Entony, Cleopat sử dụng tình yêu đúng chỗ của nó, lợi dụng tình yêu để thực hiện những mưu toan chính trị. Nhưng thật oái oăm thay, nàng lại rơi ngay vào chiếc bẫy tình mà mình giăng ra. Từ chỗ tấn công, Cleopat trở thành người bị chinh phục, nàng hăng hái dồn hết tâm lực níu kéo Entony, cố gắng đạp đổ cái đam mê quyền lực đang ăn sâu trong tiềm thức của chàng. Nàng chứng tỏ với Entony một khả năng yêu đương diệu kỳ, sức hút kỳ ảo mà không người đàn ông nào có thể kìm hãm được nỗi thèm khát “những người phụ nữ khác khơi lòng ám dục mãi rồi cùng làm người ta chán ngấy, nhưng nàng lại khiến càng thoả mãn càng đói thèm” [4,747].
Cleopat chiều chuộng Entony bởi những cuộc vui bất tận, những đêm bù khú vương giả mà cả đời chinh chiến Entony không thể nào tưởng tượng được. Nàng khao khát hiến dâng và đòi hỏi được đáp trả, tình yêu của nàng nhuốm màu thực dụng – có cho và nhận. Bản tính ương ạnh không cho phép nàng cam chịu như Đexđemona hay bi quan tìm đến cái chết như Juliet, nàng can trường tiến những bước vững chắc, chủ độc chiếm cả tâm hồn lẫn thể xác Entony, siết chặt chàng trong vòng tay mềm mại. Entony có lúc phải thốt lên rằng: “Ai Cập nương, nàng thừa biết có những sợi dây buộc chặt trái tim ta vào bánh lái của nàng và tất nàng kéo ta theo sau. Nàng biết rõ quyền lực tối thượng của nàng đối với tâm linh ta và một cử chỉ ra hiệu của nàng có thể khiến ta làm ngược lại lời phán bảo của thần linh” [4,791].
Khi Entony chạy theo tiếng gọi của bổn phận quay về La Mã, nàng như phát rồ, tức giận mỉa mai chàng bằng những lời lẽ cay độc “Thôi, xin ông đừng màu mè tìm cách biện bạch cho việc ra đi của mình. Hãy chào từ biệt và đi đi. Lúc trước ông cầu xin ở lại, đó mới là lúc trả lời bay bướm. Môi mắt chúng ta nói điều vĩnh cửu, hạnh phúc đậu trên vầng trán chúng ta ghé sát vào nhau. Những gì xoàng xĩnh nhất của chúng ta cũng thuộc về dòng dõi thiên giới. Mọi sự lẽ ra vẫn nguyên vẹn như thế nếu chàng, người dũng sĩ vĩ đại nhất thế giới không biến thành kẻ lừa dối tệ hại nhất” [4,726]. Vẻ yếu đuối biến mất trên gương mặt kiều diễm, nàng mạnh mẽ buộc Entony phải lựa chọn: hoặc Ai Cập hoặc La Mã. Cleopat không muốn mất đi nhà chính trị Entony, tấm lá chắn hoàn hảo bảo vệ nàng trước thế lực hùng mạnh của Xizơ và Pompêi nhưng đồng thời nàng cũng không muốn mất đi người tình Entony - người đàn ông đem đến cho nàng sự cuồng nhiệt. Như vậy từ trong vô say đắm của nàng thức, Cleopat đã hình thành mối mâu thuẫn nội tại không thể giải quyết. Nàng cũng như Entony, mất phương hướng kiểm soát dục vọng, chỉ còn biết nương theo bước chân ái tình, đắm say với mối tình nhiều “tội lỗi”. Nhưng “lòng say đắm của nàng được tạo nên bởi phần tinh tuý nhất của tình yêu trong trắng”[4,722].
Cleopat tự nhận mình là “một kẻ lấy tình yêu làm lẽ sống”. Vì vậy khi hay tin Entony kết hôn cùng Ôctêiviơ, nàng lồng lên như ả Digan thực sự, một mụ đàn bà ghen tuông khủng khiếp. Nàng quát mắng bọn hầu cận, nguyền rủa cái chết sẽ đem linh hồn chúng dìm xuống địa ngục chỉ vì cho nàng biết sự thật đau đớn ấy. Clêôpat thảng thốt không tin rằng Entony đã phản bội, nàng vật vã trong cơn điên loạn, thống thiết gào thét: “Trời hỡi , hãy khiến Ai Cập hoà tan vào sông Nil và biến tất cả những sinh vật hiền lành thành rắn rết” [4,754]. Đến lúc này đây, nếu có phải mất đi cả Ai Cập hùng vĩ để có được Entony thì nàng vẫn cam lòng. Người đàn bà kiêu kì - nữ hoàng tôn quý ấy gần như phải van xin tên lính liên lạc: “Mi hãy nói không phải thế, ta sẽ cho mi cả một tỉnh và chức phận cao sang .Trận đòn mi vừa chịu sẽ chuộc lại cái tội làm ta nổi điên, và ngoài ra ta sẽ thưởng cho mi mọi ân huệ mà thân phận hèn mọn của mi có thể cầu xin” [4,753]. Tình yêu nàng dành cho Entony vượt lên trên lòng tự tôn vị kỉ, nàng hành động quyết liệt để giành lại bằng được người tình của mình. Tỉnh táo và khôn ngoan, nàng chủ động “điều tra”, loại trừ tình địch, tước đoạt Entony trong vòng tay Ốctêniviơ một cách ngoạn mục. Tình yêu của nàng không mang bộ mặt thuần khiết nhưng nó chan chứa sự mê đắm chân thành, bất chấp mọi chướng ngại để có được hạnh phúc. Cleopat không cần thứ đức hạnh suông, cái nàng cần là một tình yêu cụ thể, cảm được, nhìn được và nắm giữ chắc chắn. Bản năng của một người đàn bà yêu đương là sức hấp dẫn cuồng nhiệt sai khiến Cleopat trong mọi trường hợp. Nàng phô trương gọi Entony của mình là “Đệ nhất trượng phu trong toàn thể trượng phu” [4,735], là “Sự hỗn hợp thần thánh”; nàng trâng tráo tấn công Entony ngay khi chàng đang ôm ấp Ôctêiviơ “Mỗi ngày, chàng sẽ nhận được lời chào mừng khác dù có, phải huy động vãn dân Ai Cập để chạy thư, ta chẳng từ” [4,735].
“Con rắn sông Nil” hoàn toàn mất hết lọc độc khi chạm mặt ái tình, nó say sưa với ái tình cho đến lúc chết. Phút cuối cùng của cuộc đời, Cleopat chỉ còn nhìn thấy hình ảnh Entony , người đàn ông mang đến cho nàng những đau khổ và hạnh phúc: “mặt chàng giống như bầu trời, trên đó đính một vầng thái dương và vầng nguyệt chuyển xoay, soi sáng cho quả cầu nhỏ là trái đất” [4,839]. Tình yêu soi rọi cho bản ngã nàng toả sáng, vượt qua sợ hãi để bước vào cõi vĩng hằng “trí ta đã quyết và trong ta không còn gì là tính toán nữ nhi. Giờ đây từ đầu đến chân, ta là một phiến hoa cương lạnh băng, giờ đây, vầng trăng phù du đâu phải là hành tinh của ta” [4,846]. Nàng lựa chọn cái chết như phương thức tối ưu để bảo vệ danh dự và sự tôn quý của một nữ hoàng cũng như bảo vệ ánh hào quang rạng ngời của Entony. Nàng không còn ân hận, dày vò khi hèn nhát bỏ lại người tình nơi chiến trường. Cuối cùng, nàng cũng đã thoả ước nguyện cùng chàng trên chặng đường còn lại với trái tim chân thật của một người đàn bà yêu đương say đắm.

2.3. Những quan niệm và cách xử lý đề tài tình yêu trong kịch của Shakespeare
Shakespeare viết nhiều thể loại trong đó bao hàm nhiều lĩnh vực đời sống xã hội. Tuy nhiên, trong kịch biên niên Shakespeare ít nói đến tình yêu, mà chủ yếu ông đề cập sự cần thiết phải thống nhất quốc gia và sự khốc liệt của các cuộc nội chiến phong kiến, mối hoạ của chúng đối với nhân dân. Còn trong hài kịch, tình yêu cũng được Shakespeare đưa vào như một chủ đề chính nhưng với bi kịch tình yêu của Shakespeare đã chiến thắng tất cả mọi trở lực.
Chỉ có trong bi kịch, Shakespeare mới thể hiện rõ ràng nhất quan niệm của mình về tình yêu. Tuy gọi là bi kịch nhưng mọi kết thúc của bi kịch tình yêu trong Shakespeare đều mở ra một con đường mới - một hy vọng, một quan điểm tiến bộ trong cách nhìn nhận và đánh giá tình yêu của Shakespeare. Kết thúc của bi kịch Shakespeare tuy có buồn nhưng hơn hết nó để lại một ấn tượng sâu đậm bởi nó đã mở ra một quan niệm mới, một cách nhìn nhận khác thường so với những thể loại kịch khác của Shakespeare.
Tình yêu đối với Shakespeare đó là một tình cảm có thể giúp con người vượt qua được tất cả mọi trở lực của cuộc sống, vì thế sống ở thời kỳ Phục hưng, đời sống xã hội nhiều khó khăn phức tạp nhưng tình yêu của Romeo và Juliet vẫn trong sáng tuy kết thúc họ không gặp nhau ở trần gian nhưng chốn thiên đàng họ là những người hạnh phúc nhất.
Shakespeare khám phá ra được một sức mạnh tình yêu tiềm tàng trong mỗi con người. Tình yêu chân chính sẽ vượt qua tất cả mọi trở lực và họ sẵn sàng hy sinh để chỉ dành lại được nhau. Xã hội thời Phục hưng với nhiều biến động đã tạo điều kiện cho Shakespeare thể hiện quan điểm tự do yêu đương và sẵn sàng đấu tranh vì tình yêu của mình. Để thể hiện quan niệm yêu đương của mình, không ít lần Shakespeare đã thử tìm kiếm và xác định được thể loại mình cần chọn lựa nhưng rồi qua kịch lịch sử, qua hài kịch cuối cùng Shakespeare đạt thành tựu lớn ở bi kịch. Bi kịch tình yêu là những vở kịch có kết thúc bi thương mà nó còn mở ra cho ta thấy được những nét nghĩ khác tiến bộ hơn, đổi mới hơn trong những quan niệm về tình yêu và sự lựa chọn của Shakespeare thật tiến bộ và sáng suốt. Ông đã trộn lẫn giữa cái bi và cái hài, cái cao cả và cái ti tiện để làm rõ nên giữa tình yêu và thù hận, giữa việc khát khao yêu đương và những tình cảm khác của con người.
Nói chung, tình yêu là một đề tài rộng và phong phú, vì thế những vấn đề mà Shakespeare cần đề cập đến trong tác phẩm của ông là lớn lao và nghiêm trọng, nó có ảnh hưởng sâu sắc đến con người cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai đều làm nổi sự tiến độ trong cách nhìn nhận và đánh giá tình yêu.


Chương 3
MỘT SỐ NÉT VỀ NGHỆ THUẬT TRONG KỊCH CỦA SHAKESPEARE

3.1. Xung đột kịch
Xung đột kịch là đặc điểm về đề tài và chủ đề cả kịch bản văn học. Tác phẩm văn học thông qua việc phản ánh hiện thực, nêu lên một vấn đề trước mắt công chúng không thể trực tiếp hoặc gián tiếp đề cập đến những mâu thuẫn trong cuộc sống. Nhưng mâu thuẫn này mặc dù có những dạng thái, mức độ và tính chất khác nhau, nhưng đều tồn tại trong hiện thực. Nhưng chỉ đến một giai đoạn phát triển nhất định thì những mâu thuẫn mới trở thành những xung đột đối lập và bộc lộ những bản chất của hiện thực. Nhưng do không hạn chế về không gian và thời gian nên tiểu thuyết có thể phản ánh những mâu thuẫn trong cuộc sống một cách tỉ mỉ, sâu rộng. Nó có thể đề cập đến những mâu thuẫn trong trạng thái manh nha, âm ỷ, cũng như ở giai đoạn đối lập, đấu tranh , xung đột. Nhưng kịch bản văn học chủ yếu là để trình diễn trên sân khấu- xét từ hai mặt trình diễn cũng như thưởng thức - phải chịu nhiều hạn chế về không gian và thời gian. Ta không thể đánh đồng thời gian trên một cách thô thiển không gian thời gian trên sân khấu đích thực với không gian thời gian ước lệ trên sân khấu. Cần thiết và có thể phân biết một cách dễ dàng không gian, thời gian của câu chuyện ngoài đời được mô tả trong kịch bản văn học với mấy chục mét vuông và ba, bốn tiếng đồng hồ của mỗi đêm diễn trong rạp kịch. Các kịch tác gia xưa nay, với những thủ pháp ước lệ cả nghệ thuật nói chung, của kịch nói riêng, có thể phóng đại không gian, thời gian sân khấu đích thực lên gấp nhiều lần để phù hợp với không gian, thời gian của câu chuyện kịch, nhất là với những thành tựu khoa học hiện đại. Mặc dù vậy, kịch bản văn học không thể nào như tiểu thuyết muốn mở ra bao nhiêu cảnh trí, trường diện với những thời gian và địa điểm khác nhau bao nhiêu cũng được. Nhưng là nghệ sỹ, nhà văn kịch tác gia vẫn mong muốn và cần phải phản ánh cuộc sống bản chất đến mức tối đa có thể được. Chính vì thế họ buộc phải hướng vào những mâu thuẫn nào trong cuộc sống đã phát triển đến chỗ xung đột, đòi hỏi phải được giải quyết bằng cách này hay cách khác. Xung đột do đó là một đặc điểm cơ bản của kịch. Hêghen nói: “Tình thế giàu xung đột là đối tượng ưu tiên của nghệ thuật kịch”.
Trong kịch của Shakespeare, tính kịch được đưa lên đến đỉnh điểm của cao trào tạo nên xung đột kịch. Trong "Romeo và Juliet", xung đột kịch bắt từ mâu thuẫn lâu đời giữa hai dòng họ Mongtaghiu và Capiulet. Đó là những dòng họ quý tộc tiêu biểu trong xã hội Anh lúc bấy giờ. Trong lúc tinh thần tự hào dân tộc của người Anh bốc cao hơn bao giờ hết. chiến thắng năm 1588 đã đưa nước Anh lên địa vị cường quốc hùng mạnh nhất ở châu Âu. Triều đại Elizabet I được đông đảo thần dân ngưỡng mộ. Nữ hoàng được ca ngợi như là người đã chèo lái con tàu vượt qua muôn trùng sóng gió để giờ đây cập bến vinh quang. Đây là thời kỳ “Nước Anh vui vẻ”, nhưng Shakespeare vẫn cảm nhận được những mối nguy cơ đe doạ con người, mưu toan bóp nghẹt con người của nó, gây nên bao cảnh tan tóc đau thương, khiến nước mắt và máu còn đổ ra không ít. Xung đột tiếp diễn khi chính đôi nam nữ trong hai họ có thù địch lại yêu nhau say đắm. Và xung đột lên đến đỉnh điểm là cái cái chết vì tình yêu của hai người. Xung đột trong kịch của Shakespeare không chỉ do những mâu thuẫn đơn thuần mà nó liên tiếp diễn ra thông qua từng hành động kịch
3.2. Hành động và cốt truyện kịch
Kịch diễn trên sân khấu là phải thông qua hành động - hiểu theo nghĩa rộng bao gồm cả ngôn ngữ, cử chỉ, thái độ, quan hệ của diễn viên. Đó là vấn đề thuộc nghệ thuật biểu diễn dưới sự chỉ đạo của đạo diễn nhưng phải dựa vào cơ sở kịch bản. “Có tích mới dịch nên tuồng”. Mỗi diên viên trên sân khấu sẽ có một hệ thống hành động chính, gọi là “hành động xuyên”, nhằm thể hiện xứ mạng, tư tưởng của nhân vật mình sắm vai.
Toàn bộ buổi biểu diễn sẽ có một hệ thống tập hợp tất cả những hành động xuyên của nhân vật thành hành động quán xuyến thể hiện tư tưởng chủ đề chung của toàn vở. Từng hành động của diễn viên bắt nguồn ở những tình tiết trong kịch bản, thì hành động quán xuyến chính là phải dựa vào cốt truyện của kịch bản. Arixtốt cho rằng kịch “là sự bắt chước của một hành động quan trọng và hoàn chỉnh…sự bắt chước hành động là (nhờ vào) cốt truyện”.
Do thời gian và không gian sân khấu hạn chế quy mô và quá trình biểu diễn, cũng do sự thưởng thức của một tập thể khan giả phức tạp, phải cùng liên tục theo dõi buổi trình diễn, hành động quán xuyến của kịch phải thật thống nhất, không thể quá phong phú phức tạp. Chính vì thế mà cốt truyện của kịch bản cũng phải thật tập trung. Đó là ý kiến thống nhất của các nhà lý luận và kịch tác gia xưa nay. Arixtốt nói: “Không nên sáng tác bi kịch bằng lối sử thi. Tôi hiểu lối kết cấu sử thi là nội dung bao gồm nhiều cốt truyện”. Nhà viết kịch Liên Xô, Arbudốp nói: “Trong kịch không có những yếu tố tuỳ hứng mà người nghệ sỹ có quyền dùng khi điều khiển số phận những con người trong các tiểu thuyết và trong các truyện. Ở đây có một khuôn khổ rất chặt chẽ, đấy là tám mươi lăm trang giấy viết kín. Không có thì giờ để mạn đàm, giải thích luận bàn, ta không có quyền làm việc đó. Quả vậy, trong tiểu thuyết còn có những yếu tố “phi cốt truyện”, ở đó có sự miêu tả phong cảnh, khắc hoạ nội tâm, những đoạn triết lý, bình luận; trong kịch bản chỉ có cốt truyện “thuần tuý”. Hơn nữa, cốt truyện ở đây thật dồn nén, chỉ chứa đựng những tình tiết thật sự tiêu biểu và cần thiết, có ý nghĩa tượng trưng khái quát cao.
Cốt truyện phải thật tập trung, không thừa, không thiếu cho nên nhiều kịch tác gia có kinh nghiệm khi viết kịch bản xong phải tự mình rút gọn. A Ôxtrôpxki có nói: “Tôi thường rút ngắn các vở kịch của tôi cho sân khấu; trong vở hài kịch “Một khu rừng” tôi cũng đã làm như vậy. Có những chi tiết in trong sách thì không thừa, nhưng trên sân khấu lại thường là thừa, tác hại đến kết quả của vở kịch và do đó đến những mục tiêu của tác giả”
Cốt truyện và hành động kịch phải thống nhất tập trung, đòi hỏi chi tiết, tình tiết, sự kiện không những phải cô đúc, gãy gọn, mà còn phải liên đới nhau một cách chặt chẽ, lôgích, tất yếu, tự nhiên không tẻ nhạt, đơn điệu.
Do hạn chế thời gian và không gian sân khấu, cốt truyện trong kịch bản phải tập trung nên kéo theo nhân vật cũng không quá nhiều như trong tiểu thuyết được. Đặc biệt kịch viết ra là để trình diễn trên sân khấu nên không có nhân vật kể chuyện. Goorki nói: “Trong tiểu thuyết, trong truyện, những con người được tác giả miêu tả hành động với sự giúp đỡ của tác giả, tác giả luôn luôn ở bên cạnh họ… kịch bản không cho phép tác giả được tự do can thiệp như vậy, kịch bản loại trừ việc tác giả mách nước cho độc giả”. Chữ “tác giả” mà Goorki dùng ở đây nên hiểu là nhân vật kể chuyện.
Nhân vật kịch không thể được khắc họa với nhiều khía cạnh tỉ mỉ. Hêghen nói: “Các nhân vật kịch phần đông đều đơn giản về mặt bên trong hơn so với các hình tượng tự sự. Timôpheep còn giải thích them: “Hình tượng kịch phản ánh những mâu thuẫn của cuộc sống đã chín muôi gay gắt nhất và đã được xác định, chính vì vậy nó được xây dựng trên cơ sở nhấn mạnh trong tính cách con người sự cảm xúc phiến diện do các mâu thuẫn trên quy định”. Trong những vở kịch ưu tú, tính cách nhân vật thường đối sánh nhau càng them rõ nét. Trong Ôtelô của Shakespeare, tính cách nhân vật phân biệt nhau đến mức có thể lấy những mầu sắc hình dung: Ôtelô: màu đen pha đỏ, dữ dội, quyết liệt; Đexđêmôna: màu trắng, trong sang, ngây thơ; Iagô: màu xám, âm u, nham hiểm. Trong bảng phân màu chung đó, tính cách của mỗi nhân vật càng thêm nổi bật. Chính nhờ tính cách nổi bật diễn viên mới có cơ sở để dễ dàng tìm ra những cử chỉ và hành động thích hợp nhằm trình diễn trên sân khấu một cách sinh động gây ấn tượng mạnh cho khán giả.
Một phương diện đặc sắc khác của nghệ thuật bi kịch Shakespeare là nghệ thuật tạo dựng và dẫn dắt hành động kịch. Shakespeare có biệt tài trong việc chuyển một câu chuyện cũ thành kịch. Muốn làm được công việc đó thì phải quan tâm trước hết tới việc tạo dựng và dẫn dắt hành động kịch. Ở kịch lịch sử hoặc ở hài kịch, ông cũng đã làm tốt công việc ấy. Tuy nhiên đến bi kịch thì tài năng này càng phát huy hết sức mạnh của ngòi bút ông.
Hãy xem ông đặt nhân vật của mình vào tình huống bi kịch và dẫn dắt chúng qua các tình huống đầy mâu thuẫn, để chúng đối đầu với các tình huống ấy và đối địch với nhau; chẳng những thế mà còn để chúng tự bộc lộ những mâu thuẫn bên trong của chúng… thì mới thấy hết công phu tạo dựng nên kịch của ông. Tình huống trước làm nảy sinh xung đột, những xung đột này làm nảy sinh mâu thuẫn mới xô đẩy nhân vật vào trong những tình huống mới… cứ thế, lớp mâu thuẫn trước gọi lớp mâu thuẫn tiếp theo. Vì vậy mà hành động trong các bi kịch của Shakespeare diễn ra như một chuỗi mâu thuẫn và xung đột căng thẳng, khẩn trương, cuồn cuộn như cơn gió lốc.
Hành động kịch của Shakespeare duy nhất nhưng không phải là đơn nhất. Bên cạnh hành động chính, ông thường đưa thêm hành động phụ nhằm mở rộng và khoét sâu thêm mâu thuẫn, khiến cho tấn bi kịch mà ông trình bày càng mở rộng thêm về kích thước, quy mô, càng gay gắt thêm về tính chất, mức độ.
Nhưng thành tựu nổi bật nhất, cống hiến xuất sắc của bi kịch Shakespeare là nghệ thuật điển hình hoá.
Như trên đã nói, Shakespeare thường đặt nhân vật của ông vào một chuỗi những tình huống đầy mâu thuẫn, phức tạp, do đó mà toàn bộ tính cách của nó bộc lộ ra rõ rệt. Trong khi xây dựng nhân vật, ông rất chú ý đến việc mổ xẻ nó, phân tích cái quá trình diễn biến tâm lý của nó trước mỗi tình huống mà nó gặp phải. Ông quan tâm mô tả không phải chỉ “cái việc mà nhân vật làm” mà đến cả “cái cách mà nhân vật làm” nữa. Chính nhờ vậy mà nhân vật của ông được cá tính hoá cao độ. Trong cái thế giới đông đúc mà ông miêu tả trong kịch của mình, mỗi nhân vật là một cá thể xác định, là “con người này” (chữ dùng của Ăngghen). Nhưng con người đó với sự đa dạng phong phú, phức tạp trong tính cách của nó, lại không phải là một con người cá biệt, nó phản ánh được tâm lý, tính cách của một kiểu người, một lớp người nhất định. Nói khác đi, nó đã được điển hình hoá. Với Shakespeare, cái cốt lõi của nghệ thuật điển hình hoá nhân vật chính là nghệ thuật điển hình hoá tính cách của nó. Romeo và Juliet yêu nhau say đắm và thuỷ chung, không hưởng hạnh phúc dưới ánh mặt trời thì họ sẵn sàng chết cạnh nhau, chết cùng một nơi, cùng một lúc để mãi mãi gần nhau, chẳng hề đắn đo lưỡng lự, chẳng mảy may luyến tiếc… Chính vì vậy mà mối tình của họ - ngoài ý nghĩa bi kịch của nó – mãi mãi vẫn là mối tình tuyệt đẹp, nó nói lên đầy đủ nhất, sâu sắc nhất tình yêu của lứa tuổi mới vào đời. Tính cách của Entony hay Cleopat lại thuộc một dạng khác. Chúng ta khó có thể hiểu được tính cách của Cleopat. Nó phức tạp đến mức kỳ ảo. Và câu chuyện tình của hai vở bi kịch này cũng hoàn toàn khác nhau. "Romeo và Juliet" – đó là một tình yêu chân thật, nồng nàn pha vào đó sự ngây thơ trong trắng đến tuyệt đẹp của Juliet còn ở “Entony và Cleopat” thì đó lại là tình yêu song hành cùng quyền lực. Cái gì làm nên sự khác biệt trong hai mối tình này? Đó chính là tính cách của từng nhân vật quy định tất cả: tình yêu của họ, những khổ đau của họ, danh vọng của họ, cái chết của họ. Khỏi cần nhắc lại rằng tính cách, dưới ngòi bút của Shakespeare, chịu sự tác động của hoàn cảnh nhưng cũng không hề thụ động để hoàn cảnh chi phối. Trong khi xây dựng nhân vật, Shakespeare luôn luôn chú ý đến hoàn cảnh, cả hoàn cảnh chung (xã hội, đất nước, thời đại) lẫn hoàn cảnh riêng (gia đình, cá nhân và những mối quan hệ hẹp). Ông không mô tả nhiều cái hoàn cảnh đó, chỉ cần đôi nét tiêu biểu ông nêu bật bản chất. Cái tài tình là chỉ qua một đôi nét tiêu biểu đó, ông đã làm nổi rõ vừa cái chung, vừa cái riêng. Tóm lại, ông đã xây dựng được hoàn cảnh điển hình, và đó chính là cống hiến của Shakespeare cho chủ nghĩa hiện thực thời Phục hưng mà bi kịch của ông đã góp phần chủ yếu.

3.3. Ngôn ngữ kịch
Trong kịch không có nhân vật kể chuyện nên không có ngôn ngữ người kể chuyện. Ngôn ngữ nhân vật có ba dạng: Đối thoại, độc thoại và bàng thoại.
Đối thoại là nói với nhau, nhưng không phải cứ nói với nhau là đối thoại trong kịch. Biêlinxki nói: “Tính kịch không phải là do có nói qua nói lại mà tạo nên được, nó phải do hành động giao lưu sinh động giữa hai người mà tạo rhành. Nếu cả hai bên tranh luận đều muốn đè bẹp đối phương, đều muốn cải biên một phương diện nào đó trong hành động của đối phương, hoặc tấn công vào nhược điểm nào đó trong tâm sự của đối phương, nếu thông qua cuộc tranh luận đó đưa hai người tới một quan hệ mới, thì lúc đó mới là kịch”.
Độc thoại là nói với chính mình và bàng thoại là lời nói riêng với khán giả.
Ngôn ngữ kịch phải có tính hành động, tính khẩu ngữ, tính hàm súc, tính tổng hợp và phải phù hợp với tính cách nhân vật. Do xung đột kịch căng thẳng, cốt truyện kịch tập trung, hành động kịch tiến triển nhanh, ngôn ngữ kịch càng phải thật ngắn gọn, xúc tích.
Ngôn ngữ trong kịch của Shakespeare rất phong phú và đa dạng. Shakespeare có năng khiếu biệt tài, kì diệu là chọn đúng và xác định được ngay ngôn ngữ thích hợp nhất, đắt nhất cho từng nhân vật để thể hiện điều mà ông muốn nói. Là nhà soạn kịch, ông có thể lựa chọn giữa bi kịch với hài kịch hoặc với kịch lịch sử. Cả ba thể loại ông đã đều thử thách qua và đều tỏ ra có biệt tài làm chủ chúng, điều khiển chúng theo ý mình. Nhưng đến lúc này, để thể hiện những khám phá, phát hiện và dự báo lớn lao,sâu sắc nhất của mình, ông chọn thể loại bi kịch. Không chỉ dứt khoát chọn bi kịch, ông còn thấy rõ là ở đây phải trộn lẫn cái bi với cái hài, cái bi với cái hùng, cả cái cao cả với cái ti tiện… Tại sao vậy?
Vì các vấn đề mà ông đề cập đến là những vấn đề lớn lao và nghiêm trọng liên quan đến vận mệnh của con người nói chung, của hôm nay và cả ngày mai nữa. Hài kịch hoặc kịch lịch sử do tính chất và đặc điểm của chúng không thích hợp để thể hiện những cái đó. Ngay cả bi kịch truyền thống với quan điểm tách biệt cái bi với cái hài, bi kịch với hài kịch, với các yêu cầu về việc đảm bảo tính duy nhất về hành động và về thời gian…cũng không còn đủ sức để thể hiện những vấn đề mới mẻ và lớn lao đến thế. Và ta thấy Shakespeare chẳng những đã phá vỡ những giới hạn ngặt nghèo, cũ kĩ mà còn sáng tạo ra những biện pháp mới, mở ra những chân trời bao la cho nghệ thuật nói chung.

C/ KẾT LUẬN
Shakespeare – nhà viết kịch vĩ đại đã neo giữ được những khoảng khắc tuyệt đẹp của tình yêu, biến những khoảnh khắc ấy trở thành bất tử. Người ta có thể có nhiều tham vọng, nhưng không một ai có thể sống nếu thiếu tình yêu. Tình yêu giúp con người vượt qua mọi trở ngại, khó khăn, đối mặt với chính mình để chiến thắng sự đớn hèn. Romeo – Juliet, Otenlo – Dexdemona, Entony – Cleopat, những con người ấy sẵn sàng chấp nhận cái chết để được sống trọn vẹn với tình yêu. Khi bên nhau họ không còn biết đến sợ hãi, muộn phiền, âu lo mà chỉ còn nghĩ đến một tương lai rạng ngời, một cuộc sống thần tiên mà chỉ có đôi lứa hạnh phúc.
Romeo và Juliet đã chết trong tình yêu nhưng cái chết của họ lại khơi mầm sống cho tương lai. Họ chết về mặt thể xác nhưng tình yêu của họ sống mãi. Đó là một tình yêu đẹp và rất đáng tôn trọng. Khi bên nhau họ đã quên hết mọi trở ngại dù đó là hận thù giai dẳng của hai dòng họ. Sức mạnh nào có đã giúp họ vượt qua được những trở ngại đo nếu không phải là một tình yêu chân chính? Chỉ có tình yêu mới giúp con người xích lại gần nhau, yêu thương nhau và quan tâm nhau hơn. Không ai có thể lý giải được sức mạnh vô hình của tình yêu. Nó cũng muôn màu muôn vẻ như chính cuộc sống của chúng ta. Shakespeare đã thâu tóm được cái hồn của một tình yêu trong sáng và chân thật của đôi trai gái.
Bên cạnh tình yêu trong sáng, ngây thơ và chân thật, Shakespeare còn đề cập đến tình yêu với sức mạnh của dục vọng quyền lực. Nếu như Entony không say đắm Cleopat, có lẽ lịch sử đã khác. Nhưng nào có ai biết được tình yêu, nó đến bất ngờ, cuốn con người vào vòng xoáy muôn thuở hạnh phúc và đau khổ. Entony và Cleopat không nằm ngoài quy luật ấy, tình yêu của họ cũng đau khổ, dằn vặt nhưng cuối cùng họ đã vượt lên số phận nghiệt ngã, tạo nên một huyền thoại tình yêu vĩnh cửu, một khúc bi ca tráng lệ.
Con người thời Phục hưng đã chứng minh cho nhân loại biết rằng – tình yêu chân chính không bao giờ là con đường bằng phẳng. Để có được hạnh phúc, họ đã phải đấu tranh quyết liệt với cường quyền, thần quyền và đấu tranh với cả số phận. Tình yêu với sức mạnh nhiệm màu đưa con người vượt qua bao khó khăn, cách trở, đưa họ đến một thế giới mới - một cõi thiên đường không có toan tính, thiệt hơn, không quyền lực mà chỉ có tiếng hát yêu đương say đắm.
Nước mắt sẽ thôi rơi, máu sẽ ngừng chảy, những oán thù được hoà giải, con người chào đón nhau bằng nụ cười thân thiện. Những đôi trai gái rạng rỡ niềm giao hoan ấn ái, tiếng ca tình yêu lại cất lên réo rắt, thấm đượm tinh thần lạc quan, tin tưởng. Shakespeare sẽ mãi mãi sống trong lòng bạn đọc - những ai biết yêu và trân trọng tình yêu.

Cách xử lý đề tài tình yêu qua hai bi kịch "Romeo và Juliet" và "Entony và Cleopat" của Shakespeare

A/ PHẦN Má» ÄẦU
I. Là DO CHá»N Äá» TÃI

VÄn minh nhân loại xuất hiá»n trên trái Äất Äã hàng chục thế ká»· nay, và vÄn há»c vá»i tư cách là má»t ngành nghá» thuật cÅ©ng Äã có lá»ch sá»­ gần 30 thế ká»·. Suá»t ngần ấy thá»i gian, trong lÄ©nh vá»±c ká»ch, dẫu ná»i danh vào cuá»i thế ká»· XVI nhưng William Shakespeare vẫn là ká»ch gia sá» má»t cá»§a nhân loại. Trưá»c Äây không có ai sánh bằng và 400 nÄm sau cÅ©ng không có ai vượt qua ÄÆ°á»£c cái bóng cá»§a Shakespeare. Thiên tài Shakespeare là bất tá»­, vÄ©nh hằng, chá» riêng ông thôi cÅ©ng Äá»§ thâu tóm cả ná»n ká»ch nghá» thế giá»i.
Shakespeare â nhà thÆ¡, nhà soạn ká»ch vÄ© Äại cá»§a nưá»c Anh và cả thế giá»i, tác phẩm cá»§a ông là há»i quang Äầy Äá»§ nhất cá»§a Äá»i sá»ng xã há»i thá»i Phục hưng. Ngưá»i ta kinh ngạc vá» tầm bao quát cuá»c sá»ng vừa rá»ng lá»n vừa sâu sắc cá»§a ông. Vì lẽ Äó ông và tác phẩm cá»§a ông không ngừng trá» thành âthao trưá»ng tranh cãiâ cá»§a giá»i nghiên cứu.
Ãng là Äá»i tượng quan tâm cá»§a nhiá»u công trình nghiên cứu. Shakespeare Äã Äá» lại cho ná»n ká»ch nưá»c Anh nói riêng và ká»ch thế giá»i nói chung má»t công trình Äá» sá». Nghiên cứu vá» Shakespeare chúng ta sẽ hiá»u ÄÆ°á»£c sá»± phát triá»n cá»§a ká»ch nói chung và những vấn Äá» cá»§a Äá»i sá»ng xã há»i Anh thá»i Phục hưng, thấy ÄÆ°á»£c những vấn Äá» cá»§a Äá»i sá»ng xã há»i ÄÆ°Æ¡ng thá»i Äã từng bưá»c Äi vào ká»ch như thế nào. Và qua ká»ch cá»§a Shakespeare chúng ta thấy ÄÆ°á»£c tầm quan trá»ng cá»§a thá» loại ká»ch trong vÄn há»c.
Äá» tài tình yêu là má»t phương diá»n quang trá»ng trong sáng tác cá»§a Shakespeare. Dưá»ng như không má»t tác phẩm nào lại không Äá» cập Äến tình yêu vì tình yêu luôn là Äá» tài muôn thuá» cho các nhà vÄn, nhà thÆ¡, nhà viết ká»ch sáng tác. Tình yêu có ÄÆ°á»£c Äá» cập á» muôn hình muôn vẻ khác nhau. Má»i nhà vÄn cÅ©ng Äá» cập Äến má»t ná»i dung khác nhau, có cách nhìn cách quan niá»m khác nhau tuỳ thuá»c vào từng thá»i kỳ lá»ch sá»­. Chúng ta có thá» nói âtình yêuâ là Äá» tài muôn thuá» Äá»i cá»§a các nhà vÄn. Äá» tài tình yêu trong ká»ch cá»§a Shakespeare cÅ©ng muôn hình vạn trạng như chính cuá»c sá»ng xã há»i. Có tình yêu ngây thÆ¡ trong trắng, có tình yêu chân thành ná»ng nhiá»t nhưng cÅ©ng có tình yêu gắn vá»i danh vá»ng và quyá»n lá»±c⦠Tất cả Äã làm nên má»t thế giá»i tình yêu.
Từ những lý do trên Äây chúng tôi quyết Äá»nh chá»n Äá» tài âCách xá»­ lý Äá» tài tình yêu qua hai bi ká»ch "Romeo và Juliet" và "Enthony và Cleopat" cá»§a Shakespeareâ Äá» nghiên cứu chá» mong Äóng góp má»t phần nhá» trong quá trình nghiên cứu vá» Shakespeare.

II. Lá»CH SỬ VẤN Äá»Shakespeare là má»t trong những nhà viết ká»ch vÄ© Äại nhất cá»§a má»i thá»i Äại. Ãng Äã Äá» lại cho nhân loại má»t sá»± nghiá»p Äá» sá» và tinh thần làm viá»c không biết má»t má»i. Những tác phẩm cá»§a Sêchxpia từ bi ká»ch, hài ká»ch Äá»n những bài Xônê (Sonnet) Äá»u trá» thành Äá» tài nghiên cứu lí thú cá»§a các nhà phê bình trên toàn thế giá»i, những công trình nghiên cứu vá» hành trình sáng tạo nghá» thuật cá»§a Shakespeare cá»§a các nhà lí luận phê bình chất Äầy theo nÄm tháng.
Ngày nay, trên thế giá»i Äã hình thành má»t ná»n âShakespeare há»câ có truyá»n thá»ng lâu Äá»i, thu hút sá»± tham gia cá»§a hàng loạt các giáo sư, tiến sÄ© á» các trưá»ng Äại há»c danh tiếng như Havard, Oxford, Cambrridge,⦠HÆ¡n ba thế ká»· qua, nhất là từ thế ká»· XIX, ngưá»i ta Äã viết vá» những tác phẩm cá»§a Shakespeare vá»i má»t khá»i lượng khá»ng lá». Tính Äến nÄm 1991, theo thá»ng kê chúng tôi biết ÄÆ°á»£c có Äến 11.000 công trình lá»n nhá» viết vá» các tác phẩm khác. Có thá» nói, tầm ảnh hưá»ng cá»§a Shakespeare Äã vượt ra khá»i biên giá»i nưá»c Anh, Châu Ãu, và lan rá»ng sang cả Châu à â Phi â MÄ©. Những sáng tác cá»§a Shakespeare trá» thành tài sản chung cá»§a toàn thá» nhân loại.
á» Viá»t Nam, ngay từ trưá»c cách mạng tháng 8 nÄm 1945 giá»i trí thức, sinh viên, há»c sinh cÅ©ng Äã từng say mê thưá»ng thức tác phẩm cá»§a Shakespeare qua tiếng Anh hoặc qua các bản dá»ch tiếng Pháp. Vài vá» ká»ch cá»§a ông cÅ©ng Äã ÄÆ°á»£c dá»ch ra Tiếng Viá»t. Tuy nhiên, phải Äợi Äến sau ngày hoà bình lập lại á» miá»n Bắc má»i có má»t sá» công trình giá»i thiá»u nghiên cứu, dá»ch thuật Äáng ká»; các trưá»ng Phá» thông trung há»c và Äại há»c (ngành VÄn) má»i bắt Äầu giảng dạy má»t vài tác phẩm cá»§a Shakespeare; các trưá»ng nghá» thuật sân khấu cÅ©ng bắt tay vào viá»c há»c tập Shakespeare và dàn dá»±ng má»t vài vá» ká»ch cá»§a ông. Ngày nay, viá»c giá»i thiá»u, nghiên cứu, dá»ch thuật và giảng dạy tác phẩm cá»§a Shakespeare ngày càng phong phú hÆ¡n. Các há»c giả cá»§a Viá»t Nam như Nguyễn Äức Nam, Lã Nguyên, Lương Duy Trung, Phạm VÄ©nh Cư, Lê Huy Bắc, VÅ© Äình Phòng,.. Äã góp phần ÄÆ°a Shakespeare Äến gần hÆ¡n vá»i công chúng yêu vÄn há»c trong nưá»c. Những cái tên như Romeo và Juliet, Ãtenlô, Hamlet, Lia, Entony và Cleopat,⦠dần dần quen thuá»c vá»i Äá»c giả Viá»t Nam.

III. Äá»I TƯỢNG Và PHẠM VI NGHIÃN CỨU
Äá»i tượng nghiên cứu trong báo cáo này là cách xá»­ lý Äá» tài tình yêu qua hai bi ká»ch âRomeo và Julietâ và âEntony và Cleopatâ cá»§a Shakespeare.
Phạm vi nghiên cứu cá»§a Äá» tài này chá»§ yếu qua hai tác phẩm ká»ch "Romeo và Juliet" và "Entony và Cleopat" và má»t sá» tác phẩm bi ká»ch cá»§a Shakespeare.

IV. PHƯƠNG PHÃP NGHIÃN CỨU
Trong Äá» tài này chúng tôi sá»­ dụng má»t sá» phương pháp chính như: phân tích tá»ng hợp, so sánh, và vận dụng lý luận vÄn há»c, thi pháp há»c Äá» làm ná»i bật cách xá»­ lý Äá» tài tình yêu trong ká»ch nói chung và cách xá»­ lý Äá» tài tình yêu trong bi ká»ch cá»§a Shakespeare nói riêng.

V. Bá» CỤC Äá» TÃI
Äá» tài này có bá» cục chia làm ba phần: Phần má» Äầu; Phần ná»i dung và Phần kết luận. Trong Äó, phần ná»i dung ÄÆ°á»£c chia làm ba chương:
Chương 1: CÆ¡ sá» lý luận vá» Äá» tài tình yêu trong tác phẩm vÄn há»c và trong ká»ch cá»§a Shakespeare.
Chương 2: Cách xá»­ lý Äá» tài tình yêu trong hai vá» ká»ch "Romeo và Juliet" và "Entony và Cleopat" cá»§a Shakespeare.
Chương 3: Má»t sá» nét vá» nghá» thuật trong ká»ch cá»§a Shakespeare

B/ PHẦN Ná»I DUNG
Chương 1
CƠ SỠLà LUẬN


1.1. Äá» tài trong tác phẩm vÄn há»c
Äá» tài là khái niá»m chá» các loại hiá»n tượng Äá»i sá»ng ÄÆ°á»£c miêu tả phản ánh trá»±c tiếp trong sáng tác vÄn há»c. Äá» tài là phương diá»n khách quan cá»§a ná»i dung tác phẩm. Các hiá»n tượng Äá»i sá»ng có thá» liên kết vá»i nhau thành loại theo má»i liên há» ngoài giữa chúng. Cho nên có thá» xác Äá»nh Äá» tài tác phẩm vÄn há»c theo giá»i hạn bê ngoài cá»§a tác phẩm: Äá» tài thiên nhiên, Äá» tài loài vật, Äá» tài cải cách ruá»ng Äất, Äá» tài sản xuất, Äá» tài chiến Äấu, Äá» tài kháng chiến chá»ng Mỹ, Äá» tài bá» Äá»i Trưá»ng SÆ¡n. á» giá»i hạn bá» ngoài cá»§a Äá» tài, các phạm trù xã há»i, lá»ch sá»­ giữ vai trò quan trá»ng. Cho nên ngưá»i ta có thá» nói tá»i Äá» tài nông thôn, Äá» tài thành thá», Äá» tài công nhân, Äá» tài bá» Äá»i, Äá» tài tiá»u tư sản trí thức, Äá» tài lá»ch sá»­, Äá» tài hiá»n Äại,â¦Các hiá»n tượng Äá»i sá»ng lại có thá» liên kết vá»i nhau thành loại theo má»i quan há» bên trong cá»§a chúng. Cho nên cÅ©ng có thá» xác Äá»nh Äá» tài vÄn há»c theo giá»i hạn bên trong cá»§a phạm vi hiá»n thá»±c ÄÆ°á»£c phản ánh trong tác phẩm. Nhiá»u khi Äá» tài gắn liá»n vá»i má»t hiá»n thá»±c xã há»i lá»ch sá»­, xuất hiá»n và trá» thành phá» biến trong Äá»i sá»ng tinh thần cá»§a má»t thá»i hay má»t giá»i nào Äó. Chẳng hạn có thá» bắt gặp sá» phận ngưá»i chinh phụ, ngưá»i cung nữ, Äá» tài ngưá»i tài hoa, Äá» tài những con ngưá»i trung nghÄ©a, Äá» tài âcon ngưá»i thừaâ trong môi trưá»ng quý tá»c,⦠Trong vÄn há»c Viá»t Nam hiá»n Äại, ná»i lên hàng Äầu là Äá» tài ngưá»i cán bá» chiến sỹ và quần chúng cách mạng. á» giá»i hạn bên trong Äá» tài, bản chất xã há»i cá»§a cuá»c sá»ng, cá»§a tính cách và sá» phận con ngưá»i giữ vai trò quan trá»ng. Chẳng hạn sá» phận cá»§a âTắt Äènâ là cuá»c sá»ng bế tắc Äen tá»i cá»§a ngưá»i nông dân trưá»c cách mạng. DÄ© nhiên sá»± xác nhận giá»i hạn bá» ngoài và bá» trong như trên chá» có ý nghÄ©a tương Äá»i.
Do nhân vật có thá» tiêu biá»u cho má»t hiá»n tượng trong Äá»i sá»ng - má»t tầng lá»p xã há»i, má»t loại tính cách hoạt Äá»ng trong má»t lÄ©nh vá»±c Äá»i sá»ng cụ thá» nên nhân vật có thá» gắn liá»n vá»i má»t Äá» tài tác phẩm. Romeo và Juliet tiêu biá»u cho má»t tình yêu trong sáng, má»t tình yêu vì tình yêu Äã vượt lên trên hận thù dai dẳng cá»§a dòng há», và sẵn sàng chết vì tình yêu trong sáng. Tác phẩm ca ngợi tình yêu trong sáng và tá» cáo xã há»i Anh thá»i Äại Phục Hưng mà hận thù và lễ giáo phong kiến Äã giết chết tình yêu, những thành kiến, tá» phân biá»t chá»§ng tá»c, màu da, Äẳng cấp, tôn giáo, tiá»n tài, Äá»a vá» Äã và vẫn còn ngáng trá», chia cắt và giết chết bao nhiêu Äôi lứa yêu nhau.
Cần phân biá»t Äá» tài vá»i tư cách là phương diá»n khách quan cá»§a ná»i dung tác phẩm vá»i Äá»i tượng nhận thức, chất liá»u Äá»i sá»ng hay nguyên mẫu cá»§a sáng tác vÄn há»c. Lẫn lá»n hai mặt này sẽ dẫn Äến tình trạng biến viá»c phân tích tác phẩm thành phân tích Äá»i tượng ÄÆ°á»£c miêu tả. Äá»i tượng nhận thức, Äá»i tượng miêu tả cá»§a sáng tác vÄn há»c là cái nằm ngoài tác phẩm, Äá»i diá»n vá»i tác phẩm. Äá» tài cá»§a tác phẩm là má»t phương diá»n trong ná»i dung cá»§a nó, là Äá»i tượng Äã ÄÆ°á»£c nhận thức, lá»±a chá»n, gắn liá»n vá»i dụng ý, thế giá»i quan, lập trưá»ng tư tưá»ng, quan Äiá»m thẩm mỹ cá»§a nhà vÄn.

1.2. Äá» tài tình yêu trong vÄn há»c Phục hưng
Các nhà nghiên cứu vẫn thưá»ng gá»i thế ká»· XV â XVI á» Tây Ãu là âthá»i Äại Phục hưngâ; có ý nghÄ©a chá» sá»± phục há»i những giá trá» vÄn hoá Hy Lạp cá» Äại hay nói cách khác, những dấu ấn cá»§a vÄn hoá cá» Äại là tiá»n Äá» vật chất quan trá»ng Äá» ná»n vÄn hoá tư sản sÆ¡ khai hình thành. Nói như vậy Äá» thấy rằng, ná» lá»±c cá»§a thá»i Äại Phục hưng không chá» dừng lại á» tinh thần phục cá», sao chép những thành tá»±u quá khứ má»t cách rập khuôn, máy móc. Những con ngưá»i thá»i Äại này muá»n tái tạo ná»n vÄn hoá cá» xưa bằng nguá»n sinh lá»±c má»i, dá»i dào và mạnh mẽ hÆ¡n. Thá»i Äại Phục hưng in dấu vào tiến trình lá»ch sá»­ nhân loại bằng âmá»t cuá»c Äảo lá»n tiến bá» lá»n nhất mà từ xưa Äến nay nhân loại chưa từng thấyâ, âÄó là thá»i Äại cá»§a những con ngưá»i khá»ng lá»: khá»ng lá» vá» tư tưá»ng, vá» nhiá»t tình, vá» tính cách, khá»ng lá» vá» mặt tài nÄng, toàn diá»n vá» mặt há»c thức uyên bácâ [2,191]. Trên thá»±c tế, kiá»u con ngưá»i khá»ng lỠấy Äã xuất hiá»n trong các tác phẩm vÄn há»c. Äó là những nhân vật GacgÄngchuya và PÄngtagruyen cá»§a RabÆ¡le, bác sỹ Fauxt trong vá» ká»ch cá»§a MaclôvÆ¡, Äó là Hamlet, Otenlo cá»§a Shakespeare.
Có thá» nói rằng, âná»n vÄn há»c thá»i Äại này có ý nghÄ©a thế giá»i á» tư tưá»ng cá»t lõi cá»§a nó là Chá»§ nghÄ©a nhân vÄn, á» giá trá» thẩm mỹ lá»n - trá» thành chá»§ nghÄ©a kinh Äiá»n mẫu má»±c, á» sá»± má» dần cho Chá»§ nghÄ©a hiá»n thá»±câ [2,15]. Con ngưá»i trá» thành Äá»i tượng thẩm mỹ cá»§a vÄn há»c nghá» thuật, âkiá»u mẫu muôn loàiâ. Nó ÄÆ°á»£c trả lại tất cả những gì vá»n dÄ© là cá»§a mình - từng bá» giáo lý nhà thá» tưá»c Äoạt. Dưá»i ánh sáng cá»§a chá»§ nghÄ©a nhân vÄn, con ngưá»i tá»± do cất cao lá»i ngợi ca tình yêu, phá vỡ lá»p vá» bá»c Äạo Äức giả dá»i.
Thá»±c ra Äá» tài tình yêu Äã xuất hiá»n trong thần thoại và trong bi ká»ch Hy Lạp cá» Äại vá»i các tác giả xuất sắc như Eschyle, Sophocle, Euripide. Ngưá»i ta khó có thá» quên má»i tình bất tá»­ cá»§a nàng Aphrodit vá»i chàng trai ngưá»i trần Adonis. Những bưá»c chân rá»m máu cá»§a nàng nÆ¡i rừng sâu làm thành biá»u tượng cho tình yêu: những cánh hoa há»ng Äá» thắm. Rá»i Äâu Äó là ná»i thất tình chua xót cá»§a vá» thần tài hoa Appolon vá»i nàng Daphne. Trên ná»n thần thoại ấy, má»i tình Äau khá» cá»§a MêÄê ÄÆ°á»£c soi rá»i từ góc Äá» Äạo Äức nhân vÄn. Ngưá»i Äàn bà bất hạnh ấy Äã Äánh Äá»i cả gia Äình và cuá»c Äá»i mình Äá» ÄÆ°á»£c yêu nhưng phải nhận kết cục bi thảm. Nàng giết chết hai Äứa con trai mình rứt ruá»t Äẻ ra, hạ sát ngưá»i tình cá»§a chá»ng Äá» trả thù cho tình yêu bá» phản bá»i, nàng trá» thành ngưá»i Äàn bà cô Äá»c, không chá»ng, không con, không gia Äình Äá» chÄm sóc.
Những câu chuyá»n Äó giá» Äây ÄÆ°á»£c tiếp ná»i á» mức Äá» cao hÆ¡n, sâu sắc và vi diá»u hÆ¡n. Các nhà vÄn thá»i Phục hưng lấy tình yêu làm thưá»c Äo giá trá» tinh thần, chuyá»n tải cái khao khát ÄÆ°á»£c chinh phục và ÄÆ°á»£c hưá»ng thụ cá»§a nhân loại. Những con ngưá»i yêu ÄÆ°Æ¡ng trong vÄn há»c Phục hưng vừa ná»ng nàn, mãnh liá»t, vừa sẵn sàng Äấu tranh Äá» có ÄÆ°á»£c hạnh phúc chân chính.
PêtÆ¡rac â âchàng ca sỹ cá»§a tình yêuâ Äã tạo nên những vần thÆ¡ duyên dáng, ca ngợi má»i tình cá»§a tác giả vá»i nàng Lôra xinh Äẹp. Vá»i ông tình yêu là sức mạnh vô biên, nâng cao tâm há»n, mài dÅ©a ý chí con ngưá»i. Tình yêu giúp con ngưá»i hưá»ng thiá»n, luôn mÆ¡ ưá»c những Äiá»u Äẹp Äẽ. Các nhà vÄn chá»§ nghÄ©a Äã tìm cách Äặt bá»i cảnh xã há»i trong má»i quan há» luyến ái cá»§a các nhân vật, Äá» từ Äó làm toát lên những ý nghÄ©a thá»i Äại. Bôcaxiô gá»­i gắm hết tâm tư trong tác phẩm Phiammeta, miêu tả má»i tình bất thành cá»§a ông vá»i nàng Phiammeta. Cô công chúa kiêu sa ấy yêu ông vì quý mến tài nÄng và trí tuá», nhưng bản thân Bôcaxiô thì lại xuất thân trong má»t gia Äình thương nhân bình thưá»ng, sá»± cách biá»t vá» Äẳng cấp ghê gá»m Äã chia rẽ cuá»c tình duyên, khiến Bôcaxiô vô cùng phẫn ná». Äá» trả lá»i sá» phận nghiá»t ngã, trong truyá»n này, Bôcaxiô mô tả nàng Phiammeta bá» tình nhân bá» rÆ¡i. PÄmphilô â nhân vật ngưá»i tình cá»§a công chúa chẳng ai khác Äó chính là tác giả.
Tình yêu trong vÄn há»c Phục hưng là sá»± hoà quyá»n giữa hiá»n thá»±c và lãng mạn. Thông qua tình yêu, các tác giả nhân vÄn chá»§ nghÄ©a phê phán những tá»n tại cá»§a xã há»i: thành kiến Äẳng cấp, lễ giáo phong kiến, vấn Äá» tôn giáo hà khắc, tá» phân biá»t chá»§ng tá»câ¦Câu chuyá»n Mưá»i ngày ká» vá» bảy cô gái và ba chàng trai quý phái rá»§ nhau Äi lánh nạn á» ngoại ô thành phá». Lúc bấy giá» FlorenxÆ¡ Äang bá» Äe doạ bá»i nạn dá»ch khá»§ng khiếp, những ngưá»i bạn này cùng nhau Äàm Äạo, vui chÆ¡i Äá» quên Äi ná»i sợ hãi cái chết Äang rình rập. Há» ká» những câu chuyá»n vui thá» hiá»n tinh thần ham sá»ng, yêu Äá»i, ca ngợi quyá»n tá»± do yêu ÄÆ°Æ¡ng, những thú vui trần thế và Äả phá lá»i sá»ng khá» hạnh tôn giáo.
Äá» tài tình yêu trá» thành tâm Äiá»m trong những sáng tác cá»§a nhiá»u nhà vÄn Phục hưng. Nó là cứu cánh Äá» há» tá»± do ânhạo bángâ tôn giáo, phá» nhá» những kẻ xem tình yêu là tá»i ác. MôngtÆ¡mayo Äá» lại bá» tiá»u thuyết tình yêu Äá» sá» Nàng Äianna gá»m bảy cuá»n. Chuyá»n ká» lại má»i tình Äau khá» cá»§a hai chàng chÄn cừu Xirenô và Xivanô. Cả hai chàng cùng yêu cô gái chÄn cừu xinh Äẹp Äianna. Äianna yêu Xirenô và khưá»c từ Xivanô nhưng cuá»i cùng nàng lại lấy tên nhà giàu thô bá» Äelilê, quên lãng má»i tình Äầu. Ba con ngưá»i Äau khỠấy sá»ng lay lắt vá»i niá»m tiếc nuá»i, dày vò khôn nguôi. Má»i mâu thuẫn chá» ÄÆ°á»£c giải quyết khi Xirenô uá»ng nưá»c thần, chàng khá»i bá»nh thất tình, nàng Xenvakhia xuất hiá»n Äáp lại tình yêu chân thành cá»§a chàng Xinvano.
Tình yêu hàn gắn má»i vết thương, Äó là thông Äiá»p sâu sắc mà tất cả các nhà vÄn muá»n gá»­i gắm tá»i ngưá»i Äá»c. Các nhà nhân vÄn chá»§ nghÄ©a Phục hưng dẫu có Äến từ những Äất nưá»c khác nhau, à â Pháp â Tây Ban Nha â Anh vá»i những ná»n vÄn hoá khác nhau, song giữa há» Äá»u có Äiá»m gặp gỡ chung: Äó là tình yêu con ngưá»i. Bằng những tác phẩm cá»§a mình, há» Äá» cho tiếng nói chân chính cá»§a nhân loại vang lên, dá»n sức tấn công, phá vỡ tiếng chuông nhà thá», Äập tan âÄêm trưá»ng trung cá»â Äằng Äẵng.

1.3. Shakespeare và Äá» tài tình yêu
1.3.1. Cuá»c Äá»i
William Shakespeare (1564 â 1616) là nhà thÆ¡, nhà soạn ká»ch thiên tài, ngưá»i Äại diá»n tiêu biá»u nhất cho vÄn Äàn Anh thá»i Phục hưng. Shakespeare là con trai cá»§a má»t thương nhân bán bá»t ngÅ© cá»c, len dạ, vá» sau khá giả từng giữ nhiá»u chức vụ trong bá» máy chính quyá»n cá»§a thành phá» quê hương Stratford â on â Avon và Äến 1568 ÄÆ°á»£c cá»­ làm thá» trưá»ng.
Lên 7 tuá»i chàng William há»c á» trưá»ng Grammar school á» quê nhà. Äây là má»t loại trưá»ng tiá»u và trung há»c kết hợp, khá phá» biến thá»i Äó á» Anh. Trưá»ng dạy các kiến thức phá» thông, tiếng HiLạp, tiếng La Tinh, ngữ pháp và má»t ít vÄn chương cá» Äại Hi Lạp, La Mã. Nhưng Shakespeare không theo ÄÆ°á»£c hết chương trình. NÄm 14 tuá»i, vì gia Äình sa sút nợ nần, bá» cÅ©ng Äã mất chức thá» trưá»ng, ông phải bá» há»c Äi làm kiếm sá»ng.
NÄm 18 tuá»i, Shakespeare cưá»i Anne Hathaway. Vợ ông hÆ¡n ông 8 tuá»i và sau ba nÄm có con, Äầu lòng là má»t gái, tiếp theo là má»t cặp sinh Äôi má»t gái, má»t trai. Äứa con trai Äặt tên Hamnét lên 11 tuá»i thì á»m chết.
NÄm 23 tuá»i, Shakespeare ra kinh thành Luân Äôn vá»i hai bàn tay trắng. Ãng Äã phải làm nhiá»u nghá» Äá» sá»ng. Rá»i Äến rạp ká»ch Äầu tiên ÄÆ°á»£c xây Äá»±ng á» nưá»c Anh. Ãng làm từ chân giữ ngá»±a, chân soát vé, chân nhắc vá» diễn rá»i Äến làm diễn viên, cuá»i cùng trá» thành nhà viết ká»ch. Ãng soạn lại, cải biên má»t vài vá» cÅ©, viết chung vá»i soạn giả khác má»t hai vá» má»i, sau Äó má»i sáng tác má»t mình. Ãng coi cuá»n Sá»­ biên niên cá»§a Anh, cá»§a Ailen, cá»§a Scá»tlen do Holinshed soạn là sách gá»i Äầu giưá»ng Äá» tìm hiá»u và nắm chắc lá»ch sá»­ dân tá»c. Ãng Äá»c Truyá»n danh nhân cá»§a Phitarque Äá» hiá»u thêm lá»ch sá»­ La Mã cá» Äại. Äá» hiá»u vá» Italia thá»i hiá»n Äại, ông làm quen vá»i há»c giả Giôvanni Flôriô Äang sá»ng lưu vong á» Anh. Ãng ta mang theo cả má»t kho sách quý, bản thân ông cÅ©ng là má»t bá» từ Äiá»n sá»ng.
Vá»n sá»ng chưa nhiá»u, hiá»u biết vá» giá»i thượng lưu quý tá»c cung Äình, vá» xã há»i Luân Äôn còn ít á»i thì Shakespeare bù Äắp bằng cách tiếp xúc, giao du, quan sát. Ãng kết giao vá»i má»t sá» ngưá»i, nhá» vậy mà thâm nhập ÄÆ°á»£c vào các môi trưá»ng xã há»i. Bá tưá»c Southampton bắc cho ông nhá»p cầu Äến vá»i xã há»i thượng lưu quý tá»c. NÄm, sáu nÄm sá»ng gần gÅ©i Mônggiôi - má»t nhà buôn ngưá»i Pháp - á» khu trung tâm buôn bán cá»§a Luân Äôn Äã giúp ông ngoài viá»c hiá»u biết xã há»i này, còn thêm cÆ¡ há»i Äá» hiá»u biết vá» nưá»c Pháp, vÄn hoá Pháp, ngôn ngữ Pháp.
Bá tưá»c Southampton là ngưá»i giúp Äỡ Shakespeare và ít lâu sau, chẳng may Southampton bá» tù chung thân vì bá» kết tá»i dấy loạn chá»ng triá»u Äình cá»§a Nữ hoàng Elizabeth, Shakespeare cÅ©ng bá» liên luỵ và lao Äao. NÄm 1599, Äoàn ká»ch mà Shakespeare thÄm gia, lập má»t nhà hát á» Luân Äôn lấy tên là nhà hát Äá»a Cầu, má»t sá»± kiá»n hết sức quan trá»ng, vì trưá»c Äó á» Anh ká»ch diễn ra ngoài trá»i. NÄm 1603, Nữ hoàng Elizabeth qua Äá»i, Jack lên ngôi vua, Southampton ÄÆ°á»£c trả lại tá»± do và trá»ng dụng, Shakespeare và Äoàn ká»ch cá»§a ông má»i ÄÆ°á»£c ưu Äãi. NÄm 1612, ông Äá»t nhiên từ giã cuá»c Äá»i hoạt Äá»ng sân khấu vá» sá»ng tại thành phá» quê hương. Bá»n nÄm sau ông qua Äá»i Äúng vào ngày sinh nhật, ngày 23 tháng tư.

1.3.2. Sá»± nghiá»p sáng tác
Shakespeare ná»i lên nhanh chóng như má»t ngôi sao rá»±c rỡ chiếu sáng vÄn Äàn. Chá» sau 5 nÄm có mặt á» kinh thành, tên tuá»i cá»§a ông Äã vang dá»i. Hai mươi nÄm cầm bút ông Äã Äá» lại gần 40 vá» ká»ch, 2 bản trưá»ng ca, má»t tập 154 bài xonnê. Ãng ÄÆ°á»£c thừa nhận là nhà thÆ¡, nhà soạn ká»ch lá»n nhất thá»i Äại mình, Äất nưá»c mình.
Các nhà nghiên cứu thưá»ng chia cuá»c Äá»i sáng tác cá»§a Shakespeare làm 4 giai Äoạn:
Giai Äoạn Äầu từ 1590 â 1594: Äây là thá»i kỳ ông viết các vá» Hài ká»ch cá»§a những hiá»u lầm, Hai chàng công tá»­ á» Vêrôna, Công cá»c vất vả vá»i tình. Ngưá»i ta thưá»ng coi Äây là thá»i kỳ tập sá»±, thá»­ sức cá»§a Shakespeare, thá»i kỳ ông sá»­a chữa, cải biên các vá» cÅ© và hợp tác vá»i soạn giả khác khi viết vá» má»i. Nói rằng tập viết bằng cách sá»­a chữa, cải biên vá» cÅ© e rằng không Äúng. Sá»­a khó, ngưá»i sá»­a hay viết lại phải có tay nghá» già dặn hÆ¡n ngưá»i viết trưá»c. Thưá»ng là vậy. Có lẽ coi Äây là thá»i kỳ mà Shakespeare má»i vào nghá», còn Äang tìm ÄÆ°á»ng cho ngòi bút, chưa tạo ÄÆ°á»£c bản sắc, phong cách riêng vì còn bá» ràng buá»c vá»i quá khứ cá»§a vÄn Äàn, cá»§a nghá» thuật ká»ch.
Äây cÅ©ng là thá»i kỳ Shakespeare cho ra Äá»i hai bản trưá»ng ca VinÆ¡x và ÃyÄônix (1593), Liucrit (1594) cùng má»t sá» bài nonnet làm say mê lòng ngưá»i. Äặc biá»t vá» Romeo và Juliet cÅ©ng ÄÆ°á»£c viết vào cuá»i thá»i kỳ này.
Giai Äoạn thứ hai từ 1594 â 1600: Là thá»i kỳ ông trình diễn các vá» ká»ch lá»ch sá»­ ná»i tiếng như Henri IV (2 phần), Henri V⦠cùng má»t sá» vá» ká»ch khác Giấc má»ng Äêm hè, Chàng thương gia thành VÆ¡nizÆ¡â¦Äây là thá»i kỳ mà tài nÄng cá»§a Shakespeare bùng ná» như hoa mùa xuân, mà cảm hứng chá»§ Äạo vẫn là lạc quan yêu Äá»i, yêu Äất nưá»c.
Giai Äoạn thứ ba từ 1601 â 1608 là giai Äoạn cá»§a các vá» bi ká»ch lá»n như Ãtelô, Hamlet, Vua Lia, Macbet, Entony và Cleopat. Xen kẽ các vá» bi ká»ch là má»t sá» các vá» âhài ká»ch chua chát, Äắng cayâ: Tất cả Äá»u kết thúc tá»t Äẹp, Än miếng trả miếngâ¦Chiá»u sâu tâm lí, tầm cao nghá» thuật á» các vá» thuá»c giai Äoạn này Äã nâng cao hÆ¡n nữa vá» trí cá»§a Shakespeare trong lá»ch sá»­ vÄn há»c Anh cÅ©ng như trong lá»ch sá»­ vÄn há»c thế giá»i.
Giai Äoạn cuá»i cùng từ 1609 â 1613 là giai Äoạn cá»§a các vá» ká»ch viết vá» những cuá»c tình duyên thÆ¡ má»ng, Äầy gian nan trắc trá» nhưng cuá»i cùng tá»t Äẹp: Periklex, XimbÆ¡lainÆ¡, Câu chuyá»n mùa Äông, Bão tápâ¦Äiá»u dễ cảm nhận là các sáng tác thá»i kỳ này có phần dá»u xuá»ng. Mâu thuẫn á» Äây không gay gắt, quyết liá»t, không gây ra Äá» vỡ, tan nát, chết chóc như giai Äoạn trưá»c, vì vậy kết thúc vui vẻ, má»i có sum há»p Äoàn viên.
Từ 1613, Shakespeare không viết nữa, ông trá» vá» lại thá» trấn quê hương và rất ít khi ra Luân Äôn. Vá» cuá»c Äá»i và sá»± nghiá»p sáng tác cá»§a Shakespeare, nhiá»u vấn Äá» Äã ÄÆ°á»£c các giá»i nghiên cứu làm sáng tá». Tuy nhiên vẫn còn má»t sỠít những Äiá»u chưa rõ cần ÄÆ°á»£c tiếp tục lý giải. á» Äây do giá»i hạn vá» mặt Äá» tài, chúng tôi chá» tìm hiá»u, nghiên cứu sÆ¡ lược vá» cuá»c Äá»i và sá»± nghiá»p cá»§a ông. Äá» nghiên cứu sâu hÆ¡n xin dành cho những há»c giả nghiên cứu tiếp theo.

1.3.3. Äá» tài tình yêu trong ká»ch Shakespeare
Trong má»t phần tư thế ká»· cầm bút, Shakespeare Äá» lại cho nhân loại khoảng 37 vá» ká»ch, 2 truyá»n và 154 bài xonnê. Cảm hứng vá» sá»± bất tá»­ là hÆ¡i thá» mãnh liá»t và thưá»ng trá»±c trong toàn bá» tác phẩm cá»§a ông. Äá» tài tình yêu là má»t trong những Äá» tài mà Shakespeare dành nhiá»u tâm huyết nhất. Từ những câu chuyá»n cá»§a các nhà vÄn Ã, Tây Ban Nhaâ¦những vá» hài ká»ch Äầu tiên cá»§a Shakespeare ra Äá»i, mang dáng dấp cá»§a những cuá»c tình vui tươi, lãng mạn, Äá» cập Äến tình yêu, hôn nhân, gia Äình dưá»i má»i sắc thái nhân bản, Äá» cập Äến những cuá»c Äấu tranh quyết liá»t cho tình yêu chân chính, hạnh phúc Äích thá»±c. Má»i nhầm lẫn, mâu thuẫn, thái Äá» thù Äá»ch Äá»u phải khuất phục, cúi Äầu trưá»c tình yêu tá»± nhiên, lành mạnh. Äi xa hÆ¡n nữa, Shakespeare Äã dá»±a vào tình yêu Äá» Äấu tranh cho má»t quan niá»m má»i mẻ vá» hôn nhân và gia Äình. Quyá»n ÄÆ°á»£c tá»± do yêu ÄÆ°Æ¡ng, tá»± do chá»n lá»±a bạn Äá»i, sá»± bình Äẳng nam nữ vá»n là những âsá» hữu hợp phápâ cá»§a nhân loại, khác xa vá»i giáo lý phong kiến hà khắc thá»i trung cá» âcha mẹ Äặt Äâu con ngá»i Äóâ. Vì vậy, Shakespeare tập trung trong hài ká»ch cá»§a mình những chuyá»n biến cá»§a thá»i Äại, má»t thá»i Äại mà âhôn nhân vì tình yêu ÄÆ°á»£c tuyên bá» là quyá»n cá»§a con ngưá»i, chứ không phải là quyá»n cá»§a Äàn ông (droit de lâhomme)â, trong trưá»ng hợp này lại còn cả quyá»n cá»§a ngưá»i Äàn bà (droit de la femme) nữaâ [2,42]. Cô nàng Äáo Äá» Äã thuần rá»i là má»t vá» ká»ch tính cách rất thú vá» cá»§a Shakespeare. Cô nàng Äáo Äá» Catarina Äã bá» anh chàng táo bạo Pêtôrút thuần dưỡng ngoạn mục. Nàng từ chá» cứng Äầu, bưá»ng bá»nh trá» thành ngưá»i vợ nhất má»±c nghe chá»ng, chiá»u chá»ng. Tình yêu khiến con ngưá»i ta sẵn sàng vượt qua thá»­ thách, khó khÄn; Äến vá»i nhau trên cÆ¡ sá» Äá»ng Äiá»u, thông cảm lẫn nhau.
á» Công cá»c vất vả vá»i tình, Shakespeare lại Äá» cao sức mạnh cá»§a tình yêu, vẻ Äẹp cá»§a ngưá»i phụ nữ, Äá»ng thá»i bác bá» lá»i sá»ng âép xácâ khá» hạnh, Äạo Äức giả cá»§a nhà thá» Trung cá». Äến Giấc má»ng Äêm hè, Äêm thứ mưá»i hai â những vá» ká»ch tuyá»t diá»u hoà quyá»n giữa Äá»i thá»±c và cõi mÆ¡, Shakespeare Äã thá» hiá»n rõ tài nÄng cÅ©ng như lập trưá»ng sáng tác cá»§a mình. Vá»i ông, tình yêu mang lại sức sá»ng, loại bá» cái xấu xa, chắp cánh cho những Äiá»u tá»t Äẹp thÄng hoa.
Song song vá»i hài ká»ch, những vá» bi ká»ch tình yêu cá»§a Shakespeare thá»±c sá»± là những kiá»t tác cá»§a nhân loại. Nhà vÄn Äã má» rá»ng phạm vi và nhiá»m vụ cá»§a tình yêu, ÄÆ°a nó từ má»i quan há» cá nhân sang lÄ©nh vá»±c quan há» xã há»i, quan há» giữa loài ngưá»i vá»i thiên nhiên vÅ© trụ. Nhân vật yêu ÄÆ°Æ¡ng trong bi ká»ch xứng Äáng là âkiá»u mẫu muôn loàiâ. Há» là những thanh niên nam nữ có trí tuá» sắc sảo ẩn hàm bên trong khuôn hình Äẹp Äẽ, nghá» lá»±c kiên cưá»ng trong vẻ má»m má»ng Äáng yêu.
Shakespeare vươn tá»i Äá»nh cao nhân vÄn khi Äá» con ngưá»i tá»± mình Äấu tranh, vượt qua sá» phận Äá» gìn giữ tình yêu chân chính. Những Äá»nh kiến, những ràng buá»c gia Äình không thá» rứt bá» khát vá»ng yêu và ÄÆ°á»£c yêu cá»§a con ngưá»i. Romeo và Juliet, Ãtenlô â ÄexÄêmôna, EntÆ¡ni và Clêôpatra là những minh chứng vÄ©nh hằng cho sức mạnh tình yêu. Những chàng trai cao thượng, quả cảm bên cạnh những thiếu nữ xinh Äẹp dá»u dàng mang Äến hÆ¡i thá» ná»ng nàn cho thá»i Äại má»i. Juliet không má»t chút e dè, ngại ngần khi thá» lá» tình yêu: âNếu chàng Äã có vợ rá»i thì nấm má» kia sẽ là giưá»ng cưá»i cá»§a chúng taâ [2,56]. Còn ÄexÄêmôna thì thẳng thắn tuyên bá» trưá»c phiên toà thành VÆ¡nizÆ¡: âTôi yêu Mô tưá»ng quân nên muá»n cùng chàng chung sá»ng. Thái Äá» rõ ràng quyết liá»t cá»§a tôi coi thưá»ng sá» má»nh có thá» Äã nói to lên cho thiên hạ rõ Äiá»u ấyâ [2,345]. Tình yêu vượt qua má»i chưá»ng ngại, rào cản cá»§a tôn giáo, Äẳng cấp, chá»§ng tá»c. Nàng Äexmêmôna kiá»u diễm chẳng phải Äã từ bá» gia Äình Äá» yêu chàng Mô da Äen ấy sao? Nàng Juliet ngây thÆ¡ cÅ©ng sẵn sàng âkhông còn là con cháu dòng há» Capiulet nữaâ Äá» ÄÆ°á»£c sánh Äôi vá»i Romeo Äó sao? Hương vá» ngá»t ngào cá»§a âtrái cấmâ giục giã con ngưá»i ÄÆ°Æ¡ng Äầu vá»i má»i thá»­ thách khắc nghiá»t cá»§a sá» phận Äá» thoả mãn khát khao dâng hiến cho tình yêu.
Không như những nhà vÄn khác, Shakespeare luôn hưá»ng Äến hôn nhân â vá»n ÄÆ°á»£c xem là âcÆ¡n ác má»ng cá»§a tình yêuâ á» má»t bá» phận nào Äó. Trong quan niá»m cá»§a ông, má»t tình yêu Äẹp chá» tá»n tại khi Äã ÄÆ¡m hoa kết trái, viên mãn tròn Äầy. Cái khát vá»ng ÄÆ°á»£c hợp nhất ấy chính là nguyên nhân Äẩy nhân vật Äến kết cục bi thảm trong thá»i Äiá»m ÄÆ°Æ¡ng thá»i. Há» muá»n chung sá»ng, muá»n ÄÆ°á»£c cùng nhau chia sẻ những buá»n vui , hạnh phúc â Äau khá» mà quên mất bản thân là má»t tế bào trong chá»nh thá» xã há»i. Từ Äó, thông qua Äá» tài tình yêu, Shakespeare Äá» cho quyá»n lợi cá nhân lên tiếng, chá»ng trả quyết liá»t vá»i lợi ích dòng há» - tàn dư cá»§a thá»i Trung cá». Ãng không ngại ngần công phá bức thành trì phong kiến già cá»i, Äạp Äá» những mảng vôi vữa cuá»i cùng, giải phóng con ngưá»i thoát khá»i vòng kìm kẹp, cương toả cá»§a nó. Tình yêu trong ká»ch Shakespeare giàu tính vá» tha, bao dung và chan chứa hy vá»ng. Những cái chết không huá»· hoại ÄÆ°á»£c tấm chân tình cá»§a những con ngưá»i yêu nhau. Há» ra Äi Äá» những hằn thù ÄÆ°á»£c rá»­a sạch, niá»m tin ÄÆ°á»£c há»i sinh.
"EntÆ¡ni và Clêôpatraâ là vá» bi ká»ch tình yêu duy nhất ÄÆ°á»£c Shakespeare lấy từ cá»t truyá»n lá»ch sá»­. Những con ngưá»i quá khứ hiá»n ra sá»ng Äá»ng, thấm ÄÆ°á»£m tinh thần nhân vÄn cao cả. Nhà vÄn Äã biến má»t âm mưu chính trá» thành thiên tình sá»­ diễm lá», ca ngợi những con ngưá»i sá»ng hết mình cho tình yêu. EntÆ¡ni và Clêôpatra không phải là những con ngưá»i tiêu biá»u nhưng há» làm nên những bưá»c tiến má»i cá»§a thá»i Äại. Tình yêu cá»§a há» là sá»± gặp gỡ cá»§a Äam mê và dục vá»ng Äiên cuá»ng, nó vượt lên trên má»i luân lý, Äạo Äức. Ngược lại, Romeo và Juliet Äó là má»t tình yêu trong sáng, há»n nhiên - má»t tình yêu vì tình yêu. Hai ngưá»i Äến vá»i nhau theo tiếng gá»i cá»§a con tim và sá»± Äam mê vá» sắc Äẹp. Tình yêu cá»§a Romeo và Juliet Äã trá» thành thiên tình ca bất tá»­ Äẹp mãi.
Thá»i gian cứ thế trôi qua, cuá»n phÄng Äi tất cả những Äau khá», hạnh phúc nhưng không thá» xoá nhoà ÄÆ°á»£c tình yêu. Nhân loại vÄ©nh hằng mãi mãi nhắc tên Romeo â Juliet, Otenlo â Dexmemona, Entony â Cleopatra...những con ngưá»i Äã sá»ng và chết cho tình yêu.


Chương 2
CÃCH XỬ Là Äá» TÃI TÃNH YÃU TRONG HAI Vá» Ká»CH ROMEO Và JULIET Và ENTONY Và CLEOPAT CỦA SHAKESPEARE

2.1. Romeo và Juliet â thiên tình ca Äẹp nhất thế gian
2.1.1. Tình yêu chân thật - vẻ Äẹp cá»§a tâm há»n trong sáng
âRomeo và Julietâ là má»t vá» bi ká»ch tình yêu thành công nhất cá»§a Shakespeare. Qua Romeo và Juliet, tác giả Äã làm ná»i bật lên ÄÆ°á»£c sức mạnh cá»§a tình yêu, má»t hiá»n tượng tâm lý, má»t tình cảm không thá» thiếu trong Äá»i sá»ng con ngưá»i. Mặc dù xuyên suá»t tác phẩm ta thấy âRomeo và Julietâ là má»t bi ká»ch Äầy oan trái, nhưng Äó là má»t tình yêu tuyá»t Äẹp và chung thuá»·. Má»i tình cá»§a Romeo và Juliet là má»t má»i tình tuyá»t vá»i cá»§a má»t Äôi nam nữ. Nhưng bi ká»ch cá»§a há» là chá» Romeo là con trai duy nhất cá»§a dòng há» Mongtaghiu, còn Juliet là con gái cưng Äá»c nhất cá»§a dòng há» Capiulet, không biết từ bao Äá»i nay hai dòng há» này có oán thù vá»i nhau. Má»i thù truyá»n kiếp, không có má»t thế lá»±c, má»t chế Äá» nào có thá» hoà giải ÄÆ°á»£c. Äến Äá»i há» thì hai Äứa con cá»§a há» lại yêu nhau. Phải thừa nhận tình yêu cá»§a há» là sét Äánh. Romeo còn Äang u sầu vá» má»t cô gái nhưng không ÄÆ°á»£c Äáp lại. Ná»i Äau cá»§a chàng tưá»ng chừng không có gì có thá» khoả lấp ÄÆ°á»£c. Vậy mà từ khi gặp Juliet lòng chàng chẳng còn tÆ¡ tưá»ng gì tá»i cô gái kia. Thế nhưng khác vá»i những má»i tình sét Äánh khác, Romeo và Juliet yêu nhau rất mãnh liá»t Äến Äá» ta không thá» tưá»ng tượng ra ÄÆ°á»£c há» có thá» chết vì nhau, khi nhận ra trá» ngại Äầu tiên cá»§a tình yêu cá»§a mình há» vẫn không há» xoay chuyá»n, há» vẫn yêu nhau rất thắm thiết. Há» không ÄỠý nghÄ© Äó làm cho những phút giây hoan lạc trong tình yêu cá»§a há» mất Äi cảm hứng. Juliet Äã từng thá»t lên âchá» có tên há» chàng là thù Äá»ch Äá»i vá»i em thôiâ.
Vẫn biết thế, vẫn sáng suá»t nhận ra Äiá»u quan trá»ng là vậy nên há» vượt qua hết tất cả và há» yêu nhau. Há» tìm Äá»§ má»i cách Äá» há» Äến vá»i nhau và không ngần ngại há» Äã Äến nhà thá» nhá» Äức cha Lô Rân làm lễ thành hôn cho há». Äây là má»t bưá»c tiến bá» trong tình yêu cá»§a Romeo và Juliet. Äức cha Lô Rân là ngưá»i hiá»u biết, ông là ngưá»i Äại diá»n cho giáo há»i nhà thá» vẫn còn cấm Äoán rất nhiá»u những tình yêu tá»± do. Vậy mà sau khi ÄÆ°á»£c biết má»i chuyá»n, biết sá»± thật vá» tình yêu cá»§a Romeo và nàng Juliet, Äức cha Lô Rân không há» phản Äá»i mà còn tạo Äiá»u kiá»n và hết lòng giúp Äỡ. Thấp thoáng trong truyá»n lúc này Äã thấy má»t tình yêu tá»± do, má»t suy nghÄ© tiến bá» trong hôn nhân. Thật là tiến bá» con ngưá»i Äã từ từ tiến Äến tình yêu thá»i tá»± do hiá»n Äại
Bất chấp sá»± ngÄn cản cá»§a gia Äình, Juliet vẫn Äón chá» Romeo nÆ¡i cá»­a sá» dưá»i ánh trÄng thượng tuần, há» Äã trao cho nhau những nụ hôn ná»ng nàn, say Äắm. Giây phút bên nhau há» quên Äi tất cả những cấm kỵ, má»i nghi lễ rưá»m rà và má»i tai hoạ Äang Äòn chá» há» trưá»c mặt. Bi ká»ch tình yêu càng nhân lên khi Romeo Äã giết chết Tiban â anh há» cá»§a Juliet vì Äã giết MÆ¡kiuxiô bạn cá»§a mình. Vì tình dòng há», vì tình bạn lâu dài Äằm thắm cả hai Äã rất Äau khá» nhưng vượt lên Äau khá» tình yêu cá»§a há» vẫn nảy ná», phát triá»n theo chiá»u hưá»ng tiến bá». Há» Äã vượt qua lễ giáo phong kiến và má»i thù dòng há»... Tất cả những má»i hiá»m nguy Äó luôn rình rập há» nhưng bất chấp tất cả, há» Äã vượt qua Äá» vẫn yêu ÄÆ°Æ¡ng. Äã có lúc ta cứ ngỡ vì tình thương anh, vì yêu bạn há» Äã từ bá» nhau, chia tay nhau nhưng rá»i xa nhau há» lại nhận ra má»t Äiá»u là há» không thá» sá»ng thiếu nhau. Trong há», tình cảm chá» ngày má»t Äậm Äà, há» phải gắn bó hÆ¡n chứ không thá» chia xa nhau ÄÆ°á»£c. Juliet là con gái, lẽ thưá»ng con gái không thá» tá»± mình chá»§ Äá»ng trong quan há» như vậy. Nhưng á» tác phẩm này Juliet Äã không nghÄ© gì Äến Äiá»u Äó, nàng Äã bá» qua tất cả, tình yêu và niá»m tin vào ngưá»i yêu Äã giúp nàng chiến thắng. Khi Romeo bá» nhận án Äi Äày do giết Tiban, tin này Äã trá» thành thảm há»a Äá»i vá»i hai ngưá»i nhưng trong lúc nguy ká»ch Äó, ý nghÄ© sáng suá»t Äã loé lên trong há». Há» Äã từ bá» những suy nghÄ©, những viá»c làm tầm thưá»ng, há» vượt qua má»i dư luận, má»i thành kiến xã há»i, Äá» tìm cách giữ cho tình yêu cá»§a há» luôn tá»t Äẹp. Äiá»u má»i nữa trong tình yêu cá»§a Romeo và Juliet là Juliet không những không chú ý Äến viá»c lẽ ra phải giữ gìn trong quan há» cá»§a nàng vá»i Romeo mà nàng còn vượt qua lễ giáo phong kiến. Cách thức âcha mẹ Äặt Äâu con ngá»i Äấyâ trong hôn nhân Äã không còn phù hợp vá»i thá»i Äại mà tiêu biá»u là Juliet, nàng Äã ká»ch liá»t phản Äá»i sá»± sắp Äặt cá»§a bá» mẹ vá»i bá tưá»c Parit - má»t ngưá»i vá»i tài mạo oai phong và giàu có, danh vá»ng bên cạnh Äó Romeo lại bá» Äi Äày không biết ngày trá» lại.
Cái án Äi Äày biá»t xứ cá»§a Romeo Äã dẫn hai ngưá»i Äến nhà thá». Há» Äã quyết Äá»nh tá»± thành hôn vá»i nhau. Tu sÄ© Lô Rân, má»t tu sÄ© Äại diá»n giáo lý nhà thá» nhưng mang tư tưá»ng tiến bá» Äã giúp há». Trưá»c Chúa, há» thá» nguyá»n sẽ cùng nhau chung thuá»· Äến suá»t Äá»i không há» thay lòng Äá»i dạ. Rá»i Romeo Äi Äá» Juliet lại vá»i nhiá»u cạm bẫy và cám dá». Lại má»t lần nữa tu sÄ© Lô Rân giúp há». Không biết từ Äá»ng lá»±c nào, sức mạnh nào Äã giúp cho Juliet Äá»§ dÅ©ng cảm chá»ng lại sá»± xếp Äặt cá»§a cha mẹ, Äã liá»u chết Äá» giữ trá»n lòng chung thuá»· vá»i ngưá»i tình. Tá»i Äây ta lại phát hiá»n ra má»t Äiá»u lạ nữa là tu sÄ© Lô Rân Äã rất nhiá»t tình trong viá»c giúp Romeo và Juliet phạm sai lầm, Äi ngược lại lễ giáo nhà thá» mà tu sÄ© là ngưá»i Äứng Äầu. Äó là má»t Äiá»u má»i. Còn Juliet vì Äâu mà nàng sẵn sàng nằm má»t ngày má»t Äêm giữa những xác chết? Nếu không vì tình yêu Äá»i vá»i Romeo liá»u Juliet có Äá»§ can Äảm làm nên Äiá»u vÄ© Äại Äó không?
Nhưng lại má»t lần nữa sá» phận không má»m cưá»i vá»i há». Tu sÄ© Jôn, ngưá»i cá»§a tu sÄ© Lô Rân phái Äi Äã không ÄÆ°a ÄÆ°á»£c tin tức quan trá»ng Äến vá»i Romeo sá»m hÆ¡n lá»i Äá»n Äại truyá»n miá»ng cá»§a thiên hạ. Romeo Äã nhận ÄÆ°á»£c tin chết ngưá»i và từ Äó Äã khiến cho tình yêu cá»§a há» dẫn Äến bi ká»ch. Khi Romeo chạy Äến bên xác cá»§a Juliet vì không biết, không hiá»u ÄÆ°á»£c kế hoạch cá»§a tu sÄ© Lô Rân nên chàng Äã uá»ng thuá»c Äá»c tá»± sát. Juliet tá»nh dậy thấy Romeo nằm chết bên mình thì cÅ©ng không còn thiết tha gì Äá»i vá»i sá»± sá»ng trên Äá»i rá»i. Thế là bi ká»ch xảy ra. Há» Äã cùng chết bên nhau sau tất cả những sá»± viá»c xảy ra liên tiếp nhằm chia lìa há» dù cỠý hay vô tình thì những biến cá» như cái chết cá»§a Tiban vá»i án Äi Äày cá»§a Romeo hay những viá»c nhằm ép buá»c Juliet vá»i bá tưá»c Parit cÅ©ng không thá» nào chia cắt há» ÄÆ°á»£c, vì sau tất cả những sá»± viá»c xảy ra, hai tâm há»n Äã gặp nhau á» thiên Äàng. á» thế giá»i bên kia há» sẽ cùng nhau chung sá»ng mà không há» bá» má»t thế lá»±c hay má»t trá» lá»±c nào ngÄn cản.
Kết thúc bi ká»ch Romeo và Juliet là cái chết cá»§a cặp uyên ương nhưng câu chuyá»n vá» há» Äã trá» thành bất tá»­, há» vẫn sá»ng mãi trong lòng má»i ngưá»i. Sá»± hoà giải cá»§a hai dòng há», hai Äại diá»n Äã nhận ra những sai lầm mình Äã mắc phải, há» Äã trả giá quá Äắt cho sá»± thù hận cá»§a mình. Những Äứa con cá»§a há» khi sá»ng Äã bất chấp tất cả Äá» tiến hành hôn lễ thành vợ thành chá»ng thì khi cái chết cá»§a há» má»i Äá»§ sức ná»i lại má»i thù hằn dai dẳng Äó. Cái chết cá»§a Äôi uyên ương Äá» lại trong vÄn há»c ÄÆ°Æ¡ng thá»i má»t hưá»ng Äi má»i mẻ, má»t cách nhìn nhận tiến bá» trong tình yêu. Tu sÄ© Lô Rân là ngưá»i tiến bá» nhất trong toàn bá» vá» ká»ch, mang trong mình hÆ¡i hưá»ng tư tưá»ng lễ giáo phong kiến nhưng lại làm những viá»c có thá» nói là chá»ng lại giáo há»i nhà thá». Tuy kết thúc vá» ká»ch, những ngưá»i mà Äá»c giả yêu thương Äá»u không còn nhưng nó má» ra má»t nét lạc quan, tâm lý bi quan không tá»n Äá»ng trong tư tưá»ng cá»§a má»i ngưá»i. Äây quả thật là má»t vá» bi ká»ch lạc quan, nó Äã gieo mầm lên sá»± sá»ng và hy vá»ng vào những má»i tình sắp tá»i. Ná»i bật lên trong tác phẩm không phải là tấn bi ká»ch cá»§a má»i tình thuá»· chung vì bản thân nó cÅ©ng quá quen thuá»c do hoàn cảnh xô Äẩy, mà nhân vật cá»§a chúng ta rÆ¡i vào cái chết. Vá» ká»ch Äã cho thấy ÄÆ°á»£c quan niá»m yêu thương cá»§a Shakespeare là hoàn toàn khác lạ, má»i mẻ, má» ra má»t cách nhìn nhận khác trong tình yêu. Xứng Äáng Äứng Äầu trong những vá» ká»ch tạo nên sá»± thành công cá»§a Shakespeare.

2.1.2. Bi ká»ch tình yêu lạc quan
Thiên tình sá»­ "Romeo và Juliet" là má»t bi ká»ch nhưng lại là má»t bi ká»ch lạc quan. Chính vì Äó là bi ká»ch lạc quan nên nó sá»ng mãi và ÄÆ°á»£c coi là thiên tình sá»­ Äẹp nhất thế gian. "Romeo và Juliet" là vá» bi ká»ch Äầu tay cá»§a Shakespeare, ra Äá»i giữa lúc mà ông Äang hào hứng sáng tác ká»ch lá»ch sá»­, hài ká»ch và Äang gặt hái những thành công vang dá»i vá»i hai thá» loại này. Câu chuyá»n vá» má»i tình oan trái bi thảm cá»§a Romeo và Juliet vá»n là câu chuyá»n có thật, từng xảy ra á» Italia dưá»i thá»i Trung cá». Nó Äã ÄÆ°á»£c má»t sá» nhà vÄn, nhà thÆ¡ ghi chép lại, nhuận sắc thêm, nhá» vậy mà khá phá» biến, không những á» Italia mà còn á» Pháp, Tây Ban Nha qua các bản dá»ch hoặc phá»ng tác cá»§a má»t sá» cây bút á» hai nưá»c này. Ví như Pierre Boisteau là ngưá»i Äã dá»ch ra tiếng Pháp thiên truyá»n bằng vÄn xuôi cá»§a nhà vÄn Italia Matêô BanÄelô xuất bản nÄm 1554. Nhà thÆ¡ trẻ ngưá»i Anh là Arthur Brooke có thá» là Äã dá»±a vào bản dá»ch tiếng Pháp Äá» biến câu chuyá»n này thành má»t truyá»n bằng vÄn vần dài ngót 3000 câu.
Chắc là Shakespeare Äã Äá»c thiên truyá»n ấy cá»§a Brooke hoặc Äá»c bản dá»ch cá»§a Boisteau và câu chuyá»n tình bi thảm Äó Äã gây cho ông xúc Äá»ng. Ãng Äã mượn cái cá»t cá»§a câu chuyá»n và dá»±ng thành vá» bi ká»ch. Dưá»i ngòi bút tài hoa cá»§a ông, "Romeo và Juliet" trá» thành bất tá»­, khiến cho công lao cá»§a những ngưá»i Äi trưá»c cÅ©ng ÄÆ°á»£c biết Äến, ÄÆ°á»£c ghi nhận như là Äã góp phần vào sá»± ra Äá»i cá»§a thiên kiá»t tác. Shakespeare thưá»ng trả món nợ vÄn chương má»t cách hậu hÄ©. Ãng luôn luôn trả nhiá»u hÆ¡n những gì ông Äã vay.
Äá» cho câu chuyá»n tình càng thêm oan trái, càng thêm thương tâm, càng gây phẫn ná», ông Äã dá»n hết sá»± thông cảm, sá»± Äá»ng tình cá»§a mình cho Äôi uyên ương. Ãng Äã biến nó trưá»c hết thành má»t bản tình ca say Äắm nhất, dÅ©ng cảm nhất và bất khuất vô cùng, dám Äạp lên hận thù cá»§a lễ giáo phong kiến Äá» giành lấy quyá»n tá»± do yêu ÄÆ°Æ¡ng và hưá»ng hạnh phúc Äôi lứa. Sức cuá»n hút cá»§a vá» ká»ch trưá»c hết là á» Äó. Cái chất men ngây ngất cá»§a bản tình ca ÄÆ°á»£c ngòi bút nhà thÆ¡ làm dậy lên ná»ng nàn, say Äắm.
Nhưng Äôi uyên ương Äã phải chết oan uá»ng. Hận thù và lễ giáo phong kiến Äã giết há». Bản án mà ông tuyên cáo thật rõ ràng Äanh thép. Ãng truyá»n vào Äó tất cả sá»± cÄm giận, sá»± phẫn uất cá»§a mình. Ãng muá»n kêu gá»i sá»± trả thù. Ngưá»i còn sá»ng hãy trả thù cho kẻ chết oan. "Romeo và Juliet" khÆ¡i trúng má»t ná»i Äau khá triá»n miên, dai dẳng và vẫn còn gây nhức nhá»i cho xã há»i loài ngưá»i. Hận thù, những thành kiến, tá» phân biá»t chá»§ng tá»c, màu da, Äẳng cấp, tôn giáo, tiá»n tài, Äá»a vá» Äã và vẫn còn ngáng trá», chia cắt, giết chết bao nhiêu là Äôi lứa yêu nhau. Nhiá»u tấn bi ká»ch Romeo và Juliet má»i vẫn xảy ra. Câu chuyá»n cá» âtrên xác con cha mẹ má»i quên thùâ Äâu phải Äã ÄÆ°á»£c nhận thức như là má»t bài há»c xương máu? Sức mạnh tá» cáo, giá trá» cá» vÅ© Äấu tranh cá»§a vá» bi ká»ch vì vậy thật là to lá»n và lâu dài.
Cái bi trong "Romeo và Juliet" không nằm trong tính cách, không do tính cách nhân vật quy Äá»nh. Cái bi á» Äây do hoàn cảnh gây ra, xô Äẩy hai nhân vật trung tâm vào chá» chết. Vì vậy, vá» "Romeo và Juliet" vẫn thuá»c phạm trù bi ká»ch kiá»u cÅ©. Bản thân môtíp hận thù mà nó coi là nguyên nhân chá»§ yếu gây nên tấn bi ká»ch cÅ©ng là môtíp quen thuá»c cá»§a bi ká»ch truyá»n thá»ng từ trưá»c Äến bây giá».
"Romeo và Juliet" kết thúc vá»i hai cái chết cá»§a Äôi uyên ương nhưng không há» gợi không khí bi quan tuyá»t vá»ng. Vá» mặt tinh thần, há» Äã chiến thắng Äến hai lần. Khi còn sá»ng, há» vượt má»i trá» ngại thành vợ, thành chá»ng; khi chết, há» chết bên nhau, và cái chết cá»§a há» Äá»§ sức giải ÄÆ°á»£c má»i hận thù giai dẳng, cái chết Äem lại niá»m tin và hy vá»ng, cái chết gieo mầm cho sá»± sá»ng. Chính vì vậy, "Romeo và Juliet" Äã trá» thành vá» âbi ká»ch lạc quanâ.

2.2. Entony và Cleopat - tình yêu và quyá»n lá»±c
2.2.1. Tình yêu lưỡng phân
2.2.1.1. Lá»±c hấp dẫn cá»§a danh vá»ng
Trong lá»ch sá»­ La Mã cá» Äại, Mac Entony là má»t trong ba âTam hùngâ â cùng vá»i Ãctaviut và Lepidut thá»ng trá» phần thế giá»i rá»ng lá»n. á»ctaviut á» ngay Rôma, Entony chiếm lÄ©nh Äông bá» Äá»a Trung Hải, Lepidut á» Bắc Phi. Entony dan díu vá»i nữ hoàng Cleopat, ngưá»i con gái Ai Cập Äã có chung vá»i XizÆ¡ Äại Äế Äứa con trai mà XizÆ¡ hằng mÆ¡ ưá»c. Sá»± xung Äá»t giữa ba nhân vật trong âTam hùngâ là tất yếu. Lepidut nhanh chóng bá» Äánh bại. Và ná»i chiến giữa Ãctaviut vá»i Entony diễn ra quyết liá»t. NÄm 31 (TCN) hải quân hai bên gặp nhau tại Actium - biá»n phía Tây Hi Lạp vá»i trận Äánh vô cùng dữ dá»i. Nhưng trong giây phút quan trá»ng nhất, chiến thuyá»n Ai Cập quay lưng bá» chạy. Quân Äá»i EntÆ¡ni thất bại nặng ná». Trưá»c tình thế không thá» cứu vãn, Äôi tình nhân Äã tá»± sát á» cung Äiá»n Ptôlêmê (Ai Cập) bằng thuá»c Äá»c và ná»c Äá»c cá»§a rắn.
Từ câu chuyá»n lá»ch sá»­ ấy, Shakespeare Äã xây dá»±ng nên hình tượng Entony sá»ng Äá»ng, có ná»i tâm sâu sắc và tình yêu mãnh liá»t. Cuá»c Äá»i Entony gắn liá»n vá»i trận mạc, vá»i những chiến trưá»ng khắc nghiá»t Äẫm máu. Xu hưá»ng muá»n nắm giữ quyá»n lá»±c khiến Entony khác xa vá»i những nhân vật khác trong bi ká»ch cá»§a Shakespeare như Romeo hay Otenlo. Xuất thân là quý tá»c, âmặc dù ÄÆ°á»£c nuôi lá»n lên trong nhung lụa nhưng ngưá»i Äã chá»ng lại cái Äói và sức chá»u Äá»±ng hÆ¡n cả bá»n ma di má»i rợ. Ngưá»i Äã uá»ng nưá»c Äái ngá»±a cùng những vÅ©ng nưá»c váng ngầu lên mà ngay những loài thú vật cÅ©ng phải tá»mâ [4,731] Äá» hoàn thành sứ má»nh cao cả cá»§a má»t chiến binh. Chàng chinh phục những Äá»i quân hùng mạnh nhất thế giá»i, trá» thành má»t trong ba vá» thá»ng lãnh ÄÆ°á»£c toàn thá» La Mã ngưỡng má». Nhưng cuá»c Äá»i thật trá» trêu, anh hùng không qua ải mỹ nhân, chàng chết chìm trong vÅ©ng mê hoan lạc vá»i Cleopat. Thứ anh sáng hào quang chói ngá»i bá» lu má» bá»i dục vá»ng cá»§a ngưá»i Äàn ông Äang Äá» sung mãn. Từ má»t vá» anh hùng, chàng giá» Äây chá» còn là âgã Äàn ông bá»i thá»±c ái ânâ, gã Entony âhoang dâm vô Äá»â. Liá»u Äam mê quyá»n lá»±c trong những ná» lá»±c cuá»i cùng cá»§a nó có rứt Entony khá»i vòng tay má»m mại cá»§a Cleopat.
Nhà hoạt Äá»ng quá»c gia và con ngưá»i yêu ÄÆ°Æ¡ng, Äó là sá»± phân Äôi trong con ngưá»i Entony. Chàng muá»n cả thế giá»i phải phá»§ phục dưá»i chân mình và ngưá»i Äẹp nhưng lại không muá»n ra chiến trưá»ng, rá»i xa âcon rắn sông Nilâ yêu kiá»u. Nàng FuviÆ¡, vợ chàng, vì muá»n kéo chàng thoát khá»i vương quá»c cá»§a âcon Äiếm Ai Cậpâ, Äã phát Äá»ng chiến tranh, kích hoạt sá»± ham mê quyá»n lá»±c Äang ngá»§ yên trong Äầu Entony. Quả nhiên, lòng quả cảm, cương quyết cá»§a nhà quân sá»± bá» Äánh thức, EntÆ¡ni vứt bá» má»i thứ Äá» quay vá» vá»i bá»n phận. Chàng tá»± nhá»§ âta phải phá tung xiá»ng xích Ai Cập nặng trÄ©u này kẻo sẽ chết phí Äá»i trong mê muá»i mấtâ [4,721]. Sá»± tá»nh táo, từng trải cá»§a má»t tay lão luyá»n nhắc nhá» chàng phải biết Äiá»m dừng, phải biết mục Äích cá»§a cuá»c Äá»i mình là gì; và phải làm như thế nào Äá» Äạt ÄÆ°á»£c mục Äích Äó. Ãtenlô cÅ©ng là má»t dÅ©ng tưá»ng nhưng chàng Mô lại không có sá»± mưu trí, khôn ngoan như Entony. Chàng sá»ng qua cả tin và chết bá»i niá»m tin rá» dại ấy. Còn EntÆ¡ni, ngưá»i Äàn ông dày dạn kinh nghiá»m này luôn biết hưá»ng hành Äá»ng theo lợi ích cá nhân. Chàng ý thức ÄÆ°á»£c giá trá» cá»§a quyá»n lá»±c và muá»n chiếm hữu nó theo cách riêng cá»§a mình. âTa phải dứt bá» nữ hoàng yêu ma này. Tình trạng nhàn cư dông dài cá»§a ta Äã ÄÆ¡m mầm cho muôn vàn tai hoạ còn tá» hại hÆ¡n những Äiá»u xấu xa Äã trảiâ [4,721]. CÆ¡n khát quyá»n lá»±c nhanh chóng Äánh bại thú yêu ÄÆ°Æ¡ng ná»ng nàn. Tấm thân ngưá»i Äàn bà - vẻ Äẹp cá»§a tạo hoá bất lá»±c trưá»c sức hấp dẫn cá»§a danh vá»ng. Entony lại là Entony - má»t chiến binh dÅ©ng mãnh, sẵn sàng Äón nhận má»i lá»i cáo buá»c bằng thái Äá» Äiá»m tÄ©nh: âcứ bêu rếu những lá»i lầm cá»§a ta thả cá»­a bằng những lá»i nanh ná»c mà sá»± thật cùng vá»i thói gièm pha Äá»c Äá»a có thá» thá»t raâ [4,720]. Phải chÄng cái chết cá»§a FulviÆ¡ â ngưá»i vợ yêu quý từng sát cánh bên chàng trong những cuá»c chinh chiến khiến chàng ân hận mà thay Äá»i? Không, trÄm lần không! Ngàn lần không! Bá»i vì â không phải chá» riêng cái chết cá»§a FulviÆ¡ cùng vá»i những viá»c khẩn cấp khác giục giã chúng ta mạnh mẽ, mà cả những bức thư cá»§a biết bao bạn bè Äang mưu sá»± á» La Mã Äang kêu gá»i ta trá» vá»â [4,723]. Entony chá»§ Äá»ng trá» vá» La Mã khi uy lá»±c cá»§a con sư tá»­ ÄÆ°á»£c Äánh thức, nó cần gầm thét Äá» thá» hiá»n vai trò chúa tá».
Những suy nghÄ© cá»§a Entony là biá»u hiá»n rõ rá»t cá»§a ý thức quyá»n lá»±c cá nhân, nó nắm giữ phần há»n, chi phá»i má»i hành Äá»ng cá»§a chàng. Tình yêu hầu như bá» Äè bẹp dưá»i gót giày quyá»n lá»±c, má» nhạt trong những toan tính chính trá». Lý trí cá»§a ngưá»i Äàn ông giàu tham vá»ng thôi thúc chàng Äi những nưá»c cá» chính xác và dứt khoát, nếu không muá»n nói là xảo quyá»t. Entony dùng bỠóc Äiá»u khiá»n trái tim, khi cần thiết chàng thậm chí âquên khuấyâ Äi nữ hoàng Ai Cập Äá» tán tá»nh á»ctêiviÆ¡. Vá»i ngưá»i Äàn bà má» Äạo, nghiêm trang này, Entony sá»­ dụng lá»i lẽ hết sức Äúng má»±c, nhẹ nhàng: âá»ctêiviÆ¡ cá»§a ta, nàng Äừng Äá»c những thói hư tật xấu cá»§a ta qua miá»ng tiếng thiên hạ. Trưá»c Äây, ta xá»­ sá»± chưa thật Äúng má»±c, nhưng từ nay vá» sau, nhất cá»­ nhất Äá»ng sẽ vào khuôn phépâ [4,749]. Entony Äã âvận dụng tình yêu Äúng chá» cá»§a nóâ [4,761], biến ngưá»i Äàn bà tá»i nghiá»p á»ctêiviÆ¡ thành phương tiá»n Äá» bưá»c lên vÅ© Äài quyá»n lá»±c. Cuá»c hôn phá»i ấy Äá»i vá»i EntÆ¡ni là má»t Äám cưá»i thá»i cÆ¡, ÄÆ°a mình từ chá» hạ phong lên ngang bằng Äá»i thá»§. Chàng chính thức hoá quyá»n sá» hữu lãnh thá» bằng hành Äá»ng thiếu liêm sá», không má»t chút xứng Äáng vá»i hình ảnh nhân vÄn cá»§a con ngưá»i Phục hưng. Entony nào có tình cảm vá»i á»ctêiviÆ¡, chàng lấy nàng cÅ©ng như mua má»t món Äá» trang sức tô Äiá»m thêm cho ánh hào quang danh vá»ng. Ai chẳng biết á»ctêiviÆ¡ là vợ goá cá»§a CaixÆ¡ MaxelÆ¡, là em gái cá»§a XizÆ¡ - Äá»i thá»§ Äáng gá»m nhất cá»§a Entony. Chàng muá»n hoà hoãn Äá» có cÆ¡ há»i bảo toàn vá» thế chính trá» trong âTam hùngâ, tiếp tục những bưá»c tiến trên con ÄÆ°á»ng hoạn lá».
Từ góc Äá» nhân vÄn, Entony là nhân vật duy nhất trong bi ká»ch Shakespeare không có tình yêu trá»n vẹn, má»t tình yêu luôn trong trạng thái phân Äôi. Ãtenlô â chàng Mô tưá»ng quân dành trá»n trái tim cho ngưá»i vợ xinh Äẹp, chàng yêu ÄexÄêmôna bằng sá»± tôn thá» tuyá»t Äá»i: âNếu ta không yêu nàng thì linh há»n ta sẽ chá»u kiếp Äoạ Äày! Và nếu ta không còn yêu nàng nữa thì vÅ© trụ sẽ trá» lại thá»i há»n mang! [4,352]. Vá»i Romeo, chàng thanh niên trẻ tuá»i thành Vêrôna - thì lạc thú cuá»c Äá»i dưá»ng như mang tên Juliet. Tình yêu giữa há» thật trong sáng, lành mạnh; nó mang bản chất thuần tuý nhất, Äúng nghÄ©a nhất cá»§a hai từ này. Äôi lứa thần tiên, chàng Romeo là hiá»n thân cá»§a sá»± tế nhá», dễ gần và cao thượng; nàng Juliet là ánh sáng ngây thÆ¡, soi rá»i vạn vật vá»i ánh nhìn thương yêu, tràn Äầy lạc quan tin tưá»ng. Trong há» thá»ng nhân vật tuyá»t Äẹp ấy, Entony ná»i lên như thiên thá» chá»ch quỹ Äạo, nó lao theo hưá»ng quyá»n lợi cá nhân. Hạt nhân tâm há»n chàng bá» phân tách làm Äôi và giữa chúng diễn ra sá»± Äấu tranh quyết liá»t. Lý trí giục giã Entony hãy làm tròn bá»n phận cá»§a kẻ chiến binh, tưá»c Äoạt và chiếm giữ những vùng Äất màu mỡ, thá»ng trá» thế giá»i bằng sức mạnh bạo lá»±c. Trái tim yêu ÄÆ°Æ¡ng lại réo rắt những giai Äiá»u say Äắm, ôm ấp chàng bá»i những ái ân huyá»n diá»u. Vậy thì, liá»u vá»i trưá»ng hợp Entony, những lá»i nhận xét cá»§a các nhà nghiên cứu rằng ânét tính cách quan trá»ng nhất cá»§a các nhân vật Shakespeare là sá»± kiên trì hưá»ng tá»i Äích, sá»± ám ảnh cá»§a má»t nguyá»n vá»ng, má»t dục vá»ng duy nhấtâ có hợp lý chÄng? Dục vá»ng hay nguyá»n vá»ng duy nhất cá»§a Entony là gì? Tình yêu hay quyá»n lá»±c? Những hành Äá»ng cá»§a Entony thá» hiá»n nets cá tính không dứt khoát và thiếu quyết Äoán. Bá»i lẽ, sá»± ham mê quyá»n lá»±c tức thá»i có thá» rứt chàng ra khá»i ngưá»i Äẹp Ai Cập, ÄÆ°a chàng Äến vá»i những cuá»c chiến binh Äẫm máu. Chàng quá xa lạ vá»i âkiá»u con ngưá»i yêu ÄÆ°Æ¡ngâ như Romeo hay Othenlo. Trong tiá»m thức cá»§a những chàng trai ấy, tình yêu là sá»± sá»ng thiêng liêng, cao quý không gì thay Äá»i ÄÆ°á»£c. Romeo bất chấp má»i hận thù giữa hai dòng há» Capiulet và Mongteghiu, vượt qua bức tưá»ng thành lễ giáo phong kiến Äá» giữ vững lá»i thá» vá»i Juliet: âTình yêu má»i dá»u ngá»t làm sao, khi chá» má»i hình bóng cá»§a tình yêu cÅ©ng Äã Äem lại biết bao vui sưá»ngâ [4,42]. Rõ ràng tình yêu chi phá»i má»i cá»­ chá», hành Äá»ng nhá» nhất cá»§a Romeo, Ãtenlô nhưng lại hoàn toàn bá» Äá»ng trưá»c Entony. Ngưá»i Äàn ông này tá»± tạo cho mình khá»i óc bằng thép, Äiá»u khiá»n các dục vá»ng cá»§a bản thân theo khuynh hưá»ng cá»§a má»t chính trá» gia chuyên nghiá»p. Chàng sá»­ dụng tình yêu như những viên gạch lát ÄÆ°á»ng nhằm thoả mãn cả nhu cầu vật chất lẫn tinh thần. Cleopat ná»ng nàn Äem lại sá»± khoái lạc thá» xác, á»ctêiviÆ¡ nhu mì má» lá»i thoát trên con ÄÆ°á»ng danh vá»ng. Entony Äã phát huy tá»i Äa cÆ¡ trí Äá» chiếm trá»n hai ngưá»i Äàn bà ấy. Chàng là hiá»n thân cá»§a quyá»n lợi tư hữu, là nguyên mẫu cá»§a con ngưá»i âmang tính hạn chế tư sảnâ; gióng lên há»i chuông báo hiá»u bưá»c suy tàn cá»§a chá»§ nghÄ©a nhân vÄn Phục hưng

2.2.1.2. Trái tim mù quáng
Entony và Cleopat ra Äá»i trong giai Äoạn sáng tác thứ hai (1601 â 1608) khi Shakespeare nhận ra trong má»i lÄ©nh vá»±c cá»§a Äá»i sá»ng, sá»± bất công Äang ngá»± trá», nhân phẩm, chân lý, cái thiá»n, cái mỹ Äang bá» xéo nát. Con ngưá»i nhân vÄn Äang oằn mình bá»i những mâu thuẫn trong ná»i bá» bản thân, sá»± Äấu tranh giữa tình yêu tá»± nhiên vá»i những dục vá»ng bình thưá»ng diễn ra quyết liá»t. Qua hình tượng Entony, trưá»c mắt chúng ta, bày ra bức tranh phong phú, rá»ng lá»n những tư tưá»ng, tình cảm và dục vá»ng Äang khá»ng chế con ngưá»i.
Entony là hình mẫu quá khứ nhưng lại Äại diá»n cho má»t bá» phận những cá nhân âcó tính hạn chế tư sảnâ cá»§a thá»i Äại. Chàng mang trong mình nhiá»u tật xấu, nhiá»u dục vá»ng và luôn tìm cách thoả mãn trá»n vẹn chúng. Xét từ góc Äá» nào Äó, Entony không phải là ngưá»i chá»ng chung thuá»· nhưng là má»t ngưá»i tình tuyá»t vá»i. Chàng biết cách tán tá»nh phụ nữ, Äá» cảm xúc dâng trào Äúng lúc và hành Äá»ng dứt khoát nhằm Äạt hiá»u quả tá»i Äa.
Khảo sát Äá» thá» tính cách Entony, chúng ta dễ dàng bắt gặp những Äiá»m cá»±c âm - cá»±c dương cách biá»t, thá» hiá»n những trạng thái Äá»i lập tá»t cùng. Má»t EntÆ¡ni dÅ©ng mãnh - ông chá»§ vùng Äông bá» Äá»a Trung Hải giá» Äây Äang phải quỵ luỵ, cúc cung tận tuỵ theo ý chá» cá»§a ngưá»i Äàn bà goá Ai Cập. Các chiến hữu nhìn chàng bằng con mắt khinh bạc, oán ghét; thần tượng Entony sụp Äá» trong thoáng chá»c: âCặp mắt xưa tinh anh lưá»t trên trùng trùng binh mã, rá»±c cháy như bá» giáp cá»§a Thần chiến tranh, nay Äá» dại, lụp cụp xuá»ng khuất phục, khi lại dá»n hết dạ tôn thá», cúc cung tận tuỵ vào ánh nhìn Äặt trên vầng trán ngÄm Äen. Trái tim dÅ©ng tưá»ng trong những giáp chiến lá»n Äã từng làm bật tung Äai ná»t trên ngá»±c giá» khưá»c từ má»i hào khí và trá» thành cái bễ quạt mát cÆ¡n dâm cá»§a má»t ả Diganâ [4,731]. Những nÄm tháng tá»± do vùng vẫy khép lại, EntÆ¡ni nhá»t mình trong bá»n bức tưá»ng vô hình mang tên âái tìnhâ. Chàng ngã giá tất cả cho tình yêu. Những hành Äá»ng ârá» dạiâ liên tiếp ÄÆ°á»£c thá»±c hiá»n, hoàn tất vết trượt dá»c không Äiá»m dừng cá»§a Entony. Chàng quay lưng vá»i La Mã, âmặc cho thành trì La Mã kia tan vào sóng nưá»c cá»§a sông TibÆ¡ và thây ká» các vòm mênh mông cá»§a Äế quá»c rá»ng lá»n ấy sụp Äá»â [4,714], chàng chá» còn biết Äến những bữa yến tiá»c xa hoa, những Äêm dạo chÆ¡i cùng Cleopat. Hành Äá»ng âquay ngoắt 1800â ấy cá»§a EntÆ¡ni biến chàng thành má»t kẻ mù quáng biá»t dá», bất chấp Äạo lý, dư luận xã há»i. Chao ôi! Entony Æ¡i Entony! Chàng Äã bán rẻ cả lý tưá»ng, cả mục Äích sá»ng chá» vì má»t ả goá Ai Cập hay sao? Ãng hoàng xứ Äá»a Trung Hải Äiên cuá»ng lao vào vòng tay Cleopat như con thiêu thân muá»n tận hưá»ng giây phut thần tiên nÆ¡i thiên ÄÆ°á»ng rá»i từ bá» mạng sá»ng. Phải chÄng cái dục vá»ng yêu ÄÆ°Æ¡ng kìm nén bấy lâu Äã ÄÆ°á»£c Cleopat khÆ¡i gợi, thá»i bùng thành ngá»n lá»­a không gì dập tắt ÄÆ°á»£c?
Vá» bản chất, Entony là con ngưá»i thá»ng nhất. Ham muá»n danh vá»ng và khát khao yêu ÄÆ°Æ¡ng cùng ÄÆ°á»£c nuôi dưỡng trong ý chí cá»§a chàng, song giữa hai Äá»i cá»±c ấy luôn tá»n tại những mâu thuẫn không thá» Äiá»u hoà. Sá»± Äấu tranh khá»c liá»t dày vò tâm trí Entony, có lúc chàng Äã cương quyết rÅ© bá» tình yêu, trá» lại La Mã hoàn thành bá»n phận cá»§a ngưá»i lãnh Äạo; nhưng rá»t cuá»c chàng vẫn tìm vá» Ai Cập, tìm vá

THOI GIAN TRONG SONNET CỦA SHAKESPEARE! (NGUYEN THI THU CUC)

BẢN NÀY CHƯA HOÀN THIỆN NÊN MỌI NGƯỜI XEM PHẦN SỬA PHÍA DƯỚI NHÉ!
MỤC LỤC

MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài …………………………………………………………1
2. Lịch sử nghiên cứu ……………………………………………………….2
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu ………………………………………..4
3.1. Đối tượng nghiên cứu …………………………………………………..4
3.2. Phạm vi nghiên cứu……………………………………………………. 4
4. Phương pháp nghiên cứu………………………………………………… 4
5. Bố cục……………………………………………………………………..4
NỘI DUNG
Chương 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN……………………………………………….6
1.1. Thời gian và Thời gian nghệ thuật …………………………………...6
1.1.1. Thời gian nghệ thuật trong văn xuôi………………………………….6
1.1.2. Thời gian nghệ thuật trong thơ ca…………………………………… 8
1.2. Thể thơ Sonnet……………………………………………………... 10
1.2.1. Lịch sử hình thành thể thơ Sonnet ………………………………….10
1.2.2. Đặc điểm thể thơ Sonnet…………………………………………… 11
1.3. Wiliam Shakespeare và những bài Sonnet…………………………… 12
1.3.1. W. Shakespeare - nhà văn vĩ đại của lòng nhân đạo………………...12
1.3.1.1. Cuộc đời…………………………………………………………...12
1.3.1.2. Sự nghiệp………………………………………………………… 13
1.3.1.3. Quan niệm sáng tác và phong cách nghệ thuật……………………13
.3.2. Sonnet - tiếng hát của một tâm hồn nhân văn vĩ đại………………….15
1.3.2.1. Sự ra đời…………………………………………………………..15
1.3.2.2. Giá trị nội dung và nghệ thuật…………………………………….16
Chương 2. THỜI GIAN TRONG SONNET CỦA SHAKESPEARE- ÁM ẢNH VÀ KHAO KHÁT TẬN CÙNG…………………………………….18
2.1.Thơ Sonnet của Shakespeare - Ám ảnh thời gian trong hữu hạn cuộc đời ………………………………………………………………………...18
2.1.1. Nỗi ám ảnh đa chiều trong hiện thực1……………………………....18
2.1.1.1. Ám ảnh từ quá khứ mang đầy hoài niệm………………………….18
2.1.1.2. Ám ảnh cho hiện tại đầy biến động………………………………. 19
2.1.1.3. Ám ảnh đầy lo âu cho tương lai đang đến…………………………19
2.1.2. Ám ảnh tàn phai trong cái chết cuộc đời…………………………….22
2.1.3. Ám ảnh lãng quên của người đời……………………………………25
2.2.Thơ Sonnet của Shakespeare - khát vọng thời gian tận cùng những điều vĩnh cửu…………………………………………………………………….27
3.2.1. Khát vọng vĩnh cửu với thế hệ mai sau……………………………...27
2.1.2. Khát vọng vĩnh cửu của tình yêu bất diệt……………………………31
2.1.3. Khát vọng vĩnh cửu với thi ca bất tử………………………………...33
Chương 3. THỜI GIAN TRONG SONNET CỦA SHAKESPEARE NHÌN TỪ PHƯƠNG THỨC THỂ HIỆN…………………………………………36
3.1. Thời gian trong Sonnet - tính nhân văn của nghệ thuật ngôn từ……..36
3.2. Những biểu tượng chỉ thời gian có tính chất ám ảnh …………………39
3.3. Nghệ thuật cấu tứ đa diện mang nhiều cấp độ………………………...43
KẾT LUẬN………………………………………………………………...48
TÀI LIỆU THAM KHẢO………………………………………………….50


MỞ ĐẦU

1. Lý do chọn đề tài
William Shakespeare (1564 – 1616) là một trong những văn hào vĩ đại nhất của nhân loại. Từ lâu, sáng tác của Sêchxpia đã vượt ra ngoài phạm vi một nước mà thành tài sản chung của thế giới. Nó đã thành gia tài quí báu nhất mà nghệ thuật kịch của quá khứ để lại cho chúng ta học tập, tiếp thu và phát triển. Sự xa cách về thời gian không làm cho nó bớt tính chất hiện đại. Trái lại, chưa bao giờ Shakespeare được chú ý hơn ngày nay. Riêng trong mười năm đầu thế kỷ XX, người ta đã viết về ông nhiều hơn là cả ba thế kỷ trước cộng lại. "Sêchxpia cần thiết cho thời đại chúng ta, tác phẩm của ông làm những con người thế kỷ XX vui sướng, say sưa, cảm động và thúc đẩy họ suy nghĩ... Nó đã vào trong đời sống chúng ta làm thành một yếu tố quan trọng của đời sống văn hoá hiện đại"( Anixt)
Tìm hiểu, đánh giá nghệ thuật cũng như quan niệm sáng tác của Shakespeare, các nhà phê bình nhận thấy thời gian là yếu tố quen thuộc. Nó được xây dựng dựng độc đáo, mang phong cách riêng nổi bật không chỉ trong các vở kịch mà con trong các bài thơ Sonnet của ông. Hơn một trăm bài thơ là hơn một trăm chiêm nghiệm về cuộc sống; về nỗi ám ảnh thời gian và khát vọng tìm đến sự vĩnh cửu. Ngòi bút tài năng của Shakespeare đã phác thảo đầy đủ và chân thật nhất những cung bậc tình cảm con người. Thời gian là một trong những yếu tố tạo nên thành công cho ông trong việc nâng thơ Sonnet lên tầm cao mới không chỉ trong nền văn học Anh mà còn trong văn học thế giới.
Mặc dù được đánh giá cao về nội dung và nghệ thuật, song thơ Sonnet của Shakespeare vẫn được coi là để tài mới, ít nhà nghiên cứu tiến hành. Điều này là một sự thiếu hụt rất lớn cho nền phê bình văn học khi ta chưa có được cái nhìn toàn diện nhất về ngòi bút Shakespeare. Nhiều nhà nghiên cứu về ông nhưng thường tập trung vào mảng kịch sân khấu của ông, rất ít các nhà phê bình tìm hiểu thơ Sonnet của ông nói chung và các phạm trù nghệ thuật thơ nói riêng. Vì thế, có thể nói: mảng thời gian nghệ thuật trong thơ Sonnet của ông vẫn là một "vùng đất bí ẩn" thu hút các nhà phê bình văn học tiến hành nghiên cứu trong thời gian tới.
Bản thân tôi, một sinh viên Ngữ văn, được tiếp xúc với nền văn học Anh qua các buổi lên lớp, qua giáo trình văn học nước ngoài. Từ sự yêu thích muốn tìm hiểu cái hay, cái đẹp của van học Anh. Nói chung và đực biệt các sáng tác của Shakespeare nói riêng, tôi đã chọn thơ Sonnet làm đề tài báo cáo khoa học của mình. Đồng thời, qua đề tài này, tôi cũng mong góp một số kiến giải của mình về cách cảm thụ thơ Sonnet từ phạm trù lý luận: thời gian nghệ thuật. Và đó cũng là một cách tìm hiểu, đánh giái tài năng của Shakespeare không phải trên góc độ nhà soạn kịch mà là một thi nhân - một nhà văn của lòng nhân văn sâu sắc.
2. Lịch sử nghiên cứu
Khoa học nghiên cứu thi pháp học đã có nhiều biến đổi trong những năm vừa qua so với khi mới ra đời. Ngày nay, yếu tố thời gian nghệ thuật cũng được khẳng định vai trò thực sự của nó. Thời gian nghệ thuật giữ một vị trí quan trọng không kém gì những yếu tố thi pháp học khác đã được nghiên cứu trước nó.
Tuy nhiên, yếu tố thi pháp học này vẫn chưa thật sự được nghiên cứu một cách rõ ràng cụ thể nhất.
Tìm hiểu lịch sử phê bình văn học của thế giới, có rất ít các tác phẩm đã được tiến hành khảo sát một cách riêng biệt, hoàn chỉnh về thời gian nghệ thuật. Yếu tố này được đề cập trong một số công trình nghiên cứu của các nhà phê bình có thể kể đến: Aristote trong "Nghệ thuật thơ ca", N. G. Tecnưsepxky và tuyển tập của ông, hay N.A. Gulaiep trong cuốn “Lý luận văn học”, hoặc Belinxky với bài "Nói về phê bình: bài báo số 1 toàn tập". Song tất cả các công trình này đều chỉ đề cập thời gian như là một biểu hiện của nghệ thuật mà chưa thực sự đi sâu vào nghiên cứu yếu tố này.
Ở Việt Nam, ngành thi pháp học ra đời chưa được bao lâu, còn gặp nhiều khó khăn nhiều do những điều kiện khách quan. Yếu tố thời gian nghệ thuật chỉ mới được đề cập đến qua một số bài phê bình, phân tích của các nhà nghiên cứu. Đáng kể đến như định nghĩa khái quát của Lê Bá Hán "Thời gian nghệ thuật" trong “Từ điển văn học”, giúp ta có được một khái niệm cơ bản về yếu tố đó. Đồng thời, yếu tố nghệ thuật này cũng được nhắc đến trong những bài nghiên cứu của Mã Giang Lân " Tìm hiểu nhịp điệu thơ hôm nay" đăng trên tạp chí Nghiên cứu văn học, bài viết của giáo sư Trần Đình Sử trong " Thế giới nghệ thuật thơ", cũng như được phản ánh qua một số bài phân tích tín hiệu thời gian nghệ thuật của Nguyễn Thị Hoài An bài " Không gian nghệ thuật trong bài thơ Bên kia sông Đuống" (2005), Lý Hoài Thu " Thời gian nghệ thuật trong Thơ thơ và Gửi hương cho gió" (1997) hoặc Nguyễn Ái Học với "Thời gian nghệ thuật trong thơ Tản Đà" (2006) đăng trên một số tạp chí và trang Web khác.
Thể thơ Sonnet tuy ra đời từ thế kỷ 14 nhưng vẫn chưa có một công trình nghiên cứu nào hoàn thiện đầy đủ về nó. Vì thế, yếu tố thời gian nghệ thuật thơ trong Sonnet cũng chỉ mới được bắt đầu tìm hiểu. Ngoài ra, do sự khó khăn của việc dịch thuật tác phẩm của Shakespeare, đặc biệt là thơ Sonnet mà chỉ mới thời gian gần đây, nó mới được tiến hành nghiên cứu. Vì thế, tuy có nhiều nghiên cứu về Shakespeare nhưng mảng phê bình thơ Sonnet của ông hầu như là còn bỏ ngỏ. Thơ Sonnet của ông chỉ mới được đánh giá là nó có giá trị to lớn trong giới thiệu của dịch giả Thái Bá Tân; của nhà nghiên cứu Đặng Anh Đào trong “Văn học phương Tây”; qua giáo trình của các lớp đại học chuyên ngành như “Giáo trình văn học Anh” của thạc sĩ Hoàng Thị Quỳnh Trang. Đó là một sự thiếu sót cho chúng ta trong việc đánh giá tài năng của Shkespeare hoàn thiện hơn.
Với những ý kiến trên, tôi tin rằng đề tài của mình còn nguyên tính cấp thiết và thời sự của nó.
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
3.1. Đối tượng nghiên cứu
Yếu tố thời gian nghệ thuật trong thơ Sonnet của Shkaespera giá trị nội dung và nghệ thuật.
3.2. Phạm vi nghiên cứu
Tuyển tập Sonnet của Shakespeare bằng tiếng Anh.
Các bài Sonnet của Shakespeare trong bản dịch của dich giả Thái Bá Tân.
Một số bản dịch Sonnet của các dịch giả khác.
4. Phương pháp nghiên cứu
Đọc và xử lý thông tin, tài liệu có liên quan đến đề tài sau khi đã tiến hành thu thập, có ghi chép đầy đủ.
Phân tích, tổng hợp trên nền tảng lý luận của thi pháp học, tự sự học đối với các tài liệu.
Tiến hành so sánh, đưa ra kết luận nêu bật giá trị nội dung và nghệ thuật của yếu tố thời gian trong Sonnet.
Dùng một số phương pháp liên ngành nhằm đưa đến những kiến giải, cách hiểu, cách cảm thụ thơ Sonnet của tác giả Shakespeare.
5. Bố cục
Ngoài phần Mở đầu và Kết luận nội dung báo cáo của tôi gồm 3 chương.
Chương 1. Cơ sở lý luận
Chương 2. Thời gian trong Sonnet của Shakespeare - Ám ảnh và khát vọng tận cùng
Chương 3. Thời gian trong Sonnet của Shakespeare nhìn từ phương thức thể hiện

NOI DUNG

Chương 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN

1.3. Thời gian và Thời gian nghệ thuật
“Từ điển tiếng Việt” năm 2008 đã định nghĩa "thời gian là hình thức tồn tại căn bản của vật chất (cùng với không gian) trong đó vật chất vận động, phát triển liên tục không ngừng" [16, cột 1 trang 1186]. Tuy nhiên đây chỉ là khái niệm mang tính chất cơ bản đơn giản nhất, có tính phổ cập cho mọi người. Vì đi sâu vào tìm hiểu, ta lại có thể phân loại và tìm hiểu thời gian ở các góc độ khác nhau. Trong đó, thời gian trong văn học được coi là một trong những vấn đề hiện đại của nghiên cứu lý luận. Nó còn được gọi là Thời gian nghệ thuật.
Nhận định về thời gian trong tác phẩm văn học, nhiều nhà nghiên cứu đã nêu ý kiến của mình. Và tất cả đều đi đến một kết luận chung "thời gian, không gian trong tác phẩm văn học là những mã khoá vô cùng quan trọng. Đây là nơi cất chứa những ẩn ý nghệ thuật mà soi rọi được nó, ta có thể làm sáng rõ những khúc mắc, giải mã được những vẻ đẹp sâu xa của tác phẩm" [1,tr8].
Có nghĩa rằng trong bất kì một tác phẩm văn chương nào cũng đưa người đọc vào một khung thời gian, không gian nghệ thuật nào đấy. Nhiều khi những yếu tố này góp phần tạo nên vẻ đẹp lung linh, hư ảo cho tác phẩm văn chương. Vì thế một tác phẩm sẽ tạo lập được cách hiểu đa chiều, nhiều cách cảm thụ văn chương khác nhau.
Và yếu tố thời gian nghệ thuật, dù có những điểm chung nhưng vẫn có nét khác biệt giữa văn xuôi và thơ ca trong cách thể hiện. Chính vì thế, trong nghiên cứu thi pháp học, ta lại chia thời gian nghệ thuật của văn xuôi và thời gian nghệ thuật của thi ca.

1.1.1. Thời gian nghệ thuật trong văn xuôi
“Từ điển thuật ngữ văn học” viết "Trong thế giới nghệ thuật, thời gian nghệ thuật xuất hiện như một hệ quy chiếu có tính tiền đề được dấu kín để miêu tả đời sống trong tác phẩm, cho thấy đặc điểm tư duy của tác giả. Gắn với phương thức, phương tiện thể hiện, mỗi thể loại văn học có kiểu thời gian nghệ thuật riêng. Phạm trù thời gian nghệ thuật cung cấp một cơ sở để phân tích cấu trúc bên trong của hình tượng văn học cũng như nghiên cứu các loại hình nghệ thuật trong lịch sử "[4; tr46]. Từ ý kiến trên người nghiên cứu thấy phần nào tính chất của phạm trù thời gian trong văn học. Cùng từ đó, ta rút ra những kết luận về thời gian nghệ thuật của văn xuôi.
Trong văn xuôi, dù là hình thức truyện ngắn, bút ký hay tiểu thuyết thì tác giả vẫn luôn đặt nhân vật, sự việc trong một khung thời gian nhất định. Từ khung thời gian đó, ta hình thành lên một lớp cảnh vật - không gian nhất định. Nếu thời gian là một mốc cụ thể của quá khứ, ta sẽ bắt gặp khung cảnh của thời kì đó qua ngôn ngữ, hình ảnh. Có thể nói, thời gian đã chi phối không gian trong văn xuôi để phản ánh ý đồ của tác giả. Hay nói như Upennepxki "Không gian là thời gian trường tồn, thời gian là không gian đang lần bước" hai yếu tố nghệ thuật chi phối lẫn nhau tạo một bức tranh đa chiều cho người cảm thụ.
Điểm khác biệt chính là trong văn xuôi, dù tái hiện quá khứ - hiện tượng hay tương lai, thời gian vẫn luôn rõ ràng qua ngôn ngữ, hình ảnh, hành động và có thể trong nội tâm nhân vật. Ta có thể hình dung thời gian qua những từ chỉ rõ mốc thời gian năm tháng (như mốc thời gian trong tác phẩm của V.Huygo), có khi chỉ là hạn định "ba tháng" "ba tuần", "tám năm"…có lúc cũng mơ hồ "ngày ấy", "năm kia"… Song tựu chung lại, thời gian trong văn xuôi đều được đưa đến một thì nhất định: quá khứ - hiện tại hay tương lai, để từ đó, tác giả đặt nhân vật, sắp xếp lớp không gian tương ứng.
Thời gian thể hiện trong văn xuôi qua ngòi bút các tác giả có thể là sự một chiều: thời gian hiện tại - nhân vật hiện tại…;nhưng có lúc lại đồng hiện, đa chiều: nhân vật của thời hiện tại nhớ, hình dung về quá khứ đã qua hay nghĩ về tương lai đang tới. Tất cả đều nhờ đến tài hoa, thủ pháp của mỗi tác giả. Từ đó nó tạo nên những phong cách thể hiện riêng cho từng nhà văn cùng tác phẩm của họ.
Từ tâm trạng, cảm xúc của nhân vật, sự biến động của không gian nghệ thuật trong văn xuôi mà thời gian được thể hiện. Có những lúc như chậm chạp, có lúc biến đổi nhanh chóng, dung lượng thời gian như chồng lên nhau…tất cả là do sự tác động ngược chiều của yếu tố không gian lên yếu tố thời gian trong văn xuôi. Nó là “ kiểu cảm thụ thời gian mang tính chủ quan khá rõ nét, cũng với không gian nghệ thuật là hình thức tồn tại của hình tượng nghệ thuật trong tác phẩm.” [12; tr42]. Thời gian trong tác phẩm văn xuôi từ đó mà có tính hình tượng, nhà văn sử dụng nó như một phương tiện trên để khám phá và thể hiện đời sống. Cũng có nghĩa thời gian nghệ thuật là nhân tố quan trọng góp phần thể hiện nội dung và chủ đề của tác phẩm. Chi tiết, biến cố trong truyện có thể là khách quan, có thể là chủ quan tâm lý và thời gian sẽ được cảm nhận qua biến cố ấy từ góc nhìn nhân vật. Vì thế, mỗi nhà văn lại có những cách thức, thủ pháp riêng trong xây dựng yếu tố thời gian trong tác phẩm văn xuôi của mình.
Và cũng tuỳ theo đặc điểm của từng thể loại văn mà thời gian nghệ thuật được kết cấu, xây dựng khác nhau. Với thể loại ký, phóng sự đòi hỏi sự chân thực thì thời gian đựơc miêu tả rõ ràng từng điểm, mốc làm nền tảng biểu hiện không gian cho phù hợp. Ví dụ như những phóng sự xã hội, các nhà báo, phóng viên phải xác định mốc thời gian cụ thể, ghi nhận chính xác không gian chân thực nhất. Còn truyện, truyện ngắn, tiểu thuyết thì thời gian có thể một chiều, có thể đồng hiện (quá khứ - hiện tại - tương lai), đa chiều xen kẽ thông qua diễn biến tâm lý, cảm nhận của nhân vật tự sự.
Có thể nói, thời gian là yếu tố đặc biệt, không thể thiếu góp phần tạo nên sức sống cho một tác phẩm. Từ thế giới, thời gian nghệ thuật của tác giả, thông qua hình tượng nhân vật, tác phẩm tiếp cận người đọc, bắt đầu một cuộc sống mới với thời gian đời thực - thời gian độc giả.
1.1.2. Thời gian nghệ thuật trong thơ ca
Nếu hiểu thơ ca là sự cảm nhận thế giới và con người thì thời gian nghệ thuật cũng với không gian chính là hình thức để cảm thụ. Người ta không thể cảm thụ bất kỳ cái gì nằm ngoài không gian, thời gian. Trong thơ ca, tuy có nhịp độ, có quá khứ, hiện tại tương lai nhưng là một phạm trù nghệ thuật “đầy ước lệ, chủ quan và thể hiện một cách hiểu về thế giới con người khi tìm hiểu thời gian, không gian nghệ thuật của hình tượng văn học chính là tìm hiểu cách cảm nhận cuộc sống một cách nghệ thuật và tỉ mỉ trong đó” [8;tr6].
Do đặc điểm và tính chất của thơ ca mà nó thường được các nhà phê bình xếp vào phần trữ tình. Thể loại này bộc lộ trực tiếp cảm xúc của con người, tự nhận thức, cảm nhận thấy mình qua những ấn tượng, ý nghĩ, cảm xúc chủ quan đối với thế giới khách quan. Đồng thời tác phẩm trữ tình này luôn chứa đựng cái “Tôi” cảm xúc vơi thực tại trên tư cách phổ quát. Nó động đến cái chung tồn tại của mọi người - trở thành tiếng lòng thầm kín của mọi người. Vì thế, nó biểu hiện những sắc thái tinh tế của tình cảm, con người. Bàn về loại trữ tình, Gulaiep viết: "loại trữ tình phơi bày một trong những mặt quan hệ giữa con người với thế giới xung quanh họ trong đó thể hiện những cảm xúc của cá nhân do tác động qua lại giữa nó với những hiện tượng này hay tiện tượng khác của hiện thực gây ra. Nếu trong loại tự sự, cái chính là sự phát triển của sự kiện, là số phận của nhân vật thì trong loại trữ tình mối quan tâm nhất là sự năng động của tình cảm" [3;tr26].
Tương tự như vậy, sự năng động, niềm rung cảm của thi nhân trước cuộc sống trong thơ ca chính là đối tượng được thể hiện. Và nó cũng được đặt trong những khung thời gian - không gian khách quan. Thơ ca cũng đòi hỏi phải theo sát thời gian, chi tiết cụ thể có được những cảm xúc chân thực nhất.
Bàn về thời gian nghệ thuật, nhà nghiên cứu Trần Đình Sử viết: "Thời gian nghệ thuật là phạm trù của thi pháp học. Đó là thời gian của cốt truyện, biến cố, cuộc đời nhân vật. Thời gian nghệ thuật là thời gian trần thuật, thời gian được cảm nhân bằng tâm lý” [10].
Ý kiến trên rất phù hợp với yếu tố thời gian nghệ thuật trong thơ ca. Bởi vì các nhà thơ - những thi sĩ muốn viết nên tác phẩm phải có cảm xúc, tình cảm…Tất cả bắt nguồn trong cảm nhận của nhà thơ bằng tâm lý. Hiện thực cuộc sống đòi hỏi phải cầm bút chưa đủ, thi nhân phải có sự rung cảm giao hoà. Điều này phụ thuộc vào tâm lý tác giả cảm nhận thời gian như thế nào.
Tìm hiểu đặc điểm của yếu tố thời gian trong thơ ca là công việc không đơn giản. Vì bằng cảm nhận và tài hoa của người thi sĩ, những câu thơ thể hiện thời gian nghệ thuật có nhiều cách xây dựng độc đáo. Cũng như giáo sư Hoàng Trinh nhận xét:
"Kết cấu thời gian là những chuỗi các từ được sắp xếp, có trước có giữa, có sau theo trình tự thời gian nói chung không đảo ngược. Nhưng khi cần có thể đọc lại, đọc bất cứ đoạn nào, đọc câu dưới rồi đến câu trên. Đứng về phía kết cấu, người ta xếp thơ vào loại phạm trù thẩm mỹ không gian - thời gian hỗn hợp".[14, tr23]
Do dung lượng của thơ ca từ ngữ luôn thể hiện một nội dung lớn hơn rất nhiều so với văn xuôi nên cùng một lúc, nhà thơ phải tái hiện không gian - thời gian nghệ thuật. Có những lúc chỉ một chữ, một tứ thơ phải vẽ cho người đọc cảm nhận một không gian rộng lớn và một thời gian dài. Điều đó phụ thuộc vào tài năng sử dụng vốn ngôn từ của tác giả.
Thơ là trung cảm, là sự biến hoá tài tình của nghệ thuật ngôn từ. Yếu tố thời gian là chỗ dựa để thơ ca tồn tại, làm phạm trù thể hiện trước mắt người đọc. Nó là "ngôi nhà của thơ, nó tham gia vào sự sống của bài thơ vì nó không phải đơn thuần là sự bài trí về hình thức mà phản ánh những trạng thái nhìn, vị trí tiếp cận sự vật và những trạng thái biến động trong xúc cảm của nhà thơ" [14; tr 23]. Cũng có nghĩa là đời sống, nó được biểu hiện qua lớp vỏ ngôn từ, qua hình ảnh không gian, qua điểm mốc thời gian là sự đơn truyền cho một lớp không gian cùng tái hiện. Nhưng chủ yếu, thời gian vẫn được xét trong cảm nhận đa chiều để cảnh vật có lúc đồng tái hiện, làm tăng thêm xúc cảm cho người đọc. Có những khi thời gian lần lượt tái hiện, sưk kiện này nối tiếp sự kiện kia, lại có lúc nó đồng thời nén lại trong từng chữ, từng từ mà trình tự ranh giới cũng sẽ bị xóa nhoà. Người đọc chỉ có thể "cảm" thời gian bằng sự tinh tế của cá nhân, bằng xúc cảm qua tài năng tâm hồn, ngôn từ của tác giả. Điều đó tạo nên sự đặc sắc riêng biệt cho hình tượng văn sống, thơ ca là thể loại trữ tình chân chính. Mà trong đó "tính khách quan cũng là một đặc điểm. Tư tưởng tình cảm của con người là một hiện tượng cũng khách quan y như những sự kiện của đời sống lịch sử xã hội…Nhà thơ trữ tình cũng rất xác thực trong lĩnh vực của mình như là nhà tiểu thuyết hay nhà viết kịch. Thơ của ông ta là ngọn nguồn không thể thay thế để nghiên cứu những tâm trạng, những tìm kiếm, những khát khao của những người thuộc một môi trường xã hội nhất định trong một giai đoạn lịch sử" [3,tr 265].
Tóm lại, thời gian nghệ thuật đóng vai trò quan trọng tạo nên phong cách riêng cho tác giả, đem đến những thành công cho tác phẩm văn học. Và trong thời gian gần đây, yếu tố này dần được chú trọng nghiên cứu trong bộ môn thi pháp học hiện đại. Khám phá nét dẹp từ nội dung và giá trị tác phẩm thông qua thời gian trở thành vấn đề không thể thiếu cũng từ đó, lý luận về thời gian nghệ thuật ngày càng hoàn thiện đóng góp cho nền phê bình, nghiên cứu văn học.
1.2. Thể thơ Sonnet
Văn học châu Âu nói chung và văn học Anh nói riêng vẫn luôn ghi dấu những áng thơ ca bất hủ. Khi nói về thơ ca Anh, nhà nghiên cứu Đặng Anh Đào cũng nghi nhận: "…Người Anh coi việc làm thơ như một thước đo danh giá, sang hèn. Thơ làm ra đem đọc cho bạn bà thưởng thức, thơ hay được chép lại và cứ thế loan truyền…"[2;tr 199].
Và một trong những thể thơ được các nhà thơ Anh sử dụng là Sonnet.
1.2.1. Lịch sử hình thành thể thơ Sonnet
"Sonnets" bắt nguồn từ tiếng Italia: "Sonnet" nghĩa là bài hát nhỏ. Tiếng Anh, tiếng Nga và hầu hết các thứ tiếng khác đều đọc là Xônét, ở Việt Nam quen gọi theo tiếng Pháp là Xônê. Cách gọi Sonneto (một bài thơ hay, một bài hát nhỏ) đã được thể hiện đúng sự ngắn gọn trong dung lượng một bài thơ.
Với tư cách là một thể thơ hoàn chỉnh, Sonnet bắt nguồn từ Italia vào khoảng thế kỷ XVI - XIV. Về nguồn gốc của Sonnet dịch giả Thái Bá Tân cho rằng: “người sáng tạo ra nó có lẽ là những nhà thơ Provence (Pháp) và được phát triển củng cố tới đỉnh cao nhất trong tác phẩm của các nhà thơ Italia vĩ đại thời Phục Hưng, là Dantê và Petrach” [16]. Vào những năm 1300, nhà thơ Italia Fancesco Petrach (1304 - 1374) là người đầu tiên thành công ở thể thơ này. Ông đã dùng chúng để thể hiện nỗi đau mất mát cảm xúc trong tình yêu. Có lẽ vì vậy mà thể Sonnet "có duyên" với việc thể hiện nỗi niềm của tình yêu. Tiếp sau ông, nhiều nhà thơ dùng Sonnet là phương tiện diễn tả niềm đau, tâm tư, tình cảm sâu sắc của mình về tôn giáo, cuộc đời và tình yêu…Cho đến thế kỉ XVI, được coi là đỉnh cao của sự phát triển thể Sonnet khi niêm luật của nó được phổ biến rộng rãi qua nhiều cây bút châu Âu, trong đó có Anh. Lúc đầu các nhà thơ Anh viết theo hình thức cổ điển Italia (nhiều bài đơn thuần chỉ là bản phỏng dịch của các tác giả nước ngoài). Nhưng dần dần, với lòng say mê, họ dần tạo được một hình thức riêng gọi là Sonnet Anh. Và Shakespeare viết thơ của mình theo hình thức này nên còn được gọi là thể thơ Sonnet Shakespeare.
1.2.2. Đặc điểm thể thơ Sonnet
Từ ngày ra đời đến nay, thể thơ Sonnet đã trải qua nhiều bước phát triển thăng trầm và được áp dụng vào thực tế sáng tác của nhiều nhà thơ, nhiều dân tộc, nhiều thời đại.
Sonnet là thể thơ có niêm luật chặt chẽ cả về cấu trúc lẫn quy tắc gieo vần và nhất thiết bao giờ cũng gồm 14 câu, mỗi câu 10 âm tiết.
Theo ý kiến của dịch giả Thái Bá Tân: Sonnet Italia được chia thành bốn khổ, hai khổ 4 câu và hai khổ 3 câu với hệ thống gieo vần như sau: abba - abba - ccd - ede hoặc abab - ccd - eed. Trong khổ thứ nhất, ngay câu đầu tiên, tác giả phải trình bày chủ đề bài thơ, nghĩa là phải giới thiệu cho người đọc những gì mình định nói, và chủ đề ấy được phát triển tiếp ở khổ thứ hai. Trong hai khổ ba câu còn lại, tác giả sẽ trình bày cách giải quyết vấn đề đã nên ở hai khổ trên và những kết luận rút ra từ suy nghĩ của người viêt.
Còn theo nghiên cứu của Thạc Sĩ Hoàng Thị Quỳnh Trang, bố cục bài Sonnet chia làm hai phần:
Phần thứ nhất gồm 8 câu đầu được gọi là phần Otave, đây là phần nêu vấn đề.
Phần thứ hai gồm 6 câu còn lại được gọi là phần Sestet là phần giải quyết vấn đề.
Về cắt ngắt nhịp, toàn bài thơ Sonnet ngắt nhịp theo kiểu Iambic (thuộc về luật thơ Iambơ (một âm tiết dài, một ngắn), ngắt nhịp đôi, mỗi câu có mười âm tiết được chia làm 5 nhịp hay còn gọi là 5 chân).
Ví dụ: My mis/hess eyer/are no/thinng in/ the Sky
Coral/is far / more red /than her/lipsred
hoặc When forty/ winters /shall /besiege /thy brow
Anh dig/ deep trenches/ in thy/ beautys field
(Sonnet 2 - Shakespeare)
Chính cách ngắt nhịp này tạo cho câu thơ âm điệu du dương, nhẹ nhà trầm bổng thiết tha, phù hợp với việc diễn đạt tình cảm cũng có lẽ vì thế, thơ Sonnet thường dùng để làm thơ tình.
Trong cách gieo vần, bài Sonnet truyền thống gieo vần theo abbaabba ở phần Oteve và Cdecde hoặc cdcdcd (Vần ôm và vần gián cách) ở phần Sestet.
Trong một bài Sonnet Anh hay Sonnet Shakespeare, 14 câu được chia thành ba khổ thơ và hai câu cuối cùng. Ba khổ thơ đầu có chức năng đặt vấn đề và cặp câu cuối có nhiệm vụ giải quyết vấn đề, kết luận. Cách gieo vần của Sonnet Anh thường gieo vần theo kiểu abab - cdcd -efef -gg. Cách gieo vần Sonnet của Shakespeare thể hiện tính cân đối và chặt chẽ hơn.
Cho đến ngày nay, thơ Sonnet có sự thay đổi trong kết cấu và hệ thống gieo vần. Có nhà thơ còn viết Sonnet bằng thơ cổ điển, chỉ còn giữ lại hình thức 14 câu trong một bài. Dù bị gò bó về hình thức và bố cục như vậy nhưng Sonnet vẫn tỏ ra là thể thơ có sức sống mãnh liệt. Và cho đến nay, trong thơ và nghệ thuật nói chung đang có xu hướng phá bỏ cái khuôn mẫu cổ điển cũ để tìm đến hình thức diễn đạt mới phù hợp với thời đại thì Sonnet vẫn được yêu thích nhất là khi cần bộc lộ những khía cạnh trữ tình và triết lý trong suy nghĩ của người viết. Ngay các nhà thơ Sonnet cổ điển cũng xây dựng một hình thức thơ mới, gọi là Chùm Sonnet với những ràng buộc về hình thức còn chặt chẽ hơn. Bao gồm 15 bài Sonnet Italia câu đầu của bài sau phải là câu cuối của bài trước và Sonnet cuối cùng bài kết gồm 14 câu đầu trên của những bài còn lại theo thứ tự, trong khi Sonet thứ 14 phải được bắt đầu bằng câu cuối và kết thúc bằng câu đầu của Sonnets thứ 15. Đây là hình thức thơ khó nhất, phức tạp và chặt chẽ nhất trong thơ có luật của châu Âu nhưng được các nhà thơ hiện đại mạnh dạn viết và thành công.
Trong mặt nội dung bài thơ viết theo thể Sonnet, Sonnet Italia có bố cục được chia thành hai phần nêu vấn đề và giải quyết vấn đề có nội dung gần bằng nhau. Ở Sonnet cuả Shakespeare do được chia làm bốn phần, trong đó ba khổ đầu dùng để nêu vấn đề, đặt câu hỏi (tương đương phần Otave trong Sonnet Italia), phần giải quyết vấn đề Shakespeare chỉ trong cặp câu cuối. Vì thế, vấn đề đặt ra ở Otave được giải quyết ngắn gọn, súc tích cụ thể và bất ngờ tạo sức hấp dẫn, kịch tính cho bài thơ, nét cấu tứ độc đáo, thú vị.
1.3. Wiliam Shakespeare và những bài Sonnet
Wiliam Shakespeare (1564 - 1616) là một trong những đại văn hào của nhân loại, là biểu tượng của văn hcj Anh. Từ lâu, các sáng tác của ông đã vượt ra khỏi phạm vi một quốc gia trở thành tài sản chung của thế giới. Các tác phẩm của ông trở thành tài sản chung quý báu cho chúng ta tiếp thu, học tập và phát triển. Sự xa cách về thời gian không làm chúng bớt giá trị hiện đại.
1.3.1. W. Shakespeare - nhà văn vĩ đại của lòng nhân đạo
1.3.1.1. Cuộc đời
Wiliam Shakespeare sinh ngày 23/4/1564 tại thị trấn Straford - on - Avon. Ông sinh ra trong một gia đình khả giả cha là thương nhân len dạ, có thời kỳ được bầu là thị trưởng thành phố quê hương (1568) còn mẹ ông là con gái của một gia đình danh giá.
Thủa bé Shakespeare theo học ở trường La tinh sau phải từ bỏ việc học: 13 tuổi cậu phải ở nhà giúp bố mình kinh doanh do gia cảnh dần sa sút. Năm 18 tuổi, Shkespeare kết hôn với một phụ nữ hơn mình nhiều tuổi: Anne Hathaway và có ba đứa con với người phụ nữ này. Ngoài 20 tuổi, năm 1587, Shakespeare sống ở London và bắt đầu tham gia hoạt động sân khấu. Từ chỗ làm chân giữ ngựa ở cửa rạp, làm vai nhắc vở tiến đến ông trở thành diễn viên đoàn hát của Leicester (1594) cũng trong thời gian này, ông bắt đầu sáng tác kịch bản, vở đầu tiên xuất hiện những năm 1590. Tại đây, ông gặp bá tước Sauthampton là người hào hiệp giúp Shakespeare rất nhiều. Đến 1601, bá tước bị kết tội dấy loạn chống triều đình Elizabeth, do đó ông lao đao mất một thời gian.
Năm 1599 ông thành lập nhà hát Địa Cầu, những vở kịch của ông đựơc diễn tại đó. Mười năm sau (1609) ông cho diễn kịch ở rạp hát có mái che là sự kiện quan trọng vì trước đó kịch thường biểu diễn ở ngoài trời.
Năm 1597, ông mua một ngôi nhà xinh xắn ở quê nhà và đặt tên là New Place (vùng đất mới). Khoảng 1611, Shakespeare từ giã sân khấu về sông ở quê nhà, ông trải qua những năm tháng cuối cùng ở nơi này.
Ngày 23/4/1616 Shakespeare từ trần và an nghỉ ở nghĩa trang của quê nhà. Ngôi nhà của ông là nơi thăm quan của rất nhiều du khách.
1.3.1.2. Sự nghiệp
Sự nghiệp sáng tác của Shakespeare khá đồ sộ với 37 vở kịch và hai trường ca (Vinot và Odaunit (1593), Vụ cưỡng hiếp Lucrixo 1594) cùng tập thơ trữ tình gồm 154 bài Sonnets (1593 - 1597) in năm 1906.
Các nhà nghiên cứu chia sáng tác của ông làm 3 thời kỳ:
Thời kỳ đầu (1590 - 1600) là thời kỳ tươi sáng nhất trong sự nghiệp của ông. Shakespear viết các tác phẩm bài kịch và kịch lịch sử, thể hiện chủ nghĩa lạc quan của ông. Tiêu biểu có vở: “ Henri IV”(1598 - 1599), “Richard III” (1593) phản ánh sự khủng hoảng của chế độ phong kiến. Các vở kịch "Giấc mộng đêm hè” (1595), “Nhiều sự ồn ào từ chỗ không đâu” (1598) có tính lạc quan đầy sức sống.
Thời kỳ thứ hai (1601 - 1608) là giai đoạn của những vở hài kịch cay đắng và những vở bi kịch vĩ đại. Đây là thời kì chín muồi về tài năng của Shakespeare để lại cho nhân loại nhiều kiệt tác: Hamlet, Ôtenlô, Macbeth, King Lia…
Thời kì cuối (1609-1612) là giai đoạn của những vở kịch mang tính chất huyền thoại, những vở kịch trử tình, bi hài kịch như: Câu chuyện mùa đông.
1.3.1.3. Quan niệm sáng tác và phong cách nghệ thuật
Shakespeare đặc biệt thành công trên lĩnh vực sân khấu kịch nghệ.
Hầu hết nội dung kịch của Shakespeare bắt nguồn ý tưởng từ tập "Những câu chuyện danh nhân" của Plutarch và "Biên niên sử Anh và Ireland" hay cải biên từ các vở kịch cũ. Song tài năng của ông thực sự được toả sáng trong khả năng biến đổi "của người ta thành của mình" khi để nhân vật sống dậy từ các trang sách, làm cho chúng giống như thật, mang hơi thở của thời đại. Nghĩa là những câu chuyện chỉ là cái cớ để ông thể hiện quan niệm triết lý của mình. Vì thế, khi sáng tác, Shakespeare đặt nhân vật trong thời điểm kịch tính nhất, giữa những xung đột của nhân vật - hoàn cảnh, nhân vật - nội tâm nhân vật. Vai trò bất ngờ, ngẫu nhiên tình cờ cũng đóng góp một phần không nhỏ.
Nghệ thuật viết kịch của Shakespeare đạt đến đỉnh cao vì đã xây dựng những lớp nhân vật sống động một cách kì lạ, có nét tính cách riêng điển hình nhưng lại tiêu biểu cho một lớp người, một hạng người trong xã hội. Ông thay lời nhân vật tuyên bố: "thế gian là một sân khấu mà mỗi chúng ta là một diễn viên, mỗi người đều có một lối ra và một lối vào…" Vì thế, hầu hết các nhân vật của ông trở thành biểu tượng cho văn học, đi vào cuộc sống đời thường.
Về mặt kết cấu, kịch của ông thuộc về kiều kết cấu năm hồi truyền thống nhưng không theo quy luật "tam duy nhất" của kịch cổ điển. Có lẽ vì thế kịch của Shakespeare gần với thời hiện đại hơn dù ra đời trước kịch cổ điển Pháp.
Shakespeare được mệnh danh là "Pháp sư của ngôn từ" khi hoà hợp giữa văn xuôi và thơ trữ tình, giữa những nét tế vi trong nội tâm nhân vật và hiện trạng bi đát của xã hội. "Đó vừa là ngôn ngữ đời sống với sự ồn ào, náo loạn nhưng cũng là ngôn ngữ sâu sắc đầy tính triết lý, chúng đi liền với nhau và ở cạnh nhau như chính bản chất của cuộc sống" [tr23]. Ngôn ngữ của Shakespeare giàu hình tượng, giàu chất thơ thấm đẫm chất biểu cảm cho dù với người xem trên sân khấu hay người đọc. Vì thế, kịch của ông thường được đánh giá là " kết tinh thành tựu của tiếng Anh" và đóng góp đưa tiếng Anh trở thành ngôn ngữ nghệ thuật.
Shakespeare không thuần tuý là nhà hài kịch hay bi kịch. Ở ông, hai phương diện bi- hài của cuộc sống cũng đựơc kết hợp, tạo nên những giá trị đặc sắc nghệ thuật. Trước Shakespeare, đã có nhiều nhà viết kịch, nhưng phải đến ông, kịch Anh mới thực sự lên ngôi, đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
Bởi trong kịch của Shakespeare, yếu tố thời đại luôn gắn liền với tính đại chúng, hầu hết mọi đối tượng, mọi trình độ đều có thể hiểu và thưởng thức. Các yếu tố nhân vật, kết cấu, ngôn ngữ có tính phổ thông nhưng vẫn đầy ắp tính triết lý sâu sắc, nhân sinh quan cao đẹp.
Shakespeare là nhân văn vĩ đại khi trong tác phẩm của mình, ông thể hiện những nguyên lý công bằng trong giá trị đạo đức của con người. Ta bắt gặp một tấm lòng biết yêu con người bằng trái tim nhân hậu thể hiện ở sự cảm thông trước những số phận và nỗi đau. Điều này thể hiện qua bi kịch “Romeo and Juiliet”, “Hamlet”…
Ông ca ngợi con người, với vẻ đẹp của ngoaị hình và trí tuệ, đặc biệt các nhân vật nữ chiếm một vị trí rất quan trọng và được thể hiện sống động. Và không chỉ ở vẻ đẹp ngoại hình, nội tâm nhân vật cũng được thể hiện tinh tế, gợi cảm, ca ngợi tình yêu và cảm thông trước những bi kịch. Có thể kể đến nhân vật Juiliet (vở “Romeo and Juiliet”), Cleopattra (“Antoni and Cleopatra”), Ophelia (“Hamlet”)… Họ chính là những đại diện tiêu biểu cho khát khao được sống và hiến dâng cuộc đời cho tinh yêu cuộc sống.
Thông qua tác phẩm, ông hướng đến một sự công bằng cho tất cả mọi người. Mỗi nhân vật là một nét, một thế giới riêng tạo sự đa dạng và phong phú cho sân khấu kịch.
Shakespeare đặt ra vấn đề sống sao cho đẹp, cho đúng ý nghĩa một con người. Ông để nhân vật của mình tự khám phá bản thân thông qua độc thoại, chất vấn chính bản thân nhằm tìm sự hoàn thiện, hướng mỹ. Ông hiểu con người sâu sắc cùng một tình yêu bao la rộng lớn.
Có thể nói, vượt lên tất cả sự quy luật lãng quyên của thời gian tên tuổi Shakespeare vẫn sáng mãi cùng tác phẩm của ông.
1.3.2. Sonnet - tiếng hát của một tâm hồn nhân văn vĩ đại
Ta biết đến một Shakespeare của kịch nghệ với ngôn ngữ giàu chất thơ, kết hợp hài hoà cùng ngôn ngữ văn xuôi đặc sắc. Nhưng ta cũng phải biết một Shakespeare tràn đầy lãng mạn trong những vần thơ ngọt ngào, đậm chất trữ tình. Mà như nhà thơ C.Rhaley cùng thời với Shakespeare ví von: "…đó là chiếc bánh cưới, người ta không ăn được mà chỉ mơ về mà thôi" bởi vật, những bài Sonnet của ông thực sự đóng góp cho thành công của Sonnet Anh trên thi đàn thế giới.
1.3.2.1. Sự ra đời
Tập thơ Sonnet của Shakespeare xuất bản năm 1609, dưới đầu đề "Shakespeare, Sonnets, Never before imprinted". Lúc này tên tuổi ông đã được ghi dấu và ông là thành viên quan trọng của nhiều rạp hát ở London.
Bản thân đề " Never before imprinted" (Trước đó chưa bao giờ in) gợi cho người đọc ý nghĩ chúng ra mắt lần đầu, dù đã có từ trước nhưng thực sự, trong số 154 bài Sonnets có 152 bài chưa từng xuất bản trước đó. Còn hai bài 138 ("When my love swears that she is made of truth") và 144 ("Two loeves have I of comfort anh despair") đã in trong hợp tuyển "The Passonate Pilgrim" (Người hành hương thành tâm).
Căn cứ vào đặc điểm nội dung và nghệ thuật, so sánh với hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ, các nhà nghiên cứu nghiêng về kết luận: Các bài Sonnets được sáng tác vào khoảng từ 1592 - 1598. Đây cũng là những năm phát triển mạnh mẽ của Sonnets trong văn học Phục hưng Anh. Từ 1591, tập Sonnet đầu tiên in "Artrophet và Stella" (Phillip Sindney), Sonnet trở thành thể thơ được ưa chuộng tại Anh. Các nhà thơ xuất bản nhiều tập thơ có nội dung chủ đề như tập: “Amoretti” (Edmund Spenser). Từ 1598 trở đi, số lượng chúng giảm dần cho đến 1609, khi tập Sonnet của Shakespeare ra mắt.
1.3.2.2. Giá trị nội dung và nghệ thuật
Mỗi Sonnet là một tác phẩm độc lập thể hiện một vấn đề nào đó. Tuy nhiên các nhà thơ Phục hưng Anh, bắt trước các nhà thơ cổ điển Italia và Pháp, thường viết Sonnet thành từng chùm, từng tập, số lượng có khi lên đến hàng trăm, có cốt chuyện hư cấu nhất định, phục vụ cho một chủ đề bao quát. Shakespeare cũng đi theo con đường đó nhưng so với Phillip hay Edmund thì cấu trúc và bố cục của ông thiếu nhất quán rõ ràng và thiếu sức thuyết phục hơn. Tuy vậy, Sonnets của Shakespea cũng kể ta nghe câu chuyện trữ tình về bạn bè, tình yêu. Đó là dòng cảm xúc về tình bạn với một chàng trai tuyệt đẹp, thượng mã như một hình tượng lý tưởng; về người phụ nữ da ngăm đen (The Dark lady) không đẹp nhưng có sức quyến rũ, một lúc trở thành niềm vui, niềm bất hạnh của nhà thơ. Người bạn, người yêu của nhà thơ gặp gỡ và yêu nhau, cả hai đã phản bội nhưng ông vẫn viện cớ bênh vực họ.
Và dù chủ đề xen kẽ phức tạp, ta có thể chia toàn tập 154 bài Sonnet của ông thành hai phần lớn: một phần nói về người bạn, một phần nói về người yêu. Cụ thể hơn, ta chia thành từng nhóm (theo Thái Bá Tân).
Từ Sonnets 1 đến 26: Ca ngợi vẻ đẹp, thuyết phục bạn lấy vợ có con để truyền đạt vể đẹp ấy.
Từ Sonet 27 đến 32: Nỗi buồn xa cách
Từ Sonnet 33 đến 42: Nghi ngờ, rạn nứt đầu tiên trong tình bạn.
Từ Sonnet 43 đến 75: Nỗi buồn và lo sợ.
Từ Sonnet 76 đến 96: Lòng ghen tuông và đố kị với các nhà thơ.
Từ Sonnet 100 đến 126: Tình cảm mâu thuẫn của nhà thơ đối với người yêu "The Dark lady".
Hai bài Sonnet 153, 154 ít liên quan đến cốt truyện mà chủ yếu phỏng theo các bài Sonnet cổ điển.
Cũng theo ý kiến khác, ta có thể chia thành các nhóm.
Từ Sonnets 1 đến 17 viết cho người đàn ông tre tuổi thúc giục anh ta lấy vợ và có con.
Phần lớn các bài từ Sonnet 18 đến 152 sáng tác cho một người "phụ nữ đen" (the Dark lady).
Hai bài 153, 154 mang tính phúng dụ.
Ba mươi bài cuối viết về một số vấn đề: sự phản bội của người bạn và người phụ nữ của nhà thơ, giải pháp kiểm soát dục vọng…
Có thể nói những bài thơ Sonnet của ông mang nhiều ý nghĩa riêng tư nhưng chúng đạt tới đỉnh cao về cao về nội dung và gía trị nghệ thuật.
Sonnet của ông là những dòng cảm xúc của một tâm hồn chân thành trước tình bạn và tình yêu. Tất cả đều làm cho nhà thơ thấy yêu thương gần gũi đạt đến sự vĩnh hằng, bền chặt. Tình bạn hiện lên với tình cảm của sự tri âm, đồng cảm. Còn tình yêu chúng trở nên muôn màu, đa dạng với nhiều cung bậc khác nhau. Có những hạnh phúc, dỗi hờn, đau đớn…
Chúng cũng là những vần thơ của thế thái nhân tình thông qua hình ảnh biến động của sự kiện, ngôn ngữ hình ảnh, có tính chất nổi bật.
Đặc biệt, thơ Sonnet của Shakespeare là sự thể hiện thời gian biến động đặc sắc. Đó là lớp thời gian hoài niệm của quá khứ, nuối tiếc hiện tại và lo lắng cho tương lai; là sự ám ảnh về sự tàn phai của cái chết và quên lãng của người đời.
Và để chống lại sự lãng quên, nhà thơ đặt ra những giải pháp lưu giữ thời gian, chống lại sự tàn phá khốc liệt của nó để hướng đến một hạnh phúc hơn. Đó là tình yêu, là niềm vui gia đình con cái và chính bản thân tác phẩm nghệ thuật. Chính những yếu tố này cùng với lòng tin của con người Shakespeare đưa ông lên tầm cao tư tưởng mới.
Với số lượng 154 bài Sonnet, sự nghiệp của Shakespeare thật sự đạt đến đỉnh cao của giá trị nội dung và nghệ thuật. Ông đã đặt nền móng xây dựng nên thành công của thi đàn Anh quốc nói riêng và thể thơ Sonnet Phục hưng nói riêng.


Chương 2. THỜI GIAN TRONG SONNET CỦA SHAKESPEARE- ÁM ẢNH VÀ KHAO KHÁT TẬN CÙNG
2.1. Thơ Sonnet của Shakespeare - ám ảnh thời gian trong hữu hạn cuộc đời
Ta đã biết thời gian là yếu tố quan trọng làm nên giá trị cho một tác phẩm văn chương, đặc biệt là thơ ca. Những vần thơ, từ khi mới xuất hiện, đã chứa đựng tâm tư tình cảm con người trước cuộc sống. Vì thế, chúng mang tầm vóc của thời đại trong lòng mình như một tất yếu. Nghĩa là trong thơ ca, dù có thể không trực tiếp biểu lộ bằng ngôn từ hình ảnh thì những vấn đề tác giả đề cập đến luôn được đặt trong một khung thời gian nhất định. Và Shakespeare cũng vậy trong thơ Sonnet của ông, thời gian trở thành một nỗi ám ảnh, một niềm khao khát đến tận cùng vĩnh cửu.
Toàn bộ tập thơ 154 bài Sonnet là những câu chuyện nhà văn kể đan xen, có lúc không theo một kết cấu nhất định. Song vượt lên tất cả, Sonnet của Shakespeare thể hiện một lớp thời gian ám ảnh của lãng quên và hoài nịêm. Thời gian trong Sonnet của ông ấn tượng khi cùng một lúc nó thể hiện được sự đa chiều biến động.
2.1.1. Nỗi ám ảnh đa chiều trong hiện thực
Nếu làm phép thống kê nhỏ, trong tuyển tập thơ Sonnet của Shakespeare do Thái Bá Tân biên dịch, ta có thể thấy hơn 20 lần tác giả dùng từ " thời gian " trong câu chữ. Ngoài ra còn có nhiều từ, cụm từ thể hiện hình ảnh thời gian đầy biến chuyển. Đó là nỗi ám ảnh khắc khoải đến tận cùng qua cảm nhận của nhà thơ trước cuộc sống.Và trong những cảm nhận, thể hiện vì điều ấy, ta bắt gặp hình ảnh thời gian quá khứ như một chiều hoài niệm.
2.1.1.1. Ám ảnh từ quá khứ mang đầy hoài niệm
Quá khứ là những điều đã vượt qua khỏi ngưỡng thời gian của hiện tại. Nó không bao giờ tái hiện, quay trở lại theo quy luật vật lý. Nhưng với Sonnet của Shakespeare, quá khứ lại dược thể hiện qua nỗi nhớ, tiếc thương cho một hoài niệm.
Có những lúc quá khứ hiện lên trong thời gian nghệ thuật là sự gợi mở hình ảnh huy hoàng:
" Ôi thời gian với bàn tay tinh xảo
Từng làm nên bao cảnh đẹp huy hoàng "
( Sonnet 5 )
Ca ngợi thời gian như một tay thợ hào hoa, tinh xảo biết làm đẹp cho đời, cho người. Nhưng ngay sau đó, Shakespeare đưa ta trở về với hiện thực: nhịp thời gian biến chuyển, tất cả đều phải lùi vào dĩ vãng.
"Nhưng thời gian với cái mình sáng tạo
Llại biến dần thành đổ nát tan hoang".
( Sonnet 5 )
Bước chân thời gian bỏ lại quá khứ, bỏ lại lớp huy hoàng cho bụi phủ mờ. Thời gian cứ trôi, ngày hôm qua đã là dỉ vãng không gì níu giữ, lòng người lại dâng đầy một nỗi hoài thương. Shakespeare ít thể hiện bằng từ ngữ trực tiếp song quá khứ vẫn hiện ra qua mùi hoa hồng tháng hạ, qua tuổi trẻ đã đi qua.
Nguyễn Vân Khánh viết: "Quá khứ là một cái gì đó bất biến và có thật. Trong vũ trụ không có gì là không thay đổi kể cả bản thân ta, có ai đó từng nói vậy. Hạnh phúc khổ đau không có sự vững bền. Nhưng trong cuộc đời mỗi người thì quá là có thật. Quá khứ gắn liền với giá trị. Và con người sẽ đối xử với quá khứ ra sao, quá khứ có ý nghĩa gì trong cuộc sống đầy những đổi thay trôi chảy của mỗi con người". [6;tr 38].
Với Shakespeare, quá khứ trở thành niềm ám ảnh của hoài niệm những “tháp bạc”, “tượng”, “lâu đài” bị thời gian “tàn ác”, “phá huỷ”, “cuốn phăng đi” bắt tất cả cúi đầu tuân phục.
"Khi tôi thấy thời gian tàn ác
Đem bàn tay phá huỷ hết những gì
Do quá khứ làm nên tháp bạc
Tượng, lâu đài - tất cả cuốn phăng đi"
(Sonnet 64)
Qúa khứ hiện về trong lớp sương mờ của nhớ nhung, luyến tiếc từ mùi “hoa hồng tháng hạ”, qua "lớp bụi thời gian", qua khoảng cách hàng ngàn năm tịnh tiến. Shakespeare hoài luyến nhớ để câu thơ mang nỗi niềm rung cảm. Vì thế thời gian nghệ thuật trong Sonnet của ông còn mang góc nhìn của hiện tại bộc lộ cảm xúc. Quá khứ trong thơ ông cứ đong đầy nỗi nhớ, cứ ám ảnh người đọc về một kiếp tàn phai, về sự ra đi không bao giờ trở lại. Và cứ thế, hoài niệm quá khứ cứ mênh mang trải dài, đầy nhắc nhớ.
2.1.1.2. Ám ảnh cho hiện tại đầy biến động
Thơ ca là sự cảm nhận của nhà thơ về hiện thực cuộc sống, nâng lên thành một xúc động mãnh liệt muốn được bày tỏ. Vì thế, thơ ca thường đề cập nhiều đến lớp thời gian hiện tại. Sonnet của Shakespeare cũng vậy, đan xen nhiều lớp thời gian nhưng thời gian hiện tạo vẫn là mảng chiếm phần lớn nhất.
Shakespeare cảm nhận sự biến động trước mắt mình mà ngẫm đến sự tàn phai, luyến tiếc. Nhưng trước hết, nhà thơ vẫn khâm phục sức mạnh to lớn của thời gian cuồn cuộn chảy, thời gian là "răng hổ già" "dập vùi", thiêu cháy tất cả.
“Ôi thời gian, răng hổ già hãy bẻ
Hãy dập vùi xuống đất chúa sơn lâm
Hãy thiêu cháy phượng hoàng trong trứng mẹ
Hãy dùng cưa cưa vuốt báo đang gầm.”
(Sonnet)
Thời gian đang cuộn chảy trước mắt tác giả, vạn vật trước nó, đi qua nó cứ lùi dần vào quá khứ. Thời gian xóa bỏ biến mất dần những nét tươi đẹp trong cảm nhận của tác giả, thời gian không biết mỏi.
"Phút tiếp phút thời gian không biết mỏi
Vào vĩnh hằng phút tiếp phút trôi nhanh"
(Sonnet 60)
Tiếc nuối cho những giá trị tốt đẹp đang dần vào quá vãng, nhà thơ không ngừng thấy xót xa lưu luyến trước sự chia ly.
"Nhưng hướng dương khi mặt trời đã tắt
Đẹp ánh vàng phút chốc cũng mờ phai"
(Sonnet 25)
Vì thời gian vô cùng “tráo trở” trong cảm nhận của Shkespeare:
"Nhìn thấy trước là thời gian tráo trở
Đầy ngẫu nhiên và tai hoạ bất ngờ"
(Sonnet 115)
Góc nhìn của nhà thơ mang tính hiện tại để khâm phục sức mạnh to lớn của thời gian, để lo lắng cho sự phai tàn sắp tới. "hiện tại đang qua", suy nghĩ đó không chỉ của Shakespeare mà của rất nhiều tác giả khác, nhưng ở Sonnet của Shakespeare, nó lại nổi bật đầy tính độc đáo sáng tạo. Để rồi hơn ba thế kỷ sau, một nhà thơ Việt Nam cũng ảnh hưởng phong cách của Shakespeare. Đó là thi sĩ Xuân Diệu.
Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
(Vội vàng)
Mang niềm đồng cảm với Shakespeare, nhà thơ Xuân Diệu cũng tiếc nuối thời gian đang trôi đi vội vã. Nhà thơ Xuân Diệu sống vội vã, sống hết mình cho hiện tại đang khuất lấp dần, muốn ôm sự sống bất tử để thấy mình không nhỏ bé. Còn Shakespeare ông đưa con mắt của một nhà thơ, của một nghệ sĩ để quan sát cuộc vận hành của vũ trụ, giao cảm trước sự tiếc nuối, luyến lưu không thể tách rời. Nhìn thế giới hiện tại, ông cảm quan đến tương lai đang dần đến.
Hiện tại thì vẫn cứ chảy trôi, làm dầy thêm lớp thời gian quá khứ. Shakespeare từ con mắt của người hiện tại mà ngắm sự đổi thay vạn vật khiến lòng thêm nuối tiếc. Nhà thơ hiểu: Thời khắc huy hoàng của hiện tại cũng sẽ trôi qua, để nuối tiếc cứ đọng trong câu thơ như một niềm cảm khái.
2.1.1.3. Ám ảnh đầy lo âu cho tương lai đang đến
Thả ngòi bút để đồng hiện thời gian quá khứ nhìn từ hiện tại, Shakespear cũng lo sợ cho tương lai tưởng như xa mà đã đến thật gần.
Nhìn quá khứ thấy thời gian tàn phá biết bao công trình tuyệt đẹp tàn phai dần trước sức mạnh của nó để hiện tại là những đổ nát hoang tàn, là con người già cỗi mất dần mùa xuân tuổi tre, Shakespeare lo âu cho tương lai.
"Khi tượng đồng, khi đại dương, đất đá
Không vững trước lưỡi hái thời gian
Thì sắc đẹp hương bông hoa, chiếc lá
Giữ làm sao không lụi héo, không tàn"
(Sonnet 65)
Những vật chất tưởng bền vững (“tượng đồng”, “đại dương”. “đất đá”) đều bị thời gian quật ngã, nhà thơ bâng khuâng sợ những nét đẹp mỏng manh (“sắc đẹp hương bông hoa”, “chiếc lá”) làm sao có thể vững vàng “không lụi héo, không tàn”. Ông mải miết khắc khoải tìm kiếm một giải pháp để chống lại sự tàn phá ấy.
“Ôi, đáng sợ!.. biết dấu đâu tất cả
Để nghìn năm cái đẹp vẫn nguyên lành
Để bông hoa khỏi bị thời gian tàn phá
Để dòng đời cứ chảy mãi, trong xanh?”
(Sonnet 65)
Và con người không bao giờ muốn thua cuộc, muốn bị lãng quên trong tương lai sau này. Shakespeare trầm ngâm, muốn tìm ra một con đường phá tan sự lo sợ ám ảnh lãng quên.
"Như vị tướng lẫy lừng nơi sống chết
Sau trăm lần thắng trận, một lần thua
Là tất cả tước, danh, quyền mất hêt
Lãng quên dần oanh liệt, chiến công xưa”
(Sonnet 25)
Nhiều nhà thơ cũng thể hiện thời gian tương lai nhưng Shakespeare thành công hơn nhờ sự thể hiện chân thực sự day dứt đầy biến động của tâm hồn. Ông ca ngợi vẻ đẹp của cảnh vật ở hiện tại, đồng thời cũng chứng kiến sự phai tàn của quá khứ lùi xa. Vì thế, nhà thơ có sự suy nghĩ, lo lắng cho những giá trị đang tồn tại trước mắt sẽ bị tàn phá trong tương lai trước sức mạnh tàn bạo của thời gian.
Nếu ví thời gian trong Sonnet của Shakespeare là một tấm gương thì nó thực sự đã phản ánh chân thực cảm xúc của tác giả: Một nỗi ám ảnh, một sự luyến tiếc khi ngoảnh lại nhìn thời gian đang cuộn trôi, không bao giờ dừng lại. Góc nhìn của ông có những lúc là hiện thực trước mắt, có những khi là sự tái hiện quá khứ đã qua, từ đó thấy bất an, lo sợ cho tương lai đang dần thể hiện trước mắt người đọc. Câu thơ có sự đồng hiện đa chiều thời gian tạo nên nhiều lớp không gian cùng lúc được miêu tả. Vì thế, nỗi ám ảnh của Shakespeare trở nên sâu sắc hơn, thể hiện một tâm hồn biết cảm, biết rung động trước cảnh vật, cuộc đời.
2.1.2. Ám ảnh tàn phai trong cái chết cuộc đời
Đọc bi kịch của Shakespeare, người đọc nhận ra ông viết về cái chết như sự hi sinh để tôn vinh cho chân lý và sự sống vĩnh cửu. Cái chết trở thành điểm kết thúc cho sự sống mới nảy mầm vươn dậy. Và trong Sonnet, cái chết cũng là nỗi ám ảnh, là sự day dứt không ngừng biến động.
Sonnet của Shkespeare đã ca ngợi thời gian, ca ngợi sức mạnh biết dựng xây. Nhưng cũng đó, ông lại bàng hoàng cảm nhận sự tàn phai dù có lúc nó là hiện tại, có lúc chỉ là niềm dự cảm. Nhưng tựu chung tất cả, đó là những cái chết có tính cuộc đời.
Trước hết, Shakespeare chịu ám ảnh trước cái chết của

chào một ngày đầy nắng

Thế là sau một mùa đông dài lạnh giá, sáng nay thức giấc với một căn phòng ngập tràn ánh nắng[/FONT]

TỰ SỰ HỌC

TỰ SỰ HỌC- MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÍ LUẬN VÀ LỊCH SỬ
Tác giả: GS. Trần Đình Sử (CB)
Nhà xuất bản: Đại học Sư phạm
Ngôn ngữ: Việt
Chuyên ngành: Ngữ văn
Từ khoá: Tự sự
Tómtắt

Mặc dù có thể nhiều người không ý thức được, nhưng trong thực tế, như nhiều nhà khoa học đã chỉ ra, trong thế kỉ XX vừa qua, thành tựu lí luận văn học là to lớn nhất, lớn hơn cả bản thân sáng tác văn học nữa. Nhiều người nói thế kỉ XX là thế kỉ của lí luận văn học. Từ đầu thế kỉ XX đến nay người ta đã sáng tạo, đề xuất ra và giải quyết, hết bước này đến bước khác bao nhiêu vấn đề then chốt của lí luận văn học hiện đại mà hàng chục thế kỉ trôi qua chưa được làm sáng tỏ. Đó là vấn đề hoạt động văn học, cấu trúc tác phẩm, hệ thống chủ thể, cách thức tồn tại, phương diện tâm lí, hệ thống kí hiệu, bản chất giao tiếp, tính chất văn hóa, hoạt động tiếp nhận ....
Trong các vấn đề về văn học đó, vấn đề lí thuyết tự sự ngày càng được quan tâm phổ biến. Từ chủ nghĩa hình thức Nga, ngôn ngữ học Saussure, trường phái Praha, trường phái Tân Aristote, triết học phân tích, kí hiệu học, hậu cấu trúc chủ nghĩa... không trường phái nào là không quan tâm tới vấn đề trần thuật trong tiểu thuyết. Lí thuyết tự sự trở thành một sản phẩm thực dụng, cụ thể của làn sóng lớn trong lí thuyết văn hóa về văn học. Từ các bộ óc siêu việt của trí thức Paris đến các tài tử của các trường đại học Anh, Mĩ đều tranh tài với nhau trong lĩnh vực tự sự. Bởi vì lí thuyết tự sự ngày nay đã cung cấp một bộ công cụ cơ bản nhất, sắc bén nhất giúp cho người ta có thể đi sâu vào các lĩnh vực nghiên cứu điện ảnh, giao tiếp, phương tiện truyền thông, nghiên cứu văn hóa. Người ta càng ngày càng nhận ra rằng nếu thiếu kiến thức cơ bản về tự sự học thì các phán đoán trong các ngành nghiên cứu trên rất dễ phạm những sai lầm rất sơ đẳng và các kết luận có thể chỉ là những lâu đài xây trên cát. Chẳng hạn rất phổ biến là nhầm lẫn về tác giả và người trần thuật hay nhân vật người kể chuyện xưng "tôi", nhân vật hành động, nói năng... Và, do vậy đã nảy sinh những nhận định về chủ nghĩa tự nhiên, về sự tàn nhẫn, thiếu cái tâm ở nhà văn này, nhà văn nọ khi họ sử dụng một cách trần thuật nào đó. Lí thuyết tự sự có thể coi như một bộ phận không thể thiếu của hành trang nghiên cứu văn học hôm nay, và nói theo ngôn ngữ của Thomas Kuhn, thì đó là một bộ phận cấu thành của hệ hình (paradigme) lí luận hiện đại.
Tự sự học vốn là một nhánh của thi pháp học hiện đại, hiểu theo nghĩa rộng nghiên cứu cấu trúc của văn bản tự sự và các vấn đề liên quan hoặc nói cách khác là nghiên cứu đặc điểm nghệ thuật trần thuật của văn bản tự sự nhằm tìm một cách đọc. Tên gọi Tự sự học - Narratology, Narratologie, là do nhà nghiên cứu Pháp gốc Bungari T.Todorov đề xuất năm 1969, trong sách Ngữ pháp "Câu chuyện mười ngày", làm cho ngành nghiên cứu tự sự trước nay có được một cái tên chính thức và trở thành một khoa nghiên cứu có tính độc lập vì nội hàm văn hóa của nó. Ý kiến này được ông đề ra trong bài Hai nguyên tắc của tự sự in trong sách Khái niệm văn học và những vấn đề khác xuất bản năm 1987. Theo Wallace Martin (năm 1986) trong sách Tự sự học đương đại (ĐH Cornel) thì tính từ năm Todorov đề xuất đó, lí luận tự sự đã thay thế cho lí luận về tiểu thuyết và trở thành một vấn đề chủ yếu của nghiên cứu văn học. Nó trở thành một bộ môn nghiên cứu liên ngành, có tính quốc tế và có vị trí ngày càng quan trọng trong ngành, có vị trí ngày càng quan trọng trong khoa văn học và các khoa học nhân văn. Nói liên ngành vì nghiên cứu tự sự học phải liên kết với ngôn ngữ học, sử học, nhân loại học. Tự sự học không đóng khung trong tiểu thuyết mà vận dụng cả vào các hình thức "tự sự" khác, như tôn giáo, lịch sử, điện ảnh, khoa học, triết học, chính trị. Nó là một ngành văn hóa, bởi vì các hình thức tự sự khác nhau có thể có chung với nhau những nguyên tắc siêu tự sự. Ngày nay, tự sự không còn giản đơn là việc kể chuyện, mà là một phương pháp không thể thiếu để giải thích, lí giải quá khứ, có nguyên lí riêng. Roland Barthes nói: "Đã có bản thân lịch sử loài người, thì đã có tự sự". J.H.Miller, nhà giải cấu trúc Mĩ có nói (1993): "Tự sự là cách để ta đưa các sự việc vào một trật tự, và từ trật tự ấy mà chúng có được ý nghĩa. Tự sự là cách tạo nghĩa cho sự kiện, biến cố". Jonathan Culler (1998) cũng nói: "Tự sự là phương thức chủ yếu để con người hiểu biết sự vật". Muốn hiểu một sự vật nào thì người ta kể câu chuyện về sự vật đó. Bản chất của tự sự ngày nay được hiểu là một sự truyền đạt thông tin, là quá trình phát ra đơn phương trong quá trình giao tiếp, văn bản tự sự là cụm thông tin được phát ra, và tự sự có thể thực hiện bằng nhiều phương thức, con đường. Hội họa, hình thức kí hiệu ghi chép tối sơ của loài người, có thể miêu tả đối tượng săn bắt, chỉ ra bộ phận phải bắn trúng, kế hoạch vây bắt. Điêu khắc, phục sức, kiến trúc... đều là phương tiện tự sự. Trong văn học, tự sự có trong thơ, thơ trữ tình, trong kịch, chứ không chỉ là trong truyện ngắn, tiểu thuyết, ngụ ngôn... như một phương thức tạo nghĩa và truyền thông tin. Tự sự nằm trong bản chất của con người, bởi con người là một động vật biết tự sự. Tuy vậy, trong các hình thức tự sự, chỉ có tự sự văn học là phức tạp nhất, đáng để nghiên cứu nhất, làm thành đối tượng chủ yếu của tự sự học.
Tự sự học đã có từ xưa. Từ Platon, Aristote người ta đã biết phân biệt các loại tự sự: tự sự lịch sử khác tự sự nghệ thuật. Đến thế kỉ 5 CN, người ta phân biệt: tự sự mô phỏng (không có sự can dự của người kể, như kịch), tự sự giải thích (có kèm phân tích, bình luận), và tự sự hỗn hợp (như sử thi). Tuy vậy, phạm vi quan tâm không ra ngoài giới hạn tu từ học.
Tự sự học hiện đại manh nha hình thành từ cuối thế kỉ trước. Nhưng cho đến nay có thể chia làm ba thời kì. Tự sự học trước chủ nghĩa cấu trúc, tự sự học cấu trúc chủ nghĩa và tự sự học hậu cấu trúc chủ nghĩa. Trước chủ nghĩa cấu trúc, tự sự học nghiên cứu các thành phần và chức năng của tự sự. B.Tomasepxki, năm 1925, đã nghiên cứu các yếu tố và đơn vị của tự sự. V.Shklovski chia truyện thành hai lớp: Fabula và Xiuzhet, hoặc chất liệu và hình thức. V.Propp nghiên cứu cấu trúc và chức năng tự sự trong truyện cổ tích (1928). Từ những năm 20 của thế kỉ trước, Bakhtin đã nghiên cứu mối quan hệ giữa tác giả và nhân vật, ngôn từ trần thuật và tính đối thoại của nó. Họ trở thành những người mở đường cho tự sự học hiện đại. Ở phương Tây, với sáng tác của Flaubert ở thế kỉ XIX, cũng như sáng tác của Henry James (Mĩ) và M.Proust (Pháp) ở đầu thế kỉ XX, người ta đã biết rằng trong tiểu thuyết sự kiện không phải là cái quan trọng nhất, mà quan trọng nhất là ý thức, là phản ánh tâm lí của nhân vật đối với sự kiện, từ đó người ta quan tâm tới "trung tâm ý thức", chi tiết trong tiểu thuyết phải lọc qua trung tâm ý thức của nhân vật mới bộc lộ ý nghĩa. Từ đó, các vấn đề điểm nhìn, dòng ý thức được đặc biệt quan tâm với Percy Lubbock (1921), K.Friedemann (1910). Về sau các vấn đề này còn được phát triển bởi một loạt tác giả Âu, Mĩ khác như J.Pouillon, A.Tate, Cl.Brooks, T.Todorov, G.Gennette... Những tìm tòi này gắn với ý thức về kĩ thuật của tiểu thuyết.
Giai đoạn thứ hai của lí thuyết tự sự là chủ nghĩa cấu trúc, đi tìm mô hình cho hình thức tự sự, mở đầu với công trình Dẫn luận phân tích tác phẩm tự sự của R.Barthes năm 1968 và "S/Z", 1970 (tác phẩm này đã bắt đầu chuyển sang hậu cấu trúc chủ nghĩa). Todorov có Ngữ pháp "Câu chuyện mười ngày".... Sơ khởi của quan niệm này là Hình thái học truyện cổ tích của Propp, tiếp theo là nghiên cứu cấu trúc thần thoại của Claude Levi-Strauss và mô hình hành vi ngôn ngữ của Roman Jakobson. Đặc điểm của lí thuyết tự sự chủ nghĩa cấu trúc là lấy ngôn ngữ học làm hình mẫu, xem tự sự học là sự mở rộng của cú pháp học, còn trữ tình là sự mở rộng của ẩn dụ. Todorov xem nhân vật như danh từ, tình tiết là động từ, trong chủ nghĩa hiện thực thì tình tiết thuộc thức chủ động, còn trong thần thoại lại thuộc thức bị động ... A.J.Greimas vận dụng sự đối lập trục liên kết và trục lựa chọn để nghiên cứu cấu trúc tự sự. G.Genette tuyên bố mỗi câu chuyện là sự mở rộng của một câu - chủ yếu là vị ngữ động từ và ông sử dụng tràn lan các thuật ngữ ngôn ngữ học. R.Barthes cũng tán thành quan điểm đó. Mục đích của chủ nghĩa cấu trúc là nghiên cứu bản chất ngôn ngữ, bản chất ngữ pháp của tự sự nhằm tìm một cách đọc tự sự mà không cần đối chiếu giản đơn tác phẩm tự sự với hiện thực khách quan. Mặc dù không phủ nhận được mối quan hệ văn học với đời sống, nhưng họ đã góp phần làm sáng tỏ bản chất biểu đạt và giao tiếp của tự sự. Song le, sự lạm dụng mô hình ngôn ngữ học đã làm cho tự sự học gặp khó khăn, và chính Todorov cũng vấp phải thất bại, bởi ông chỉ quan tâm ngữ pháp tự sự hơn là văn bản tự sự.
Giai đoạn thứ ba của tự sự học là gắn liền với kí hiệu học, một bộ môn quan tâm tới các phương thức biểu đạt ý nghĩa khác nhau, lấy văn bản làm cơ sở (Jean - Claude Coquet). Ở đây, hình thức tự sự là phương tiện biểu đạt ý nghĩa của tác phẩm. Tư tưởng này gắn với việc phân tích ý thức hệ của M.Bakhtin. Các tác giả như Iu.Lotman, B.Uspenski, cũng theo hướng này, nhìn thấy đằng sau điểm nhìn một lập trường quan điểm xã hội thẩm mĩ nhất định. Đặc điểm của lí thuyết tự sự hiện nay, tuy cũng coi trọng phân tích hình thức nhưng không tán thành việc sao phỏng giản đơn các mô hình ngôn ngữ học mà đi theo kí hiệu học và siêu kí hiệu học. Pierre Macherey, nhà mácxít Pháp cho rằng bất cứ sự đồng nhất nào giữa phê bình văn học với ngôn ngữ học đều sẽ thất bại, bởi nó bỏ qua vai trò tác động của hình thái ý thức, còn Iu.Lotman cho rằng thông tin ngôn ngữ là thông tin phi văn bản, mà điểm xuất phát của văn bản lại chính là chỗ bất cập của ngôn ngữ khiến nó trở thành văn bản. Nếu văn bản trở về với ý nghĩa của ngôn ngữ học thì có nghĩa là sự sụp đổ của văn hóa. Như thế lí thuyết tự sự phải gắn với chức năng nhận thức và giao tiếp.
Tổng quan quá trình phát triển của lí thuyết tự sự, nhà lí luận tự sự Mĩ Gerald Prince chia làm ba nhóm theo ba loại hình. Nhóm một là những nhà tự sự học chịu ảnh hưởng của các nhà hình thức chủ nghĩa Nga như V.Propp, trong số này có Greimas, ông đã giản lược số chức năng của Propp xuống tới con số 20 và làm nổi bật lôgic tự sự. Các ông Todorov, Barthes, Remak, Norman Friedman, Northrop Frye, Etienne Souriau... mỗi người một cách, chú ý tới cấu trúc của câu chuyện được kể, đi tìm mẫu cổ của tự sự, chức năng của biến cố và qui luật tổ hợp, lôgic phát triển và loại hình cốt truyện... Khi cực đoan nhất họ cho rằng tác phẩm tự sự không bị chi phối bởi chất liệu. Một câu chuyện có thể kể bằng văn học, điện ảnh, ba lê, hội họa... đều được, do đó bỏ qua hoặc không đi sâu vào đặc trưng biểu đạt của chất liệu. Nhóm thứ hai lấy G.Genette làm tiêu biểu đã xem nguồn gốc của tự sự là dùng ngôn ngữ nói hay viết mà biểu đạt, cho nên vai trò của người trần thuật được coi là quan trọng nhất. Họ chú ý lớp ngôn từ của người trần thuật với các yếu tố cơ bản như điểm nhìn, giọng điệu... Đây là nhóm đông nhất thu hút nhiều nhà nghiên cứu như Dolezel, Micke Bal. Nhóm thứ ba đại diện là Gerald Prince và Seymour Chatman, họ coi trọng phương pháp nghiên cứu tổng thể, hay dung hợp. J.Culler cũng thuộc phái này, ông coi trọng cả cấu trúc sự kiện lẫn cấu trúc lời văn.
Nội dung của khoa tự sự học là nghiên cứu cấu trúc văn bản tự sự và những vấn đề liên quan. Vấn đề cấu trúc tự sự bắt đầu từ khuynh hướng lưỡng phân Fabula/ Xiuzhet của chủ nghĩa hình thức Nga đến G.Genette, M.Bal đã có xu hướng tam phân, mặc dù nội dung khác nhau, tức là ngoài hai lớp mà chủ nghĩa hình thức Nga chỉ ra, họ nêu thêm lớp "tự sự" (kể chuyện). Theo Genette, nếu chỉ có tích truyện là cốt truyện mà không có sự kể chuyện là không được. Ngày nay lại có xu hướng lưỡng phân theo một cách khác, sâu hơn chủ nghĩa hình thức Nga: Histoire/ récit (chuyện/ kể, bản kể); Story / discours (chuyện / lời kể); récit / naration (bản kể, hành vi kể).
Nhìn chung đó là sự phân biệt giữa kể "cái gì" và "kể như thế nào", và từ đó làm nổi bật vai trò chủ thể trong trần thuật.
Lí thuyết tự sự học hiện đại lần đầu tiên cho người ta thấy sự phức tạp của cấu trúc tự sự. Tác giả không bao giờ hiện diện trong tiểu thuyết như là một người kể, người phát ngôn, mà chỉ xuất hiện như là một tác giả hàm ẩn, một cái Tôi thứ hai của nhà văn, với tư cách là người mang hệ thống quan niệm và giá trị trong tác phẩm. Tác giả thực sự xuất hiện chỉ như người ghi, người sao lục lời kể hoặc là người nghe trộm người kể. Người trần thuật là kẻ được sáng tạo ra để mang lời kể. Và hành vi trần thuật là hành vi của người trần thuật đó mà sản phẩm là văn bản tự sự. Người trần thuật trong văn bản văn học là một hiện tượng nghệ thuật phức tạp nhất, mà ngôi kể chỉ là hình thức biểu hiện ước lệ. Người trần thuật vốn không có gì là ngôi kể, mà chỉ là chủ thể kể. Sự khác biệt của "ngôi thứ nhất", "ngôi thứ ba" chỉ là khác nhau về mức độ bộc lộ và ẩn giấu của người trần thuật mà thôi. Sự ẩn giấu của ngôi kể thứ ba làm cho nó gần như là vô nhân xưng. Ngôi kể là yếu tố tạo thành tiếng nói, giọng điệu. Điều quan trọng nữa là kể theo điểm nhìn nào. Đây là vấn đề tiêu cực trần thuật làm phân biệt các hình thức tự sự khác nhau.
Ý thức chủ thể của tự sự cũng là một hiện tượng phức tạp, nhiều tầng, bao gồm tác giả hàm ẩn, người trần thuật (có thể nhiều vai) và nhân vật (có thể nhiều người). Từ đó, cấu trúc tự sự có nhiều tiếng nói, nhiều giọng điệu, có tính đối thoại, một vấn đề đã được M.Bakhtin nêu lên.
Lí thuyết tự sự hiện đại lần đầu tiên làm cho người trần thuật vô hình vốn ít được người ta chú ý phân tích, được hiện ra như là một hệ thống biểu đạt. Nó cho người ta thấy người trần thuật đã can dự vào tiến trình tự sự như thế nào, từ hình thức đến bình luận.
Lí thuyết tự sự đã chỉ ra kết cấu của các tầng bậc trần thuật, mà người trần thuật ở bậc càng cao thì càng xuất hiện sau, và nhiệm vụ của nó là cung cấp, giới thiệu người trần thuật ở bậc thấp, phân biệt trần thuật chính, trần thuật phụ, siêu tự sự (super narative) là biện pháp che giấu tính hư cấu và do đó, gia tăng khả năng hư cấu cho tiểu thuyết. Tự sự càng phát triển thì siêu tự sự cũng phát triển theo, xuất hiện các kiểu người trần thuật khác nhau.
Lí thuyết tự sự cho thấy rõ sự biến dạng thời gian bằng các biện pháp rút gọn, tỉnh lược, cảnh, kéo dài, dừng lại, lặp lại và các hình thức đổi thay tính liên tục của sự kiện. Từ đó, nó giúp quan sát cụ thể cơ chế nghệ thuật của tự sự.
Lí thuyết tự sự hiện đại đã nêu ra vấn đề phương vị hay còn dịch là góc nhìn (narrative perspective) với điểm nhìn, tiêu cự trần thuật với mô hình trần thuật. Libomir Dolezel, Gerard Genette đã chia ra các loại điểm nhìn, tiêu cự và các mô hình tự sự, giúp phân tích, nhận dạng hình thức tự sự.
Tự sự học hiện đại cũng nghiên cứu sâu về hành vi ngôn ngữ tự sự và các hình thức của nó, bao gồm việc phân loại các cách chuyển thuật ngôn ngữ người khác, như trực tiếp, gián tiếp tự do, các hình thức độc thoại nội tâm, dòng ý thức. Tự sự học gắn chặt với phong cách học tiểu thuyết. Ngày nay, người ta không thể nghiên cứu phong cách học tiểu thuyết mà bỏ qua các vấn đề của tự sự học.
Tự sự học hiện đại cũng tiếp tục nghiên cứu cấu trúc của tình tiết, đơn vị cơ bản của tự sự, các kiểu tổ hợp tình tiết, loại hình hóa cốt truyện.
Nghiên cứu tự sự học có một ý nghĩa văn hóa rất rộng lớn. Tự sự học giúp hiểu rõ mọi hình thức tự sự, nghệ thuật và phi nghệ thuật. Nhà sử học người Mĩ Haiden White đã nghiên cứu các trước tác lịch sử, triết học của Hegel, Nietszche, Marx, các tác phẩm sử học của Michelet, Borhet... và phát hiện thấy họ đều dùng kĩ thuật tự sự của văn học và có một khối lượng tưởng tượng khá lớn. Nhà sử học cũng cần có cốt truyện. Do đó sự đối lập của Aristote giữa thơ và lịch sử có cơ lung lay. Hiện tượng này mở ra khả năng nghiên cứu siêu tự sự của lịch sử, tức nghiên cứu các quan niệm, các nguyên tắc chi phối cách cảm nhận về lịch sử.
Nghiên cứu tự sự học mở ra khả năng nghiên cứu truyền thống tự sự trong mỗi nền văn học. Chúng ta đã biết mỗi nền văn học đều có một hệ thống thể loại tự sự và các thể loại ấy tiếp nối nhau trong lịch sử. Nhưng thực chất về sự khác biệt của các thể loại cũng như sự tiến triển của chúng diễn ra như thế nào thì trước nay chỉ có thể nhận ra một cách cảm tính. Giờ đây lí thuyết tự sự cung cấp những khái niệm về cấu trúc văn bản tự sự, cho phép ta nhận ra các đặc điểm trên một cách khoa học. Ví dụ, Libomir Dolezel đã nghiên cứu mô hình tự sự trong văn học Séc, Milena Dolezela nghiên cứu mô hình tự sự trong tiểu thuyết cuối Thanh ở Trung Quốc. Andrew Placks, người Mĩ nghiên cứu nghệ thuật tự sự của tiểu thuyết chương hồi cổ điển Trung Quốc mà ông gọi là "tứ đại kì thư", hoặc Patrick Hannan nghiên cứu Lịch sử tiểu thuyết bạch thoại Trung Quốc, đều có nhiều đóng góp, phát hiện, uốn nắn những quan niệm ấu trĩ, được bản thân người Trung Quốc đánh giá cao, mời đến Trung Quốc giảng bài. Hiện nay không ít người Trung Quốc đã vận dụng tự sự học để nghiên cứu quá trình đổi mới tiểu thuyết Trung Quốc trong thế kỉ XX. Chẳng hạn, Trần Bình Nguyên nghiên cứu sự đổi thay mô hình tự sự trong tiểu thuyết Trung Quốc, Uông Huy, Đàm Quân Cường nghiên cứu mô hình tự sự của truyện ngắn Lỗ Tấn. Lí thuyết tự sự học mở ra khả năng nghiên cứu so sánh quốc tế về phương diện tự sự, nghiên cứu loại hình và nghiên cứu ảnh hưởng, và trở thành một bộ phận của thi pháp học so sánh. Ví dụ, các công trình nghiên cứu so sánh tiểu thuyết Đông Tây của các tác giả Triệu Nghị Hành, Earl Miner, Cao Hữu Công, Andrew Placks, Dương Lập Vũ, Thân Đan, La Cương...
Lí thuyết tự sự sẽ cho ta thấy không chỉ là kĩ thuật trần thuật của các thể loại, các nhà văn, mà còn cho thấy cả truyền thống văn hóa ở đằng sau nó, và từ đó cho thấy ưu điểm và chỗ yếu của các truyền thống văn học, để từ đó, cho ta nhìn lại các vấn đề văn học sử dân tộc một cách tỉnh táo và sâu sắc.
Văn học Việt Nam có truyền thống tự sự lâu đời. Song song với quá trình sưu tầm, phát hiện, phiên dịch, phiên âm, giới thiệu, diện mạo của nó ngày càng hiện dần trước mắt quốc dân. Tuy nhiên, việc nghiên cứu văn học dân tộc cho đến nay vẫn nặng về miêu tả các dữ kiện bề ngoài như tiểu sử tác giả, niên đại, bối cảnh xã hội lịch sử, nội dung phản ánh, chủ nghĩa hiện thực, chủ nghĩa nhân đạo... Đó là những vấn đề lớn không thể xem nhẹ, song nếu thiếu đi sự phân tích cấu trúc tự sự bên trong, sự vận động có qui luật của các yếu tố, thì chúng ta có thể vẫn chưa hiểu lịch sử văn học với tư cách là lịch sử nghệ thuật ngôn từ và lịch sử văn hóa, văn học của chính dân tộc ta. Rồi có thể một ngày kia chúng ta sẽ phải phiên dịch các chuyên gia nước ngoài nói về văn học dân tộc ta cho con em chúng ta học. Chúng ta thường nghĩ rằng mình đang có nguy cơ tụt hậu về kinh tế. Song về khoa học, nhất là khoa học xã hội và nhân văn, sự tụt hậu đã không còn là nguy cơ nữa, mà đã là một thực tế. Vì vậy, muốn đón đầu sự phát triển của thế giới thì ít nhất ta phải bắt đầu chạy để đuổi theo những người đi trước.
Muốn học tập, vận dụng và tham gia đối thoại trong lĩnh vực tự sự học này, thiết nghĩ chúng ta cần giới thiệu, phiên dịch, nghiên cứu, thử nghiệm. Chúng ta cần xây dựng cho mình một hệ thống thuật ngữ tiếng Việt về tự sự học. Ngay thuật ngữ Narratology người Trung Quốc hiện nay vẫn có hai cách dịch. Tự sự học và tự thuật học (tự = kể, thuật = kể). Khái niệm "tự thuật học" dùng tương đồng với "tự sự học", nhưng trọng tâm có lúc có phần khác nhau. "Tự thuật học" nghiêng về nghiên cứu phương diện hành vi kể, lời kể, còn "tự sự học" nghiên cứu cả hai mặt: hành vi lời kể và cấu trúc sự kiện. Đặc biệt khi nghiên cứu vào các cấu trúc tự sự cụ thể, thì người ta đều dùng thuật ngữ "tự sự học" (ví dụ: A.H.Plaks: Chinese Narrative: Tự sự học Trung Quốc, Wallace Martin: Recent theories of Narrative: Tự sự học đương đại, G.Genette: Narrative Discourse: Thoại ngữ tự sự. T.Todorov trong các trường hợp dùng từ Narratologie người ta đều dịch là tự sự học. Thuật ngữ trần thuật học gắn với một lí thuyết của M.Bakhtine phát triển từ những năm 30 (dưới tên hiệu Volosinop) (xem sách Todorov: Mikhail Bakhtine. Le principe dialogique, Nxb. Seuil, 1981, bản dịch Trung văn: 2001). Gọi là tự sự học, theo chúng tôi nghĩ, nó bao gồm cả phần lí thuyết cấu trúc văn bản tự sự, cấu trúc sự kiện, vừa bao gồm cả phần nghiên cứu các hình thức và truyền thống tự sự trong các nền văn học dân tộc cũng như sự so sánh chúng với nhau. Gọi là tự sự học nói lên được thực chất và tầm bao quát của một bộ môn nghiên cứu liên ngành.
Đó chính là nội dung mà chúng ta cần hướng tới: vừa giới thiệu, tìm hiểu lí thuyết tự sự đủ mọi phương diện và của mọi trường phái trên thế giới, vừa tìm hiểu truyền thống tự sự nước ngoài như châu Âu, châu Mĩ, Trung Quốc, vừa bước đầu nhìn vào thăm dò thi pháp tự sự văn học Việt Nam.
Tự sự học sẽ liên kết các nhà nghiên cứu văn học Việt Nam với các nhà ngữ học và rộng hơn, các nhà văn hóa học, trong một cố gắng chung nhằm nghiên cứu truyền thống văn học Việt Nam, phong cách học tiểu thuyết Việt Nam, khám phá bản sắc dân tộc Việt Nam trong lĩnh vực tự sự

SHAKESPEARE.....!

WILLIAM SHAKESPEARE - GỬI NHỮNG ƯỚC MƠ TRONG TỪNG VỞ KỊCH

William Shakespeare (1564-1616)được mệnh danh là “linh hồn của thời đại”. Ông là nhà thơ, nhà viết kịch đầu tiên ở nước Anh, là tác giả tiêu biểu nhất trong thời kỳ văn hóa phục hưng Châu Âu. Cả cuộc đời ông sáng tác tất cả 37 vở kịch, 154 bài mười bốn dòng, 2 bài thơ dài và các thể loại thi ca khác. Những tác phẩm của ông được công nhận là tác phẩm kinh điển mang tính mô phạm, được dịch ra hơn 70 ngôn ngữ và có ảnh hưởng sâu rộng trên toàn thế giới.


ƯỚC MƠ VỀ MỘT XÃ HỘI ỔN ĐỊNH

Trong giai đoạn sáng tác thứ nhất (1566-1600), Shakespeare có đến chín kịch bản viết về đề tài lịch sử. Đây là giai đoạn nước Anh đã giành được bá quyền trên mặt biển và trở thành cường quốc thế giới. Kinh tế trong nước phát triển, xã hội ổn định, quyền lực tập trung trong tay nhà vua, tư tưởng của chủ nghĩa nhân văn được truyền bá rộng rãi. Trong tác phẩm của Shakespeare ở thời kỳ này mang một sức sống sôi nổi, một tinh thần bồng bột lạc quan và một lý tưởng xây dựng một trật tự mới của chủ nghĩa nhân văn. Những vở kịch lịch sử của ông là những bức tranh toàn cảnh về đời sống xã hội, tinh thần chống lại cát cứ phong kiến và ủng hộ vương quyền. Đây là sản phẩm độc đáo trong nền kịch nước Anh.

Vở kịch King John thể hiện sự kiện lịch sử của thế kỷ XII – XIII. Các vở khác tập trung thể hiện sự chao đảo và thay đổi của xã hội Anh từ sau thế kỷ XIV và thế kỷ XV. Shakespeare xây dựng những nhân vật theo từng tầng lớp xã hội như nhà vua, giới quý tộc, hiệp sĩ, thị dân, binh sĩ, nông dân và cả những thành phần lưu manh, gái điếm. Tất cả phản ánh sự tan rã của xã hội phong kiến Anh và tham vọng ổn định xã hội của giai cấp tư sản, tuy vẫn còn mờ nhạt.

Từ năm 1590 đến năm 1591, vở kịch lịch sử Henry VI ra đời. Vở kịch kể về một nhà vua nhu nhược Henry VI trị vì đất nước suốt năm mươi năm liền và dẫn đến tình trạng đất nước lâm nguy. Thực tế nước Anh trong thời kỳ này đang bị thù trong giặc ngoài, khói lửa chiến tranh liên miên. Tiếp theo tiến trình lịch sử là vở Richard III ra đời năm 1592, câu chuyện kể về việc Richard sát hại Henry VI và sau cái chết của Edward IV, Richard đã âm mưu sát hại sáu người kế thừa ngôi vua hợp pháp và xúi bạo loạn để đưa ông ta lên làm vua. Nhân vật Richard III mang tính chất điển hình của nhân vật lịch sử, một bạo chúa đầy tham vọng, xảo trá, độc ác, nham hiểm. Đến vở Henry IV, nhân vật Sir John Falstaff được xây dựng hết sức sáng tạo, đó là một gã hiệp sĩ chỉ biết ăn chơi và háo sắc. Khi ra chiến trường, gã giả vờ chế để bảo tồn tính mạng, thể hiện một lớp người trong xã hội chuyên lợi dụng tình hình xã hội để vơ vét hưởng lạc. Ngoài ra, Shakespeare còn mang vào trong kịch của ông cả một giai đoạn lịch sử suốt hơn 200 năm của nước Anh như vở Henry V (1598) và Henry VIII (1612). Ông lên tiếng khiển trách những cuộc chiến tranh đẫm máu của giới quý tộc phong kiến, bày tỏ nguyện vọng thống nhất quốc gia, ổn định xã hội. Qua những vở kịch của mình, ông cũng vạch trần những mâu thuẫn của thời đại, phản ánh lý tưởng của giai cấp tư sản mới vươn lên.

ƯỚC MƠ VỀ TÌNH YÊU ĐẸP

Kịch vui của Shakespeare nói lên nguyên tắc của chủ nghĩa nhân văn và giành được sự thành công trong đời sống của dân gian và của cá nhân. Ca ngợi cái đẹp trong tình yêu và tình bạn. Đề cao quyền tự do yêu đương. Nhân vật chính thường là những chàng trai dũng cảm cao thượng và những cô gái dịu dàng nhưng có ý chí cứng rắn. Trí tuệ và lòng trung thành luôn giúp họ vượt qua nghịch cảnh và chiến thắng bọn tà ác.

Những vở kịch vui đầu tay của Shakespeare như Hài kịch của sai lầm (1592), Thuần lương và hung hãn (1593) chưa hoàn thiện về mặt nghệ thuật cũng như chưa sâu sắc về mặt nội dung. Từ năm 1595, những vở kịch vui đã đạt đến mức hoàn hảo. Vở Mộng đêm hè (1695) là vở kịch vui mang tính ảo tưởng. Vở Người lái buôn thành Venice có nội dung phong phú, tư tưởng sâu xa, nhân vật nổi bật và ngôn ngữ tuyệt hay. Đó là câu chuyện kể về nàng Portia thông minh, xinh đẹp và dũng cảm đã dám cải trang thành một nam cố vấn pháp luật để xử tên Shylock, một kẻ xem tiền trên hết và cứu lấy Antonio, một người bạn chân thành của người yêu cô. Hình tượng về một cô gái lý tưởng của chủ nghĩa nhân văn, lòng nhân ái và bản tính lương thiện chiến thắng lòng tham lam và bản tính gian tà.

Và hàng loạt vở kịch vui khác như Chuyện không nói có (1598), Đều là chuyện vui lớn (1599), Đêm thứ mười hai (1600) là những sáng tác miêu tả tình yêu của những chàng trai cô gái phải trải qua nhiều trở lực để giành lấy hạnh phúc trong tình yêu. Dù gặp bao nhiêu khó khăn, trắc trở nhưng với tinh thần lạc quan, biết tin vào cuộc sống tốt đẹp phía trước để khẳng định cái đẹp của tình yêu là sự mãnh liệt và thuần khiết chính là ước mơ của tác giả.

Với góc nhìn của một con người từng trải, tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng, chế độ xã hội và những định kiến đã tạo ra những thảm kịch tình yêu. Vở Romeo và Juliet (1594) là một điển hình. Đôi tình nhân theo đuổi hạnh phúc tình yêu tới cùng. Họ đã lấy cái chết để phản kháng lễ giáo phong kiến và hoá giải mối hận thù truyền kiếp của hai gia tộc lớn là Montague và Capulet. Cái chết của chàng trai và cô gái trẻ như ánh hào quang xua tan đi bóng tối của hận thù. Tình yêu lý tưởng của chủ nghĩa nhân văn chiến thắng lễ giáo cũ kỹ.

ƯỚC MƠ HÓA GIẢI NHỮNG MỐI XUNG ĐỘT XÃ HỘI

Không mang không khí lãng mạn vui tươi và lý tưởng lạc quan tốt đẹp của những vở kịch vui, bi kịch của Shakespeare mang suy tư nặng nề về các mối xung đột. Lý tưởng nhân văn và hiện thực xấu xa của xã hội là hai mặt đối lập được ông thể hiện trong từng vở kịch. Vào cuối thời kỳ thống trị của nữ hoàng Elizabeth, các thế lực phong kiến đua nhau tranh quyền đoạt lợi, giai cấp tư sản mới vươn lên nhưng nhu nhược, đời sống nhân dân cơ cực, chịu sự áp bức bóc lột nặng nề của các thế lực phong kiến, Shakespeare đã vẽ bức tranh xã hội bằng ngôn từ uất ức đau khổ nhưng tràn đầy niềm hy vọng và niềm tin ngoan cường, bất khuất.

Vở bi kịch Hamlet (1601) có nội dung triết học phong phú và có ý nghĩa xã hội sâu sắc, đặt lên vai chàng hoàng tử Đan Mạch Hamlet trách nhiệm xã hội to tát là diệt trừ tội ác, khôi phục chính nghĩa nhưng chàng luôn rụt rè, nhu nhược trong hành động. Và phải giải quyết bằng một cuộc quyết đấu. Đó chính là đặc trưng của người theo chủ nghĩa nhân văn thuộc giai cấp tư sản đương thời. Sự kết hợp hài hoà giữa thực tế xã hội, chiều sâu triết học và nghệ thuật hấp dẫn đã làm cho tác phẩm trở thành một trong những kiệt tác trong kho tàng văn học thế giới.

Đến vở Othello (1604), Shakespeare lại khai thác khía cạnh khác của mối xung đột xã hội, một con người ngây thơ ngay thẳng như Othello đã giết vợ chỉ vì quá tức giận. Khi hiểu rõ chân tướng sự việc, Othello bình tĩnh tự nhận sự phán quyết và trừng trị nghiêm khắc cho chính mình bằng cách tự sát.

Trong vở Vua Lear (1605), từ một ông già u mê trở thành một ông lão nhân từ biết thương người. Đây là một tác phẩm thể hiện sự xung đột giữa lòng nhân ái với lòng vị kỷ tự ti cực đoan, phơi bày sự đồi bại về đạo đức trong mối quan hệ cha con, vợ chồng. Cuối cùng vua Lear chết sau khi phát điên.

Cái chết của viên đại tướng Macbeth trong vở Macbeth (1605) dùng để rửa sạch tội ác của tên tướng nhiều dục vọng và dã tâm này. Tội ác của Macbeth không thể hối cải được, hai bàn tay dính máu của ông ta không có loại nước nào có thể rửa sạch được. Sự trừng phạt lớn nhất dành cho ông ta là sự dày vò suốt ngày đêm của chút lương tri còn sót lại trong nội tâm ông ta.

Và hàng loạt những tác phẩm khác như Caesar đại đế (1699), Antony và Cleopatra (1606)… đều có những cái chết mang tính hoá giải xung đột, mỗi cái chết mang màu sắc khác nhau nhưng đằng sau hành động chết là một sự giải thoát. Xung đột trong tình yêu, xung đột trong gia đình, xung đột giữa suy nghĩ và hành động trong bản thân, xung đột trong bối cảnh chính trị… đều được hóa giải hợp lý dưới ngòi bút và tư tưởng của Shakespeare.

“Con người là một kiệt tác thật tuyệt vời” – Shakespeare đã nói như vậy và ông đã thể hiện kiệt tác ấy hết sức sâu sắc và đa dạng. Ông đã đặt tất cả tâm nguyện và khát vọng của mình trong từng tác phẩm. Cuộc đời ban tặng cho ông niềm hạnh phúc gia đình để tài năng của ông được thăng hoa, nhưng dưới đôi mắt của một người nhiệt tình với cuộc đời, ông không thể thờ ơ với những gì đang xảy ra quanh mình và cách duy nhất được ông sử dụng là tái hiện lại trong từng tác phẩm, thông qua tác phẩm, ông bày tỏ quan điểm, tư tưởng, ước mơ của bản thân. Đó chính là yếu tố tích cực tạo nên sự hoàn hảo của từng tác phẩm của Shakespeare.

http://72.14.235.104/search?q=cache:N9EY93pSvo0J:www.uocmo.vn/Iwish/.-view%3Ddetail%26pmenu%3D0%26menu%3D7%26id%3D120.htm+%22ANTONY+v%C3%A0+CLEOPATRA%22&hl=vi&ct=clnk&cd=9&gl=vn&lr=lang_vi

ANTONY AND CLEONPATRA

Ban nao co tac pham nay hay post lên cho tui với. Tìm mãi mà không có

BẤT ĐẦU CHO SONNETS NÈ !

http://209.85.175.104/search?q=cache:z9fSBXwlzHEJ:vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1c_b%C3%A0i_sonnet_c%E1%BB%A7a_William_Shakespeare+%22SONNETS%22&hl=vi&ct=clnk&cd=6&gl=vn&lr=lang_vi

Các bài sonnet của William Shakespeare
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trang tựa từ ấn bản năm 1609 của "Shake-Speares Sonnets"
Trang đề tựa từ The SonnetsCác bài Sonnet của Shakespeare, hay đơn giản là các bài Sonnet, là một bộ các bài thơ được viết dưới dạng sonnet (bài thơ có 14 câu có vần với nhau theo một kiểu cách xác định nào đó) bởi William Shakespeare về những đề tài như tình yêu, cái đẹp, chính trị, và cái chết. Có lẽ chúng đã được sáng tác trong một khoảng thời gian là vài năm. Tất cả 154 bài thơ đã xuất hiện trong một tuyển tập năm 1609, gồm 152 bài sonnet chưa từng được xuất bản trước đó và hai bài thơ, số 138 ("When my love swears that she is made of truth") và 144 (Two loves have I, of comfort and despair), đã được xuất bản trong một hợp tuyển năm 1599 có tựa đề The Passonate Pilgrim.

Các bài sonnet đã được xuất bản dưới những điều kiện lịch sử không rõ ràng. Dù các tác phẩm này được viết bởi Shakespeare, không ai biết liệu nhà xuất bản, Thomas Thorpe, đã sử dụng một bản thảo được Shakespeare chấp thuận hay một bản sao không được ông cho phép. Hơn nữa, có một lời đề tặng bí ẩn ở phần đầu đề cập đến một "Ông M.H." nào đó như là "cha đẻ duy nhất" ("the onlie begetter") của những bài thơ được xuất bản bởi Thomas Thorpe, nhưng không ai rõ người này là ai. Lời đề tựa nói rằng nhà thơ này là người "Bất tử" ("Ever-living"), đây là cụm từ đã đổ thêm dầu vào cuộc tranh cãi về liệu Shakespeare có phải là tác giả của những bài sonnet này hay không vì nó thường đươc sử dụng để miêu tả người đã khuất (Chính Shakespeare đã dùng cụm từ này theo cách ấy trong Henry VI, phần 1 (IV, iii, 51-2) miêu tả vua Henry V băng hà là "người sống mãi của trí nhớ" (that ever-living man of memory"). Những người tranh cãi về nguồn tác giả tin rằng cụm từ này chỉ ra rằng tác giả thật sự của những bài sonnet đã chết trước 1609, trong khi Shakespeare của Stratford sống đến tận năm 1616. Ngoài ra việc tên của Shakespeare được viết gạch nối ở trang tiêu đề và trên đầu mỗi trang khác của quyển sách đã làm phức tạp thêm sự không nhất trí này.

Mười bảy bài sonnet đầu tiên được viết cho một người đàn ông trẻ tuổi, thúc giục anh cưới vợ và có con, và bằng cách đó, truyền vẻ đẹp của anh ta cho đời sau. Những bài này được gọi là các bài sonnet sinh sản. Tuy vậy phần lớn các bài từ 18-126 được viết cho một người đàn ông trẻ nhằm bày tỏ tình yêu mến của nhà thơ đến với anh ta. Sonnet 127-152 được sáng tác về một "người Phụ nữ Đen" để giãi bày lòng mến mộ của ông đối với cô. Hai bài sonnet 153-154, mang tính phúng dụ. Khoảng 30 bài cuối được viết về một số vấn đề, như sự phản bội của chàng trai trẻ với người phụ nữ của nhà thơ, giải pháp của bản thân để kiểm soát dục vọng của chính mình, những phê bình về thế giới vân vân.

Dưới đây là một số bài sonnet được tuyển chọn.


[sửa] Sonnet 18
“ Shall I compare thee to a summer's day?

Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May,
And summer's lease hath all too short a date.
Sometime too hot the eye of heaven shines,
And often is his gold complexion dimm'd;
And every fair from fair some time declines,
By chance, or nature's changing course, untrimm'd;
But thy eternal summer shall not fade
Nor lose possession of that fair thou ow'st;
Nor shall Death brag thou wand'rest in his shade,
When in eternal lines to time thou grow'st:
So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.




[sửa] Sonnet 30
“ When to the sessions of sweet silent thought

I summon up remembrance of things past,
I sigh the lack of many a thing I sought,
And with old woes new wail my dear time's waste:
Then can I drown an eye, unused to flow,
For precious friends hid in death's dateless night,
And weep afresh love's long since cancell'd woe,
And moan the expense of many a vanish'd sight:
Then can I grieve at grievances foregone,
And heavily from woe to woe tell o'er
The sad account of fore-bemoaned moan,
Which I new pay as if not paid before.
But if the while I think on thee, dear friend,
All losses are restored and sorrows end.




[sửa] Sonnet 73
“ That time of year thou mayst in me behold

When yellow leaves, or none, or few, do hang
Upon those boughs which shake against the cold,
Bare ruined choirs, where late the sweet birds sang.
In me thou seest the twilight of such day
As after sunset fadeth in the west,
Which by and by black night doth take away,
Death's second self, that seals up all in rest.
In me thou see'st the glowing of such fire
That on the ashes of his youth doth lie,
As the death-bed whereon it must expire
Consumed with that which it was nourish'd by.
This thou perceivest, which makes thy love more strong,
To love that well which thou must leave ere long.




[sửa] Sonnet 154
“ The little Love-god lying once asleep

Laid by his side his heart-inflaming brand,
Whilst many nymphs that vow'd chaste life to keep
Came tripping by; but in her maiden hand
The fairest votary took up that fire
Which many legions of true hearts had warm'd;
And so the Generall of hot desire
Was sleeping by a virgin hand disarm'd.
This brand she quenched in a cool well by,
Which from Love's fire took heat perpetual,
Growing a bath and healthful remedy
For men diseased; but I, my mistress' thrall
Came there for cure, and this by that I prove,
Love's fire heats water, water cools not love.


ROMEO AND JULIET....

HAMLET NE!

Hamlet có lẽ được sáng tác vào năm 1601. Cốt truyện của tác phẩm có nguồn gốc từ thể loại Saga (truyện dân gian) thời đại Trung cổ. Trên sân khấu Anh thời Phục Hưng đã từng diễn nhiều vở kịch cùng tên của nhiều tác giả. Người ta cho rằng Shakespeare sáng tác Hamlet có thể dựa trên Bi kịch lịch sử của François Belleforest hoặc trên vở kịch nay đã bị thất lạc Hamlet của Thomas Kyd (1558-1594), một vở kịch được gọi tên là Ur-Hamlet với ý nghĩa là vở “Hamlet nguyên bản”.


Cốt truyện
Cốt truyện Hamlet xoay quanh nhân vật trung tâm là Hamlet, hoàng tử nước Đan Mạch, sinh viên trường Đại học Wittenberg (Đức). Chàng gặp một cảnh ngộ éo le trong gia đình: vua cha vừa chết được ba tháng thì mẹ chàng, Hoàng hậu Gertrude tái giá lấy Claudius, chú ruột của chàng. Hồn ma của vua cha hiện về báo cho chàng biết Claudius là kẻ đã giết mình để chiếm đoạt ngai vàng và Hoàng hậu, và đòi Hamlet phải trả thù. Hamlet từ đó lòng tràn đầy căm phẫn, ghê tởm và chán ghét cuộc đời. Chàng giả điên để che mắt kẻ thù, thực hiện nghĩa vụ. Còn kẻ thù của Hamlet cũng ra sức theo dõi, dò xét chàng. Tình hình trở nên căng thẳng hơn khi Hamlet cho mời một đoàn kịch vào hoàng cung diễn một vở kịch. Xem đến kịch cảnh một đôi gian phu dâm phụ mưu sát nhà vua, Claudius hoảng hốt bỏ về rồi vào phòng riêng cầu nguyện. Hamlet theo sát và đứng ngay sau y. Thời cơ rất thuận lợi để chàng trả thù, nhưng chàng lại không hành động. Chàng cho rằng giết hắn trong lúc hắn đang cầu nguyện để linh hồn hắn sạch tội ác, lên thiên đàng thì không thể gọi là trả thù được và như thế không tương xứng với cái chết mà cha chàng đã chịu. Claudius lập mưu trừ khử Hamlet, hắn cho hai tên tay sai Rosencrantz và Guildenstern hộ tống Hamlet sang Anh, thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt. Trước khi Hamlet lên đường, mẹ chàng cho gọi chàng vào để nói chuyện, với ý đồ lợi dụng tình cảm mẹ con để khêu gợi Hamlet nói thật tâm trạng của mình. Quan đại thần Polonius, thân phụ của Ophelia, người yêu của Hamlet nấp sẵn sau bức rèm, có nhiệm vụ theo dõi cuộc nói chuyện đó. Nhưng Hamlet luôn đề phòng và khi phát hiện bức rèm động đậy, chàng rút gươm đâm. Tiếc thay không phải là nhà vua Claudius như chàng tưởng mà là bố người yêu của mình. Trên đường sang Anh, lợi dụng lúc hai tên tay sai của nhà vua sơ ý, Hamlet xem trộm tờ chiếu chỉ, đó là mật lệnh giao cho vua Anh phải giết ngay Hamlet. Hamlet bèn viết thay một chiếu chỉ khác, đề nghị vua Anh giết Rosencrantz và Guildenstern. Chàng trở về Đan Mạch tâu với vua là chàng bị bọn cướp biển bắt, rồi được chúng tha. Ophelia phần vì thất vọng với sự điên loạn của người yêu là Hamlet, phần quá đỗi đau thương trước cái chết bí ẩn của cha nên bị mất trí, lang thang và cuối cùng chết đuối. Laertes phẫn nộ trước cái chết của cha (Polonius) và được nhà vua nói cho biết Hamlet là thủ phạm, đồng thời bày ra kế hoạch để Laertes có thể trả thù được một cách êm thấm khiến Hoàng hậu không biết mà thần dân cũng không hay: tổ chức một cuộc đấu kiếm giữa Laertes và Hamlet, mũi kiếm của Laertes tẩm thuốc độc và không bịt đầu. Cẩn thận hơn, nhà vua còn chuẩn bị sẵn một cốc rượu độc để mời Hamlet uống. Hamlet không lường trước được âm mưu thâm độc của kẻ thù. Song, ngoài ý muốn của Claudius, khi Hamlet thắng điểm, Hoàng hậu lại là người uống cốc rượu để mừng con. Đến hiệp ba, Laertes đâm Hamlet bị thương. Đổi kiếm, Laertes lại bị Hamlet đâm trúng. Hoàng hậu ngấm rượu độc chết khiến cả triều đình sửng sốt. Laertes biết mình cũng sắp chết nên hối hận nói rõ sự thật: nhà vua Claudius là thủ phạm của âm mưu và Hamlet sẽ không thể thoát chết do đã bị trúng độc. Căm phẫn tột độ, Hamlet đã dùng mũi kiếm tẩm độc kết liễu nhà vua. Vở bi kịch kết thúc với việc Fortinbras, sau khi chinh phục được Ba Lan trở về, lên ngôi vua trị vì vương quốc Đan Mạch trong tiếng đại bác, tiếng quân nhạc tiễn đưa linh hồn Hamlet về nơi yên nghỉ.

Ý nghĩa tác phẩm
Đánh giá về tác phẩm, nhiều nhà nghiên cứu nhận định Hamlet thực sự là một trong những bi kịch nổi tiếng nhất của lịch sử sân khấu thế giới. Trong một hình thức nghệ thuật kịch-thơ trữ tình tuyệt vời, tác phẩm phản ánh được tinh thần của thời đại với sự khủng hoảng, bế tắc của lý tưởng nhân văn chủ nghĩa. Trong sự bát nháo của một xã hội với “nhà tù”, “sự bẩn thỉu”, “phải hàng vạn người mới nhặt ra được một kẻ lương thiện” vẫn lóe sáng những hạt vàng của chủ nghĩa nhân văn, với nhân vật Hamlet không chỉ quan tâm đến nghĩa vụ trả thù và ngai vàng mà quan tâm hơn hết đến phẩm giá, lẽ sống và lối sống con người. Thực tế xã hội xấu xa mâu thuẫn với lý tưởng của chàng, khiến chàng phải đánh giá lại tất cả và tìm cho mình một thái độ cư xử phải đạo. Quá trình đánh giá thực tế và xác định đó đã gây ra trong tâmHamlet