Góc khuất tâm hồn tôi

Trải lòng

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Món quà mùa Noen

Bâng khuâng, bồi hồi, …. cái cảm giác này chẳng bao giờ là không tới cùng mỗi mùa Noen. Noen…sương lạnh…nhưng chính cái không khí rạo rực, háo hức của con người dường như đã hâm nóng tất cả. Noen người ta tặng quà cho nhau để thể hiện tình yêu, sự quan tâm với những người thân yêu, bạn bè thân hữu. Nô nức, nô nức quà Noen…Noen..là vậy.

Năm nay đi công tác lại đúng dịp Noen. Noen ở xứ người, không được cảm nhận hơi ấm của người thân, không chuẩn bị quà, không còn giả ông già Noen để viết thư gửi quà con trẻ nữa. Rảnh dỗi quá đâm ra buồn, thừa thãi, lại vẩn vơ dạo phố người để lòng hướng về chút hoài niệm xưa.
Ngày ấy, Mẹ khi còn bé thơ đọc chuyện cổ tích, tưởng tượng, mơ ước, mong sao năm nào có may mắn chiếc xe tuần lộc chở ông già Nôen đến phát quà nhỉ. Nhưng thửa ấy ăn còn chẳng đủ, trẻ con sao mong có quà Noen, đến cái lễ Noen chỉ là mang máng chắc hình như ở xứ sở nào xa xôi lắm mới có. Và ông già Noen cưỡi chiếc xe tuần lộc vẫn chỉ có trong thế giới cổ tích…

Lớn rồi, làm Mẹ trẻ con, cứ mùa Noen về cái không khí ồn ào, náo nhiệt đủ để biết cuộc sống giờ đã thay da đổi thịt. Kỳ Noen đầu tiên con trai biết về Noen, ngây thơ “ Mẹ à, Có ông già Noen không, đêm nay ông già Noen có tới phát quà cho con không hả mẹ?”
“Con trai mẹ ngoan học giỏi thế nào cũng có quà của ông già Noen, con viết thư cho Ông già Noen ước điều gì, mẹ sẽ gửi giúp. Ngủ sớm đi, ông già bao giờ cũng tới rất muộn”.
Con ngủ, mẹ trở dậy đọc bức thư con trẻ mà lòng rơm rớm. Giật mình, sao lại có thể quên xây đắp những ước mơ cho con - niềm hạnh phúc của mình thế nhỉ. Vội vã mua quà, gói gém chiếc giày đỏ, không quên nhờ cô gái hàng xóm viết giùm một lá thư thật tuyệt của ông già Noen gửi con trai.
Sáng dậy quáng quàng tìm quà của Ông già Noen, hớn hở, hãnh diện “Mẹ ơi, đúng là ông già Noen mang quà đến đêm qua này”, Mở quà .. Ôi đúng món quà con ước, lại có cả thư của ông nữa,…ơ sao ông ấy biết hết cả khuyết điểm của con nhỉ, ông dặn phải sửa chữa mẹ à…”. Cứ thế mân mê quà và thắc mắc, rồi ngượng ngùng sao ông già Noen lại biết hết chuyện của mình nhỉ, từ chuyện lười đánh răng, ngủ dậy muộn hay chuyện điểm kém…lạ thiệt.
Mẹ chỉ tủm tỉm cười đầy hạnh phúc. Nhìn con phấn khởi, lại thấy tự hào, mình đã đúng khi đem lại cho con có một ký ức tuổi thơ thật đẹp, thật cổ tích.

Năm sau, chàng trai của Mẹ hình như đã lớn hơn, nghi hoặc nhưng vẫn quyết định viết thư cho ông già Noen nhờ mẹ gửi, còn không quên dán kín và dán cả tem nhờ mẹ bỏ bưu điện và chờ đợi điều ước cho món quà thật lớn đến. Năm nay mẹ bận việc không kịp nhờ ai viết thư được nên đành giả chữ Ông già Noen viết thư vậy. Không ngờ, con trai ngờ ngợ chữ mẹ, lại nhận được món quà mơ ước. Thoáng bối rối, suy nghĩ, sà vào lòng mẹ: “ Mẹ ..mẹ…con đoán ra ông già No en là ai rồi… hình như …ông già Noen ..là mẹ phải không ?”.
Cả nhà cùng bật cười, Mẹ lại cười tủm tỉm đầy hạnh phúc, con trai mình lớn thật rồi. “ Mẹ …mẹ…đừng trêu con nữa, làm gì có ông già Noen, chỉ có Mẹ là ông già Noen của con thôi . Món quà đúng là cái con ước, con cám ơn mẹ…”
Từ năm sau, Noen về không còn thư của ông già Noen nữa mà Mẹ và Con mỗi người đều được quà. Con tặng tình yêu thương lòng biết ơn cha mẹ, mẹ tặng cho con cả tấm lòng bao dung, đó chính là những món quà mong ước nhất, món quà của tình mẫu tử.
Trên giá sách vẫn giữ bốn bức thư năm nào làm kỷ niệm, hai bức gửi ông già Noen, hai bức Ông già Noen trả lời, thỉnh thoảng mẹ con mang ra đọc cười vui câu chuyện cổ tích…

Có những điều tưởng như rất nhỏ, nhưng lại góp phần nuôi tạo được tâm hồn đẹp từ ấu thơ, để mỗi con người chúng ta lớn lên đều mang đậm những ký ức tuổi thơ thật đẹp thật hồn nhiên và trong sáng. Để tâm hồn luôn được nuôi dưỡng trong mình lòng yêu thương thật tình người mà chẳng cứ người phương Tây hay phương Đông chúng ta đều cần cho cuộc sống này.

Noen...Noen ... vẫn cứ mong sẽ luôn nhận được những món quà mang đầy tấm chân tình của những người thương yêu nhất !

HBH

Sticky post

Dường Như Ta Đã


Mây buồn trôi mãi, trôi về nơi xa
Mây cũng tiếc nuối tình chúng ta những ngày qua
Mây buồn tha thiết, áng mây trôi đi lặng lẽ
Cuộc tình ngày nào nay thôi cũng trôi xa mãi

Còn yêu nhau nữa không, trái tim em như lặng câm
Khi cất tiếng hát là nỗi đau chia lìa nhau
Em buồn biết mấy, biết ta xa nhau từ đây
Yêu em, yêu em mà sao vẫn cứ gian dối

Giờ anh đi mãi xa, xa thật xa nơi chân trời
Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là bóng mây trôi vào đêm
Mây buồn mây khóc, em buồn em khóc
Em không tin ta sẽ vắng xa nhau từ đây

Ngoài kia mưa đã rơi như giọt nước mắt không lời
Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là giấc mơ như ngày thơ
Thôi mình xa cách, thôi tình đã mất
Em quay lưng cho nước mắt dâng tràn đôi mi

Mây buồn trôi mãi, trôi về nơi xa
Mây cũng tiếc nuối tình chúng ta những ngày qua
Mây buồn tha thiết, áng mây trôi đi lặng lẽ
Cuộc tình ngày nào nay thôi cũng trôi xa mãi

Còn yêu nhau nữa không, trái tim em như lặng câm
Khi cất tiếng hát là nỗi đau chia lìa nhau
Em buồn biết mấy, biết ta xa nhau từ đây
Yêu em, yêu em mà sao vẫn cứ gian dối

Giờ anh đi mãi xa, xa thật xa nơi chân trời
Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là bóng mây trôi vào đêm
Mây buồn mây khóc, em buồn em khóc
Em không tin ta sẽ vắng xa nhau từ đây

Ngoài kia mưa đã rơi như giọt nước mắt không lời
Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là giấc mơ như ngày thơ
Thôi mình xa cách, thôi tình đã mất
Em quay lưng cho nước mắt dâng tràn đôi mi

Ngàn ngôi sao sáng kia, nay dường như đã không còn
Vì anh đã nỡ xoá hết ngàn chứng nhân duyên tình ta
Nay còn đâu nữa, nay dường như đã,
Em tan đi trong nỗi xót xa riêng mình em

Người ơi em muốn tin, tin tình yêu anh chân thành
Dù em cố giấu nước mắt và thứ tha khi còn yêu
Yêu người tha thiết, nhưng người đâu biết
Em không tin ta đã cách xa ngày hôm qua.

31.10.10

Read more...

Sticky post

Vì đường xa ướt mưa

24.7.10
18h30…

Mưa - Sài Gòn tối thứ bảy – Trống trải – Man mác buồn –
Reng reng…“Alo! Anh mời em, một điều bất ngờ và thú vị, ok ?”
Trời đi vắng, hôm nay tặc lưỡi mạnh dạn nhận lời một lần đi chơi Sài Gòn – Mưa thứ bảy :
“Vâng, em đồng ý !”
“Ok, anh qua đón liền ”

(Thú thực vẫn run và hơi hồi hộp, khi lâu lắm rồi tự nhiên được một chàng galang mời, vô tư đồng ý)

20h …

Quả thực bất ngờ và thú vị - Giật mình vì đôi vé độc đáo – Giá độc – vị trí độc…
Đêm nhạc trữ tình rất đặc biệt Ý Lan – Ban nhạc Đức Trí - Phòng trà WE -Nguyễn Đình Chiểu.
Ca sỹ Ý Lan – Con gái ca sỹ Thái Thanh (ca sỹ huyền thoại thửa nào mà mới chỉ nghe qua các nhạc phẩm xa xưa của Phạm Duy .)
Trầm mình vào thứ nhạc trữ tình như vừa quen vừa lạ , Lạ bởi lâu không thư giãn, không nghe – Quen bởi mỗi nốt nhạc, mỗi lời ca là sự sâu lắng, chắt lọc từ sâu thẳm con tim yêu của mỗi con người - Mưa nhạc tình Ý Lan .
Tuổi mười ba – Yêu anh dài lâu – Sa mạc tình yêu - Hoa trắng thôi cài trên áo tím – Ngàn năm vẫn đợi – Hãy yêu như chưa yêu lần nào - Vì đường xa ướt mưa … mấy chục ca khúc không nhớ hết mà chỉ biết đắm chìm.

01h …

Vì đường xa ướt mưa, đừng bắt anh đưa em về … Ừ nhỉ Sài Gòn đang mưa, mưa nhẹ nhàng, không dữ dội mà như chỉ đủ để lòng người dịu đi những gập gềnh gấp khúc, những trăn trở của bụi thường .
Nhẹ nhàng, bâng khuâng ra về đã quá 1h khuya, mải miên man bồng bềnh, chia tay quên cả lời cảm ơn người bạn…
Cảm ơn Sài gòn, Sài gòn Mưa thứ bảy đã cho mình tìm về lại được những cảm xúc sâu thẳm tâm hồn mà đã lâu bị mài mòn bởi cuộc sống thường nhật .
Cuộc sống đôi khi có những bất ngờ thật tuyệt mà chỉ tại chúng ta không có đủ thời gian cũng như lòng nhiệt huyết khám phá!


Sticky post

THÊM MỘT

THÊM MỘT
(Trần Hòa Bình)


Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay.


Sticky post

Tản mạn chiều thứ bảy

Đã từ rất lâu từ khi mà tôi không còn là một cô gái ở tuổi hò hẹn mơ mộng hồi hộp ngóng trông, chờ đợi chiều thứ bảy nữa, thì trong cái sự bận rộn bươn chải của cuộc sống tôi lại tự cho phép mình dành hẳn chiều thứ bảy được lang thang, suy nghĩ bất cứ cái gì có thể, làm bất cứ cái gì mình thích, và thả tâm hồn mình cho những ước mơ…, rồi làm thơ, viết lung tung … để mình có thể sống với chính mình...
Chiều nay cũng vậy, cà phê chỉ một mình, buồn…buồn đậm đặc… chông chênh…suy nghĩ… hoang mang, dường như không thể thoát ra khỏi tâm trạng...

Read more...

Sticky post

Khúc Tự Hát

Khúc tự hát

Chẳng thể nào, em tự hát tên anh
Cho dẫu thế, em thẹn thùng khó nói
Em đã mơ, mơ tựa vòng ngực ấm
Để hết buồn, chia sớt những niềm vui.

Chẳng thể nào, em tự hát tên anh
Khi với anh, em không là ý nghĩa
Vẫn chỉ mơ, khẽ chạm bờ môi ấy
Gương mặt người, chứa đựng những niềm yêu.

Chẳng thể nào, em tự hát tên anh
Tự dối lòng, chôn giấu những niềm đau
Bởi chúng ta mãi như hai đường thẳng
Song song rồi nên chẳng thể gặp nhau.

Chẳng thể nào, em tự hát tên anh
Dẫu biết rằng, tình yêu xa vời đấy
Hãy cứ mơ, mơ tình yêu tìm thấy
Gõ cửa cuộc đời, mang anh đến bên em.

Nhưng dòng chảy, mãi muôn đời vẫn thế.
Vẫn chẳng thể nào, em tự hát tên anh.

HoaBachHop
27.2.09

Sticky post

Chiều Thứ Bảy

Chiều thứ bảy

Chiều thứ bảy, mong manh em chờ đợi.
Dẫu biết không anh, sao vẫn thấy bồi hồi ?
Nhìn mưa rơi, rơi mãi vào quên lãng .
Đếm giọt cà phê, em đếm những giọt buồn.

Chiều thứ bảy, mà sao em đơn chiếc ?
Cánh chim trời, anh mải miết biết nơi đâu?
Cô đơn buồn trời quên, không gọi nắng.
Nét hoa buồn cũng quên cả mùa xuân sang.

Đến một chiều, lại một chiều thứ bảy
Nắng ùa về - Anh ào ạt khúc hoan ca
Em sững sờ ngỡ mình trong mơ vậy
Hạnh phúc trở về, hạnh phúc lại khai hoa ?

Và những chiều, vẫn những chiều thứ bảy
Cầu được bên anh, em đi suôt cuộc đời
Nắm chặt tay nhau, không thể tuột mất
Hạnh phúc muôn màu, hạnh phúc thật mong manh.

HoaBachHop
27.2.2010

Sticky post

Hoa Hồng Xanh

Have a Dream and a Green Rose in my heart!

Truyền thuyết Hoa Hồng Xanh (ST)
[/font]Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.
Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó bèn xin với công chúa:
- Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không.
Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:
- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất...
Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".
Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:
- Xin lỗi công chúa - Thằng ngốc hốt hoảng - Tôi thật là hậu đậu.
- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra những bông hoa này.
Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"
- Rất đơn giản thưa công chúa... - Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng... Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.
- Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.
- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.
Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả... Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:
- Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...
Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tử thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:
- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.
Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận. Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa... Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say, hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa... Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.
- Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.
-Thưa công chúa... hoàng tử... à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.
- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.
- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...
Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:
- Stupid. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.
- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.
- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi.
Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ...
Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: "...Cô bé của ta, ta không thể đến với em như đã hẹn. Đất nước của ta có chiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em..."
Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi: "Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!..."
...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của hoàng tử. Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giờ sẽ trở lại. Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó... Cũng hơn một năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...
Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi Stupid không mang hoa tới..". Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.
- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?
Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa... Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:
- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là...
- Vậy còn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì
- Hồng xanh là tình yêu bất diệt! thưa công chúa,nhưng nó không có thật.
- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?
- Đó là một huyền thoại, thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..
- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...
- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra. Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.
- Ta tin ngươi...
Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...
Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả... Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy
- Stupid! Sao ngươi buồn thế?
- Ai vậy?
- Ta là hoa hồng đây.
- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được?
- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi. Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy?
- Ta... Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.
- Stupid! Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.
- Sao cơ? Thế nghĩa là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không?
- Ta biết... Nhưng ta không thể nói cho ngươi được.
- Tại sao chứ? Ta xin ngươi đấy
- Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ?
- Ta... Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn...
- Ôi Stupid! Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách...
Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười... Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:
- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.
Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa. Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:
- Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.
Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.
- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.
- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em.
- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này!
- Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh.
Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.
- Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi...
Nhưng Stupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.
Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."

Sticky post

Hôm nay buồn thế nhỉ?

Hôm nay,công tác HP,chẳng hào hứng gì, gần như miến cưỡng.
Trở về, mưa, buồn,lòng trĩu nặng, nhất là lúc này đây khi màn đêm xuống, khi mà không gian tĩnh lặng chỉ còn tí tách mưa rơi đưa ta về với riêng ta. Ngẫm suy, bởi ta cảm nhận được một gì đó mà không thể gọi thành lời được, chỉ là cảm giác thôi. Mình tin vào sự nhạy cảm, tin vào trực giác của mình.
Biết là con tim mình yếu mềm là thế, dễ bị đau nên đã cố tránh những xáo trộn rồi mà sao vẫn cứ bị vướng vào những nỗi niềm nhỉ? Cảm giác cô đơn thật tệ, nó cứ đeo bám mình mà vẫy vùng thoát ra khó thế...
Hy vọng mình sẽ vững vàng hơn nữa để cố gắng vượt qua được sự khó khăn này.
20.01.2010

Sticky post

Sao anh không về bên em

Sao anh không về bên em
Để cho ánh trăng đêm nay ngóng chờ
Sao anh không về bên em
Để cho mắt môi xanh xao héo gầy
Sao anh không về bên em người hỡi
Đêm nay em chờ trong xa vắng
Chờ những yêu thương theo bước anh về đây

Đêm nay anh về nơi đâu
Để cho xót xa con tim giá lạnh
Đêm nay anh về nơi đâu
Để cho nhớ thương theo nhau lấp đầy
Đêm nay anh về nơi đâu anh hỡi
Sao anh không về cho vơi thương nhớ
Để trái tim em thôi giá băng bao ngày

Người yêu hỡi đêm nay em chờ mong có anh quay về
Cho bờ môi ấm cho con tim em nồng cháy
Tình yêu hỡi đêm nay anh còn vương vấn nơi đâu
Sao anh chôn vùi cuộc tình mình trong dĩ vãng

Người yêu hỡi đêm nay anh còn vui với ai nơi nào
Sao vội quên mau bao nhiêu yêu thương ngày ấy
Tình yêu hỡi vẫn biết nay người đã mãi phương nao
Sao con tim này còn hoài nhớ mong anh về