Vạn Tường

www.yahoovanhoaviet.com

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Chỉ có 10 tháng thôi, từ tỷ phú ở Mỹ trở thành trắng tay !


Tháng 1/2011, theo Forbes ước tính tài sản của Steve Jobs quãng 8. 3 tỷ Dollar và ông nằm trong nhóm 110 người giàu nhất thế giới ..Tháng 10/2011 Steve trở thành người trắng tay không mang theo được tài sản gì về bên kia thế giới ..Có chăng là sự ngưỡng mộ và tiếc thương của nhân loại mà thôi !



-Steve , thank you for being a mentor and a friend .Thanks for showing that what you build can change the world. I will miss you( Mark Zuckerberg-Facebook )
-He always seemed to be able to say in very few words what you actually should have been thinking before you thought it ( Larry Page -Google )

-The world rarely sees someone who had the profound impact Steve has ad, the effects of which will be felt fpr many generations to come( Bill Gates- Micrsoft )

-We 've lost something we won't get back ( Steve WozniaK-Apple )

-Today, the world lost a visionary leader , the technology industry lost an iconic legend and I lost a friend and fellow founder ( Michell Dell - Dell)

-RIP Steve Jobs (VT)

Sticky post

Trăm năm ưu phiền

"Cúi xuống thật gần" *
... Cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không !
Xin cảm ơn đời
Một lần hất tay cho tôi rơi xuống
Để biết rỏ chân tướng cuộc đời
...đầy dẫy những hư không !
Xin cảm ơn anh
Lời nói dối vụng về
đã cho tôi biết đâu là vị trí đứng của mình
Xin cảm ơn người
của ngày xưa mịt mờ heo hút
đã trở lại môt lần
dù trong giấc mơ thôi
..để tôi mĩm cười , mà rơi lệ !
* Tưa môt bài hát của Trịnh Công Sơn





Sticky post

" Ôi! Những người khóc lẽ loi một mình "

Phải mất bao lâu ..để quên được anh ?
5 nãm ..10 năm ..hay nhiều chục nãm nữa
Hình bóng anh phai mờ đi trong ký ức ?
Trở về ..ngang qua Bùi thị Xuân
Không còn thấy cánh cửa sổ rộng toếch
Nơi ðôi mắt dõi theo anh -chào ngày làm việc mới
Ðể nhớ chiếc xe đạp màu xám trắng với vành xe bóng lộn
Cho em soi mặt mình trong đó mà trêu anh ..kỹ lưởng
Ðể nhớ quán cơm bụi Võ vãn Tần
Ðể nhớ quán cafe Nguyễn thị Diệu
Ðể nhớ chổ ngồi mỗi đêm dọc bờ sông Bạch Ðằng
Nơi anh nói yêu em ..còn em rơi nước mắt
Muộn màng rồi T ...Thôi hò hẹn kiếp sau !!!

Phải mất bao nhiêu lâu ..để em quên
Ðể em xóa sổ ðược cuộc tình nầy
Không buồn tủi ..khi nghĩ về anh
Anh thênh thang trong cuộc đời hãnh tiến
Và có bao giờ anh nhớ lại em chưa ?

Hôm nay ði ngang chốn xưa, nơi anh đang làm việc
Dằn lòng mãi ngập ngừng ..nên gặp lại, hay không ?
Em không muốn anh khó xử
Em không muốn anh hoảng sợ
Khi phải đối diện với điều anh muốn quên
Em không muốn em cay đắng
Khi biết ra rằng ..anh đã thật sự quên em
Có thể em nghĩ lầm ..cũng có thể đó là điều sự thật ?
Thôi em quay xe về cho câu hỏi vẫn ..còn nguyên !!

Rời Sài Gòn ..buổi sớm mùa đông
Em đang nghĩ giờ nầy chắc anh còn say ngủ
Có chợt giật mình ?
Bởi có người nhắc anh, nhớ anh mà ứa lệ
Phi trường hôm nay .. sao có nhiều đôi mắt ướt
Khóc tiễn đưa người ...Khóc ở lại buồn hiu
Nhưng có lẽ..em là người ngoại lệ
Khóc một mình

Em chợt nhớ bài hát nãm nào hai đứa mình yêu thích
.."Ðôi khi em muốn tin..ôi ! những người khóc lẽ loi một mình "
Giờ đã là sự thật !!!
Vĩnh biệt anh !
Nổi nhớ không rời. Tình yêu không chấm hết của em !!!

Sticky post

Công dụng của Karaoke


Cách đây 13 năm, mình được một anh bạn mời tới nhà ăn mừng tân gia. Mục đích là để khoe nhà, sẵn khoe luôn dàn máy Karaoke mới sắm. Chủ nhà hát liên tiếp 5 bài hát mở hàng dàn máy. Lúc đó mình như thấy tuần tự hình ảnh Phạm Duy - Trịnh Công Sơn - Từ Công Phụng - Lê Uyên Phương và Cung Tiến ngã lăn đùng ra chết giấc, còn mình chỉ ao ước: Giá mà Micro bị hỏng thì mình sẽ ăn mừng thêm chén soup nữa và chắc là sẽ ngăn được cơn muốn ói lúc đó liền!!!...

Vậy đó.... mà chỉ 5 năm sau. Tình cờ một buổi tiệc ở một nhà người bạn chung. Đang ăn, nghe ai hát quá tuyệt vời ngoài phòng nhạc. Mình bèn bỏ chổ ngồi chạy ra xem vì tưởng đâu thần tượng Tuấn Ngọc của mình xuất hiện ...Hỏng phải anh thần tượng, thì ra là ông chủ nhà 5 năm trước. Ảnh đang say sưa cầm mic, nhắm mắt hát với gân cổ nổi lên to đùng y chang thần tượng của mình... Giọng hát làm mình rúng động toàn thân. Mới hay ông bà mình nói đúng " Hát hay hỏng bằng hay hát ". Và Nhật Bổn nói sao đúng luôn KARA ..thì OK.

Vì vậy cứ tập hát hoài ..hát mãi, hát không ngưng .. Bạn sẽ trở thành ..giống ca sĩ.
-Giờ mình đang tập hát... mặc cho người nhà càm ràm " Bà đừng để láng giềng kêu police vì tưởng trong nhà mình đang có xung đột ".

-Giờ mình đang tập hát... mặc cho chuyện tốn kém thay loa thay amplifier, thay mic. liên tục ..Vì toàn thể tụi nó không chịu nổi với giọng ngân thánh thót của mình.

-Giờ mình đang tập hát ...say sưa với mộng mơ thành ca sĩ phòng studio (cái gì tập cũng được, chứ tập trẻ đẹp thì tập hỏng nổi) ..mà ca sĩ phòng trà hay tụ điểm thì phải xuất hiện trước đám đông (Mình biết mình dỡ ẹt, hỏng chịu nổi cà chua chọi và tiếng huýt sáo vô phép "ê bà ngoại ...vô đi " của đám người thô lỗ.)

Nhưng mình sẽ chinh phục thính giả bằng giọng nam trầm, và hát luôn giọng nữ cao quý hiếm....Alain Vũ chã là cái đinh gì với giọng ca Vũ Trà Đá nầy đâu nhé !

Này thiên hạ ..Hãy đợi em thêm 10 năm nữa nếu thiên hạ và em còn sống ....Thiên hạ sẽ ngậm ngùi đứt ruột, đứt gan khi tiếc ngẩn ngơ vì hỏng chịu chọn em làm vợ .. Còn lão chief hắc ám nữa, chờ tui quăng lên bàn chief cái thiệp mời ra mắt CD và câu " I quit job right now " dõng dạc ..Nè chief, tui bỏ ông chứ hỏng phải ông đuổi tui đâu nghen ..ở đó mà làm tàng, lên mặt.
Ôi giấc mộng vàng ngây ngất ..nó làm ta vui suốt buổi chiều buổi tối, dù trưa nay mình vừa được chief dzũa cho một trận "kinh hoàng " mém mất job ....
Hãy đợi đấy, tất cả còn tuỳ thuộc vào karaoke.

Sticky post

MỚI ĐÓ MÀ ..36 NĂM

Ba mươi sáu năm
chưa hề đi qua đường xưa cũ
Dù Sài Gòn không là nơi lạ mặt
Không dám đi qua .... bởi vì khiếp nhược

Sợ nhớ lại một mắt nhìn
Khi tiếng còi hụ giới nghiêm buồn se sắt

Sợ nhớ lần cầm tay quyến luyến dặn dò '
" Sẽ gặp lại, mừng sinh nhật cuối tháng nầy nơi chổ cũ"

Chuyện cổ tích đứt phim không tưởng
Đầu tháng năm
Ngôi nhà gỗ đã trở thành chổ công quyền
Người hứa hẹn giờ là dĩ vãng
Lời hứa trôi như mây bay mất dạng
Giờ ai thoát, cứ thoát
Riêng cột đèn đứng lại buồn hiu

Sài Gòn những ngày ấy !
người ta ùn ùn chạy vào kho hàng khuân vác
Quên người lạ, chuyện lạ

Sài Gòn ..những ngày ấy
Rặc mùi núi rừng sốt rét..hăng hăng
Rờn rợn những bài hát với ca từ sắt máu

Sài Gòn ..những ngày ấy
Bệnh ghẻ lạ...đồng tiền lạ..rồi mùa hạ không dưng mà rét mướt

Sài Gòn ..những ngày ấy
Có bàn tay nắm lấy bàn tay hẹn nhau 10 ngày gặp lại

Lời dặn dò gặp gỡ
Lời hẹn ước 10 ngày
cứ như là gió thoảng mây trôi, không còn thời gian tính

Người thiếu nữ năm xưa giờ đã thành thiếu phụ
ngoáy nhìn ngày cũ như một giấc mơ
Dù nỗi khiếp nhược vẫn hằn trong ám ảnh

Bàn tay vẫy ngày xưa giờ đã chìm trong ký ức
Chông chênh đau buồn ...
36 năm..cứ như là hôm qua
trong sách ước Trang Tử, một đời lẫn lộn

Sticky post

Để nhớ Diêu Trì xưa




Tình đôi khi thoáng chốc
Mà ngậm ngùi trăm năm

Hơn ba mươi năm
mà Diêu Trì xưa vẫn còn lặng lẽ
khoảng cách vô hình
con ốc sên không thể nào bò qua được lằn ranh đó
Vậy mà gọi chi tiếng người xưa thất nhơn ác đức
cho em tủi phận !

Ga xưa đìu hiu
Một buổi chiều lộng gió
Tiếng ầu ơ ru con nghe văng vẳng bên đường
Làm nặng lòng thêm buổi chia tay
Mới đó mà thoáng chốc
Hơn ba mươi năm xa nhau


Giờ gặp lại
Ốc sên vẫn ngồi thu lu một chổ
Ngó em ..cười buồn
Tình đã lỡ !


Sticky post

Tháng phong thuỷ ...823 năm mới có một lần

Điều thú vị là trong Tháng 8 năm 2010 này có: 5-Chủ nhật, 5-Thứ hai, 5-Thứ ba. Tất cả trong 1-tháng. Phải 823-năm mới có môt lần như thế Theo phong thủy tin tưởng đ ây là tháng hái ra tiền

Thế các bạn có tin không ?

Sticky post

Bác Hữu Thỉnh lại đắc cử chủ tịch hội nhà văn Việt Nam lần thứ ba



Theo nguồn tin của các báo đài trong nước loan tin cho đến ngày đầu khai mạc 8/4/2010 đã có khoảng 850 nhà văn nhà thơ hội viên hội nhà văn trên tổng số 923 hội viên về Hà Nội để tham dự đại hội ( Toàn thể chi phí vận chuyển như xe đò hay máy bay cộng với chi phí ăn ở đều do tiền thuế của dân đài thọ)...
Nhưng đến ngày bỏ phiếu bầu cử 8/5, và ngày công bố kết quả 8/6 cũng chỉ có mặt 736 hội viên ( Hỏng biết các quý vị vắng mặt làm gì nhỉ ..chắc đang tham quan thủ đô chăng ? hay chán quá chuồn ở nhà với bu nó cho đở... rách việc ? ). Chiếu theo số liệu công bố , có 70 hội viên bỏ phiếu kiểu làm sao đó ..để không hợp lệ nên cuối cùng phiếu hợp lệ được ghi nhận là 666 phiếu .

Và Bác Hữu Thỉnh cựu chủ tịch lại đắc cử hiển hách nhiệm kỳ lần thứ ba với tỷ lệ hơn 92 % (618/ 666 )số phiếu bầu cử hợp lệ

Như vậy mới thấy được sự tín nhiệm của quý văn hữu đối với bác cao trào lai láng quá cở thợ mộc đến thế. Nhất bác rồi nhé! Đảng tin tưởng bác , văn hữu tin tưởng bác. Mặc cho ai diễu cợt nói sự nghiệp văn chương của bác chỉ giỏi nhất ở mục viết điếu văn cũng chã thèm ..nhột, bác Thỉnh ạ! Vì xét cho cùng, cũng phải thôi. Ngẫm lại số tuổi của các bác hội viên hội nhà văn VN bây giờ, số lượng các bác cao tuổi trên 60 tuổi chiếm hơn 60 % trong tổng số các hội viên có mặt ( Nên có người độc mồm độc miệng đọc trại ra là" hội cao niên ") Vì thế , nếu không có một người gánh vác chuyện viết điếu văn chớp nhoáng thật Pro. như bác Thỉnh thì làm sao mà sản xuất kịp các bài viết làm mủi lòng người ở lại , thanh thản tự hào người ra đi. Nên xét cho cùng bác lại gánh vác trọng trách nầy thêm một nhiệm kỳ nữa .Âu cũng là điều hợp lý
Theo thống kê của Hội Nhà văn VN, trong 5 năm qua, toàn thể hội viên đã cho xuất bản 1.875 tác phẩm, trong đó có 942 tác phẩm văn xuôi, 611 tác phẩm thơ, 83 tác phẩm văn học dịch, 239 tác phẩm lý luận, phê bình. Từ năm 2005-2010, Hội Nhà văn đã được Nhà nước cấp 86,6 tỉ đồng, trong đó có 14,7 tỉ đồng tài trợ sáng tạo, hơn 5 tỉ đồng tài trợ tác phẩm chất lượng cao cho 235 nhà văn, hơn 4,2 tỉ đồng tài trợ công bố tác phẩm cho 802 lượt nhà văn...

Nhà cháu nghe thành tích năm năm vừa rồi của hội nhà văn công bố mà phát khiếp ..Trọng trách nhận lĩnh 86, 6 tỷ đồng tiền đóng thuế của dân để phân phát phân bổ và tài trợ quả rất là nặng đầu nặng óc đối với bác Thỉnh vô cùng ( như bác phát biểu dù trong 5 năm qua "...chưa có nhiều những tác phẩm độc đáo, đột xuất, làm chấn động dư luận; tầm tư tưởng của các tác phẩm chưa cao, sức khái quát nghệ thuật còn thấp...".Vậy chứ theo bác phải đầu tư tiền đóng thuế của dân thêm bao nhiêu nữa trong năm năm tới.. Hội nhà văn VN mới có nhiều tác phẩm đình đám gây ra tiếng vang ?

Nhưng nhà cháu nghe bác tuyên bố là trọng trách của hội nhà văn 5 năm sắp tới sẽ " tổ chức nhiều cách đi thực tế và cung cấp thông tin để nhà văn tích lũy vốn sống; tổ chức các câu lạc bộ văn học, cải tiến công tác giải thưởng; nâng cao chất lượng trại sáng tác, cải tiến chế độ hỗ trợ ban đầu và đầu tư chiều sâu cho các nhà văn; mở rộng giao lưu văn hóa và quan hệ hợp tác với nước ngoài..."
Cháu bèn phấn khởi quá ! thế là các bạn bè văn nghệ có máu mặt ( có tên trong hội nhà văn VN ) của cháu ở tại VN, sẽ có thêm nhiều dịp đi thư giãn ở các trại sáng tác ..ăn cao lương mỹ vị, ở khách sạn sang trọng, gặp gở giao lưu quen biết thêm bạn bè ..mà chã tốn một cắc của nhà mình ..cho bõ thời gian vất vã chạy kiếm cơm chảy máu mắt ngày thường .. Rồi các bạn cháu sẽ ráng cố gắng làm thơ viết truyện cho lẹ dành những suất tài trợ đầu tư chiều sâu của hội nhà văn để ra mắt đứa con tinh thần, dẫu sau đó vất vã kiếm bạn bè biếu tặng ..lấy le..cũng được ..vì tiền chùa mà! ..mình không dành mấy tên khác cũng dành ...

Lại nghe thêm chuyện bác hứa " sẽ được mở rộng giao lưu quan hệ với nước ngoài " nữa thì nhà cháu lại càng lâng lâng vui sướng khi nghĩ đến chuyện sắp gặp lại các bạn văn nghệ có máu mặt ở chổ nhà cháu đang tạm dung đây. Các bạn cháu sẽ sắp hàng chờ đến lượt đi giao lưu ở ngoại quốc, vừa đi chơi thư giãn, vừa mở rộng tầm mắt chã tốn tiền. Về còn viết lại ký sự, kể về chuyến giao lưu vừa qua. Rồi in ra thành sách trước là báo cáo lại sự việc, sau làm làm lác mắt mấy tên bạn văn nghệ ngoài giới chỉ quanh quẫn ao làng nhà. Thì hỏi còn sự hạnh phúc nào hơn ..chỉ có bác Thỉnh thôi , mới đem lại niềm hạnh phúc free đó
Thay mặt các bạn cháu, đội ơn bác Thỉnh vô cùng. ( Bác đừng âu lo hay chột dạ về sở phí của những lời hứa nầy . Bất quá tăng thuế dân chút đỉnh thôi, có sao đâu ? )
Ảnh -Báo Thanh Niên
Nguồn : số liệu từ báo Thanh Niên online
http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/201032/20100807031921.aspx
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201032/20100804015517.aspx

Sticky post

Toà án Việt Nam ...Chuyện dài dài nhìn ngó xì xầm


Phải chăng thêm một trường hợp : Cùng một tội danh mà cách xử án khác nhau ..cũng chỉ vì nhân thân người bị nạn ?

Chỉ cách có một ngày đưa tin trên báo www.nld.com.vn thôi. Về hai vụ việc xãy ra gần giống tình tiết , chỉ khác nhau về nhân thân người bị nạn và hậu quả - một người là bí thư chi bộ còn sống với giám định y khoa là 88, 7% thương tật- còn một nạn nhân khác cô bé 15 tuổi thì chết. Nhưng hai bản án xử phạt đưa ra khiến người bàng quang vẫn không khỏi thắc mắc về tính chất công minh của toà án Việt Nam bây giờ

Trở lại với vụ việc đã xãy ra :
1/ Chỉ vì muốn tẩu thoát khi biết mình đã cán phải người đi đường mà tên tài xế tàn ác chở xe container to cồng kềnh lùi xe đi, chạy xe lại nhẫn tâm đến 3 lần cán qua cô bé nạn nhân 15 tuổi chết ngay tại chổ. Thời gian kéo dài chuyện cán qua, cán lại đó cũng lâu, đủ để nạn nhân còn biết rên rỉ van xin người đi đường cứu giúp mình. Sau đó thì đành chịu chết
Cuối cùng ra toà tên tài xế thất đức, ác tâm nhận tội trạng " giết người " nhưng chỉ bị xử có 8 năm tù và đền bồi cho gia đình nạn nhân 75 triệu
http://nld.com.vn/20100324041653279P0C1019/tai-xe-container-nhan-tam-can-3-lan-len-nguoi-be-gai.htm

2/ Trước đó một ngày vì có va chạm chuyện làm ăn với gia đình của một quan chức bí thư chi bộ . Trong lúc vị bí thư đang tranh cãi với hung thủ , tên nầy tức giận bèn cho xe cán hai lần vào ông bí thư . Ra toà tên hung thủ bị kêu án giết người với hình phạt 18 năm tù khi kết quả nạn nhân còn sống nhưng bị thương với giám định y khoa thương tật là 88.7%
http://nld.com.vn/20100324091955304P0C1019/vu-lai-o-to-can-nguoi-2-lan-pham-quang-minh-bi-ket-toi-giet-nguoi.htm

Ý kiến của tui là : Sao luật pháp gì ngộ quá chừng Cũng một tội danh ..Cũng giống nhau ở hành động tàn ác thất lương tâm như thế ..Nhưng nạn nhận đã chết 15 tuổi thấp cổ bé miệng hỏng được ai bênh vực thì tên hung thủ bị xử có 8 năm tù thôi .Còn chỉ vì tranh giành làm ăn , nóng giận quá mất khôn để hung hản cán ông bí thư chi bộ .., dù ông ấy bị thương còn sống nhưng ngặt nỗi ông ấy là cán bộ có chính quyền yễm trợ ,..nên hung thủ nhận án nặng nề 18 năm tù ở ...

Câu chuyện nầy làm tôi còn nhớ thêm về một bài so sánh trước đây của tui đã đăng ở talawas http://www.talawas.org/?author=1292

Bài nầy đăng ở http://www.talawas.org/?p=18044

Sticky post

BÔN BA KHÔNG QUA THỜI VẬN

Chị Bảy Lùn thương mến,
Hôm qua em nhận được thư của chị ..mà mừng hết sức, xa xôi vậy mà chị còn nhớ em để gửi thư hỏi thăm. Chị biểu em kể cho chị nghe coi từ hồi qua Mỹ đến giờ em mần cái gì có khá không? tình duyên gia đạo ra sao ? Chị ơi trăm đắng ngàn cay nơi đất khách quê người. Qua đây hơi đứng tuổi, chữ nghĩa sao bằng người ta, nên em đã trãi qua nhiều nghề nghiệp, thượng vàng hạ cám tất tần tật em đều thử nghiệm hết, đương nhiên phải chú thích một cách long trọng rằng ..toàn là những nghề hợp pháp cả đấy ! Có nghề bán sức lao động, có nghề bán trí óc, có nghề bán nước bọt ..nuôi thân vậy mà cứ mai bị thất nghiệp, mốt bị ngừng việc hoài, thét em cũng đâm nãn. Phải chi ở Mỹ có vụ cho gánh chè đi bán rong như bên mình thì em cũng trở về cái nghề bán chè thưng dạo của em hồi đó liền. Ngặt nỗi cái xứ gì mà khó vàn trời mây. Bán nho nhỏ như vậy, nhưng vẫn phải xin cái license ( bên mình kêu là cái môn bài đó chị ), phải có tiệm thuê mướn để đứng bán đàng hoàng, phải khám sức khỏe nếu bán về đồ ăn. Trăm ngàn thứ thủ tục nhiêu khê, mần gì em có vốn và có đủ sức để quản lý cái tiệm như vậy nên suốt đời em cứ đi mần công cho chắc ăn. Bên cạnh những nghề kiếm cơm một cách thật tự tin, sau nầy em còn kiêm thêm một nghề bất đắc dĩ ...chẳng đặng đừng nữa. Giờ kể lại cho chị nghe mà em vẫn còn run ...vì sự gan dạ của mình.

Câu chuyện là vầy ... Có một ngày thình lình người phụ trách mục gở rối tơ lòng ...thòng trong tờ báo mà em đang cộng tác tự dưng lăn đùng ra ..nghỉ thở, không hề trối trăn, chớ hề truyền nghề cho đệ tử là em, dù em đang giữ chức phụ tá cho bà ấy ( nói cho oai, chứ em chỉ có việc xách cặp cho chief, đánh máy lại lời vàng ngọc khi chief trả lời cho thư độc giả mà thôi ) ... Đôi lúc ghi nhận lại những lời lẽ giải đáp của Chief, mà em vô cùng thán phục bởi sự giải quyết thông minh ..thật trí tuệ, rất là hợp tình hợp lý của Chief em lắm! Giá mà em biết Chief em sớm, có lẽ con đường tình duyên gia đạo của em đâu đến nỗi bị sao cô thần cô quả chiếu tướng như vậy ?

Trở lại chuyện lúc tang gia bối rối, với tình thế cấp bách như vậy, đâu thể một sớm một chiều mà ban chủ nhiệm tờ báo ra thông tri người phụ trách mục ăn khách nhất tòa sọan bây giờ không còn nữa đựợc...Trong khi họ săn tìm một người có tài năng uyên bác kiến thức, kinh nghiệm đầy mình để thay thế người đã khuất ...thì ngó quanh, ngó quất thấy em đang " quỡn " lại nghĩ thêm rằng biết đâu con nhỏ nầy, bấy lâu nay cắp cặp theo hầu thầy chắc học lõm cũng được vài ba chiêu ..nên chỉ định em thay thế. Không nói thì chị cũng hiểu ..em làm gì mà dám gan cóc tía để gánh vác chuyện nầy được. Thế là ban chủ nhiệm ra thông cáo một là em tiếp tục đóng thế thân Chief ..chữa cháy! để chờ người thay thế ; Hai là em cũng vẫn tiếp tục cặp cặp da rách, nhưng không phải vô ra cửa tòa soạn mà chỉ xách cặp đi lên sở thất nghiệp chầu chực lãnh trợ cấp thôi. Hai đường chỉ chọn một. Tục ngữ mình có câu " đói đầu gối phải bò " hoặc câu " túng thế làm liều ". Lần nầy thì em vừa bò, vừa run vừa nhận job mới ...bởi em ngán chuyện chầu chực ở sở thất nghiệp quá rồi chị a !

Và sau đó ,em vẫn tiếp tục sự nghiệp " oái oăm " của em. Vừa trả lời đọc giả ..vừa run .Ngày nào cũng lùng sục tất cả các mục gở rối tơ lòng của các báo chí, website nào mà em biết được ...đọc liên tục để cập nhật thêm kiến thức, thêm kinh nghiệm hầu đối phó với các tình thế khi được các độc giả hỏi han, vấn kế ...Chèn ơi em đọc riết, và cứ phải trả lời riết về ba cái vòng lẩn quẩn của ái tình hỷ nộ ái ố cuộc đời, rồi em bị nhập tâm hồi nào chẳng hay ..Ra đường ngó thấy cặp đôi nào đang tung tăng vui vẻ đi bên nhau ..em ưa nghi ngờ phía bên trong tâm trạng của 2 người nầy là gì ? có thiệt như vậy không ? Sao thấy cái gì cũng có mặt trái của nó cả. Lúc nào trong đầu óc của em luôn luôn đặt dấu hỏi nghi ngờ về tình đời, về cách đối nhân xử thế của thiên hạ chung quanh. Và càng làm con cháu " Tào Tháo " lâu chừng nào, em lại càng trở nên cô độc hơn. Bây giờ đi đâu mặt mày em cứ đăm chiêu suy nghĩ trông ra vẻ "học giả" lắm chị ạ! Mà không phải chơi chữ để nói về 2 chữ " học giả" nầy đâu nhé ..Thiệt sự là từ hồi qua Mỹ đến giờ em chưa bao giờ " học thật " cả ...trừ mấy lớp học ESL, lớp thi quốc tịch và lớp học lái xe thôi !

Kể lại cho chi nghe 2 bức thư mà em nhớ nhất trong đời làm cái nghề " bán nước bọt nuôi thân" nầy. Lá thư đầu tiên em nhận được từ nơi một độc giả phụ nữ, hỏi han tâm sự kể lể...và công trình "tim óc " khổ sở của em gửi trả lời cho họ nè chị ...

Chào Bà Tùng Chinh ( Đó là bút hiệu của Chief em hồi xưa, giờ kẹt qua em cũng xài đở luôn)
Nick name của em là Chung Vô Diệm, hôm nay em có một việc rất là bức xúc để phải gọi đến vấn kế của Bà. Như bà thấy tên em thì phải biết dung nhan em đến cở nào rồi, đã vậy mà ông trời bất công, không thương em để bù đắp thiệt thòi dùm em, mà lại còn đày đọa thân em bằng cách cho em bị triền miên thất nghiệp phải ở nhà nội trợ nấu cơm hầu chồng ..đã vậy em còn phải bị đầy đọa bởi một ông chồng không hề chịu thua kém ai trong lĩnh vực hách xì xằng, ích kỷ, khó khăn, bủn xỉn và gia trưởng ...cứ suốt ngày huênh hoang với mọi người là "củi tre dễ nấu, vợ xấu dễ sai " khiến thân em cực khổ bầm vập, bị sai vặt, chạy có cờ. Bây giờ lá cờ nầy sắp rách te tua rồi bà Tùng Chinh ơi ! Có cách nào để em sửa đổi được tính cách của ông xã " Bố " của em không? Xin vui lòng chỉ giáo cho em, thiệt là đội ơn bà lắm lắm !!!

( Phần hồi âm của bà Tùng Chinh dzõm) :
-Đọc xong tâm sự vụn của bạn CVD , mình thiệt là cảm thương cho thân bạn vô cùng. Mình ngẫm nghĩ để thấy những lời khuyên sau đây, xem ra cũng hợp tình hợp cảnh với tình trạng của bạn lắm ..đâu bạn chịu khó nghiên cứu để áp dụng thử coi ?

- Nếu chồng bạn thuộc hàng thuộc ích kỷ chịu không nổi, với cái tính chỉ làm điều có lợi cho mình, không hề nghĩ đến người khác, nhiều lúc, anh ấy làm bạn quê mặt đến tức phát khóc.

Giải pháp:
Tức làm gì cho mệt. Bạn cứ dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông". Hãy tạm thời lờ anh ấy đi. Khi bị bạn "hạ chưởng", chàng sẽ giận hay tức tối. Lúc đó, bạn nên cười một cách duyên dáng và trả lời: "Em bắt chước anh đấy chứ". Chắc chắn, chàng phải nghĩ lại và điều chỉnh mình.

-Nếu chàng khoái nhậu nhẹt, la cà: Biện minh rằng "đàn ông ai cũng thế", chàng luôn trở về nhà với mùi rượu nồng nặc, còn dở thói xấu lè nhè với bộ dạng đỏ gay con ông trời ..phát sợ .

Giải pháp:
Tránh cằn nhằn khi anh ấy đang có chất men trong người kẻo lại bị "phản ứng phụ" làm phiền đến 911. Hãy chụp ảnh lại những hình tượng kinh hãi đó. Cố gắng đợi lúc chàng tỉnh táo, bạn góp ý thật nhẹ nhàng. Nếu chàng chối phăng, bạn chìa hình ảnh bê bối lúc say rượu cho chàng xem. Nhưng nên nhớ rằng: Phải thật dịu dàng và ngọt ngào khuyên giải, đừng quên câu "mật ngọt chết ruồi...xanh".

-Nếu chàng thích chơi trò thách đố và cáu bẩn: Luôn làm trái với những gì bạn muốn để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông thời nay. Hoặc ưa giận dỗi, quát tháo mỗi khi gặp điều trái ý. Với cách này, anh ấy nghĩ rằng sẽ "hạ gục và khống chế " được bạn.

Giải pháp:
Với trò thách đố và ưa giận dỗi ..kiểu "gã đàn ông trẻ con " này, tốt nhất bạn hãy nhường chàng một bước. và thỏ thẻ câu " chàng ơi giận thiếp làm chi ..thiếp là cơm nguội mỗi khi đói lòng !" và nên giả bộ hỏi ý kiến anh ấy, kể cả những câu hỏi ngớ ngẩn nhất của một người từ trên trời rơi xuống...Nghe vợ tin tưởng hỏi han Chàng sẽ thỏa mãn tự ái. Nhưng nhớ là có lúc, cứ nghe mãi chuyện hỏi han ngớ ngẩn, chàng sẽ phát bực và lúc đó sẽ tuyên bố .." ..đừng hỏi nữa, em muốn làm gì thì cứ làm " thì lúc đó chờ gì mà không thừa thắng xông lên, làm tất tần tật những điều mà trước đây chưa bao giờ bạn được phép làm..Lúc nầy chàng đã ngậm bồ hòn rồi bạn ạ!

-Nếu chàng dư thừa tính bủn xỉn: Rất hiếm khi chàng đưa cả nhà đi ăn nhà hàng. Mỗi lẫn phải quà cáp, biếu xén cho ai, mặt chàng nhăn như bị, lại ngồi tính toán hơn thiệt đôi điều.

Giải pháp:
Gặp trúng ông chồng "Cháu ruột mấy đời của Trùm Sò " nầy, bạn hãy thử thực hiện chế độ " trang bị keo kiệt đến tận răng...cửa ! ". Cắt bỏ tất cả các khoản ăn sáng, cà phê,thuốc lá, bia bọt, thù tạc, kể cả tiền dằn túi của chàng trong một tháng. Chàng sẽ biết thế nào là "lễ độ" ngay.

-Nếu chàng thuộc loại người khoái hạch sách? : "Em đi đâu giờ này mới về? Cơm nước nấu chán thế? Về thăm má sao đi lâu vậy ? bạn gì mà gọi phone hoài vậy ?...etc .. Quả là một ông chồng hách xì xằng, "chồng chúa vợ tôi ". Làm sao để "ảnh" biến thành chàng David Beckham ngọt ngào với vợ bây giờ?

Giải pháp
Bạn hãy dán những mảnh giấy nhỏ khắp nơi để "báo cáo" mọi việc với "ảnh ". ...bảo đảm chàng sẽ chóng mặt và tối tăm mặt mũi vì bươm bướm báo cáo, bay phất phơ đầy nhà. Đương nhiên chàng sẽ phải hốt hoảng trước sự phục tùng trên cả tuyệt vời của bạn, lúc ấy chàng còn lý do gì để mà hạch xách vặn vẹo bạn nữa ? chắc chắn chàng sẽ năn nĩ bạn thôi đừng bày trò dán bươm bướm đó nữa, nếu không chàng dễ bị tẩu hỏa nhập ma như chơi !

-Nếu chàng có thói quen ưa thất hứa:
Hứa trước quên sau là "bệnh" của nhiều ông, chẳng riêng gì anh ấy. Khi bị cằn nhằn, chàng chỉ cười xoà, hứa (lại hứa): "Lần sau anh sẽ nhớ ".
Giải pháp:
Chờ đến lúc chàng nhờ bạn làm một điều gì đó, hãy hứa hẹn thật long trọng rồi "xù". Sau đó, bạn cười xoà: "Em quên, lần sau em sẽ nhớ ". Chàng sẽ thấm thía mục gậy ông đập lưng ông nầy lắm.

-Nếu chàng cứ thích hoênh hoang chê bai lớn tiếng về bạn : Đại loại...vợ trong mắt chàng bây giờ là một tô cơm ngụội..hơi bị thiu !!!
Giải pháp
Hãy cảnh báo chàng bằng câu ranh ngôn thời đại
" Thiếp là cơm nguội của chàng
Nhưng là đặc sản của ông láng giềng ! "
Chàng sẽ hết hồn, hết vía khi thấy tô cơm nguội của mình đang bị " rình rập, dòm ngó " !

Chúc bạn CVD thành công trong việc uốn nắn cây tre "bố già " nầy ..và mong rằng tình hình gia đình bạn sẽ được cải thiện, để bạn sớm ngày vá víu được lá cờ " rách tả tơi " hiện tại.

Sau đó, " Chó ngáp phải ruồi " em nhận được điện thoại gọi vào tòa soạn khen ngợi rối rít bảo nhờ áp dụng những diệu kế của em chỉ dẫn, mà tình hình gia đình của CVD đã được cải hóa .. Ông chồng hách xì xằng bây giờ đã trở thành nhũn nhặn dễ sợ, đảm đương hết mọi việc nhà ..để cho CVD đi làm 2 jobs, đầu tắt mặt tối ..vì "ổng " đang bị thất nghiệp !...Đến nước nầy thì em phải nghĩ đến câu " hay hỏng bằng hên " bởi ở đây, chuyện thay đổi vị trí " tài chính" trong nhà của họ, nên bắt buộc con người ta phải đổi khác thôi !( Có điều nghĩ vậy thôi ..chứ em âm thầm dấu kín ) Kệ ! Cứ xem như nghe khen buổi đầu mở hàng như vậy.. lấy hên thôi mờ !

Và thêm một lá thư nầy làm em nhớ nhất bởi nó tạo một bước ngoặc cho cuộc đời của em nghe chị ( mà nè ,chị đừng nóng vội cứ đọc tiếp đi từ từ chị sẽ biết mà )

Thưa bà Tùng Chinh. Tui xin giới thiệu tui tên là TNX , tui muốn trên trang báo nầy, nhờ bà giúp đỡ cố vấn cho tôi ý kiến . Số là tui chỉ có một mụn con duy nhất, cháu nó năm nay đã 38 tuổi rồi, mà tui biểu nó lấy vợ đi, cho tui có cháu bồng. Nó hỏng chịu cho là ở độc thân dzui dzẻ hơn, tự do hơn !..mà tui thì không biết khuyên nó ra sao ? bởi tui góa bụa năm con tui mới có 15 tuổi, sống một mình gà trống nuôi con dại ..nên đã quên mất cảm giác có vợ là cực khổ hay hạnh phúc rồi ...mà phàm cái gì không nhớ, không biết chắc chắn lắm ...thì làm sao dám phân tích hơn thiệt cho con được. Nên tui nghĩ, tui phải ngồi dựa cột để chờ nghe bà chia xẻ kinh nghiệm, thì mới có thể phân tích hùng hồn cho con trai cưng tui nghe được. Bà làm ơn giúp tui chuyện khuyên răn con tui ..chứ nói thiệt đến tuổi nầy rồi, tui nhìn cháu nội người ta tui bắt thèm nhỏ rãi bà ạ !

(Thư trả lời của bà Tùng Chinh Dzõm )
Cám ơn ông bạn đã tin tưởng hỏi han, để cho tôi có cơ hội đưa ra ý kiến. Nếu kết quả tốt, con trai cưng ông chìu lòng để lập gia đình, thì đám cưới cháu nhớ mời tôi đi dự tiệc với ..Bằng ngược lại, xin ông bạn an ủi ở câu " giày dép còn có số, huống hồ gì chuyện ..tình duyên gia đạo của con cái mình " và nhớ nhìn đở cháu nội... của bạn bè mà ... mơ mộng chuyện làm ông nội ..sẽ đến, nghen ông bạn !!!

Ông Bạn thử đi nhé ! Một ngày đẹp trời, cùng con trai cưng ngồi cafe quán vắng, tâm sự vụn vằn. Ông bạn phân tích những tình huống có và chưa vợ như thế nào, để con ( biết đâu ...có khi cả ông bố cùng nhận ra chân lý đó nữa ? ) mà dễ dàng so sánh " cân đo, đong, đếm " tính toán hơn thiệt ..hầu thấy được vai trò phụ nữ quan trọng đến mức nào trong cuộc đời của các đấng mày râu ! và cuộc phân tích dựa trên thuyết tương đối, sẽ được bắt đầu như sau :
Nếu chưa có vợ
Sẽ sung sướng được "ngủ nướng" thêm dăm phút, mặc đồng hồ báo thức reng in oi báo hiệu giờ đi làm ...Chiều tan sở không phải vội về nhà, vì đám bạn nhậu, bạn cafe, bạn game, bạn bida, bạn chat, etc...đang chờ đợi mình ngoài quán, ngoài điểm tụ họp, ngoài chỗ dịch vụ vi tính...etc... tha hồ bù khú vô tội vạ. Thuốc lá hút cả bao cũng không bị cằn nhằn. Làm ít ly ...để người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu beer, cho đáng mặt " con ông trời ". Đi về nhà khuya... vô tư ! chã phải lấm la lấm lét bịa chuyện dối gạt hay viện cớ nầy nọ với cô vợ. Có thể mặc nguyên cả bộ cánh lên giường hôm sau đỡ tốn thời gian thay quần áo, thoải mái một mình một giường không phải chen chúc với ai, hoặc bạ đâu ngủ đó, miễn còn sức lết về tới nhà mình là ổn thôi ! khi mệt quá, có thể quên cả vệ sinh cá nhân thường thức trước khi đi ngủ. Chả phải lịch sự lịch sàng, tôn trọng người bên cạnh mình ..làm chi cho mệt ? Nhất là khỏi phải nghe những câu chê bai trách móc giận hờn, càm ràm nhăn nhó ( dễ làm mình chạnh lòng, tưởng đâu ... má , hay bà ngoại của mình đang hiện diện ! ) Hàng tháng không bị lột sạch tiền lương để chỉ hưởng được trợ cấp định lượng mỗi ngày ..nhỏ giọt !!!

Nhưng
-Sẽ phải thường xuyên đi làm muộn, để phải né xếp, còn hơn né ...vong ! Đi làm, đi chơi trong một bề ngoài hết sức là nhếch nhác, áo quần nhăn nhúm, nặng mùi, vì thường xuyên không thể tìm được bộ cánh nào sạch sẽ để diện đi làm, đi chơi, khi tất cả quần áo còn đang chờ người giặt hộ, nếu không 1/10 tiền lương sẽ chạy vào túi chổ dịch vụ giặt ủi. Thường xuyên phải đi shopping mua sắm chỉ vì ít khi để ý tới "sự tồn tại hay không tồn tại" của áo quần và các vật dụng trong nhà, dể thường xuyên ngạc nhiên như ...tuýp thuốc đánh răng cong queo, khô quắt cạn kiệt tự bao giờ ? đôi giày, đôi bí tất phản chủ ...đợi tới giờ mình đi làm, vẫn kiếm không ra ...Muốn tìm cái tô sạch đề ăn đở mì gói cũng " ... tìm không ra bóng tô, nên tôi tìm đại ..cái ly " . Có khi phải tự nhủ, thôi lại phải tắm "chay" vì đã hết xà phòng ! etc... Áo đứt nút, quần đứt khuy, giờ làm sao đây ? Chỗ này lung tung vài chiếc áo, quần, chỗ kia đống chén mốc meo mấy ngày chưa rửa trong sink ... Điện, nước, phone bị cắt..vì quên trả tiền đúng hạn! Không dám chào đón ai đến nhà đột xuất -vì thu dọn không kịp. Sợ không có chổ cho khách đặt chân, bởi nhà đang bị rác tấn công tràn ngập.

-Lá gan dễ chai vì nhậu nhiều. Lá phổi dễ lấm tấm tàn nhang ..đến rổ chằng rổ chịt, vì sa đà chà lết hoài mấy chổ vui chơi ...dễ hao tổn sức khỏe, mắt mũi lờ đờ, thiếu ngủ. Thường xuyên bị "thiếu dinh dưỡng" vì ăn uống chẳng cần chỉnh tề cho ra bữa. Một gói mì nhai khô và một cốc nước ...không đun sôi ..cũng chẳng chết thằng Tây nào. Cứ lui tới thường xuyên cơm hàng quán chợ. Ngày đầu tháng thênh thang tiêu xài, qua 5, 7 hôm sau, ký lia chia trên sổ ..nợ đời của hàng quán, làm mục tiêu để bạn bè... né, vì sợ bị ... hỏi mượn tiền lần nữa ! Ưng làm "con nợ khó đòi " của anh chị em, họ hàng, cha mẹ...Dễ trở nên dòng dõi vua chúa bởi ...ta đã trở thành cháu trăm đời của truyền thuyết " Chúa Chổm " rồi !

-Lúc hết tiền ..không còn nơi đàn đúm, chỉ biết lấy Tivi là bậu bạn, có lúc nửa đêm thức giấc thấy mình đang nghẹo đầu nghẹo cổ ngủ trên ghế, đèn điện sáng choang, tivi chưa ai tắt. bụng đói mà tìm không ra nổi cái gì ăn. Đau ốm, chả ai nhắc nhở đi bác sĩ, và dặn uống thuốc. Chuyện có một mái nhà riêng tư để được hưởng cảm giác có ai đó lo lắng - đang mong chờ đợi cửa khi ta về khuya. Chuyện tận hưởng điểm tâm sáng ở nhà, cơm canh nóng sốt mổi buổi chiều đi làm về. Chuyện mà ta có thể kể lể chia xẻ nổi bực dọc xãy ra trong sở làm, hay tâm sự vụn vằn, mơ ước tương lai. Chuyện nghe tiếng cười nói, chuyện trò rôm rã mỗi ngày trong bầu không khí ấm áp hạnh phúc ...toàn là những điều " mơ không thấy nổi " của những người độc thân.

Có điều... với những người cố tình độc thân hơi lâu ..như con của ông bạn, mà không hề có một lý do gì chính đáng để giải thích ...Con trai ông bạn rất dễ cắc cớ để hỏi ngược lại rằng: Cũng có nhiều người lấy vợ xong thì mái ấm dễ trở thành mái lạnh. Cô vợ nanh nọc - không biết điều làm khủng hoảng - phiền não trầm trọng thêm cuộc đời của cháu ...thì sao ? Ông bạn phải nhớ lẹ làng trấn an con bạn đi nhé! Hùng dũng để khẳng định quyết liệt như là " Ba ăn ở hiền lành như vầy, chẳng lẽ đời con ...xui dữ vậy hay sao, trong khi 99 % ngôi sao thiên thần, hiền dịu phụ nữ của thế giới ta bà nầy đang vây quanh con, con lại chộp trúng 1% xác suất " sao hỏa tạ " đó sao ? Đừng lo con trai ạ ! " ...Bảo đảm cháu nó mà nghe lọt tai, tình hình sẽ biến chuyển tốt đẹp theo như ông bạn mơ ước thôi. Chờ tin vui của ông bạn nghen ! Chúc ông bạn may mắn thành công trong con đường ...mơ được làm ông nội !

Đoạn kết có hậu !
Kết quả,Tên con trai chịu lấy vợ ...Ông bố qua lại toà sọan nhiều lần để gặp em, để cảm ơn, để đưa thiệp mời đám cưới rồi mời đi ăn hậu tạ. Qua lại đâu nhiều lần ..Thằng chả rinh em dìa dinh luôn chị ạ ! Bây giờ thì em hết ế rồi, lại có cháu nội ngang hông bồng ẫm nựng nịu nữa chị ơi ! Quan trọng nhất là em kiếm được nơi nương tựa vào lúc tuổi đời hơi đứng bóng nầy. Nói tới đây em cũng phải thầm cảm ơn linh hồn sư phụ Tùng Chinh của em đã phù hộ cho em có được cái job thơm nầy, cũng như qua nó mà em kiếm đặng tấm chồng nương tựa nơi xứ người lạnh lẽo nầy đó chị !

Vì tòa soạn chỗ em làm việc kiếm không ra người có thể đảm đương công việc nầy ..nên bèn chính thức giao cái job full time nầy cho em luôn. Vừa rồi nhân dịp kỷ niệm thập nhị chu niên của tờ báo. Trong buổi dạ tiệc tiếp tân, tòa sọan chính thức trình diện em với độc giả xa gần luôn. À quên nữa, em nhắc chị nghen: Nếu chị mà có viết thư cho em hoặc gọi điện thoại vô toà sọan kiếm em. Chị nhớ cho kỹ bút danh chính thức bây giờ của em là : Bà Tùng Lum .( Em gửi cho chị đính kèm cái danh thiếp của em đây ..Tuy tiếng Mỹ viết tùm lum vậy chứ, chị đọc đừng có sợ . Dịch qua tiếng Việt của mình em là chuyên viên giải đáp thắc mắc về tâm lý học ..Oai ghê chưa ?

Em kiếu chị ! Hôm nào chị qua California, nhớ phone cho em biết, vợ chồng em mời chị đi ăn một bữa xôm trò nghen chị Bảy thương mến của em !.

Bài nầy đăng ở
http://art2all.net/tho/vutramy/bonbakhongquathoivan.htm