Vạn Tường

www.yahoovanhoaviet.com

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Tình dài khờ khạo

(Trời ơi, sao mình cứ phải nhớ mãi về một người đã cố quên mình vậy ?)
Thôi hãy xua đuổi cái bóng hiu hắt ấy ..ra khỏi đời ta
Đành thì xa , đành xa nhé anh
Gửi lại anh tiếng chim
hót ngợi ca ngày anh đến với tôi
Gửi lai anh lá thư của thời gian mà anh nói yêu tôi
Gửi lại anh trái tim tôi tan vỡ
Kẻ tuyệt vọng trong tôi đang hát khúc ngậm ngùi !!!

Sticky post

MỘT NGÀY DÀI Ở XỨ SỞ TẠM DUNG



Bạn hiền,
Nhận được thư của bạn từ lâu mà mình chưa xếp được thời gian trả lời thư bạn cũng chỉ vì câu than thở thuộc nằm lòng cửa miệng: Bận quá! Bạn hỏi về sinh hoạt của mình và gia đình ở xứ sở tạm dung nầy ra sao? Hôm nay mình buồn lắm, nên muốn than thở với bạn đôi điều.

Sáng nầy, ngày đầu tuần vừa vào sở là thấy ngay một màu ảm đạm. Thế là ngày làm việc của mình bắt đầu bằng bức thư từ giã của bà trưởng phòng kỹ thuật của mình gửi cho cả nhóm qua email:

Friends,
Well, life is just full of surprises! My last day is today. I am so excited about my future, as I dream and work towards my goals. I have made some of the best friends of my life at...., and I thank you all for the many years of being able to work alongside you. I wish for you the same enthusiasm that I feel, go forward with whatever your life planning....

Đó là lá thư được gửi vào cuối ngày thứ Sáu của bà July... Mình bần thần một hồi nhìn xéo qua cubicles thấy John, Adrew ôm đầu, đoán rằng họ cũng mang mang cảm giác giống mình bây giờ... Chuyện laid off xảy ra cuối tuần qua, đã tránh cho bà July một cảm giác bẽ bàng khi phải cùng nhân viên bảo vệ rời khỏi phòng làm việc mà trên tay cầm Pink slip và đủ để cho đám thuộc hạ của bà khỏi ngỡ ngàng chua xót. Một cuộc chia ly đẹp chăng?

Chiều nay theo thông báo, cả team sẽ có buổi họp với chief lớn... Chắc cũng đại loại nhắc về chuyện sắp xếp nhân sự mới, về những project đang dở dang, răn đe về tình hình công tác... Sự ra đi của bà July đã làm thay đổi hẳn quan niệm về sự trung thành, tận tâm, sống chết cho một công ty mà mình đang phục vụ, thật là chua chát! Tám năm làm việc của mình thấm gì so với 17 năm cống hiến của bà July đối với công ty. Từ một cô gái hăm hở tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, bà July gia nhập công ty vào buổi sơ khai. Một công thần lập quốc tả xung hữu đột, uy tín về nghề nghiệp của bà thăng tiến như diều gặp gió. Từ một kỹ sư phần mềm buổi ban đầu sau vài năm bà July đã nắm giử cả một team SAP sừng sỏ của công ty.

Mình nhớ hoài sự thân thiện tử tế của bà đối với mình buổi đầu. Vào cái thời mà kỹ nguyên phần mềm đang còn làm mưa làm gió ở vùng Silicon Valley nầy. Để chèo kéo người tài giỏi, các công ty High Teach chiêu đãi người mới gia nhập bằng mức lương hấp dẫn, bằng những ưu đãi về chứng khoán tặng kèm. Vì thế chuyện nhận, chuyển job không khó khăn gì lắm so với dân chuyên nghiệp kỹ thuật của người bản xứ. Nhưng đối với mình, một phụ nữ Á Đông di dân hơi đứng tuổi và không nhiều kinh nghiệm ít nhiều gì chắc cũng phải đụng chạm với ánh mắt dè chừng và thành kiến của người tuyển dụng... Lúc đó, mình chưa tự tin lắm để chuyển hảng đâu nhưng vì muốn thử sức ở lĩnh vực mới nầy xem sao nên mình mới mạnh dạn xin việc mới trong khi vẫn còn làm ở sở cũ.

Phải trải qua ba cái ải phỏng vấn đầy gian truân, mình mới tới gặp người phỏng vấn cuối là bà July. Thân thiện bắt tay, chưa kịp ngồi xuống, bà đã hỏi một câu làm mình chới với: Nếu nhận công việc nầy mình muốn hưởng mức lương bao nhiêu? Thôi thì cứ nhắm mắt nói bừa mức lương của một Senior Engineer. Mình thấy bà cười mỉm chi, thật tình lúc đó mình chỉ muốn độn thổ vì ngượng (bởi tự dưng mắc cái tật nói thách quá đáng!). Bà July lại không hỏi mình về những câu hỏi chuyên môn khô ngắc, hay thóc mách hỏi han về nguyên nhân chuyển hảng như các vị phỏng vấn trước đó mà bà kết luận thuê mướn mình bằng một câu chào lạ lẫm: "Chào một con thiêu thân sắp sửa lao vào lò lửa ASP" rồi dặn dò: "Hãy chuẩn bị cho bạn một bản lĩnh vững vàng cộng với niềm đam mê, bởi CASP là một lĩnh vực đầy thử thách!". Bà bồi thêm: "Bạn nhận được mức lương như thế này không phải vì bạn giỏi hơn người quản lý. Đây chỉ là vấn đề cung - cầu, và ở một thời điểm nào đó, mọi chuyện sẽ thay đổi. Nhớ là đừng mơ ước cuộc sống của bạn dựa trên cơ sở thu nhập ngày càng tăng. Thực ra, nếu bạn suy nghĩ về điều đó, thì hãy tự hỏi: Nếu công ty cần phải sa thải một nguời, giữa bạn và người quản lý, bạn nghĩ chúng tôi sẽ chọn ai?". Rồi bà cười hăng hắc... Phong cách phỏng vấn của bà July làm mình thật ngạc nhiên. Chưa thuê mướn đã đưa ra viễn ảnh sa thải trong tương lai!

Vào làm việc trong một team gồm 17 người, mà chỉ có mình là phụ nữ Á Đông duy nhất. Lắm lúc mình cứ muốn ngộp thở dưới áp lực công việc ngồn ngộn và thời gian quy định gắt gao cho mỗi dự án phải hoàn thành. Vây quanh mình là nhóm kỹ sư bản xứ trẻ trung. Họ rất chịu khó học hỏi và yêu nghề, họ có nhiều sáng kiến để xứ lý mọi chuyện thật dễ dàng. Còn mình, một bà già lụ khụ trong cái team năng động đó cứ phải chạy theo họ hụt hơi, nếu mình thiếu đi đức tính cần cù chăm chỉ vốn dĩ của người Á Đông chắc là phải đầu hàng từ sớm.

Còn nhớ lại lúc mới ra trường, tham gia vào thế giới "dân cổ trắng” mình rất là ngơ ngác và thật cô đơn. Trong thời gian training mọi thắc mắc về nghề nghiệp, mình vẫn được người hướng dẫn giải đáp. Nhưng sau thời gian nầy, mỗi khi gặp phải một vấn nạn nghề nghiệp - lần đầu hỏi đồng nghiệp - họ sẽ niềm nở chỉ dẫn tận tình. Lần thứ hai thì họ bắt đầu trả lời nhát gừng... Vài lần sau thì đừng hòng nhé, vì họ rất tiết kiệm lời lẽ trong việc hướng dẫn đồng nghiệp và chắc chắn là sau lưng bạn, họ sẽ xì xầm với nhau về câu hỏi tại sao chief có thể thuê một người không biết làm mà chỉ biết hỏi han như vậy. Thời gian đó mình đã phải tự bơi, phải tự tìm hiểu, tham khảo và tranh đấu sống còn. Mong mỏi công việc và thời gian sẽ cho mình thêm kỹ năng thực tế và kinh nghiệm để có thể chuyển hảng. Ba năm trời mình đã chuyển hai công ty, nhờ đó mới có thêm cơ hội tăng tiền lương... Và bây giờ, công ty X nầy là nơi mình bám trụ lâu nhất. Mình vui là được làm việc chung với một team năng động và thân tình như thế nầy, cùng với sự lãnh đạo của một bà chief tử tế như July. Xem ra mình quả thực là may mắn lắm so với bạn bè cùng ra trường chung lúc trước. Tuy bà July tử tế thân thiện, nhưng trong công tác, bà rất nghiêm khắc và đòi hỏi cả team sự chỉnh chu. Câu slogan dài dòng trên cửa miệng của bà mỗi lúc họp hành là "Yêu cầu cả team phải biết tối ưu hoá một giải thuật để tìm ra một giải pháp tối ưu nhất hầu giảm được chi phí và độ phức tạp. Hay, bạn chỉ có thể làm tốt công việc của mình khi bạn đem vào đó sự yêu thích của mình, bởi vì lòng đam mê và sự nhiệt tình luôn hiện hữu trong những người thành công. Và sự nghiệp của họ mới có thể vững vàng ở thế giới thông tin phẳng đang thay đổi từng ngày nầy.

Slogan lý tưởng như thế nhưng đối với mình đeo đẳng theo nó thật là mệt nhọc. Đến Mỹ lúc không còn trẻ nữa, mình ráng cố gắng học hành chỉ với mục đích đầu tiên là làm gương cho con, có thêm một số vốn liếng về tri thức dạy bảo con cái và có thể sử dụng mảnh bằng để câu cơm phụ với chồng. Đi đâu cũng nghe truyền tụng câu Lady first, nhưng sao ở khuôn khổ gia đình mình, mình xếp hạng sau cùng thì phải. Sáng phải thức sớm lo điểm tâm cho cả nhà, bỏ thức ăn đông lạnh ra sẵn để lo nấu nướng cho buổi ăn tối. Rồi chia công việc đưa con đến trường với chồng. Tất tả vào sở để trở thành một robot làm việc không ngơi tay. Lĩnh lương năm nên khái niệm về giờ giấc không hề có, làm cho xong việc mới thôi. Vì trong một mắc xích của cả nhóm, mỗi dự án chia ra chi tiết cụ thể của từng người, từng công đoạn vận hành. Chỉ cần bê trễ ở một khâu là cả nhóm phải bị ảnh hưởng theo... Cả tuần chỉ có một ngày họp mình mới phải chỉnh tề ăn diện chứ hàng ngày công việc ngập mặt, thoa son dồi phấn để ai ngắm đây? Cuối tuần thì tất bật với chuyện chợ búa, cơm nước, đi lễ, giăt giũ cũng hết ngày hết giờ. Khổ nhất cho mình là những ngày phải đi công tác xa, hay dự seminar của đối tác lại gặp trúng lúc con ốm đau thì thật là đau khổ cho mình vô cùng... Ở nhà tự dưng mình cứ như là một bà vợ đoảng, một bà mẹ thiếu trách nhiệm. Hẹn với con là sẽ cùng đi dự với cháu buổi meeting trong trường học vậy đó mà ở sở chuẩn bị xách túi ra về thì lại gặp sự cố phải ở lại giải quyết, lại phải gọi điện thoại về báo tình hình trong sự ray rức. Cứ vài lần như thế mình đã trở thành chuyên viên thất hứa với con cái. Có lúc phải chực chờ conference với đối tác xa, thế là có màn thức khuya dậy sớm và miệt mài với những file báo cáo. Bạn biết rồi đó mình chưa bao giờ xinh gái, giờ công việc vất vả nầy càng biến mình mau trở thành chị em với Chung Vô Diệm hơn. Bởi vậy lắm lúc phải chép miệng than thầm, biết vậy lúc vừa qua xứ sở tạm dung nầy, nhào đầu đi học nghề làm nail là chắc ăn nhất. Làm mười mấy năm nay chẳng lẽ mình không trở thành chủ vài ba cái tiệm nail tha hồ hốt bạc mà nhẹ gánh tinh thần, không phải cực khổ bon chen vất vả như tình cảnh của mình bây giờ. Vả lại đi học nail cũng dễ dàng ít tốn thời gian, sướng hơn đi học chữ rất nhiều....

Chiều nay, tan buổi họp với Chief lớn xong, mình trở về chỗ làm mà cổ họng đắng nghét. Thì ra ban quản trị của công ty vịn vào lý do cải tổ sắp xếp nhân lực để tống tiễn những cựu trào lâu năm tư duy chậm chạp, điều hành lạc hậu. Họ hoài nghi về việc đồng lương phải trả quá cao cho nhân viên có “đáng đồng tiền bát gạo” hay không, khi mà các công đoạn được “outsource” ra thế giới thứ ba cũng có chất lượng không kém mà chi phí lại giảm hơn 40%... Sắp tới sẽ có thêm một đợt lay off nữa, chưa biết ai trong team sẽ dính chấu kỳ nầy (Có khi là mình, thì sao?). Họ là chủ nên bao giờ họ cũng muốn tiền bạc chi thì ít mà thu vào thì nhiều, bởi vậy họ phải đi tìm những nơi có chất xám tốt mà giá mua thì rẻ mạt. Như Ấn Độ. Trung Quốc, sắp tới là Việt Nam. Một chuyên viên Ấn Độ, Trung Quốc làm công việc outsourcing lương trung bình chỉ quãng hay một giờ. Trong khi đó một chuyên viên tại Mỹ cũng công việc đó nhưng lương lại gấp năm, bảy lần. Như vậy hỏi sao họ không sử dụng những nguồn nhân lực rẻ mạt đó ?

Mình kết thúc bức thư nầy với câu dạo đầu chua xót trong lá thư của người vừa bị sa thải "Well, life is just full of surprises!". Đúng, đời là chán vạn điều bất ngờ cho nên bạn đừng ngạc nhiên nếu một ngày nào đó xuất hiện ở nhà bạn bằng gương mặt thiểu não của mình. Bạn nhớ đừng hỏi gì trước sự bất ngờ đó bởi những lời hỏi han có thể làm cho mình oà khóc.

Nhớ nhé!

Sticky post

Chỉ có 10 tháng thôi, từ tỷ phú ở Mỹ trở thành trắng tay !


Tháng 1/2011, theo Forbes ước tính tài sản của Steve Jobs quãng 8. 3 tỷ Dollar và ông nằm trong nhóm 110 người giàu nhất thế giới ..Tháng 10/2011 Steve trở thành người trắng tay không mang theo được tài sản gì về bên kia thế giới ..Có chăng là sự ngưỡng mộ và tiếc thương của nhân loại mà thôi !



-Steve , thank you for being a mentor and a friend .Thanks for showing that what you build can change the world. I will miss you( Mark Zuckerberg-Facebook )
-He always seemed to be able to say in very few words what you actually should have been thinking before you thought it ( Larry Page -Google )

-The world rarely sees someone who had the profound impact Steve has ad, the effects of which will be felt fpr many generations to come( Bill Gates- Micrsoft )

-We 've lost something we won't get back ( Steve WozniaK-Apple )

-Today, the world lost a visionary leader , the technology industry lost an iconic legend and I lost a friend and fellow founder ( Michell Dell - Dell)

-RIP Steve Jobs (VT)

Sticky post

Trăm năm ưu phiền

"Cúi xuống thật gần" *
... Cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không !
Xin cảm ơn đời
Một lần hất tay cho tôi rơi xuống
Để biết rỏ chân tướng cuộc đời
...đầy dẫy những hư không !
Xin cảm ơn anh
Lời nói dối vụng về
đã cho tôi biết đâu là vị trí đứng của mình
Xin cảm ơn người
của ngày xưa mịt mờ heo hút
đã trở lại môt lần
dù trong giấc mơ thôi
..để tôi mĩm cười , mà rơi lệ !
* Tưa môt bài hát của Trịnh Công Sơn





Sticky post

" Ôi! Những người khóc lẽ loi một mình "

Phải mất bao lâu ..để quên được anh ?
5 nãm ..10 năm ..hay nhiều chục nãm nữa
Hình bóng anh phai mờ đi trong ký ức ?
Trở về ..ngang qua Bùi thị Xuân
Không còn thấy cánh cửa sổ rộng toếch
Nơi ðôi mắt dõi theo anh -chào ngày làm việc mới
Ðể nhớ chiếc xe đạp màu xám trắng với vành xe bóng lộn
Cho em soi mặt mình trong đó mà trêu anh ..kỹ lưởng
Ðể nhớ quán cơm bụi Võ vãn Tần
Ðể nhớ quán cafe Nguyễn thị Diệu
Ðể nhớ chổ ngồi mỗi đêm dọc bờ sông Bạch Ðằng
Nơi anh nói yêu em ..còn em rơi nước mắt
Muộn màng rồi T ...Thôi hò hẹn kiếp sau !!!

Phải mất bao nhiêu lâu ..để em quên
Ðể em xóa sổ ðược cuộc tình nầy
Không buồn tủi ..khi nghĩ về anh
Anh thênh thang trong cuộc đời hãnh tiến
Và có bao giờ anh nhớ lại em chưa ?

Hôm nay ði ngang chốn xưa, nơi anh đang làm việc
Dằn lòng mãi ngập ngừng ..nên gặp lại, hay không ?
Em không muốn anh khó xử
Em không muốn anh hoảng sợ
Khi phải đối diện với điều anh muốn quên
Em không muốn em cay đắng
Khi biết ra rằng ..anh đã thật sự quên em
Có thể em nghĩ lầm ..cũng có thể đó là điều sự thật ?
Thôi em quay xe về cho câu hỏi vẫn ..còn nguyên !!

Rời Sài Gòn ..buổi sớm mùa đông
Em đang nghĩ giờ nầy chắc anh còn say ngủ
Có chợt giật mình ?
Bởi có người nhắc anh, nhớ anh mà ứa lệ
Phi trường hôm nay .. sao có nhiều đôi mắt ướt
Khóc tiễn đưa người ...Khóc ở lại buồn hiu
Nhưng có lẽ..em là người ngoại lệ
Khóc một mình

Em chợt nhớ bài hát nãm nào hai đứa mình yêu thích
.."Ðôi khi em muốn tin..ôi ! những người khóc lẽ loi một mình "
Giờ đã là sự thật !!!
Vĩnh biệt anh !
Nổi nhớ không rời. Tình yêu không chấm hết của em !!!

Sticky post

Công dụng của Karaoke


Cách đây 13 năm, mình được một anh bạn mời tới nhà ăn mừng tân gia. Mục đích là để khoe nhà, sẵn khoe luôn dàn máy Karaoke mới sắm. Chủ nhà hát liên tiếp 5 bài hát mở hàng dàn máy. Lúc đó mình như thấy tuần tự hình ảnh Phạm Duy - Trịnh Công Sơn - Từ Công Phụng - Lê Uyên Phương và Cung Tiến ngã lăn đùng ra chết giấc, còn mình chỉ ao ước: Giá mà Micro bị hỏng thì mình sẽ ăn mừng thêm chén soup nữa và chắc là sẽ ngăn được cơn muốn ói lúc đó liền!!!...

Vậy đó.... mà chỉ 5 năm sau. Tình cờ một buổi tiệc ở một nhà người bạn chung. Đang ăn, nghe ai hát quá tuyệt vời ngoài phòng nhạc. Mình bèn bỏ chổ ngồi chạy ra xem vì tưởng đâu thần tượng Tuấn Ngọc của mình xuất hiện ...Hỏng phải anh thần tượng, thì ra là ông chủ nhà 5 năm trước. Ảnh đang say sưa cầm mic, nhắm mắt hát với gân cổ nổi lên to đùng y chang thần tượng của mình... Giọng hát làm mình rúng động toàn thân. Mới hay ông bà mình nói đúng " Hát hay hỏng bằng hay hát ". Và Nhật Bổn nói sao đúng luôn KARA ..thì OK.

Vì vậy cứ tập hát hoài ..hát mãi, hát không ngưng .. Bạn sẽ trở thành ..giống ca sĩ.
-Giờ mình đang tập hát... mặc cho người nhà càm ràm " Bà đừng để láng giềng kêu police vì tưởng trong nhà mình đang có xung đột ".

-Giờ mình đang tập hát... mặc cho chuyện tốn kém thay loa thay amplifier, thay mic. liên tục ..Vì toàn thể tụi nó không chịu nổi với giọng ngân thánh thót của mình.

-Giờ mình đang tập hát ...say sưa với mộng mơ thành ca sĩ phòng studio (cái gì tập cũng được, chứ tập trẻ đẹp thì tập hỏng nổi) ..mà ca sĩ phòng trà hay tụ điểm thì phải xuất hiện trước đám đông (Mình biết mình dỡ ẹt, hỏng chịu nổi cà chua chọi và tiếng huýt sáo vô phép "ê bà ngoại ...vô đi " của đám người thô lỗ.)

Nhưng mình sẽ chinh phục thính giả bằng giọng nam trầm, và hát luôn giọng nữ cao quý hiếm....Alain Vũ chã là cái đinh gì với giọng ca Vũ Trà Đá nầy đâu nhé !

Này thiên hạ ..Hãy đợi em thêm 10 năm nữa nếu thiên hạ và em còn sống ....Thiên hạ sẽ ngậm ngùi đứt ruột, đứt gan khi tiếc ngẩn ngơ vì hỏng chịu chọn em làm vợ .. Còn lão chief hắc ám nữa, chờ tui quăng lên bàn chief cái thiệp mời ra mắt CD và câu " I quit job right now " dõng dạc ..Nè chief, tui bỏ ông chứ hỏng phải ông đuổi tui đâu nghen ..ở đó mà làm tàng, lên mặt.
Ôi giấc mộng vàng ngây ngất ..nó làm ta vui suốt buổi chiều buổi tối, dù trưa nay mình vừa được chief dzũa cho một trận "kinh hoàng " mém mất job ....
Hãy đợi đấy, tất cả còn tuỳ thuộc vào karaoke.

Sticky post

MỚI ĐÓ MÀ ..36 NĂM

Ba mươi sáu năm
chưa hề đi qua đường xưa cũ
Dù Sài Gòn không là nơi lạ mặt
Không dám đi qua .... bởi vì khiếp nhược

Sợ nhớ lại một mắt nhìn
Khi tiếng còi hụ giới nghiêm buồn se sắt

Sợ nhớ lần cầm tay quyến luyến dặn dò '
" Sẽ gặp lại, mừng sinh nhật cuối tháng nầy nơi chổ cũ"

Chuyện cổ tích đứt phim không tưởng
Đầu tháng năm
Ngôi nhà gỗ đã trở thành chổ công quyền
Người hứa hẹn giờ là dĩ vãng
Lời hứa trôi như mây bay mất dạng
Giờ ai thoát, cứ thoát
Riêng cột đèn đứng lại buồn hiu

Sài Gòn những ngày ấy !
người ta ùn ùn chạy vào kho hàng khuân vác
Quên người lạ, chuyện lạ

Sài Gòn ..những ngày ấy
Rặc mùi núi rừng sốt rét..hăng hăng
Rờn rợn những bài hát với ca từ sắt máu

Sài Gòn ..những ngày ấy
Bệnh ghẻ lạ...đồng tiền lạ..rồi mùa hạ không dưng mà rét mướt

Sài Gòn ..những ngày ấy
Có bàn tay nắm lấy bàn tay hẹn nhau 10 ngày gặp lại

Lời dặn dò gặp gỡ
Lời hẹn ước 10 ngày
cứ như là gió thoảng mây trôi, không còn thời gian tính

Người thiếu nữ năm xưa giờ đã thành thiếu phụ
ngoáy nhìn ngày cũ như một giấc mơ
Dù nỗi khiếp nhược vẫn hằn trong ám ảnh

Bàn tay vẫy ngày xưa giờ đã chìm trong ký ức
Chông chênh đau buồn ...
36 năm..cứ như là hôm qua
trong sách ước Trang Tử, một đời lẫn lộn

Sticky post

Để nhớ Diêu Trì xưa




Tình đôi khi thoáng chốc
Mà ngậm ngùi trăm năm

Hơn ba mươi năm
mà Diêu Trì xưa vẫn còn lặng lẽ
khoảng cách vô hình
con ốc sên không thể nào bò qua được lằn ranh đó
Vậy mà gọi chi tiếng người xưa thất nhơn ác đức
cho em tủi phận !

Ga xưa đìu hiu
Một buổi chiều lộng gió
Tiếng ầu ơ ru con nghe văng vẳng bên đường
Làm nặng lòng thêm buổi chia tay
Mới đó mà thoáng chốc
Hơn ba mươi năm xa nhau


Giờ gặp lại
Ốc sên vẫn ngồi thu lu một chổ
Ngó em ..cười buồn
Tình đã lỡ !


Sticky post

Tháng phong thuỷ ...823 năm mới có một lần

Điều thú vị là trong Tháng 8 năm 2010 này có: 5-Chủ nhật, 5-Thứ hai, 5-Thứ ba. Tất cả trong 1-tháng. Phải 823-năm mới có môt lần như thế Theo phong thủy tin tưởng đ ây là tháng hái ra tiền

Thế các bạn có tin không ?

Sticky post

Bác Hữu Thỉnh lại đắc cử chủ tịch hội nhà văn Việt Nam lần thứ ba



Theo nguồn tin của các báo đài trong nước loan tin cho đến ngày đầu khai mạc 8/4/2010 đã có khoảng 850 nhà văn nhà thơ hội viên hội nhà văn trên tổng số 923 hội viên về Hà Nội để tham dự đại hội ( Toàn thể chi phí vận chuyển như xe đò hay máy bay cộng với chi phí ăn ở đều do tiền thuế của dân đài thọ)...
Nhưng đến ngày bỏ phiếu bầu cử 8/5, và ngày công bố kết quả 8/6 cũng chỉ có mặt 736 hội viên ( Hỏng biết các quý vị vắng mặt làm gì nhỉ ..chắc đang tham quan thủ đô chăng ? hay chán quá chuồn ở nhà với bu nó cho đở... rách việc ? ). Chiếu theo số liệu công bố , có 70 hội viên bỏ phiếu kiểu làm sao đó ..để không hợp lệ nên cuối cùng phiếu hợp lệ được ghi nhận là 666 phiếu .

Và Bác Hữu Thỉnh cựu chủ tịch lại đắc cử hiển hách nhiệm kỳ lần thứ ba với tỷ lệ hơn 92 % (618/ 666 )số phiếu bầu cử hợp lệ

Như vậy mới thấy được sự tín nhiệm của quý văn hữu đối với bác cao trào lai láng quá cở thợ mộc đến thế. Nhất bác rồi nhé! Đảng tin tưởng bác , văn hữu tin tưởng bác. Mặc cho ai diễu cợt nói sự nghiệp văn chương của bác chỉ giỏi nhất ở mục viết điếu văn cũng chã thèm ..nhột, bác Thỉnh ạ! Vì xét cho cùng, cũng phải thôi. Ngẫm lại số tuổi của các bác hội viên hội nhà văn VN bây giờ, số lượng các bác cao tuổi trên 60 tuổi chiếm hơn 60 % trong tổng số các hội viên có mặt ( Nên có người độc mồm độc miệng đọc trại ra là" hội cao niên ") Vì thế , nếu không có một người gánh vác chuyện viết điếu văn chớp nhoáng thật Pro. như bác Thỉnh thì làm sao mà sản xuất kịp các bài viết làm mủi lòng người ở lại , thanh thản tự hào người ra đi. Nên xét cho cùng bác lại gánh vác trọng trách nầy thêm một nhiệm kỳ nữa .Âu cũng là điều hợp lý
Theo thống kê của Hội Nhà văn VN, trong 5 năm qua, toàn thể hội viên đã cho xuất bản 1.875 tác phẩm, trong đó có 942 tác phẩm văn xuôi, 611 tác phẩm thơ, 83 tác phẩm văn học dịch, 239 tác phẩm lý luận, phê bình. Từ năm 2005-2010, Hội Nhà văn đã được Nhà nước cấp 86,6 tỉ đồng, trong đó có 14,7 tỉ đồng tài trợ sáng tạo, hơn 5 tỉ đồng tài trợ tác phẩm chất lượng cao cho 235 nhà văn, hơn 4,2 tỉ đồng tài trợ công bố tác phẩm cho 802 lượt nhà văn...

Nhà cháu nghe thành tích năm năm vừa rồi của hội nhà văn công bố mà phát khiếp ..Trọng trách nhận lĩnh 86, 6 tỷ đồng tiền đóng thuế của dân để phân phát phân bổ và tài trợ quả rất là nặng đầu nặng óc đối với bác Thỉnh vô cùng ( như bác phát biểu dù trong 5 năm qua "...chưa có nhiều những tác phẩm độc đáo, đột xuất, làm chấn động dư luận; tầm tư tưởng của các tác phẩm chưa cao, sức khái quát nghệ thuật còn thấp...".Vậy chứ theo bác phải đầu tư tiền đóng thuế của dân thêm bao nhiêu nữa trong năm năm tới.. Hội nhà văn VN mới có nhiều tác phẩm đình đám gây ra tiếng vang ?

Nhưng nhà cháu nghe bác tuyên bố là trọng trách của hội nhà văn 5 năm sắp tới sẽ " tổ chức nhiều cách đi thực tế và cung cấp thông tin để nhà văn tích lũy vốn sống; tổ chức các câu lạc bộ văn học, cải tiến công tác giải thưởng; nâng cao chất lượng trại sáng tác, cải tiến chế độ hỗ trợ ban đầu và đầu tư chiều sâu cho các nhà văn; mở rộng giao lưu văn hóa và quan hệ hợp tác với nước ngoài..."
Cháu bèn phấn khởi quá ! thế là các bạn bè văn nghệ có máu mặt ( có tên trong hội nhà văn VN ) của cháu ở tại VN, sẽ có thêm nhiều dịp đi thư giãn ở các trại sáng tác ..ăn cao lương mỹ vị, ở khách sạn sang trọng, gặp gở giao lưu quen biết thêm bạn bè ..mà chã tốn một cắc của nhà mình ..cho bõ thời gian vất vã chạy kiếm cơm chảy máu mắt ngày thường .. Rồi các bạn cháu sẽ ráng cố gắng làm thơ viết truyện cho lẹ dành những suất tài trợ đầu tư chiều sâu của hội nhà văn để ra mắt đứa con tinh thần, dẫu sau đó vất vã kiếm bạn bè biếu tặng ..lấy le..cũng được ..vì tiền chùa mà! ..mình không dành mấy tên khác cũng dành ...

Lại nghe thêm chuyện bác hứa " sẽ được mở rộng giao lưu quan hệ với nước ngoài " nữa thì nhà cháu lại càng lâng lâng vui sướng khi nghĩ đến chuyện sắp gặp lại các bạn văn nghệ có máu mặt ở chổ nhà cháu đang tạm dung đây. Các bạn cháu sẽ sắp hàng chờ đến lượt đi giao lưu ở ngoại quốc, vừa đi chơi thư giãn, vừa mở rộng tầm mắt chã tốn tiền. Về còn viết lại ký sự, kể về chuyến giao lưu vừa qua. Rồi in ra thành sách trước là báo cáo lại sự việc, sau làm làm lác mắt mấy tên bạn văn nghệ ngoài giới chỉ quanh quẫn ao làng nhà. Thì hỏi còn sự hạnh phúc nào hơn ..chỉ có bác Thỉnh thôi , mới đem lại niềm hạnh phúc free đó
Thay mặt các bạn cháu, đội ơn bác Thỉnh vô cùng. ( Bác đừng âu lo hay chột dạ về sở phí của những lời hứa nầy . Bất quá tăng thuế dân chút đỉnh thôi, có sao đâu ? )
Ảnh -Báo Thanh Niên
Nguồn : số liệu từ báo Thanh Niên online
http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/201032/20100807031921.aspx
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201032/20100804015517.aspx