Skip navigation.

Log in | Sign up

Vạn Tường

www.yahoovanhoaviet.com

STICKY POST

Trạng thái


Giận
là hai con mắt tối hù
cái đầu ong óng câu hỏi tại sao, tại sao
Giận
là muốn đập phá , muốn tung hê
khi trái tim mệt nhoài rên rĩ

Nhớ
là đi đâu cũng thấy, cũng mường tượng ra
nụ cười nửa miệng
con mắt lúng liếng, cái giọng nhẹ hều như rót mật
Nhớ
cái chổ trú mưa, quán phở, quán cơm, quán cafe hò hẹn
và ngã ba chổ xưa đứng đợi

Buồn
Là cặp mắt rưng rưng muốn khóc
trái tim nhói lên như kiến cắn từng hồi
Buồn
là nhìn quanh trời xám
thấy đời đáng chán lạ thường

Quăng con xúc xắc lên trời tự nhủ
1,4 là giận
2,6 là buồn
3,5 là nhớ
..Khốn khổ thay con xúc xắc trêu ngươi
đổ hai lần chỉ toàn con 3, 6

Hẹn kiếp sau, nếu có ?

Dù biết mở hộp thư
Vẫn không có thư của anh
mà em vẫn thích gửi đến anh
những lời cằn nhằn càm ràm điệp khúc ghét anh
Ghét lắm !

Dù biết bay một chuyến bay dài
qua một đại dương tìm kiếm
Bấm chuông ở ngôi nhà góc phố
Vẫn im bặt cửa đóng then cài
Nhưng em vẫn thích
đứng tần ngần ở đó đợi hoài
Cứ bấm chuông ..dù biết rằng chẳng còn ai ở đó!

Dù biết có gọi tên anh
hàng ngày, hàng đêm như kinh nguyện
Anh cũng chẳng hắt hơi
Nhưng em vẫn thích gọi
..ơi , ... à,... hỡi, ... ơi
Chợt bàng hoàng bên tai
khi nghe câu
Hẹn kiếp sau. ..Em nhỏ !!!

Tiễn " Trẻ dáng nâu " lên đường


"...những dáng nâu lên đường
những dáng nâu ở lại
chia tay bằng thắm thía
rằng chung một gia tài không chia chác được
dáng nâu.."
..." Bài của Trẻ dáng nâu " Thơ NTB

Chiều tối ở Sing gió lồng lộn trên cao ốc vắng lặng ..chỉ một mình ngồi vật lộn với những con bug lì lợm, nhặt cho xong, xoá cho hết để config hầu project sớm hoàn thành. Để mình sớm trở về nhà sau một tháng hơn xa vắng.

Phòng làm việc ngột ngạt với bàn ghế và những dãy máy computer vắng ngắt, mình bước vội ra hành lang hun hút tìm cửa sổ ngắm Sing về đêm rực rỡ ánh đèn. Những co-worker của mình đã về nhà rồi, chỉ còn lại mỗi mình thôi. Nhưng nghĩ đến chuyện về lại khách sạn , rồi sáng mai tất bật đón taxi trở lại làm việc ..sao mà ngao ngán quá. Thôi thì chưa buồn ngủ thì ở lại làm nốt việc vậy.
Khi trở về phòng, ngồi lại chổ ngồi quen thuộc thì cái icon " You got mail" nhấp nháy trêu ngươi trên máy của mình
Mình đã từng dặn lòng thôi đừng sa đà vào email nữa, đừng để mình lang thang, viết , gửi mail chi .Chốn ấy cũng xa rồi. Bạn bè cũng xa rồi, nụ cười ánh mắt cũng xa rồi. Chỉ còn mình và công việc trả nợ nầy mà thôi !!
Vậy mà vẫn không thoát khỏi ánh sáng lấp lánh quyến rũ đó

PNTĐ :H à H
chiều nay buồn.
trưa qua Nguyễn Trung Bình nhập viện
sáng nay còn tỉnh
trưa hôn mê
5 giờ chiều chết!
7 giờ tối nay người nhà chở về Quảng Nam
xong đời một nhà thơ

THD :Tin Nguyen Trung Binh chet luc 18h tai ben vien Quan Doi 115 Go Vap ngay 10.12.2009 la chinh xac! Co Ng Hoa, Minh Phuc, PNTDoan, Khuong Binh, Vuong Kieu...tuc truc o Phong Cuu cap. Hom qua, han voi toi nhau 81, te vao co Huong tiep vien, toi keu xe taxi dua han ve, co Cuong ho tong. Toi 9.12 di ben vien cuu cap. Sang toi goi dien thoai Binh tra loi dang o Phong hoi suc. Binh va toi du dinh di Da Lat vao 1 den 4 thang Gieng 2010 de quay film, du Festival Hoa do Binh viet kich ban cho mot Cong ty du lich.

Lạnh toát người. Mình thu vội hai chân lên ghế , co rúm

-Phải NTB mà cách đây 1 ngày còn gửi mail cho mình với dòng chử từ binhcyclo
ê bà VTM nghịch ngợm lí lắc
Giờ nầy bà đã về lại nhà hay còn ở Sing làm việc
Để rãnh tui gửi cho bà loạt bài thơ mới của tui đăng cho vui

-Phải NTB mà 3 ngày trước phân bua " nhà của bà xa quá, tìm hụt hơi " ngồi ăn chung với cả bọn, mà cứ nhấp nhõm cùng tin nhắn. Nghe Đ H reo giây guitar mà ngất ngây rồi hẹn hôm nào tui hết khan tiếng sẽ hát cho bà nghe bởi giọng của tui cũng hơi bị hay nghen.

- Phải NTB mà sáng ngồi ở BG cứ tắm tắt nhắc hoài câu chử HTK " viết cho anh ...em mộc mạc đến tận cùng " Khen nức nở , khen tận cùng bằng số, khen nóng dòn để mình phải về mở lại bài thơ của cô thi sĩ nầy đọc xem ra sao

Hắn đó chứ ai ..Người mà mình đặt cho nickname medium, rồi cười khoái trá
Tờ 20 ngàn mới toe hắn cho, mình còn giử trong tập collection tiền Việt kỳ nầy
Người bạn văn mới quen
Nghĩ rằng trước sau gì sẽ thân
Nghĩ rằng ở lần gặp sắp tới sẽ nghe giong ca hơi bị hay nầy hát

..Thế mà đành đứt đoạn
Sự quen biết phải dừng ở đó
Sẽ không còn nhận được email của Medium về loạt bài thơ mới nữa
Tin nhắn ở cell phone quen thuộc của Bình ..giờ chỉ là sự độc diễn của một người nào đó gửi đến mà không màng câu chuyện trả lời của người nhận !

Theo thuyết nhà Phật , 49 ngày sau khi lìa đời .hồn vẫn còn vương vất cõi thế ..Biết hết những điều xãy ra quanh mình ...
Vây Medium à ! Ông có đọc được bao dòng chử tiếc nuối của bạn bè viết cho ông không ?
Bao nhiêu bài thơ của bạn bè gửi cho ông
Ông có sụt sùi cảm khái

Cái ghế ngồi quen thuộc ở BG sẽ cho một người khác ngồi ..
Ông có bay qua đó nghe bạn bè nhắc ông ..mà la khàn giọng " Bình đây, Bình đây ..." nhưng chằng ai nghe thấy

Và biết đâu ..ông đang đứng sau lưng tui
thấy những giòng chử nầy ..mà nói nhỏ cảm ơn nghen cô bạn mới

Vậy đó mà tui không nghe
Vậy đó mà tui ứa nước mắt
Nhớ ra ..Hôm nay ở quê nhà
Trẻ dáng nâu trở về lòng đất mẹ

....Ngủ yên nghe Trẻ dáng nâu ..
Chia tay bạn , ngậm ngùi
( Singapore 12/13/09)
Bài nầy đăng lại ở
( http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=11653&LOAIID=21&LOAIREF=1&TGID=1131 )

Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau !

Kiếp sau nếu có
Hãy gặp lại nhau
Để em trả nợ
cho tròn tình anh

Kiếp sau nếu có
Đừng giận hờn nhau
Để em làm vợ
một đời bên anh

Kiếp sau nếu có
Anh chọn em không ?
Đừng như thủa cũ
vội vàng chia xa

San Jose .. tháng Mười Một

Người ta lùi đồng hồ lại một tiếng
Bắt đầu chờ đợi mùa đông
Mắt trời đi ngủ sớm và thức trễ tràng
Ngày tháng úa dần tàn phai
Anh thì ở xa
Làm sao nghe được tiếng hát não nề
Ngân nga trong lòng em chật hẹp
Anh thì ở xa
làm sao nghe được nhịp tim em thổn thức
Vỗ theo tiếng tí tách của mưa rơi
Đều đều ..buồn bã
Bắt đầu một ngày bằng chút co ro suýt soa vào buổi sáng
Nhìn sương muối bám vào đám cỏ trước sân
Long lanh mầu ủ dột
Thấy mình cũng buồn theo
Con sóc nhỏ lười lĩnh ngồi thu lu trong hốc cây trước nhà
không buồn chạy nhảy
Nó và em câm nín nhìn nhau thắm thía
Về quãng lặng của thời tiết
Khi trời sắp sang đông
Mưa rét mướt và lòng sầu thêm nữa

Hai bản án, cùng một tội danh



Gần đây, báo chí Việt Nam đưa ra hai trường hợp về mức hình phạt mà toà án Việt Nam đưa ra trong hai vụ xử lái xe gây tai nạn chết người. Đọc hai bản tin này, có thể thấy rõ sự thiên vị và bất công trong cách phán xét của những người cầm cân nảy mực trong hệ thống toà án Việt Nam hiện nay.

Trường hợp thứ nhất: Ca sĩ Trí Hải vừa qua đời vì bệnh phổi trong thời gian còn đang thi hành án vì tội lái xe gây ra tai nạn. 19 tháng về trước, ngày 09/3/2008 Trí Hải là người lái chiếc xe Toyota Land Cruiser sau một buổi biểu diễn mệt nhọc vì buồn ngủ mà chạy với tốc độ cao, lạng lách rồi lao vào phần đường dành cho xe gắn máy, đụng hàng loạt xe khiến 2 người chết, 2 người bị thương. Sau khi gây tai nạn, anh lập tức tới công an đầu thú. Kết quả khi ra toà, ca sĩ này bị án 4 năm 6 tháng tù về tội “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” làm 2 người chết, 2 người bị thương.

Trường hợp thứ hai: Ngày 17/7/2008, ông Chu Văn Thưởng, nguyên Giám đốc Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn tỉnh Hà Tây (cũ) sau một cuộc liên hoan mừng việc Hà Tây hợp nhất về Hà Nội, trên đường từ nơi nhậu trở về cơ quan, (tin không nhắc, nhưng quý vị cũng đoán được là ông Thưởng có uống rượu rồi) đã giành tay lái của tài xế chiếc xe ôtô 33A-1134 để lái, trên xe lúc đó còn có 4 cán bộ khác cùng cơ quan. Kết quả là đụng vào xe gắn máy của hai cha con đang chở nhau đi phía trước, làm một nạn nhân chết tại chỗ, còn một nạn nhân khác chết trên đường đi cấp cứu. Sau khi gây tai nạn, ông Thưởng giao lại tay lái cho tài xế và ra lệnh bỏ mặc nạn nhân tại hiện trường, để lái xe về thẳng cơ quan. Ông còn bắt tài xế nhận tội thay ông và yêu cầu những cán bộ ngồi trên xe cũng phải chứng nhận như thế. Khi vụ án bị khởi tố, có lẽ thấy hình phạt sẽ quá nặng cho mình, nên người tài xế đành khai ra sự thật. Đến lúc này ông Thưởng mới cúi đầu nhận tội. Cũng tội danh “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” như trên và cũng làm 2 người chết, nhưng toà nương nhẹ với ông Thưởng vì xét rằng ông mới “phạm tội lần đầu, bản thân có nhiều thành tích (được tặng huân, huy chương trong quá trình công tác)”… nên phạt ông 36 tháng tù treo.

Cùng một tội danh, cùng mới phạm tội lần đầu, cùng gây ra thảm cảnh 2 người chết, nhưng hai hình phạt khác nhau quá xa. Phải chăng đảng viên, đại biểu Hội đồng Nhân dân như ông Chu Văn Thưởng thì cao quý, còn dân thường như ca sĩ Trí Hải thì không chăng? Thế mới biết luật pháp Việt Nam có quy định thêm về đẳng cấp của người phạm tội nữa.

Sau khi xảy ra tai nạn, ca sĩ Trí Hải thì lẹ làng đến công an đầu thú nhận tội, còn ông đảng viên đại biểu HĐND Chu Văn Thưởng thì bắt tài xế nhận tội thay và còn ra lệnh bỏ mặc hai nạn nhân tại hiện trường để chạy thẳng về cơ quan. Trí Hải thì lĩnh án phạt nặng nề, còn ông Thưởng thì được xét nhân thân để nhận án treo nhẹ hều. (Mặc dầu ông đảng viên Thưởng đã trí trá hèn hạ bắt người khác nhận tội thay mình, và còn bỏ mặc hai nạn nhân tại hiện trường gây án. Giả thử nếu ông chịu mang nạn nhân thứ hai đi cấp cứu ngay lúc đó, biết đâu sẽ cứu sống được người nầy?) Cáo trạng không nhắc đến tư cách hèn hạ và thất nhân tâm đó, mà chỉ nhắc đến bề dày hoạt động cách mạng và thành tích của ông. Mang danh là một vị đại biểu nhân dân, không biết ông Thưởng có xấu hổ hay không khi nhận bản án đó? Và người đưa ra hình phạt án treo 36 tháng cho một hành vi gây chết người như thế có thanh thản nổi lương tâm trước hai nạn nhân trong tai nạn đó không?

Ca sĩ Trí Hải khai sau khi trình diễn xong lái xe về nhà vì quá mệt nhọc nên ngủ gật, gây ra tai nạn. Còn ông Thưởng sau khi dự liên hoan, chắc là phải có uống rượu ở cuộc vui đó, nên khi ra về mới hăng máu giành tay lái với tài xế của mình để lái, gây ra tai nạn. Uống rượu lái xe gây ra tai nạn là một tội hình sự rất nghiêm trọng trong luật pháp ở mọi nơi trên thế giới… Chỉ trừ ở Việt Nam, nếu người phạm tội là đảng viên và đại biểu HĐND.

Bài nẩy được talawas đăng tãi ở
http://www.talawas.org/?p=12012

Where are you?

http://www.qlock.com/time/gmaps.php
Một website rất là tiện dụng.Bạn cử đễ mouse vào bất cứ địa điểm nào trên bản đồ 5 châu nầy sẽ thấy được địa danh và thời gian của chổ đó

Quê nhà ..khi nhìn lại


Ngồi viết lại cảm xúc của mình về những ngày tháng cũ khi có dịp trở về ngôi nhà xưa.. Mà lạ thay trái tim của một người đã toan về già như tôi vẫn còn đầy những cảm xúc nóng hổi của thời ấy khi nhớ lại... Khi xe dừng lại bỏ tôi đứng tần ngần trước dãy cư xá ngày cũ của gia đình mình .Trái tim tôi như đập nhịp thảng thốt rối bời . Cái cầu thang lên dãy lầu trên cư xá với tay vịn tròn bóng lại là chổ cầu tuột cho tôi mỗi khi di chuyển lên xuống khiến tôi mang danh là con gái mà nghịch ngợm không thua gì con trai. Tôi sờ lại cái tay vịn nhẵn bóng ầy như thấy lại hình ảnh con bé sún răng cười khoái trá nhắm tít cả mắt khi di chuyển với tốc độ lên xuông nhanh như chớp của mình …

Lên cầu thang rẽ phài tôi hồi hộp để nhìn lại ngôi nhà của mình nằm gần cuối dãy phố. Khi gỏ cửa xin phép người trong nhà được vào thăm hỏi .Tôi được biết :ngôi nhà cũ của tôi bây giờ phân cho nhà tập thể trú ngụ, mỗi gia đình đều có một khoảng không gian riêng của họ trong từng phòng ở trong căn nhà, nên họ cũng chỉ chăm chút sửa sang lại cho riêng tổ ấm của mình thôi, vì thế quang cảnh chung của ngôi nhà không gì thay đổi, ngôi nhà cũ của tôi vẫn còn nguyên vẹn hình hài xưa.

Từ bức tường nhà còn lỗ chổ vết đóng đinh treo ảnh hồi xưa của gia đình , đến cái lan can cũ kỹ mất vài thanh song chắn, khung cửa sổ hình chiếc thuyền dong buồm, cánh cửa cái xiêu vẹo, nền gạch bông vàng trắng... Khi đưa tay sờ lại song sắt cửa sổ của ngôi nhà cũ thời thơ ấu .Tai tôi vẫn như còn nghe tiếng réo gọi của đám bạn hàng xóm rủ ra ngoài chơi, nhưng đành bất lực đưa mắt thèm thuồng vì tôi đang bị nhốt ở nhà, bởi má khóa trái cửa lại đi chợ ..Hành lang nhỏ hẹp của dãy cư xá là sân chơi của chúng tôi. Đám trẻ nhỏ của chúng tôi rượt đuổi , hò hét bày trò chơi u , đánh đủa , nhảy lò cò , chơi trò đóng tuồng hát cải lương ,đóng kịch... Trí tưởng tượng của trẻ thơ thật là phong phú. Theo sự phân vai của Phẫm trưỡng đoàn cải lương và kịch trong cư xá: Hôm nay tôi đang là Hoàng hậu, mẹ của công chúa Anh Đào , thì ngày mai tôi đã trở thành con sen gíup việc cho nhà của nhỏ Loan rồi....

Tuổi thơ của chúng tôi thời ấy không hề biết tị hiềm và cạnh tranh..Chúng tôi vui chơi với nhau trong tình bạn bè lối xóm thân thiết, bất kể hoàn cảnh gia đình của nhau ..Dù nhà tôi thuộc dạng nghèo nhất cư xá ..Nhà của anh em Phẫm, Lạc, Anh Đào có ba là quan chức cao cấp. Nhà của Loan, Phượng thuộc dạng giàu có nhất xóm...Và 2 thằng bạn Đoạt, Được thuộc dạng con trai cưng... Vật đổi sao dời, chúng tôi chia tay nhau tứ tán khắp nơi. 38 năm trời xa cách khu cư xá cũ , khởi đầu là nhà của tôi .. Rời Long Xuyên lên Sài Gòn theo sự thuyên chuyển nhiệm sở của Ba tôi...Sau đó nghe đâu là nhà mấy anh em của Phẫm, Lạc, rồi mới đến chị em Loan Phượng .Riêng anh em Đoạt, Được dời về nhà mới , cũng ở tại quê nhà ….

Bao nhiêu năm không có dịp trở lại quê nhà cũ ...giờ trở lại đứng ngẩn ngơ trước ngôi nhà xưa mà nhìn chung không hề thay đổi . Chỉ đứng một chổ tần ngần trước ngôi nhà cũ, mà tôi như thấy lại quá nhiều điều tưởng như chìm khuất , quá khứ của mười mấy năm sống ở đó lần lượt trôi chầm chậm qua trí nhớ. Tôi như thấy lại dáng ba tôi mỗi sáng còm cõi bên ly cafe đọc báo trước khi đi làm..Thấy anh chị em chúng tôi quay quần trước nồi cơm đậu với cục đường thẻ má chia phần để ăn sáng trước khi đi học. ... Thấy ngôi trường Trung học có tên là Phụng Sự, có tôi bé loắt choắc trong chiếc áo dài trắng dài thậm thược. …Thấy lại má tôi sáng nào cũng mặc áo dài xách giỏ đi bộ ra chợ , khi trở về ngồi trên chuyến xe lôi với cái giỏ nhiều rau ít thịt cá.. Nhớ mỗi sáng thức dậy sớm đi lễ mà vừa đi vừa ngủ gục bị má cốc đầu thật đau ..Nhớ rạp hát Minh Hiển với những song cửa sổ chổ phòng hoá trang .. và niềm đam mê tuổi nhỏ của tôi lúc đó là mỗi khi có đoàn cải lương nào về Long Xuyên trình diễn, thì mỗi buổi chiều đó đều có tôi lén má trốn đi chầu ThánhThể để có thể đến chổ rạp hát, tì gương mặt say mê ở ngoài khung cửa sổ căn phòng hoá trang của rạp hát, ngắm nhìn các đào kép của đoàn cải lương đang trang điểm mà ao ước có lúc mình cũng lộng lẫy như vậy trên sân khấu thật sự chứ không phải chỉ là cô đào hát tự phong trong gánh cải lương con nít ở sân chơi nhỏ bé khu cư xá nhà mình.


40 năm trở lại nhà cũ ...đứng dựa cánh cửa sổ nhà ngày xưa ngắm lại hành lang của dãy cư xá nhớ thời tuổi trẻ nô đùa ... Này Phẫm, Lạc, Loan, Phượng , Trí , Tín, Anh Đào ..Còn nhớ tôi ?

Trở về Sài Gòn , tôi gặp lại ông bạn cũ ngày xưa thời niên thiếu . Bây giờ chúng tôi, đều vượt ngưỡng cửa tri thiên mệnh, mái tóc chớm bạc , gặp nhau kể lể trong tiếng cười mà mắt lại long lanh…nhắc hai tiếng hồi đó mà sao êm đềm nghe giống như lời má kể chuyện đời xưa …
Hồi đó ..ông nhớ vụ đóng kịch không ? Sao mà không nhớ ..hồi đó cô ưa khóc nhè lắm …đóng kịch cứ thích đóng vai hoàng hậu vợ của tui thôi!

Trời có vụ đó nữa sao ? Biết là Phẩm trêu, nhưng tôi hơi đỏ mặt khi nghe lại chuyện cũ Lòng thầm tức cười bởi cái giọng khệnh khạng ra vẽ của Phẫm khi gọi tôi là cô ..như nhấn mạnh cho tôi biết dù gì Phẫm cũng lớn hơn tôi vài tuổi , nhưng có lẽ Phẫm đã quên bẳng chuyện lúc xưa chúng tôi thường xưng hô tao mày với nhau rôm rã. Hỏi chuyện con cái của nhau rồi lại lăm le hứa hẹn làm sui gia ..Thật là tức cười cho 2 người bạn cũ chưa già lắm để có thể lẩn thẩn nghĩ ngợi chuyện tương lai xa xôi của thế hệ con mình, nhưng không trẻ nổi để biết chuyện “ áo mặc sao qua khỏi đầu “ là chuyện xưa rồi ..Diễm !

Quê nhà ! bạn bè thời thơ ấu và những kỹ niệm tuổi thơ mãi mãi là một hình ảnh cô đọng lấp lánh thật tinh khôi trong trí nhớ còn lại của tôi bây giờ …
http://www.art2all.net/tho/vutramy/quenha-khinhinlai.htm


Để gió cuốn đi

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng ..để làm gì, em biết không ? Để gió cuốn đi !!!



- Gió cuốn đi ..để buổi sáng trời giá lạnh mưa phùn lất phất dừng xe ở ngã tư đèn đỏ, thấy bên kia đường chổ trạm dừng xe bus một bà già người Á Đông nhỏ nhắn co ro nép ở băng ghế chờ xe bus đến, bà cụ mặc áo mưa đội chiếc nón lá của quê nhà ..mà cho ta thấy lại một hình ảnh mẹ ta ngày xưa, cũng lam lũ tảo tần, cũng có lúc đụt mưa chờ chuyến xe lamb buổi sáng sớm đưa mẹ đến chợ bán hàng xén kiếm từng đồng khổ cực chắt chiu nuôi đàn con thơ nhỏ dại ...Nước mắt nhòe đi ở buổi sáng hôm đó, vì nổi nhớ thương muộn màng gửi đến mẹ đã khuất xa bóng hạc.

-Gíó cuốn đi...để ngậm ngùi trên bức thư vừa nhận được, với nổi đau xót làm sao chia sẻ nổi cùng bạn hiền, trước tin mất mát của gia đình bạn...Lời nói chỉ là ngôn từ sáo ngữ trước nổi mất mát quá lớn đến với bạn ..gíó cuốn đi hôm nay mang đến cho bạn giọt nước mắt nóng của ta vừa rớt rơi trên bàn phím, khi đôi mắt đã nhòa lệ, mà tay vẫn thoăn thoắt type lời chia sẻ , như gửi đến bạn lời ân cần vỗ về, mong bạn bình tĩnh bớt đau buồn. Sống là cõi tạm ..mất đi là trở về ...Rồi có lúc bạn cùng ta cũng sẽ trở về chốn ấy trước sau , sớm muộn !

- Gíó cuốn đi ..để ngậm ngùi nhớ về người cũ, đã hơn một lần gieo cho ta điều đắng cay phụ bạc...Giờ mọi chuyện đã nằm im dưới lớp bụi dầy của quá khứ ...vết sẹo cũng đã liền da, nổi đau cũ trở thành điều thân thiết mà lạ thay ..ta đã quên mất đi điều oán trách, giận hờn xưa . Mới hay ra , cần nên có một tấm lòng thoáng đạt để ngộ được chân lý nhiệm mầu của hai chử duyên số...vì có duyên mà không nợ, thì nên chi chuyện buộc trói đời nhau ?

-Gíó cuốn đi ..để nhớ về người bạn cũ, chắc bạn đã quên rồi, nhưng ta còn nhớ mãi. Kỹ niệm là bóng dáng của quá khứ đậm mầu trong lòng. Hồi xưa bạn thường nói .." mắt nhỏ không sâu nhưng sao nhớ dai chi lạ " ừ thì mắt ta nông cạn , nhưng trái tim ta thì đầy ăm ắp ngăn chứa nổi nhớ nhung. Có những ngày đi học, chia nhau từng món quà vặt chả là gì trái ổi, miếng bánh, miếng kẹo, ly nước ..bạn cho ta với tình thương và sự ân cần đầy tế nhị , mà ở tuổi vừa lớn phải khéo xử sự lắm cộng thêm tình thương bạn chân thật mới có thể xóa được cho ta nổi mặc cãm tủi buồn của kiếp con nhà nghèo.


-Gíó cuốn đi ...để nhớ về những hiễu lầm, những lời nói đắng cay mà ta nhận chịu...không có lúc biện minh. Bởi đời sống là muôn vàn điều trắc trở. Ta trở thành " Tắc kè hoa " như để che giấu những lần cái tôi , cái ta đáng ghét. và cũng như xóa bớt cho ta nổi mặc cảm dậy sóng trong lòng. Ở buổi tối quạnh quẽ, khi lời nhạc chập chùng mang mang điệp khúc " Hãy yêu ngày tới ..dù quá mệt kiếp người ..còn cuộc đời ta cứ vui .." Cười lặng lẽ trong đêm ...mà để gió cuốn trôi đi điều phiền muộn áo cơm . Ngày mai ..thôi đừng vội lo toan, bởi còn cuộc đời, còn đời sống và những hệ lụy chung quanh..ta còn phải vui để sống.

Chào bóng đêm, chào buổi sáng, chào ta cái bóng lặng lẽ nhỏ nhoi đang lầm lũi đi cho trọn nốt kiếp người mà tự nhủ..Hãy để gió cuốn đi tất cả " !



( Đăng lại ở : http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=5633&LOAIID=21&LOAIREF=1&TGID=1131 )

Giữa hai đường sinh tử


Maria Nguyễn Xuân Mai Hân
3/11/1972- 9/19/2009

Chỉ một lằn ranh nhỏ, mong manh thôi giửa hai đường sinh tử ..Con sẽ bước qua trong một giờ nữa , trong một ngày nữa hoặc ngay sau phút nầy. Hỡi Bé yêu thương của cô !

...Cô đã thấy sức tàn phá mãnh liệt của những tế bào ung thư đang tàn phá trong thân thể gầy guộc của con nằm dán sát trên giường bệnh, trên tàn hơi mệt nhọc đau đớn của con trong giây phút sắp lìa đời..Trong tâm thần hoảng loạn nhưng tình mẫu tử vẫn không làm con quên để gọi tên mấy đứa con nhỏ của con. Con nắm tay ba con thật chặt bảo đừng bỏ con , con sợ lắm... Con dẫy dụa , đau đớn chống chọi với lưởi hái thần chết đang luẩn quẩn bên con

..Và con làm cô đau đớn , đau đớn tột cùng. Nổi đau xé lòng mà trong cuộc đời của cô chưa từng nếm trãi.... Có lẽ chỉ khi bước qua lằn ranh của tử biệt, quay ngoáy lại nhìn , con mới biết cô thương con đến dường nào hỡi Bé của cô.

10:40
Tàn hơi cuối cùng sau khi thở hắt. Con bước qua một cõi khác ..Giờ cô mới nhìn rõ và cảm nghiệm được câu " Chết mà không nhắm mắt "

Con nhắm mắt làm sao nỗi, khi con chỉ mới 37 tuổi , bỏ lại 3 đứa con còn quá nhỏ và một gia đình nhỏ đã chia ly tan tác trong thời gian con ủ bệnh...
Con nhắm mắt làm sao nỗi, khi con là chị lớn trong gia đình với bao nhiêu trách nhiệm , bao nhiêu sự lo toan cho cha già mẹ yếu, em thơ

Cuộc đời còn dài quá cho một năm bốn mùa nơi con ở : Bỏ lại tấm thãm hoa hồng từ trên máy bay nhìn xuống vào mùa xuân của Portland . Con bỏ lại nắng hè rực rỡ. Con bỏ lại những cơn mưa dai dẵng của xứ sở hoa hồng mùa thu, và con bỏ lại mùa đông ãm đạm xám xịt tuyết rơi lất phất trên sườn đồi nhà con hiu quạnh .

Cuộc đời còn dài quá cho một đời người có mặt trên trái đất nầy. Con bỏ lại vạt nắng bình minh long lanh trên vệ đường mỗi sáng lái xe đưa mấy đứa con đi học ...Con bỏ lại sự tất tả vào sở làm với miệng cười chào đồng nghiệp "Good Morning " Cuộc đời tuy nhọc nhằn lắm với giờ lunch nuốt vội , và nỗi cay đắng với những bài test felt ..nhưng ai đếm được niềm vui khi hoàn tất một project có chất xám và mồ hôi của con đổ ra trên thành quả đó

Cuộc đời còn dài quá cho con với buổi chiều về nhà, lại tất bật với thiên chức làm mẹ bận bịu lo toan..Chăm chút đứa nầy ,phân xử đứa kia, bế con bé út vòi vĩnh ..hôn lên má bầu bĩnh của các con bằng nụ hôn thương yêu người mẹ...

Cuộc đời dài quá cho cuối tuần, Bé của cô chở con về thăm ngoại." Ba đi bác sĩ chưa " ..." Má xem hết bộ phim đó chưa " .." H à , có jobfair bên Downtown ..em đã search chưa ? .. " Tuần nầy H với M đã về nhà chưa ..hay lại làm Overtime nữa ?"

Cuộc đời dài quá cho cuối tuần diện đẹp đi lễ , đi shopping, cho chuyện đi chợ, nấu ăn, sinh nhật, party, meeting..travel..và những cú phone buôn chuyện của đàn bà con gái...

Cuộc đời còn dài quá cho những nhớ nhung , giận hờn , buồn tủi , sung sướng , vui mừng , đau đớn , nhói lòng và tủi phận

...Giờ thì con khép cửa lại với đời sống nầy, ngoảnh mặt ra đi bước vào thế giới mà con rất sợ ..No choice!!! Phải không Bé của cô ?

Trên cáo phó hôm nay, cô đọc được " Maria NXMH hưởng dương 37 tuổi "
Cô ở lại , ngó con ra đi mà quặn lòng ...Nắng sáng nay vẫn long lanh con à.. Đã vào thu, nhưng trời Portland chưa mưa vội

Con bé út bí bô giọng ngọng nghịu hỏi "Mẹ H đâu?"
.....Đâu ai nỡ nói " Mẹ cháu đi xa rồi."
Không ai nói ra sự thực đó, vì tin rằng con còn luẩn quẩn đâu đây
Ngoái nhìn , ứa nước mắt, bất lực. Bởi mắt con chưa khép, nuối tiếc!!!


Quà tặng cuộc đời xem ra ngắn quá cho con.
Hỡi bé của cô !!!
Cô cháu mình , thôi chia tay nhau từ đây !

(Đăng lại ở : http://art2all.net/tho/vutramy/giuasinhtu.htm )