Lâu quá rồi mình mới lại viết blog, cảm giác cũng không khác lần đầu là mấy, và mình có thể khẳng định không đâu mình có thể giãi bày thoải mái như blog, haiz, đúng là nói thừa.
Đến bản thân mình cũng không thể tưởng tưởng được mình lại có 1 tháng 3 như thế này, với 1 sê ri các việc chẳng tốt đẹp gì đến và ... chưa đi
Thời tiết khó chịu quá khiến nhiều người ốm, và đương nhiên một đứa như mình không nằm ngoài list bệnh nhân rồi, và qua đợt này mình trở thành fan ruột của chị dược sỹ gần nhà. Tính đến hum nay thì mình ốm phải được, bao nhiêu nhỉ, cũng chả nhớ, chắc không thể dưới 1 tháng được. Mà sao lần này ốm ghê thế chứ, cảm có, cúm có, sốt có(nóng, rét không biết đường nào mà lần), đâu đầu điên đảo có, không tính những triệu chứng phụ như ho, sổ mũi, đau họng, đau người...Chai rượu của bố được mẹ dùng một nửa để oánh gió rồi, đỡ phải uống nhé. Hy vọng từ hôm nay sẽ khỏi hẳn

Lại nhắc đến bố, sao lúc nào bố cũng làm con buồn nhỉ? Nói ra thì dài mấy bài blog, type đến sáng, chả dại. Mà con cũng chán nói về bố lắm rồi, nhưng bố đâu có nhận ra con cần gì, đâu cảm nhận được con đang nghĩ gì, đâu thấy được con đang sống ra sao, đâu bên cạnh khi con cần, đâu có chung quan điểm với con, mà thôi cái quan điểm bỏ sang một bên, con không cần, mà có cần cũng không bao giờ được. A là con, B là bố thì có lẽ A giao B = rỗng bố nhỉ. Bố giờ đang sống theo một cách bố cho là đúng, uhm thì bố có suy nghĩ của riêng bố - người "phiêu bạt" cả cuộc đời và giờ về với cội nguồn, được, con không muốn phản đối, nhưng mẹ cần bố lắm, ít nhất trên phương diện tình cảm. Có chồng mà như không có thì còn gì lạnh hơn với một người phụ nữ nhỉ, chắc bố đến n năm sau sẽ tìm ra câu trả lời(điều kiện của n là n<1000). Còn nhiều điều lắm lắm con muốn nói, nhưng thôi trên hết con bỏ qua, thế thì bố phải biết chứ. Cuộc đời cứ có chữ "nhưng". Nhưng bố đã, một phương diện nào đó, bỏ mẹ con con lại nhưng vẫn muốn điều khiển từ xa. Con muốn tháo pin của cái điều khiển ấy ngay khi có thể, để mẹ không còn những đêm mất ngủ, để mẹ không còn khóc một mình nhưng tai con thính lắm, để mẹ không còn phải nín nhịn khi về quê, tươi cười cho bà ngoại thanh thản tuổi già, và cũng để con không phải nghe mẹ ca thán n ngày trong tháng(điều kiện của n: n>30). Con - 1 đứa con cũng bình thường như bao đứa trẻ khác cần sự yêu thương của mẹ(cái này con khẳng định con có nhiều lắm), và sự vỗ về của bố(con không dám đặt ẩn nữa vì sợ ra kết quả quá nhỏ và lẻ). Bố mới tắm cho con 1 lần nhỉ, 1 lần đưa con đi khám ở gần nhà nữa. Con biết ơn vì điều đó, nhưng, thôi không nhưng nữa, và cũng không muốn nói về bố nữa.
Mình lại nhầm. Dạo này mình sao vậy nhỉ?? Làm cho mẹ lại nhầm nữa rồi, lần này số tiền to quá khiến mình hơi run tay. Thế là bây giờ mỗi lần làm mình thật hãi, luôn lo lắng không biết có nhầm lấn gì không. Mình ghét cảm giác này.

Và tháng 3 cũng không phải là một tháng thành công với việc dạy dỗ. Haiz, chắc mình thoải mái quá nên các em lên mặt rồi. Chúng nó còn dám cãi mình nữa, 2 em nghỉ học, nhưng không sao lại có 1 cơ số em khác thế chỗ. Nhưng so với tất cả các lớp thì lớp 2 làm mình thật ái ngại, mình dạy quá nhanh chăng, hay thế nào mình cũng không rõ. Haiz, các bài giảng của anh 2 và toán 2 thật lung tung. Chán, và không muốn nói nữa.
Và tháng 3 cũng là tháng sinh nhật mình. Cho mình haiz nốt phát cuối chốt hạ. Thường thì sinh nhật nào của mình cũng buồn, nên cũng quen rồi. Nhưng năm nay "vài người" làm mình điên nữa!@#$%$%^^$#