Skip navigation.

Log in | Sign up

photo of VietC

VietC

Live 2B admired

STICKY POST

Welcome to my blog

Bạn là người ghé thăm blog của VietC thứ

Read more...

HaUI.Radio số 1 - Trải nghiệm mới


http://hauionline.com/showthread.php?t=38620

Chưa bao giờ một chương trình lại làm trong thời gian "trâu bò" như thế. Duyệt kịch bản trong 1 ngày(nói thế thôi, mỗi ngày mấy phút gộp lại đấy!), thu âm trong 2 lần x 30min = 1h. Hoàn thành khâu kĩ thuật chỉ trong 2 ngày.

Đây thực sự là trải nghiệm thú vị nhất mà mình từng có. Có thế mới thấy trên sân khấu và trong phòng thu khác nhau thế nào, thế mới biết mình còn phải cố gắng nhiều lắm, thế mới hiểu sự khó khăn của công việc. Keep dreaming! Muốn tiếp tục để được cố gắng, muốn cố gắng để thấy cuộc sống ý nghĩa, muốn lắm...

I miss U so.

Cả nhà ốm. Bố tai nạn, đau tay :cry: Mẹ viêm dạ dày, đau bụng :ko: Mình dầm mưa, đau đầu :yuck:

Exhausted cũng ko phải vì thế! Thật đúng với con người mình khi nói busy là happy. Nhưng mình đã quá tham chăng khi muốn happy quá mức: So busy. Trong những lúc thế này,


I miss U. Tớ nhớ mọi người lắm. Nhớ những hôm 6 đứa làm việc cùng nhau. Nhớ sự quan tâm của mọi người mỗi khi có dịp đặc biệt rằng: "Lần này bọn mình định làm j đấy?". T khao khát, và cũng ko quá khi nói khao khát ấy đến mức cháy bỏng được quay về 3 năm về trước. Để ko phải đơn độc: tự nghĩ, tự làm, tự chi, tự lo.... Những dịp như thế này, còn đâu cộng sự, còn đâu những người hiểu ý mình

I miss U. Tớ rất nhớ mọi người. Nhớ sự tò mò, háo hức khi thấy bọn tớ thì thụt. Tớ cũng vô cùng nhớ những ánh mắt, nụ cười ấy. Tớ khao khát, và chắc chắn đó là 1 khao khát mãnh liệt được đứng trên bục giảng A9, trở về mái nhà thân yêu, nơi sinh ra mình. Ở một khía cạnh nào đó, ko muốn như bjo.

Hết năm nhất


Gần 1 tháng ko viết blog rồi, cũng nhớ blog ghê gớm. Hôm nay quay lại, Vc “quyết tâm” viết ra entry này. Chắc ko entry nào lại được xào nấu lâu như cái “Hết năm nhất” này. Vì cùng 1 nội dung mà 1 loạt bản nháp viết ra rồi để đấy, cũng có khi mất bao công type ra nhưng click post thì lỗi :cry: cộng thêm 1 seri title kèm theo. Kiểu viết thì vô đối: bài thì hài hước, bài thì tâm trạng. Cuối cùng ra lò đúng vào ngày trước khi đi học 2 ngày(lại 2 này^o^). Lần nháp cuối cùng này Vc sẽ tổng kết lại những cái nhất trong năm 1 (hình như thống kê là nghề trong tương lai của mình thì phải,hic).
Vui nhất: Cái này kể sơ sơ thôi, để dành cho bài tổng kết năm, hì. :D Vui nhất có lẽ là sở trường thoả mãn được sở thích. Có ai đã nói là điều thú vị nhất trong cuộc sống là khi khả năng đáp ứng được mong ước nhỉ? Ko nhớ nữa, chỉ biết trong năm vừa rồi mình có nhiều cơ hội được tham gia các hoạt động, quan trọng hơn là mình đã làm tốt. Vui!
Ý nghĩa nhất: Tiền. Ai chả thích tiền. Có những thứ ko thể mua được bằng tiền mà phải mua bằng rất nhiều tiền mà. Được cầm trong tay số tiền mà mình kiếm ra thực sự là ý nghĩa nhất. Mặc dù hơi khiêm tốn nhưng công việc này cũng thuộc sở trường nên ko muốn bỏ. Ý nghĩa!
Tâm trạng hay có nhất: Phải nói thế nào nhỉ? “In the middle of nowhere”<=Vc ấn tượng mãi với cụm từ này của anh Sky trên báo HHT. Chưa một giây phút nào mình ko thích bận rộn cả nên khi nào, à ko, bất kì khi nào 24h ko được sử dụng hết là mình lại rơi vào trạng thái “in the middle of nowhere”. Những lúc như thế là mình lại nghĩ nhiều. Nghĩ xem mình đã làm được những gì, nên làm gì tiếp theo, phải làm sao để bận rộn trở lại, phải đi đường nào mới đúng, phải sống ra sao để hoà nhập nhưng ko hoà tan. Và y như rằng mỗi khi như thế mình lại nhìn sang 2 bên xem bạn bè mình đang ở đâu? Họ làm nhiều thứ hơn mình tưởng nên đã sốt ruột rồi lại thêm phần nôn nóng. Somewhere?
Điều khiến Vc suy nghĩ nhiều nhất: đây là điều mà Vc muốn chia sẻ nhất trong entry này. Vào một ngày cuối năm, khi cái cảm giác lâng lâng mùi vị chiến thắng vẫn chưa hết hẳn thì cô chủ nhiệm cho về mo luôn! Những bạn thi lại hỏi: “Thưa cô, học khối D trường mình có khác với k.D trường khác ko?” Ngay lập tức như được lập trình sẵn và chuẩn bị lên thuyết trình, cô nói: “Đương nhiên rồi! Học k.D Công Nghiệp hoàn toàn khác với học k.D Hà Nội hay QG. Đáng nhẽ các em phải ý thức được điều này khi vào trường mình chứ. Khoa mình là một khoa mới, còn non trẻ nên đương nhiên bằng của các em sẽ ko được đánh giá cao rồi. Với lại trường khác họ có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với người bản ngữ. Trường mình chỉ có những khoa đào tạo hợp tác quốc tế mới được như thế thôi.” Hix, ốc nhồi, ốc bươu vàng~o~ Bạn có tưởng tượng được con j có mắt mở lớn hơn ko? Cô hơi trững lại: “Việt có thi lại ko em?”… Ko-said by em! Thế là cô nhìn mình với ánh mắt “cô tưởng em thi lại” rồi vớt lại câu cuối: “Thực ra các em là những khoá mới nên CHẮC LÀ sẽ có những hỗ trợ từ khoa và cho dù ở đâu nếu em giỏi thì em vẫn có thể thành công cơ mà!” Haiz, chỉ có thể tặc lưỡi! Hôm đó cô còn tâm sự(đúng chuyện mình nghĩ nữa chứ) Con người ta lúc trẻ sẽ có những ước mơ hoài bão vô cùng cháy bỏng. Nhưng nếu khoảng thời gian đó mà ko thực hiện được thì nhanh chóng nguội dần. Mình có ước mơ, và vẫn đang mơ ước cháy bỏng. Chỉ có điều giờ này, mình phải làm j để tiếp tục giữ khao khát đó, lấy j để nuôi ước mơ đây? Suy nghĩ!

Sang năm 2 rồi, mình lại có một kế hoạch như bao năm qua. Nó ko hoành tráng như mọi năm nữa mà cụ thể hơn, thu hẹp hơn. Mình sợ sẽ ko thực hiện được lắm vì nếu ko thực hiện được thì năm 2 chả có nghĩa j với mình khi quyết tâm ở lại Công Nghiệp cả. Vc ko còn giữ được nhiệt huyết vốn có rồi

Vui!

,

Lâu lắm rồi ko có một bài ngắn củn như kiểu "Rùa mát". Entry này gồm 2 ý nhỏ(nghe như kiểu đang phân tik văn ý nhỉ?!?!?)
1. 8h18' ngày 24.9.2009 <= phải ghi giây phút này vào lịch sử :D Hôm đó diễn ra chương trình "Chào tân HSSV 2009". Phải mất một tháng trời chuẩn bị công phu, Vc và các anh chị bỏ bao công sức vô chương trình này. Nào là sàng lọc văn nghệ, đi xin tài trợ(nhục ko thể tả), dựng sân khấu, hậu cần, vv và vv... Thế rồi: :cry: 8h bắt đầu chương trình, 8h15 sét đánh ngang trời :yikes: 8h18 mưa như ko thể to hơn <-vỡ chương trình(à quên nói là chương trình tổ chức ngoài trời!)

2. Tháng 10 này bắt đầu trở lại với xe buýt! Hic, ko tả chắc mọi người cũng hình dung được! 3 chuyến bon chen, 1h30 mới tới được trường, 5h15 am đã đi rồi, mùa đông chắc die.

Chuyện về một bài hát



Tôi biết bài hát này cách đây 1 năm. Qua 1 năm đó,chưa có ngày nào tôi ko nghe nó và nhún nhảy theo. Và cũgn chưa có bài hát nào làm được như thế. Đó là NOBODY-WGs. Chỉ có thể phát biểu vài từ như thế này: nhạc hay, lời ổn,vũ đạo wa' chuẩn, biểu diễn pro... Sau đây là một collection và những suy nghĩ của VC về chúng

Read more...

Miss Công Nghiệp-Tường thuật

Từ vòng loại của các khoa,45 thí sinh bắt đầu vào vòng sơ khảo đầu tiên. Sau đó 21 thí sinh xuất sắc được lựa chọn vào vòng bán kết. Ở vòng này,các thí sinh đã biểu diễn phần thi tài năng,để tiếp tục chọn ra 11 thí sinh vào đêm chung kết,và...

Read more...

234_A9's memory


Hôm nay 23-4,chắc ko có ai nhớ là ngày gì đâu nhỉ,ngay cả những người nghĩ ra nó.

HAPPY A9 BOYS' DAY!!

Lâu wa' rồi nên ko rõ hum đấy tổ chức cái gì, kí ức chỉ còn đọng lại bài Chào buổi sáng.Một lần nữa happy a9 boys' day
!!
!^^

Nơi nỗi sợ bắt đầu...


Lạ thật. Uh đúng là lạ thật. Trong bước 1 của cái mà Vc gọi là chiến dịch E=MC2, mình phải đạt được tất cả những thành công của 3 năm cấp 3 trong năm thứ 1 cua đh. Phải cố gắng. Phải tự tin. Thậm chí phải dành giật. Thế mà một đứa tự sướng, hay phô trương, trơ sân khấu, ko biết ngại như mình lại sợ!!!
Cụ thể là, bằng cách nào đó, Vc phải chớp lấy cơ hội(hoặc tự tạo ra cơ hội) để dc dẫn c.trình. Và quả nếu được như vậy thì Vc sẽ hết mình như chưa bao giờ được hết mình(thực ra lúc nào chả thế). Sau thành công(vang dội) tại Let's go, Vc được biết tới, dc mọi người chú ý. Tận dụng điều đó, cuộc điện thoại ngắn ngủi với phó bí thư đoàn trường đã cho Vc cơ hội dẫn chương trình sơ khảo miss Công nghiệp(^^). Lẽ thường, khi muốn cái gì mà được đáp ứng thì vui mừng đúng ko? Nhưng hôm nay xuống Vp thầy nói:"T7 này mày dct sơ khảo rồi t2 tới dẫn luôn robôcon cho thầy nhé" Thế là thế nào nhỉ? Hạnh phúc x2 à? Mà bạn biết hpx2 là gì ko? Là áp lực, là bất ngờ và là nơi nỗi sợ bắt đầu!!!
Nhỡ đâu ko dẫn dc như ngày xưa thì sao? Và đây lại là the first time, nếu ko tốt thì chiến dịch coi như tới trang mục lục! Chủ quan là thế, còn khách quan, vòng sơ khảo này rất là...sơ khảo. Ko được đầu tư kỹ lưỡng,ko âm thanh, ko ánh sáng, ít(hoặc tệ nhất là ko) khán giả. Haizzz, thế đấy. Lại còn chưa kể vụ mình ko có kịch bản chương trình vì chương tình ko có kịch bản!!! Mình ko có bản thông tin cá nhân của các thí sinh vì bản đăng ký rất hình thức của nhà trường in ra, nên các thí sinh cũng ghi hình thức nốt!~.~ Ai cũng nói thích ăn ngủ đọc sách nghe nhạc. Phần năng khiếu thì hát là chính(trong khi ko có nhạc!! chẹp chẹp) Đấy,ngần ấy thứ tạo nên nỗi sợ. Quả này Vc mà thành công,chỉ cần 1 in 2 thôi thì Vc sẽ tổ chức sn to như chưa bao giờ dc to

Thử thách mới


Hôm qua, khi đang thịt gà :chef: , thầy bí thư gọi: "Em đang ở đâu đấy?". Sau một hồi tung hứng và chém gió, thầy kết luận một câu: "Chiều lên trường dẫn cho thầy lễ tốt nghiệp CĐ khoá 8 nhé".


Đùa à, mình thì đang nhếch nhác thế này, kịch bản thì ko có, ack. Vậy là một lần nữa mình ko được ăn bữa cơm chia tay chị một cách trọn vẹn. 12h15 lên đường, 12h45 ở Diễn =>Bục xăm(hay là săm nhỉ,hix). Khỏi phải nói, thầy bảo 1h bắt đầu, lo quá! 1k5 lão già mới vá cho mình xong, 10k rũ áo ra đi. Đến trường lúc 1h15, ...chả có bóng ma nào, hội trường vẫn đóng! VC chờ đến 1h30, thầy mới đến đưa chương trình. Nhục hơn nữa là đấy mới là kịch bản chương trinh(ko có lời dẫn như thầy đã nói). Xem xét 30m, chương trình bắt đầu!
"Chào cờ, chào! Quốc ca"<= Lâu lắm mới làm những chương trình kiểu này. :sing:
Nhìn chung mình thấy mình làm cũng ổn, mấy cô trong khoa đều khen cả, mấy chị ngồi dưới, lúc lên nhận bằng cũng khen, nhưng ai cũng đệm thêm câu:"Ko được chuẩn bị thì ntn là ok rồi". That means "còn nhiều lỗi!". Nhìn lại thì VC thấy nếu ko có 3 lỗi sau thì mọi người sẽ ko đệm câu đó:
-1 là nói quá nhanh. Biết sao được, cứ cái j mình đọc lần đầu cũng thế
-2 là...đọc nhầm tên. Cái này mới nhục này. Có một chị nào đấy tên Hoan, mình đọc là Ho, hix. Nhưng tại danh sách in như thế nên ko đỡ được, mọi người cười như chưa bao giờ được cười, và mình thì ko biết sửa như thế nào, vì đâu có biết tên đúng là j. Cuối cùng mình chọn giải pháp: Silent! Trơ sẵn rồi nên mình im luôn, vờ như ko có chuyện j xảy ra, và nhanh chóng chuyển sang danh sách kế tiếp
-3 là...cái này thì chả biết nói thế nào. Mình thấy bình thường, nhưng các thầy cô nói ko được! Chả là cả khoá được 1 Giỏi thì mình ko nhấn mạnh, còn lại ko bít bao nhiêu người TB-khá thì mình cứ đọc đi đọc lại chữ TB-khá. Thì nhiều HS, nhiều đợt lên thì thế thôi, các cô cứ nói mình nhấn mạnh, haiz.
Nhưng cuối cùng buổi lễ cũng diến ra tốt đẹp như nó phải có. VC vui vì việc mình đã làm được một cái j đó, dù nhỏ.
Tái bút: ông chụp ảnh toàn chụp SV nhận bằng mà ko có cái nào cho mình, :irked:
Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31