CHÀO MỪNG QUÝ KHÁCH ĐẾN VIẾNG THĂM

TÀI LIỆU TÌNH BÁO VỀ VỤ CSVN BÁN NƯỚCMỹ - Hàn cân nhắc các lựa chọn cho tập trận hải quân

Comments

ADMINlytachuong Sunday, July 18, 2010 5:57:04 AM

THÔNG BÁO TỪ ADMIN:
chào mừng thành viên ưu tú II_TuoiTreVietNam_II trở lại!
welcome back:D

Unregistered user Wednesday, September 1, 2010 6:11:25 PM

danchuvn writes: Hà Nội, ngày 26-02-2007 Xin chào toàn thể quý vị trên diễn đàn và tất cả những vị khách quốc tế, những người nước ngoài đang ủng hộ cho cuộc đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền và tự do cho người Việt Nam của chúng tôi. Hiện giờ là 3 giờ 40 phút sáng ngày 26 tháng 2, và chỉ còn hơn 3 tiếng đồng hồ nữa thì tôi sẽ bị công an thẩm vấn tại số 87 đường Trần Hưng Đạo, Hà Nội là trụ sở của công an Hà Nội. Đây là lần triệu tập thứ 4 của công an Hà Nộị, cho giấy triệu tập lần thứ 4 so với lần triệu tập gần đây nhất mà tôi đã kiên quyết không đi thẩm vấn, và rất có thể ngày mai họ sẽ đến áp giải tôi đi thẩm vấn. Đồng thời, tôi cũng xin nhắc với toàn thể quý vị là anh Nguyễn Văn Đài cũng bị triệu tập đi thẩm vấn tại địa chỉ như trên. Tình hình hiện nay của phong trào đấu tranh dân chủ ở Quốc nội hiện đang rất ngặt nghèo, đúng như lời anh Nguyễn Khắc Toàn vừa trình bày. Bởi vì, một trong những người lãnh tụ xuất sắc nhất cho phong trào đấu tranh dân chủ bất bạo động và ôn hoà của chúng ta là Linh mục Nguyễn Văn Lý – đã bị bắt giữ và giam cầm từ ngày 18 tháng 2 cho đến nay. Và đến ngày hôm nay, 25 tháng 2 thì Linh mục Nguyễn Văn Lý đã chính thức bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam khởi tố theo khoản c, điều 88 Bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam là tội tuyên truyền chống phá nhà nước XHCNVN. Ông là một trong những người sáng lập và lãnh đạo của khối 8406, và là người cố vấn và ủng hộ rất tích cực và hiệu quả cho Đảng Thăng Tiến Việt Nam. Vai trò của Linh mục Nguyễn Văn Lý cũng như đạo đức và khả năng chiến đấu của ông thì chúng ta cũng không cần phải nói nhiều. Đó là một tấm gương sáng chói không chỉ được những người yêu chuộng dân chủ tự do và hoà bình của Việt Nam tôn vinh, mà ông còn được cả thế giới ghi nhận bởi những công lao và thành tựu mà ông đã cống hiến bằng cả cuộc đời của mình cho phong trào đấu tranh dân chủ ở trong nước, và là người Cha (linh mục) vô cùng kính yêu của tôi. Tôi là thành viên cuối cùng trong 4 thành viên công khai của Đảng Thăng Tiến Việt Nam được công an triệu tập làm việc chính thức, tính từ sau Tết âm lịch cho đến nay. Và thật sự tôi cũng không đoán trước được cụ thể những việc gì có thể xảy ra với tôi. Nhưng tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam là tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi để đấu tranh, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người Việt Nam. Và Cộng sản Việt Nam đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì là thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi. Tôi không thách thức, nhưng Cộng sản Việt Nam nếu đã hạ quyết tâm thực hiện những hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân Việt Nam và muốn tiếp tục dìm đất nước Việt Nam trong một sự tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về mặt văn hoá kéo dài cho tới tận đời con cháu của chúng ta cũng như của chính người Cộng sản thì tuỳ họ có quyền hành xử với những cái gì mà họ có. Gia đình tôi đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù, nhưng tôi xin khẳng định một lần nữa đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Không ai hơn chính Đấng tạo hóa -Thượng đế đã sinh tôi ra trên cõi đời này nhờ qua một thể xác đó là mẹ tôi và cha tôi, và tôi đã được sinh ra là một con người thì tôi có đầy đủ những nhân quyền cơ bản mà Thượng đế-Đấng tạo hóa đã ban cho tôi, chứ không phải là người mẹ người cha xác thịt đã sinh ta tôi trên đời. Và tôi đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền và tự do cho Việt Nam hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với chính tôi, đối với dân tộc Việt Nam và đối với Đấng tạo hóa đã sinh ra tôi. Những gì mà tôi đã làm được, tuy hết sức nhỏ bé nhưng nếu như từng cá nhân chúng ta tự coi mình là con người mà lại thờ ơ trước số phận chính trị của mình cũng như của dân tộc Việt Nam mà chưa ủng hộ, hay ủng hộ rồi mà chưa tham gia, hay tham gia mà chưa tích cực, xin hãy mạnh dạn, can đảm nói lên tiếng nói của mình. Cộng sản đã hết sức thành công trong một việc làm cho dân tộc Việt Nam sống chìm trong nỗi sợ hãi hàng chục năm trời. Nhưng nếu tất cả chúng ta đều sợ hãi như vậy thì tôi e rằng chúng ta đã sợ quá mức cần thiết. Như tôi đã nói đó, nhập ngục cứu quốc vẫn chưa là điều tội tệ nhất có thể xảy ra. Tôi không nói mình là một tấm gương, nhưng tôi nghĩ rằng nếu như tôi có thể tạm thời nhận một nhiệm sở mới hết sức bất đắc dĩ đó là nhà tù thì tôi mong rằng tại nhiệm sở bên ngoài tức là xã hội sẽ có nhiều những người con Việt Nam tiếp tục những công việc mà tôi còn đang làm. Tất nhiên, trong nhiệm sở mới bất đắc dĩ đó, tôi sẽ cố gắng hết sức để vẫn tiếp tục công việc truyền bá về dân chủ, nhân quyền và đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền và tự do cho người dân Việt Nam. Kính thưa những vị khách Quốc tế, những gì mà quý vị đã ủng hộ, đã lên tiếng để thể hiện sự quan tâm và ủng của quý vị đối với công cuộc đấu tranh của chúng tôi thật sự là vô cùng quý báu, xuất phát từ lương tri của quý vị. Tôi chỉ có thể nói một cách ngắn gọn là tôi tri ân quý vị trong cuộc đời này, nhưng có lẽ nào chúng ta chỉ có thể làm được đến thế!? Thế giới văn minh phát triển về nhân văn, nhân quyền, văn hóa và kinh tế, không lẽ chúng ta chỉ làm được như vậy đối với công cuộc đấu tranh giành nhân quyền, dân chủ và tự do người Việt Nam của chúng tôi!? Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam có đặc điểm mà tôi xin được khẳng định với tư cách là một người dân Việt Nam bình thường và tôi mong rằng quý vị sẽ hiểu được và có thể vận dụng một cách có hiệu quả. Xuất phát từ một cái văn hoá (tôi muốn nói đây là CSVN) thấp kém, một phương pháp đấu tranh hoàn toàn phi nhân đạo, phi nhân bản, là chuyên chính bạo lực vô sản để đàn áp, để trấn áp với một mục tiêu hoàn toàn phi đạo lý, vô chính trị và có thể nói là phi pháp, đó là tập trung tất cả quyền lực lãnh đạo đất nước xã hội vào một nhóm người nhỏ bé và trường kỳ thực hiện thi hành chế độ độc tài. Cho nên tất cả những điều đó đã tạo nên một tâm lý tiểu nhân cho Cộng sản, đó là họ rất kinh sợ trước những áp lực quốc tế, trước những tiếng nói của những đất nước văn minh, những tổ chức nhân quyền thế giới. Tại sao họ lại sợ? Đơn giản họ sợ là tại vì những tiếng nói đó có một sức nặng rất lớn, một ý nghĩa rất là lớn trên trường quốc tế mà bản thân những người Việt Nam của chúng tôi (ở trong quốc nội thì không nói, đúng không ạ?) kể cả đang sinh sống ở những đất nước văn minh và phát triển một cách bất đắc dĩ vì tị nạn Cộng sản chưa thể làm được điều đó. Cho nên tôi rất mong muốn không chỉ trong trường hợp khẩn nguy như hiện nay mà chính giới quốc tế, báo giới quốc tế, cũng như những người có đời sống tâm linh trên toàn thế giới hãy nói lên tiếng nói của mình một cách mạnh mẽ, một cách kịp thời để sau này chúng ta sẽ không có những giây phút phải hối hận rằng chúng ta đã không làm hết sức mình, chúng ta đã không dùng hết sức mình trong khi chúng ta hoàn toàn có thể làm được nhiều hơn để giúp đỡ cho những người dân đang sống ở một đất nước bé nhỏ, nghèo khó và lạc hậu như Việt Nam. Những người dân đó đã chấp nhận những hy sinh về vật chất, về an nguy cá nhân để nói lên tiếng nói lương tri của mình, chỉ mong lấy lại những nhân quyền cơ bản nhất của một con người mà những người đó đã bị chế độ độc tài Đảng Cộng sản Việt Nam không những cướp đi mà còn chà đạp và thủ tiêu hàng chục năm đằng đẳng vừa qua, và sẽ còn tiếp tục, tùy thuộc vào công cuộc đấu tranh của chúng ta mạnh mẽ và hiệu quả đến đâu. Xin cám ơn toàn thể quý vị đã lắng nghe. Tôi xin tạm biệt diễn đàn để chuẩn bị cho cuộc thẩm vấn ngày hôm nay. Một lần nữa tôi xin khẳng định, những việc đàn áp này không làm ảnh hưởng tiêu cực được đến phong trào đấu tranh của khối 8406, của Đảng Thăng tiến Việt Nam, của Liên Đảng Lạc Hồng. Những người nào trong hoàn cảnh bị buộc phải hy sinh chấp nhận những nhiệm sở bất đắc dĩ thì những người khác sẽ tiếp tục đứng lên và gánh vác những công việc còn đang dang dở của chúng tôi. Và xin quý vị hãy lạc quan tin tưởng, biết đâu họ còn làm tốt hơn chúng tôi. Chúng ta hãy cầu Chúa phù hộ cho anh Nguyễn Khắc Toàn, người đang hiện diện tại đây và đã tự nguyện khẳng định, cam kết bằng tất cả lương trị của anh là sẽ tiếp tục công việc này. Tuy nhiên, anh Nguyễn Khắc Toàn cũng chỉ là một cá nhân tại thời điểm hiện tại có mặt thì tôi xin gởi lời tri ân với anh Nguyễn Khắc Toàn. Và lời nhắn gởi của tôi cũng dành cho tất cả những người chiến sĩ dân chủ hòa bình khác còn có khả năng tiếp tục ở bên ngoài để chiến đấu. Một lần nữa tôi xin cảm ơn toàn thể đồng bào người Việt của chúng ta. Vâng, mỗi người một bàn tay, mà bàn tay của tôi còn nhỏ hơn bàn tay của quý vị, Chúng ta hãy góp phần một cách mạnh mẽ, kịp thời hầu mong cho công cuộc đấu tranh của chúng ta sẽ đi đến thắng lợi một cách sớm hơn là những gì mà CSVN hiện nay đang tuyên truyền với một nền dân chủ bố thí, một nhân quyền theo định nghĩa riêng của CSVN, và một nền dân chủ trong vòng tay của satan. Một lần nữa tôi xin khẳng định tôi không bao giờ đầu hàng, không bao giờ thỏa hiệp với CSVN cho dù điều tồi tệ nhất có thể xảy đến. Đối với tôi, đi tù chưa phải là điều tồi tệ nhất. Nhưng cộng sản họ vẫn thường xuyên tuyên bố thông qua những người tay sai là các công an với chúng tôi là đi tù thì dễ thôi. Nhưng họ sẽ làm cho cuộc sống của chúng tôi nếu như không bị đi tù còn tồi tệ hơn là đi tù. Sống thế nào thì sống, vẫn phải giữ lòng tự trọng và lương tâm của mình. Và lương tâm và lòng tự trọng của tôi chứ không phải mẹ tôi, không phải là cha Lý, không phải là anh Đài, những người mà tôi vô cùng yêu mến và kính trọng, mà chỉ có lương tâm và lòng tự trọng của tôi nói với tôi rằng: không bao giờ đầu hàng. Một lần nữa, xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe. Hà Nội, ngày 26/2/2007 Lê Thị Công Nhân ****** Đôi Nét Về Luật Sư Lê Thị Công Nhân ****** ĐỒNG BÀO ƠI… MAU ĐỨNG LÊN PHÁ XIỀNG GÔNG..... HÃY LẤY LẠI MÁU CỦA ÔNG CHA ANH EM CHÚNG TA ĐÃ ĐỔ XUỐNG VÌ BỌN THAM Ô, BỌN ĂN CƯỚP ĐỒNG BÀO ƠI!!! Hỏi thử một mình tên Lê đức Anh 30 năm nay làm gì để có thể có tiền đến 2 tỉ 215 triệu đô la? Tiền này từ đâu đến....Lê đức Anh có đổ mồ hôi hay không? Hay tiền ăn cướp của nhân dân Việt nam. Nghe nói tập đoàn lãnh đạo cộng sản tại Việt Nam đã có rất nhiều tỷ phú và triệu phú đô-la. Điều ấy có thật hay chỉ là tin đồn. Ở Mỹ, cộng đồng người Việt của chúng ta không có được nhiều tỷ phú, mà ở Việt Nam lại có thể có nhiều tỷ phú? Theo một thống kê từ bên Pháp, thì quả thật đám lãnh đạo Cộng sản trong nước đã có rất nhiều tân tỷ phú, tân triệu phu,ù mặc dù họ chưa bao giờ là những đại doanh gia hoặc những chủ nhân của đại công ty nào. Họ chỉ là những cán bộ cao cấp, những thành phần ăn trên ngồi trước của chế độ. Họ buôn bán, kinh doanh những gì mà mau giầu có với những tài sản kếch sù như thế? Xin thưa rằng: họ buôn dân, bán nước. Họ bán đất đai, sông biển, núi rừng, biên giới cho ngoại nhân. Bản danh sách dưới đây là máu và nước mắt toàn dân Việt, kẻ chết trên rừng, kẻ chết biển Đông, kẻ chết trong tù......Đây, danh sách những tân tỷ phú, triệu phú Việt Cộng: CSVN tham nhũng kinh khủng như vầy. Hãy xem lại những số tiền khổng lố của những tên quan chức CSVN. Làm sao chống tham nhũng khi CSVN là những tên tham nhũng chưa từng thấy trong lịch sử. Lê Đức Anh: Cựu Chủ tịch nhà nước CSVN 2 tỷ 215 triệu USD Trần Đức Lương: Chủ tịch nhà nước 2 tỷ 100 triệu USD Phan Văn Khải và con trai trên 2 tỷ USD Nguyễn Tiến Dũng: Đệ nhát Phó Thủ Tướng 1 tỷ 780 triệu USD Nguyễn Văn An: Chủ tịch Ban Chấp Hành Trương Đảng CSVN 1 tỷ 70 triệu USD Lê Khả Phiêu: Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 430 triệu USD Nguyễn Mạnh Cầm: Phó Thủ Tướng 1 tỷ 350 triệu USD Võ Văn Kiệt: Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 15 triệu USD Nông Đức Mạnh: Chủ Tịch Quốc Hội 1 tỷ 143 triệu USD Phạm Thế Duyệt: Uỷ viên Thường vụ Thường trực TW Đảng 1 tỷ 773 triệu USD Đỗ Mười: Cựu Tổng Bí Thư CSVN 1 tỷ 90 triệu USD Nguyễn Thị Xuân Mỹ: Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Kiểm Soát 417 triệu USD Thích Trí Tịnh: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch, TW GHP 250 triệu USD Nguyễn Tiến Dũng: Đệ nhát Phó Thủ Tướng 1 tỷ 780 triệu USD Trần Ngọc Liễng: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 900 triệu USD Hoàng Xuân Sính: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 784 triệu USD Lý Ngọc Minh: Uỷ viên UBTW MTTQVN 750 triệu USD Nguyễn Đình Ngộ: Chủ tịch UBMTTQ 656 triệu USD Võ Thị Thắng: Phó Chủ tịch Trung ương HLHPN 654 triệu USD Ma Ha Thông: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 590 triệu USD Nguyễn Đức Triều: Chủ tịch TW Hội Nông dân VN 590 triệu USD Trần Văn Quang: Chủ tịch Hội Cựu chiến binh VN 587 triệu USD Nguyễn Đức Bình: Giám Đốc Viện Quốc Gia TPHCM 540 triệu USD Vương Đình Ái: Phó Chủ tịch Uỷ ban ĐKCĐVN 512 triệu USD Hoàng Thái: Thường trực Đoàn Chủ tịch 500 triệu USD Nguyễn Thị Nữ: Chủ tịch UBTW MTTQVN 500 triệu USD Nguyễn Tiến Võ: Uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD Nguyễn Văn Huyền: Nhân sĩ thành phố HCM 469 triệu USD Nguyễn Xuân Oánh: Kinh tế Thành phố HCM 469 triệu USD Phạm Thị Trân Châu: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 469 triệu USD Thích Thiện Duyên: Giáo hội Phật giáo QN ĐN 469 triệu USD YA Đúc: uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD Hà Học Trạc: Chủ tịch UBTW MTTQVN 400 triệu USD Hoàng Quang Đạo: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 390 triệu USD Lê Hai: Tổng cục chính trị QĐNDVN 390 triệu USD Lê Truyền: Uỷ viên Ban Thường trực 390 triệu USD Lý Quý Dương: Dân Tộc Dao tỉnh Hà Giang 390 triệu USD Phạm văn Kiết: Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc 390 triệu USD Vương Đình Bích: Uỷ viên UBTW MTTQVN 390 triệu USD Trần Đông Phong: Thường trực UBTƯMTTQVN 387 triệu USD Trần Văn Đăng: Uỷ viên TƯ Đảng, Tổng Thư ký 364 triệu USD Hoàng Đình Cầu: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD Lý Chánh Trung: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD Ngô Bá Thành: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD Trương Thị Mai: Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam 300 triệu USD Hồ Đức Việt: Bí Thư thứ nhất TW Đoàn TNCS 287 triệu USD Lâm Công Định: Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD Ngô Gia Hy: Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD Trần Văn Chương: Chủ tịch Hội người Viẹt Nam 287 triệu USD Trương Văn Thọ: Bác sỹ, dân tộc Chăm 287 triệu USD Đỗ Duy Thường: Vụ Trưởng vụ Dân chủ pháp luật 280 triệu USD Đỗ Tấn Sỹ: Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 280 triệu USD Lê Văn Triết: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD Lương Tấn Thành: Giáo Sư Bệnh viện Bạch Mai 280 triệu USD Nguyễn Phúc Tuần: Uỷ viên UBTW MTTQVN 280 triệu USD Phạm Thị Sơn: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD Lê Bạch Lan: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 269 triệu USD Nguyễn Văn Vi: Uỷ viên UBMTTW 269 triệu USD Trần Thoại Duy Bảo: Uỷ viên UBTW MTTQVN 269 triệu USD Vũ Oanh Lão: thành cách mạng 269 triệu USD Nguyễn Thị Nguyệt: Cao đài Ban Chỉnh tỉnh Bến Tre 264 triệ USD Bùi Thái Kỷ: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 257 triệu USD Hoàng Hồng: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 257 triệu USD Lưu Văn Đạt: Tổng Thư ký Hội Luật gia Việt Nam 257 triệu USD Nguyễn Công Danh: T P. Hồ Chí Minh 257 triệu USD Nguyễn Túc: Uỷ viên Ban Thường trực 257 triệu USD Nguyễn Văn Bích: Uỷ Ban Kế hoạch Nhà Nước 257 triệu USD Hoàng Việt Dũng: Giám đốc Công ty TNHH 256 triệu USD Phan Quang: Hội nhà báo Việt Nam, Uỷ viên UBMT 256 triệu USD Vưu Khải Thành: Tổng công ty hữu hạn BITIS 256 triệu USD Cao Xuân Phổ: Viện Đông Nam á 254 triệu USD Chu Văn Chuẩn: Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 254 triệu USD Đăng Thị Lợi: Chủ tịch Hội Thân nhân Việt kiều 254 triệu USD Hoàng Văn Thượng: Đại tá, Anh hùng quân đội 254 triệu USD Lê Quang Đạo: Trung ương Mặt trận Tổ quốc N 254 triệu USD Lợi Hồng Sơn: Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD Lý Chánh Trung: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 254 triệu USD Ngô Ngọc Bỉnh: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD Nguyễn Kha: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD Nguyễn Văn Hạnh: Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD Nguyễn Văn Vĩnh: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD Đinh Thuyên: Chủ tịch hội người mù Việt Nam 250 triệu USD Đoàn Thị ánh Tuyết: Thượng tá, Anh hùng quân đội 250 triệu USD Lê Thành: Phó Chủ tịch Thường trực 250 triệu USD Mùa A Sấu: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 250 triệu USD Trần Kim Thạch: Uỷ viên UBTW MTTQVN 250 triệu USD Lê Ngọc Quán: Mặt trận Tổ quốc tỉnh Vĩnh Phú 249 triệu USD Nguyễn Quang Tạo: Chủ tịch liên hiệp các hội hoà bình 249 triệu USD Nguyễn Văn Thạnh: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD Thào A Tráng: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD Trần Khắc Minh: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 229 triệu USD Lê Minh Hiền: Thường trực UBTƯMTTQVN 215 triệu USD Hà Thị Liên: Thường trực UBTƯMTTQVN 214 triệu USD Ama Bhiăng: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Âuu Quang Cảnh: Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD Bế Viết Đẳng: Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD Đàm Trung Đồn: Đại học Tổng hợp Hà Nội 200 triệu USD Đặng Đình Tứ: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Đặng Ngọc Bân: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Đinh Công Đoàn: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Đinh Gia Khánh: Viện Văn học dân gian 200 triệu USD Hà Phú An: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Hoàng Đức Hỷ: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Lâm Bá Châu: Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 200 triệu USD Lê Văn Tiếu: Việt kiều tại CHLB Đức 200 triệu USD Lương Văn Hận: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Nguyễn Văn Tư: Chủ tịch Hội Công Thương 200 triệu USD Phùng Thị Hải: Giám đốc Công ty TNHH Thuỷ Sản 200 triệu USD Rơ Ô Cheo: Dân tôc Gia Lai tỉnh Gia Lai 200 triệu USD Sầm Nga Di: Dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An 200 triệu USD Thích Đức Phương: Thừa Thiên Huế 200 triệu USD Thích nữ Ngoạt Liên: Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD Trần Hậu: TWMTTQVN Trưởng Ban Nghiên 200 triệu USD Triệu Thuỷ Tiên: Dân tộc Nùng 200 triệu USD Trương Nghiệp Vũ: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD Trương Quốc Mạo: Chủ tịch Hội nông dân 200 triệu USD Ung Ngọc Ky: Uỷ viên uỷ ban TWMTTQ 200 triệu USD Vũ Đình Bách: Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD Mong Văn Nghệ: Dân tộc Khơ mú tỉnh Nghệ An 197 triệu USD Đinh Xông: Dân tộc Hrê tỉnh Quãng Ngãi 190 triệu USD Lê Công Tâm: Phó Chủ tịch Thường trực 190 triệu USD Mấu Thị Bích Phanh: Dân tộc Raklây tỉnh Ninh Thuận 190 triệu USD Nguyễn Ngọc Minh: Uỷ viên UBMTTQ tỉnh Huế 190 triệu USD Phan Hữu Phục: Cao đài Tiên thiên 190 triệu USD Trần Thế Tục: Uỷ viên UBTW MTTQVN 190 triệu USD Hoàng Mạnh Bảo: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD Nguyễn Thị Ngọc Trâm: Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD Phạm Hồng Sơn: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD Phan Hữu Lập: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD Thái Văn Năm: Phật giáo Hoà hảo 187 triệu USD Trần Văn Tấn: Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD Vi Văn: Dân tộc Xi mun tỉnh Sơn La, 187 triệu USD Bùi Thị Lập: Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD Kpa Đài: Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD Lê Văn Hữu: Mặt trận Tổ quốc tỉnh Phú Yên 184 triệu USD Nông Quốc Chấn: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 184 triệu USD Phạm Khiêm Ich: Viên Thông tin KHXH 184 triệu USD Phạm Thanh Ba: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD Từ Tân Vũ: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD Viễn Phương: Nhà thơ Uỷ viên UBMTTQ 184 triệu USD Nguyễn Ngọc Thạch: Tổng Biên Tập Báo Đại Đoàn kết 180 triệu USD Trương Hán Minh: Người Hoa TP. Hồ Chí MInh 180 triệu USD Bùi Xướng: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 157 triệu USD Trần Đình Phùng: Chủ tịch Uỷ ban Mặt 157 triệu USD Hồ Ngọc Nhuận: Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD Phan Huy Lê: Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD Nguyễn Thống: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD Trần Minh Sơn: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD Vũ Duy Thái: Giám đốc xí nghiệp trách nhiệm hữu hạn 154 triệu USD Chu Phạm Ngọc Sơn: Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD Đỗ Hoàng Thiệu: Đà Nẵng Ngân Hàng tỉnh QN ĐN 150 triệu USD Dương Nhơn: Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD Huỳnh Cương: Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD Mai Thế Nguyên: Kiến trúc sư trưởng tại Na Uy 150 triệu USD Ngô Minh Thưởng: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 150 triệu USD Nguyễn Ngọc Sương: Đại học Tổng hợp Thành phố 150 triệu USD Nguyễn Văn Diệu: Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 150 triệu USD Phạm Ngọc Hùng: Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD Thượng thơ Thanh: HT Cao đài Toà Thánh Tây Ninh 150 triệu USD Trần Đức Tăng: Phối sư Hội thánh Cđ Minh Chơn đạo 150 triệu USD Trần Phước Đường: Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD Lê Đắc Thuận: Giám đốc điều hành Cty VANOCO 107 triệu USD Nguyễn Đức Thành: Chủ tịch Ban điều hành CLB 107 triệu USD Trần Mạnh Sang: Uỷ viên UBTW MTTQVN 107 triệu USD Amí Luộc: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Bùi Thị Lạng: Thành phố Hồ Chí Minh. 100 triệu USD Danh Nhưỡng: Dân tộc Khơ me 100 triệu USD Đào Văn Tý: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Đồng Văn Chè: Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD Hà Den: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD Hồ Phi Phục: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD Hoàng Kim Phúc: Tổng Hội trưởng Hội Thánh tin lành 100 triệu USD Kim Cương Tử: UBTW MTTQV 100 triệu USD Lê Ca Vinh: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Lý Lý Phà: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Nguyễn Hữu Hạnh: Nhân sỹ Thành phố 100 triệu USD Nguyễn Lân: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 100 triệu USD Nguyễn Lân Dũng: Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội 100 triệu USD Nguyễn Minh Biện: Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD Nguyễn Phước Đại: Luật sư TP. Hồ Chí Minh 100 triệu USD Nguyễn Tấn Đạt: Phật giáo Hoà hảo tỉnh An Giang 100 triệu USD Nguyễn Thành Vĩnh: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Nguyễn Thị Liên: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD Nguyễn Thiên Tích: Chủ tịch hội y học cổ truyền VN 100 triệu USD Nông Thái Nghiệp:Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD Phùng Thị Nhạn: Nghệ sỹ nhân dân Thành phố HCM 100 triệu USD Sùng Đại Dùng: Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD Trương Quang Đạt: Dân tộc Sán Dìu tỉnh Vĩnh Phú 100 triệu USD Tương Lai: Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD Vũ Mạnh Kha: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Hà Nội 100 triệu USD Hà Thái Bình: Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 56 triệu USD Nguyễn Văn Đệ: Thượng tá, kỹ sư thuộc Bộ Quốc Phòng 56 triệu USD Trần Bá Hoành: Uỷ viên UBTW MTTQVN 56 triệu USD Võ Đình Cường: Uỷ viên UBTQ MTTQVN 56 triệu USD Cù Huy Cận: Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật VN 50 triệu USD Lê Khắc Bình: Chủ tịch, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 50 triệu USD Huỳnh Thanh Phương: ủy BanQuân sự thành phố Cần Thơ 32 triệu USD Hồ Xuân Long: Dân tộc Vân kiều, Quãng Trị 15 triệu USD Một tài liệu cũ trong báo Quốc gia, Montreal, Canada từ tháng 2/1996 trích tin Nữu Ước cho biết: “Một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ đảng CSVN được xem là một tỉ phú hàng đầu của thế giới vào năm 1995 với tài sản ước lượng lên đến 20 tỉ đôla...VN hiện nay có khoảng từ 80 đến 100 người có tài sản trên 300 triệu đô la, tất cả các tỉ phú này đều là cán bộ cao cấp của đảng. “Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm VN để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công ty. Theo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500.000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi.“Vẫn theo ông Shapiro, có khoảng 700 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người... Tất cả những con số về tài sản của đảng CSVN là do những chuyên viên thống kê của cơ quan mậu dịch quốc tế. Số tài sản lớn lao trên do thân nhân của đảng viên cao cấp ở nước ngoài làm sở hữu chủ. Ông Shapiro cũng nêu lên nhiều thí dụ điển hình như vợ bé của tổng cục phản gián làm ăn rất lớn ở Âu Châu, em ruột của trung tướng VC, tổng cục phó tổng cục phản gián đang kinh doanh rất lớn ở Nam Cali, vợ con của Giám đốc tổng cục kinh tế và thân nhân của Đỗ Mười thủ đắc những tài sản nhiều triệu đô la ở Vancouver, Canada và cả ở New York, Houston. Trong niên khóa 94-95, hàng trăm du học sinh là con cái đảng viên tự túc. Niên khóa 95-96, con số này tăng lên gấp 3...” Một tài liệu khác trong website mà tôi tạm dịch là mạng điểm ( cfđịa điểm, thời điểm) Hận Nam Quan tháng 5/2002 tựa là “Giai cấp mới trong các chế độ CS” cho biết: “Theo tin của hãng thông tấn Reuter đánh đi từ Hà nội ngày 4 tháng 3 năm 2002 thì ĐCSVN sau khóa họp TƯ Đảng từ 18-2-đến 2-3-2002 đã chính thức ban hành một chính sách mới về kinh tế rất táo bạo: Đảng viên CS được phép làm kinh doanh tư nhân. Phạm Chi Lan, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và kỹ nghệ tuyên bố với phóng viên của hãng thông tấn Reuter rằng:”... Đại hội đã quyết định là các đảng viên đang quản trị các xí nghiệp tư nhân có quyền ở lại trong Đảng”.“Thật ra thì từ nhiều năm nay, các đảng viên cao cấp tuy không chính thức sở hữu một xí nghiệp tư nào cả nhưng thân nhân bà con của họ đã là chủ nhân của những xí nghiệp tư lớn nhất trong nước.“Cứ hỏi vợ con các ông Phan văn Khải, Võ văn Kiệt, Đỗ Mười, Phạm Thế Duyệt, Trần Đức Lương, Nguyễn Tấn Dũng... là sẽ biết ai là chủ nhân của các sân golf, các khách sạn hạng sang, hãng xe taxi, hãng hàng không, nhà máy chế biến hải sản, hãng xuất nhập cảng, siêu thị lớn nhất nước.“Ai mà không thấy sự giàu có hiển nhiên của giới lãnh đạo CS tại VN. Họ xây nhà lầu, xài tiền như nước, xuất ngoại như đi chợ, chi tiêu một lúc hàng bó đô la tiền mặt. Giới tư bản đỏ nhờ phù phép XHCN đã biến tài sản của quốc gia thành tư sản một cách thần tình, biển thủ công quỹ, buôn lậu hàng quốc cấm thế mà cứ hò hét diệt tham nhũng đến cùng.“Theo tài liệu FYI (Poliburos network) ngày 19/12/2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước.- Lê Khả Phiêu : cựu tổng bí thư ĐCSVN và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000) Trần Đức Lương: Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu MK Phan Văn Khải: Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu MK. Nguyễn Tấn Dũng: Đệ 1 Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu MK Nguyễn Mạnh Cầm: Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu MK Phạm Thế Duyệt: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu MK Tướng Phạm Văn Trà: Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu MK. Trương Tấn Sang: Chủ tịch Ủy ban Kinh tế TƯ Đảng CSVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu MK Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu MK trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa. Gần đây nhất, theo điện thư Câu lạc bộ dân chủ số 39 tháng 2/2005 trong mạng điểm Ý kiến thì: “Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp VN gửi tại ngân hàng Thụy Sĩ. Đáng chú ý là: Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng; Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD; Đương kim Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm Văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng; Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD; Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD; Đương kim Thủ tướng Phan Văn Khải hơn 2 tỉ USD; Đương kim Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Tấn Dũng hơn 1 tỉ USD; Dương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD; Đương kim chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An hơn 1 tỉ USD; Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương Quốc Đống 500 triệu USD; Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD; Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai Văn Dậu hơn 1 tỉ USD. ****** DỪNG SỢ những gì CS làm HÃY LÀM những gì CS SỢ

ThongTinVN Wednesday, October 13, 2010 9:42:45 PM

http://thongtinberlin.de/diendan/ockt/photo/tiengv2.JPG -

Xin gửi kèm audio vài phút nói chuyện với 2 người dân có mặt tại sân vận động Mỹ Đình khi xảy ra sự cố ngày 6-10-2010, để biết sự cản trở thông tin che giấu sự thật của NCQCSVN.(2 cuộc nói chuyện qua điện thoại )



Mấy chục mạng người đã bỏ xuống tại sân Vận Động Mỹ Đình, trong tiếng long nổ long trời ngày 6-10-2010, một trong những ngày NCQCS tổ chức LỄ HỘI NGHÌN NĂM THĂNG LONG. Cho đến nay người dân chưa ai biết rõ số lượng chính xác. Nhưng chắn chắn rằng đây là quyết định đau lòng của HỒN THIÊNG SÔNG NÚI để phản đối sự nhu nhược hèn mạt của nhà cầm quyền cộng sản với mưu đồ dâng đất nước cho ngoại bang bang cai trị.

Giá như bộ máy quyền lực của NCQCSV Nam có thể giấu nhẹm bưng bít được thì người dân Việt Nam khó ai biết nổi có những mạng người đã ra đi trong ngày đại lễ. Các nạn nhân sẽ nằm im lìm trong băng đá tại các bệnh viện để chờ khi bế mạc lễ hội, với không khí hào hùng, hoành tráng, thuận tiện theo ý muốn của những kẻ cầm quyền cộng sản Việt Nam. Vì LỄ QUỐC KHÁNH TRUNG CỘNG được bế mặc thành công tốt đẹp mà ngày ra đi của họ sẽ không được công bố chính thức. Chắc chắn rằng họ sẽ được sẽ được công bố từ trần và khai tử sau ngày 10-10-2010 khi bế mạc lễ hội !!!

Ngày nay nhờ sự phát triển bùng nổ thông tin, cũng như trình dộ dân trí trong quần chúng nhân dân phần nào được nâng cao. Nhà cầm quyền cộng sản cố tình che đậy thông tin nhưng không thể làm nổ. Mặc cho lực lượng an ninh của nhà cầm quyền cộng sản đem ra dùng sức mạnh để ra đàn áp sức đánh đập khống chế cướp đi các công cụ thông tin nhân dân nhưng mong muốn của họ không thành.



Theo thông tin báo của đảng nhà nước phải thì:

- Chỉ có 4 mạng người chết. Trong đó có 3 người ngoại quốc và 1 người dân Việt.

Dĩ nhiên khi đọc thông tin này nhiều người sẽ hiểu được rằng do có người nước ngoài chết không thể giấu giếm nên báo đảng buộc phải đưa tin. Chẳng lẽ người nước ngoài chết mà dân Việt Nam an toàn? nên một người Việt cũng được khai tử đúng ngày.

- Nổ lớn chết 4 người, thương nặng 3 người. là do sơ suất chỉ là tai nạn tuy đáng tiếc không ảnh hưởng gì đến đại lễ? Đảng nhà nước sẽ nhanh chóng nhập 2 container pháo hoa khác về bù số đă phát nổ?

Sự kiện sảy ra trên đây mặc dù báo đảng chỉ mới nêu lên phần nào nhưng chắc chắn nếu có thể giấu nhẹm đi thì đảng đã giấu rồi. Các nạn nhân trong vụ nổ sẽ được ướp đá trong bệnh viện sau ngày bế mạc đại lễ sẽ được khai tử. Đại lẽ 1000 năm sẽ bế mạc tốt đẹp trước sự phù trợ của hồn thiêng sông núi ???

- Miền trung bão lụt ngập hết nhà của của nhân dân tại miền trung, số nạn nhưng tử vong vì lũ lụt dã lên tới hàng chục, là thiên tai tự nhiên không có gì khác lạ.

Mong muốn của những kẻ bán nước hại dân đã không Thành!!!

Hình ảnh linh thiêng của cụ Rùa nổi lên trong ngày khai mạc lễ hội, mây nổi hình rồng là điềm đặc biệt linh thiêng, chúc mừng sự thành công của ngày lễ trọng đại mà Đảng và Nhà Nước. hay báo hiệu sự đau đớn của đất nước với nguy cơ lệ thuộc ngoại bang???.

http://www.caycanh.vn/www/tnd2xh/upload/19.jpg -

Hồn Thiên Sông Núi đã nổi giận !!!.

Tiếng gầm lên giận dữ của hồn thiêng sông sông núi, trong những ngày đại lễ 1000 thăng long (tiếng nổ long trời lở đất, những đám mây hình rồng ngày 6-10-2010 của 40 tấn pháo hoa), chứng tỏ hồn thiêng sông núi đã không chấp nhận NCQCS dâng nộp dân tộc mình cho ngoại bang. Không đồng ý cho nhà CQCS lấy đại lễ 1000 năm Thăng Long làm kỷ niệm quốc khánh cho Trung Cộng. Không thể lấy nghìn năm lịch sử làm khởi điểm cho thời đại mới của dân tộc mình làm nô lệ cho kẻ thù ngàn kiếp của dân tộc Việt Nam.

Nhìn hình ảnh cụ Rùa cố nổi lên há miệng chới với trong hồ thiêng đúng vào những ngày đại lễ báo hiệu cho rằng 1000 Thăng Long mà nhà CQCS đổ công, đổ của làm long trọng cho quốc Khánh Trung Cộng là phản ứng nguy cơ, sự khổ cực của nhân dân ta dưới sự cai tri Trung Cộng trên đất nước mình. con rùa há miệng dưới nước cố hiện lên để cảnh báo hình ảnh người dân bị nhấn chìm ngắc ngoải đuối sức dưới ách thống trị của bọn bành trướng phương bắc, cũng là báo cho chúng ta biết cảnh người dân miền trung chới với ngắc ngoải chết đuối vì lũ lụt.

Đó là nhưng gì mà hồn thiêng sông núi báo trước cho ta. Nhà CQCS hãy mở mắt nhìn vào sự thật.

Tiếng nổ lớn vào ngày 6-10-2010 trong những ngày đại lễ 1000 năm Thăng Long, Mấy chục người dân bỏ mạng thể hiện rằng rằng hồn thiêng sông núi phản đối hành vi nhà CQCSVN kỷ niệm quốc khánh Trung Cộng. Hồn thiêng Sông Núi đã phải đau đớn lựa chọn phương án tốt nhât cho cả dân tộc, Mấy chuc người dân mất mạng trong những ngày quốc khánh Trung Cộng trên đất nước mình là lời nhắc nhở con dân Việt Nam quyết hy sinh để bảo vệ non sông đất nước. Hồn Thiêng Sông Núi nhắc nhở rằng tất cả con dân đất Việt phải đứng lên chấp nhận hy sinh giành lại chủ quyền lãnh thổ đất nước. Đất nước Việt Nam không thể rơi vào tay kẻ thù nghìn kiếp của dân tộc ta.

Hồn thiêng sông núi thức tỉnh con dân Việt Nam phải biết rằng

NCQCS đã đánh mất tinh thần tự chủ, chống giặc ngoại xâm. Phải luôn nhớ rằng bọn bành trướng phương bắc tìm mọi cách xâm chiếm nước ta. Trường Sa-Hoàng Sa, vịnh bắc bộ, thác Bản Dốc, ải Nam Quan đã bị nhà CQCS dâng hiến cho Trung Cộng. Mỗi người dân phải biết rằng tìm cách cưú vãn non sông đất nước.



Tiếng gọi vọng về của Hồn Thiêng Sông Núi:

Hỡi, Tất cả con dân Việt Nam !..

-Hãy ghi nhớ công lao của những tiền bối đã đã anh dũng đổ máu huy sinh bảo vệ bờ cõi bao ngàn năm nay.

-Hãy đứng lên dành quyền tự quyết của dân tộc .

-Kiên quyết không bỏ mặc vận mệnh đất Việt Nam vào tay ĐCS bè lũ tư bản đỏ, lũ buôn dân bán nước .

-Hãy quyết hy sinh tính mạng bản mình để cùng nhau bảo vệ giang sơn đất nước Viêt Nam.

Ngày 12-10-1010

Hồ Thị Bích Khương. ĐT : 0984 980 597

Xom 2, Nam Anh , Nam Đàn, Nghệ An

Thanh viên khối 8406



ThongTinVN Saturday, November 6, 2010 3:11:18 PM

Cù Huy Hà Vũ - 'sex' với A38
Friday, November 05, 2010


Tác giả: A Ba Chín/Người Việt


Ông Vũ và bà Q. đang trong khách sạn quận 6, Sài Gòn, lúc nửa đêm. Công an vào “khám xét hiện trường,” trong đó có laptop, tư trang, lập biên bản, giải về công an phường, nơi khách sạn thuộc phạm vi. Và “tạm giữ hành chính” ông này.

Trước đó, do có phản ứng, ông Vũ bị xem là có hành vi chống lại. Chiều cùng ngày, công an khám xét nhà của ông tại Hà Nội.

Ðó là vắn tắt show diễn mới nhất của an ninh Việt Nam qua truyền thông bằng việc “bẫy,” thành công, Cù Huy Hà Vũ.



http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/122742-cuhvu-400.jpg -

Bắt người trong khách sạn là kế mà an ninh Việt Nam muốn ‘hạ nhục thanh danh’ ông Cù Huy Hà Vũ. (Hình: BVN)




Blogger nổi tiếng Truong Thái Du, trong một bình luận trên facebook, đã chỉ ra sơ đồ trình diễn này:

1. Sinh hoạt tình dục ngoài hôn nhân. 2. Kiểm tra hành chính. 3. Chống người thi hành công vụ. 4. Kiểm tra đồ dùng tùy thân, laptop. 5. phát hiện tài liệu phản động, và 6. Khám nhà!

Nếu công dân Vũ là người bình thường, thì cùng lắm ông có thể bị khép tội vi phạm luật hôn nhân và gia đình với một vợ một chồng. Ðây là việc ở Việt Nam hiếm khi có tòa mở, trừ khi có tranh chấp liên quan đến con/tài sản, vì đến nay, theo thông lệ, và theo điều tra, có hơn 40% đàn ông đô thị Việt Nam... ngoại tình.

Hoặc “chống người thi hành công vụ,” quá lắm cũng giữ 24 tiếng, rồi tại ngoại, và không đến độ khám xét nhà.

Chỉ vì công dân Cù Huy Hà Vũ không phải là người bình thường, và vì ông là người nổi tiếng phản biện.

Ông từng kiện Ủy Ban Tỉnh Thừa Thiên-Huế để bảo vệ đồi Vọng Cảnh, ông ra ứng cử bộ trưởng Văn Hóa. Hơn nữa, kiện Thủ Tướng Dũng về “vụ bô xít.” “Ghê gớm” hơn, ông đòi xóa bỏ điều 4 của Hiến Pháp, nghĩa là đòi tước bỏ độc quyền của đảng đang cầm quyền hiện tại - một đảng từ lâu đồng hóa với khái niệm nhà nước.

Do lịch sử, người Việt Nam hiểu chuyện mà còn sống đến hôm nay vừa e lại vừa ngán ngại chữ “phản.” “Phản biện” với người trong nước, giờ đây được hiểu gần hơn với “phản động.”

Khai thác tâm lý xã hội này, từ hai năm nay, hành tung của vị tiến sĩ họ Cù đã được các “trinh sát” Cục Bảo Vệ Chính Trị 4 chuyên “chống phản động” - A38 - của Hà Nội cập nhật và thuộc lòng - Họ “cú” ông đã lâu nay.

Và giờ đây là cước đầu.

* * *

Một phần của các thủ đoạn phản gián đã được các vị A38 Việt Nam hóa thuần thục thời gian qua trong “đấu tranh” bằng các cách để tạo cớ:

- Khích động và câu nhử. (trường hợp Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Ðịnh và đồng chí).

- Tai nạn - câu lưu, tạm giữ hành chính (thường xuyên, nhiều “đối tượng”).

- Khiêu khích hay vu cáo - khủng bố thể chất (nhà văn Trần Khải Thanh Thủy).

- Ðồn thổi và ly gián - hồ nghi gây chia rẽ. (Tạ Phong Tần, LS Lê Trần Luật và đồng bạn).

- Cô lập sinh kế - khủng bố tinh thần (gia đình các bloggers Ðiếu Cày, nhà báo Tạ Phong Tần, LS Lê Trần Luật, LS Lê Thị Công Nhân).

- Quan hệ nam nữ - hạ nhục thanh danh (LS Lê Trần Luật, giờ đây bổ sung thêm Tiến Sĩ Vũ).

Với “đối tượng” loại nào, họ sẽ dùng kiểu và cách tương ứng.

Với Tiến Sĩ Vũ, là người sống với chế độ Hà Nội, ông có nhạy cảm chính trị và cảnh giác với các mối an nguy bản thân. Nhưng đã chưa đủ.

An ninh Việt Nam đã phân tích hoàn cảnh và tình huống của vị tiến sĩ này, để có được “đấu pháp”: ông có học vị, địa vị, gia phả uy tín. Tính cách mạnh, có phần cực đoan,... Có tiếng nói độc lập, là nhân tố tạo hiệu ứng cộng đồng mạnh. (Cần nhớ, ông Cù Huy Hà Vũ là con trai thi sĩ Huy Cận, và là con nuôi thi sĩ Xuân Diệu).

Hai “chiến dịch” tung tin, quyết tạo dư luận về tư duy hoang tưởng của TS Vũ ở các dịp ông ứng cử bộ trưởng Văn Hóa, và vụ kiện Thủ Tướng Dũng, đã không thành công, thậm chí hiệu ứng ngược - TS Vũ gia tăng uy tín.

Hôm qua, “bài” cuối đã có được thành công đầu. Dù hơi lộ: khám xét mại dâm bằng An Ninh Bộ, chứ không phải là đội 7 của công an Sài Gòn (đội chống mại dâm).

Là kẻ có danh, thì hạ nhục thanh danh. Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ đã dính chưởng.

* * *

Ở khách sạn, hai thứ có giá trị sau khám xét: laptop và condom.

Mong mỏi có được của A38, cố nhiên, không phải là 2 condom đấy.

Condom để hợp lý hóa việc khám phòng ở khách sạn. Laptop là để khám nhà ở thủ đô.

Tiếng nói phản biện có tính tráng sĩ, phong cách thủ lĩnh mạnh mẽ, chút ‘cowboy’ Bắc kỳ, hình ảnh đại diện cho thái độ chính trị phản biện gây chú ý nhất qua truyền thông Internet trong 3 năm gần đây, đã bị khóa miệng.

Làm hài lòng Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị trước đại hội đảng đầu năm, A38 sẽ tìm ra tội để buộc theo cách quen thuộc - chuyện nhỏ. Chương 2 của A38 show sẽ bắt đầu vào tuần tới. Hãy đợi!

Vivi Trươngvivi00 Thursday, December 2, 2010 7:41:37 AM

Video Đại họa mất nước , xin mời vào xem .

ll KhongBoCuoc llVietNamNhanQuyenDanChuTuDo Thursday, December 2, 2010 6:54:40 PM

Rat cam on ban Vivi , KhongBoCuoc se co gang phat nhung cai video nay tren mang luoi paltalk va yahoo cho cac ban trong nuoc co the nghe . Neu co thong tin gi moi , xin ban send cho KBC nha , Cam on nhieu smile

ll KhongBoCuoc llVietNamNhanQuyenDanChuTuDo Thursday, February 3, 2011 5:30:46 AM

Na(m moi’ Têt dên’ , Ruoc’ hên vao nhà , quà cap’ bao la , nhân quyên dây du? , dân chu ? tu*. do , âm’ no hanh phuc’ , câu tai chuc’ phuc’ , lôc. dên’ quanh nam . An khang thinh. vuong:hat: wizard jester

ThongTinVN Wednesday, March 16, 2011 11:00:20 PM

Chỉ Hà Nội mới có

Văn Quang


https://lh3.googleusercontent.com/_zrKWTqIF_8c/TX-_tz7chBI/AAAAAAAAAfA/qF2r5aASuaQ/chicoh7.JPG -
Bà chủ quán bún ngan trên phố Trần Hưng Đạo, tay bán, miệng leo lẻo mắng người làm.
Ô hô, ai tai! Văn minh Thủ đô

Còn đang sống ở Việt Nam, tôi đã nghe nói nhiều đến nền văn minh, văn hóa của Thủ đô Hà Nội. Thành phố đang mở rộng để phình ra to nhất nước, đang ráo riết “quy hoạch” để đẹp nhất nước, xứng đáng là trung tâm văn hóa – chính trị, kinh tế lớn nhất nước và ôm giấc mơ lớn nhất cả Đông Nam Á này.

Nhưng rồi qua bao nhiêu năm, kể từ khi khôn lớn, rời bỏ miền Bắc ra đi, tôi rất ít khi trở lại Hà Nội. Có một hai lần đi qua, ghé vào thủ đô như một trạm dừng chân trong ngôi phố cổ rồi lại thản nhiên trở lại Sài Gòn. Không có dịp đi sâu ở lâu để "khám phá" nền văn minh Hà Nội, chưa được thưởng thức "ẩm thực" tinh tế nổi tiếng Hà Nội, chưa có thì giờ dạo chơi ngắm lại những danh lam thắng cảnh xưa. Chỉ có một buổi sáng ngồi trong nhà thủy tạ ăn sáng, ngắm mặt nước Hồ Gươm xanh biếc sau dàn liễu rủ.Hơn thế, từ xa xưa Hà Nội vốn nổi tiếng là mảnh đất “kinh kỳ ngàn năm văn hiến”, người Hà Nội thanh lịch dịu dàng. Chẳng thế mà trăm năm trước, người Hà Nội vẫn tự hào với câu :”Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".

Vậy trăm năm sau nó phải "văn hiến" hơn chứ. Tôi cũng mong có được lòng tự hào về mảnh đất thủ đô của ông cha ta để lại tiếng thơm cho con cháu.

https://lh4.googleusercontent.com/_zrKWTqIF_8c/TX-_Nh_69jI/AAAAAAAAAeY/SVUa57er1Zc/chicoh3.jpg -

Áo dài trên phố của cô gái Hà Nội xưa
Người "Hà Nội thực thụ" còn lại rất ít

Tuy nhiên, dù vậy trong giao tiếp hàng ngày, tôi cũng đã từng được nghe giọng nói Hà Nội ngày nay, khác với ngày xưa rất nhiều. Ngay cả trên các đài truyền thanh truyền hình và trong những cuốn phim, tiếng nói Hà Nội cũng đã khác xa. Lý do cũng dễ hiểu, bởi những người dân “thực thụ Hà Nội” đã cao chạy xa bay từ nửa thế kỷ rồi, số “thực thụ Hà Nội” còn ở lại rất ít. Những người đến Hà Nội sinh sống sau này hầu hết từ khắp các vùng nông thôn và trước hết là những người có công với "kháng chiến", có địa vị "nhà nước" được đưa về thủ đô "công tác" rồi kéo cả nhà, họ hàng về "ăn theo" nghiễm nhiên trở thành dân Hà Nội". Và cứ thế phát triển dần, phát triển thoải mái, du nhập đủ thứ thói quen, kể cả những thói hư tật xấu, phong cách ô hợp, chẳng ai buồn để ý tới, chẳng ai coi đó là chướng tai gai mắt. Ngược lại, có khi còn thấy … thú vị, nên nó phát huy tối đa những góc cạnh "lạ lùng quái đản". Thói hư dễ bắt chước, tính tốt khó làm quen là tâm lý thông thường.

Có một số người từ Hà Nội vào Sài Gòn sinh sống đã có thể tạm thời “hòa nhịp” với giọng nói Sài Gòn. Nhưng vẫn còn một số người mới vào Nam sinh sống và cả một số vào đã lâu nhưng vẫn giữ mãi giọng nói "đặc biệt" của miền Bắc, không thay đổi được. Cho nên người miền Nam thường có thể đoán ra ngay “Bắc Kỳ 75” hay “Bắc Kỳ 54”. Họ hàng nhà tôi cũng vậy. Cho nên tôi không cho đó là tốt hay xấu, hay hoặc dở. Tôi chỉ nói đến sự khác biệt mà thôi. Ngay cả cách dùng từ ngữ cũng khác. “Điện cho tôi nhé” chẳng biết điện thoại hay điện thư (e mail) hay điện tín. Vất vả lắm thì nói "vất lắm". Liên lạc với nhau thì nói "liên hệ", đề phòng thì nói "cảnh giác", bảo đảm thì đảo ngược thành "đảm bảo"… Có hàng trăm kiểu nói như thế, nghe qua biết liền. Có lẽ cần phải có một cuốn từ điển Việt Nam mới để mọi người VN cùng dùng chung và hiểu nhau hơn.



Chỉ Hà Nội mới có
https://lh4.googleusercontent.com/_zrKWTqIF_8c/TX-_OE8U-8I/AAAAAAAAAec/B9VtUoGB_zQ/chicoh4.JPG -

Hàng Quẩy chửi Hà Nội
Những cái hay, cái đẹp của Hà Nội, báo chí ở VN đã nói đến nhiều rồi, tôi cũng được nghe không thiếu. Cả cái dở, cái xấu cũng khá nhiều. Đó là chuyện tự nhiên của một thành phố lớn. Ở đâu chẳng vậy.

Nhưng có một thứ mà chỉ Hà Nội mới có, đó là chuyện ẩm thực với "bún quát, phở đuổi, cháo chửi". Chuyện này tôi nghe từ lâu đã thấy kinh ngạc lắm rồi. Không ngờ đi ăn bún thì bị quát, đi ăn phở thì bị đuổi, đi ăn cháo thì bị chửi. Các bạn đã thấy, đã nghe ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, kể cả ở những nước lạc hậu nhất, có chuyện này chưa?

Ấy thế mà bây giờ lại còn có chuyện "động trời" hơn. Nghe qua cứ tưởng là chuyện bịa, bịa trắng trợn, bịa láo lếu. Làm gì trên đời này lại có thứ chuyện quái đản đến như thế. Song tôi cũng rất tiếc rằng đây là chuyện có thật 100%. Nói có sách mách có chứng. Chỉ cần dẫn chứng một nguồn tin trên báo của một anh phóng viên ở ngay Hà Nội là đủ, không cần thêm mắm muối đã hoảng hồn rồi.

Đọc nguồn tin kia, tôi còn đang phân vân thì lại nhận được cái "meo" của một người đẹp được mệnh danh là "Bà Phổi Bò Hồng O." từ Seattle, tuốt tận bên Huê Kỳ, gửi tới. Hồng O. cũng chẳng “bình loạn” gì thêm, chỉ gửi nguyên xi tin này “bố cáo” với bạn bè. Thế là quá đủ. Tôi đành phải viết bài này tường trình cùng bạn đọc cho rõ ràng, kẻo sợ người biết người không, hoặc "tam sao thất bổn" cái thừa cái thiếu, mất đi tính xác thực, vốn là thứ quý nhất của nguồn tin.



Phong cách mới

Những phong cách "bún quát, phở đuổi, cháo chửi", như tôi đã nói ở trên, bây giờ đã thuộc về quá khứ. Không phải nó tàn lụi mà nó "phát triển lên một chiều cao mới", kinh hoàng hơn. Anh chàng phóng viên của Hà Nội gọi là "ác liệt" hơn. Có lẽ từ ngữ này cũng bị ảnh hưởng từ thời chiến tranh, thí dụ như B52 đánh phá ác liệt.Tôi còn nhớ hồi đó, đứng từ xa nhìn máy bay B52 đánh phá ác liệt như thế nào, song nghe qua những lời lẽ trong vài quán ăn được diễn tả, cũng có thể hình dung ra lời nói đó làm ù tai hoa mắt không kém gì nghe B52 giội bom giữa thời bình.

Không còn cách dùng từ nào khác nên tôi tạm gọi những cách hành xử sau đây là một “phong cách mới” vậy. Nếu bạn đọc nào có câu chữ hay hơn, xin vui lòng góp ý để bà con cùng bàn luận cho vui chuyện "thiên hạ sự".

Hầu như một số rất lớn người Hà Nội, công tư chức, thuộc dạng trung lưu, tiểu thương có thói quen đi ăn sáng ở những hàng quán nổi tiếng dù nó nằm ở ngóc ngách nào. Ham rẻ thì ít, ham ngon thì nhiều. Còn những "đại gia" thì không ham ngon, ham rẻ mà lại ham "làm sang", chọn những quán nổi tiếng được trang trí như "bố thằng Tây" và điều kiện là phải chém đắt mới đúng là nơi đáng ăn. Cho dù lúc này đang là lúc suy thoái kinh tế trầm trọng, ai thắt lưng buộc bụng ở đâu không biết, các "đại gia" vẫn không từ bỏ thói quen đã làm nên tính cách đại gia của mình.

Ở Sài Gòn và các thành phố lớn cũng thế thôi, nhưng mỗi cửa hàng có một phong cách phục vụ khác nhau. Ở đây tôi đi vào cụ thể, một số hàng quán ở đất Thủ đô ngàn năm văn vật hiện nay (Nếu viết phóng sự hồi xưa, tôi không ngần ngại diễn tả rằng "Hà Nội ngay bây giờ, liền tút suỵt". Lối đó hơi xưa rồi nên tôi không xài nữa, cho vào viện bảo tàng chữ nghĩa).



"Miệng nhai, tai nghe chửi"

Xin nói ngay, đó là tiêu đề của anh chàng phóng viên sống ở Hà Nội, chứ không phải của tôi. Thực khách đã quá quen với lối vừa ăn vừa nghe chửi này rồi nên cứ tỉnh như ruồi, ăn uống xì xụp ngon lành. Ngay từ khi khách chưa bước chân vào cửa hàng, đã có thể nhận ngay một lời chào đầy tình cảm chua lòe của chính chủ nhân.

Tại quán bún canh dọc mùng nổi tiếng thơm ngon với món lưỡi, sườn, giò heo chấm xì dầu, hông chợ Ngô Sĩ Liên (Hà Nội), trưa ngày 15-02-2009 vừa qua, một khách mới dừng xe trước quán hỏi bà chủ:

- "Chị ơi, để xe ở đâu?".

Bà đốp ngay vào mặt:

- "Để lên nóc nhà này này!".

Bà chủ ngoài 50, ít khi ngớt tiếng léo nhéo chua loét. Một thực khách thích ăn rau sống, gọi rau đến lần thứ 3, bị bà chồm qua bàn bán hàng quát nạt:

- “Đây không có rau, tự trồng mà ăn!”.

Ấy thế mà khách không giận mới là lạ.

Một bà khách sau bữa trưa ngon miệng, biết tính bà chủ hay cáu gắt, chị lại gần bà chủ nhỏ nhẹ: “Chị gói cho em 1 cái lưỡi mang về nhà. Nhà em ít người, chị cho cái nho nhỏ thôi". Bà chủ quán ngồi cạnh nồi canh nghi ngút khói, mặt đỏ phừng phừng quắc mắt: "Đây không có hàng nho nhỏ! 60 nghìn đổ đầu”. Chị khách bắt đầu sợ, đành phải gật đầu ngay. Nhưng bà hàng chưa hết cơn. Bà vừa gói hàng, múc nước chấm, vừa nguýt chị khách: "Đã muốn ăn ngon lại còn đòi rẻ!". Rồi cơn cáu giận dâng cao, bà móc cái lưỡi heo luộc ra khỏi túi nilon định đưa cho khách, song lại ném vào rổ: “Thôi không bán nữa đâu, về đi!”. Chị khách tím mặt lủi thủi ra về.

Ở một quán ăn khác, quán mì vằn thắn trên phố Trần Hưng Đạo, hai vợ chồng chị Chị Hồng Hạnh (ở Vĩnh Hồ, Hà Nội) kể, một lần chúng tôi đến ăn, chờ mãi không thấy nhân viên đến hỏi, chồng chị ra tận quầy chủ quán gọi món ăn. 10 phút sau không thấy ai mang đồ ăn ra, hai vợ chồng ngại quán đông, đứng dậy ra về. Vừa ra khỏi cửa, đã nghe một giọng đàn ông chửi với theo: “Loại giẻ rách, có C. tiền mà ăn!".

Vợ chồng chị Hạnh ấm ức lắm, nhưng không dám phản ứng vì: Thứ nhất, không đáng phải đối phó với những loại người thô tục như thế này. Thứ hai, cái quán ăn nổi tiếng này chắc nó phải có "bảo kê", có bọn "mặt rằn" đứng sau, chính quyền ở đây chắc cũng không xa lạ gì với chủ quán. Thứ ba, chị thấy người ăn vẫn vòng trong vòng ngoài chầu chực để được "xin ăn ". Thôi thì đành "nhắm mắt làm ngơ" vậy. Chị không hiểu tại sao giữa thành phố lớn, những người ra vẻ lịch sự như thế này mà vẫn có những người chấp nhận "tủi nhục" để được ăn. Họ quen với lối "xin cho" thời bao cấp rồi chăng?



Một kiểu vừa bán hàng vừa "chửi chó mắng mèo"

Khi bạn đến chơi nhà ai, thấy chủ nhà tiếp đãi bạn ân cần, nhưng trong khi đó vẫn cứ quát nạt chửi bởi, mắng nhiếc con cái, bạn đã thấy nhột lắm rồi. Trong cách xử thế, người ta gọi là kiểu "chửi chó mắng mèo" để gián tiếp đuổi khách.

Quán bún ngan trên đường Trần Hưng Đạo bà chủ quán áp dụng chiêu này để ra oai. Bà tỏ ra ngọt ngào với khách nhưng lẫn lộn trong sự ngọt như mía lùi ấy là những câu chửi thậm tệ đám "lâu la" bưng bê của cửa hàng: "Mày đi đâu mà giờ mới vác xác đến, ở nhà chôn bố mày à?".

https://lh5.googleusercontent.com/_zrKWTqIF_8c/TX-_Of9wVoI/AAAAAAAAAeg/xr70oe96JGU/chicoh5.JPG -
Nhiều người thản nhiên ngồi ăn trên rác rưởi vây quanh
Thì ra nạn nhân là cô giúp việc mới đang đứng chịu trận trước bà chủ và hàng chục thực khách đang tất bật nhai và… nhẫn nại nghe. Bà chủ quán thấy nhiều người ngẩng đầu ngó, như được khuyến khích (ở Hà Nội còn gọi là được động viên), tay làm hàm càng… chửi!.. Càng chửi càng hăng.

Ở hàng hủ tiếu nổi tiếng trong "ngõ ẩm thực" phố Hàng Chiếu, bà chủ hàng cũng phải chửi người giúp việc liên tục. Bà chửi rất du dương, xen lẫn lời mời với khách hàng khá êm đềm:

"Mày có rồ không mà cắt rau dài thế này?". Rồi quay sang phía một khách hàng trẻ, bà tiếp nối luôn: "Em không ăn rau sống, à". Rồi lại quay vào chửi người làm: "Cái con ngu vạ ngu vật kia, khách chờ vòng trong vòng ngoài mà cứ đứng như con chết rồi thế kia à?" Lại quay sang phía khách hàng bà "hát luôn": "Chưa đến lượt em, đợi tí, gái nhé!". Lại liên tục chửi: “”Xéo về quê mà hốc C.! Loại lười thối thây như mày chỉ tổ ngứa mắt tao!". Quay sang khách bà đổi giọng một chút: "Ngồi xuống đây em, chật chội tí, thông cảm nhá!"… Cứ thế liên tục bà vừa chửi vừa "hát" vừa bán hàng, không hề biết mệt.

Nhiều người khẳng định họ đều ít nhất 1 lần vừa ăn hàng vừa… được nghe chủ quán chửi người làm. Bà Lan (bán hàng lưu niệm) kể: Cuối tuần trước, cả nhà bà đến quán hải sản biển B.H trên phố Tô Hiến Thành. Bà chủ ở đấy đang quát tháo một nhân viên, thỉnh thoảng lại xỉa xỉa con dao về phía cậu người làm; cậu này thì mặt lạnh tanh như không nghe thấy gì. Các cháu bà Lan ngồi cạnh sợ rúm ró trước lưỡi dao sắc lẻm thỉnh thoảng vung loang loáng trước mặt.

Trước những chủ quán mồm năm miệng mười, chửi người làm như hát hay, nhiều khách nghẹn. Bà Lan chỉ còn biết nói:"Nuốt chưa hết miếng đã muốn đứng lên, ăn một lần là cạch đến già"

Nhưng cũng với nhiều người, nghe chửi ở quán hàng thường như… vừa ăn vừa xem biểu diễn (cốt sao tiếng chửi không dành cho mình!).

Thế nên, "phong cách bán hàng" kiểu… chửi không chỉ phát huy cao độ ở các quán hàng nhỏ, mà nay nó còn được lan sang ở hệ thống nhà hàng bậc trung như L.V (phố Lý Thường Kiệt), Q.N (phố Phan Bội Châu)…



Văn hóa Hà Nội của các anh như thế đó

Điều kinh ngạc hơn cả là tại sao người Hà Nội, dù chỉ là một số người, lại chấp nhận "phong cách" mọi rợ này như một nét riêng của Hà Nội. Những ví dụ nhỏ nhưng có ý nghĩa rất lớn. Đó chính là văn hóa, chính là bộ mặt của Hà Nội. Chẳng lẽ cứ để thế mãi sao, hỡi những nhà thông thái, những nhà xã hội học, những người có bổn phận xây dựng Hà Nội, những người lo cho cả một thế hệ tương lai Hà Nội??? Có lẽ nào các vị này đã quá quen rồi nên thấy như thế là chuyện bình thường chăng? Du khách sẽ nghĩ gì, sẽ "kinh sợ" Hà Nội đến như thế nào nữa?

Một người bạn tôi ở Hà Nội, đang làm việc tại Sài Gòn, đã cam đoan rằng nếu ở Sài Gòn thì những hàng quán như thế không có một cơ hội nào sống sót. Dù rằng cũng còn có một vài hàng quán chưa tiếp đãi ân cần, chưa thể hiện được tính văn minh lịch sự đúng nghĩa, nhưng "phở đuổi, bún quát" thì không hề có. Ngay cả trong cách giao tiếp hàng ngày, hai tiếng "cảm ơn" và "xin lỗi" ở Sài Gòn cũng nhiều hơn ở Hà Nội. Anh bạn tôi ngán ngẩm: “Nếu vừa ăn vừa nghe chửi mà được gọi là “nét văn hóa Hà Nội” thì xin lỗi, chắc tôi không bao giờ dám nhận mình là người Hà Nội nữa”.

Một độc giả ở miền Nam cũng lên tiếng: "Tôi là người miền Nam, tôi thường hay ra Hà Nội công tác và rất thích các món ăn ở Hà Nội. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường lân la ăn nhiều món ở Hà Nội. Tuy nhiên, ăn ở đây tôi có cảm giác mình không phải là thượng đế. Ăn mà phải tự mình phục vụ, tự bưng bê, lấy ghế, trông xe, giữ xe, tự đi tính tiền… rồi còn nghe chủ quán quát tháo, cằn nhằn.

Điều này khác hoàn toàn với trong miền Nam, khách hàng khi vào ăn được nhân viên giữ xe ân cần dắt xe, khi ra thì ân cần dắt ra, vào quán chỉ cần kêu, chủ quán phục vụ tận bàn, cho dù gọi lắt nhắt, đủ thứ thì bao giờ người bán hàng cũng vui vẻ, niềm nở.



Không có kiểu "không ăn thì biến" như ngoài Hà Nội".

Một người có bạn ở nước ngoài về, hãnh diện đưa bạn đi ăn sáng ở quán bún riêu hôm mùng năm Tết. Khi phải đợi hơi lâu, anh bạn lịch sự hỏi người bán hàng, vậy mà được nhận ngay câu chửi: “Từ từ, là bố người ta đ… đâu mà đòi ăn là có được…". Anh bạn người Hà Nội ngượng tím mặt, đành đem "lịch sử" ra bào chữa rằng "Cái thời mà anh biết về Hà Nội thanh lịch xưa qua rồi, thời đồ đá có lối giao tiếp của đồ đá, thời đồ đồng có lối giao tiếp của đồ đồng, thời đồ đểu có lối giao tiếp của đồ đểu. Anh bằng lòng vậy, anh chỉ ở đây vài ngày rồi đi, còn chúng tôi ở dài dài mới đau".

Một độc giả khác kể: Tôi được một người bạn mời ăn phở tại quán Phở Nhớ trên đường Huỳnh Thúc Kháng (ngã tư Huỳnh Thúc Kháng – Nguyên Hồng). Thật ngạc nhiên khi bước vào đã nghe thấy bà chủ quán chửi người làm bằng ngôn ngữ thô tục hết chỗ nói, thật sự là ngồi ăn trong hoàn cảnh đó làm sao mà ngon được.

Chưa hết, khi anh bạn tôi hỏi người thái hành: "Hành chưa rửa hay sao mà trông bẩn thế?". Lập tức bà chủ quán quát tháo: "Anh nói gì? Ai chưa rửa, nhà tôi bán hàng có cho mình anh đâu, ăn thì ăn không ăn thì bước, không cần bán, đ.m cái loại khách này đ.. cần".

Ôi trời! Tôi nghe như tiếng sét bên tai, thật quá hãi hùng, tôi không thể hiểu nổi người bán phở này nghĩ cái gì trong đầu? Văn hóa nào dạy họ có cách cư xử như vậy? Bây giờ nghe cái gì có từ "Nhớ" tôi cũng giật mình! Thật sự là quán phở đáng "nhớ"! Tôi cảm thấy xấu hổ và xót xa cho Thủ đô của chúng ta".

Không phải mình bạn xấu hổ đâu, cả Hà Nội, cả nước xấu hổ và ngay cả người VN ở nước ngoài cũng xấu hổ nếu có một du khách nào đó kể về văn hóa Hà Nội của các anh như thế đó.



Không tin bất cứ cái gì ở VN

Tạo nên một phong cách giao tiếp về mọi mặt, từ ẩm thực đến lối cư xử, từ nhà hàng buôn bán, khách sạn, sân bay, bến xe, nơi du lịch của người dân Thủ đô là điều cần thiết. Xin lấy một ví dụ khác, vừa xảy ra:

Ngày 14-2, bà Huyền Thanh – Giám đốc Công ty cổ phần Thương mại & Du lịch Sen Rừng cho biết, lại vừa có thêm hai khách du lịch nước ngoài đi tự do bị taxi “dù” tại sân bay Nội Bài lừa tiền trắng trợn.

Ông bà Duguay Lionel trước khi sang Thái Lan thăm con gái đã dành một tuần vào VN du lịch từ ngày 13-2. Ở Canada, hai người đã tự đặt trước phòng khách sạn và đã biết rõ, giá taxi bốn chỗ từ Nội Bài về khu phố cổ Hà Nội cao nhất là 250.000 đồng VN một chuyến.

Theo lời kể của khách, mặc dù đã thỏa thuận với tài xế taxi ở Nội Bài đúng giá 250 ngàn nhưng khi về tới khách sạn tại phố Hàng Trống, người này “giở mặt” đòi thanh toán 450 ngàn. Thấy hai bên to tiếng, nhân viên khách sạn ra can thiệp nhưng tài xế taxi kiên quyết không mở cửa cho khách xuống. Cuối cùng, hai vợ chồng già đành phải trả thêm 200 ngàn để được yên thân.

Bà Thanh than phiền: “Khi tới văn phòng Sen Rừng mua tour, khách vẫn bất bình và tuyên bố “không tin bất cứ cái gì ở VN”.

Nghe câu này người nào còn ở Việt Nam mà không đau. Đau mà không chối cãi được, không "đính chính" gì được. Chỉ còn biết than: Ô hô! Ai tai!. Văn minh Thủ đô là như thế đó!


https://lh6.googleusercontent.com/_zrKWTqIF_8c/TX-_Ou6UWOI/AAAAAAAAAek/Re-gYV3ZV2I/chicoh6.JPG -
Cô gái Hà Nội thời nay
Và đến chuyện chợ búa

Tại chợ Ngã Tư Sở trưa 16-2, tại một quầy quần áo, một khách bị chủ hàng túm tóc, nắm chặt tay không cho đi, chủ hàng lấy lý do vì “chưa mở hàng, mặc cả rồi thì phải lấy!”. Hỏi ra, mới biết giá nói thách của chiếc áo là 300.000 đồng, khách chỉ trả 100.000 đồng. Thấy khách đi chợ tò mò đứng lại xem, bà chủ hàng đành buông tay giữ khách, tay kia quăng cái áo vào mặt khách, miệng không ngớt ném theo sau "thượng đế" những câu chửi tục tĩu.

– "Đồ con điên", xấu như Thị Nở còn bon chen áo xống!".

– "Khố rách áo ôm, một xu không dính túi thì đừng có sờ vào hàng người ta, hãm tài cả ngày!".

Cảnh chèo kéo, chửi bới khách xem hàng rồi không mua, không chỉ đầy dẫy ở chợ Ngã Tư Sở mà còn "thường như cơm bữa" ở nhiều cửa hàng, chợ Hà Nội.

Có những điều mà nếu luật pháp nghiêm minh, quyết tâm trừng trị vẫn có thể dẹp được. Nhưng cũng có nhiều thứ mà luật pháp không thể can thiệp được. Người ta chửi thề mấy câu, nói tục vài tiếng, cử chỉ ngông nghênh thô lỗ, khó có thể phạt được, dù là phạt hành chính. Chỉ có sự giáo dục trong từng gia đình, trong từng con người từ lúc còn nhỏ, chỉ có tính cách truyền thống mới làm nên phong cách lịch lãm của một thành phố. Từ trên xuống dưới phải hấp thụ được cái tinh hoa đó thành thói quen và phải có thái độ phản kháng lập tức với những thái độ thô tục, những ngôn ngữ "chợ búa". Không thể coi đó là chuyện bình thường để rồi chấp nhận nó như một lối sống. Nó sẽ phát huy làm tiêu tan cả một nền văn hóa thanh lịch của người Tràng An, ông cha ta đã để lại.

Chỉ có ý thức của người dân Hà Nội mới tự bảo vệ được thanh danh của mình.

Unregistered user Monday, January 2, 2012 2:42:32 PM

Anonymous writes: “Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại”

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30