Friday, November 18, 2011 10:37:20 PM
Orlando-Fl, 11:36 PM, Wednesday, November 19th, 2010Thầy kính mến
Tối hôm trước, con đã lục lọi trong mớ sách lộn xộn để lấy ra một quyển vở màu xanh cũ rích mà kể từ ngày bước chân qua bên Mỹ, con chưa hề dám mở ra. Thầy có biết tại sao? Thầy của con ơi, tại vì… con… sợ...
Haha, sao lại khùng mà đi sợ một quyển vở “vô tri vô giác” cơ chứ? Không! con đâu có khùng, tất cả chỉ là vì nó đã chứa đựng quá nhiều kỷ niệm và thời gian tuổi thơ con khôn lớn, rồi những giấc mơ tưởng chừng như sẽ không bao giờ thành hiện thực, cả những dòng chữ viết, hình ảnh bè bạn,... Thầy ơi, con sợ khi mở quyển vở ra, con sẽ òa lên mà khóc nức nở như một đứa bé đột nhiên bị lấy mất đi viên kẹo ngọt, những nét chững chạc và ra vẻ người lớn của con sẽ bị nứt nẻ mất. Con sợ như vậy lắm. Nhưng hôm qua, con đã lấy hết mọi can đảm để cầm nó trên tay, một quyển vở vượt thời gian, màu xanh da trời với băng keo dán hình bên mép và trên mặt bìa có ghi "Đoàn Trần Bảo Duyên, trường IPS, 2007 - 2008... Lưu Bút".
Thầy ơi, mới tới đó thôi mà con đã bắt đầu cảm thấy run run như đang bị ai đó xối nước lạnh vào người và rồi con đã có suy nghĩ “Duyên ơi, hay là thôi vậy, đủ rồi, đừng hành hạ bản thân chi cho mệt”. Với ý định đó, con đặt quyển vở kỷ niệm xuống nhưng tay của con vẫn dính chặt vào nó, nên lại cầm quyển vở lên, rồi lại đặt xuống, rồi lại cầm lên,... như vậy tới mấy chục lần (cười). Và rồi, con đã quyết định mở nó ra...
"Đây là lớp cũ của mình năm lớp ba". Đó là hình ảnh đầu tiên con thấy trên trang thứ nhất. Trang tiếp theo, "Bạn của mình ở Quy Nhơn đó!"... "Haha, nhìn thật buồn cười quá. Bộ hồi nhỏ mình trông ngơ ngác như vậy sao?". "Sao nhìn ngố ngố vậy nè?!". "Trời ơi, coi cái mặt kìa! hahaha". "Ý kìa, Minh Trí nhìn lạ quá hén?"... Vừa xem, con vừa bật cười và la lớn về những bức ảnh ngộ ngộ mà do chính bàn tay con đã dán vào từ mấy năm trước. Con lướt lướt qua tất cả các trang và dừng lại ở mấy dòng lưu bút của thầy. "Thầy chào con, Bảo Duyên…". 
Thầy ơi, đã hai năm rồi đó. Hai năm trôi qua nhanh quá thầy nhỉ? Mới ngày nào, con vẫn là một cô nhóc học trò răng khểnh, tóc cột cao và luôn im lặng "bốn mắt" chăm chú nhìn lên bảng, lắng nghe thầy cô giảng bài và khá ít nói, vậy mà giờ đây con đã lớn hơn "tí" nữa rồi. Hì hì, dù lúc này con cũng bốn mắt, vẫn chiếc răng khểnh mà “thầy không bao giờ quên” và cái nét trầm ngâm trong lớp, nhưng con không cột tóc nữa, cũng không mặc áo lạnh hằng ngày và đã cao hơn một tí tẹo. Bảo Duyên bây giờ là "a young adult" rồi thầy ạ.
Thầy Vũ ơi, thầy còn nhớ cuốn sách mà thầy đã tặng con? “Những tấm lòng cao cả” của nhà văn Edmondo de Amicis đó, con thích nó lắm! Con đã đọc đi đọc lại nhiều lần mà không thấy chán, và cả cuốn “Nhật Ký của Anne Frank” nữa chứ! Qua bên Mỹ, con đã tìm được cuốn sách này ở thư viện trường nhưng không hiểu số con sao sao ấy, lần nào định mượn là như ngay lập tức bị ai đó lấy hết rồi, tức lắm! Năm ngoái, con có học lịch sử nước Mỹ, về chiến tranh giữa người Do Thái và Đức, trong đó có nhắc đến cô bé Anne, giáo viên lịch sử đã kể cho con nghe về những trang nhật ký của Anne Frank được tìm thấy trong căn phòng chật chội mà cô từng ở để trốn tụi tàn ác phát xít Đức (có kèm theo video diễn lại cuộc sống của Anne Frank nữa).
Thầy ơi, qua bên đây con giỏi Toán lắm, Văn thì tốt, Vẽ cũng thật tuyệt nên cô và các bạn hay gọi con là Artist của lớp, rồi tùm lum tá lả cả. Bạn của con cũng nhiều, trong đó có khoảng 85% là người gốc châu Á, còn lại thì đủ thứ màu da khác nhau, vui lắm.
À, thầy ơi, từ đầu đến giờ con chỉ nói về bản thân mình mà con quên mất một điều quan trọng: Hôm nay là ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11!!! Con kính chúc thầy những điều tốt đẹp nhất nhất nhất trên thế giời này!!! Con mong sao một ngày nào đó, con sẽ lại được gặp thầy, được thầy giảng cho con nghe về Địa lý và một điều cực kỳ quan trọng nữa, thầy ơi, thầy sẽ mãi là Mr. The World duy nhất của con, thầy ha. 
HAPPY TEACHERS' DAY! I LOVE YOU, MR. THE WORLD. Tái bút:- Cho con gửi lời thăm đến gia đình của thầy nhé.
- Có tấm hình của con mới chụp gần đây, con gửi thầy nè.
- Và gửi đến thầy một tấm “thiepviet” nữa.
Orlando-Fl, Wednesday, November 19th, 2010
Học trò cũ của thầy,
"Răng khểnh" Bảo Duyên-------------------Trên là nguyên văn những dòng cảm xúc mà cô bé học trò Đoàn Trần Bảo Duyên đã ưu ái gởi đến tôi qua hộp thư yahoo vào đúng ngày Nhà giáo Việt Nam của một năm về trước mà tối nay tôi vô tình đọc lại trong “inbox” của mình.
Thursday, October 6, 2011 12:48:54 PM
Điều tôi muốn nói
Từ đầu năm học đến nay, tôi chỉ tham gia “họp chuyên môn” 5/8 buổi. Thế nhưng tất cả những lần đi họp về, tôi lại suy nghĩ khá nhiều và trong mọi thời điểm như thế, tôi đều không hài lòng lắm với vẻn vẹn mấy chữ trong cuốn sổ được viết khi nghe PTCM (phụ trách chuyên môn) thông báo, tôi cũng chưa có điều kiện (cơ hội) để có thể sẻ chia những ý kiến của mình, mặc dù có rất nhiều điều muốn nói và một trong số đó là phương pháp dạy học Workshop - “vấn đề” thu hút sự quan tâm của đông đảo giáo viên trong khoảng thời gian gần đây.
Áp dụng Workshop ngay sau khi có thông báo
Đầu năm học này, nhà trường thông báo và yêu cầu giáo viên toàn cơ sở sẽ giảng dạy bằng phương pháp dạy học mới với tên gọi Workshop cho tất cả các lớp học (ít nhất là mỗi lớp sẽ thực hiện một lần/tháng).
Thật lòng, ban đầu khi nhận được thông tin trên tôi đã cảm thấy rất vui và hào hứng khi nhà trường có một chủ trương tuyệt vời như thế vì tôi nghĩ mọi thay đổi là tất yếu, thay đổi luôn xảy ra và liên tục xảy ra. Có người đã nói “ở trên đời này chỉ có một điều không thay đổi mà thôi đó là chính sự thay đổi”. Nghĩa là thay đổi bao giờ cũng có, chỉ có thay đổi là không đổi mà thôi! Và tất nhiên bản thân tôi làm nghề giáo viên không chỉ một hay hai năm mà chắc chắn sẽ còn gắn bó với sự nghiệp “gõ đầu trẻ” này trong một khoảng thời gian dài về sau nữa, nên việc biết thêm một cách dạy học mới, đối với tôi điều này quan trọng vô cùng.
Thế nhưng, tin buồn là tôi hoàn toàn chưa biết gì về khái niệm Workshop cả. Khoảng thời gian trước đây, tôi đã được học và áp dụng khá thành công một số cách dạy học mới, tích cực mà lúc này tôi có thể kể ra như: Phương pháp dạy học toàn não (Whole Brain Teaching), Sơ đồ tư duy (Mind Map), Giáo án điện tử (Electric Lesson), Dạy học theo dự án (Project), Seminar,… và tôi cũng tham gia các khóa đào tạo về Ngôn ngữ Cử chỉ (Body Language), Kỹ năng làm việc nhóm (Team Work), Ứng dụng công nghệ thông tin trong giảng dạy,… thế nhưng Workshop thì thú thật tôi hoàn toàn chưa biết và tất nhiên chưa áp dụng lần nào. Tôi nghĩ do tôi không tốt nghiệp trường sư phạm nên chưa được đào tạo về phương pháp dạy học được coi là tích cực này.
Khó cho tôi là nhà trường bắt buộc giáo viên phải áp dụng ngay lập tức phương pháp dạy học này sau khi có thông báo, thật sự điều này đã làm cho tôi cảm thấy hơi lúng túng (và cả một chút khó chịu nữa) vì những gì bản thân ta chưa biết mà đem ra áp dụng thì chắc chắn không cần hỏi thì mọi người cũng đều có thể trả lời với cùng chung một đáp án: kết quả đạt được chỉ ngang tầm với câu khẩu hiệu quảng cáo quen thuộc của Beeline Việt Nam là “Big Zero” mà thôi.
Tôi muốn biết Workshop là cái gì
Cũng như nhiều giáo viên khác, cái gì không biết thì tôi hay tìm hiểu. Chính vì thế, sau khi có thông báo yêu cầu giáo viên giảng dạy bằng phương pháp Workshop, dường như ngay lập tức và cả khoảng thời gian sau đó, tôi online tìm hiểu về phương pháp học tập tích cực này. Người ta nói, cái gì có ở trên đời này thì “google” cũng có, thậm chí có những điều không tồn tại trên cõi đời này cũng có thể tìm thấy được trên “google”, thế nhưng không biết có phải do phương pháp học tập này chưa phổ biến lắm hay kỹ năng tin học của tôi thấp kém quá mà những gì tôi thu thập được về Workshop (cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt) cũng chẳng là bao. Và như thế, kiến thức Workshop trong tôi vẫn còn phảng phất không ít mông lung, mơ hồ.
Tôi đem những khó khăn của mình chia sẻ với một số đồng nghiệp trong thành phố này, nhiều giáo viên cho tôi biết là đã nghe qua cái từ “Workshop” rồi nhưng cụ thể như thế nào thì lại không rõ và tất nhiên chưa một lần áp dụng trong lớp học, có giáo viên khi nghe tôi hỏi về Workshop thì nhanh chóng đánh trống lảng và gợi ý tôi nên áp dụng các phương pháp dạy học khác thì sẽ hay và hiệu quả hơn Workshop nhiều lắm, còn thầy của tôi bên đại học khi được hỏi thì tặng cho tôi một lời khuyên chân thành: “chẳng có phương pháp dạy học nào là hoàn hảo cả, điều quan trọng là phải biết kết hợp nhiều cách thức dạy học lại với nhau tùy thuộc vào môn học, đối tượng học sinh, tâm lý lứa tuổi, nội dung giảng dạy và thời gian thực hiện”,…
Tôi lại đem thắc mắc của mình “chất vấn” một số đồng nghiệp trong trường. Đầu tiên, tôi “làm phiền” một giáo viên Địa lý bên cơ sở Cao Thắng và được giáo viên này khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột “Workshop là làm giáo án điện tử đó thầy”. Tôi rất cảm ơn cô vì đã chia sẻ với tôi một chút về phương pháp dạy học này (theo cô thì Workshop là chia học sinh thành các nhóm nhỏ, sau đó giáo viên yêu cầu học sinh chuẩn bị bài học bằng giáo án điện tử, đến giờ đã định học sinh sẽ lên thuyết trình thông qua các presentations, giáo viên chỉ cần quan sát, đánh giá và cho điểm). Lắng nghe đồng nghiệp này trình bày, thật sự tôi cảm thấy vô cùng “sung sướng” vì cả tiết học hầu như giáo viên chẳng làm cái gì cả. Dù tôi vẫn chưa biết chính xác Workshop là cái gì nhưng tôi không tin lắm những gì giáo viên này giảng giải về phương pháp dạy học mà tôi đang quan tâm, đang tìm kiếm. Bạn ơi, lẽ nào “Workshop” lại được dịch ra là “Giáo án điện tử”?
Và tất nhiên, tôi cũng đã nhiều lần tò mò trò chuyện với một số giáo viên cơ sở Trần Nhật Duật về phương pháp dạy học này và kết quả là phần đông cũng đang mập mờ, đang muốn biết về Workshop giống như tôi, tuy nhiên mọi giáo viên đều cố gắng diễn đạt theo cách hiểu của mình: cô Địa lý cho tôi biết “đó là cách dạy học bằng thuyết trình”, cô Âm nhạc chia sẻ “Workshop là làm việc nhóm”, cô Sinh học bằng lòng với “làm việc nhóm và thuyết trình”, thầy Toán học nói “gần giống như câu lạc bộ môn học”, thậm chí nhiều giáo viên thật lòng thổ lộ còn chưa biết chính xác từ “Workshop” dịch ra tiếng Việt có nghĩa là gì nữa (trong đó có bản thân tôi),…
Và hơn một lần tôi cũng đã trò chuyện với PTCM chương trình tiếng Việt về chủ đề thú vị này, thế nhưng tôi vẫn chưa được giải đáp một cách cụ thể, chính xác. Và như vậy, những gì tôi muốn biết, muốn tìm hiểu thì hầu như chưa được hướng dẫn tường tận, vẫn chưa được ai trả lời giúp cả và mãi cho đến lúc bước vào lớp chuẩn bị hướng dẫn, áp dụng phương pháp học tập mới này cho học sinh, thì một câu hỏi to đùng vẫn luôn luẩn quẩn được đặt ra trong tôi: “Workshop là cái gì vậy?”
“Workshop” theo cách hiểu của tôi có đúng là Workshop thật hay không?
Thời gian chẳng chờ đợi ai cả, không còn nhiều thời gian để tôi tự tìm hiểu nữa mà đã đến lúc “buộc” tôi phải áp dụng phương pháp dạy học này cho học sinh ở các lớp trong tháng chín rồi. Mặc dù tôi chưa hiểu Workshop lắm, nhưng với những gì về Workshop thu thập được trong thời gian vừa qua, cộng với kiến thức tích lũy từ bấy lâu nay và kinh nghiệm vốn có của bản thân,… cũng đã làm cho tôi cảm thấy khá tự tin để bước vào lớp chuẩn bị hướng dẫn học sinh học tập với phương pháp này.
Đến giờ đã định, tôi mang theo kiến thức Workshop ít ỏi bước vào lớp để giới thiệu với học sinh của mình. Tôi không biết những giáo viên khác đã nói với học trò những gì trong buổi đầu tiên học theo phương pháp Workshop, còn bản thân tôi đã dành ra khoảng 30 phút mỗi lớp để cố gắng giới thiệu cho học trò biết “một tiết học Workshop sẽ như thế nào”. Tôi nghĩ, mỗi tháng áp dụng cho mỗi lớp một lần thì nhất thiết cần phải có một khoảng thời gian nhất định vừa đủ để giới thiệu cho học sinh biết trước, càng cụ thể chi tiết càng tốt, nhưng thật đáng tiếc đó cũng chính là những điều mà thật sự bản thân tôi vẫn còn đang mơ hồ, chưa rõ.
Tiết học đầu tiên tại lớp 7A10, tôi thông báo: “năm học này mỗi tháng lớp mình sẽ học bằng phương pháp Workshop một lần. Vậy có ai trong các con đã biết về Workshop chưa?". Dường như chưa cần phải suy nghĩ, tôi đã nghe một số học sinh trong lớp nhanh chóng trả lời: “Thầy ơi, đó là làm việc nhóm đó thầy, là làm câu lạc bộ, tụi con làm hoài”. Theo tôi biết năm ngoái thì nhiều bộ môn đã làm câu lạc bộ, vậy Workshop có phải là làm câu lạc bộ? Có phải Workshop đồng nghĩa với thảo luận và thuyết trình?
Thật sự, tôi vô cùng bất ngờ (và cả chút bối rối nữa nhưng có lẽ bối rối nhiều hơn bất ngờ) khi ngay từ câu hỏi đầu tiên của tôi đã được những học trò trong lớp giải đáp mau lẹ đến thế. Có điều gì ở đây không bình thường chút nào cả và có gì đó lạ kỳ quá. Tôi là giáo viên, tôi vào lớp giảng dạy, hướng dẫn cho học sinh cách thức học tập mới để mong sao đạt được những kết quả tốt nhất. Thế nhưng, bản thân tôi thì lại chưa hiểu rõ về nó lắm! Tất nhiên, khi vào lớp tôi cũng đã cố gắng hướng dẫn cho học sinh những kiến thức về Workshop theo cách mà tôi hiểu và yêu cầu học sinh thực hiện nghiêm túc vào tiết học tiếp theo.
Trong bài viết này, vì một số nguyên nhân khách quan mà tôi chưa thể trình bày hết những gì tôi đã thu lượm được trong quá trình “gian nan” tìm hiểu về Workshop, cũng như những thuận lợi và khó khăn sau một tháng áp dụng phương pháp dạy học này ở các khối lớp (tất cả là 10/13 lớp), mà tôi chỉ tổng hợp chung kết quả của các lớp chỉ bằng hai từ “chưa đạt” (4-5/10 điểm so với cách dạy thông thường mà tôi và học trò có được ở các tiết học trước). Tôi nghĩ, có thể chỉ mới áp dụng cho mỗi lớp một lần nên kết quả chưa cao cũng là lẽ đương nhiên và thật dễ hiểu. Thế nhưng đi cùng với “điểm số” thấp kém đó, điều quan trọng là tôi vẫn chưa biết được liệu những điều mà tôi vừa mới dạy cho học trò, cách học mà bản thân tôi vừa gán cho một cái tên gọi là “Workshop” thì có đúng là Workshop thật hay không.
Một số vấn đề đặt ra
Qua một tháng cố gắng áp dụng phương pháp dạy học Workshop ở các khối lớp, thế nhưng đến giờ tôi vẫn chưa biết chính xác “thế nào là một tiết học theo phương pháp Workshop”. Và đến đầu tháng mười, đem Workshop ra trao đổi với một số giáo viên của cơ sở, tôi nhận thấy nhiều giáo viên cũng đang gặp những khó khăn giống như tôi. Thế nhưng đến tận bây giờ, tôi không hiểu sao vẫn chưa thấy bất kỳ một sự giúp đỡ nào từ phía nhà trường cả, thậm chí còn chưa có nỗi một buổi họp giữa PTCM với giáo viên để giải quyết, tháo gỡ một số thắc mắc, khó khăn của phương pháp dạy học này. Có phải theo quan điểm của nhà trường thì “những gì giáo viên chưa biết thì hãy cố gắng làm đi, từ từ rồi sẽ biết? hay Workshop chỉ mang tính hình thức và chỉ áp dụng tạm thời?”.
Tại sao nhà trường (cơ sở) không hề tổ chức bất kỳ một buổi họp nào về Workshop giữa các giáo viên để thảo luận về những thuận lợi và khó khăn trong quá trình áp dụng phương pháp dạy học mới này, cùng thống nhất các bước của một tiết học dạy bằng Workshop,… Tôi tin, nếu có những buổi họp chuyên môn về chủ đề này, nhiều giáo viên tham dự chắc chắn sẽ có những ý kiến đóng góp rất hay và như thế tất cả các thầy cô đều sẽ yên tâm phần nào về phương pháp dạy học tích cực này và quan trọng hơn cả là giúp cho học sinh dễ dàng tiếp nhận Workshop, đồng thời có thể ứng dụng tốt cách học này ở tất cả các bộ môn.
Nhà trường yêu cầu mọi giáo viên dạy học bằng Workshop nhưng lại không đi kèm theo bất kỳ văn bản hướng dẫn nào về Workshop cho giáo viên cả (có thể hướng dẫn thông qua văn bản, sách tham khảo, video clip, địa chỉ tìm kiếm, websites học tập, hình ảnh minh họa,…).
Tại sao nhà trường yêu cầu giáo viên giảng dạy bằng một phương pháp mới, trong khi hiện đang còn rất nhiều giáo viên vẫn chưa định hình được phương pháp dạy học tích cực này là gì, “hình dạng” Workshop ra sao mà lại nhanh chóng đem áp dụng ngay vào trong các lớp học. Liệu vội vàng như vậy có đúng? Tại sao tôi lại dạy cho học trò những gì mà bản thân tôi cảm thấy chưa chắc chắn?
Vì nhiều giáo viên chưa hiểu rõ về Workshop, nên tôi hình dung mọi giáo viên khi vào lớp sẽ yêu cầu, hướng dẫn học sinh về phương pháp học tập này theo cách hiểu của giáo viên đó. Vậy học sinh sẽ cảm nhận, sẽ hiểu về phương pháp này như thế nào, giáo viên bộ môn nào sẽ nói đúng, sẽ nên áp dụng theo cách hiểu của ai hay học môn nào thì học sinh sẽ làm theo yêu cầu của giáo viên bộ môn đó?. Tôi đặt ra những câu hỏi trên vì bản thân tôi nghĩ điều này rất quan trọng, xét cho cùng cuộc đời của một học sinh đi học là gì nếu không phải học cái cách học sao. Tôi nghĩ, kiến thức thì vô cùng phong phú và theo thời gian chẳng ai có thể nhớ hết mọi cái mà mình đã được học, hơn nữa ngày nay với sự tiến bộ của công nghệ thông tin, muốn biết một kiến thức nào đó chỉ cần một khoảng thời gian rất ngắn là mọi người đã có tận tay rồi. Thế nhưng cách giảng dạy của giáo viên, cách học, cách làm việc trong lớp thì phần đông học sinh sẽ không quên, thậm chí sẽ không bao giờ quên. Vậy cách học là quan trọng, vì nếu biết và áp dụng tốt một cách học nào đó người ta có thể vận dụng nó để học rất nhiều kiến thức ở các chuyên ngành khác nhau.
Tất cả những gì tôi vừa trình bày ở trên hoàn toàn sẽ trở thành dư thừa, nếu hệ thống trường chúng ta có một hay một vài giáo viên nào đó (có thể đang giảng dạy tiếng Việt hay tiếng Anh, người Việt Nam hoặc nước ngoài) đã được học về Workshop và đã từng áp dụng thành công phương pháp này rồi (có thể dưới một tên gọi khác). Vậy tại sao nhà trường không nhờ giáo viên đó (thậm chí có thể nhờ giáo viên của một trường khác) hướng dẫn lại cho đông đảo giáo viên tiếng Việt thông qua các buổi họp chuyên môn, thao giảng chuyên đề, hay đơn giản hơn là yêu cầu giáo viên đó soạn ra các bước của một tiết học Workshop để chúng tôi có thể theo mẫu đó mà áp dụng linh hoạt ở các bộ môn. Tôi nghĩ, sẽ có những thầy cô, nhất là giáo viên nước ngoài đã biết phương pháp này rồi, vậy tại sao nhà trường không tận dụng nhân viên của mình để làm cho mọi chuyện có thể trở nên dễ dàng hơn (giáo viên nước ngoài trình bày, có thông dịch). Chắc chắn, nếu làm được như thế, mọi giáo viên sẽ “mắt thấy tai nghe” phương pháp dạy học này, sẽ không còn tốn nhiều thời gian để tìm hiểu, thảo luận; sẽ nhanh chóng áp dụng Workshop trong các lớp học một cách có hiệu quả và tất nhiên lúc đó sẽ không còn lảng vảng những câu hỏi vu vơ kiểu như “Workshop là gì” nữa.
Đây là tháng thứ hai giáo viên cơ sở thực hiện dạy học bằng phương pháp Workshop. Nhà trường yêu cầu mỗi giáo viên dạy Workshop mỗi lớp/lần/tháng, nhưng số lớp học mà mỗi thầy cô được phân công giảng dạy rất khác nhau, vì vậy sẽ có nhiều giáo viên một tháng chỉ thực hiện phương pháp này 3 - 4 lần, nhưng lại có không ít giáo viên một tháng phải dạy tới 13 - 14 tiết Workshop. Vậy có nên quy định số tiết dạy Workshop chung giống nhau cho tất cả các giáo viên?
Khoảng ba tuần trước đây, PTCM có yêu cầu tôi giảng dạy cho học trò một tiết học áp dụng phương pháp Workshop có quay film. Thật lòng, tôi cảm thấy khá thích thú với thông báo này vì tôi nghĩ đây là một tiết dạy thử bằng một phương pháp mới nên qua đó sẽ phần nào học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm, kỹ năng làm việc, đồng thời cũng là cơ hội tốt để tôi có thể thể hiện bản thân mình. Thế nhưng, thú thật là những gì tôi chưa biết rõ thì bản thân tôi cảm thấy chẳng tự tin chút nào cả.* *
*
Khi tôi nói rằng sẽ trình bày vấn đề này với toàn thể giáo viên trong buổi họp chuyên môn gần nhất thì có thầy cô nhỏ nhẹ với tôi rằng: “Thầy ơi, nói làm gì, sẽ không tốt cho Thầy đâu và có nói ra thì cũng chẳng giải quyết được gì cả”. Không, tôi không tin là sẽ “không giải quyết được gì”. Thật sự tôi hoàn toàn không quan tâm đến “lời nhắn nhủ chân thành này” vì tôi nghĩ, tôi chỉ là một giáo địa lý bình thường và đã công tác tại trường hơn sáu năm nay; tôi chia sẻ những thắc mắc thiết thực có liên quan đến tất cả các giáo viên của cơ sở và vì tôi vẫn còn thiết tha, còn nhiều tâm huyết với nhà trường nên tôi mới có những suy nghĩ, ý kiến chia sẻ như thế và tôi tin “sẽ giải quyết được điều gì đó” trong những ngày sắp tới.
Trên đây là một vài suy nghĩ của riêng tôi về phương pháp dạy học Workshop sau hơn một tháng thực hiện. Tôi biết, những gì tôi viết ở trên chỉ là chính kiến của riêng tôi mà thôi nên rất có thể sẽ có những nhận định chưa đúng, sẽ không khớp với suy nghĩ của nhiều thầy cô, do đó tôi rất mong muốn và hy vọng sự đóng góp ý kiến của nhà trường, PTCM cùng toàn thể giáo viên các bộ môn để tôi có thể hiểu rõ hơn những gì tôi chưa biết (muốn biết), để tôi có thể có những tiết học hay hơn, để học trò của tôi có khoảng thời gian học tập thú vị với kết quả tốt nhất có thể.
Cuối cùng, tôi biết công việc trọng tâm của tôi ở nhà trường là giảng dạy, nhưng tôi thích nói thật với những gì bản thân mình suy nghĩ và lúc nào cũng mong muốn có những tiết dạy hiệu quả hơn.
Dù sao tôi cũng rất cảm ơn quý thầy cô đã dành thời gian chia sẻ với tôi (nếu có).
Thành thật cảm ơn.
TP.HCM, trưa thứ ba, ngày 04/10/2011
Giáo viên Địa lý - Hồ Viết Vũ