"Xin lỗi, Thầy là Mr. The World?"
Saturday, 9. May 2009, 11:30:43
Ngay từ lúc đầu, tôi có cảm giác đã gặp người đàn ông đang đứng đối diện này ở đâu rồi, nhưng tuyệt đối vào giây phút đó tôi không thể nào hình dung ra được, chính vì thế ngay lập tức tôi bâng khuâng với rất nhiều câu hỏi được đặt ra: “người lạ mặt này là ai?”, “sao lại biết cái tên đặc biệt đó của tôi?” và “có chuyện gì đang xảy ra vậy?”. Tôi đoán, có lẽ đây là phụ huynh của một học sinh nào đó mà tôi đang giảng dạy bộ môn địa lý bởi vì hầu như mọi giáo viên, nhân viên nhà trường tôi đều quen biết hết và tôi nghĩ chỉ có học sinh và thỉnh thoảng những thầy cô cùng trường mới gọi tôi bằng một cái tên “to lớn” như thế.
Được một lúc, tôi mới bình tĩnh lại và mạnh dạn “đi tìm ẩn số” khi tiến đến gần người bí ẩn thắc mắc: “Xin lỗi, sao… anh… lại biết tên tôi?”. “Bé ở nhà cứ nhắc đến thầy hoài!” - Người đàn ông lạ mặt nhanh chóng trả lời tôi như thế. “Bé ở nhà”, vậy chắc chắn đây là một học trò nào đó mà trong năm học vừa qua tôi được may mắn giảng dạy rồi, nhưng học trò này tên gì, học lớp mấy, nam hay nữ… tôi vẫn không sao biết được. Chưa cần người đàn ông đang đứng trước mặt trả lời những phân vân đó của tôi, thì bất chợt nhìn xuống dãy bàn trong văn phòng nhà trường, tôi trông thấy một học bạ, bên ngoài viết tên: Lý Thu Thảo Nguyên. Tôi ngỡ ngàng và thì thầm với chính bản thân mình: “Lý Thu Thảo Nguyên”, “Lý Thu Thảo Nguyên”… Dường như tôi đã hiểu được vấn đề, nhưng để có một câu trả lời chính xác hơn, một lần nữa tôi lại làm phiền người đàn ông lúc này đang đứng bên cạnh: “Xin lỗi, anh là phụ huynh của Thảo Nguyên?”. “Đúng rồi! Thảo Nguyên mới đi Australia tối hôm qua và tôi đang rút học bạ cho bé. À, đây là số điện thoại của Thảo Nguyên ở Australia, thầy có thể liên lạc với bé qua số điện thoại này”. Đến lúc này, tôi mới nhớ đã gặp ba cô bé một lần hôm chia tay cô quản nhiệm. Cảm ơn và bắt tay chào tạm biệt ba cô bé, tôi bước ra khỏi cổng trường nhưng ở đâu đó trong tôi tồn tại những cảm giác kỳ lạ lắm vì sáng hôm nay, rất nhiều lần cảm xúc của tôi luôn hướng đến cái tên khó quên này.Sáng nay, một buổi sáng thứ bảy bình thường cũng như bao ngày cuối tuần quen thuộc khác, và như mọi tuần trước đó vào tiết học đầu tiên, tôi lại được bước vào “mái nhà” 6A30 - một lớp học năng động, chăm chỉ mà tôi rất có cảm tình. Thật lòng, đầu năm học, ngay từ những thời khắc đầu tiên bước vào lớp học này, tôi đã rất ấn tượng với những học sinh của lớp, tôi có cảm giác tập thể với 22 thành viên thân thiện này có gì đó đặc biệt lắm. Và cho đến bây giờ, tôi có thể thuộc vanh vách tên cùng vị trí chỗ ngồi của bất kỳ một học sinh nào của lớp học tuyệt vời này và tất nhiên trong đó có cô bé học trò với cái tên rất đẹp: Lý Thu Thảo Nguyên.
Sáng hôm nay, đúng 07 giờ 15 phút, tôi hân hoan bước vào lớp và cũng như những lần trước đó, tâm hồn tôi luôn có cảm giác rất vui, thế nhưng sáng hôm nay lớp học có điều gì đó kỳ lạ lắm và hình như thiếu vắng một thành viên. Đúng rồi, tôi đưa mắt nhìn kỹ một lượt thì nhận thấy có một chiếc ghế trống và không thấy Thảo Nguyên đâu cả. Tôi nghĩ cô bé vừa mới ra ngoài và sẽ trở vào lớp nhanh thôi. Ừ, chắc chắn là như vậy. Thế nhưng hy vọng đó của tôi tan biến ngay lập tức khi bất chợt nghe một giọng nam cuối lớp vang lên: “Thảo Nguyên đâu rồi?”. Cái thân còi của tôi lại một lần nữa giật mình, tôi vội vàng đưa ra phán đoán: “Hôm nay, chắc là Thảo Nguyên không đi học rồi, vì nếu cô bé có mặt ngay từ đầu tiết học thì chắc chắn sẽ không có một câu hỏi bất hợp lý như thế”. Thời gian vẫn chưa cho phép tôi suy nghĩ hết câu nói vô tình của một nam sinh nào đó trong lớp thì càng bất ngờ hơn khi liền ngay lúc đó, tôi nghe rất rõ giọng nói của Hoàng Oanh và Cẩm Tiên (hai thành viên chăm ngoan trong lớp) trả lời: “Thảo Nguyên đi rồi!”.
Vậy là Thảo Nguyên đã sang Australia du học thật rồi. Sao mà nhanh quá. Mới tuần trước đây, tôi vẫn còn gặp cô bé và chỉ mới chiều hôm qua thôi, trong lúc vào thư viện trường, tôi có đi ngang qua lớp 6A30 (phòng 201), gặp cô quản nhiệm lớp, tôi không quên hỏi thăm: “Cô ơi, Thảo Nguyên đã đi Australia chưa?”. Khi cô quản nhiệm trả lời “chưa”, tôi dường như thấy nhẹ cả người và tâm hồn có cảm giác vui vui. Tôi nghĩ, chắc là thi HKII xong, Thảo Nguyên mới sang xứ sở của Kangaroo du học. Thế mà sáng nay, trong lúc tôi và tập thể lớp đang hiện diện đầy đủ trong ngôi trường AHS thì cô bé đã ở tận Nam bán cầu rồi.Vậy là lúc này Thảo Nguyên đã không còn ở Việt Nam và các thành viên trong lớp nhiều khả năng sẽ không còn được gặp lại cô bé học trò hiền lành này nữa, nhưng trước đó tôi lại hoàn toàn không hề hay biết gì cả. Sáng nay, khi vừa mới bước vào lớp, quan sát nhiều học sinh có vẻ mặt rất buồn nhưng tôi lại không sao biết được lý do. Đúng rồi! tiết ôn tập sáng nay, tôi nhận thấy nhiều học trò âu sầu cứ như muốn khóc vậy. Lúc này nhớ lại, tôi vẫn chưa quên được nét mặt buồn buồn của Tường Vy, Hồng Ngọc, Mỹ Kim, Gia Huy, Cẩm Tiên, Duy Khang… và nhất là Trịnh Ý Như - cô bé mà có một khoảng thời gian dài trong năm học vừa qua ngồi bên cạnh Thảo Nguyên. Sao mà không buồn được khi chiếc ghế trống bên cạnh sáng nay đã không còn sự hiện diện của người bạn thân bên cạnh nữa, chắc hẳn cô bé cảm thấy cô độc và đang nhớ người bạn tri kỷ của mình nhiều lắm.
Một năm học nhiều kỷ niệm đã sắp kết thúc, tôi thật sự hạnh phúc vì đã có một khoảng thời gian thật khó quên mỗi khi bước vào lớp học này. Với những gì mà tôi cảm nhận được, trong lớp hầu như ai cũng quý mến Thảo Nguyên. Chính vì thế, mặc dù mọi người đều biết cuối năm Thảo Nguyên sẽ sang Australia du học từ rất lâu rồi, nhưng ai cũng bất ngờ và có những cảm giác buồn buồn khi sáng nay cô bé không còn bước vào lớp nữa. Ngay từ khi nghe câu trả lời của hai nữ sinh năng động ngồi cuối lớp và biết chắc chắn Thảo Nguyên đã đi du học, tự nhiên tôi cũng những cảm giác buồn lắm. Vậy là từ lúc này rất có thể (chỉ là có thể thôi) tôi sẽ không còn cơ hội được gặp lại cô bé học trò chăm ngoan, hiền lành này nữa. Sáng nay, có nhiều lúc, tôi thật sự muốn khóc nhưng tôi đã cố gắng chịu đựng để không cho những giọt nước mắt kia rời khỏi vị trí đôi mắt cận thị và bình tĩnh tiếp tục ôn tập, mong sao cả lớp thi học kỳ đạt kết quả thật tốt.
Rồi thời gian ôn tập cũng đã hoàn thành, nhưng tiết học vẫn chưa kết thúc. Quan sát cả lớp và thỉnh thoảng nhìn vào chiếc ghế trống duy nhất còn lại trong lớp, tâm hồn tôi có những cảm giác buồn quá. Một mình, một tâm trạng, tôi cố gắng nhớ lại hết những kỷ niệm về cô bé học trò mà mọi người đều yêu mến. Chao ôi, nhớ làm sao nụ cười thật tươi trong tiết học đầu năm khi tôi bất ngờ gọi cô bé bằng cái nickname “Cẳng Bò”, nhớ đôi lần dạy học xong cô bé kể chuyện cho tôi nghe; nhớ có lần cô bé buồn buồn than với tôi: “thầy ơi, tiếng Anh sao mà khó quá!”, nhớ những bài kiểm tra địa lý với điểm số không thể nào cao hơn nữa; nhớ buổi chiều nào đó tại phòng ăn nhà trường, cả lớp quần tụ bên nhau cùng hát Happy Birthday chúc mừng sinh nhật Thảo Nguyên; nhớ lắm những khoảnh khắc vào giờ ra chơi hay những khi tan học, tôi cùng cô bé và một số học sinh khác chuyện trò với đủ mọi điều khác nhau trên đời này mà chúng tôi nghĩ ra vào lúc đó; nhớ phút giây cả lớp cùng nhau thưởng thức kem và KFC hôm chia tay cô quản nhiệm, nhớ những dòng chữ xanh xanh sạch đẹp mà cô bé đã nắn nót viết vào cuốn lưu bút của tôi, nhớ… Rồi không biết lúc nào tiếng chuông hết giờ đã vang lên, 45 phút đầu tiên của chương trình học buổi sáng cũng đã trôi qua, tôi nhanh chóng bước ra khỏi lớp mà trên gương mặt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt bướng bỉnh.
Ôi, giờ này đã khuya quá rồi. Một ngày cuối tuần chứa đựng nhiều cảm xúc thật khó quên đã trôi qua, nhưng chắc chắn khoảng thời gian sắp tới, tôi vẫn còn nhớ mãi những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay. Không biết những gì tôi viết trên đây sẽ có một lúc nào cô bé đọc được hay không, nhưng tôi tin chắc rằng, bản thân tôi sẽ rất nhớ cô bé học trò mà tôi quen gọi bằng cái tên “Cẳng Bò” này. Lý Thu Thảo Nguyên, thầy tạm biệt con nhé. Thầy chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với con.

Thầy của con
Mr. The World - Hồ Viết Vũ


















