Sunday, 3. January 2010, 05:28:57
Làm sao em biết bia đá không đâu
Thursday, 31. December 2009, 07:47:23
Đêm nay tôi nhớ đến một người
Tôi nhớ một người một người thôi
Đêm nay, đêm mai, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi
Sunday, 20. December 2009, 01:20:57
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Thursday, 3. December 2009, 02:26:11
Chẳng ai nắm bắt được thời gian! Chẳng ai giữ được người muốn đi! Tình yêu như trò chơi cút bắt, gần đó nhưng thật xa, xa vời vợi nhưng lại gần gũi thân thương! Nào ai dám chắc khi nào tình ở, lúc nào tình đi! Nhưng khi tình thực sự vuột khỏi tầm tay thì lòng người mới cảm thấy hụt hẫng, chới với! Ngày tháng nào đã ra đi, cuộc tình nào đã ra khơi, từng người tình bỏ ta đi…. tất cả đã xa rồi, chỉ còn lại lời hẹn thề, những cơn mưa…. những gì mà con người không thể mang theo được, những gì không thể xóa nhoà của một thời yêu thương nồng cháy.
Còn lại một mình trong cô quạnh, với nỗi trống vắng của người bị tình phụ, bước chân lang thang trong đêm khuya giữa lòng thành phố ồn ào xôn xao, mà nay sao thật hoang vu lạnh lẽo như lòng người….. Người nhạc sĩ họ Trịnh giờ đây mới thấm thía cảnh“từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ...” người này nối tiếp bước chân người kia, lại thêm một lần dở dang trong cuộc tình, trái tim thêm một lần rách nát. “Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa...”, lòng người thêm một lần ngán ngẩm, núi cao biển rộng lại một lần chứng kiến những lời thề non hẹn biển như những cơn mưa vội vã chảy ào xuống không đủ thấm đất rồi trôi nhanh vào quên lãng. “Làm sao em biết đời sống buồn tênh...?”, lời nhạc thoáng nghe như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng hàm ý thách đố của nhạc sĩ với người xưa. Phải chăng “dòng sông nhỏ” bỏ bến xưa ở lại để tìm ra đại dương vì chê đời nghệ sĩ buồn chán, không còn gì hấp dẫn lôi cuốn? Phải chăng cuộc đời dưới mắt em là nhàm chám vô vị, được lập đi lập lại những nhịp đập đều đều vô hồn? “Dòng sông nhỏ” tiếp tục chảy mãi biết đâu là bến đỗ?
Sau mỗi lần vấp ngã là thêm một kinh nghiệm sống. Tuy trái tim mang thêm thương tích nhưng cặp mắt người nhạc sĩ đã bừng mở để nhìn ra một chân lý sống cho mình và “dòng sông nhỏ” vội bỏ đi: “Đôi khi ta lắng nghe ta”. Có cần không những khoảnh khắc “ta lắng nghe ta” trong cuộc đời bon chen bận rộn này? “Ta lắng nghe ta” có là một chuyện vô ích mất thời gian trong cuộc sống tốc độ của thời đại hiện kim này không?
Với“đôi khi ta lắng nghe ta” tác giả đã nghe ra tiếng “sóng âm u dội vào đời buốt giá” mà mải mê với tiếng động ồn ào của cuộc đời không phải ai cũng nghe được. Tiếng sóng tuy “âm u” nhưng thức tỉnh lòng người, tuy lạnh “buốt giá” nhưng thấm thía. Chỉ vài phút “ta lắng nghe ta” tác giả mới ngỡ ngàng nhìn ra “hồn ta gió cát phù du bay về....” Ôi, tất cả chỉ là phù du thôi sao? Kể cả tình yêu, tuổi trẻ, tiền tài và danh vọng.......? Nếu không có những giây phút thiêng liêng “ta lắng nghe ta”, không hiểu người nghệ sĩ có cái nhìn thoáng đạt ra ngoài chân trời vật chất như thế không?
Với “đôi khi ta lắng nghe ta” , mình “nhìn lại mình” tác giả mới giật mình nhìn ra “đời đã xanh rêu....” Tất cả những giành giựt bon chen của hôm qua, hôm nay trở nên vô nghĩa. Tất cả những mối tình rượt đuổi của thời trai trẻ, nay trở nên rỗng tuếch. “Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè”, bây giờ nhìn lại, chẳng còn ai bên đời! Người tình bỏ đi, bạn bè quay lưng, cuộc sống gió cát phù du…. còn lại gì? Có chăng chỉ là “Tình réo tình âm thầm”, “sầu réo sầu bên bờ... vực sâu”. Ôi cuộc sống, là những “tiếng buồn rơi đều” mãi sao? Ôi, tình yêu, chẳng lẽ chỉ có một thứ tình duy nhất trên đời?
Để nghe được tiếng nói thiêng liêng thầm kín trong tâm hồn, ta phải tách mình ra khỏi dòng đời xô bồ đầy những tiếng động đinh tai nhức óc để đi vào trong sa mạc cõi lòng mới nghe được những âm thanh diệu kỳ của cuộc sống. Để hiểu rõ ta hơn, con người cần có những phút giây “ta lắng nghe ta”. Để hiểu rõ người hơn, cũng cần có những khoảnh khắc “ta lắng nghe ta”. Làm sao có thể hiểu rõ ý nghĩa cuộc sống nếu thiếu những giây phút lắng đọng“ta lắng nghe ta”? Nếu em biết lắng nghe em, lắng nghe nhịp đập thổn thức của con tim thì chưa chắc “đời sống buồn tênh” như em vội đoán. Tiếc thay cho em là người vội vã hấp tấp không biết thưởng thức hương vị cuộc sống mà tạo hoá đã ban tặng
Trong ngày sống bận rộn, nếu dành ra đôi ba phút lắng đọng để“ta lắng nghe ta” trong thinh lặng của bình minh hay trong ánh hoàng hôn dần buông, ta sẽ nghe được những đói khát thiêng liêng ẩn kín trong sâu xa tâm hồn. Chắc chắn trong những giây phút huyền nhiệm “ta lắng nghe ta”, không những chỉ được nghe, mà ta sẽ nhìn được chiều sâu đời sống nội tâm mà Thượng Đế ban tặng cho con người. Khi có cơ hội nhìn lại mình với mọi thứ tình đều được lấp đầy: tình yêu nam nữ, tình vợ chồng, cha mẹ, gia đình, tình bạn hữu, quê hương……, mọi thứ tình ta đã một thời nếm thử hương vị và đã có đủ…. nhưng sao con người vẫn cảm thấy khát khao chưa đủ? Có chăng một thứ tình nào đó thiêng liêng hơn, cao qúy hơn những thứ tình ở cõi phàm trần này? À, thì ra cái loại “động vật có lý trí” đó không chỉ có cơm bánh, danh vọng…. lấp đầy là xong! Tấm hình hài này không chỉ cần những chiếc áo đẹp, đi xe mới, ở nhà lầu…… là đủ. Cuộc sống không chỉ có tình yêu nam nữ, vợ chồng, gia đình, bạn hữu, quê hương….. là hết. Trong sâu thẳm của cái ta kia còn thao thức khát khao một thứ tình nào đó thiêng liêng hơn, mãnh liệt hơn, vĩnh hằng hơn đang réo gọi âm thầm trong đáy lòng của những tạo vật bé nhỏ “bên bờ... vực sâu” mà chỉ trong thinh lặng “ta lắng nghe ta” mới nghe ra được.
Sunday, 29. November 2009, 07:53:38
Nếu có điều gì vĩnh cửu được thì em ơi đó là tình yêu chúng ta
Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm
Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư
Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ
Anh mơ sẽ đến bên em cho đến tận cuộc đời
Nếu có điều gì vĩnh cửu được thì em ơi đó là tình yêu chúng ta
Rồi mai đây anh sẽ đón em về
Mở cửa hồn ... em vào đó rong chơi...
Wednesday, 25. November 2009, 18:32:24
Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh...
Thursday, 19. November 2009, 21:19:11
Nếu một mai mình không còn nhau nữa
Phút cuối cùng ai làm kẻ đưa chân
Khúc biệt ly khóc cho nhau một lần
Rồi vĩnh biệt tình dần xa khuất bóng
Nếu mai này tình xa xôi vạn dặm
Người có còn trông ngóng dáng năm xưa
Chỉ riêng ta thương nhớ mấy cho vừa
Rồi luyến lưu tình chưa vơi đã cạn
Nếu mai đây tình vào trong dĩ vãng
Những vần thơ lãng mạn còn vấn vương
Để đêm nay thổn thức suốt canh trường
Tim đau nhói dường như ai đang xé
Thursday, 12. November 2009, 16:47:56
Những điều lòng muốn nói
Sao chẳng nói được gì
Những điều không muốn nói
Lại nói mãi em nghe
Nhớ ngày xưa tuổi nhỏ
Ta suốt ngày bên nhau
Kể bao điều thầm kín
Lòng có ngại gì đâu
Bây giờ sao quá khó
Lòng anh và tình em
Chút hương thầm trong gió
Biết ngày nào bay lên
Nếu biết tình như thế
Chẳng lớn lên làm gì
Thà như ngày thơ ấu
Hai đứa cầm tay đi
Wednesday, 28. October 2009, 03:22:58
Ta đem trái đất ngâm thành RƯỢU
Ta lấy càn khôn nướng thành MỒI
Ước gì gặp được người TRI KỶ
Đem RƯỢU đem MỒI túy lúy chơi
Dẫu biết yêu em là vô vọng
Nhưng người trong mộng vẫn là em
Phàm trần hai chữ Có và Không
Được mất hơn thua ý tại lòng
Một thoáng bay vèo khi nhắm mắt
Có còn bên mình những gì không
Tuesday, 20. October 2009, 22:29:45
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say .
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi .
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi .
Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
Ước nguyền đã có gác trăng sao .
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: ngõ trúc đào .
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ .
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy . Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa .
Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời .
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười .
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
10 of 25.