Skip navigation.

Let's he know how to love you!

___ STILL ___

Happy birthday and i love you.

Photobucket

Tôi muốn cười, cười thật lớn cho cái điều tôi vừa nhớ ra, mà đúng hơn là có thứ khiến tôi nhớ đến nó.
Hôm nay, mồng 7 tháng 12 là ngày sinh nhật tôi. Vậy mà sáng nay lúc nhìn cái đồng hồ vạn niên để xem ngày mà hoàn toàn không có cái xúc cảm gì cả.

Sáng đi xe từ Thái Nguyên lên Hà Nội, mở máy, vào mail thì có mấy cái mail mới, hóa ra là mấy trang web chúc mừng sinh nhật. Ôi thật là.

Thực sự là sinh nhật thinh lặng, hình như tôi thấy hơi đớn đau một chút. Ờ, hình như càng nói về nó nỗi đau này sẽ tăng một chút.
Ước một điều nhá: Đến được nơi tôi muốn, làm những điều tôi thích.

Happy birthday to me.
Thanks so much.

Rựu

Hôm qua tự nhiên chú lại gọi bảo đi uống rượu, cũng chưa bao giơ từ chối mấy lời mới kiểu này, tối tan làm phóng tới nơi hẹn. Đường tất tả người xe, cái lạnh đầu đông tê rát với làn da mới quen được hơi nắng.

Chú ngồi ở góc phòng tối đen sâu thẳm chỉ có hơi khói bốc lên vô định, ánh đèn vàng đục không thể tỏ rõ khuân mặt làm tôi có chút bất an.

.......... Dịch}





Cơn mưa muộn cuối ngày làm không khí thu Hà Nội đậm cái vẻ lành lạnh, lại đang ngồi cắm đầu vào computer mà không dứt ra được :o: .
Chiều nay, đi làm về rẽ lên Đinh Lễ tìm sách, định là sẽ mua nốt mấy quấn của Banana và Murakami nhưng ự nhiên có cảm giác ức chế khi đọc những lời đề tựa của sách. Hình như luôn luôn có nỗi đau, luôn có ai đó phải dời xa thế gian. Tôi thích những nét đẹp trong văn hóa Nhật Bản nhưng cái tinh thần u uất trong văn học Nhật <đại diện là 2 tác giả tui hay đọc là Banana và Murakami >. Con người dường như phải đau khổ, phải trầm trong nỗi đau tuyệt đối và rồi mới được gột rửa và "biến hóa".

Có ý tưởng về đọc một cái gì đó thật trong sáng, ngay trong nhưng dòng đầu tiên đã phải tràn ngập ánh sáng của nắng, rực rõ. Có mùi của lá khô rụng ủ trong đất, có hương của sự tươi mới.

Tôi tìm thấy ""Nước Mỹ Nước Mỹ, và Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương". Hai quyển này nhớ là hồi lâu lắm rồi đã nghe, định mua nhưng lúc đó chưa đủ vật lực :D . Giờ xách hai bạn í về nhà.

Đêm nay nghe Michael hát "At this moment"

Lúc nãy định đi cafe nhưng nghĩ sẽ ngủ sớm để mai dậy sớm thể dục, giờ 11h47 vẫn lang thang ở đây.



--------------

"Em giờ đây chưa thể là người đẹp duy nhất trong anh nhưng lúc nào đó ... "

Chuyện





Vì mọi việc không thể nào thay đổi thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan. Khi nào con mèo ngoan muốn thức, sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức giữ, nếu không thể giữ được nữa, thì cứ thả tay ra, để chúng bay đi.

{ 5h30 }



5h30 điện thoại rung chuông báo thức, vẫn theo thói quen là đặt tiếp hẹn giờ lúc 6h. Dậy đi thể dục, lờ mờ trong cơn mê cứ tìm kiếm vài lí do để hôm nay nghỉ thể dục, chủ yếu là để thuyết phục bản thân.
6h dậy, vào facebook chăm cái cafeshop rồi đi.

Năm thu vàng óng bắt đầu dãi trên con đường. Xe bus đông ná thở nhưng trốn được vé, tắc nhẩm năm lần bẩy lượt đi làm cái vé tháng mà cứ lần nữa mãi, chôn chân trong nhà là chả muốn đi đâu nữa.

Xuống bến, mặt Hồ Gươm sáng long lanh, tươi mới, mát mắt. Lúc đó mà có giấy bút hoặc cái gì lưu lại được thì cảm xúc sẽ rõ ràng hơn, sẽ nói được tận cùng cái cảm giác đang đọng lại trước mắt.


Sắp sửa lại bắt đầu những ngày làm việc mới, nghỉ tới 2 tuần ngồi nhà và lăng quăng, có lúc thấy vô vị vì dường như đã quen với cái nhịp của công việc rồi thành ra thấy mất hướng, chao đảo.

Chiều qua đi học, vì ngủ chiều nên lúc dắt xe ra, tới cả lúc học được nửa buổi đầu óc vẫn mụ mị, có cái khối đặc nào cứ bám vô đầu, mọi thứ miên man lại như bị xiềng xích. Nhưng cuối buổi thì vẫn thoát được cái cảm giác đó. Phóng bay lên Hồ Gươm một vòng rồi lại về.

Cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, vì đã nghĩ nhiều quá rồi, mà mình mà nghĩ thì hay thấy mấy thứ không hay, buồn buồn tủi tủi. Mà đang mong là kiếm một thứ để đam mê ngoài thứ từ trước đến nay bám dính là mấy em trai xinh tươi, tức nhiên là không phải mấy em Hàn xẻng và Việt xẻng lủng lẳng đâu.

Hai thứ muốn giờ là: 1. Mua máy ảnh để thực sự chụp ảnh (>.<)
2. Đi học tiếng Pháp (^>^)

Cái nào cũng khả thi hết cả :">

{ I don't wanna hurt - Anouk}



We're breaking things we can't repair
and none of us will take the blame
No, nothing can be done this time
All the memories that we made
I threw them all away
There's no need to talk it over

Don't let me get you down
Let's just move on
I am setting you free

'Cause I don't wanna hurt no more
No, I don't wanna make you go through one more rainy day
No, I don't wanna hurt no more
Strange enough I always knew
I'm taking off today
Don't wanna hurt no more

The darkness you left in my soul
How do we know how much we've lost?
Will the moon be shining as bright as before?
And as I'm singing this song
the tears well up in my eyes
And I will always wonder
why I will never have
the life I wanted
Now I'm letting it go

'Cause I don't wanna hurt no more
No, I don't wanna make you go through one more rainy day
No, I don't wanna hurt no more
There's not much more to say
'Cause it's to late now
I won't hurt no more

So I wait 'til morning comes
You made it clear that it has been only pain loving me
The things that we won't do for love
I am setting you free

'Cos I don't wanna hurt no more
I don't wanna make you go through one more rainy day
No, I don't wanna hurt no more
Strange enough I always knew I'm taking off today

I am letting you go...


/ Tự nhiên thấy bạn này trên youtube, cái cách bạn í hát cảm giác là sự pha trộn của shania twain và tracy chapman.

{Đ.T}



18/10

Đang đọc Kitchen thì ngứa ngáy vào nhà VS để giải quyết, bước ra lại nhớ đến ông anh họ. Nguyên do vì cái điện thoại, vớ lấy bút để viết thì lấy ngay cái bút hết mực chả việt được chữ nào. Ấy, cái duyên với chữ nghĩa nó bạc bẽo thế đó.

Tính ra thì chuyện cũng chẳng có gì. Vì là cái điện thoại của tôi mất dây sạc, mà tôi lại lười mua, máy luôn trong tình trang không kết nối "ngoài vùng phủ sóng" "tắt máy". Thế nên tổng thể những người muốn liên lạc với tôi đâm ra giận giữ, sùng sục lên, tôi thì thảnh thơi và vui thích đến chết đi được.

Nhân cơ hội ổng í dùng máy mới (hoặc chôm của bé nào), ổng ném con sony ericson vô ngăn kéo còn tôi thì cuỗm lấy dùng, chả bảo ổng í tiềng nào cứ thế là lấy. Anh em nhìn nhau gườm gườm kiểu

E: Em dùng ná
A: Ừ!

...

E: Cho em ná
A: Ừ!

Thành ra giờ cứ dùng như sở hữu cá nhân, đỡ mất tiền mua đồ mới. Tôi mắc cái thói hứng lên là mua chứ cái vật thiết thân thì lại không để í.

Giờ thì ổng í bay qua trời tây òi, phòng ổng í giờ thành phòng tôi òi.

Tự nhiên thấy thú thú

{Lại .}




Cảm giác buồn buồn tự nhiên lại về theo những con người cũ, sau một quảng thời gian dài thăm thẳm. Cái c ảm giác không thuộc về đâu cũng dậy lên mạnh mẽ.
Như một người vô tình đã nói: Không có người nào tự thân cô độc, gốc gác cô độc chỉ là chính họ tách mình ra.


Tôi hình như luôn có cảm giác mình sai trái, chỉ vừa mới xong tôi là tôi đã chột dạ coi mình đúng hay không, mà tôi thì không dám đối mặt với nó, đâm ra lẩn tránh. Mà kẻ lẩn tránh thì sợ hãi khôn nguôi.

{Những lời kì diệu}



Tôi bây giờ rất ngại những lời hứa, đặc biệt là những lời hứa do tôi hứa. Cũng không biết có phải ngay từ đầu tôi đã không có định thực hiện lời hứa đó, mà chỉ là hứa cho qua chuyện. Hoặc rằng có gì đó khiến tôi không thể thực hiện được chúng. Cuối cùng thì hoặc tôi làm người khác thật vọng hoặc người ta sẽ không hoàn thành điều đã hứa với tôi, dù thế nào thì ít nhất cũng có một phía bực mình. Thanh ra, cứ thế mà làm, thích thì đi, không thích thì thôi. Chả hứa hẹn với ai sất.
Nhiều lúc thấy bản thân chênh vênh, mọi thứ mù mờ đến sợ nhưng rồi cũng lại hiền hoà ngay được. Tôi không cần sự thanh bình, yên ổn. Tôi chỉ cần có khoảng trống để tôi chuyển xoay vài thứ với nhau.
Cứ nghĩ sau ngày được hòi: Có hạnh phúc không? Câu trả lời chắc sẽ là "Có", vì tôi hạnh phúc thật mà. Những người độc hành thì hạnh phúc giản đơn lắm.


Mahou no Kotoba
Những lời kì diệu

Spitz


Mình bắt mình phải giấu những xúc cảm này đang trực trào dâng
Và hôm nay, một lần nữa mình chẳng làm gì ngoài việc nhìn về phía xa xăm
Tất cả những điều vụn vặt mà mình đã nói với cậu
Mình nắm chúng thật chặt và thế nào đó cố gắng để sống


Những lời kì diệu mà chỉ chúng ta mới hiểu
Dạo này mình chẳng có thời gian mơ mộng hay gì cả
Khi nhớ lại, điều đó thật vui và khiến mình hạnh phúc
Chúng ta rồi sẽ gặp lại, ngay cả khi không có một lời hứa


Mình ngủ như thể đã gục ngã và bật khóc khi thức dậy
Mình thầm thì một bài hát giữa đám đông
Cậu đang làm gì thế? Mình muốn nhìn thấy nụ cười của cậu
Mình giơ tay lên và ném sự ích kỷ của mình lên bầu trời


Những lời kì diệu, thật ngắn ngủi khi mình nói ra
Nhưng hiệu nghiệm biết bao
Không ai và nếu họ có biết được, nó cũng chẳng nhạt phai
Cho đến ngày chúng ta có thể cùng nhau sẻ chia phần còn lại của câu chuyện


Những bông hoa thật đẹp, ngay cả những cái gai cũng đẹp
Và cả rễ chắc hẳn cũng đẹp nữa


Những lời kì diệu mà chỉ chúng ta mới hiểu
Dạo này mình chẳng có thời gian mơ mộng hay gì cả
Khi nhớ lại, điều đó thật vui và khiến mình hạnh phúc
Chúng ta rồi sẽ gặp lại, cho dù không có một lời hứa
Sẽ gặp lại, sẽ gặp lại.

{Đơn giản}

Mùa đã sang rồi đấy, năm trước cũng thời gian của những bông hoa sữa bắt đầu len lén trên những vòm cây, tôi đang lang thang dưới chúng. Lúc đó cảm xúc thực sự thuộc về tôi, ngay cả cái chán trường, mung lung, vô định. Còn bây giờ hình như chúng xa tôi quá.

Tôi nhớ đến anh là yêu đương hay chỉ vì tôi cần một nơi để nhớ, một người bấu víu. Câu trả lời đã quá rõ ràng, nhưng sao tôi cứ cảm thấy mình đang bị đau đớn lắm.

Yêu là một việc khó, chưa bàn đến chuyện yêu thế nào hay giữ tình yêu đó thế nào mà chỉ là yêu thôi đã vất vả lắm rồi. Nên có người không yêu cũng đâu phải là lạ.
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31