Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười , đơm hoa kết trái bằng những nụ hôn và kết thúc bằng giọt nước mắt ... dù đó là giọt lệ hạnh phúc hay đau khổ , buồn hay vui , thì tình yêu ấy đã cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc ,là dau' ấn của tâm hồn đánh dấu bước trưởng thành của bạn Một tương lai tươi sáng luôn đứng trên một quá khứ đã lãng quên Bạn không thể nào thăng tiến trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại , sai lầm và đau buồn trong quá khứ.Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác. Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện. Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động....Người ta nói mặt trời chẳng bao giờ biết khóc, mặt trời chỉ biết vui cười mà thôi.Nhưng có ai biết rằng nước mắt của mặt trời chính là những giọt nắng. Người ta càng thấy mặt trời cười, nghĩa là mặt trời đang khóc đấy. Mặt trời đã đem đến những giọt nước mắt của mình để sưởi ấm cho nhân gian. Cuộc sống đôi khi ko đơn giản như ta nghĩ. Nỗi buồn của người này lại đem đến hạnh phúc cho người khác!!! Bạn đừng buồn khi cảm thấy lòng mình cô đơn .Say đắm nhất là tình yêu của cha mẹ, ngắn ngủi nhất là tình yêu của người ngoài, ngọt ngào nhất là tình yêu ___ • † ™ MrChung™ • ___
Bị Ba Me hai bên phản đối , để bảo vệ tình yêu , hai người rủ nhau đi nhảy cầu tự tử . Ði đến cầu , người con trai nói : "em nhảy xuống trước đi" , người con gái lại nói : "anh xuống trước đi" , thế là anh ta nhảy xuống . Anh ta nói vọng lên : "em ơi nhảy xuống đi" , cô gái nói : "Bố thàng ngu , cho mày chết" . Chàng trai nói vọng lên : "Bố mày biết bơi , bố mày déck sợ, bố mày lên bờ thì mày chết với bố . Người con gái lại nói vọng xuống : "Tổ sư bông thángg khốn nạn mày lừa bà"
___ • † ™ MrChung™ • ___
Anh như con muỗi Anophen - Em như cô gái ngủ quên mắc màn - "Rắp tâm" anh mới mò sang - Đốt cho một phát...em lăn ốm liền - Ngờ đâu em ốm triền miên - Sau hơn 9 tháng tự nhiên bệnh lành - Sinh ra con muỗi...giống anh - Lớn lên nó cũng đốt quanh xóm làng
___ • † ™ MrChung™ • ___
Chon giang ho tap nap nguoi qua lai,toi di tim mot nua cua doi toi,nguoi yeu em ten gi sap hem thay de toi tim tim mai ten em
Sự thực thì dù bạn có muốn quên tình đầu bao giờ cũng khó khăn. Nó len lỏi vào trái tim bạn và ngự trị ở trong đó đến suốt cuộc đời. Để rồi, kể cả sau này, khi bạn trải qua những mối tình khác, bạn vẫn không thể quên được vị ngọt ngào của nó, mọi thứ vẫn vẹn nguyên và chẳng thể thay đổi.
Và cái đầu tiên bao giờ cũng là cái đáng nhớ. Đó là bản nháp để bạn bước vào đời. Mối tình đầu không phải chỉ có toàn vị đắng, bởi thế, nếu không thể quên, đừng cấm mình không được nhớ.
Con người cũng giống như một dòng sông, có những khúc quanh và đoạn chảy êm đềm. Nếu bạn cố cắt đi một khúc trong cả con sông dài dằng dặc ấy (cho dù là khúc đấy chứa đầy những cơn sóng giữ), cuộc đời đâu còn là một bức tranh hoàn hảo. Có nhận, có mất mát, ấy là lẽ tự nhiên của cuộc sống
Hai cái tát sau hơn một năm kết hôn để em nhận ra rằng đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng....! Hồi còn con gái, em cũng đọc nhiều sách, báo về đời sống gia đình. Em cũng đồng tình với các chị về việc nam nữ bình quyền chồng cho con bú được thì vợ có thể an tâm đi kiếm tiền. Chồng mà lau nhà, rửa bát thì vợ dư sức sửa điện, thay bóng đèn. Em nhiệt liệt hoan hô những mẫu người phụ nữ coi cái bếp như một sự xâm hại nghiêm trọng đến vị trí phụ nữ hiện đại. Em cũng sẵn sàng tẩy chay các nhãn hàng quảng cáo trên truyền hình nếu họ sử dụng phụ nữ làm nhân vật tiêu điểm trong mấy vụ nấu cơm, giặt giũ. Phụ nữ hiện đại tuyệt đối không thể ở xó bếp được.
Thậm chí, em còn đi tập lái xe trước cả chồng để loại bỏ hẳn hình ảnh cứ là phụ nữ phải ngồi cạnh và được đưa đón. Đại loại là em đã hoàn thành xuất sắc các gạch đầu dòng cho một người phụ nữ hiện đại. Còn như chuyện chồng vung tay đáp trán thì tất lẽ dĩ ngẫu em cũng chẳng ngán chồng. Em cũng đã học đến đai đen Karate lẫn Aikido. Em cam đoan chồng mà đụng vào em thì chồng chỉ có thể đo ván đếm răng. Túm tụm lại rằng em đã sẵn sàng cho vai trò một người phụ nữ hiện đại thời nam nữ bình quyền. Em đã sẵn sàng làm vợ và làm mẹ. Một bà vợ hiện đại, một người mẹ đầy sức mạnh.
Đêm tân hôn, em có khéo léo để bằng lái xe ô tô, chứng nhận đai đen Karate và bộ võ phục Aikido bên cạnh thùng tiền mừng cưới. Em cũng dịu dàng nhắn nhủ chồng về một gia đình dân chủ - bình đẳng- tôn trọng sự riêng tư, cùng nhau hoàn thành kế hoạch 5 năm lần thứ nhất. Chồng em chỉ cười mỉm. Chẳng biết có phải do anh ấy e sợ cười to quá sẽ khó ăn nói sau này hay vì anh ấy cười coi chuyện đó nhỏ nhặt, đàn bà không chấp. Nhưng mà em cũng mặc kệ thôi. Em là mẫu phụ nữ hiện đại kia mà.
Chồng em không to con, chỉ cao hơn em tí tị. Chồng em cũng chẳng thuộc hàng võ sỹ đấm bốc hay chuyên gia tâm lý. Chồng em thu nhập cũng vừa vừa để hai vợ chồng gộp vào thành đu đủ. Đại loại là vậy. Chồng em chỉ được cái là rất yêu em. (Đấy là em đoán thế dựa trên khảo sát từ 20 ông chồng của các bà bạn, 10 ông bạn đang làm chồng cộng với 5 bạn trai cũ bây giờ đã có vợ. Chồng em được điểm cao nhất về yêu vợ).
Sau tuần trăng mật ngọt ngào và 100 ngày đầu hôn nhân, mọi thứ thật giản đơn và ấm áp. Ngày ngày chúng em ăn cơm trưa cùng nhau (em qua đón chồng vì em biết lái xe ô tô mà), tối tối, em và chồng thay phiên nhau xuống bếp. Các món về trứng, thịt lợn, thịt bò do em đạo diễn, chồng em đi chợ. Các món về cá, dê, mỳ... đại loại là đặc sản hơn tẹo thì do chồng em đạo diễn, em biên kịch. Bữa cơm luôn có rượu vang và âm nhạc. Tất nhiên, sau đó thì luôn có màn đặc biệt do em chủ động hoặc anh ấy chủ trì.
Đại loại 100 ngày đầu yên ổn khiến em dự định viết sách: Làm thế nào để có một cuộc hôn nhân hoàn hảo? Thậm chí em còn định liên hệ với truyền hình để đăng ký lên chương trình Người Xây Tổ Ấm nói về việc Làm Vợ Dễ Như Ăn Ốc, 100 tuyệt chiêu để sướng sau cưới. Vâng, đó là em cứ nói quá lên thế để mọi người biết rằng em thoả mãn thế nào về cuộc hôn nhân của mình.
Mọi chuyện chỉ xảy ra khi anh ấy tát em cái đầu tiên. Hình như đó là ngày thứ 131 hay 151 gì đó, tức là sau gần nửa năm cưới nhau. Lý do: Một trận cãi nhau inh ỏi, em đã dùng sức mạnh của đai đen Karate để đưa máy tính của chồng bay vào góc nhà.
Hôm đó, em tức giận vì anh ấy mải mê cày game không thèm bê giùm em chậu quần áo vừa giặt lên sân thượng để phơi. Anh ấy sững người ra nhìn em. Lúc đó, cơn máu nóng bốc lên đầu em rồi, em bật phát ngay một câu: “Đừng có nhìn tôi (em xưng tôi luôn - bình quyền mà), lần sau thì không phải là cái máy tính đâu”. Và lúc này thì anh ấy nổi giận thật sự. Anh ấy trừng mắt lên nhìn em, gân xanh nổi chằng chịt hai bên thái dương.
Em cũng đâu ngán, em lao tới: “Anh định làm gì? Đánh lại tôi ư? Dám không? Sức nào mà mơ?”. Và em lĩnh ngay cái tát, nhanh đến độ em cũng không đỡ kịp. Thật ra chỉ vì nó quá bất ngờ, ngoài dự liệu của em thôi, chứ nếu nhắc trước, đời nào em để dính đòn. Nhưng thay vì em lao vào cho anh ấy biết đai đen Karate của em là đai đen thực học thì em lại ngồi sụp xuống và khóc.
Cái phụ nữ trong em nó khóc, nó tổn thương chứ không phải là em. Anh ấy không nói gì nữa và bê chậu quần áo lên sân thượng phơi rồi ở tịt trên đó luôn. Em khóc đã đời rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, em thấy mình đau đớn vô cùng. Nhưng nhìn lại thì thấy hoá ra em đang ở vai chồng mình chứ không phải vai của em. Cái đau đớn ấy, tổn thương ấy của chồng cũng đâu dễ chịu? Em nghĩ lại và bao nhiêu đau khổ, vật vã bay biến hết. Phải, nếu biết nghĩ lại, nghĩ như một người ngoài cuộc, không bị ảnh hưởng bởi cơn giận trong tâm, ta sẽ tỉnh táo hơn và thấy ra nhiều điều hơn đấy.
Cái tát thứ 2 của chồng đến với em là năm thứ 2 của đời sống vợ chồng. Lần này em khôn hơn rồi, em chẳng dại gì dùng Karate nữa. Hôm ấy, em cú chồng vì đi họp lớp với bạn bè đến tận 9h tối mới chịu về làm cho em đói mềm ra. Em cú lắm! Thế là em đợi chồng về. Thay vì cho anh ấy một trận bầm dập, em gọi điện cho một cậu bạn trai cũ của em mà anh ấy cũng biết. Gọi trước mặt anh ấy. Hẹn hò như tình nhân: Đến đón em lúc 10h nhé! Đi ăn rồi vào bar nhảy nhót tí cho thư giãn.
Chồng em tức nổ mắt. Nhưng anh ấy kìm chế cũng giỏi. Thay vì nạt nộ, anh ấy chỉ bảo: “Anh sẽ đưa em đi hoặc em hãy ở nhà. Anh xin lỗi vì đã về muộn song đừng làm vậy để mà ảnh hưởng đến gia đình mình”. Em nhếch mép, cố tình làm ra vẻ coi lời anh ta là rác. Anh nhắc lại lần thứ hai. Em mới trả lời bằng cái chất giọng chọc ngoáy nhất có thể: “Anh cứ đi ngủ trước, nếu tôi về quá muộn tôi sẽ ngủ ở nơi khác”.
Lúc này thì anh ấy cũng đã điên lên rồi. Anh ấy cũng chỉ lạnh lùng đáp lại: “Nếu vậy thì cô đi luôn và đừng về đây nữa”. Em vẫn không buông tha: “Đây cũng là nhà tôi sao tôi phải đi?”. Anh ấy đáp: “Vậy thì tôi đi”. Em nhún vai: “Tuỳ!”. Rồi son phấn, rồi cố ý kiếm bộ đồ lót sexy nhất để mặc. Anh ấy cũng dọn quần áo vào vali. Em bâng quơ: “Có những loại đàn ông quá hèn, không giữ nổi vợ mình và chấp nhận để vợ mình đi ngủ với thằng đàn ông khác”. Anh ấy dằn cái vali xuống, mắt đỏ quạch lên đầy hung dữ. Còn em thì hả hê. Thật sự, em muốn làm cho anh ấy đau nhất có thể. Thế nên thấy anh ấy như vậy, em hả hê lắm.
Em buông lời thách thức luôn: “Ra đường nhớ đội mũ che sừng nhé!”. Anh ấy đã bị hạ gục ngay lập tức. Và cánh tay được vung ra. Lần này thì em tránh được. Em cười điệu mũi: “Sao không dùng sừng để húc?”. Thôi xong em, trong khi em đề phòng tay phải thì tay trái của anh cũng đã xuất chiêu. Em không tưởng được cú lật tay nào nhanh hơn thế. Em lại oà khóc tức tưởi.
Và em cũng tuôn luôn một tràng ấm ức: “Anh có biết anh bỏ rơi em, em đã tủi thân thế nào không? Anh có biết là em yêu anh đến thế nào không? Em không thể chịu nổi khi mà anh đã vô tâm với em. Trời ạ, em rất yêu chồng mình kia mà. Em nào có muốn hẹn hò với bạn trai cũ đâu. Em chỉ vờ gọi điện thôi mà. Chỉ vì em đành hanh và cay nghiệt, em hả hê với việc làm đau anh”.
Hai cái tát sau hơn một năm kết hôn để em nhận ra rằng đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng. Em hiểu ra rằng tất cả những ông chồng tử tế đều không bao giờ có ý định đánh vợ. Chỉ là em - và một cơ số phụ nữ như em - tự cho mình cái quyền được làm tổn thương người khác và sau đó bao biện bằng việc mình thì có quyền còn anh ta chỉ được quyền chấp nhận.
Rằng dù phụ nữ tụi em có hỗn hào với cha mẹ anh ấy, có đành hanh và phũ mồm thì anh ấy lấy em anh ấy phải chấp nhận. Rằng đàn ông cấm được đánh phụ nữ dù cho người phụ nữ đó có chùm váy lên đầu đàn ông hoặc vén váy lên với người đàn ông khác.
Em không biết các chị “nữ quyền vô đối” có trách cứ em hay không chứ em thì em sẵn sàng bị tát nếu như em quá quắt đến mất kiểm soát bản thân như những lần em đã kể. Cái tát ấy giúp em tỉnh ngộ để giữ lại mái ấm nhà em.
Thôi thì, hãy cứ tát em nếu có thể làm cho em bớt điên. Bởi cái điên của phụ nữ nếu không được ngăn chặn và thuần dưỡng kịp thời, nó sẽ khiến cho hôn nhân đổ vỡ. Với em thì là thế, hãy cứ tát em nếu có thể...
Tôi ghét hắn, ghét những kẻ con trai có phong thái chững chạc và tỏ vẻ hiểu đời như một ông cụ non.
Ghét luôn cái kiểu xỉa xói và châm chọc khi nhìn thấy mái tóc ngắn cũn cỡn mà tôi vừa mới cắt. Vả lại năm đầu tiên xa gia đình, thời gian nhích dần chậm chạp trong sự trống trải nên tôi đã đồng ý bước vào một cuộc chơi cùng hắn. Đó là trò chơi tình yêu.
- 2 tháng nhé! Hãy cho tớ 2 tháng!
- Thế nếu sau 2 tháng mà tớ và cậu không thích nhau thì sao!
- Thì tớ sẽ rút lui....mãi mãi!
Tuần thứ 1:
Tôi và hắn chính thức “hẹn hò”. Hẹn hò là gì nhỉ? Đối với tôi, đơn giản chỉ là có người đi dạo cùng, có người nhắn tin chúc ngủ ngon mỗi tối và quan trọng là được ăn ngon.Xem ra hắn là người rất mực chu đáo. Luôn quan tâm tôi từng tí một theo đúng nghĩa đen. Nghĩa là khi đi ăn bún, hắn sẽ cẩn thận vắt chanh, gạn từng tí hạt trước khi bỏ vào tô bún của tôi. Nghĩa là khi cả hai cùng đi xe buýt, vì cái tật nói nhiều nên khẩu trang tôi đeo luôn lệch xuống, và hắn luôn là người cẩn thận kéo khẩu trang lên rồi khuyến mãi thêm một cái cốc đầu. Hì hụi leo lên lầu 8 của trường Đại học:
-Em thích leo lên đây chi vậy?
-Thích thôi. Ngắm máy bay!Xem kìa, ban đêm máy bay thắp điện nên khi xẹt qua giống hệt sao băng đó. Từ nay phải gọi là “ sao băng”, đừng gọi máy bay nữa nghen.
...
-Chúc ngủ ngon nhé!
-Cần gì phải chúc, tớ không thích. Nghe nhạt nhạt và thừa thãi đó!
-Ừ..
Tôi: Tôi rất hay mơ mộng nhưng đôi khi lại thấy ghét những điều quá “sếnh”. Chúc ngủ ngon để làm gì nhỉ? Nếu không chúc thì tôi vẫn ngủ tốt mà.
Hắn: Cuộc sống có chút đổi thay khi quan tâm thực sự một ai đó. Nhìn em bi bô nói cười mãi không thôi. Cảm giác rất giống yêu một đứa trẻ. Gọi máy bay là sao băng mới thật ngô nghê. Bỗng dưng bật cười một mình!
Tuần thứ 2:
Tôi đan cho hắn một chiếc khăn quàng cổ thật to màu lông chuột. Nhưng tính toán mũi len bị sai, nên sản phẩm cuối cùng chỉ hơn nùi giẻ một tí. Âý vậy mà khi nhận nó, hắn cảm động. Cách cảm động của hắn cũng thật khác người. Nghĩa là không rồi rít lên hay nói toẹt ra rằng tớ cảm ơn. Hắn chỉ im lặng đặt chiếc khăn sang một bên :
-Làm cái này mất bao lâu vậy?
-2 tuần.
-1 ngày đan mấy tiếng?
-5 tiếng.
- Đừng làm những điều vô bổ như thế, giữ sức khỏe, lo học đi!
Tôi: Người ta cho rằng người con gái phải rất yêu thương một người mới có thể cặm cụi ngồi đan khăn cho người ấy. Nhưng tôi thì khác! Tôi đan khăn tặng hắn đơn giản chỉ vì thích, thích đan một chiếc khăn len dù trời Sài Gòn nắng chang chang. Không có chút tình cảm nàò mà chỉ là hứng thú!
Hắn: Thực sự mình rất cảm động khi nhận được chiếc khăn quàng cổ ấy. Nhưng cứ nghĩ đến 1 ngày em phải bỏ ra 5 tiếng đồng hồ để làm, thì thực sự không muốn thế tí nào. Liệu em có thích mình tí nào chưa nhỉ?
Tuần thứ 3:
“ Người đó không phải người yêu của tớ đâu, đơn giản chỉ là một cuộc chơi. Khi nào chán thì thôi. Tớ không bao giờ yêu thật. Khi nào yêu thật sự một ai đó, tớ sẽ nói cậu biết nhé!”
Chỉ vì hậu đậu mà tin nhắn tôi gửi cô bạn thân, vô tình nhảy qua máy hắn.
-Cậu đọc tin nhắn ấy rồi à?
-Ừ!
- giận tớ à?
......
-Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được!
Tôi: Thực sự tôi cảm thấy day dứt khi làm một người tổn thương. Hắn tắt máy và không nói một lời. Có lẽ đã đến lúc trò chơi này kết thúc.
Hắn: Thực sự thấy đau khi đọc những lời ấy. Dù từ đầu hai đứa cũng đã giao kèo rằng chỉ là một cuộc chơi. Nhưng sao vẫn thấy đau. Có lẽ, cô ấy không có chút cảm giác nào với mình!
Tuần thứ 4:
Buổi gặp nhau cuối cùng....
Quán cafe quen thuộc. Vẫn chiếc bàn đó, vị trí đó. Lần đầu tiên gặp nhau, tôi và hắn không có gì để nói. Ngồi trong im lặng.
Tôi: Không biết tại sao, mình rất muốn nắm lấy đôi bàn tay kia. Và khiến người ta cười như mọi hôm. Thực sự mình quá tệ khi đã làm tổn thương người này. Xin lỗi hay để trò chơi này kết thúc tại đây nhỉ? Tôi thấy lạ vì mình đã bắt đầu biết phân vân...
Hắn: Thực sự mình không biết nói sao nữa....Mình chỉ mong một tiếng xin lỗi từ em. Còn quá sớm để kết thúc tất cả, vẫn còn 30 ngày trước khi buông tay...
-Mình đi ăn nhé! Em đói rồi phải không?
-Ừ!
Rồi tôi lại cười, và huyên thuyên đủ chuyện trên đời. Bỗng thấy lòng nhẹ nhõm khi trút đi muộn phiền và quan trọng hơn là được cậu ấy “tha thứ”.
Tuần thứ 5:
Hắn rủ tôi sang phòng trọ hắn chơi. Thú thật là từ trước tới giờ, chưa từng bước ra nhà trọ con trai. Nên tôi từ chối.
-Biết gì không? Anh cũng có rất nhiều nguyên tắc. Đó là luôn đúng giờ. Nhưng lúc nào đi chơi cũng có thể ngồi đợi em hàng giờ. Đó là luôn muốn người anh yêu phải gọi mình là anh. Nhưng cuối cùng em vẫn xưng hô với anh là tớ- cậu. Đơn giản vì anh nghĩ, yêu 1 người là nhìn người kia vui. Biết là em không yêu anh, nhưng hãy vì anh mà bỏ đi chút ương ngạnh!
-Thực ra thì tớ nghĩ...con gái vô nhà con trai chơi sẽ bị cho là vô duyên.
-Ngốc!
Tôi là người rất dễ bị thuyết phục. Cuối cùng thì tôi cũng an tọa trong phòng trọ của hắn. Thú thật, cũng không có gì to tát như tôi nghĩ. Hai đứa ngồi xem phim ma.Chẳng hiểu sao khi xem tới đoạn con ma nữ vì bị người yêu bỏ rơi mà muốn trả thù, tự dưng nước mắt cứ trào ra. Xấu hổ thật!
Tôi: Tôi là người rất bướng, chẳng khi nào khóc trước mặt ai, cũng ít khi khóc mỗi lúc buồn. Nhưng xem phim cảm động là tôi rất hay khóc nhè. Lần đầu tiên khóc trước mặt một người con trai. Ước gì lúc ấy có thể chui xuống đất để trốn.
Hắn: Lần đầu tiên gặp một người xem phim ma mà lại khóc. Qủa thực em là một người yếu đuối nhưng luôn rỏ ra ương ngạnh. Lúc em xấu hổ trông thật buồn cười, giống con nít thật!
Tuần thứ 6:
-Em ăn cơm chưa?
- Em đi học có mệt lắm không?
- Em đang làm gì đó?
- Ngủ ngon em nhé!!!
....
Tôi: Bỗng dưng tôi thấy chán hắn. Chán những quan tâm khiến con người ta ngạt thở. Lúc đầu quả thật rất vui, nhưng nhiều quá đâm ra chán như ngấy thịt mỡ. Tôi thôi không còn cảm động, mà cho rằng đó là điều hiển nhiên. Hiển nhiên phải lo cho tôi, hiển nhiên phải chăm sóc tôi.Tôi bắt đầu nói dối và đi chơi với người khác. Nhưng đi chơi xong, lại thấy day dứt. Rồi lại nghĩ “chỉ là trò chơi thôi mà”. Thế là không nghĩ nhiều nữa!
Hắn: Hình như em đang muốn trốn tránh mình. Nhiều lần nhắn tin, lâu thật lâu mới thấy tin nhắn trả lời rồi những lí do nói dối chả đâu vào đâu...Nản quá! Hôm qua, em nói bận học. Nhưng mình lại bắt gặp em đi cùng người khác.Có lẽ đã đến lúc tự biến mất! Có lẽ em đã yêu người khác! Không nên ràng buộc em bằng cái trò chơi “ngu ngốc” này...
Tuần thứ 7:
Tôi đã gặp một người rất “ lạ”. Kiêu hãnh, lạnh lùng như một cơn gió vậy. Mỗi ngày gặp người đó là một cảm giác mới khiến tôi rất vui. Biết thổi sáo và trải đời. Tôi lại mơ mộng giống phim Hàn Quốc về một anh chàng lạnh lùng với tất cả mọi người nhưng chỉ tốt với một người. Thế rồi tôi cứ mãi cuốn theo cơn gió ấy!
- Em ngủ chưa?
- Chưa.
- E, mình kết thúc em nhé! Kết thúc trò chơi này . Anh không muốn ràng buộc....
Tôi: Thế là kết thúc trò chơi rồi, sớm hơn 1 tuần. Mình nợ cậu một lời xin lỗi..
Hắn: Kết thúc cũng tốt...mong em sẽ mãi nói cười vui vẻ và hồn nhiên vô tư. Chỉ mong người con trai khiến em yêu, sẽ không làm em khóc.
Tuần thứ 8:
Cơn gió của lòng tôi, rủ tôi đi ăn bún chay. Ừ thì đi. Chẳng hiểu sao mấy hôm nay lòng tôi cứ trống rỗng, chả có cảm xúc gì!
Đi ăn, cơn gió của tôi cũng hăng hái lau đũa cho tôi, không quên “galang” vắt thêm chanh vô bát tôi nữa. Miếng chanh trên tay, được vắt thẳng vô tô bún....Những hạt chanh đắng ngắt cứ thế lẫn lộn vào bát.
Bất chợt, tôi khóc...
Tôi: Khi đi ăn cùng cậu ấy, lúc nào cũng là đôi bàn tay ân cần, vắt chanh vào muỗng, gạn từng hạt chanh đắng ra rồi mới bỏ vào bát của tôi. Tôi cứ quen được như thế... nên không biết nâng niu... Tại sao tôi lại khóc nhỉ? Cũng không biết tại sao nữa....Thường thì tôi chỉ khóc cho những người tôi yêu thương....
- Anh à, lần đầu tiên gọi anh đó. Có quá muộn không? Hôm nay là ngày thứ 59. Chưa qua 60 ngày anh ạ! Em muốn nói với anh là, thích một người nghĩa là thấy vui khi ở bên người đó. Nhưng yêu là cảm giác bình yên thật sự. Anh luôn cho em sự bình yên, chỉ là khi được bảo bọc và nâng niu, em đã không trân trọng và nhận ra hạnh phúc!
- Anh không trả lời em à?
- Em xin lỗi!!....
- Em à, em xuống cổng kí túc xá đi. Thật ra thì anh vẫn ngồi ở đây chờ em cho đến ngày thứ 60.
Em yêu, anh viết những dòng này khi em đã ngủ say sau một ngày mệt nhọc vì học hành, công việc. Còn anh đó là sau một đêm thức trắng, lắng nghe những ưu phiền của em.
Anh và em gặp gỡ, yêu nhau cũng thật khác lạ. Yahoo là bà mối của anh và em. Những dãy bit nhị phân 0101 kết nối trái tim anh với em. Những đêm dài thức trắng bên máy tính đã mang anh lại gần em. Chúng ta - hai người đơn côi - bị mũi tên của thần tình yêu bắn trúng. Mỗi ngày bên em, được nghe em gọi ox yêu, anh thấy thật hạnh phúc làm sao. Giọng nói dịu hiền của em đã xua tan nỗi cô đơn hằng đêm luôn theo anh suốt những năm dài. Nụ cười của em hàn gắn trái tim anh, biến đổi con người anh từ một kẻ thực dụng, chỉ biết có bản thân mình trở thành một người biết hy sinh vì người khác, sống có trách nhiệm hơn. Anh cảm ơn cuộc đời này vì đã em lại bên anh. Có em anh đã hoàn thiện chính bản thân mình.
Anh yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em. Dù những điều đó có mang hình bóng của một ai khác. Anh sẽ mang tất cả vào trái tim anh, cùng với em. Ghen tuông làm gì phải không em? Vì anh tin trong trái tim em bây giờ chỉ có anh. Quá khứ với anh không quan trọng bằng hiện tại và tương lai. Chỉ cần hiện tại và tương lai ấy, có anh và em yêu nhau, anh sẽ cất lên câu hát "Và anh sẽ là người đàn ông của đời em. Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Vì yêu em ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài". Anh sẽ nắm tay em đi hết con đường dài đó và trong trái tim anh, hiện tại và tương lai, vẫn là một tình yêu bất diệt dành cho em.
Tự nhiên cảm thấy lòng nặng nề quá! Một cảm giác mệt mỏi bao trùm với nhiều suy nghĩ ngổn ngang...Nhìn lại quãng thời gian vừa qua tự nhiên thấy buồn buồn...Có khá nhiều điều chưa làm được và chưa kịp làm... Hai đêm nay tự nhiên ko ngủ được trọn giấc,cho đến khi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ vẫn bị...<
V sao em nỡ nói với anh 1 câu / mai chúng ta không gặp V sao em nỡ đánh thức 1 con / tim đang mộng mơV sao con tim anh đây 1 lần nữa / cố chấp như vậyV sao con tim anh đây vẫn yêu em dẫu biết mãi anh phải quênCn trong anh mãi những giây phút anh nhn em, có khi hay ngồi cười và vui mnh anh Thầm lặng yêu em mà anh chưa từng dám nói Nhiều lần đã hứa chúng ta sẽ không gặp nhau Rồi cũng nhớ nhau thường hay nhắn tin ...
Này, phong cách mũ lệch của em đâu rùi?" Một câu hỏi làm mình thoáng giật mình vì ngỡ ngàng.Nhưng sau vài giây "lục lọi" lại bộ nhớ của mình thì vẫn đủ tự tin để nở 1 nụ cười (nhưng hok tươi)...và 1 câu trả lời nghe cũng rất chi là hợp tình hợp lí:"Mũ em bị cướp hết rùi ạ!" Ơ...Boy đó bỏ lửng sau tiếng "ơ" (hihi, đương nhiên là phải bỏ lửng thui chứ bít hỏi sao nữa , hihi) Đó là 1 boy sống gần trường học cấp 3 của mình , nhìn cũng...được, cũng hơi "style"...Tự dưng câu hỏi của anh í làm mình suy nghĩ nhiều quá , nhắc đến mũ mình lại nghĩ đến 1 người và rất nhiều chuyện trước kia ..."Một con nhóc hơi ngổ ngáo với 1 style cũng nghich ngợm hok kém, vốn rất trung thanh` với những chiếc mũ lưỡi trai và với 1 cách đội hok giống ai: đôi mũ lệch ! Vẫn tung tăng đến trường vơí cái phong cách đấy...Ngày 20-11 năm trước , con nhóc đó phanh kít xe trước 1 hàng bán hoa bên lề đường vào 1 buổi tối khá lạnh , khăn quàng 1 chiếc khăn cổ màu trắng thắt chéo sang 1 bên rất hợp style với cái áo khoác màu đen _2 cái màu mà nó iu nhất _và nói cực kì nhẹ nhàng( khác hẳn với cái giọng chua ngoa trên lớp khi mà đánh nhau với tụi con trai) với anh bán hoa :"Anh ơi !Hoa này bán thế nào ạ?" Anh bán hoa nở 1 nụ cười hok thể tươi hơn được nữa và đáp lại nó.Cuối cùng nó cũng mua xong sau 1 hồi trả giá và còn được anh bán hoa khuyến mại cho 1 bông hồng ^^!Ngày hôm qua nó gặp lại anh bán hoa í và câu hỏi làm nó suy nghĩ ...Đã từ lâu mình bỗng quên mất cái khái niệm đội mũ , quên hẳn cái phong cách đó , mình cảm thấy như vừa đánh mất cái gì đó ,1 cái mà chỉ có mình có ...Hôm nay , mình nhớ đến câu hỏi đó và lôi mấy cái mũ ra , sau 1 hồi chọn lưa, minh` lấy 1 cái màu đen và đội lệch , nhìn vào gương thật sự hok biết đây có phải là mình 1 năm về trước với chiếc mũ đội lệch hay hok...?Vẫn thế nhưng hok còn vẻ ngây thơ và hồn nhiên như ngày trước _ sự ngây thơ và hồn nhiên ở 1 khía cạnh nào đó...
Sống phải có tnh yêu Có tnh yêu cuộc sống mới tốt đẹp Love Heaven hội là 1 hội quy tụ những Kute Girls và những Hot Boys ở blog thehetre vn Người chưa yêu , đang yêu đều có thể tham gia để cùng nhau chja sẻ về tnh yêu của mnh và từ những kjnh nghiệm đó có thể cho chúng ta t kjnh nghiệm về tnh yêu của mnh th sao Khj bạn bùn sẽ chja sẻ với với bạn bè , khj bạn buồn sẽ có chúng tôj lắng nghe ...
cO' lE~ eM -dA~ sUy ngHj~ ky~ VA` cuOj^' cUng` eM vAn^~ rA -dj aNh cUng~ kO biEt^' fAj lAm` zj` NhUng+ mOt^ -diEu^` Anh vAn^~ fAj nOj' aNh yEu^ eM thAt^ lng Chj mjNh` eM thAt^ -dO' Anh -dA~ cO^' lAm` tAt^' kA NhUng+ cuOi^' cUng` aNh -dA~ hiEu^ rA Anh -dA~ thAt^' bAi , thAt^ sU+ thAt^' bAi Anh -dA~ muOn^' eM lA`nguOi+`hAnh phUc' nhAt^' trEn^thE^' Zan NhUng+ aNh khOng^ lAm` đuOc+ , aNh đA~ khOng^ lAm` đuOc+ Anh xIn lOj^~, hAy~thA thU+' chO aNh mOt^ ...
_Ôi , nắng quá , nắng thế này mà thầy lại bắt đi thao dợt đội , lại còn quên mang nón mới khổ chứ !!!
Vừa chạy xe đạp với cái đầu trần giữa trưa hè, Trúc vừa than thở . Trúc là một cô gái dễ thương , nhưng tính tình thì nắng mưa bất chợt lắm ! Nắng chang chang mà không có nón , đầu Trúc như bốc khói lên được ! Cuối cùng thì cũng tới nơi . Mặt cô nàng xây xẩm , choáng váng , thao dợt được một lúc thì lăn đùng ra vì mệt mỏi , say nắng .Mọi người hốt hoảng chạy lại , trong cơn nửa tỉnh nửa mê , Trúc thấy ai đó ẵm mình vào phòng y tế, rồi còn xức dầu nữa ,coi bộ sốt sắng lắm . Vài ngày sau , Trúc khỏe hơn , các " yêu nữ " thân thiết tới thăm , mà tới thăm hay tới làm bệnh thêm thì không biết ! Léo nhéo . Tranh cãi . " Sướng nha ! Được hot boy của trường để ý kìa , chăm sóc bà mà tụi tui nhìn muốn sốt để coi ổng có chăm sóc dữ vậy không !!! "
Khi bọn kia về rồi , Trúc nằm suy nghĩ miên man về những lời nói của các " yêu nữ " . "Thật không nhỉ ?Chắc có trời biết ! "
Trúc khỏi bệnh , đi tập nghi thức trở lại .Cũng một ngày trời nắng chang chang , nhưng hôm nay , cô nàng có mang nón theo ( dĩ nhiên ! ) . Nhưng trời xui đất khiến thế nào , khi chạy ngang cây cầu , gió tốc ngược cái nón , bay xuống sông , Trúc tức lắm , nhìn cái nón rớt xuống mà không làm gì được . Lại đầu trần ! Nhưng không , một cái nón kết đầy mồ hôi ở đâu đội lên đầu cô nàng , quay sang , người đưa cái nón không ai khác chính là hot boy của trường , Mạnh . " Trúc đội đi , nắng lắm , coi chừng bệnh nữa bây giờ ! Mạnh không có nón cũng không sao ! " - Mạnh cười một nụ cười chính hiệu Close up , nói .
Bây giờ , Trúc không sợ nắng khi không có nón nữa , vì mỗi khi đi đâu , có cái thân hình cao ráo của Mạnh che nắng hết , còn sợ gì nữa !