Pencil Box

"Don't complain, JUST WORK HARDER."

Subscribe to RSS feed

Phần 3: RUỒI & NHỮNG NGÀY THƠ ẤU

,

Phần 3: RUỒI & NHỮNG NGÀY THƠ ẤU

17/07/2010.

Hẹn Ruồi ăn bún nước kèn lúc 7h30 sáng ở cây Bồ Đề. 7h36 tôi lên tới đó, chẳng thấy nó đâu, alô thì hay nó đang ngủ ở nhà >smile)))))))) Thế là sáng hôm ấy, tôi ăn cùng với ba và em trai, rồi lê la sạp báo chờ Ruồi đến.

Lâu rồi không chạy xe đạp nên không biết tốc độ của tôi còn duy trì được đến mức nào, riêng con Ruồi thì vẫn ào ào như xưa smile))) Bẵng một thời gian dài không gặp, nó không có gì mới ngoài việc cao hơn tôi nhiều sad(((((( Hóa ra từ hồi lớp 6 đến giờ chiều cao của mình tăng được đúng 5cm! =))))))))))))

Tôi, em zai tôi và Ruồi quyết định xuống Pier Café và ghé ngang rủ bé Thanh, nhưng nó không có nhà! Trên đời, chưa thấy ai như con này, có điện thoại để trong tủ khóa lại :| Gọi cho nó như điên chẳng được, bất lực bó tay đến 2 ngày sau gặp nó online thì đã muộn rồi. Em tôi chạy e-bike đi trước, tôi chở Ruồi bằng xe đạp chạy sau. Nó ngồi sau ôm eo rồi bảo “Lâu rồi mới được ôm eo bé Vy ta ơi, haha” ^^ Gớm, con này chỉ được cái hâm mộ cái đẹp =)))))))

Hai đứa vi vu phơi phới, chạy qua nhiều ngả đường, bất giác nhớ lại thời mỗi đứa một chiếc xe đạp lóc cóc chạy đi học, đi chơi. Tôi vẫn kể với bạn tôi rằng ngày cấp 2 chúng tôi cùng nhau đạp xe một chân, ôm eo nhau rất bình thường. Lên cấp 3, với một tập thể lớp hoàn toàn xa lạ, cả những con người không ở trong thế giới của tôi, tôi đã cảm thấy lạc lõng biết chừng nào. May cho Ruồi, ở tập thể lớp nó vẫn có những người bạn giống tôi, để nó tiếp tục “truyền thống” thời thơ ấu. Còn tôi, tôi không có người bạn nào giống Ruồi ngày xưa của tôi nữa.

Tóc vẫn bay trong gió, chúng tôi đi cùng nhau qua những con đường thân quen. Nhớ ngày xưa mỗi buổi chiều về, Ruồi lang thang cùng tôi qua con đường thân thuộc ấy, đi ngang ngôi nhà ấy, nhìn vào một cái rồi thôi. Ngày nào cũng thế, một con đường vòng vèo rất xa, chỉ để thỏa mãn thứ tình cảm ngây ngô trong veo của con bé tôi ngày xưa đó. Bất kể trời nắng trời mưa, bất kể Mặt trời trên cao hay đã tắt, bất kể có chuyện gì xảy ra ở nơi nào đó trên thế giới này, chúng tôi vẫn đi cùng nhau đến một ngả đường để rồi hai đứa rẽ hai nơi. 4 năm ròng rã, rồi tôi quay lưng đi vì một lý do buồn bã của riêng mình. Sau này tôi có kể cho SiroNgu nghe, nhưng mọi thứ đã làm tôi chai sạn đi phần nào đó. Có lần Ruồi viết cho tôi testimonial với lời lẽ thật buồn. Đó là lần đầu tiên tôi khóc. Bao nhiêu năm làm bạn, qua mấy lần cãi nhau, tôi chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt. Kể cả khi tình bạn của chúng tôi đứng bên bờ vực thẳm, tôi vẫn cứng rắn đến lạnh lùng. Ruồi không biết, ở ngôi trường cấp 3 ấy, mỗi lần thấy nó tôi đau đến xe lòng. Tôi nhớ quay quắt những ngày xưa. Nhưng tôi biết thế nào là con đường tốt nhất. Khi tôi ra khỏi thế giới của Ruồi, rất nhiều người đã đến để lấp nỗi buồn trong lòng nó. Nếu hỏi về sự ân hận, quả thật tôi có ân hận, nhưng điều đó không to bằng niềm hạnh phúc được thấy bạn tôi cười. smile Tôi không biết có lúc nào đó, vào một khoảnh khắc nào đó, Ruồi bỗng chợt hiểu và tha thứ cho tôi, để thấy rằng người bạn thân đầu tiên trong đời vẫn không hề thay đổi, để biết tuổi thơ bao năm qua vẫn luôn còn đó, trong trái tim tôi, và để biết tình cảm tôi dành cho Ruồi vẫn lớn lên qua từng năm tháng, dù năm tháng ấy chúng tôi đã không còn được sánh bước cạnh nhau.

Em tôi gọi một ly kem, còn tôi và Ruồi gọi hai ly bạc hà chanh đá. Chúng tôi ngồi nói chuyện say sưa đến khi Mặt trời lên cao vời vợi. Em trai tôi ngồi đó, bình thản một mình nghe chúng tôi nói chuyện. Sau đấy nó bảo, đúng là gặp bạn bè chị nói nhiều thế =)))))))) Những anh chị em khác không biết như thế nào, riêng việc em tôi đi chung để ngồi xem tôi và bạn tôi nói chuyện là rất bình thường. Với tôi, em trai tôi hơn cả một người bạn, mà còn là… một người em! =)))))))))))))))))

Ruồi và tôi nói chuyện này chuyện nọ, chuyện bé Thanh, bé Đào. Chúng tôi nói về Nguyệt Anh và 4 năm Canada ròng rã. Nói về cô Ghết, cô Xuân, cô Phương,… Từng ký ức hiện rõ trước mắt tôi.

…Nhớ những buổi sáng tờ mờ học ở SVĐ, cả đám cười giỡn bỏ mặc ông thầy smile))))))
…Nhớ những hôm thầy Khiêm giận lẫy bảo “Hôm sau mấy em nghỉ học luôn đi”, thế là hôm sau cả lớp nghỉ thật và thầy đi méc cô chủ nhiệm =)))))))))))))))
…Nhớ những lần thầy Tài cho cả lớp chạy vòng SVĐ, mọi người mệt phờ thở không ra hơi smile)
…Nhớ những lần “mất nết” chạy xe đùa giỡn ngoài đường smile)
…Nhớ có lần con Đào kể về “giấc mơ Tuấn Anh” của nó, tôi không kiềm được, cười đến nỗi buông tay lái té rách quần ngay đầu gối =))))))))) Mà 4 năm cấp 2, không biết có bao nhiêu cái quần thể dục của tôi bị rách ngay đầu gối nữa =)))))))))))))))))
…Nhớ những lần cả bọn cười rung mặt đất, đâm đầu xe vào cột điện cười ầm ầm không thắng lại được =)))))))))))))))))
…Nhớ những lần suýt lạy nhau ngoài đường vì cứ hùa cho “đội wần” cả lũ =))))))
…Nhớ quán chè chị Diễm – chú Công (hai người đó là vợ chồng mà xưng hô thế đấy =))))))))))))))))) Nhớ bà-bé-Bi =)) Nhớ tầng hầm đáp trực thăng trên sân thượng =))))))))))))))))
…Nhớ ông bà bán xôi sim, nhớ bà “cua biển” =))))), nhớ “ba triệu” =))
…Nhớ dì Dung bán trà sữa, chiều chiều cả lũ vẫn kéo vô nhà ngồi đòi học lén cách làm ya-ua =)))))))
…Nhớ dì Hoa bán jambon có lần cả đám vào trốn chui trốn nhủi =))))))))
Nhớ tất cả những nụ cười của ngày xưa đó. smile

***

Trải qua bao thời gian, những ngày thơ ấu của tôi ở lại với trọn vẹn tiếng cười, nhưng những người bạn ngày ấy chưa bao giờ rời khỏi trái tim tôi. Mỗi ngày lớn lên, tôi lại biết cách bày tỏ sự yêu thương với người mình yêu quý, vì đã có lúc tôi hiểu, sự muộn màng đau đớn đến thế nào.

Nghĩ lại ngày xưa, tình bạn của chúng tôi thật đẹp. 8 năm chơi với Ruồi, số lần cãi nhau chưa đầy một bàn tay. Những tình bạn của tôi sau này thường nhiều sóng gió, những lúc ấy tôi chỉ nghĩ đến Ruồi rồi giấu đi một tiếng nấc nghẹn ngào.

Tôi đã biết từ rất lâu rằng tôi và Ruồi không phải bạn đồng hành trên một con đường, vì lý tưởng và chí hướng của chúng tôi nằm ở hai nơi. Nhưng tôi cũng biết chắc rằng, chúng tôi là những người bạn bước cùng nhau trong cuộc đời này. Không ở cạnh, nhưng luôn cùng nhau. Tôi biết Ruồi sẽ tin rằng, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới này, dù tôi ở nơi nào và Ruồi ở nơi đâu, tôi vẫn luôn dành cho Ruồi sự quan tâm nhất định. Ruồi cứ tin, dù không nói ra, như tính cách của tôi từ năm nào vẫn thế, Ruồi vẫn luôn là một người bạn thân thực sự trong trái tim tôi, mãi mãi trên cuộc đời này. smile

Phần 2: CÔNG VIÊN & NHỮNG NGƯỜI BẠN

, ,

16/07/2010.

Hẹn về quê gặp mặt A5. Vì tôi nên lịch hẹn của cả nhóm cứ thay đổi xoành xoạch đến chóng mặt bigsmile Cuối cùng cũng chốt được cái lịch 7h30 tối.

Hẹn đến nhà rước Nhi. Trời sập tối, đèn đường ở tít đằng xa, khuất trong con hẻm tôi nhác thấy bóng mẹ của Nhi, dì cũng vừa nhìn ra. Một giọng cất lên làm tôi thấy ấm lòng “Yến Nhi ơi, bạn Vy kiếm con kìa”. smile Lúc nào cũng thế, tôi chẳng biết mẹ của Nhi biết tôi tự khi nào, tôi chỉ nhớ có một ngày đầu tiên tôi đến nhà tìm Nhi, cũng là lần đầu tiên tôi biết mặt mẹ Nhi, dì ấy đã gọi tên tôi rất trìu mến. smile Bất giác tôi lại nghĩ đến mẹ của Đào. Nhưng thôi, tôi sẽ nói trong phần sau, còn phần này chỉ để nói về A5 iu dấu :x:x:x

Cả nhóm hẹn ở quán bánh flan – chỗ tôi yêu thích ^^ Nơi này ngày xưa đi nhiều nhất với Juy và Hạnh, vì hai đứa này hình như là hai đứa bạn duy nhất chiều theo sở thích bánh flan của tôi một cách điên cuồng smile))))))) Thật là lạ, tôi có rất nhiều bạn, nhưng chẳng chọn được bạn nào là flan-mate smile) Đối với bạn tôi, bánh flan là món vừa ngán vừa béo, chúng nó chỉ thỉnh thoảng mới đi ăn vì tôi kì kèo. Còn với tôi, bánh flan là thứ-mà-ai-cũng-biết-là-gì-đấy :”>

Vy, Nhi, Tuyền, Cường, Chiêu, B.Phụng – 6 đứa vừa gọi 6 dĩa ăn thì T.Nhân với H.Nhựt tới, sau đấy là Quang với Phương. Nhưng 4 đứa sau chẳng được ăn vì con ngoại Tuyền “sắp xếp” để xuống công viên chụp hình =)) Cả đám nhí nhố kéo nhau xuống công viên bỏ lại phía sau tình yêu bánh flan chưa kịp cạn smile)

Dưới ánh đèn mờ mờ của công viên, 3 đứa Tuyền, Nhi, Vy (xếp theo thứ tự già khù =)))) không hề thuyên giảm tình yêu posing smile) Tụi còn lại chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm smile) [Nhưng đám này chỉ giả bộ thôi, chứ xấu xấu vẫn thích lên hình với ba người đẹp =))] Phần posing này ngoại Tuyền được 10 điểm sáng tạo vì nhất quyết giữ khư khư “báu vật” hai bánh không rời =)))))))) Buồn cười, ngồi chụp hình mà cứ “Ê ê coi chừng báu vật, mất là đi ăn kám sú lun” =)))))))))))))))))

Cả đám lũ lượt kéo nhau đi khắp công viên 30/4 chụp hình. Cảnh chẳng có gì, người cũng cũ, chỉ có những tràng cười là luôn luôn được update bigsmile Mới đó mà đã một năm rồi ấy nhỉ. Một năm rồi không gặp nhau mỗi ngày, không hú hí, hớn hở, tán nhảm với nhau đủ thứ chuyện trên trời. Một năm trước đây, ngày chia tay nhau với biết bao lưu luyến, tôi mang theo mình hàng trăm mớ cảm xúc hỗn độn. Rồi cái gì cũng qua. Tôi ngày càng thấm câu này nên chẳng còn luyến lưu nhiều như trước. Lòng người là giấy chứ không phải vàng. Và thời gian thì luôn là tảng đá chắn ngang. Những ngày tháng sau này, tôi nhận ra mình dễ xúc động hơn, nhưng vô cảm cũng nhanh hơn. Sự chia tay nào cũng đem đến ít nhiều nỗi buồn, nhưng những nỗi buồn ấy không còn đeo đuổi tôi quá lâu nữa. Có lẽ bản thân tôi cũng đã biết, nỗi buồn và niềm vui, âu cũng chỉ là những ngọn gió thổi qua trong đời.

9 đứa đi lòng vòng với nhau, nụ cười không bao giờ tắt. Một năm vẫn chưa là quá lâu để quên đi tất cả. Ngày trước đi học, có đứa ghét đứa thích, có chiện xấu chiện tốt, có tin tưởng cũng có lẫn nghi ngờ smile) Giờ nhìn lại thấy thật là trẻ con. Buồn vui ngày đó thì được gì chứ. Kỷ niệm chắc cũng nên lọc lại để chỉ thấy tiếng cười. Mới một năm mà cứ như lâu lắm. Dường như là tất cả mọi thứ đều không còn như xưa. Đôi lúc thấy chạnh lòng nhưng quy luật phát triển thì vẫn phải tiến lên, phải không nhỉ? Có hôm điên điên hỏi con SiroNgu rằng mày nghĩ tụi mình sẽ chơi với nhau mãi không, câu trả lời làm tôi thấy hơi buồn buồn. Nó trả lời đúng. Giờ chỉ cần nghĩ tới tương lai một năm nữa thôi, tôi sẽ ở nơi nào, và với ai? Quả cầu tiên đoán hoàn toàn mù tịt. Thế nên đôi khi tôi vẫn nghĩ có lẽ con người không cần nghĩ đến tương lai và lên kế hoạch xa lắc. Có nhiều thứ hiện hữu thì cứ nắm lấy đi. Vì có thể nó sẽ bỗng chốc vô hình bất cứ lúc nào.

.............

Cái công viên cũ rích ngày nào, lúc tôi còn nhỏ, mùa nước lên nước tràn thị xã, có những tuyến đường được đi bằng xuồng, thích gứm ^^ Ngày đó mùa nước nổi, nhiều người kéo ra đây bơi và câu cá, nhà tôi cũng không ngoại lệ bigsmile

Tự nhiên nhớ một mùa nước lên lúc tôi học lớp Lá, có con bạn rủ cả lớp “đi tắm đường” smile)))))))))))))) Tự nhiên nhớ bạn Huyền “ở dơ” ngồi cạnh tôi hai năm mẫu giáo smile) Nhớ có lần nó dạy tôi phun nước miếng phì phèo, tôi mắng nó nhảm, thế là cô Bảy bắt tôi lấy que ngậm cho cô yên thân =)))))))))))))))) Tự nhiên nhớ bạn Bé Hai với cái chân đầy máu vì mắc căm xe. Tự nhiên nhớ bạn Yên Trang – “hoa khôi” mẫu giáo năm nào =)) Tự nhiên nhớ thằng Đạt mập, nghịch như quỷ mà năm nào cũng đứng nhất lớp, mà tôi vẫn băn khoăn không biết nó có phải là thằng Đạt Trương – anh em ruột thừa với tôi không smile) Tự nhiên nhớ con Như, rồi nhớ con Duyên, con Tuyền, Thảo. Nhớ ngày đó mỗi cuối tuần là cả nhóm con nít xúm lại nhà một đứa chơi, các vị phụ huynh thì nấu thức ăn như vào mùa lễ hội. Nhớ căn nhà con Như tôi ở suốt những ngày tuổi nhỏ nhưng nhất quyết không dám lên lầu =)))))))) Nhớ những ngày hai đứa í ới nhau đi học. Dù không gọi là bạn thân nhưng mối quan hệ huyết thống ba đời họ hàng đủ cho chúng tôi có sự khắng khít bigsmile

Sẵn tuổi nhỏ thế là nhớ con bé Lùn, nhớ út Lâm, nhớ ngày ba đứa tung tăng quấn quít. Ngày nhỏ ba đi làm xa, mẹ cũng đi cả ngày, còn tôi với bé Lùn suốt ngày chạy qua nhà út Lâm chơi với máy móc trong xưởng tiện. Sau này chuyển nhà đi, lâu thật lâu tôi mới gặp lại bé Lùn với cái tên thật khác, còn út Lâm thì đã vẫn mãi mãi ở lại trong tuổi thơ tôi.

.............

Có lẽ chẳng ai mãi mãi cùng nhau đi trên một con đường. Vẫn luôn có những ngã rẽ cho những con người đi khỏi đời nhau. Điều quan trọng là cái gì níu giữ chúng ta ở lại. Và tình cảm của chúng ta đặt ở nơi nào. Đôi lúc tôi vẫn ghét sự lớn lên, nhưng nếu không lớn lên, ta sẽ luôn mắc phải sai lầm của ngày còn bé là cứ luôn mơ về tương lai.

***

Nếu biết tình như thế
Chẳng lớn lên làm gì
Thà như ngày còn nhỏ
Hai đứa cầm tay đi...

Phần 1: ĐƯỜNG VỀ & NHỮNG LINH TINH

, ,



15/07/2010.

Đi chuyến xe 7am về Châu Đốc. Lái xe hôm nay là một bác tài xế thiếu kiên nhẫn. Xe lao đi vun vút và mấy lần suýt gây tai nạn trên đường. Ngồi hàng thứ 3, cạnh hai anh em nhà nọ mà lúc đầu tôi cứ tưởng như hai vợ chồng. Mang một cái khẩu trang, đeo dây phone, ôm chặt balô trên chân, chống tay lên thành ghế và nhắm mắt bỏ mặc mọi thứ xung quanh. Giấc ngủ đến rất nhanh làm tôi nghiêng ngả lúc nào không hay, đến khi bạn zai ngồi bên cạnh khều tay và bảo “Bạn không ngại thì dựa vào mình ngủ đi, nhìn gục gặc tội quá”. smile))))))))))) Cười nhẹ một cái rồi tiếp tục chiện của mình.

Được nửa đường, tức là 3 tiếng đồng hồ sau, tôi không ngủ được nữa. Mắt mở thao láo ẩn sau cặp kính mờ, nét mặt cứ nhàn nhạt chẳng đả động đến xung quanh, tôi ngồi đó, gọn trong chiếc ghế, ôm chặt cái balô như khăng khăng giữ lấy ký ức của mình.

...........

Tôi thích ngồi một mình và tôi cũng ghét ngồi một mình. Những khi ngồi một mình suy nghĩ được nhiều thứ, nhưng vì nhiều thứ nên cũng có những thứ đi quá giới hạn của niềm vui. Ký ức rất hay ùa về những lúc một mình tẻ nhạt, để con người ta cứ đượm buồn khắc khoải vì mảnh thời gian trôi.

Trên chuyến xe về quê lần này, tôi mang theo rất nhiều cảm xúc, hơn hết là nỗi nhớ nhà. Ngồi trên xe, cảm giác của lần đầu tiên đi xe một mình 4 năm trước trở lại, khi tôi hân hoan được trở về nhà, với căn phòng và chiếc giường cùng những con thú bông ấm áp. Năm đó thi lên lớp 10. Lúc thi xong vì bận chuyện đột xuất nên dì không đưa về được. Lần đó ba mẹ đã rất giận dì. Cộng thêm phần chưa có điện thoại nên ba mẹ phải liên hệ trạm xe tùm lum để xin sđt chú tài xế ^^ Nhưng lần này, không phải cảm giác hí hửng ấy, đơn giản là một cảm xúc rất chung của những đứa con xa quê được trở về.

Vòng xe cứ lăn nhanh trên con đường ngày càng nhỏ hẹp, để rồi tôi nhận ra mùi của quê hương gần hơn bao giờ hết. Này là bụi cây thấp lè tè sau mảnh rào xiêu vẹo, này là mái nhà lấp ló dưới những rặng cây, này là những cây chuối, cây xoài, trải dọc theo hai bên con đường nhỏ vừa đủ cho hai chiếc ôtô đi ngược chiều nhau cẩn thận nhẹ nhàng. Từng cảm giác cứ ùa về. Đã bao lâu rồi mình không về nơi này nhỉ? Đã bao lâu rồi mình không còn chạy trên những con đường thân quen? Đã bao lâu rồi, nhà ai thay đổi mình cũng không còn biết. Bất chợt lại thấy mình vô tâm. Ở Sài Gòn lâu quá, về Châu Đốc thấy gì cũng mới, cũng lạ. Mọi thứ già hơn, như thời gian chẳng chờ đợi con người.

Suy nghĩ thẩn thơ rồi đảo mắt nhìn ra cửa kính, tấm biển “An Giang kính chào quý khách” khiêm tốn nép mình sau hàng cây hiện ra, một dòng nước mắt lăn dài trên má. Một dòng thôi. Cái lạnh từ tôi toát ra nhanh chóng đóng băng sự yếu đuối linh tinh đó. Một nụ cười buồn rất nhẹ cùng một cái chớp mắt thật chậm chẳng tìm thấy niềm vui.

............

Thành phố Long Xuyên đón tôi với thật nhiều ký ức từ 8 năm về trước. Năm lớp 6 lần đầu tiên xa nhà đi thi đấu Cờ vua. Lần đầu tiên bước ra khỏi giới hạn gia đình. Mất sạch tiền để học được bài học nghi ngờ đầu tiên trong cuộc sống. bigsmile

Này là khu “đèn bốn ngọn”, khách sạn Thoại Châu 2, sân vận động, nhà thiếu nhi. Này là con đường giữa trưa nắng chang chang, cả đoàn lũ lượt kéo nhau đi một quãng dài để ăn dĩa cơm khô ran không nuốt nổi. Nhớ ngày xưa đó. Nhớ những lúc ba mẹ sợ tôi ở tập thể không thoải mái nên đến kì kèo đòi dắt ra khách sạn ở riêng nhưng tôi nhất định không chịu, để rồi ở lại đó chứng kiến bao trò “ti tiện” của các chị lớn hơn smile))))))))))) Nhớ hồ cá với con bé 5 tuổi vì ham hố bắt con cá nhiều màu mà té ùm xuống hồ ướt sũng quần áo smile))))))) Nhớ các chị chơi cờ vua cùng năm đó, năm sau tôi lên lớp 7 thì các chị ấy bước vào cấp 3, từ đó cũng chẳng còn gặp nhau nữa. Nhưng trong ký ức của mình, tôi vẫn nhớ như in gương mặt ấy, nét mặt ấy, giọng nói ấy cùng nụ cười ấy, cả những lời chúng tôi đã nói khi xưa. Tôi vẫn tin có những điều đặc biệt. 8 năm, có quá nhiều sự thay đổi, nhưng tôi tin nếu một ngày nào đó có duyên gặp lại, người đó vẫn sẽ nhận ra tôi vì một điều rất riêng đặc biệt bigsmile PARROT!!!

Cầu Quay hiện ra với ký ức năm lớp 9, thời khắc quyết định nước cờ làm đối thủ của tôi ngỡ ngàng. Tôi tin đến bây giờ chị ấy vẫn không hiểu tại sao tôi lại đi nước cờ ấy. Hì, vì vốn dĩ trên đời này, có những thứ giá trị hơn phần thắng mà, đúng không? smile

..............

Bạn zai ngồi cạnh tôi bắt đầu gà gật. Bài hát quen thuộc văng vẳng bên tai. Những ngày xưa lại nhanh chóng ùa về.

Nhớ góc đường dưới chân cầu Hoàng Diệu, nơi ngày xưa mẹ đi học cả năm trời. Nhớ những sáng sớm mẹ đi, giở mùng vuốt tóc rồi hôn lên trán hai đứa. Nhớ những chiều cuối tuần, ba chở hai chị em xuống Long Xuyên thăm mẹ. Nhớ những ngày hè hai đứa nhớ mẹ xuống LX ở trong căn phòng tù túng suốt cả ngày đợi mẹ về. Nhớ ấm nước điện hai đứa nằm đọc truyện kế bên không để ý đến nỗi suýt gây hỏa hoạn smile)))) Nhớ hồ Nguyễn Du những buổi chiều thơ thẩn trong cuộc đời... smile

Nhớ đoạn đường một buổi chiều mưa tầm tã, cả gia đình tạt vào một mái hiên. Có những kỷ niệm luôn được in sâu vào một phần nào đó trong ký ức. Dù kỷ niệm đó, đôi khi đơn giản chỉ là một cách mỉm cười. smile

Talk Show with Mommy smile)

,

11/07/2010.

Hôm nay mẹ lên Sì Gòn, vậy là nhà mình không ai giữ, vì cả gia đình lên đây cả roài ^^

Tối nay ngồi nói chiện với mẹ, huyên thuyên đủ thứ như hồi còn ở nhà. Có lần mẹ hỏi sao mình không nói chuyện với Sáu như với mẹ, tất nhiên là không thể được rồi. smile

Chuyện trường lớp hôm nay bắt đầu bằng việc mình cảm thấy may mắn ghê gớm khi không học trường ĐH Kinh Tế và tự hào ghê gớm khi vào trường Hoa Sen. Mẹ bảo qua chặng đường một năm, mình cảm thấy đây là sự lựa chọn đúng là được rồi. Mẹ lại bảo thật ra ngay từ đầu mình đã chọn HSU, nếu không thi Kinh Tế là vào đây luôn rồi, đỡ mệt. Mình nói ngay là, con tin vào số phận và duyên may. Nếu con vào đây lúc đầu có lẽ con đã học một lớp khác và không có được những người bạn hiện giờ. smile

Chuyện bạn bè bắt đầu bằng việc “Hiện giờ con chơi thân với 2 đứa là con An với con Thanh. Con Thanh là đứa ở Biên Hòa, còn con An ở Tây Ninh”. Lần nào cũng thế, nói chuyện bạn bè là mình lại nhắc luôn nó là đứa ở đâu và mình đã kể chuyện gì liên quan đến nó trước đây. Ngày còn nhỏ, mình không thích nói với ba mẹ về bạn bè của mình, mình cảm thấy đấy là chuyện riêng tư. Nhưng càng ngày, mình càng cảm thấy sự connect rất hay. Mình đã thay đổi nhiều trong quá trình lớn lên, ai cũng nhận ra điều đó. Quy luật OCO, thế chắc cũng đã hay. bigsmile

Có nhiều đứa bạn ba mẹ chưa gặp bao giờ, như con An với con Thanh, nhưng hầu như đến thời điểm hiện tại, ba mẹ biết khá rõ về bạn bè thân của mình. Mình thích ba mẹ ở một chỗ, chẳng bao giờ phán xét bạn bè mà mình chọn, vì ba mẹ tin sự lựa chọn của mình. Có nhiều ba mẹ khuyên con chẳng nên chơi với người này người kia, còn ba mẹ mình chỉ thỉnh thoảng bảo “Con cứ chọn bạn mà chơi thôi” khi mình nói về nhiều chuyện bạn bè. Có nhiều lúc bạn bè giận nhau, ba mẹ biết ngay nhưng hỏi mình cũng chả nói. Vì dù sao cũng không nên để ba mẹ phải bận tâm về tất cả bigsmile

Như đã nói, bây giờ mình cởi mở hơn nhiều, nên chuyện mình chơi thân với ai mình cũng share cho gần như tất cả. Em trai mình ở CĐ vẫn thỉnh thoảng gửi mail hỏi “Chị vẫn chơi với chị Thanh, chị An bình thường đấy chứ?” smile) Hay mấy con bé em ở đây vẫn rêu rao với mấy người lớn trong nhà về “Chị Thanh đến chơi hả chị hai?”, “Ba, 2 chị đó là bạn thân của chị hai đó ba”, “Kêu chị Trinh mua bánh khoai mỡ cho mình ăn nữa đi chị hai” ^^ Rồi còn tự nịnh nọt khi mấy con bạn đến nhà smile) Có lần tụi nó bị con Thanh mua chuộc, cứ hùa khen con Thanh làm mình điên tiết chửi rủa =))))))))))) Mà tụi này cũng buồn cười, hôm kia tụi nó khoe với cả nhà là bạn thân của mình đứa nào cũng đẹp =))))))))))))))))))))))))))

Mẹ hỏi thi xong cả chưa, thế là có dịp kể về các môn thi, rồi quá trình học rất cuồng điên của mình. Mình kể về môn Mác điên loạn của con Thanh với con An, về "Đảng Cộng sản" =))))))) thế là mẹ bảo 2 đứa nó đúng crazie =))))))))

Chuyện học xong lại đến chuyện “Bạn gái xinh đẹp và giỏi nhất ngành Marketing”. Ặc ặc, mie nó, thứ khốn kíp nào ở đâu chui ra làm xấu mặt Marketing ghê chứ.

Rồi lại đến chuyện mua cây góp phần cải tạo không khí của Caritas. Mấy hôm nay cứ gặp hết người này đến người kia quảng bá cho chương trình, thuyết phục mọi người tham gia mua cây. Thành quả lớn nhất là cả nhà mình đã đồng ý góp mỗi người 20k để mua cây. Công nhận gia đình mình là gia đình láo lếu nhất mà mình từng gặp smile))))) “Môi trường là cái quỷ gì mà mình phải bảo vệ nó?” – chị em mình vẫn than thở thật bất hạnh khi có một gia đình không biết trời đất như thế này =)))))))))))))))))

BẠN MANG GÌ TRONG CHIẾC BALÔ?



00:01. 06/07/2010.

Cảm ơn Dạ Quỳnh.

[...]
Nhân vật chính trong phim “Up in the air” từng cho rằng hành trang cuộc đời của mỗi người là một chiếc balô. Ngài “Balô rỗng” đã khuyên rằng muốn bay xa thì đừng mang theo gì cả vì những mối quan hệ, sự quen thuộc sẽ níu chân bạn. Một trong những lý do của sự phụ thuộc thói quen là cảm giác yên tâm và an toàn. Còn hệ quả của nó là bạn sẽ luôn giữ chặt những thứ mình cho là tài sản cá nhân đến mức chẳng muốn đi đâu mà không có chúng.

[...]
Hãy chơi trò chơi “Lạc trên hoang đảo”, đặt ra một giới hạn và chọn lựa những thứ mang theo. Bằng cách đặt lên bàn cân những tài sản của mình, chúng ta sẽ nhận ra chẳng có nhiều thứ quan trọng như mình tưởng. Tôi nhận ra những thứ mình từng giành giật với người khác thật ra chẳng đem lại nhiều niềm vui như mình nghĩ. Nhưng nếu không phải chọn, tôi vẫn giữ chúng vì thói quen và sự ích kỷ của mình. Và tôi nhận ra, tôi không có nhiều, không cần có nhiều trong chiếc balô.

Bỏ cái này lại và đem cái kia theo, đôi khi chứa đựng sự thất vọng và phũ phàng. Đó là khi tôi để lại ai đó, người tôi từng bảo rằng sẽ ở bên họ mãi mãi. Đó là những người được chọn lại từ chối ở trong chiếc balô, vì với họ tôi không đủ quan trọng để có gì đó xa hơn một mối quan hệ xã giao. Những mối quan hệ, tình cảm, sợi dây liên kết giữa người và người chẳng phải là tài sản của riêng một ai. Dù chúng ta trân quý và gìn giữ chúng thì đó cũng không phải là thứ mà ta có thể cho vào balô và mang trên vai. Cũng như việc chúng ta yêu ai đó thật nhiều, họ vẫn có thể rời khỏi vòng tay ta thật nhanh chóng. Vì đó là khi ta bị bỏ ra ngoài chiếc balô của họ mất rồi...

.................

Bạn sẽ mang gì trong chiếc balô của mình? Ai là người cuối cùng mà bạn giữ lại, gánh nặng nào bạn hạnh phúc khi được mang theo?

Bạn biết không, khi tìm ra câu trả lời, chúng ta sẽ rất ngạc nhiên đấy. Vì có thể bạn đã lãng phí quá nhiều cho những thứ không cần thiết, và không đủ yêu thương để giữ ai đó ở lại trong chiếc balô đời mình.

Bởi không ai biết, khi nào chúng ta phải nhấc balô lên và chạy thật nhanh. Mong bạn sẵn sàng để không phải hối tiếc vì để quên những điều quan trọng nhất.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...

,



27/06/2010.

Ngày Chủ nhật hôm nay tôi nhận được rất nhiều điều.

Sáng nay thức dậy đi xem “Ngày xửa ngày xưa” cùng lũ nhóc. Câu chuyện “Cậu bé khoai lang tây và 3 bà tiên” thật sự không hay và hấp dẫn như “Chuyện thần tiên xứ Phù Tang”, nhưng tôi vẫn rất thích các nhân vật. Thế là 10 năm rồi đấy, 10 năm tròn xem “Ngày xửa ngày xưa”, từ cái hồi mà “Chuyện ngày xưa” mới bắt đầu là một chương trình thiếu nhi đơn giản cho trẻ con vào mỗi cuối tuần trên HTV. Nhìn chú Hữu Châu tự nhiên tôi nhớ chú Hữu Lộc, cùng với các bài báo trong thời gian qua. Đau thương đấy, muộn phiền đấy, nhưng lên sân khấu người nghệ sỹ cứ luôn phải hớn hở để mang lại nụ cười cho mọi người. Bỗng dưng tôi thấy hơi chua xót.

Sáng nay cho tôi cảm giác rất rõ về tuổi thơ ngày bé. Lâu lắm mới ngồi xem chương trình “Ngày xửa ngày xưa” để học lại những bài học đầu đời.

“...Mình là con ngoan thì phải biết vâng lời cha mẹ. Mình được yêu thương thì phải gắng chăm học hành...”

Câu hát đó vang lên rất lâu, làm tôi bất giác khẽ cười. Có một ngày xưa hiện ra với đề bài “Con có phải là con ngoan chưa?” của mẹ. Ngày tôi còn nhỏ, mẹ thường ra đề tài cho hai chị em tôi luyện viết Văn. Có một lần chúng tôi làm gì đó không nhớ rõ nữa, tôi chỉ nhớ lúc đó tôi bị dồn nén rất nhiều uất ức, và đề bài của mẹ là giọt nước tràn ly, làm tôi tuôn trào tất cả lòng mình. Tôi nói về tuổi nhỏ, về những suy nghĩ non nớt trẻ con, về tất cả những gì mà một đứa 14 tuổi có thể nghĩ được. Từ ngày hôm đó, ba mẹ tôi thay đổi cách cư xử 180 độ, và đó cũng là cột mốc oánh dấu ngày tôi thoát khỏi những đòn roi tuổi thơ smile))))))))))))))

Tối qua chở thằng em đi dạo lòng vòng Sì phố, ăn bánh tiramisu, uống nước cam và hai chị em ngồi ngoài đường trò chuyện tới tận khuya. Rất rất lâu đến khi đèn đường vụt tắt, hai đứa ngồi nói về gia đình, về bạn bè, về tâm sinh lý tuổi mới lớn,… Em tôi là người biết rõ chuyện bạn bè của tôi nhất, và nó còn là kho chứa những chuyện ti tỉ tì ti trên đời của tôi. Hôm trước cả nhà đi Phú Quốc, em tôi đem về cho tôi một chiếc nhẫn bằng vỏ ốc có khắc hình trái tim. Nó cũng có một chiếc. Nó bảo tôi mang để người ta biết chúng tôi là chị em.

......

Ngồi trong rạp với đầy các bé thiếu nhi, thế mà các tràng pháo tay dành cho nghệ sỹ tìm đâu không thấy. Lúc đầu tôi rất ngạc nhiên vì sao trẻ con mà lại không thích vỗ tay, cho đến khi một bé ngồi trước mặt tôi giơ tay đòi trả lời tên một bài hát mà bé biết, người mẹ ngồi kế bên liền gạt phắt tay xuống và bảo ngồi im xem đi. :|

Hóa ra tất cả là tại cách nuôi dạy của cha mẹ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có cha mẹ dạy con bớt năng động đi. Tôi chưa bao giờ nghĩ người ta lại dạy con không nên vỗ tay ở chỗ đông người. Đúng là cái gì cũng có quá trình. Tôi vẫn nhớ chương trình “Chiếc nón kỳ diệu” của VTV. Các show quay ngoài Bắc, mọi người vỗ tay không ngớt dù cho bất cứ ai lên sân khấu nói gì hay làm gì. Còn những chương trình ở miền Nam, mọi người chẳng buồn vỗ tay dù cho MC mời gọi. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là hành động thiếu ý thức của một số người, không ngờ rằng nó còn được truyền lại cho các thế hệ đời sau. Chẳng lẽ không ai dạy họ rằng, vỗ tay cũng là một hành động thể hiện văn hóa hay sao?

Thật đáng buồn cho những người cha người mẹ. Nhưng cũng thật đáng hy vọng khi sau 10 phút giải lao, con bé ngồi đầu hàng nhất quyết bảo mẹ nó ra ngoài, đòi vào trong ngồi cạnh tôi để cùng tham gia hội vỗ tay la hét ầm ĩ của mấy chị em tôi smile)))))))))))))))) Con bé ngồi trước thì đứng hẳn lên ghế, quay ra sau nhìn tôi cười toe toét rồi hớn hở ca hát um sùm với chúng tôi smile))))))))))))))) Con bé phía sau thì không thèm để mẹ nó ôm mà nhào đến tựa vào ghế tôi, nắm tóc tôi giật giật để tôi quay ra sau nhìn nó rồi vỗ tay hí hửng =))))))))))))))))

***

12:18pm nhận được điện thoại Ms Chiêu Anh gọi đi training lúc 1pm ở CS1 >smile Buổi training hôm nay gặp chị Thụy Vy – nhân viên của Zing. Và làm lung lay hoàn toàn cảm giác trẻ thơ lúc sáng.

“Mặt dày, tâm đen”.

Cảm giác của tôi thật sự hụt hẫng, vì cuối cùng đã phải chia tay thật rồi. Buổi chiều hôm nay, chị Thụy Vy nói nhiều về những sự thật đau đớn trong cuộc đời này, chị cho tôi biết, tôi đã thật sự bước vào đời rồi đấy, đã đủ để đối mặt với cám dỗ, cạm bẫy và những toan tính đời thường rồi đấy, chẳng còn ở ngưỡng cửa vào đời lúc 15.

Vẫn còn lưu luyến tuổi thơ ngây, có phải tôi đã quá ảo tưởng chính mình?

***

Hôm kia học TA, hỏi về mùa hè tình nguyện, tôi nói tôi đi Tiếp sức mùa thi. Bạn Nhật Thanh bảo bạn ấy không đi gì cả, tôi hỏi thế bạn làm gì. Bạn nói một tràng như tạt nước đá vào mặt tôi, rằng bạn phải đi làm thêm kiếm tiền chứ chẳng phải hạng không bao giờ lo nghĩ miếng cơm manh áo như tôi, chẳng phải loại người chỉ biết xòe tay xài tiền của ba mẹ như tôi.

Tôi đã sốc và cảm thấy buồn. Buồn thật buồn. Chẳng lẽ tôi không có ích cho ba mẹ tôi sao?

...........

Nhưng chiều hôm nay, sau khi đến buổi training, sau khi đan xen thật nhiều suy nghĩ, tôi quyết định rằng tôi chẳng cần buồn tủi hay phân vân. Đơn giản là cứ sống theo những điều tôi tin tưởng. Con người sống ở đời quan trọng là phải biết tìm đúng giá trị cho mình. Nếu tôi tin rằng người tốt sẽ được đền đáp, thì tôi vẫn sẽ sống như một người tốt thôi.

Và khi tôi đã tìm được một giá trị đúng đắn, một lý tưởng đúng đắn cho đời mình, thì tôi tin, không phải biết kiếm tiền mới có ích cho ba mẹ, phải không? smile

..............

***

Có lẽ những bài học ấu thơ không bao giờ nên phai nhạt trong cuộc đời. Và có lẽ, khi một người vẫn giữ được những bài học đầu tiên, người ấy sẽ không phải vướng mắc quá nhiều vào vòng xoáy sâu thật sâu của những điều mà người ấy đã được dạy chiều nay.

Hy vọng thế!

Đời có nhiều cửa sổ ^^

,



26/06/2010.

Sáng nay 8h đến Lít Café, có hẹn họp mặt nhóm dự án BCB. Lít Café nằm ở một con hẻm nhỏ trên đường Thích Quảng Đức, rất yên bình. Không gian nhỏ, vừa vặn cho một team làm việc. Bất ngờ nhất là bạn Quỳnh Như, hé hé.

Sau khi làm test bằng TA, mình được Miss Chiêu Anh phỏng vấn smile) Hai cô trò ngồi nói huyên thuyên đủ thứ về Dự án, về abc này nọ, rồi cô hỏi:
- Mẹ em nhận xét thế nào về mức độ chăm chỉ của em? =))))))))))))))
- Dạ, em chưa nghe lời nào ngoài chữ “quá lười biếng” =))))))))))))))))))
- Vậy cô nên tin mẹ em hay tin em? =))))))))))))))))))))))

Mình nói muốn vào ban PR, cô hỏi thế mình định bỏ ban Nội dung – dịch thuật à? B-) Quyết định cuối cùng là mình vào ban PR nhưng vẫn tiếp tục dịch bài B-) Tin sét đánh là những bài tụi mình dịch bị in thành sách mới ghê =)))))))) Tía ơi, nguy hiểm quá :-jjjjj

***

Mấy hôm nay không ghi note được nên hơi buồn phiền. Giờ có thời gian rảnh tranh thủ hí hoáy vài dòng.

Tối hôm qua là một tối hết sức tuyệt vời, vì mình đã có một buổi học TA tuyệt vời. Phải nói là mấy hôm nay thấy hơi bứt rứt, chán học TA vô cùng, hôm trước mình còn kêu luôn đứa bạn là bỏ học đi, chả học TA làm gì nữa. Nhưng hôm qua, miss Hà đã bước vào lớp và làm tình yêu TA của mình trỗi dậy phừng phừng. Trời ơi, có thể nói đến bây giờ, miss Hà là người mình đánh giá cao nhất trong tất cả các giáo viên dạy TA. Còn nữa, cô là người nói TA hay nhất trong tất cả mọi người mình đã gặp, người Việt mà nói TA hay hơn cả người Mỹ. Cả buổi học mình ngồi nghe say mê luôn í. Zời ơiiii, mong là mình sẽ được học cô trong các kỳ tới, á áaaaaaaaa :x:x:x

Càng ngày mình càng thích học TA ghê gứm í, nhất là giờ nằm trong ban PR của Dự án BCB roài, suốt ngày sẽ phải bắn TA ầm ầm nữa í smile))))))) Hehe, vậy là có cơ hội học TA nữa í ^^

***

Hôm qua đang coi phim với lũ em nhí nhố thì con Hồng alo gọi ra Bệnh viện chấn thương chỉnh hình Hùng Vương. Trời ạ, con điên này đã cái tay không “xài” được mà còn bày đặt chạy xe đi nữa >smile)))))

Sau khi học TA về, niềm vui phơi phới nên mún ra đường chơi ^^ Thế là cùng với bé La và bé Trân đi ăn bánh flan và uống dừa tắc, thú vui tao nhã, hé hé. Giờ thì mình phải ngưng cái note này để đi chơi nhà chòi với tụi nó thôi, quân số bi giờ đã là 6, không chơi mất vui. Mai còn phải đi xem Ngày xửa ngày xưa nữa. ^^

Nói chương trình Ngày xửa ngày xưa. Lần này tên là “Chú bé khoai lang tây và 3 bà tiên”. Pà cha tụi bán vé, phòng vé biến thành chợ đen luôn =.= Ngay cửa phòng vé dán thông báo chỉ bán vé trên lầu, còn ở dưới thì mấy bà ngồi ngay cạnh bên phòng vé cầm cả xấp v.v Thật khốn kíp làm sao í, mình phải bỏ 600k để mua 5 vé í :-w

Thôi chơi đây, chúng nó réo rắt quá roài, nhà đông anh em thật là sungggggggggg sướng! bigsmilebigsmilebigsmile

Thức đêm mới biết đêm dài!

20/6/2010.



2 ngày (theo lời con Bjkj Te) ở nhà tù Phú Lợi kết thúc. Mở đầu note này bằng cảm giác vật vã sau một đêm dài ơi là dài, cả đám nằm chen nhau tìm giấc ngủ.

Thời gian ngủ chính xác của mình là từ 1:59AM đến 3:30AM xen kẽ những lần thoáng mở mắt vì "có cảm giác ai đó nhìn" =))))))))))))))

Thức đêm mới biết đêm dài. Đêm qua dài, dài, cứ dài, cứ dài và dài chưa bằng thế kỷ.

...Đó là khi một mình mình ngồi trong đêm, gắn dây phone vào tai, nghe Bụi bay vào mắt, nghe Hãy buông tay em, nghe những bài hát da diết thương nhớ.

...Đó là khi cả đám con trai kéo vào nằm hết nửa hành lang, làm mình bất giác nằm xuống để không gây sự chú ý smile)))))))

...Đó là khi con An với con Hồng nằm hai bên đã ngủ rất lâu rồi, balô của con An thì đứa nào đó nằm, balô của mình thì con An nằm và con Hồng thì nằm trên cái balô mập ú của nó. Lâu lâu sau đó mình cũng nằm trên CÁI QUAI BALÔ của con Hồng mà oánh một giấc mơ màng. bigsmile

...Đó là khi từng cơn gió lạnh đầy ắp sương đêm thổi qua, con An trở mình và con Hồng co quắp lại vì áo khoác của nó hai đứa kế bên mượn =.=

...Đó là khi đầu con An tuột khỏi balô, mình mở ra lấy cái áo khoác của mình đắp cho con Hồng và nhẹ nhàng nâng đầu con An trở lại.

...Đó là những khi con An trở mình liên tục và mình ngồi dậy kéo áo đắp lại cho nó. Cũng như những lần trời nổi gió lại lồm cồm bò dậy kéo áo khoác che kín tai con An để giữ ấm và kéo tay con Hồng vào trong áo khoác để nó đừng bị lạnh.

...Đó là khi giữa đêm có nhóm nó cứ hát tán loạn cả lên, nghe chúng nó hát “Take me to your heart” mà mình chẳng muốn nghe bài hát này nữa =)))))))) Đó là khi, trời ơi, chúng nó hành hạ tai mình cả đêm, nhưng nhờ thế mà giữa nhà tù trống vắng hoang sơ và giữa những đứa bạn ngủ li bì, mình vẫn có thể nằm yên lặng nhìn ra màn đêm tăm tối.

...Đó là khi mình cứ ngồi dậy đắp lại áo cho con An liên xoành xoạch, cả con Hồng nữa, và con Ni cứ mở mắt ra nói như quát vào mặt “Mày ngủ đi, không biết mệt à?”, “Mày trâu bò quá, ngủ giùm tao cái” =))))))), “Ngủ đi không thôi mai mệt lắm đấy”, “Mày không lạnh à, đồ trâu bò” =)))))))))))

...Đó là khi gió thổi mạnh quá, mình phắn ra khỏi hàng, đẩy con Hồng vào cạnh con An cho nó đỡ lạnh.

...Đó là khi hai đứa kia trả áo, mình đắp cho con Hồng và lấy cái áo của mình trùm cái chân lạnh cóng của con An. Mà con này mình vừa đắp xong 5 phút sau là nó đẩy ra liền >smile))))))))

...Đó là khi sáng sứm con Ni bảo với con Hồng “Con này nó trâu bò lắm, cả đêm co ro không ngủ. Mà tao thấy nó cứ hết đắp áo cho mày lại quay sang đắp cho con An, như chăm con í” =))))))))))))))))))))

...Đó là khi...

Thôi, làm bài Tin đã, viết sau! smile))))))))))))))))

Mail in a rainny afternoon...

,



Cô ơiiii,

Lâu quá rồi đó, cô có khỏe không?

Cuộc sống ngày càng đi xa cái vòng tròn hữu hạn non nớt của con, càng ngày con càng cảm thấy thế giới này rộng lớn quá chừng. Có những lúc con muốn thu hẹp mọi thứ xung quanh mình lại, để mọi thứ vẫn ở trong tầm tay con, nhưng tất nhiên là không thể rồi, phải không ạ? smile

Con vẫn đang học cách chơi bập bênh trong cuộc sống của chính mình. Con đã quen dần hơn những ngày đầu, nhưng vẫn hụt hẫng lắm mỗi lần rơi xuống. Nếu lúc này có thể ngồi trò chuyện với cô như thỉnh thoảng ngày xưa vẫn thế thì hay cô nhỉ smile

Cô thầy như thế nào rồi ạ? Đã hòa nhập được với cuộc sống bên đó phần nào chưa? Con mong thầy cô vui với những điều mới mẻ ấy smile

Con đang bước vào những ngày thi cuối kỳ 2, với cả 2 tuần học Quân sự trước mắt. Dù hiện tại không có chút kiến thức nào trong đầu nhưng con vẫn háo hức chờ đợi kỳ thi lần này lắm, hehe bigsmilebigsmilebigsmile

Con vẫn đang làm con rùa chậm rãi bò đi trên con đường riêng của mình. Con vẫn bình thản và vô tư chậm chạp tiến tới. Con vẫn vô tâm với thế giới xung quanh mình. Con cũng đang thắc mắc không biết bao giờ con mới thành con rùa high-tech có tên lửa ở bottom để phóng cho nhanh đây, hehe bigsmilebigsmile


18/06/2010.

Farewell.

09/06/2010. 10:49PM.



Tối nay là tối cuối cùng ngủ ở đây, trong căn phòng này.

8 tháng trước mình dọn đến đây, cảm giác đầy cô đơn trong căn phòng vắng khi lần đầu tiên chính thức ở một mình. Căn phòng này chứa đựng đủ sự bức bối, bực bội, nực nội và chật chội khi mình cứ lần lượt tha nhiều thứ về smile)))))))))))

Trong căn phòng này, có những đêm mình khóc.

Trong căn phòng này, có những tối mình ngồi buồn tênh.

Trong căn phòng này, có những trưa nằm lăn qua lăn lại chỉ mong thời gian trôi mau cho đỡ trống vắng.

Trong căn phòng này, có những sáng uể oải thức dậy bắt đầu những ngày chẳng ra gì.

....................

Thế nhưng,

Trong căn phòng này, có những sáng hăng hái thức dậy, ra bến xe bus lúc 5 giờ, bắt chuyến xe đầu tiên đi đến chợ Gò Vấp, đứng đợi Uyên rồi hai đứa tíu tít suốt chuyến xe 18 đến CVPM Quang Trung.

Trong căn phòng này, có những ngày chẳng cần đợi đồng hồ cũng bật dậy, hớn hở đến lớp Tiếng Anh để gặp con Hoài, con Hồng, cùng tụi nó buôn dưa lê hết những ngày dư dả thời gian.

Trong căn phòng này, có những trưa về vươn mình cười hì một cái rồi lăn ra ngủ để “chiến” tiếp lớp Toán cao cấp buổi chiều, cả lớp Pháp luật đại cương nữa.

Trong căn phòng này, có những tối thong dong ngoài phố, thu lượm thật nhiều thứ hay ho rồi trở về ôm mền ngủ không biết trời trăng mây đất.

Trong căn phòng này, có những hôm dài chat chit tới 2, 3 giờ sáng, mà đối tượng không ai khác chính là cái thùng rác Fujiwara smile)))))))))))))))))

Trong căn phòng này, có những lúc mình đã đi vào giấc ngủ với nhiều thật nhiều những niềm vui.

....................

***

Cơ bản đã dọn xong, những thứ linh tinh sáng mai tống vào một cái thùng là ổn. Căn phòng giờ lại trống vắng như ngày đầu tiên mình dọn đến. Ngày qua ngày, mình đã lấp đầy những khoảng trống trong phòng này bằng đủ thứ linh tinh hầm bà lằng mà mình kiếm được. Ba mẹ, bà ngoại, cậu dì, cả mấy con bạn, bước vào phòng mình là chẳng thể nào kiềm nổi lời khen nức nở “Công nhận phòng mày bừa bộn thấy ớn luôn” smile))))))))))) Nhớ hôm kia con Thư đã thốt lên như thế khi con Thanh than thở chẳng biết đi đâu và con An recommend nó đến nhà mình =)))))))))) Con An còn hỏi “Mày thấy nhục chưa?” =))))))))))))) Thật ra là chả thấy nhục gì, đơn giản là mình sống được thì mình cứ sống, ngăn nắp mình chả sống nổi đâu, hehe bigsmile

Mình vẫn không biết, và cũng không cố gắng biết vì sao mình vẫn cứ như thế, chẳng hề thay đổi, dọn dẹp gì dù mẹ lần nào đến cũng nói phát ngán cái sự lộn xộn của mình. Nhưng đến bây giờ thì tự biết rồi, khi từng khoảng trống của căn phòng hiện ra, mình đã biết vì sao mình đã luôn cảm thấy thoải mái với sự bừa bộn.

Từ ngày còn nhỏ mình đã rất thích thú nhồi bông. Kho tàng thú bông của mình đến bây giờ đã bốn năm chục con rồi chứ không ít, và mỗi ngày lại cứ nhiều thêm. Giường ngủ của mình luôn bị bà ngoại bảo là “Không có không khí để thở vì đám thú bông thở hết rồi” ^^ Ngày xưa quanh giường ngủ của mình phải đầy kín thú bông, xung quanh mình không được hở ra một tí nào, chỉ cần một lỗ trống là mình không ngủ được. Mình biết mình không yêu thú bông đến thế, nhưng lý do tại sao thì vẫn không rõ, cho đến một ngày đọc trên báo và gật đầu lia lịa vì không còn gì đúng hơn. “Những người luôn ngủ với thú bông là những người rất sợ cô đơn”.

Bây giờ mình vẫn ngủ với thú bông đầy ắp xung quanh, nhưng những khi đi xa, không mang theo thú bông được thì mình chọn cách vùi thật sâu vào trong mền, cuộn thật chặt để không thấy khoảng trống.

........

***

Tối nay, trong căn phòng này, mình lại ngủ một đêm đầy sự trống vắng. Nhưng hôm nay mình không khóc như những ngày đầu, vì vốn dĩ nước mắt của mình không còn dành cho những việc như thế này nữa rồi. Ai rồi cũng phải đi xa nhà để lớn lên. Có những đêm ưu tư như thế này để đối diện với chính mình, nhìn mình thật rõ rồi sáng mai lại khép cửa mảnh tâm hồn này lại để bước tiếp. Mình biết là mình sẽ chẳng trở lại căn phòng này nữa, dù nó đã mang đến không ít chuyện không vui nhưng cũng không thiếu sự an ủi khi đã cho mình một nơi để trở về.

Farewell.
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30