Skip navigation.

Someone came...someone left...

...but, i'm always here...

Không là mãi mãi ?

""Không ai tắm hai lần trên một dòng sông"... Thực tế, chả có gì là mãi mãi..."

Câu nói ấy, cho đến giờ, tôi vẫn còn nhớ. Đó là một chiều đầy nắng, hai con nhỏ 11 "tưng tửng" rủ nhau lang thang khắp phố, mải mê nói về những điều rất xa xôi. Nhỏ hỏi về một người bạn vừa bước khỏi đời tôi...Tôi chỉ cười và bắt bắt đầu huyên thuyên về cái triết lý "luôn đổi thay", về ý niệm rằng sẽ chẳng có ai mãi mãi không thay đổi. Làm quen với một ai đó, trở thành bạn, với tôi, đồng nghĩa với chấp nhận sự thật rằng một mai họ sẽ khác. Cái khác ấy có thể làm tôi yêu mến họ hơn, mà, cũng có thể biến họ thành những người xa lạ.

...

-Rồi bà làm gì khi họ thay đổi?

-Chịu thôi. Được thì vẫn là bạn; không thì...nên để họ đi. Giữ chi được nữa mà giữ!

-...

-Ê, mà biết đâu được! Bữa ni, tu với bà còn nhí nhảnh, giỡn giỡn ri; vài năm nữa, ai rồi cũng sẽ khác. Có khi chẳng thèm nhìn mặt!

...

Rồi nhỏ nói rằng tôi tiêu cực, rằng tôi không có lòng tin vào con người, rằng sao tôi không thử tin một lần. Tôi vu vơ: "Tin làm gì vào một điều mà tụi mình biết là không có thực?"...Nhưng tự đáy lòng, tôi đã hi vọng. Ừ, biết đâu ?!?!

Chuyện chỉ thoáng đến, thoáng đi, biến mất theo cơn gió lang thang chiều hôm ấy...

Một năm sau. Thời gian dạy tôi sự chán ngán khi đã trót tự huyễn hoặc mình vào buổi chiều ngày hôm ấy. Cô bé chở tôi ngày nào cũng không thể thoát khỏi những xô bồ, xôn xao của cuộc sống. Ngày xưa, nhỏ thật thà như đếm. Có gì đó mơ mộng, bộc trực, sống lí tưởng và một chút ngây ngô đáng yêu. Con người hôm nay đã khác. Lớn hơn, suy nghĩ nhiều hơn, đã biết nói những lời ngọt ngào, và từ lâu đã giã từ sự chân thành, khờ khạo.

Dẫu biết là sẽ đổi thay nhưng vẫn ngỡ ngàng, vẫn buồn, vẫn giận. Ngỡ ngàng sao mà nhanh quá vậy! Buồn, bởi lại thêm ai đó sắp ra đi. Và, giận là giận bản thân ta dẫu biết, dẫu hiểu nhưng vẫn chưa chấp nhận nổi sự thật "thay đổi" ấy!

Ta không có quyền trách cứ một ai nếu họ đổi khác. Chỉ trách mình, có lẽ tình bạn và niềm tin của ta chưa đủ lớn để giúp họ không đổi thay!

Vài dòng ngớ ngẩn giữa Hà thành...

...Đang ở Hà Nội...Vừa vui, vừa buồn!! Vẫn không có thời gian để viết! (Phải mượn đồ người khác để on!)...Hẹn viết sau, blog nhá!

...mùa thu Hà Nội không lạnh, không lá vàng, không gión heo may... Chao, sao mà tiếc!

(Tối nay đi Nhật. Hờ sắp sinh nhật rồi! Năm nay chắc đón sinh nhật một mình ở xứ người. Không nến, không hoa, không gì cả..Thôi không sao!)

Điều không thể đổi thay ?!?!

Có lẽ những lời trên blog là thật nhất!...

Cái blog quạnh hiu này, đối với nhiều người, nó không là gì cả. Nhưng ít nhất, đối với một đứa con gái trên thế giới này, nó là tất cả những buồn vui, suy nghĩ, là những góc thật nhất trong tâm hồn...

Nó không phải là một-người-tốt-100%. Ở một mặt rất con người, nó chỉ là một trong số hàng vạn những đứa trẻ đang cố trưởng thành. Và trẻ con cũng biết tham lam, biết nói dối, biết làm tỉ tỉ những điều xấu xa khác... Nhưng ít nhất, nó là một đứa trẻ biết hạn chế tối đa những việc không tốt mà mình muốn thực hiện. Một kẻ xấu, một đứa không tốt đẹp đương cố gắng học cách trở thành một ngừoi tốt. Điều đấy, nó nghĩ không phải là một điều tệ hại!

Nó không phải là một đứa được nhiều người yêu mến. Nó biết điều đó! Ông trời nhìn nó, thương hại nên cho "đứa tội nghiệp kia" thứ mà người ta hay gọi là linh cảm- linh cảm về những ánh nhìn không thiện cảm. (Thì ra, Trời cũng chẳng bất công là mấy!) Nó đi gần hết 17 năm cuộc đời, đếm thử bao nhiêu người yêu mến nó! Bỗng chốc, nó nhận ra mười đầu ngón tay của mình quá thừa thãi so với con số kia! Ra thế...

Con người sinh ra vốn không bằng lòng với sự cô đơn. Họ thường chạy trốn và cố tìm cách khiến người khác quan tâm, yêu mến mình. Đó là một sự trốn chạy đáng cảm thông! Nó cũng trốn. Kể từ khi bắt đầu nhận thức được những thứ xung quanh mình, nó đã học cách thay đổi để vừa lòng mọi người. Cố gắng rời bỏ cái bản ngã vốn có để làm một con người khác. Mệt mỏi nhưng nó vẫn nuôi hi vọng! Thay đổi để nhận thấy cuộc sống này đáng sống, để biết mình sẽ được yêu thương, sự thay đổi ấy hẳn là đáng giá!

Rồi nó biết người ta bảo nó giả tạo. Nó bỗng muốn cười vang. Trời ơi,tội nghiệp mày chưa! Thôi, vứt đi, cả đời mày có cố gắng cũng bằng thừa! Khi mày là mày thì người ta bảo mày chán, rằng mày bi quan, rằng mày đa đoan,hay suy nghĩ! Khi đổi thay, thì họ lại cười khấy "Nhỏ đó diễn đạt quá!". Trời sinh mày vốn dĩ là một đứa không được yêu thương! Cố làm gì! Tội nghiệp, trông mày thật thảm hại!

...thì ra...việc một đứa con nít sớm nhận thấy mình trơ trọi là không tốt...

...thì ra...đổi thay để trở nên tốt hơn lại được con người định nghĩa là giả tạo...

...thì ra...có những kẻ từ khi sinh ra đã được ấn định sẽ không được yêu thương...

Kẻ trơ trọi mãi mãi trơ trọi...

Kẻ không tốt mãi mãi là người không tốt trong mắt tất thảy...

Ra thế...! Có nhiều lúc, tốt hay xấu không chỉ dựa vào bản thân mỗi người mà còn được quyết định bởi thái độ và suy nghĩ của tất thảy mọi người!

Cuộc sống thật chẳng giản đơn và việc tồn tại giữa loài người cũng không hể đơn giản...

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31