Skip navigation.

STICKY POST

Những hình ảnh lớp 12A3

Các bạn hãy vào đường link này http://anhem.net/donald/12a3/ để download tất cả các hình ảnh và phim của lớp mình nhé nhé, mình đã phân loại theo các mục sau

Hình lớp 12 (Các bạn phải down về rồi dùng WinRAR mới giải nén ra xem được)
Tổng hợp từ máy của Đông,dung lượng khá nặng, khoảng 1GB
# 12A3Class.rar (hình ảnh về trường lớp thân thương)
# 3rdHoliday.rar (hình ảnh hôm mùng 3 tết đến nhà Cô chơi)
# BirthdayLA.rar (hình ảnh sinh nhật LA ở nhà Nam)
# CampingPinic.rar (hình ảnh về buổi cắm trại đáng nhớ của lớp)
# FarawellParty.rar (hình ảnh về buổi tiệc chia tay nhau tại lớp)
# FinalDay.rar (hình ảnh về buổi lễ tổng kết lớp 12 và cũng như kết thúc tuổi học trò)
# FoodFestival.rar (hình ảnh về hội chợ ẩm thực ở Biên Hùng)
# Group3Party.rar (hình ảnh về buổi tiệc tất niên của tổ 3)
# NewYearEve'sParty.rar (hình ảnh về buổi tiệc liên hoan tại lớp)
# TheOldMan.rar (hình ảnh trong bộ phim Ông già và Biển cả)
Hình lớp 11 (Các bạn chỉ cần nhấp vào để coi trực tiếp luôn)
Tổng hợp tất cả các hình chụp từ máy của Ân, dung lượng rất nhẹ
Clip tổng hợp
Bao gồm các đoạn phim quay từ máy Đông
Clip đánh nhau
Bao gồm các trận chiến hào hùng nhất của lớp 11A3
Phim điện ảnh
Những tuyệt tác điện ảnh của lớp luôn được cập nhật trong đây

STICKY POST

Đổi tên miền

Vì Địa chỉ 12a3nhc.co.cc đã hết hạn nên tí đã đăng kí mới địa chỉ www.12a3nhcblog.co.cc
Có dài hơn chút nhưng cũng dễ nhớ...các bạn chú ý để vào blog nhé. Thanks

STICKY POST

Thông Báo

Thông báo!!! khẩn cấp
Hiện tại các bạn có thể vào Blog bằng địa chỉ sau cho dễ nhớ : 12A3nhc.co.cc
Thông báo, các bạn nào đăng bài xin ghi rõ tên, nick...
Để tiện cho việc xem bài viết dễ dàng hơn, mod xin đưa các chủ đề về hình ảnh qua bên sidebar (tức là khung bên cạnh) các bạn kéo xuống sẽ thấy phần "Hình Ảnh" hay Nghe nhạc và click vào...

12A3's Posts

bạn nào hok zô dc blog của lớp thi` ban Diệp xin chỉ lại, các bạn va`o trang my.opera.com/wewillrockyou.....rui` log in =>hehehe, xog rui`, tha hồ viết bài nha!!

Cách khác...các bạn cũng cứ đăng nhập nhưng ko được...>các bạn cũng cứ nhấp zô cái tiêu đề nào cũng được...xong thì có cái menu ở trên nhấn vào My Page =>Account xong bạn thấy phần Blog thì nhấn vào nút Add New Post là xong...viết bài bình thường

HAPPY BIRTHDAY !!!



Chúc mừng sinh nhật cô :D



hồi chiều con có gửi tin nhắn chúc mừng cô mà ko biết cô có nhận được ko nữa.
con là Yến nè cô p:

…§2…„Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1„…§2…

_Tối nay 19/11 trường NHC có tổ chức diễn văn nghệ đóa pà kon.có ai rảnh thì về trường chơi nha.lâu rùi ko gặp nhau,nhớ a3 wá ak.

I WANNA SAY...

Tớ muốn nói là

Tớ chẳng biết phải nói gì lúc này, chỉ muốn ghi để có cái mà ghi thôi. Và tớ cũng chẳng có mong muốn hay hy vọng gì

Tớ muốn nói là

Cuộc sống đang đổi thay từng ngày, và mỗi chúng ta đều đã khác đi. Mọi thứ ko còn như xưa. Và một ngày của chúng ta không còn trôi qua cùng nhau nữa.

Ngày hôm nay, trời mưa nhẹ, và cứ sau mỗi cơn mưa, những kỉ niệm lại hiện về. Tớ tưởng một ai đó trong tớ đã vĩnh viện ra đi, nào ngờ lại quay về nhiều cảm xúc như bây giờ. Cứ như ngày hôm qua.

Tớ chỉ muốn nói rằng. Cám ơn các cậu thật nhiều, vì những kí ức. Và cám ơn những người bạn vẫn bên tớ đến tận bây giờ.

Tạm biệt. Thời gian.

Puppies for Sale - Bán chó con

PUPPIES FOR SALE

A store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale". Signs have a way of attracting children, and soon a little boy appeared at the store and asked, "How much are you gonna sell those puppies for?" The store owner replied, "Anywhere from $30 to $50." The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?" The store owner smiled and whistled. Out of the back of the store came his dog running down the aisle followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

"What's wrong with that little dog?" he asked. The man explained that when the puppy was born the vet said it had a bad hip socket and would limp for the rest of it's life. The little boy got really excited and said "That's the puppy I want to buy!" The man replied "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you." The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said, "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact, I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered, "You really don't want to buy this puppy, son. He's never gonna be able to run, jump and play like other puppies." The little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said, "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands." The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes... He smiled and said, "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

BÁN CHÓ CON

Chủ một cửa hàng bách hóa đính kèm trên bảng hiệu ở cửa hàng dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu liền thu hút trẻ nhỏ ngay, và đúng như vậy, một cậu bé đã đến dưới bảng hiệu của chủ cửa hàng bách hóa. "Ông định bán những con chó nhỏ với giá bao nhiêu?", cậu bé hỏi. Chủ cửa hàng bách hóa trả lời: "Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la".
Cậu bé lấy trong túi và đặt ra ngoài một ít tiền lẻ. "Cháu có 2 đô la 37 xu", cậu bé nói. "Làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?".
Chủ cửa hàng bách hóa mỉm cười, huýt gió và đi xuống chuồng chó. Ở đằng sau là một con chó đang bị cách ly. Ngay lập tức cậu bé phát hiện ra con chó khập khiễng, đi chậm phía sau và nói: "Có điều gì không bình thường với con chó nhỏ này à?".
Chủ cửa hàng bách hóa giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám bệnh cho con chó nhỏ này và phát hiện ra nó không có cái hông. Nó sẽ luôn luôn đi khập khiễng và luôn luôn bị tật. Cậu bé cảm thấy bị kích động và nói: "Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua".
"Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật muốn nó, chú sẽ tặng nó cho cháu", chủ cửa hàng bách hóa nói.
Cậu bé nhận được kết quả hết sức bất ngờ. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt của ông chủ cửa hàng bách hóa, chỉ ngón tay về phía con chó và nói: "Cháu không muốn chú tặng con chó cho cháu. Con chó nhỏ đó trị giá nhiều như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả giá đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết cho chú".
Chủ cửa hàng bách hóa lưỡng lự và khuyên: "Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác".
Đến đây, cậu bé cúi xuống và ôm con chó đang thở hổn hển, cái chân bị xoắn rất xấu, chân trái bị tật được chống giữ bởi một thanh chống kim loại lớn. Cậu bé nhìn chủ cửa hàng bách hóa và trả lời một cách nhẹ nhàng: "Tốt, cháu không đi dạo một mình, và con chó nhỏ sẽ cần một người nào đó quan tâm đến!".


QUỐC DŨNG (Theo Chicken Soup)
__________________

55

lâu lắm rồi mới lên blog lớp nhỉ ? haiz...nhìn đâu cũng thấy bài của South. bái phục bạn South thiệt, viết gì mà nhiều dễ sợ. haiz... nhà báo có khác. haiz... tui thì chán quá, thật là sai lầm trầm trọng khi đi theo ngành kinh tế. haiz... dạo này học tối mặt tối mày lun. ngày nào cũng 7h sáng ra khỏi nhà, ăn bờ ngủ bụi tới 9h30 tối mới được về nhà. haiz...về tới nhà là chỉ muốn bay lên tấm nệm yêu quý mà khò khò để sáng mai lại tiếp tục cái hành trình 7h sáng ra khỏi nhà, 9h30 tối về tới nhà...

[RADIO SHOW] GIAI ĐIỆU MÙA THU



Cuối cùng cũng thực hiện xong một chương trình Radio cho riêng mình. Đây là điều South vẫn ấp ủ từ lâu. Thật là vui khi làm được điều mình mơ ước.

Chương trình đầu tiên với chủ đề "Autumn Melody" giới thiệu những bản nhạc New Age về mùa thu, hy vọng các bạn sẽ thích. Lần đầu thực hiện còn nhiều sai sót, mong sẽ nhận được những lời góp ý chân thành để South có thể làm tốt hơn ở những kỳ sau.

Ở dưới là bản Text của chương trình, đã được chỉnh sửa để thành một bài cảm nhận, và có nhiều đoạn thêm vào so với bản Radio.

Listen and enjoy, my friend ^^



Download: [RADIO 001] Autumn Melody


Nghe Online:

[RADIO SHOW] Autumn Melody 01

[RADIO SHOW] Autumn Melody 02




AUTUMN MELODY - GIAI ĐIỆU MÙA THU

Mùa thu đẹp và buồn bã, nhưng mùa thu luôn đem lại cảm hứng sáng tác cho những nghệ sĩ vốn có tâm hồn nhạy cảm. Thể loại nhạc New Age – dòng nhạc của tâm hồn, của những góc sâu kín nhất trong tâm linh con người, có lẽ là dòng nhạc thể hiện rõ rệt nhất cái hồn của mùa thu. Không bị bó buộc bởi câu chữ, với một không gian nghệ thuật rộng lớn, nhiều tuyệt phẩm về mùa thu đã ra đời. Khi tập hợp tất cả những tuyệt phẩm đó lại, chúng ta sẽ có một thế giới riêng về mùa thu, xa vắng và đượm buồn, nhưng lắng đọng và để lại dư âm.

Đầu tiên là bản nhạc “Autumn” mùa thu của Ryan Stewart, một nghệ sỹ Piano người Mỹ. Ông là một nhà tư vấn máy tính, nhưng có niềm đam mê rất lớn đối với âm nhạc. Album đầu tay “Equanimity” (Bình lặng) do hãng Stone Angel Music phát hành năm 2008 đã gây ấn tượng lớn với nhiều khán giả dòng nhạc không lời. Âm nhạc trong “Equanimity” được các Fan cảm nhận là “đẹp một cách ám ảnh”.

Lắng nghe “Autumn”, bạn có thể hình dung ra ngay một mặt hồ pha lê, một bầu trời xanh ngắt phản chiếu, hai bên bờ là những tán lá vàng, đặc trưng cho cảnh thu Châu Âu. Âm điệu buồn bã vang lên, như dìu người nghe vào một giấc mơ xa xăm. Không hiểu sao, khi nghe bản nhạc này, South nhớ đến “One man’s dream” (Giấc mơ đời người) của Yanny. Cả hai bản đều mơ mộng, ám ảnh, và gợi nên nhiều suy nghĩ về kiếp người, dù không cần đến một câu từ nào để diễn tả.

[AGLIGN=CENTER]

Mùa thu và mùa đông là hai mùa mang lại nhiều cảm xúc nhất cho mỗi người. Có lẽ vì cả hai mùa đều lạnh lẽo và buồn bã. Ở Việt Nam, vì là một quốc gia nhiệt đới nên mùa thu được cảm nhận rõ ràng hơn. Khi cơn gió se lạnh bắt đầu làm ta rùng mình một chiều tháng bảy, những cơn mưa nhẹ nhàng phất phơ, và từng chiếc lá phai màu rủ xuống. Ta biết thu đã về.

“The first of Autumn” (Ngày đầu thu) của bà hoàng của các giai điệu Celtic Enya, diễn tả tinh tế sự biến chuyển mùa sang mùa với nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ. Như những khung hình liên tiếp thay đổi, như thấy được bà mẹ thiên nhiên đang vội vàng thay tà áo sang thu. Bản nhạc nằm trong Album “A day without rain” (2000), được xem là Album xuất sắc nhất trong sự nghiệp của Enya. Bên cạnh “The First of Autumn” còn có các nhạc phẩm xuất sắc như: Day Without rain, Wild Child, Only time… đặc biệt là bản Only Time, bản nhạc nổi tiếng của Enya được dùng là Soundtrack trong bộ phim Chúa tể những chiếc nhẫn (The Lord of the Ring) của đạo diễn Peter Jackson. Lyrics nói lên những suy nghĩ của con người về thời gian, chỉ có thời gian nắm giữ được mọi thứ, và trả lời được tất cả:

“Who can say
Where the roads goes
Where your love flows
Only time…”

Ai có thể nói trước
Con đường kia sẽ dẫn về đâu
Tình yêu kia sẽ chảy về đâu
Chỉ có thời gian…




Không biết các bạn có thường thức dậy thật sớm và đón cảnh bình minh vào buổi sáng? Lúc trước, sáng nào South cũng chạy ra cái hồ gần nhà và chờ đợi mặt trời lên phía sau khu rừng. Vừa tập thể dục vừa tận hưởng cảm giác mình có thêm một ngày để sống, để làm việc, để yêu thương.

Nếu là ngày thu, trời sẽ rất quang, nước sẽ rất trong, và bình minh trở nên đẹp một cách kì lạ. Hơi lạnh một chút, nhưng quang cảnh đó rất đáng lưu giữ nếu bạn có trên tay một chiếc máy ảnh. Nhìn mặt trời từ từ hiện diện sau những tán cây, và mọi người dần tỉnh giấc, bắt đầu một ngày của họ. Cảm thấy yêu cuộc sống hơn rất nhiều.


[AGLIGN=CENTER]

Bây giờ cùng với South, chúng ta hãy đón “Sunrise of Autumn” (Bình minh mùa thu), một bản Soundtrack trong bộ phim “Friends” (Những người bạn). Một bộ phim hợp tác giữa 2 nước Hàn – Nhật nhân dịp World Cup 2002.

Mùa thu giống như một mùa chuyển tiếp, từ mùa hạ của sức sống mãnh liệt, đến mùa đông giá lạnh hoàn toàn. Như chiếc cầu bắc ngang thung lũng sự sống và cái chết. Mùa thu ẩn chứa nét đẹp của sự phai tàn, và thường mang lại cảm giác buồn mênh mang. Vào thu, con người thấy cô đơn và cần một hơi ấm hơn. Đặc biệt là vào những ngày mưa.

Mưa thu rất đặc biệt. Không ồn ào vội vã, mà nhẹ nhàng, dai dẳng, và rất lạnh lẽo. Nếu thử một lần ướt mưa, bạn sẽ cảm nhận được cái lạnh đến cắt da cắt thịt. Còn nếu là một đêm khó ngủ, bạn hãy nhắm mắt và lắng nghe những giọt mưa thu đang tí tách ngoài hiên, có thể bạn sẽ nghe thấy mùa thu đang thì thầm một điều bí mật.

“Autumn Rain” (Mưa thu) – của nghệ sĩ New Age người ý Giovanni Marradi. Trích từ album Classical nights (1999)

[AGLIGN=CENTER]

Mùa thu cũng thường gắn liền với sự lãng mạn của tình yêu. Không biết các bạn còn nhớ một bộ phim về mùa thu khá nổi tiếng do Hàn Quốc sản xuất, cách đây đã lâu, bộ phim “Trái tim mùa thu” của hãng KBS. Đây là một tác phẩm nằm trong loạt phim 4 mùa của đạo diễn nổi tiếng Yoon ***-Ho. Ngoài ra, còn có “Winter Sonate” (Bản tình ca mùa đông), Scent of Summer (Hương mùa hè) và “Spring Walts” (Điệu Van mùa xuân).

Một chuyện tình nhiều nước mắt với một cái kết bi, tạo nên một “cơn sốt” ở các quốc gia Châu Á. Soundtrack là một phần quan trọng đóng góp cho thành công của phim. Những ca khúc du dương, man mác buồn, chơi trên nền Guitar và Piano, nổi bật là các bản Reason, Romance, Prayer, đã ghi dấu ấn rất sâu đậm. Dù không thích phim Hàn Quốc lắm, và cũng chưa từng xem qua “Trái tim mùa thu”, South vẫn bị Soundtrack của phim chinh phục. Một album nhạc phim rất đáng thưởng thức.

Mùa thu không chỉ có mưa, mùa thu còn là mùa của những làn gió. Còn nhớ ngày xưa học cấp 3, gió thơ được khắc họa rất hay trong hai câu thơ của Xuân Diệu: “Những luồng run rẩy rung rinh lá. Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”. Gió như có một hình dạng, và đang run lên vì cái lạnh của chính mình. South rất thích nhìn cảnh những chiếc lá vàng bị gió thổi lăn tăn trên đường, giống như những chiếc thuyền cổ tích khẽ khàng trôi. Ở mùa thu, cái gì cũng nhẹ nhàng, từ tốn, cả gió và mưa. Chúng ta đến với nhạc phẩm “Like the wind” (Như làn gió thoảng) nằm trong Album tổng hợp “Ember days – Autumn rain”

[AGLIGN=CENTER]]

Cảnh thu thường mang lại cho con người những nỗi buồn mênh mang. Có lẽ vì sự giá lạnh và héo tàn của thiên nhiên gây nên cảm giác sợ hãi. Người ta cảm nhận được sự nhỏ bé của mình, và lo lắng. Ngày nào đó, như những chiếc lá, họ sẽ già đi, không còn xinh đẹp, không còn khỏe mạnh, và chứng kiến những người bạn, người thân, lần lượt ra đi. Nỗi sợ hãi về sự cô đơn. Không ai có thể sống mà không cần đến người khác. Nếu là một chiếc lá rụng, xin nguyện sẽ cùng tàn úa với nhau. Nào ai muốn trở thành một Mr Lonely? (Ngài Cô Đơn) - Album "Ember days - Autumn rain"

Khi thu về, điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể làm có lẽ là được kề bên một ai đó mà chúng ta thương yêu. Thời tiết lạnh khiến người ta gần nhau hơn. Trên phố, một đứa bé nép vào lưng người cha chở đi học, một cặp tình nhân nắm chặt tay nhau, và người bạn hàn huyên trong bên tách café nóng bên đường… Tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình, chính là bếp lửa sưởi ấm, lấy lại niềm tin cho mỗi người trong những ngày lạnh giá và buồn thảm. Mỗi khoảnh khắc cuộc sống trôi qua đều có ý nghĩa khi ta chia sẻ nó cho những người xung quanh. Mong các bạn sẽ tìm thấy cho mình một bàn tay để nắm lấy khi tháng bảy về. Vì điều kì diệu nhất của con người chính là tình yêu.

Cùng lắng nghe những tiếng Hạc cầm và sáo của bản “Toye for Nishka” từ Album “Autumn Harp” (hạc cầm mùa thu) để cảm thấy ấm áp hơn, cùng với nhau, chúng ta sẽ bước qua những mùa thu trong đời với trái tim nóng ấm và ngập tràn yêu thương…

NIGHT RAIN!

Mấy bữa nay ngày nào cũng mưa, liên tục từ chiều cho đến tối, đến tận khuya. Bây giờ là 1h sáng mà vẫn còn tí tách trên trần. Cảm xúc dành cho những buổi tối như thế này không nhiều như lúc xưa. Càng lớn thì người ta càng có ít cảm xúc, trái tim bớt rung động để dành cho bộ não suy nghĩ. Mình lớn thật rồi sao.

Thích mưa, nhất là mưa vào buổi tối ngay lúc đi ngủ. Nhớ rằng có lần ước thời tiết lý tưởng là thế này: sáng nắng hồng, trưa âm u, chiều mát mẻ, tối có tuyết rơi và đêm thì mưa tầm tã. Còn ước thêm là có một căn phòng riêng trên gác mái, ngay bên cạnh giường là một cái cửa sổ nhỏ, để cho hơi lạnh và một vài hạt nước phả vào mặt. Tiếngmưa rì rầm đều đều trên mái tôn là bản nhạc ru ngủ tuyệt vời nhất mình từng nghe, nhắm mắt lại, và cứ như đang trôi vào một thế giới nào thật êm dịu.

Còn nhớ bài thơ đầu tiên mình làm cũng trong một đêm mưa. Năm lớp 6 hay 7 gì đó, hồi đó làm thơ để ghivào sổ chung với Hạnh. Vẫn cái cửa sổ nhìn ra ngoài sân, mình xếp cái bàn đối diện và ngồi viết. Tự nhiên thấy vui ơi là vui, bài thơ cũng có 4 dòng, chỉ còn nhớ mang máng, gì mà “ bạn và tôi ngồi bên ánh lửa hồng… mình là bạn thân suốt đời phải không…” thế thôi mà sao nhiều tình cảm lắm, tự cười một mình nữa. Nhìn ra cửa sổ tối đen thấy những hat mưa lất phất bay, thân quen.

Quyển sách đầu tiên mình có ý định viết cũng về mưa. Cũng bắt đầu trong một căn phòng với cơn mưa vĩnh cữu.Từ hồi lớp 8 đã muốn viết, bắt đầu là viết truyện ngắn, ai ngờ viết một lúc thấy dài quá, định chuyển thành sách. Rồi lên lớp 10, rồi 12, và giờ là ĐH, nhiều lần viết rồi lại bỏ dở giữa chừng. Hết cảm xúc mất rồi, chẳng biết bao giờ mới xong được. Nhìn lại thì cứ thấy mãi ở chương I thôi, mình tệ thật.

Nghe mưa lại nhớ những lá thư, nhất là một lá thư viết vào những ngày cuối năm học lớp 10, viết suốt một đêm, và mưa cũng rơi.

Muốn một lần tắm thử mưa đêm lắm. 12h, hay 2h sáng đi (cho giống Only love của Trade Mark), hay 5h sáng (It’s 5 o’clock) cũng được. Chắc là sẽ lạnh lắm, nhưng chắc cũng sẽ nhiều cảm xúc. Nhưng đó là tương lai, bây giờ mà vác xác ra ngoài mưa thế nào cũng bị mẹ xạc cho tơi tả, ngày nào đó khi mình có một ngôi nhà riêng, một căn phòng riêng như mơ ước. Chỉ sợ rằng lúc đó lại thay đổi, lại thấy lạnh nhạt với những cơn mưa. Có khi nào mình không thích mưa và màn đêm nữa không nhỉ? Không biết đó có còn là mình nữa không. Sợ thay đổi.

Dạo này ngủ ít khi mơ, hy vọng với cơn mưa đêm nay, sẽ mơ thấy điều gì đó, hoặc gặp được ai đó, gì cũng được, miễn là có mơ. Đắp chăn lại thôi, bây giờ là một chàng trai 20 tuổi,nhưng biết đâu, mình lại sắp được là cậu nhóc lớp 3 hay qua nhà Nhung chơi, thằng Nam lớp 6 với nhóm HNLP, hoặc những tháng ngày cấp 3 nhiều biến động. Ôi trời, đó đã từng là cuộc đời mình sao?

Buồn ngủ. love you rain…

Khò… khò…

NHỮNG LÁ THƯ TAY



Mình có một kho báu. Một túi nilong đựng tất cả những kỷ vậtmà mình gom góp được. Hồi cấp 3, một ngày nọ, tự nhiên nghĩ đến việc lưu giữ những thứ liên quan đến cuộc đời mình, để về già còn xem lại, để còn nhớ. Thế là bắt đầu sưu tập, dù là một mảnh giấy “chat”, một cây bút, thiệp, nắp chai,hạc giấy… mình đều cho vào, miễn là có lưu giữ ký ức của mình. Trong đó, mình quí nhất là những lá thư tay.

Không nhớ lá thư đầu tiên mình viết là vào lúc nào nữa. Xa nhất là hồi lớp 6 hay 7 gì đó, làm quen với một bạn ở Đà Nẵng, tên Trang. Mình nhìn thấy tên và địa chỉ trên một quyển truyện tranh, thế là viết. Hi, lúc đócòn không lấy tên thật mà dùng chữ “Angel”, ký tên cách điệu chữ A thành hình ngôi sao nữa. Mấy tháng không có hồi âm, mình cũng quên mất. Một ngày, bác nhà bên chìa ra một lá thư bị bóc mất. “Không ghi tên người nhận bác cũng không biết ai nên lỡ xem mất rồi”. Hai nhà cùng địa chỉ nên người đưa thư gửi nhầm.Cái chữ “Angel” hại mình. Vì Trang cũng chỉ đề “angel” ở mục người nhận mà thôi.

Hai đứa viết qua lại được vài lần thì mất liên lạc. Thư chủyếu là chuyện học hành, bạn bè, ước mơ. Nhưng mình thích nhất cái cảm giác nhận được thư. Thích lắm, tự nhiên lúc về nhà thấy có thư gửi cho mình là vui cả ngày luôn. Rồi cảm giác bóc cái bìa thư, lấy mảnh giấy, nhìn từng nét chữ một,thật khó tả. Đến giờ chắc Trang cũng chưa biết mình là con trai, và tên thậtcủa mình là gì. Suốt cuộc đời này. Nghĩ vậy bỗng thấy tiếc. Những lá thư củaTrang cũng đã mất, cùng nhiều thứ khác sau lần về quê năm lớp 8.

Hay lá thư đầu tiên là gửi anh Trí Quyền nhỉ?

Đến với “Những ca khúc bất hủ” cũng là tình cờ. Tình cờ vào tốiChủ nhật không có phim cuối tuần hay, tình cờ không ngủ được, tình cờ dò trúng đài, tình cờ ngay đoạn mở đầu. Hồi đó mình đã mê nhạc Quốc tế đâu, nếu lỡ gặp thì cũng tắt. Vậy mà khi nghe khúc Intro “Rain and tears”, xao xuyến, rung động thật sự (lúc đó vẫn chưa biết là bài gì). Từ đó, cứ canh me tối Chủ nhật đểđược nghe đoạn nhạc tuyệt diệu đó, rồi nghiện luôn chất giọng truyền cảm của anh Trí Quyền, và bắt đầu yêu “Những ca khúc bất hủ”.

Mình cũng tập tành viết thư cho chương trình, mới đầu cho chuyên mục “As time goes by”, những câu chuyện có ý nghĩa. Mình kể lại câu chuyện đọc được ở đâu đó về chàng trai mắc bệnh nan y và những chiếc đĩa nhạc. Rồi háo hức chờ đợi. Mãi mà không thấy thư mình được đọc, thất vọng lắm. Ai ngờ đâu, một buổi sáng thứ 4, đang ở nhà thằng bạn, nghe thấy anh Trí Quyền đang đọc thư ai quen quen (chương trình phát lại). Mình nhảy cẫng lên (cười ha hả),chạy vù về nhà, bật Radio to hết cỡ, kêu cả bố mẹ với thằng em ra nghe. Hạnh phúc quá, anh Trí Quyền đang đọc thư mình.

Về sau, tích cực viết thư cho chương trình, và cũng được đọ cvài lần nữa. Mình nhớ có lá thư mình đã nói thật, rằng mình không hợp với nhạc bất hủ mà chỉ thích nghe thư thính giả và giọng đọc của anh Quyền. Sau khi đọc xong thư, anh Quyền nói: “Không biết nên vui hay nên buồn với những tâm sự thật lòng của bạn…” Mình mỉm cười. Anh ấy đang ở một nơi xa xăm, và nói chuyện với mình. Tưởng tượng lá thư mình viết, nó đã đi một quãng đường dài, và bây giờ đang nằm trong tay anh Quyền, với những dòng chữ của mình. Thật lạ!

Mình còn viết ở chương trình “Top ten ca khúc quốc tế đượcyêu thích” của anh Tuấn Vũ và chị Vân An. Những tháng ngày ngập tràn cảm xúc.



Năm học lớp 10 là thời điểm của những lá thư đáng nhớ nhất.Tết, mình nảy ra ý định viết thư cho chính mình năm sau vào đúng khoảnh khắc giao thừa. Chỉ đọc lại vào đúng khoảnh khắc này năm sau, xem thử mình đã thayđổi ra sao, và cảm nhận được thời gian trôi nhanh như thế nào. Mình đề người gửi là “Hoài Nam 06” gửi “Hoài Nam 07”.

“Gửi Hoài Nam 07

Chắc cậu đang cười khi đọc (lại) những dòng này, đúng không?Đây là lần đầu tiên tớ làm việc này nên cũng hơi lạ lẫm, nhưng hy vọng là sẽ kéo dài được. Do đó, sau khi đọc xong lá thư này thì cậu hãy mau ngồi vào bànviết cho tên Nam 08 nhanh nhé!

Nào, bây giờ tớ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cậu đây, trảlời tớ lẹ lẹ nhé. Đầu tiên tớ muốn hỏi là tớ đang học lớp mấy? (tức 11A mấyđó), kết quả HKII năm lớp 10 của tớ ra sao? Có được giỏi không? Có được ở lạiA3 không? Và kết quả HKI lớp 11 của tớ ra sao? Hì hì, cậu lại cười chứ gì, bâygiờ tớ không biết nên mới hỏi, tớ biết thời gian sẽ trôi rất nhanh và tớ sẽ trở thành cậu. Lúc đó thì tớ dư súc trả lời những câu hỏi trên, nhưng… tớ vẫn cứ thích hỏi.

Continue, tớ muốn hỏi thăm về bạn bè tớ, thế Tũn ra sao? Chotớ biết thật rõ nhé? Và trong vòng 1 năm qua, tớ có quen được bạn nào tốt nữa không? Nếu có thì đó là boy or girl? Còn những người bạn cũ thì sao rồi? Cậuvẫn giữ mối quan hệ tốt đó chứ? Nhớ. Lúc đó dù cậu có thay đổi thế nào thì cũng phải đối xử thật tốt với bạn bè đó nha.

Phù, hỏi một hơi mệt quá, do mệt nên tớ quyết định không hỏinữa (í, mà phải hỏi nữa chứ). Bây giờ tớ muốn nói chuyện với cậu, tớ sẽ nêu ranhững suy nghĩ của mình. Tớ biết rồi tớ sẽ thay đổi, và suy nghĩ hôm nay sẽ phai tàn theo thời gian. Chắc lúc tớ là cậu, suy nghĩ của tớ đã khác, tớ sẽ tự cười mình khi bây giờ viết ra những dòng này. Thôi kệ, dù sao thì cứ nói ra vẫn thoải mái hơn.

Nào, 1 năm, 365 ngày, 8760 giờ, 525 600 phút và 31 536 000giây trôi qua, cậu đã làm được những gì rồi? Cậu đã chọn được hướng đi nào cho tương lai chưa? (Đấy, lại hỏi) People mà, nhưng dù sao tớ cũng hy vọng cậu đã chọn xong con đường của mình. 1 năm qua, tớ muốn biết cậu đã thay đổi như thế nào? Con người của cậu có còn giống tớ lúc này không vậy? À, chắc cậu còn duy trì tập tạ chứ? Nếu còn chắc người cậu “đô” lắm nhỉ? Sướng nhé. Vậy gia đình mình thế nào? Bố, mẹ, Mậm ra sao? Tớ hy vọng không có gì thay đổi trong nhà mình đâu ha (ha, ha, ha), hè… cho tớ hỏi nhỏ tí xíu, cậu có… bạn gái chưa vậy? Nếu có thì chắc vui lắm nhỉ? Hỏi vậy thôi, chứ với tính cậu thì 100… năm nữa cũng đừng mong có, tức ko? Wây, hỏi câu cuối, bạn gái là ai vậy? Tò mò quá hà.

Thời gian quả là một điều kỳ diệu, điều đó chắc cậu đang cảm nhận rất rõ phải không? Thử xem nhé, tớ đang viết cho cậu là ngày hôm nay, tức ngay bây giờ đây, ngay bây giờ. Cậu xem, bố đang ngủ (mai làm ca 1 mà), mẹ đang xem đĩa, thằng Mậm thì biến đâu mất rồi, và trước mắt tớ vẫn còn cả 1 năm dài. Nhưng cậu thì khác, cậu đã trải qua 1 năm đó, và đang đọc lá thư tớ gửi từ 1 năm trước, buồn cười nhỉ? Có bao giờ cậu ước muốn trở lại là tớ không? Nếu có thì… hè hè… tớ đang là tớ đây, mừng quá.

Trong năm qua, cậu có làm được việc gì to tát ko? Mà tớ cũng chẳng hy vọng đâu, chỉ mong là cậu đã vẽ đẹp hơn, và sáng tác được kha khá thơ và truyện ngắn, thế là đủ. (cậu mà không làm được thì coi chừng), còn các chương trình như Top ten, Quick and Snow, có thêm được bài gì hay không? Cho tớ biết với.

Tớ rất muốn viết tiếp, nhưng vì thời gian không cho phép(thực ra là vì buồn ngủ quá) nên đành dừng bút tại đây (nhớ, đọc xong thì mauviết cho Nam 08 đi nhé). Trước khi tạm… à không… vĩnh biệt thì tớ xin chúc cậu một năm mới luôn vui vẻ, có được nghị lực và niềm tin, không bao giờ gục ngã và đầu hàng giống như trong bài hát “Win” của Brian McNight đó. Nhớ nhé.

“Dù cho có gặp phải bất kỳ thử thách nào, bạn hãy ngủ đi. Và ngày mai khi thức dậy, bạn sẽ thấy điều đó thật dễ dàng để vượt qua”

Thân.

(Nam06)



Lớp 11, mình lại gửi cho 12, lớp 12 mình gửi cho ĐH. Việcnày trở thành thói quen, nhưng càng về sau càng thấy khó khăn. Vừa rồi, mình chỉ viết được hai mặt giấy, toàn những điều chán nản, buồn bã. Hy vọng năm sau sẽ khá hơn. Thông thường chỉ vài tháng là mình quên hết những gì đã viết.

Hình như cái cách viết cho tương lai mình học trong một tậptruyện Maruko, khi hai người bạn bỏ những điều ước của mình vào cái chai và chôn dưới gốc cây. Ngoài ra, mình còn hai lá thư, một gửi cho mình năm 2020, và của Rose với lời hẹn năm 2019. Mình sẽ chờ đến ngày đó.

Nhưng lá thư đáng nhớ nhất là vào một ngày tháng năm, cuối năm học. Lá thư tình đầu tiên. Mình đã biết thích, biết nhớ một bạn cùng lớp.Tối đó bố mẹ đều đi làm ca 3, thằng em ngủ thẳng cẳng. Còn mình ngồi viết thư cho someone. Thức suốt một đêm, nhưng không hề buồn ngủ hay mệt mỏi, mỗi nét chữ đều pha lẫn cảm xúc, viết không cần suy nghĩ. 16 trang giấy cho một lá thư, nhiều hơn bất kỳ bài tập làm văn nào mình từng viết. “Hi Blue, can I call you like that?”. Đêm đó trời có mưa.

Điều đáng quí nhất ở mỗi lá thư là nét chữ của người viết. Bây giờ Internet phát triển, người ta thường dùng Mail. Nhưng không thể có hồn và đáng lưu giữ bằng những lá thư tay. Những nét chữ nghiêng, tròn, đặc trưng của mỗi người, không thể nhầm lẫn. Ta có thể cất giữ, để đọc lại bất cứ lúc nào. Có thể cảm nhận được tấm lòng của người viết. Đó là lý do vì sao mình vẫn thích thư tay hơn. Mình vẫn thích lấy tay chạm vào từng dòng chữ đó, tưởng tượng người viết đã ngồi ở đâu, đã mỉm cười, hay nhăn mặt, hay đơn giản là cầm bút và viết.



Nhờ những lá thư mình đã quen được với chị Mushroom. Những lá thư được đọc trên “NCKBH”, hay Top ten, tình cờ chị đều nghe được. Ngay buổi sáng sau khi viết xong lá thư cho Blue, mình nhận được thư của chị. Ngoài bìa đề “gửi bạn: Phan Cao Hoài Nam”, mình đoán chắc là một ai đó không quen.

“Chào bạn

Sáng chủ nhật vừa rồi mình nghe CT những ca khúc quốc tế và thật ngạc nhiên khi lại nghe thấy tên bạn trên sóng. Mình đã nghe thấy tên bạn được nhắc đến hai lần trong CT Những ca khúc bất hủ. Mình đoán chắc hẳn Nam rất yêu âm nhạc và yêu luôn cả cái Radio đúng không?...”

Lá thư làm quen của một người bạn xa lạ. Mình vui lắm. Những lá thư còn mang đến cho mình những người bạn tốt. Dòng chữ được viết trên tờ giấy xanh dương – màu mà mình rất thích. Và một địa chỉ Email.

Hồi đó thì có biết chat hay email là gì đâu. Không hiểu vìsao mình lại không liên lạc lại ngay nữa. Mãi đến năm lớp 11 mới tập tành, cuối năm, mình gửi cho người bạn ấy những dòng Offline Message, không có trả lời. Có lẽ người ta đã quên luôn cái nick này rồi, cũng hơn 1 năm trôi qua. Nhưng mìnhvẫn đều đặn gửi. Đầu năm lớp 12 thì nhận được trả lời. Qua nhiều lá thư nữa. Mình và chị Mushroom trở thành chị em. Thỉnh thoảng chị vẫn đến thăm mình. Bây giờ chị Hai đã có anh Hai, và mình sắp có cháu. Đám cưới của chị hồi tháng 12 năm ngoái thật đáng nhớ.

Em rất vui vì đã tìm được chị. Một người chị thực sự, em có thể tâm sự bất cứ điều gì. Hình như khu vườn của em và của chị có những góc giống nhau, và ở đó mình gặp nhau, chị nhỉ?

Cũng có những lá thư mãi mãi trôi vào quên lãng. Không bao giờ có được câu trả lời. Lớp 12, mình nhận được một lá thư của một bạn tên là “Pretty”. Đó là giờ lịch sử, và thầy Tâm đưa cho mình. Bạn ấy gửi qua địa chỉ trường. Chỉ vỏn vẹn vài dòng:

“Xin chào Hoài Nam!

Mình rất khâm phục bạn vì bạn vừa học giỏi lại vừa nhiệt tình trong công việc. Mình chúc bạn luôn cố gắng để học ngày càng giỏi hơn và có nhiều niềm vui…
Pretty”



Mình cũng thử tìm xem đó là ai nhưng không thể. Nhưng mình biết đó là một người cùng lớp, hoặc trong trường. Đến bây giờ, và sau này, có lẽ mình sẽ không bao giờ biết được. Hồi đó thấy tiếc lắm, vì lẽ ra có thể là bạn thân hoặc gì đó. Còn bây giờ thì nghĩ lại. Như vậy cũng hay, và không cần thiết. Vì bạn ấy biết mình là ai, nếu muốn gặp đã đến nói chuyện với mình rồi. Đơn giản chỉ là một lời động viên. Cảm ơn Pretty.

Khoảng thời gian viết thư của mình là vào đêm khuya. Yên tĩnh và dễ xúc cảm. Với lại màn đêm là bạn mình mà. Nó làm mình có cảm giác nhưđang ở trong một giấc mơ. Mình cảm thấy quen thuộc.

Dạo này cũng có viết vài lá thư. Với một người bạn thân.Chia sẻ những suy nghĩ trong cuộc sống. Vẫn thích cảm giác khi gửi thư, hoặc nhận được thư. Vẫn thích được cầm trên tay tờ giấy mong manh, và nhìn những né tchữ thân quen. Rồi sẽ gấp lại phong bì, và cho vào kho báu của mình. Khi già, mình sẽ lấy ra đọc lại. Có lẽ sẽ hay lắm.


ME?

Me?

Đó là mình ư?

Khi mình gửi đi một tin nhắn và nhận được trả lời, đó là mình sao? Khi mình nói chuyện với một ai đó, mình cười, mình đùa giỡn, mình nhìn họ, và họ nhìn mình. Khi mình chat, comment cho một ai đó, và họ trả lời. Đó là mình.

Trong giây phút đó, họ nghĩ đến mình, nghĩ đến hình ảnh của mình, gương mặt, giọng nói, hoặc nhớ đến tên mình. Mình là như thế, như thế, hoặc như thế. Mình có thể là bạn thân, bạn bình thường, hoặc chút gì thoáng qua. Có người sẽ yêu mến mình, có người sẽ ghét mình, có người chẳng nghĩ gì khác, và mọi thứ biến mất khi giây phút ấy qua đi.

Đó là mình.

Khi nhìn những bức ảnh chụp cùng các bạn. Đôi khi có những cảm giác lạ. Như thể người đang đứng đó là một người khác. Mình không biết. Sự tồn tại của mình không do mình quyết định. Những hình ảnh mọi người nhìn thấy khi mình bên cạnh họ quyết định mình. Mình là gì đây?

Khi nhìn mình trong gương. Một khuôn mặt. Và đó là tất cả những gì mình có. Mình muốn trở thành một người khác để nhìn thấy chính mình. Để biết được mình là ai?

Sao nhỉ? Thỉnh thoảng lại thấy mình như đứng ngoài cuộc củamọi thứ. Cuộc sống, học tập, nhà trường, bạn bè, gia đình. Cứ như đang chứng kiến cuộc đời của ai đó. Mình thấy mình ở nơi này, nơi nọ, làm việc này việcnọ. Mình thấy mình đang lớn lên, mình thấy mình hạnh phúc hay nóng giận. Mình thấy những khung cảnh trôi qua.

Đó là tất cả những gì mình có sao?

Khi một ai đó bất chợt nói rằng đang nhớ đến mình. Mình hạnh phúc. Một ai đó, một nơi nào đó, nhớ đến mình? Và mình có một chỗ đứng trong họ? Mình cảm thấy như mình đang sống, đang thật sự tồn tại. “Nếu tôi chết và những người biết tôi cũng chết thì xem như tôi chưa từng tồn tại”. Thế đấy.

Bao nhiêu người biết mình nhỉ? Không quá 500 người. Bao nhiêu người đã từng như mình? Cuộc sống gói gọn trong con số 500 ấy và bây giờ, không ai biết đã từng tồn tại. Nhưng, điều này thì có ý nghĩa gì?

Con người là vậy, mình là vậy, đôi khi biết điều gì đó rất rõ, đôi khi lại băn khoăn tự hỏi rằng mình là ai?

HELLO EVERYBODY!

Hello mọi người, lâu lắm rồi ko có liên lạc gì? Các bạn vẫn khỏe chứ? (South thì đang chiến với cúm đây... Oachhh xiii!!!!)

Ai đọc được những dòng này nhớ để lại comment làm tin nha. Để South còn biết mà duy trì viết. Từ nay South sẽ viết bài lại cho Forum lớp mình (chủ yếu là từ blog mà ra), nếu muốn, các bạn có thể thăm blog của South ở đây:
http://vn.myblog.yahoo.com/dreaming_south

Sang năm 2 rồi, hôm qua tiếc quá không lên trường đón tân SV được. Mới đó mà đã có đàn em đi sau, nhanh ghê, chắc vù một cái ra trường ngay thôi.

Vừa rồi Tuấn Anh thi đậu vào trường Sư phạm kỹ thuật, có tổ chức Party. tiếc là ai cũng bận, chỉ có Nam, Thuận, Dung Titi, Yến và Lan đến chơi. Nếu có thể, nhắn cho Tuấn Anh một cái tin chúc mừng nhé.

Giờ mỗi đứa tản mác một nơi rồi. South với Diệp định tổ chức họp lớp lại lần nữa. Có gì các bạn đóng góp ý kiến ngay trong blog này luôn nha. Để bọn mình chuẩn bị.

Chỉ có vậy thôi, chúc mọi người luôn vui vẻ và hạnh phúc. Thực ra thì South muốn viết dài lắm, mà đang bệnh + tâm trạng mấy bữa nay ko được tốt. Hy vọng các bạn sẽ tham gia Forum trở lại. A3 mình không thể tàn nhanh như vậy được.

Hẹn gặp lại :smile:


Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1

£âu rùi ko zô blog đoá.dạo này ở nhà chán wá mà hem coá đứa nào rủ đi chơi hết.pùn wa'.ah.mấy đứa thi ĐH sao rùi.báo kết wả chưa jậy bay.thông báo cho tụi này ăn mừng ké lkái koai.
§ao zô koi clip ma nhju kái chẳng koi được j het jậy mấy ku.có mấy káj V§ 12a3 thj koi được ah.hj.:troll:

Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1

................"•´`•.(*•.¸(`•.¸ ¸.•´)¸.•*).•´`•".................
"•´¨*•.¸¸.*..^_^ W€ Wi££ Røçk ¥®U^_^..*.¸¸.•*¨."
................"•´`•.(¸.•´(¸.•* *•.¸)`•.¸).•´`•".................
..............................*(¨`•.•´¨)*................................
.................................`•..,..•’...................................

Cậu khóc đấy àk ? Tớ đã bảo đừng khóc nữa mà!

[CENTER]


♥♥♥----------------------♥♥♥
- Cậu khóc đếy àk...
- Không...
- Tớ thấy nước mắt cậu rơi mà...
- Không fải đâu...
- Có...đếy...cậu lại khóc nữa ròy kìa...tớ cho cậu mượn khăn của tớ nhé
- Không...không...tớ không khóc...
- Cậu khóc vì chuyện ji` thế...?
- Đã bảo tớ không có khóc ròy mà...cậu fiền fức thế...
- Ơ...xin lỗi...

♥♥♥-------------------♥♥♥





Tớ :

Nằm tiu nghỉu như con mèo bị cắt tai trên bàn học, ngồi ấm ức mãi. Tại sao nhi~?? Mình đang an ủi cậu ấy...Mình đang wan tâm cậu ấy cơ mà!! Sao cậu ấy có thể hét toáng lên là mình thật fiền fức trước bao nhju người đc nhj~...Cậu ấy thật wa' đáng! >"< ! Ùk thj` mình fiền fức...nhưg mình thà làm 1 ng` fiền fức chứ ko mún nhjn` cậu ấy khóc...


Cậu :

Mjnh` tệ thật...! Sao mjnh` lại fải hét lên như thế...Chắc cậu ấy giận mjnh` mất ròy...Mjnh` rõ ràng đang rất pùn, rất mún cậu ấy ở bên cạnh để chia sẻ...Thế mà khj cậu ấy an ủi mjnh`, mjnh` lại làm thế...Mjnh` ngốc thật...Mjnh` mún xjn lỗi cậu ấy lắm nhưng lại ko dám...







♥♥♥-------------------------♥♥♥
- Cậu đã hết pùn chưa...
- Uhm...
- Cậu đi với tớ đến sân bóng nhé...!
- Làm jì...?
- Cậu bày cho tớ ném bóng với...Tớ ko byk' ném bóng...
- Giờ tớ fải về nhà...
- Một lát thoy, thực ra tớ cũng byk' ném bóng ròy...chỉ là...
- Byk' ròy còn dạy làm ji`...[/CENTER]




- Ơ...xjn lôi~... [CENTER]♥♥♥------------------------------♥♥♥[/CENTER]







[CENTER]





Tớ :



Hyx'...hyx'...Lại làm cậu ấy thêm fiền fức...hình như cậu ấy ghét mình lắm! Mình chỉ mún rủ cậu ấy cùng chơi bóng cho vui thoy mà...Thế mà cậu ấy lại...Ùk cậu ấy không thích mình...Mình chỉ toàn đem lại rắc rối và fiền toái cho cậu ấy thoy...[/CENTER]





[CENTER]Cậu :[/CENTER]




[CENTER]Thằng ngốc này mày làm sao thế?? Sao mày lại nói ra toàn những lời mà mày không hề mún nói? Mày làm cậu ấy pùn nữa ròy đó! >"< ! Hu...hu...Thật sự là mày rất mún cùng cậu ấy chơi bóng mà...rõ ràng là mày thích cậu ấy lắm...sao mày lại cứ làm cậu ấy phải pùn vì mày như thế ...






[/CENTER]








[CENTER]♥♥♥---------------------------------♥♥♥

- Tớ thích cậu...[/CENTER]


[CENTER]- Kéy rỳ...

- TỚ THÍCH CẬU...
[CENTER]- Điên àk...ăn nói nhảm nhí jì thế...
- Xin cậu đấy...đừng đối xử với tớ như thế...
- Tớ...
- Tớ đếm đến 3, nếu cậu không nói là cậu cũng thích tớ, tớ sẽ đi, tớ sẽ ko bao h xuất hiện trước mặt cậu nữa,...1...2...
- Này...
- 3...
- Cậu thật là fiền fức...
- 3 ròy đấy...
- .....
[.....]
- Này...đứng lại đã...đừng chạy nhanh thế...cẩn thận...xe ôtô kìa...Này cậu....
[...RẦM...]
- Đồ ngốc...trời ơi là trời...huhuhu...cậu tỉnh lại đi...nhìn tớ đi...xin lỗi...ngàn lần xin lỗi cậu...cậu đừng dọa tớ thế...tớ thích cậu...mở mắt ra đi...tớ thích cậu nhìu lắm...mở mắt ra nhìn tớ đi này...huhuhu....xin cậu đấy...đừng làm tớ sợ....:[[
[/CENTER]
[/CENTER]







[CENTER]♥♥♥-----------------------------♥♥♥[/CENTER]






[CENTER][img]http://tbn0.google.com/images?q=tbn:NajgqiZ1x481-M:http://truongton.net/forum/picture.php%3Falbumid%3D8772%26pictureid%3D135005





Tớ :




Mình làm sao thế này...tối wa'...xung wanh toàn bóng tối...mún mở mắt ra lắm sao lại không thể làm đc nhj~...Hjnh` như có tiếng khóc...giọng ai wen lắm, còn gọi tên mình nữa...Hjnh` như là cậu ấy...sao cậu ấy lại khóc...Mjnh` fải lại an ủi cậu ấy chứ...sao mjnh` cứ nằm yên thế này...[/CENTER]





[CENTER]Cậu :



Mjnh` là một thằng tồi...một thằng khốn nạn...tại sao lại thế này...trời ơi...trời ơi là trời...Tự đánh vào mặt này...Mày chết đi...Mày đã gây ra tội gì thế này...Sao cậu lại đi thích một thằng không ra gì như tớ chứ...Tớ có lỗi với cậu...xin hãy mở mắt ra nhìn tớ đi...









"Tớ đây...sao cậu lại khóc nữa thế..."

- ....

" Sao cậu không trả lời tớ...sao cậu không nhìn tớ..."
[CENTER]- ....
"Cậu nhìn đi đâu thế...tớ ở đây mà...Này..."
- ....
- "Sao tớ không nắm được tay cậu...sao tớ không chạm đc vào người cậu.."
- ....
"Cậu đừng đi...đừng...đừng bỏ tớ...này...cậu..."[/CENTER]








- Lạ wa'...sao mình lại có cảm giác cậu ấy đang ở đâu wanh đây nhj~...Mình mơ ngủ ròy...Pùn wa'...ước gì dược gặp lại cậu ấy....Mình sẽ nói 100 lần cho cậu ấy byk' rằng mình cũng thích cậu ấy...




"Tớ ở đây ròy nè...sao cậu không nhìn thấy tớ..."



- .....










Tớ :[/CENTER]






[CENTER]Hiểu ròy...thì ra mình đã không còn trên cõi đời này nữa...:[[ Oa...oa...Ròy sau này ai thay mình đi an ủi cậu ấy...ai lo lắng wan tâm cho cậu ấy nữa...Không đc...mình fải lun đi theo cậu ấy...dù cho cậu ấy có ghét mình...có bảo mình fiền fức...nhưng mình vẫn fải ở bên cậu ấy...nếu ko cậu ấy sẽ cô đơn...cậu ấy sẽ khóc...Mình thích cậu ấy...


Cậu :

Mình nhớ cậu ấy wa'...mỗi lần mình pùn, mình đều có cảm giác cậu ấy đang ở đâu đó bên cạnh mình...nhưng chắc ko fải đâu...cậu ấy chắc là giận mình lắm...mình thật ngu ngốc đã để mất đi cậu ấy...ngu ngốc khi không nói cho cậu ấy biết mình cũng thyk' cậu ấy biết chừng nào...
Xin lỗi cậu...tớ thyk' cậu nhiều lắm...

♥♥♥---------------♥♥♥[/CENTER]

Bong bóng bay đường nào...

Ngày thi đại học khối A kết thúc, bao nhiêu hồi hộp lúc xem đáp án môn Toán liền chuyển sang cảm giác hụt hẫng, choáng váng, tớ toát cả mồ hôi lạnh và không tin vào mắt mình, tớ làm sai bài toán đồ thị nhiều điểm nhất.
Tớ buồn, khóc khô nước mắt…

Cậu chở tớ đi ăn chè, mặt tớ bí xị, không nói câu nào nữa, tớ rưng rưng, nước mắt chỉ chờ rơi xuống…
“Cậu thích chè này nhất mà, hôm nay chê à, tớ ăn hết nhá...”
“Ừm”…Mắt mình đỏ hoe…
Cậu đăm chiêu rồi bảo: “ Rồi, cậu lại bị cảm nặng rồi, người lớn lên một chút nào…”
Tớ vẫn ủ rũ: “Cậu có lớn hơn tớ tuổi nào đâu mà bảo thế…”

Rồi cậu bảo tớ đợi một chút, một lát sau cậu quay lại với một cái bong bóng màu hồng trong suốt, cậu giấu nó sau lưng nhưng cái bong bóng cứ lơ lửng trên đầu cậu trông thật ngộ. Cậu bảo: “Chiếc bong bóng này sẽ mang nỗi buồn của cậu lên trời kia, bây giờ tớ đưa cho cậu thả nó nhé”.
Tớ cười: “Ra cậu trẻ con hơn tớ đấy…”. Cậu cũng cười và gãi đầu. Nước mắt tớ không rơi xuống nữa mà tan biến trong niềm vui ngọt ngào…
Tớ nhí nhố: “Thả ở đây thì thể nào nó cũng mắc vào dây điện, nỗi buồn của tớ sẽ mắc luôn ở đó trong cả mấy ngày thì nguy…”
...........
Vậy là cậu và tớ ra bờ hồ, xung quanh toàn hoa là hoa với đủ loại màu sắc, mùi hương dịu nhẹ lan đi trong làn gió mát, mặt trời chưa đi ngủ nhưng đã dịu nắng, những đám mây trắng cứ lơ lửng trôi đi trên nền trời xanh biếc…
Thấy trong túi còn sót lại năm nghìn, tớ mua cho cậu một cái bong bóng nữa màu xanh.
Cậu bảo: “Hôm nay bọn mình trẻ con thế nhỉ, ngày nhỏ, tớ hay thả bong bóng lên trời và gắn kèm một tờ giấy mang theo điều ước của tớ, bây giờ, cậu có tin nó sẽ thành hiện thực không?”

Mắt tớ lại tròn xoe: “Vậy á, có chứ, tớ có cả bút và giấy đây này…”
Tớ xé đôi tờ giấy đưa một nửa cho cậu rồi hai đứa bí mật ghi lên điều ước của mình…

“Bây giờ, tớ và cậu sẽ thi xem bong bóng của ai bay cao hơn nhé!…À, mà cho tớ biết điều ước của cậu là gì?”
Tớ nhăn mũi: “Không bao giờ.”..Tớ đếm: “1…2…3”

Hai chiếc bong bóng, giờ đã thành một đôi bong bóng, một hồng, một xanh bay lên trời cao theo làn gió thổi hiền hòa, in hình xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng…

“May quá, điều ước của mình không bị mắc vào cành cây…”
“Tớ cũng vậy…” - cậu nhìn tớ cười, nụ cười như thiên thần…

Nhưng lạ thay, chả có cái nào bay cao hơn cái nào, chúng cùng bay lên cao và rồi mất hút sau đám mây xa xa phía cuối chân trời…
Bupbekiwi
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31