Subscribe to RSS feed

Sticky post

Thông Báo

Thông báo!!! khẩn cấp
Hiện tại các bạn vào link này nhé: http://my.opera.com/wewillrockyou
Cũng không có khó nhớ đâu smile...I'm back bigsmile
Thông báo, các bạn nào đăng bài xin ghi rõ tên, nick...
Để tiện cho việc xem bài viết dễ dàng hơn, mình xin đưa các chủ đề về hình ảnh qua bên sidebar (tức là khung bên cạnh) các bạn kéo xuống sẽ thấy phần "Hình Ảnh" hay Nghe nhạc và click vào...[/ALIGN]

12A3's Posts

…†(¯`°•.¸* …Ñhøç…Z€Rø… *¸.•°´¯)†…


Sống trên đời mới chỉ là 1 nửa,bit bao giờ tìm đc nửa thứ 2…Trời sinh 1+1=2 sao còn có 2:2=1…
…1 người buông tay 1 người ngã…
…1 người cất bước 1 người đau…
…1 người way lưng 1 người khóc…
…1 người ra đi 1 người bùn…
…1 người đành wên 1 người nhớ…
…1 người hạnh phúc 1 người đau…
…1 người ngồi đây lòng nhung nhớ…
…1 người ngồi đó tựa vai ai…
Đừng ghét những zì ko thuộc về mình mà hãy xem như đó chỉ là 1 giấc mơ đẹp…Đừng hối hận khi bạn đã iu thật lòng mà hãy mỉm cười để bit cuộc sống còn nhìu điều tốt đẹp hơn…
…Ñhị…Ka…Ká…Kèø…

"Bởi vì bạn đang lớn lên dần dần, mà họ lại đang dần dần già đi..."


Lúc bạn còn rất bé ... ...


Họ phải dành rất nhiều thời gian dạy bạn dùng thìa, dùng đũa, ăn cơm... ...


Dạy bạn mặc quần áo, buộc dây dày, cài cúc áo ... ...


Dạy bạn rửa mặt, dạy bạn chải đầu ... ...


Dạy bạn đạo lí làm người


"Mẹ ơi, con từ đâu tới vậy" ... ^^!

Bạn có còn nhớ đã từng thường xuyên hỏi họ bạn từ đâu tới vậy hay không?



Cho nên... ...


Cho nên, tới 1 ngày họ trở nên già đi... ...


"Mẹ ơi con đi nhé"
Lúc họ đãng trí hay nghễnh ngãng... ...



"Còn nhớ lúc trước, mình còn trẻ..."
"Bố, bố đã kể đến 10 lần rồi đấy"

Lúc mà họ liên miên kể lại những chuyện vụn vặt trước đây... ...


Xin đừng trách họ... ...


Lúc họ bắt đầu quên cúc áo hay buộc dây dày... ...


Lúc họ bắt đầu làm bẩn áo khi ăn cơm... ...


Lúc họ chải đầu mà tay bắt đầu không ngừng run run... ...


Xin đừng thúc dục họ... ...
Bởi vì bạn đang lớn lên dần dần, mà họ lại đang dần dần già đi... ...


Chỉ cần những lúc bạn ở trước mặt họ... ...


Thì trái tim của họ sẽ rất ấm áp


Nếu có 1 ngày lúc mà họ đứng cũng đứng không vững, đi cũng đi không được nữa... ...


Xin bạn hãy thân thiết dìu tay họ, cùng với họ chầm chậm bước đi ... ...


Giống như... ...


Giống như năm nào họ vẫn dắt tay bạn vậy... ...

Câu chuyện về một hòn đá cô đơn



Từ rất lâu rồi, Ngọc lục bảo (Emerald) luôn được mọi người yêu mến vì nó là một trong những loại đá quí......tạo nên sự quyến rũ cho nữ giới cũng như sự sang trọng cho những ai sở hữu nó. Nhưng bản thân Ngọc lục bảo thì không như vậy, nó mặc cảm vì không có vẻ kiêu sa của hồng ngọc, hay vẻ thùy mị của ngọc trai. Bên cạnh đó, nó thấy rằng ít ai có thể đeo nó khi đến dự những buổi tiệc quan trọng vì màu sắc của nó rất kén chọn trang phục và dáng người.
Chính vì thế mà ngày này qua ngày khác, sự tự ti càng lớn dần. Cho đến một ngày nó bị người ta lãng quên thật sự khi người ta nhận thấy nó không còn tỏa sáng và cũng giống như những thứ đá có màu sắc khác. Một thứ đá rất đơn thuần và không có điểm gì nổi bật. Nó dần bị đào thải và bị ném xuống suối để sống cuộc sống của đá cuội: lặng lẽ và cô đơn.
Rồi một ngày nọ, có một người thanh niên rất phong độ ghé ngang con suối nhỏ - nơi mà Ngọc lục bảo đang sống. Bất chợt, người thanh niên dừng lại, chàng ngồi cạnh bờ suối và suy nghĩ xa xăm. Chàng bỗng nhiên tâm sự một mình...
Câu chuyện rất lãng mạn về chàng và một nàng công chúa xinh đẹp, thông minh và có một trái tim rất lương thiện. Tiếng lành đồn xa, chàng - hoàng tử của nước láng giềng đã lặn lội đường xa tìm đến.
Chàng yêu công chúa từ cái nhìn đầu tiên nhưng công chúa không muốn lấy hoàng tử vì nàng đang đợi người mang món quà sinh nhật đến cho nàng như lời tiên đoán của bà tiên đỡ đầu:
"Người ấy sẽ là chồng của công chúa vì người ấy sẽ trao cho công chúa một món quà mang đến một vẻ đẹp huyền bí và sang trọng vào bậc nhất. Nó mang đến một chút bí ẩn và quyền lực cho những ai sở hữu nó. Đó chính là một hòn đá với màu sắc rất riêng mà chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết...một hòn đá mang đến hạnh phúc."
Sinh nhật lần thứ 18 sắp đến và công chúa đã chờ đợi người ấy quá lâu, nàng không thể từ bỏ sự mong đợi của mình vào phút cuối. Nhưng công chúa cũng rất yêu hoàng tử!... làm sao đây?... cuối cùng, công chúa lâm bệnh nặng mà không thuốc thang nào hiệu nghiệm. Nàng ốm liệt giường và bất tỉnh cả tuần lễ nay. Hoàng tử rất đau khổ vì ngày ngày phải nhìn thấy vẻ mặt công chúa ngày càng xanh xao.
Cuối cùng, chàng quyết định ra đi tìm hòn đá ấy vì chỉ có hòn đá ấy mới mang lại hạnh phúc cho công chúa, mặc dù biết rằng sau khi tìm thấy hòn đá ấy thì công chúa sẽ lấy người sở hữu hòn đá đó và hoàng tử sẽ là người thua cuộc. Nhưng không còn cách nào khác, thà hy sinh mình chứ chàng không muốn nhìn thấy công chúa chết.
Vậy là chàng đã ra đi, chàng đi đã rất lâu mà vẫn không tìm thấy thứ đá ấy. Cuối cùng, chàng gần như kiệt sức và số phận đã đưa chàng đến con suối nhỏ này.
Nghe câu chuyện cảm động ấy tự nhiên hòn đá chảy nước mắt. Hòn đá cũng biết khóc vì nó có linh tính. Không biết nó khóc bao lâu nhưng nước mắt của nó đã cuốn trôi bao nhiêu rong rêu lâu nay bám trên người nó để lộ ra những đường nét sắc sảo trên cơ thể nó.
Dưới làn nước trong xanh, mát lạnh, vẻ đẹp của nó tỏa sáng lấp lánh và tinh khiết hơn bao giờ hết.
Bất chợt, hoàng tử nhìn thấy hòn đá và nó làm chàng rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một hòn đá với màu sắc kỳ lạ như vậy. Chàng bước xuống suối và đến gần nó, chàng nhặt nó lên, ngắm nghía và chàng nhận ra đó chính là hòn đá mà công chúa chờ đợi.
Ngay lập tức, hoàng tử mang nó về kinh đô, chàng giao nó cho một người thợ kim hoàn giỏi nhất để gọt giũa lại. Mấy ngày chịu đựng đau đớn đã qua, cuối cùng, Ngọc lục bảo đã về lại với chính mình, về lại với vẻ đẹp gần như hoàn hảo khi xưa. Nó được hoàng tử đem đến tặng cho công chúa.
Rất khẽ, công chúa mở mắt ra, nàng nhìn thấy hòn đá ngay ngày sinh nhật của mình, nàng mỉm cười vì tấm lòng của hoàng tử, nàng khỏi bệnh!
Một tuần lễ sau, hai người tổ chức một lễ cưới rất đẹp và trang trọng. Công chúa không hề đeo bất kỳ trang sức nào ngoài chiếc nhẫn có đính một viên Ngọc lục bảo. Ngọc lục bảo rất tự hào vì nó chính là món trang sức quí giá nhất được công chúa trân trọng đến thế.
Ngay phút giây trọng đại nhất, bà tiên đỡ đầu xuất hiện, bà chúc công chúa một lời chúc cho hạnh phúc của hai người. Đoạn, bà đặt tay lên viên ngọc lục bảo và nói:
"Không phải thời gian làm người ta lãng quên ngươi, Ngọc lục bảo! Mà ngươi bị lãng quên vì ngươi không cố gắng tự làm mình tỏa sáng. Ngươi biết không, ngươi là một tạo vật của Thượng Đế. Không có một thứ gì Thượng Đế tạo ra lại vô dụng cả, ngươi quá tự ti và chính sự tự ti khiến ngươi không nhìn thấy cái đẹp trong chính ngươi. Có thể với người này ngươi không là gì cả nhưng với người khác ngươi lại có một ý nghĩa to lớn... và sự thật đã chứng minh điều đó".
Nói xong, bà tiên biến mất, nhưng Ngọc lục bảo đã suy nghĩ rất nhiều. Từ đó, Ngọc lục bảo đã luôn tỏa sáng với một vẻ đẹp rất riêng, không lẫn lộn với bất kỳ thứ đá quí nào và nó đã được trân trọng cho đến ngày nay.
Cuộc đời đẹp nhất khi chúng ta là chính mình và biết yêu quý bản thân mình.
"Mỗi người sinh ra đều có một ý nghĩa riêng, nếu không thế giới này đâu cần có nhiều người đến như vậy"...

Nguồn: Xitrum.net

†(¯`°•.¸* …Ñhøç…Z€Rø…i§…Ñø.1… *¸.•°´¯)†


blog zì đâu mà chán phèo zậy trời.Tý ơi.zẹp blog nun đi.

Lá thư thứ ...tết canh Dần

Cô không nhớ là thư thứ mấy nhưng lâu rồi không ghé blog. Thấy vẫn vắng vẻ quá dù tết đang tới gần. Dự định gần mở tất niên tại nhà cô mà 27 rồi vẫn im lìm. Chắc mọi người đều lu bu, với lại còn phải sắm tết nữa chứ hả.
Không biết tết mấy đứa có rảnh không? Nhưng cũng không nhất thiết phải đến mới thể hiện được tình cảm đâu. Mấy em bận cứ làm công việc của mình nhé. Mỗi một giai đoạn mình đều có những lo toan khác nhau. Cô hiểu mà.
Chúc toàn thể đại gia đình A3 có một năm mới vạn sự như ý.
Khi nào rảnh cứ ghé cô chơi. Cửa nhà cô luôn rộng cửa đón các em.

…§2…„Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1„…§2…

Mai anh nhị zìa wê ùi.có ai mún ăn zì thì pm anh nhị nha…her her…

Kế hoạch năm mới

Pà kon 12A3 vào đây đọc được thông báo nhớ reply nha...hẹn ngày giờ chúng ta vào nhà cô "wậy" tiếp nè...lâu lắm rùi tụi mình ko sum họp đầy đủ, các bạn wên hết rùi hả...

Mấy đứa nào 20/11 ko đến nhà cô lần này hẹn ko tới nữa là tẩy chay luôn, khỏi nhớ mặt mũi luôn cho zừa...
Nói vậy thui chớ ráng sắp xếp đi nha các bạn, trước là để thăm cô, sau là để thăm lẫn nhau đó...bigsmile...bạn bè cũ nhớ wá chời mà mấy năm gòi ko gặp bigsmile...phải tới xem mặt mũi thế nào, gia đình con cái ra sao nữa chứ wink)

Bi giờ ai đọc rùi thì reply cho bạn tí biết nè, các bạn lựa ngày nào đi họp mặt nè:
1/ Trước tết, khoảng 28,29,30 tới dọn nhà cô "rinh" hết đồ nhà cô về cũng dc =))
2/ Tết ngày mồng 3 - Ngày này có vẻ đông, nhưng mà khoảng trưa trưa thì vắn roài
3/ Mồng 4 - Mồng này thì khỏe re, hết phận sự, hết tết rùi bigsmile
4/ các mồng khác nếu có điều kiện...bigsmile

Nhớ reply nha mấy ku...lớn hết rùi phải biết nghe lờn nghe chưa...haha...

…§2…„Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1„…§2…

_Sắp tết ùi.có party hem zại bay.lẹ lẹ anh nhị zìa wê kái…hỳhỳ…25 âm anh nhị zìa wê ùi…hix.tết nỳ hem đc họp bang hội ùi, chán wá đi
_Hum nai wa nhà anh đại mà có mỗi tui,Tâm siđen,Trung,vs Diệp ah.hix.chán…

…§2…„Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1„…§2…

ßùn…
_Đừng bao giờ nói câu xin chào nếu bạn nghĩ sẽ có ngày tạm biệt…
_Đừng bao giờ nói với tôi lới mãi mãi nếu bạn đã từng nghĩ đến chuyện chia tay…
_Đừng bao giờ nói tôi là duy nhất nếu bạn còn mơ tưởng đến những người hem phải là tôi…
_Đừng bao giờ giam giữ trái tim tôi nếu trong tay bạn không cầm chìa khóa…
Và bạn cũng…
_Đừng bao giờ nói iu tôi nếu trong tim bạn đã có người khác…
…„∙°º∙.Ñhóç…Zerø…i§…Ñø.1.∙º°∙„…

HAPPY BIRTHDAY !!!



Chúc mừng sinh nhật cô bigsmile



hồi chiều con có gửi tin nhắn chúc mừng cô mà ko biết cô có nhận được ko nữa.
con là Yến nè cô p

…§2…„Ñh©Ç Z€R® I§ Ñø.1„…§2…

_Tối nay 19/11 trường NHC có tổ chức diễn văn nghệ đóa pà kon.có ai rảnh thì về trường chơi nha.lâu rùi ko gặp nhau,nhớ a3 wá ak.

I WANNA SAY...

Tớ muốn nói là

Tớ chẳng biết phải nói gì lúc này, chỉ muốn ghi để có cái mà ghi thôi. Và tớ cũng chẳng có mong muốn hay hy vọng gì

Tớ muốn nói là

Cuộc sống đang đổi thay từng ngày, và mỗi chúng ta đều đã khác đi. Mọi thứ ko còn như xưa. Và một ngày của chúng ta không còn trôi qua cùng nhau nữa.

Ngày hôm nay, trời mưa nhẹ, và cứ sau mỗi cơn mưa, những kỉ niệm lại hiện về. Tớ tưởng một ai đó trong tớ đã vĩnh viện ra đi, nào ngờ lại quay về nhiều cảm xúc như bây giờ. Cứ như ngày hôm qua.

Tớ chỉ muốn nói rằng. Cám ơn các cậu thật nhiều, vì những kí ức. Và cám ơn những người bạn vẫn bên tớ đến tận bây giờ.

Tạm biệt. Thời gian.

Puppies for Sale - Bán chó con

PUPPIES FOR SALE

A store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale". Signs have a way of attracting children, and soon a little boy appeared at the store and asked, "How much are you gonna sell those puppies for?" The store owner replied, "Anywhere from $30 to $50." The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?" The store owner smiled and whistled. Out of the back of the store came his dog running down the aisle followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

"What's wrong with that little dog?" he asked. The man explained that when the puppy was born the vet said it had a bad hip socket and would limp for the rest of it's life. The little boy got really excited and said "That's the puppy I want to buy!" The man replied "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you." The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said, "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact, I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered, "You really don't want to buy this puppy, son. He's never gonna be able to run, jump and play like other puppies." The little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said, "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands." The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes... He smiled and said, "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

BÁN CHÓ CON

Chủ một cửa hàng bách hóa đính kèm trên bảng hiệu ở cửa hàng dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu liền thu hút trẻ nhỏ ngay, và đúng như vậy, một cậu bé đã đến dưới bảng hiệu của chủ cửa hàng bách hóa. "Ông định bán những con chó nhỏ với giá bao nhiêu?", cậu bé hỏi. Chủ cửa hàng bách hóa trả lời: "Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la".
Cậu bé lấy trong túi và đặt ra ngoài một ít tiền lẻ. "Cháu có 2 đô la 37 xu", cậu bé nói. "Làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?".
Chủ cửa hàng bách hóa mỉm cười, huýt gió và đi xuống chuồng chó. Ở đằng sau là một con chó đang bị cách ly. Ngay lập tức cậu bé phát hiện ra con chó khập khiễng, đi chậm phía sau và nói: "Có điều gì không bình thường với con chó nhỏ này à?".
Chủ cửa hàng bách hóa giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám bệnh cho con chó nhỏ này và phát hiện ra nó không có cái hông. Nó sẽ luôn luôn đi khập khiễng và luôn luôn bị tật. Cậu bé cảm thấy bị kích động và nói: "Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua".
"Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật muốn nó, chú sẽ tặng nó cho cháu", chủ cửa hàng bách hóa nói.
Cậu bé nhận được kết quả hết sức bất ngờ. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt của ông chủ cửa hàng bách hóa, chỉ ngón tay về phía con chó và nói: "Cháu không muốn chú tặng con chó cho cháu. Con chó nhỏ đó trị giá nhiều như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả giá đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết cho chú".
Chủ cửa hàng bách hóa lưỡng lự và khuyên: "Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác".
Đến đây, cậu bé cúi xuống và ôm con chó đang thở hổn hển, cái chân bị xoắn rất xấu, chân trái bị tật được chống giữ bởi một thanh chống kim loại lớn. Cậu bé nhìn chủ cửa hàng bách hóa và trả lời một cách nhẹ nhàng: "Tốt, cháu không đi dạo một mình, và con chó nhỏ sẽ cần một người nào đó quan tâm đến!".


QUỐC DŨNG (Theo Chicken Soup)
__________________

55

lâu lắm rồi mới lên blog lớp nhỉ ? haiz...nhìn đâu cũng thấy bài của South. bái phục bạn South thiệt, viết gì mà nhiều dễ sợ. haiz... nhà báo có khác. haiz... tui thì chán quá, thật là sai lầm trầm trọng khi đi theo ngành kinh tế. haiz... dạo này học tối mặt tối mày lun. ngày nào cũng 7h sáng ra khỏi nhà, ăn bờ ngủ bụi tới 9h30 tối mới được về nhà. haiz...về tới nhà là chỉ muốn bay lên tấm nệm yêu quý mà khò khò để sáng mai lại tiếp tục cái hành trình 7h sáng ra khỏi nhà, 9h30 tối về tới nhà...

[RADIO SHOW] GIAI ĐIỆU MÙA THU



Cuối cùng cũng thực hiện xong một chương trình Radio cho riêng mình. Đây là điều South vẫn ấp ủ từ lâu. Thật là vui khi làm được điều mình mơ ước.

Chương trình đầu tiên với chủ đề "Autumn Melody" giới thiệu những bản nhạc New Age về mùa thu, hy vọng các bạn sẽ thích. Lần đầu thực hiện còn nhiều sai sót, mong sẽ nhận được những lời góp ý chân thành để South có thể làm tốt hơn ở những kỳ sau.

Ở dưới là bản Text của chương trình, đã được chỉnh sửa để thành một bài cảm nhận, và có nhiều đoạn thêm vào so với bản Radio.

Listen and enjoy, my friend ^^



Download: [RADIO 001] Autumn Melody


Nghe Online:

[RADIO SHOW] Autumn Melody 01

[RADIO SHOW] Autumn Melody 02




AUTUMN MELODY - GIAI ĐIỆU MÙA THU

Mùa thu đẹp và buồn bã, nhưng mùa thu luôn đem lại cảm hứng sáng tác cho những nghệ sĩ vốn có tâm hồn nhạy cảm. Thể loại nhạc New Age – dòng nhạc của tâm hồn, của những góc sâu kín nhất trong tâm linh con người, có lẽ là dòng nhạc thể hiện rõ rệt nhất cái hồn của mùa thu. Không bị bó buộc bởi câu chữ, với một không gian nghệ thuật rộng lớn, nhiều tuyệt phẩm về mùa thu đã ra đời. Khi tập hợp tất cả những tuyệt phẩm đó lại, chúng ta sẽ có một thế giới riêng về mùa thu, xa vắng và đượm buồn, nhưng lắng đọng và để lại dư âm.

Đầu tiên là bản nhạc “Autumn” mùa thu của Ryan Stewart, một nghệ sỹ Piano người Mỹ. Ông là một nhà tư vấn máy tính, nhưng có niềm đam mê rất lớn đối với âm nhạc. Album đầu tay “Equanimity” (Bình lặng) do hãng Stone Angel Music phát hành năm 2008 đã gây ấn tượng lớn với nhiều khán giả dòng nhạc không lời. Âm nhạc trong “Equanimity” được các Fan cảm nhận là “đẹp một cách ám ảnh”.

Lắng nghe “Autumn”, bạn có thể hình dung ra ngay một mặt hồ pha lê, một bầu trời xanh ngắt phản chiếu, hai bên bờ là những tán lá vàng, đặc trưng cho cảnh thu Châu Âu. Âm điệu buồn bã vang lên, như dìu người nghe vào một giấc mơ xa xăm. Không hiểu sao, khi nghe bản nhạc này, South nhớ đến “One man’s dream” (Giấc mơ đời người) của Yanny. Cả hai bản đều mơ mộng, ám ảnh, và gợi nên nhiều suy nghĩ về kiếp người, dù không cần đến một câu từ nào để diễn tả.

[AGLIGN=CENTER][/ALIGN]

Mùa thu và mùa đông là hai mùa mang lại nhiều cảm xúc nhất cho mỗi người. Có lẽ vì cả hai mùa đều lạnh lẽo và buồn bã. Ở Việt Nam, vì là một quốc gia nhiệt đới nên mùa thu được cảm nhận rõ ràng hơn. Khi cơn gió se lạnh bắt đầu làm ta rùng mình một chiều tháng bảy, những cơn mưa nhẹ nhàng phất phơ, và từng chiếc lá phai màu rủ xuống. Ta biết thu đã về.

“The first of Autumn” (Ngày đầu thu) của bà hoàng của các giai điệu Celtic Enya, diễn tả tinh tế sự biến chuyển mùa sang mùa với nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ. Như những khung hình liên tiếp thay đổi, như thấy được bà mẹ thiên nhiên đang vội vàng thay tà áo sang thu. Bản nhạc nằm trong Album “A day without rain” (2000), được xem là Album xuất sắc nhất trong sự nghiệp của Enya. Bên cạnh “The First of Autumn” còn có các nhạc phẩm xuất sắc như: Day Without rain, Wild Child, Only time… đặc biệt là bản Only Time, bản nhạc nổi tiếng của Enya được dùng là Soundtrack trong bộ phim Chúa tể những chiếc nhẫn (The Lord of the Ring) của đạo diễn Peter Jackson. Lyrics nói lên những suy nghĩ của con người về thời gian, chỉ có thời gian nắm giữ được mọi thứ, và trả lời được tất cả:

“Who can say
Where the roads goes
Where your love flows
Only time…”

Ai có thể nói trước
Con đường kia sẽ dẫn về đâu
Tình yêu kia sẽ chảy về đâu
Chỉ có thời gian…




Không biết các bạn có thường thức dậy thật sớm và đón cảnh bình minh vào buổi sáng? Lúc trước, sáng nào South cũng chạy ra cái hồ gần nhà và chờ đợi mặt trời lên phía sau khu rừng. Vừa tập thể dục vừa tận hưởng cảm giác mình có thêm một ngày để sống, để làm việc, để yêu thương.

Nếu là ngày thu, trời sẽ rất quang, nước sẽ rất trong, và bình minh trở nên đẹp một cách kì lạ. Hơi lạnh một chút, nhưng quang cảnh đó rất đáng lưu giữ nếu bạn có trên tay một chiếc máy ảnh. Nhìn mặt trời từ từ hiện diện sau những tán cây, và mọi người dần tỉnh giấc, bắt đầu một ngày của họ. Cảm thấy yêu cuộc sống hơn rất nhiều.


[AGLIGN=CENTER][/ALIGN]

Bây giờ cùng với South, chúng ta hãy đón “Sunrise of Autumn” (Bình minh mùa thu), một bản Soundtrack trong bộ phim “Friends” (Những người bạn). Một bộ phim hợp tác giữa 2 nước Hàn – Nhật nhân dịp World Cup 2002.

Mùa thu giống như một mùa chuyển tiếp, từ mùa hạ của sức sống mãnh liệt, đến mùa đông giá lạnh hoàn toàn. Như chiếc cầu bắc ngang thung lũng sự sống và cái chết. Mùa thu ẩn chứa nét đẹp của sự phai tàn, và thường mang lại cảm giác buồn mênh mang. Vào thu, con người thấy cô đơn và cần một hơi ấm hơn. Đặc biệt là vào những ngày mưa.

Mưa thu rất đặc biệt. Không ồn ào vội vã, mà nhẹ nhàng, dai dẳng, và rất lạnh lẽo. Nếu thử một lần ướt mưa, bạn sẽ cảm nhận được cái lạnh đến cắt da cắt thịt. Còn nếu là một đêm khó ngủ, bạn hãy nhắm mắt và lắng nghe những giọt mưa thu đang tí tách ngoài hiên, có thể bạn sẽ nghe thấy mùa thu đang thì thầm một điều bí mật.

“Autumn Rain” (Mưa thu) – của nghệ sĩ New Age người ý Giovanni Marradi. Trích từ album Classical nights (1999)

[AGLIGN=CENTER][/ALIGN]

Mùa thu cũng thường gắn liền với sự lãng mạn của tình yêu. Không biết các bạn còn nhớ một bộ phim về mùa thu khá nổi tiếng do Hàn Quốc sản xuất, cách đây đã lâu, bộ phim “Trái tim mùa thu” của hãng KBS. Đây là một tác phẩm nằm trong loạt phim 4 mùa của đạo diễn nổi tiếng Yoon ***-Ho. Ngoài ra, còn có “Winter Sonate” (Bản tình ca mùa đông), Scent of Summer (Hương mùa hè) và “Spring Walts” (Điệu Van mùa xuân).

Một chuyện tình nhiều nước mắt với một cái kết bi, tạo nên một “cơn sốt” ở các quốc gia Châu Á. Soundtrack là một phần quan trọng đóng góp cho thành công của phim. Những ca khúc du dương, man mác buồn, chơi trên nền Guitar và Piano, nổi bật là các bản Reason, Romance, Prayer, đã ghi dấu ấn rất sâu đậm. Dù không thích phim Hàn Quốc lắm, và cũng chưa từng xem qua “Trái tim mùa thu”, South vẫn bị Soundtrack của phim chinh phục. Một album nhạc phim rất đáng thưởng thức.

Mùa thu không chỉ có mưa, mùa thu còn là mùa của những làn gió. Còn nhớ ngày xưa học cấp 3, gió thơ được khắc họa rất hay trong hai câu thơ của Xuân Diệu: “Những luồng run rẩy rung rinh lá. Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”. Gió như có một hình dạng, và đang run lên vì cái lạnh của chính mình. South rất thích nhìn cảnh những chiếc lá vàng bị gió thổi lăn tăn trên đường, giống như những chiếc thuyền cổ tích khẽ khàng trôi. Ở mùa thu, cái gì cũng nhẹ nhàng, từ tốn, cả gió và mưa. Chúng ta đến với nhạc phẩm “Like the wind” (Như làn gió thoảng) nằm trong Album tổng hợp “Ember days – Autumn rain”

[AGLIGN=CENTER][/ALIGN]]

Cảnh thu thường mang lại cho con người những nỗi buồn mênh mang. Có lẽ vì sự giá lạnh và héo tàn của thiên nhiên gây nên cảm giác sợ hãi. Người ta cảm nhận được sự nhỏ bé của mình, và lo lắng. Ngày nào đó, như những chiếc lá, họ sẽ già đi, không còn xinh đẹp, không còn khỏe mạnh, và chứng kiến những người bạn, người thân, lần lượt ra đi. Nỗi sợ hãi về sự cô đơn. Không ai có thể sống mà không cần đến người khác. Nếu là một chiếc lá rụng, xin nguyện sẽ cùng tàn úa với nhau. Nào ai muốn trở thành một Mr Lonely? (Ngài Cô Đơn) - Album "Ember days - Autumn rain"

Khi thu về, điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể làm có lẽ là được kề bên một ai đó mà chúng ta thương yêu. Thời tiết lạnh khiến người ta gần nhau hơn. Trên phố, một đứa bé nép vào lưng người cha chở đi học, một cặp tình nhân nắm chặt tay nhau, và người bạn hàn huyên trong bên tách café nóng bên đường… Tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình, chính là bếp lửa sưởi ấm, lấy lại niềm tin cho mỗi người trong những ngày lạnh giá và buồn thảm. Mỗi khoảnh khắc cuộc sống trôi qua đều có ý nghĩa khi ta chia sẻ nó cho những người xung quanh. Mong các bạn sẽ tìm thấy cho mình một bàn tay để nắm lấy khi tháng bảy về. Vì điều kì diệu nhất của con người chính là tình yêu.

Cùng lắng nghe những tiếng Hạc cầm và sáo của bản “Toye for Nishka” từ Album “Autumn Harp” (hạc cầm mùa thu) để cảm thấy ấm áp hơn, cùng với nhau, chúng ta sẽ bước qua những mùa thu trong đời với trái tim nóng ấm và ngập tràn yêu thương…

NIGHT RAIN!

Mấy bữa nay ngày nào cũng mưa, liên tục từ chiều cho đến tối, đến tận khuya. Bây giờ là 1h sáng mà vẫn còn tí tách trên trần. Cảm xúc dành cho những buổi tối như thế này không nhiều như lúc xưa. Càng lớn thì người ta càng có ít cảm xúc, trái tim bớt rung động để dành cho bộ não suy nghĩ. Mình lớn thật rồi sao.

Thích mưa, nhất là mưa vào buổi tối ngay lúc đi ngủ. Nhớ rằng có lần ước thời tiết lý tưởng là thế này: sáng nắng hồng, trưa âm u, chiều mát mẻ, tối có tuyết rơi và đêm thì mưa tầm tã. Còn ước thêm là có một căn phòng riêng trên gác mái, ngay bên cạnh giường là một cái cửa sổ nhỏ, để cho hơi lạnh và một vài hạt nước phả vào mặt. Tiếngmưa rì rầm đều đều trên mái tôn là bản nhạc ru ngủ tuyệt vời nhất mình từng nghe, nhắm mắt lại, và cứ như đang trôi vào một thế giới nào thật êm dịu.

Còn nhớ bài thơ đầu tiên mình làm cũng trong một đêm mưa. Năm lớp 6 hay 7 gì đó, hồi đó làm thơ để ghivào sổ chung với Hạnh. Vẫn cái cửa sổ nhìn ra ngoài sân, mình xếp cái bàn đối diện và ngồi viết. Tự nhiên thấy vui ơi là vui, bài thơ cũng có 4 dòng, chỉ còn nhớ mang máng, gì mà “ bạn và tôi ngồi bên ánh lửa hồng… mình là bạn thân suốt đời phải không…” thế thôi mà sao nhiều tình cảm lắm, tự cười một mình nữa. Nhìn ra cửa sổ tối đen thấy những hat mưa lất phất bay, thân quen.

Quyển sách đầu tiên mình có ý định viết cũng về mưa. Cũng bắt đầu trong một căn phòng với cơn mưa vĩnh cữu.Từ hồi lớp 8 đã muốn viết, bắt đầu là viết truyện ngắn, ai ngờ viết một lúc thấy dài quá, định chuyển thành sách. Rồi lên lớp 10, rồi 12, và giờ là ĐH, nhiều lần viết rồi lại bỏ dở giữa chừng. Hết cảm xúc mất rồi, chẳng biết bao giờ mới xong được. Nhìn lại thì cứ thấy mãi ở chương I thôi, mình tệ thật.

Nghe mưa lại nhớ những lá thư, nhất là một lá thư viết vào những ngày cuối năm học lớp 10, viết suốt một đêm, và mưa cũng rơi.

Muốn một lần tắm thử mưa đêm lắm. 12h, hay 2h sáng đi (cho giống Only love của Trade Mark), hay 5h sáng (It’s 5 o’clock) cũng được. Chắc là sẽ lạnh lắm, nhưng chắc cũng sẽ nhiều cảm xúc. Nhưng đó là tương lai, bây giờ mà vác xác ra ngoài mưa thế nào cũng bị mẹ xạc cho tơi tả, ngày nào đó khi mình có một ngôi nhà riêng, một căn phòng riêng như mơ ước. Chỉ sợ rằng lúc đó lại thay đổi, lại thấy lạnh nhạt với những cơn mưa. Có khi nào mình không thích mưa và màn đêm nữa không nhỉ? Không biết đó có còn là mình nữa không. Sợ thay đổi.

Dạo này ngủ ít khi mơ, hy vọng với cơn mưa đêm nay, sẽ mơ thấy điều gì đó, hoặc gặp được ai đó, gì cũng được, miễn là có mơ. Đắp chăn lại thôi, bây giờ là một chàng trai 20 tuổi,nhưng biết đâu, mình lại sắp được là cậu nhóc lớp 3 hay qua nhà Nhung chơi, thằng Nam lớp 6 với nhóm HNLP, hoặc những tháng ngày cấp 3 nhiều biến động. Ôi trời, đó đã từng là cuộc đời mình sao?

Buồn ngủ. love you rain…

Khò… khò…
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29