Wind ღ Herb

ღ Our little place ღ

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Online - Offline

JaL
Tracy

Read more...

Still Alive

Thơ tình truyền tay

Ngỡ ngàng

Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào lấp lánh.
Em cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi.
Em reo lên thầm cảm tạ bầu trời.
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế.

Em... biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa.



Đơn phương
Phạm Đức - 1992

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư



Dại khờ
Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc



Kẻ đi tìm tình yêu

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau

Slide show vợ tớ

,

Tản mạn: Người Việt xấu xí

Ngày x, tháng y, năm 200x
Hôm nay đang trên đường đi làm về, mình chứng kiến một chuyện không thể tin được.
Một bà cụ đang băng ngang qua đường, tay dẫn đứa nhỏ. Già yếu, lại thêm đứa nhỏ, bà cụ bước chậm chạp qua làn kẻ sọc trên đường. Đèn xanh bật sáng, mà bà cụ vẫn loay hoay trên đường, len lách qua những chiếc xe lấn hết lên làn kẻ sọc. Một anh tướng cũng đẹp trai, cao ráo, chở 1 chị mặc đồng phục 1 cty khá lớn mà mình biết trên chiếc SH, vọt mạnh ga nhào lên, lách vội qua chiếc xe tải, quẹt ngay vào bà cụ.
Mình tưởng họ sẽ xuống xe xin lỗi bà cụ. Nhưng không, anh chàng ngồi trên xe, quay lại nạt nộ: "Bà già đi kiểu gì thế, có mắt không", còn chị kia thì làu bàu gì không nghe rõ, nhưng tỏ ra khó chịu thấy rõ.
Rồi họ rồ ga, vọt đi, để lại bà cụ nằm chỏng chơ trên đường, xe cộ vẫn lao qua vùn vụt.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Đang ngồi với mấy người bạn trên đường Tô Kí.
Chị công nhân quét rác đẩy chiếc xe rác nặng nhọc đi qua.
Chiếc Atila lao nhanh từ trong quán vụt ra, vội vàng thắng gấp.
Tiếng đổ của chiếc xe rác, tiếng người la ó, chửi bới khoảng 10 phút. Tiếng rồ ga vọt đi.
Trước quán, một đống rác đổ tùm lum giữa đường. Chị công nhân hốt từng chút vào chiếc xe rác, chân đi khập khiễng.
Nhân viên phục vụ vẫn đứng chửi bới không ngớt.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Hôm nay mình làm liveshow ở White Palace. Khách đến dự toàn những người sang trọng, lịch thiệp.
Giữa giờ, mình ra hành lang đứng hút thuốc. Phải công nhận ở đây rất chu đáo, giữa hành lang có một dãy bàn, bày sẵn gạt tàn, và có người đi thay gạt tàn liên tục.
Một anh chàng, bước từ trong đi ra, tay cầm điện thoại, miệng liên tục chửi bới. Rồi như bực tức gì, anh ta quăng mạnh điếu thuốc đanh hút dở xuống tấm thảm lót nền, quay bước đi vào.
Vị giám đốc L'Oreal đứng gần đó (người pháp) lặng lẽ đi lại, lượm điếu thuốc, bỏ vào gạt tàn.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Hôm nay đi du lịch đồng bằng sông Cửu Long.
Mình cùng đoàn khách du lịch (đa số là người nước ngoài) được tham quan cầu khỉ.
Lúc đi ngang qua một đám thanh niên đang đứng tụ tập. Bất chợt một người trong bọn họ đưa tay lên ngay chỗ kín của mình mà xoa xoa, rồi miệng la những âm thanh thô bỉ hết sức, rồi cả lũ cười hô hố vì mấy cô bé người nước ngoài e thẹn cúi gầm mặt, bước vội qua.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Hôm nay anh bạn cũ của mình người Nhật đáp máy bay đến Việt Nam. Mình ra sân bay đón anh ta.
Vừa bước ra cửa, là một đám đông lộn xộn những người đưa tiễn người thân đi nước ngoài. Nào tấm trải, nào hành lý, rồi vài người tranh thủ ... nấu ăn trong lúc chờ đợi. Vài nhóm thì đang uống bia, vỏ bia quăng lăn lốc. Nhìn cửa sân bay quốc tế vốn đẹp vậy mà chẳng khác nào một chỗ cho người vô gia cư tạm trú.
Anh bạn mình thắc mắc, mình chỉ biết cười trừ. Ừ, có lẽ cảnh đó đã quá quen thuộc với mình rồi chăng.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Trời mưa, đường ngập lung tung. Mình đang vội về nhà cho kịp cuộc hẹn.
Đi ngang qua cổng trường trên đường Tô Kí, học sinh đang tan học về, mà nước thì dâng nên qua nửa bánh xe.
Một chiếc xe tống ba lao vọt qua, cán nước văng lên, té hết cả vào mấy học sinh nữ đang đi ra.
3 tên quay lại, nhìn mấy học sinh nữ mặc áo dài, ướt mẹp vì trò đùa ngu ngốc của mình, cười hô hố rồi rồ ga chạy nhanh, tới khúc quay đầu, cả 3 quay lại rồi lặp lại cái trò mất dạy của mình.

Ngày x, tháng y, năm 200x
Còn nhiều, nhiều chuyện khác nữa, nói chỉ thêm buồn. Có lẽ, vì người Việt là vậy chăng? Hay vì ý thức của chúng ta?
Đừng tự bôi xấu mình.