What is Love really.

Love is when you take away the feeling, the passion, and the romance in a relationship- and find out you still care for that person.

Subscribe to RSS feed

Sticky post

tai sao

[tai sao
Trong cuộc sống, ai cũng có những câu hỏi "Tại sao?" cho chính mình hoặc cho người khác

Khi còn nhỏ, ta rất thường hay hỏi " tại sao".

Thế giới quanh ta thực sự mới mẻ. Ta hỏi "tại sao?" để muốn biết, cứ như thể đó là câu cửa miệng, là 1 nhu cầu thực sự mà không nghĩ rằng nó cần thiết để làm gì. "Tại sao bầu trời lại màu xanh? Tại sao nước biển lại mặn? Tại sao mặt trời mọc vào ban ngày còn mặt trăng vào ban đêm?"...Những câu hỏi ngớ ngẩn tưởng chùng như ai cũng biết ấy đôi khi lại làm người lớn cứng họng không biết phải trả lời thế nào. Nếu ai đó trong chúng ta có em nhỏ thì chắc hẳn cũng thấy rõ điều đó. Chúng cứ hỏi "tại sao?" và chỉ chịu dừng lại khi có 1 ai đó giải đáp những thắc mắc ấy. Và trong những lúc đó bố mẹ thường luôn là người trả lời.


Khi lớn lên, ta vẫn tiếp tục hỏi "Tại sao?"

Nhưng người ta cần trả lời lúc này không phải là bố mẹ mặc dù vẫn biết họ luôn sẵn sàng trả lời ta. Người chúng ta tìm đến lúc này, muốn tâm sự lúc này là bạn bè. Nhưng ngược lại bố mẹ luôn là người hỏi ta "Tại sao?". "Tại sao con về trễ thế? Tại sao chỉ là điểm 7 không phải là 10?"... Cứ như thế những câu hỏi "tại sao?" được đặt ra với ta và buộc ta phải trả lời. Những câu hỏi ấy không chỉ đơn thuần là muốn biết mà còn là lời trách. Và lúc này câu trả lời phải giúp ta tránh được mọi tình huống xấu xảy ra.


Khi thực sự trưởng thành, ta vẫn hỏi "tại sao?".

Nhưng lúc này ta không cần bố mẹ hay 1 ai khác trả lời mà chính chúng ta sẽ giải quyết chúng. Ta tự hỏi và luôn tìm cách tự trả lời những câu hỏi ấy. Cả bố mẹ cũng không còn hỏi ta "tại sao?" bởi họ biết rằng ta đã thực sự lớn. Đa phần ta tự hỏi bản thân mình là "Tại sao tôi lại kém thế? Tại sao tôi không làm được mà người khác làm được? Tại sao tôi...?"...Những câu hỏi gíup ta tự nhận xét mình và làm cho bản thân tiến bộ.

Trong cuộc sống, ai cũng có những câu hỏi "Tại sao?" cho chính mình hoặc cho người khác và luôn muốn nhận được câu trả lời. Những câu trả lời ấy chỉ có thể là tương đối chứ không thể tuyệt đối.

Tại sao lại thế nhỉ? ]

Sticky post

Tình Yêu Xuất Phát Từ Trái Tim

[

Những hành khách trên xe buýt nhìn một cách thông cảm một người phụ nữ trẻ xinh đẹp với một chiếc gậy màu trắng làm vật chỉ đường. Cô ấy trả tiền vé rồi dùng bàn tay chạm vào từng dãy ghế để tìm chỗ ngồi. Sau đó cô ngồi xuống, đặt túi xách lên đùi và tựa chiếc gậy vào thành ghế.

Đã một năm trôi qua kể từ ngày Susan, tên người thiếu phụ, trở nên mù lòa. Một sự chẩn đoán sai lầm trong y học đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời cô, đưa cô vào thế giới của đêm tối, giận dữ, thất vọng và tự ti. Tất cả cô đều trông chờ vào Mark, người chồng yêu quý của mình.Mark làm việc ở hãng hàng không quốc gia. Anh yêu vợ chân thành. Khi nhìn thấy nàng chìm dần trong sự ủ rũ và tuyệt vọng, anh rất đau lòng và quyết định giúp nàng trở nên tự tin và độc lập. Cuối cùng Susan cũng sẵn lòng trở lại làm việc, nhưng làm cách nào để nàng đến được sở làm? Nàng vẫn thường đi xe buýt nhưng bây giờ việc đi lại trên đường một mình khiến nàng rất hoảng sợ. Mark sẵn lòng đưa vợ đến sở làm mỗi ngày mặc dù nơi họ làm việc rất xa nhau. Lúc đầu điều ấy cũng an ủi được những nỗi đau mà Susan phải gánh chịu cũng như khiến Mark cảm thấy mình không là người vô dụng. Về sau, Mark thấy mình cần phải sắp xếp lại mọi thứ và anh nhận thấy Susan phải đi xe buýt trở lại, không thể suốt ngày nàng cứ dựa dẫm vào anh. Anh muốn vợ phải độc lập và tự tin như ngày xưa. Điều này đã khiến Susan giận dữ như thế nào và nàng cho rằng Mark đang dần bỏ rơi mình. Nàng đã khóc thật nhiều. Trái tim Mark đau nhói khi nhìn thấy những giọt nước mắt của nàng nhưng anh muốn nàng phải cứng rắn hơn, phải chấp nhận hoàn cảnh mà vẫn vui sống. Một vài ngày đầu, Mark dạy nàng cách bước lên xe buýt và sử dụng những giác quan khác để thích nghi với điều kiện sống hiện tại. Điều đó càng làm Susan cảm thấy khổ sở. Nàng luôn cảm thấy mình vô dụng và bị bỏ rơi khi phải một mình đối diện với thế giới hỗn độn bên ngoài mà không có sự che chở của người chồng thương yêu.

Mọi việc ban đầu rất khó khăn cho Susan nhưng cô cũng dần quen và thích nghi được. Một buổi sáng nọ, Susan vẫn đi làm như mọi khi và lúc cô đưa tiền vé, người tài xế nói: "Tôi cảm thấy ganh tị với cô đấy". Susan không chắc người tài xế đang nói với mình. Có ai trên đời này lại đi ganh tị với một người luôn phải chật vật với cuộc sống không như những người bình thường khác. Cô hỏi một cách tò mò: "Ông đang nói chuyện với tôi ư? Tại sao ông lại ganh tị ?". Người tài xế trả lời: "Chắc cô cảm thấy rất hạnh phúc khi người khác quan tâm chăm sóc nhiều đến như thế". Susan lắc đầu: "Tôi không hiểu ý ông". "Ôi, cô không biết à? Cứ mỗi sáng, tôt thấy một người đàn ông rất đẹp trai đứng ở góc đường nhìn cô xuống xe buýt và băng qua đường. Anh ta đứng đó để chắc chắn rằng cô qua đường một cách an toàn và chỉ lái xe đi khi bóng cô khuất nơi văn phòng làm việc. Anh ta vẫn thường nhìn cô một cách trìu mến và mỉm cười với cô. Cô thật là một người phụ nữ may mắn".

Tình yêu không là một đồ vật để bạn có thể nhìn hoặc cầm nắm mà phải được cảm nhận bằng trái tim. Đôi khi sự yêu thương vô điều kiện không thể hiện ra bên ngoài nhưng nó lại nồng nàn và sâu lắng hơn bao giờ hết.

]

Sticky post

Ước nguyện của một người thất tình

[Nếu tôi có thể làm được một được một điều gì đó có ích cho nhiều người thì tôi sẽ làm một trung tâm (nhưng tôi chưa biết đặt tên trung tâm này là gì nữa), mà nơi đó những người thất tình (như tôi), những người mà gia đình họ không vui (như bạn gái tôi), con giận cha mẹ, cha mẹ giận con, anh chị em giận nhau.... đến đó để tìm lại sự yên bình trong lòng, họ tìm thấy lòng vị tha trong lòng họ, Họ có thể đến đó thả bộ trong một công viên thật đẹp của trung tâm. (Trung tâm không phải là nơi mà các cặp tình nhân đến đó hẹn hò dạo chơi.) tôi cũng không biết trên thế giới đã có trung tâm nào như thế này chưa.

Họ sẽ được xem những bộ phim hay, những phim tư liệu về những người bất hạnh trên thế giới để họ thấy rằng trên thế giới này còn rất nhiều người bất hạnh hơn họ. Khi đến đó họ sẽ có người luôn ở cạnh họ khi họ cảm thấy cô đơn. Họ sẽ được giải bày buồn bực của họ và sẽ được các chuyên gia tâm lý tư vấn hay gợi ý cách giải quyết bế tắt mà họ đang gánh chịu. Hay chỉ để họ một mình yên tĩnh một mình nếu họ muốn.

Tôi hy vọng rằng khi từ trung tâm đó về họ sẽ lấy lại cân bằng trong cuộc sống và họ sẽ nghĩ ra cách giải quyết vấn đề tốt hơn. Họ sẽ được các chuyên gia tâm lý ở đó gợi ý cách giải quyết bế tắt. Và trung tâm cũng lưu lại các trường hợp có đặc biệt để có thể theo dõi họ ngay khi họ về nhà, phòng trường hợp tự tìm đến cái chết. Họ sẽ được các nhân viên trung tâm ghé nhà hay gọi điện thăm họ thường xuyên. Và cái chính là họ cảm nhận ra rằng các nhân viên là những người bạn gần gũi của họ.

Tôi muốn thấy rằng cuộc sống còn nhiều điều rất đẹp. tôi không muốn mọi người phải buồn thảm như tôi lúc này.

Tôi không biết ước nguyện của tôi có thành hiện thực không? Nhưng tôi hy vọng rằng sau này nếu tôi không còn nữa sẽ một người nào đó sẽ thực hiện được cái ước nguyện giống như tôi thế này.

(Thất tình đang bước vào tháng thứ 3)
]

Sticky post

Mối Tình Đầu

Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắmnhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế. Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương. Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ... trước lúc tôi định nói thì anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói

- Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.

Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế

- Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?

Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi

- Em không sao chứ Nhóc ?

Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy, chạy với những giọt nướcmắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy. Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh. Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh. Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai. Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì? quên anh ?tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu, còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm gì cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .

Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh. Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ. Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này. Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt...

- A !

Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu

- Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào

- Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé. Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi.

Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó.

- Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ.
- Cô là người nhà của anh ta à?
- Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ.
- Xin chia buồn cùng cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được.

Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …

3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi
- Xin lỗi , em có phải là ......
- Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh
- Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.

Tôi khe khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi.

- Đây là gì ?
- Nhật ký của Nhân
- Sao nó lại ở chỗ chị ?
- À, là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em.

Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp
- Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
- Có gì quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa
- Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
- Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày
- Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
- Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
- Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
- Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em

Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anhlại làm thế. Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh. Tôi giở từng trangra

Ngày...tháng...năm...

Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi. Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.

Rồi một trang khác

Ngày...tháng...năm...

Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy. Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi. Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình. Nhóc ơi! Khi nào thì em mới hiểu cho anh đây?

Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn, vì sao ? Vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi. Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại. Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu, còn tôi, tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi?

Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều .... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi.

Read more...

Sticky post

high school muscial

[
]

Sticky post

What is Love really.

[ ][What is Love really.
"When two lovers is placental, they doesn't lock at each other but family of the same vision returnned is monotelic ".
Mother's Epistle sends daughter,.
Probably afternoon kiss now still make inebriating son. Is as maternal Cardiac as beating discontinuation when recognize that is son, and you you still to who give help to dad correct microcomputer! Thus mother daughter, 18 age $Cardis, have already been loved and who kissed!.
Veritably giblets, mother first thing wanna prohibition. Mother want to tell son about boiling water articulo busy examination. About tale " wait " till sufficiency is mature. But at last, resolution mother for son is preserve oneself selected. Because if here not what fleeting feels were a real love there will be regret thing.
What is Love really?.
Love really is not feel, although it's to the last often powerful feels come to level make human being shock feel dizzy. Inextensibility Love if two persons have only feel together.
Mutual understanding Event newly be love's foundation is vrai. Son is probable " giblets rightness " is even never conversely a lad. But in order to have a loves really, son is need to fathomed about That people. Because know about associateship and body person individuality loved is essential extremeness.
Jointly a sakes are live That there will help That son and hominal donation who obtain long and permanent love, by children will go through homomallous life. If That a person international still only turkey red businessman wished for son's ambition become were a united Warm clithral, be full hungrily placentate, secure is impulse. If son crave a lives changed, intimidating, continue That people love a quiet jaunty life, even if feel had is big That come to how many, will older. And love will phut give feel to still two person gamp together.
Love is not sex. Sex is created for marriage- a undertaking long. If beyond marriage, sex only bring backed consequent that inclemency: child-bearing in addition to accord, cause of the diseases infected cross a road sexually, residual evil reputation is dim. A relationships base upon solicitude only. Would Son understand?.
Love is pick. It Be a undertaking. Even though feel is portion indispensable that of love, in spite of sex that a part of marriage, love tense also can not exist if ch. If son ask what is love mother, mother will spoken to is son:.
" Love, be seeing In things those people imperfect and yet Loved.
" To Love, be to want to bring back for people me to Love good things at most.
" To Love, be to who isn't lunatic, still learn self-abandonment, still rustle heart to give you to family and raft.
" To Love, be to dedicate period of time, effort to fathom soul and mutual character.
" To Love, be to dedicate period of time and effort to fathom and Love what child Love inseparability.
" To Love, be trust and mutual understanding.
" To Love, be if bicker to who sporadically and also isn't serious.
" To Love, be if bicker only to give help to more placental comprehension and more permanent Love.
" To Love, namely tend a relationships long.
" Love, be time distantly, thread see to Love and inseparability.
Love be so, son ạ!.
Thread is loved if that is love really. Mother believe in son's pick.
Son's Mother, ]

Sticky post

y nghia mon qua

Sticky post

PHIA SAU ANH MAT BUON...

">


duong nhu ngay hom nao`,minh dnag con vui dua.chi em va anh ben nhau noi chan troi`.roi nhu ngay mua buon.ng noi cau chia tay.gio day con rieng minh nang tham 1 noi dau.

em nhu danh mat con tim,luc anh lia bc ra di that mau.em ko the khoc du thay sao nhat nhoa`.

em ko yeu duoi don coi,vay ma nc mat con roi mai ,ko the nao giau nc mat khi xa anh.

le dang da roi,trong mat em sau noi dau co quen ko dc.dang sau doi mat van ngong trong ve nguoi dau yeu.

ng yeu anh hoi co biet chang long nay van mong bong anh tro ve,mang noi buon cua em di that xa.

Read more...

Sticky post

my heart will go on

[/<object width="448" height="372"><param name="movie" value="http://www.clip.vn/w/1FB,vn,0"/><param name="allowFullScreen" value="true"/><embed src="http://www.clip.vn/w/1FB,vn,0" type="application/x-shockwave-flash" allowFullScreen="true" width="448" height="372"></embed></object>">]

Read more...

Sticky post

thien ngoai phi thien

[/<object width="448" height="372"><param name="movie" value="http://www.clip.vn/w/VeE,vn,0"/><param name="allowFullScreen" value="true"/><embed src="http://www.clip.vn/w/VeE,vn,0" type="application/x-shockwave-flash" allowFullScreen="true" width="448" height="372"></embed></object>]
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30