Chuyện Xíu chán đi học
Monday, March 7, 2011 3:05:25 AM
Mỗi một năm học, mỗi một học kỳ từ khi đi mẫu giáo đến giờ, sắp sửa lên lớp 2 đến nơi, luôn có 1 khoảng thời gian khủng hoảng vì Xíu. Hàng sáng, con ngủ dậy với 2 hàng nước mắt và điệp khúc “Mẹ ơi, con không muốn đi học”. Có thời gian, khi bố mẹ đưa con đến trường là con giằng co, lăn lộn khóc. Đợt này, con khóc từ nhà đến lúc lên xe. Như hôm nay, đến trường rồi mà vẫn còn chần chừ trên xe để cô giáo phải đưa máy để gọi về cho mẹ. Gọi về cho mẹ, chỉ để khóc và nói “con nhớ mẹ lắm”.
Mẹ rất buồn.
Buồn vì con không ham học. Không như nhiều bạn khác rất hứng thú với việc học hành, hoặc ít ra hứng thú với 1,2 môn học nào đấy. Xíu không thích một môn gì. Tối qua, Xíu giải thích với mẹ về việc không thích đi học.
Đầu tiên, “Con không thích học đàn vì học đàn rất khó” – Học đàn chỉ có 1 tiết 1 tuần, mẹ đâu có ép con phải đánh đàn giỏi đâu.
“Con không thích học vẽ, con vẽ xấu lắm”- Mẹ có yêu cầu con vẽ đẹp đâu, vẽ là trí tưởng tượng, là sáng tạo của riếng con mà. Con thích vẽ con gà hình vuông cũng được, nếu con muốn. Con thích tô màu gì cũng được.
“Con không thích học môn tập viết, mỏi tay lắm”
“Con không thích học môn toán, nhiều lúc khó lắm, con không biết trả lời cô thế nào”
“Con không thích môn tập đọc”
“Con không thích môn võ” ...v.v... và v.v.....
Mẹ đã phải giải thích với con từng môn một, nó cần để có ích như thế nào, con có thể tránh việc mỏi tay như thế nào, làm thế nào để giải toán dễ hơn...... Nhưng nước mắt vẫn chảy ra.
Mẹ buồn nữa vì con quá yếu đuối và ủy mị. Con không thích đi học vì chỉ có 1 lần thôi, cô hỏi bài mà con không trả lời được và cô mắng con. Thế là con nói con sợ cô lắm. Con sợ con trả lời sai, con sợ con không biết trả lời thế nào. Mẹ phải giải thích cho con là nếu con trả lời sai thì không sao nhưng nếu hỏi mà con không chịu trả lời mới bị mắng. Sai có thể sửa, nhưng không trả lời mới là không đúng.
Con không thích đi học vì bạn ngồi cạnh cứ hay trêu con, con chẳng làm gì bạn í cũng mách cô.
Con không thích đi học vì đến trường con rất nhớ mẹ.
.....
Mẹ giải thích với con rất nhiều. Mẹ đã rất cố gắng nhưng hình như chẳng xoay chuyển được gì cho con. Mặc dù mẹ thường nói với mọi người mẹ không thích thành tích, nhưng quả thật, trong thâm tâm mẹ luôn mong con học thật giỏi. Mẹ mong con ham học, mong con cứng rắn, mong con sống thật nghị lực và có ý chí phấn đấu. Mẹ cố gắng xây dựng điều đấy bằng nhiều cách như treo phần thưởng, bằng cách giải thích, vẽ ra một tương lai tươi sáng cho con, và phải nói thật là đôi lúc cũng ép uổng con... Nhưng hình như những việc mẹ làm đều chưa đúng. Mẹ cũng không biết cách nào khác. Có nên chăng phải gặp 1 bác sỹ về tâm lý?

hay “Bà ơi bà, cháu yêu mẹ lắm” (cái này thì mẹ còn 













