XuNguyen's Blog

Bình yên một thoáng cho tim mềm

Subscribe to RSS feed

Nội

Nội lại đau nưã rồi...con nhớ nội quá..hơn một tháng nưã con mới được về..nội cố gắng giữ gìn sức khoẻ nghe...
Con biết bệnh cuả nội nặng lắm...nhưng nội đừng bao giờ nói " ăn đj cho bà thấy lần cuối"..con sẽ khóc đấy..con là đưá dễ khóc lắm,không như bề ngoài cuả con đâu nên nội đừng bao giờ nói những lời như thế nưã..
Nôị haỹ tha thứ cho đưá cháu còn ham chơi này,mỗi lần về quê laị ít gé xuống chơi với bà...nội đừng buồn nhé nội..
Hôm nay con đã mơ, nội đi mất rồi..con khóc nhiều lắm..sợ lắm...nội ơi..
Nội còn chưa thấy cháu rễ cuả nội mà..vì thế nội phaỉ cố ăn uống , dưỡng bệnh nhé nội...
Nội phaỉ sống cho tới lúc thằng ụt lấy vợ kia...nội có đưá cháu trai duy nhất đó mà..nhé nội...nội haỹ hưá với con là cố gắng ăn uống, dưỡng bệnh cho mau khoẻ nghe nội...con nhớ nội

Always there !!!

Gửi Mẹ của con !!!

Chúc mừng Mẹ nhân dịp 8.3
Có lẽ những lời này con chưa từng nói với Mẹ bao giờ..
Mẹ biết không..với con Ba là người tuyệt vời như thế nào. Ba san sẽ với mẹ tất cả mọi thứ, cả việc kinh doanh lẫn việc gia đình..Mẹ có nhận thấy Ba thương Mẹ nhiều đến nhường nào..Những lúc Mẹ thờ ơ với sức khoẻ của mình thì Ba la người đầu tiên nhắc nhở..Mẹ chỉ đau đầu nhẹ thì Ba đã mua thuốc cho Mẹ rồi..bởi Ba sợ lúc đó huyết áp mẹ lại cao..Mẹ có nhớ hôm cả nhà ăn thịt bê thui..Mẹ chỉ dùng mắm nêm có chút xíu là đã bị Ba la rồi..con cũng chẳng bao giờ để ý đến như thế đâu...Ba chiều Mẹ còn hơn cả chiều các con.." tối nay nhà mình đi ăn đi" Mẹ biểt không..Ba hay rủ cả nhà đi ăn chỉ vì Ba muốn Mẹ được thư giãn sau cả ngày ở quầy..Ba rủ Mẹ đi du lịch cũng chỉ vì thế..Cả ngày ở quầy thuốc con biết là rất mệt..nghe mùi thuốc ấy con biết nó ảnh hửong tới sức khoẻ rất nhiều....Vì thế mà Mẹ ơi..Con muốn Mẹ là người phụ nữ hạnh phúc nhất..mẹ hãy thương Ba nhiều hơn như thế..Mẹ hãy để ý tới sức khoẻ của mình nhiều hơn cả Ba lo cho Mẹ..Mẹ hãy cừoi đồng ý mỗi lần ba rủ cả nhà đi ăn..Mẹ hãy giúp Ba lấy thau những lần Ba quá chén cùng bạn bè nhưng con biết Ba chưa bao giờ như thế..Mẹ biết không..mẹ cứ cừoi thoải mái những khi có gì nào đó khen Ba mình đạp trai:)..Mẹ cứ hãnh diện vì điều đó bởi đó là Ngừoi chồng của Mẹ'
Mẹ của con là ngừoi phụ nữ hạnh phúc nhất Bởi Ba các con của Mẹ là người chồng và nguời cha tuyệt vời..và mẹ biết các con Mẹ là những đứa đáng yêu như thế nào..~..~
Yêu Mẹ ^^..:x

Những hẹn hò từ nay khép lại..^^


Cuối cùng cho một tình yêu..!!!

Từ khi bài thơ "Cuối cùng cho một tình yêu" được phổ nhạc cho đến nay đã được 47 năm. HS Trịnh Cung viết bài thơ "Cuối cùng cho một tình yêu" vào năm 1958 Trịnh Công Sơn cũng phổ nhạc bài thơ này vào trong cùng năm đó. Sau gần nửa thế kỷ, không ít người vẫn muốn tìm hiểu nguồn gốc ra đời, câu chuyện tình trong bài thơ, bài hát đó nói về ai. Trong một đêm thức dậy, người hoạ sĩ đốt tập thơ và khóc. Lúc đó Trịnh Công Sơn thường từ B’lao về ở với người bạn hoạ sĩ trong một căn phòng rất nhỏ, chỉ vừa cho 3 người ngủ trên 1 chiếc chiếu. Trịnh Công Sơn nghe tiếng khóc mới bật dậy, thấy bạn đốt tập thơ ông chụp và giữ lại được 1 bài, đó là bài "Cuối cùng cho một tình yêu", Trịnh Công Sơn đã phổ nhạc bài thơ đó. Câu chuyện này đã được ca sĩ Khánh Ly kể lại, có lẽ theo lời kể của Trịnh Công Sơn.

Sự việc Trịnh Cung đốt tập thơ là có thật bởi vì lúc đó ông muốn toàn tâm toàn ý tập trung cho hội họa, không muốn dịnh líu đến thơ ca nữa vì ông quan niệm là làm cái gì thì làm cho tới nơi. Khác với câu chuyện Khánh Ly đã kể, HS Trịnh Cung đốt tập thơ vào năm 1963, còn Trịnh Công Sơn đã phổ nhạc bài thơ này trước đó, năm 1958.

Bài thơ "Cuối cùng cho một tình yêu" được Trịnh Cung sáng tác khi đến Huế. Hình ảnh những cô gái Huế thời đó thật thơ mộng, lãng mạn! Thời đó, khi nữ sinh Ðồng Khánh tan trường trông như những cánh bướm trắng bay trong công viên cạnh sông Hương và chàng hoạ sĩ trẻ Trịnh Cung như thấy mình chợt lạc lõng giữa đàn bướm xinh xắn ấy. "Đàn bướm" ấy rất Huế, rất kín đáo và người hoạ sĩ chỉ còn biết lẽo đẽo đi theo làm "cái đuôi", nhìn ngắm rồi mơ mộng để rồi... viết ra bài thơ "Cuối cùng cho một tình yêu". Từ hình ảnh những cô gái Huế "chung chung" thôi và tác giả đã tài tình hư cấu thành một bài thơ tình. Chàng HS gốc Quảng muốn "vượt lên" cái tâm lý mình chỉ là “học trò trong Quảng ra thi”, muốn "lên gân": ta cũng là một cái gì đó, cũng có thể từ khước họ, cho nó... oai! Cho nên mới có cái lối hờn dỗi của một người không chạm được đến tình yêu, bèn… Ừ thôi em về… Ừ thôi em về...

HS Trịnh Cung giải bày: "Nhưng em về rồi, thì sao? Em về rồi thì… bàn tay đói… Em ra khỏi tay rồi, em đâu có trong vòng tay, mà em đâu có bao giờ trong vòng tay tôi đâu… thành ra hai vòng tay tôi, hai bàn tay tôi luôn luôn đói, đói khát vì một hình ảnh và tôi cứ mãi đi theo những cuộc tan trường vào những buổi chiều, buổi trưa như vậy, nên… chân phải mỏi thôi. (...) Thế thì câu chuyện của bài thơ đó là bài thơ hoàn toàn hư cấu nhưng dựa trên cung cách của những cô gái Huế thời đó. Lẽ dĩ nhiên nó thuộc về những cô gái đẹp của thời đó, cũng là chuyện bình thường thôi. Cái gì mà con người ta dâng hiến thì thường dâng hiến cho những gì tốt nhất, đẹp nhất. Lẽ dĩ nhiên là đẹp nhất đối với mình. Ở đây không có nghĩa là những cô gái xấu kia không đẹp, tại vì là chưa chắc tôi đã nhìn ra những cái đẹp của họ, họ có thể đẹp dưới cái nhìn của những người đàn ông khác. Thành ra, nếu có phạm vào điều gì cũng cho tôi xin lỗi. Dẫu sao những cô gái đó ngày nay đã thành bà, bà nội, bà ngoại rồi, phải không? Cho tôi gởi lời thăm hỏi những cô gái Huế, vẫn đẹp trong lòng tôi cho đến ngày hôm nay".

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ..^^

Thân phận đời người chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của đất trời.Rồi còn lại gì ngoài cái bao la hư vô,như một vì sao xa chợt tắt ,tất cả chỉ là khoảng không vĩnh cửu

Ta đợi ngày bờ lau tóc trắng

Ngồi bên nhau hát khúc phiêu du

Cuộc đời ơi ! mây trôi qua cửa

Nắm tay nhau ta về chốn hư không.....

Cuộc đời con người thật sự dài được bao nhiêu, mới đó đã đi được nửa chặng đường cuộc sống. Mỗi ngày thức dậy cảm nhận được hơi thở của cuộc sống quanh ta, vẫn cảm thấy mình hừng hực những đam mê những khát vọng. Nhưng ngày tháng đã dần ngắn lại, mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày gần hơn cho một sự chia ly. Hôm qua đi chợ gặp một phụ nữ quen, bà đã gần bảy mươi, tóc đã bạc trắng nhưng vẫn còn lưu lại dấu vết của một thời xuân sắc. Bà đi giữa chợ, đầu ngẩng cao, những nếp nhăn hằn sâu trên da thịt, lẻ loi giữa những ồn ào náo nhiệt. Tôi chợt tự hỏi, đâu rồi cô thiếu nữ như hoa tươi buổi sớm một thời đã làm say đắm biết bao chàng trai, đâu rồi người phụ nữ nhan sắc mặn mà làm say mê bao gã đàn ông. Tất cả rồi đã đi qua, nghiệt ngã và lạnh lùng! Ta của một ngày nào trẻ trung sức sống, tưởng chừng có thể lấp bể dời non, thoáng chốc đá da mồi tóc bạc. Ước mơ vẫn còn phiá trước mà thời gian đã ở lại phía sau rồi.
Mỗi chúng ta đều phải làm người lữ hành trên con đường của riêng mình. Chỉ là đường một chiều! sẽ không có chuyện phân vân quay đầu khi phía trước gập ghềnh khúc khuỷu. Cha tôi năm nay đã trên tám mươi tuổi rồi, ngày nào sau buổi cơm chiều hai cha con củng pha một bình trà ngồi uống trên bộ ván, nơi nhìn ra khoảng sân sau có gốc khế rụng đầy hoa tím. Câu chuyện của ông phần nhiều là những hoài niệm về một thời đã qua, về những bạn bè mà phần đông đã về chốn hư vô. Đôi khi hàng giờ liền hai cha con không nói câu nào, chỉ lẳng lặng uống trà. Những lúc ấy đôi mắt ông xa xôi nhìn ra cái khoảng sân sau tím màu hoa khế. Ông đang sống lại với những tháng ngày của mình, cái thời mà ông vẫn hay gọi là "hồi ấy" mỗi khi ông kể chuyện về cuộc đời mình. Tôi hiểu và thương ông vô hạn. Nhưng làm sao?, khả năng con người quá nhỏ bé trước quy luật khắc nghiệt của tạo hoá. "Một cõi đi" rồi lại phải "về"! Cái nghiệt ngã của cuộc sống là bạn phải chấp nhận đi đến cuối đoạn đường, cho dù những viên sỏi nhọn có làm cho bạn toé máu bàn chân. Cái đích cuối cùng rồi củng sẽ đến bất chấp chúng ta có cố trì hoãn đến đâu. Thân phận đời người chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của đất trời. Rồi còn lại gì ngoài cái bao la hư vô, như một vì sao xa chợt tắt , tất cả chỉ là khoảng không vĩnh cửu.

Chỉ một lần ta đi qua đây

Một lần thôi rong chơi trần thế

Một lần rồi chẳng là lần nào nữa

Đừng hững hờ với nắng ấm ngày lên.

Chúng ta vẫn đi trên con đường của mình cho dù có nắng lên hay mưa đến. Có đoạn gập ghềnh khúc khuỷu cũng có nơi đầy hoa thơm cỏ lạ, trên hành trình ấy cuộc sống sẽ cho ta những bài học, để ở mỗi một khúc quanh cuộc đời, ta lại lên đường hành trang đầy ắp những điều mới mẻ. Hãy yêu lấy con đường mà ta đi, đừng hững hờ với giọt sương buổi sớm đọng trên ngọn cỏ, với nắng hoàng hôn trên ngã ba sông. Hãy chân thành và rộng mở tâm hồn ra với mọi người, bạn sẽ nhận biết được giá trị đích thực của cuộc sống. Chúng ta sẽ chẳng còn là kẻ lữ hành cô độc, một mình một bóng nữa nếu chúng ta biết lắng nghe và quan tâm và sẽ chia. Bạn sẽ tìm ra rất nhiều điều thú vị và mới mẽ trong chính cuộc sống xung quanh mình. Hày mở lòng ra đừng hững hờ với cuộc sống, tôi tin rằng bạn sẽ có rất nhiều những người bạn đồng hành cùng sẽ chia trên suốt quãng đường đời, bạn sẽ không còn là kẻ lữ hành cô độc.












Tâm xuân..

Chúc mừng năm mới
Thế là 1 năm nưã cũng qua đi..tính theo lịch ta thì 23 tuôỉ...đã lớn nhưng chưa thể gọi là đủ lớn..bơỉ vì nó cảm thấy còn con nit lắm..còn ngây thơ với đơì lắm..một năm đã xảy ra rất nhiều chuyện..không to tác nhưng cũng để nó học cách suy ngĩ..học cách cư xử..cách nhìn nhận bản thân mình và người khác..vốn là một cái đầu suy nghĩ đơn giản..mà giờ phải suy nghĩ nhiều thứ..cuộc đơì mà nó đã trải qua..sắp traỉ qua..và sẽ trải qua..tất cả là một bản nhạc cuộc đơì mà nó đang viết dang dở..chỉ vưà mới hoàn thành xong khúc dạo đầu..và giờ đây nó đang viết tiếp phần điệp khúc...23 tuôỉ..có thể coi là 1/3 cuộc đơì cuả nó..năm nay..nó sẽ tốt nghiệp ra trường...bắt đầu lao thân vào với đơì..tự kiếm tiền nuôi bản thân..noí nge có vẻ ấy nhĩ..nhưng nó không dừng lại ở việc kiếm tiền nuôi thân mà là để thoã mãn những tham vọng bấy lâu cuả nó...thực hiện tất cả những mong ước mà trong đầu nó đã lập trình sẵn...không đơn giản chỉ nhấn enter là có tất cả..nó đang nổ lực để tìm pass mở khoá mà không ai khác ngoài nó tạo ra...nó đang cố gắng để viết đoạn điệp khúc thật hay..thật ấn tượng...bởi đây là phần cao trào nhất trong mọi bản nhạc..và cũng là bắt đầu cho giai đoạn cao trào trong cuộc đời nó...mặc dù những kế hoạch nó đặt ra cố tình đã taọ nên áp lực cho chính nó...đôi lúc khiến nó ngẹt thở..nhưng nhờ thế mà nó tìm ra được những lối suy nghĩ khiến nó cảm thấy thoaỉ mái hơn...để sau này dù có gặp những áp lực do đơì tạo ra thì nó cũng sẽ vượt qua được...
Cố lên..hãy taọ ra muà xuân cho chính mình...muà xuân không ngày tháng...
Chúc mừng năm mới..
3_2_2011

.....

Muốn viết gì đó..nhưng sao lòng cảm thấy trống traỉ...đã không còn suy nghĩ được gì..trùm mền và nghe nhạc..
" Em chỉ là ngươì điên trong vườn hoa tình ái..em chỉ là ngươì say bên đường anh nhìn thấy......những cuộc tình dương gian ..muôn đơì không nghiã lý"
Chỉ là những lơì bực tức cuả người con gái khi đã mất tình rôì..thảm nhĩ..còn lúc nồng cháy thì sao đây.." ngày nào em yêu anh, em đã quen trong cay đắng tuyệt vơì, ngày nào anh yêu em anh đã quen vơí trơì hạnh phúc mơí"
Không hiểu sao thấy thương hại cho cô gái này.." anh đi đi, người điên không biết nhớ, và người say không biết buồn" hay là nhớ đến nôĩ phát điên, buồn đến nôĩ phaỉ say để quên..hay là giả vờ điên, giả vờ say..biết là đau khổ thế nhưng tại sao " người vẫn tìm nhau , trong vòng tay tình ý "
Viết nhãm gì thế không biết..cuộc điện thoại đã làm tỉnh cơn mê..hj..
Đã 2h sáng rôì...tĩnh lặng thật..không phaỉ vì sự tĩnh lặng cuả màn đêm...mà là cuả nội tâm lúc này..
Đã từng đọc môt cuốn sách và thấy tâm đắc vơí câu noí.." giá trị cuả một người đươc đo lường nơi khả năng thinh lặng nội tâm cuả người đó..người ta không cầu nguyện bằng lơì mà bằng cách chìm đắm trong sự tĩnh lặng"
Thế nhưng, lúc này ta sẽ noí cầu nguyện cho tất cả những người xung quanh tôi sẽ hạnh phúc ngay cả trong giâc ngủ và những lúc bừng tỉnh..

Songs From A Secret Garden

Du dương nhưng lại rất da diết..êm đềm nhưng lại rất mãnh liệt..

Tiếng piano từ từ mang nỗi buồn đến rồi violon cất lên đưa nỗi buồn xoáy cả vào tim gan giống như những "nhác cứa" cây vĩ tạo trên dây đàn..

rất dai dẳng và đau nhói..

Giờ tôi mới hiểu tại sao người ta goi violon là" nữ hoàng của mọi loại nhạc cụ"..dường như giai điệu mà nó tạo ra diễn tả rất thực tâm trạng của ngừoi nghe, đạt đển đỉnh cao của mọi cảm xúc



Hãy lắng nghe..

Nó đang từ từ thôi miên cảm xúc của bạn lúc này..bạn không cảm nhận được gì ngoài nỗi buồn đang từ từ len lỏi vào trong con ngừoi của bạn..Nỗi buồn dâng lên cực điểm cho đến khi bạn không còn cảm thấy nó tồn tại nữa..

và lúc này chỉ còn lại khoảng lặng của riêng bạn cùng với tiếng du dương của violon..

Hãy nhắm mắt và thả hồn theo bản nhạc..nó sẽ đưa bạn đến sự thăng hoa của cảm xúc

Song for a stormy night

Những im lặng vây quanh anh, ôm lấy anh như than thở.

Im lặng không có bạn, bóng đêm cũng không có bạn. Đêm đen ôm lấy người ta vì đang lạnh quá, vì cố gắng tìm chút hơi ấm, vì sợ cô đơn. Thôi thì hôm nay anh sẽ làm bạn của đêm vậy.

The rain beats hard at my window
While you, so softly do sleep
And you can’t hear the cold wind blow
You are sleeping so deep

Outside its dark, the moon hiding
By starlight only I see
The hosts of the night-time go riding
But you are safe here with me



Anh đốt trong đêm một đốm lửa đỏ và nhả những vòng khói tròn lơ đãng. Một năm chỉ một điếu thuốc thôi, và cũng phải chọn ngày thật đặc biệt. Anh chọn đêm nay.

Vì hôm nay là ngày ta yêu nhau.

Mưa như trút bên ngoài cửa sổ, còn em chắc đang ngủ say lắm, ngoan như một chút mèo. Em sẽ không nghe được tiếng gió đang ào ạt thổi, ngoài trời mưa kia và cả trong anh. Em cũng sẽ chẳng thấy được cơn mưa đã qua đi rồi, phía trên cao kia mặt trăng và những ngôi sao đang tỏa sáng soi rõ khung cửa sổ anh ngồi.

Em yêu, hãy ngủ thật say nhé, em sẽ bình an bởi em đang ở trong vòng tay anh.

I said I would guard and protect you
Keep you free from all harm
And if life should ever reject you
That love would weather each storm

So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night

Anh hứa sẽ che chở em khỏi mọi nỗi đau, dù thế giới này có đi về đâu.

Anh yêu em...