
Cũng đang cố gắng sắp xếp hết những thứ lộn xộn ở trong đầu, dù là thế nào thì cũng chọn được con đường đi tiếp rồi, giờ cũng trễ, nếu không đi thì thật không biết phải ăn nói thế nào với gia đình. Cuộc sống vốn là vậy, bộn bề lo toan, nhiều khi muốn vứt quách hết đi rồi bỏ nhà đi bụi, vậy là xong… Mà nói là nói vậy, làm thì có dễ thế đâu, nhiều khi muốn nghĩ đơn giản cũng không được, thôi thì cuộc đời đã cho ta như thế thì ta cứ cố gắng mà theo thôi...

Mấy bữa nay hay nghĩ về chuyện của quá khứ, nếu giả sử có thể quay ngược lại thời gian thì chắc mình sẽ là tốt hơn, mà chắc là cũng không được như bây giờ, công việc, con người,… nhớ cái trò chơi lego và mấy tấm bản vẻ, nếu thấy k đẹp, không thích k toàn vẹn thì tháo hết nó ra rồi xếp, còn mấy tấm bản vẻ thì nếu vẻ sai thì cứ mà lấy tẩy xóa xóa rồi vẻ lại… mà cuộc sống thì làm gì được như cái bản vẻ có cục tẩy để mình xóa đâu, được thế này cũng là tốt, không biết quay ngược thời gian và thay đổi thì có tốt hơn thế này không, mình tham lam quá, muốn được sở hữu cả hai cuộc đời…

Lại nói về tình yêu, một đề tài muôn thưở, hôm qua coi phim đúng ngay đoạn nắm tay, tự nhiên thấy bàn tay mình trống rỗng đến lạ… ừm cũng lâu quá rồi, nhớ ngày trước đi đâu cũng có thêm một người, và cứ thế mà tay trong tay, còn giờ thì ngồi hát bản tình ca “…và khi bàn tay đã rời bàn tay…” tự nhiên nghĩ không biết Noel năm nay sẽ thế nào, chắc lại ở nhà đắp mền và lên mạng. đời mình 1/3 là ngủ, 1.8/3 là lên mạng, còn 0.2/3 còn lại là ăn uống và những chuyện lặt vặt khác, cuộc sống này sao mà đơn điệu quá…

Sáng nay đi làm trễ, theo thói quen thường ngày là đáng lẻ ra phải phóng nhanh vù vù, mà tự nhiên lại thích chạy chậm chậm, ngẫm nghĩ [lại ngẫm nghĩ] về cuộc đời mình. Càng lớn, càng có nhiều cá mối quan hệ, nhưng cũng chỉ gói gọn trong cái ý niệm “cho và nhận” [đôi khi công bằng quá mức lại thành ra chỉ là những mối quan hệ hời hợt, chán ngán], thế giới lại càng trở nên nhỏ bé dần, và để xét nét thành một người có thể tin cậy được, để gọi là bạn thân thực sự là không nhiều, có khi là không có.
Cũng chỉ hôm nay thôi, mắng chửi nhiều rồi, lên án nhiều rồi, than thở cũng nhiều lắm rồi, giờ chỉ phụ thuộc vào bản thân, giờ thì phải tự hiểu lấy rằng “cái gì cũng có cái giá của nó” nếu bản thân không biết cố gắng và vươn lên thì cuộc đời của bản thân cũng chỉ có thế…
Thực tế quá thì khô khan, mộng tưởng quá thì dễ thất vọng, thôi thì thà khô khan còn hơn là thất vọng…
Hôm trước ở nhà gặp chuyện, có thứ tình yêu nào là mãi mãi đâu, giờ thì cũng biết đôi khi người ta sống với nhau cả đời, nhưng đôi khi chỉ là cái nghĩa, ừa thì như thế cũng được, mà sao cũng được, ai cũng có cái quyền tự do của riêng mình, bà ngoại nói mình nói nhiều thứ với ba, nhưng thật tâm là mình không muốn, dù thế nào nói ra những lời như vậy chỉ cảm thấy bản thân mình ích kỷ mà thôi, nếu ba hay mẹ đã chọn lựa rồi, thì cứ thế mà làm, mình k là con nít, nhưng cũng đâu được gọi là trưởng thành để lên án hành động hay lời nói của ai… tự nhiên lần đầu tiên thấy áp lực trên vai khi mình là con cả…
Đã có vài người hỏi mình về họ, rằng mình cảm thấy họ là con người thế nào, thật ra thì đôi khi mình cũng tự hỏi như thế đối với người khác, nhưng một cái suy nghĩ trái chiều khác là mình có như thế nào với người ta thì điều đó cũng là gì quan trọng, quan trọng rốt cuộc vẫn là mình như thế nào, cứ sống như mình vẫn thích sống như vậy, dù người ta có nói gì thì cũng không cần quan tâm, có quá nhiều người trên thế giới, và ta đâu thể làm hài lòng tất cả họ, với lại mình cũng không đặt mục tiêu trở thành một con người hoàn hảo, nên cứ sống như trước nay mình vẫn sống, làm những việc trước nay mình vẫn làm, và nghĩ thế nào về mình là tùy ở họ… có khi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình.
Hồi này trời hay mưa, nên gió nhiều, thích gió lắm, yêu gió lắm…. :”>