Điều gì mang bạn đến một người, và điều gì đã mang bạn xa một người . . . . . Bạn làm điều gì để một người đến với bạn , và điều gì bạn làm để một người bên bạn ra đi....
Không một lời mời gọi, những cơn mưa kéo ùa vào Sài Gòn. Mưa len lõi qua từng góc phố, từng hàng cây, từng dòng người . . lưa thưa vào một ngày cuối tuần.
Mưa trôi trên từng phím tay , khi tôi bước lang thang trên con đường dài hun hút, vén màn mưa Sài Gòn lạnh buốt. Tôi tìm về trong những tháng ngày dĩ vãng.
[/FONT][/SIZE][/COLOR]
Tháng ngày ấy trôi qua trong câm lặng. Tôi tìm lại gì trong tôi, anh còn lại gì trong anh? Vì đôi lần tôi tự hỏi thế,
Miên man hạt mưa rơi. Tôi thấy bóng anh chợt nhạt nhoà, Tôi thấy tình yêu ấy vội nhạt nhoà, và tôi thấy đời mình dần nhạt nhoà.
Nhạt nhoà trong một kiếp người, hội ngộ rồi chia ly, tương phùng rồi ly biệt, thăng trầm như từng con sóng vỗ.
. . . ai đến bên anh trong lòng phố đêm nay. Ai bước bên ai cuối con đường xa tít ấy.
Đêm nay dòng người vẫn vội vã, Sài Gòn vẫn hối hả. Nhịp sống vẫn thoi đưa.
Sài Gòn dù ồn ào nhưng vẫn thầm nở nụ cười đón em vào trong lòng phố. Em xuôi theo bao dòng người qua từng con phố dài, muốn ôm vào vòng tay của mình cả Sài Gòn .
Sài Gòn thay áo mới trong những cơn mưa bất chợt, trong những chiều nắng đến và đi thật vội vã. Em lang thang góp nhặt đâu đó những mảnh kỷ niệm mà anh và em đã từng có.
Sài Gòn chợt im lặng khi em nâng tách cafe' và khẽ nếm vị đắng. Góc gác vắng đêm nay chỉ riêng em đối thoại với một khoảng trống mà em cố lấp đầy bẳng những suy nghĩ về anh. Vì trong em, vị trí ấy luôn dành cho anh và không thay đổi.
Sài Gòn không còn dành cho anh và em những lần hò hẹn nơi góc quán năm nào nữa. Thời gian trôi qua, lấy đi từ anh những cơ hội, trong em những niềm tin . Em lạc mất anh giữa vô vàn ảo ảnh.
Sài Gòn là cả bầu trời lặng lẽ, trong đó anh mãi là cơn gió hững hờ, vô tình lướt qua miền hoang vu em. Để khi cơn gió ấy đi xa, miền hoang vu thầm ôm một nỗi nhớ.
Sài Gòn vẫn thế, vẫn trìu mến như lần đầu em gặp anh mà mưa tháng 5, thấm ướt những giấc mơ đơn côi.
Sài Gòn vẫn thế, vẫn đắm chìm bao dư vị như chocolate nồng mà bờ môi khô đôi lần chạm đến.
Sài Gòn vẫn thế, vẫn lặng thầm ngắm bao cuộc tình buồn. vẫn nồng nàn những kỹ niệm khi em nghĩ về anh. vẫn là một Sài Gòn của anh và em ngày nào.
. . . . . . . Muốn ôm vào vòng tay của mình cả Sài Gòn, để những gì thuộc về anh về em sẽ mãi còn trọn vẹn.
Có ai nghe đâu đó Sài Gòn khóc chăng ? vì sáng nay những áng mây lười bay để trời buồn càng thêm hiu quạnh
Thoáng chút se lạnh khi gió lùa qua song cửa! Chợt nhớ về một Sài Gòn trong những cơn mưa, mà ta từng trôi, xuôi theo mùa vô tận ấy!
Có ai biết đâu đó Sài Gòn còn giấu những niềm đau ? Vì không ít lần những con đường dài hun hút lại mang ta về trong bao niềm nhớ
Lang thang và lang thang qua bao nhịp thăng trầm, hắt hiu bên đời những phím buồn chưa dứt!
Có ai biết Sài Gòn vẫn thương vẫn nhớ cố nhân. Vì một lúc nào đó ta lạc lối, phố cũ vẫn còn in dấu những chuyện tình đã qua
Xa xa người về, dần khuất nơi cuối trời. Ta tìm ai trên bước đường đời và ai tìm ta trên bước đường tình lần nữa
Có ai biết Sài Gòn say trong men đắng chăng? Vì đôi lần ai quên ai trong cơn mê. Ta còn ta nơi căn gác hao gầy, đêm buông lơi cho nhớ nhung vỗ về giấc mơ không trọn vẹn!
Có ai biết rằng Sài Gòn ngủ vùi trên miền ký ức không ? Vì anh vẫn đấy, em vẫn đây cho khát khao, cho thao thức, cho hoài niệm, cho tất cả những gì thuộc về anh, về em. Và thuộc về Sài Gòn.
. . . . . . . . . . . . . . . Muốn chạy thật nhanh để đến và lau khô dòng lệ ấy.
Chợt choàng vội chiếc áo ấm lên người. Tôi bước nhanh ra khỏi nhà. Khu ngoại ô vắng tênh trong cái mùa đông giá lạnh.
Đạp xe qua từng nẽo đường. phố chừng dài thêm . Hàng cây cũng như run lên trong từng đợt gió rét.
Sân ga vắng lặng, không khó cho tôi tìm một chỗ và ngồi chờ trên băng ghế. Có làn khói thuốc nào len lõi vào trong không khi của một chiều mùa đông. Thấm ướt trên hiên một chút sương chiều tan nhè nhẹ. Và rồi chuyến tàu cũng bắt đầu đi vào thành phố.
Từng ô kính cũng dần nhòa đi trong mắt tôi , con tàu vẫn chầm chậm trên con đường của nó. Không gian nhuốm một màu u buồn. Xa Xa ánh đèn vàng ngây ngô lặng lẽ soi xuống!
Nỗi nhớ về ai khôn nguôi chất chứa, từng dòng thư năm nào, một sớm heo may vừa sang, người đã để lại.
Thành phố héo úa chỉ riêng mình tôi nơi đây. Đêm buông xuống vô tình, Tuyết không rơi mà lòng thấy lạnh giá. Còi tàu vang lên như muốn níu kéo cả dòng thời gian đang trôi hờ hững. Ngày tháng nào ta chung đôi giờ chỉ là những ảo ảnh mơ hồ mà chỉ riêng tôi ôm ấp, dù cho đôi lần mình gắng xóa đi trong ký ức!
. . . . . . . . . . . . .
Giá như có ai đó nói với em rằng Anh yêu em biết nhường nào! Giá như em biết rằng nước mắt anh ướt đẫm trong từng trang nhật ký của em. Giá như có ai đó cho em biết rằng anh đang mơ say. . . . Khi đường dài xa tít, con tàu lạc bến và mùa đông ngủ vui trong nỗi nhớ về em! Giá như có ai đó . . . . . . . . . . . .
PS: Bài viết dựa trên nội dung bài hát và cảm xúc của mình dành cho bài hát này! Cảm ơn Blog một người bạn qua đó mình biết được bài hát này. Cầu chúc cho người bạn ấy luôn hạnh phúc với tình yêu đã chọn!
Sài Gòn lại khóc khi mùa mưa đến. Chỉ có ta lang thang trên những con đường mưa bay, loang loáng ánh đèn nhạt màu. Chợt thấy Sài Gòn vẫn vậy! Mà ta dường thay đổi. Đây con đường nhỏ năm nào ta còn đi về trong những đắng ngọt kỷ niệm, giờ bỗng xa lạ như đã xóa nhòa trong trí nhớ. Đâu đó từng dòng người vẫn xuôi ngược, mà ta trông bóng Đức Mẹ gầy gò hơn xưa! Phố vẫn nằm yên đấy, lắng nghe bao chuyện tình theo từng năm tháng. Lá đã thay bao nhiêu mùa, và Người cũng xa dần sau làn mưa mờ khuất. Có ai đó bước bên nhau nơi góc quán xưa kia Ta đã từng hò hẹn. Giờ mình ta bên tách chocolate ấm nồng, mà bờ môi mặn đắng.Chợt thấy lòng nhẹ nhàng hơn khi buông tay cho mọi thứ chìm dần vào quên lãng. Bàn tay ai khô lạnh khi những tiếng cười vang lên, Qua rồi ngày cuối tuần tay trong tay. Đêm nay ta trôi theo từng thước phim bên bao người lạ! Gió như ôm lấy ta, mưa vẫn chưa ngừng rơi. Đêm nay ta về đâu giữa những con phố dài hun hút. Đưa tay đón một giọt long lanh, long lanh như mắt ai giã từ tháng ngày dài ấy, những kỷ niệm ấy, Những miền ký ức ấy. Này mưa ơi! Cho ta gửi một lời chào!