ZKRK's

Điều gì mang bạn đến một người, và điều gì đã mang bạn xa một người . . . . . Bạn làm điều gì để một người đến với bạn , và điều gì bạn làm để một người bên bạn ra đi....

Subscribe to RSS feed

Ngày Không Mưa .


Sáng nay thức giấc trong căn phòng nhỏ. Cố vùi người trong sự níu lấy níu để giấc ngủ. Rồi nhẹ nhàng trước mắt tôi là khoảng sân trống với con đường đi ướt đẫm.

Nắng sớm trong vắt, con đường như tắm trong nắng càng lấp lánh hơn. Gió chợt sà vào lòng tôi và thì thầm bảo rằng : " Đêm qua, mưa xuân đến . . . "

Xuân đã đến gần hơn trong thành phố. Sao người còn chưa đến. Ngoài kia trời như cao hơn và xanh hơn. đầy nắng và gió, ấy vậy mà người không đến.

Tôi nghe gió kể về chuyến đi khi mùa đông dài kết thúc. Gió nói tôi nghe về sắc hoa đang hé mình trong mùa mới, gió nói về những con người nơi xa xăm đang đón chào mùa mới. Sao gió không nói về một người còn mãi chưa quay về?

Một ngọn lửa sáng lên, Một làn khói mơ hồ tan trong gió. Khói thuốc tàn là lúc bắt đầu cho một cuộc gặp gỡ. Người về từ giấc chiêm bao ta đón giọt long lanh đọng trên khóe mi lần nữa. để biết tình yêu chỉ còn lại trong giấc mơ, giấc mơ giữa đêm xuân dài thao thức.

Nhạt Nhoà

Không một lời mời gọi, những cơn mưa kéo ùa vào Sài Gòn. Mưa len lõi qua từng góc phố, từng hàng cây, từng dòng người . . lưa thưa vào một ngày cuối tuần.

Mưa trôi trên từng phím tay , khi tôi bước lang thang trên con đường dài hun hút, vén màn mưa Sài Gòn lạnh buốt. Tôi tìm về trong những tháng ngày dĩ vãng.


[/FONT][/SIZE][/COLOR]

Tháng ngày ấy trôi qua trong câm lặng. Tôi tìm lại gì trong tôi, anh còn lại gì trong anh? Vì đôi lần tôi tự hỏi thế,

Miên man hạt mưa rơi. Tôi thấy bóng anh chợt nhạt nhoà, Tôi thấy tình yêu ấy vội nhạt nhoà, và tôi thấy đời mình dần nhạt nhoà.

Nhạt nhoà trong một kiếp người, hội ngộ rồi chia ly, tương phùng rồi ly biệt, thăng trầm như từng con sóng vỗ.

. . . ai đến bên anh trong lòng phố đêm nay. Ai bước bên ai cuối con đường xa tít ấy.



Đêm nay dòng người vẫn vội vã, Sài Gòn vẫn hối hả. Nhịp sống vẫn thoi đưa.

Mưa dần tan, dần xoá nhoà đi một trời ký ức.

Viết cho anh, cho em . . . cho Sài Gòn ngày ấy!

Sài Gòn dù ồn ào nhưng vẫn thầm nở nụ cười đón em vào trong lòng phố. Em xuôi theo bao dòng người qua từng con phố dài, muốn ôm vào vòng tay của mình cả Sài Gòn .

Sài Gòn thay áo mới trong những cơn mưa bất chợt, trong những chiều nắng đến và đi thật vội vã. Em lang thang góp nhặt đâu đó những mảnh kỷ niệm mà anh và em đã từng có.

Sài Gòn chợt im lặng khi em nâng tách cafe' và khẽ nếm vị đắng. Góc gác vắng đêm nay chỉ riêng em đối thoại với một khoảng trống mà em cố lấp đầy bẳng những suy nghĩ về anh. Vì trong em, vị trí ấy luôn dành cho anh và không thay đổi.

Sài Gòn không còn dành cho anh và em những lần hò hẹn nơi góc quán năm nào nữa. Thời gian trôi qua, lấy đi từ anh những cơ hội, trong em những niềm tin . Em lạc mất anh giữa vô vàn ảo ảnh.

Sài Gòn là cả bầu trời lặng lẽ, trong đó anh mãi là cơn gió hững hờ, vô tình lướt qua miền hoang vu em. Để khi cơn gió ấy đi xa, miền hoang vu thầm ôm một nỗi nhớ.

Sài Gòn vẫn thế, vẫn trìu mến như lần đầu em gặp anh mà mưa tháng 5, thấm ướt những giấc mơ đơn côi.

Sài Gòn vẫn thế, vẫn đắm chìm bao dư vị như chocolate nồng mà bờ môi khô đôi lần chạm đến.

Sài Gòn vẫn thế, vẫn lặng thầm ngắm bao cuộc tình buồn. vẫn nồng nàn những kỹ niệm khi em nghĩ về anh. vẫn là một Sài Gòn của anh và em ngày nào.

. . . . . . . Muốn ôm vào vòng tay của mình cả Sài Gòn, để những gì thuộc về anh về em sẽ mãi còn trọn vẹn.

Lost!






Có những mùa hoa bỏ lại, ta không buồn vương vấn.

Có những ân tình vội phai, dường ta buồn níu giữ.

Có những điều không thể , ta buông lơi chìm xuống.

Có biết bao thương yêu, ta trượt theo dòng đời.



Có mấy ai vô tình, ta đem lòng chợt nhớ.

Có ngần ấy u hoài, ta còn được sẽ chia.

Để đôi lần gặp nhau,êm vui ta tìm thấy

Dù đời vẫn ngông cuồng, chia cắt miền ước mơ.



Kỹ niệm xưa đã úa màu, sao ta còn nuôi nấng.

Quá khứ trôi qua, riêng ta ở lại.

Đường dài quá xa xôi, bước chân mòn gục ngã.

Ai gọi ta.? Kìa, mùa đông về trong lòng phố.



Tay ai không đan như những chiều lạnh vắng.

Tạm biệt ngày xưa nhé, tạm biệt chiều mưa.

Em đi rồi, biết chăng tóc mây còn vương sợi rối.

Ta ở lại ôm cả mênh mông .







Để khi.

Có những mùa hoa xưa, ta trở về ngày tháng.

Có lẽ người xa, ta xa, chuyện xưa cũng sẽ nhòa.


Trưa Vắng





Trưa nay phố xa đầy nắng.

Riêng em với con đường vắng.

Biển ngoài kia sóng nói thầm.

Nói thầm, rằng em nhớ thương anh.



Hàng phi lau đứng trên bờ cát.

Nghe em bỗng cất lời hát.

Và trời xanh cũng hát cùng,

Phố Biển lời yêu thương!



Vẫn biết mây trời bay về một nơi xa.

Vẫn biết anh giờ đây ở một nơi xa.

Vẫn thương thật nhiều,

Vẫn yêu thật nhiều

Vẫn luôn chờ mong.

Để trưa nay phố biển đẹp như mơ.



Vẫn biết mây trời bay là bay đi mãi.

Vẫn biết anh chẳng như lời anh vẫn nói.

Vẫn thương thật nhiều,

Vẫn yêu thật nhiều

Vẫn luôn chờ mong.

Dù trưa nay phố biển không có anh.







Vì trưa nay gió không thể nói.

Nên cây lá cất lời hát.

Và trời xanh cũng hát cùng.

Phố biền lời yêu thương.



Gió đưa mây trời bay về nơi xa lắm.

Sóng nhấp nhô ngoài xa.

Biển trưa lấp lánh.

Gió không ngừng thổi.

Áng mây bồi hồi.

Vẫn không ngừng trôi.

Để trưa nay phố biển mình em thôi.



Vẫn biết mây trời bay là bay đi mãi

Vẫn biết anh chẳng như lời anh vẫn nói.

Vẫn thương thật nhiều,

Vẫn yêu thật nhiều

Vẫn luôn chờ mong.

Dù trưa nay phố biển không có anh.


Sài Gòn Khóc


Có ai nghe đâu đó Sài Gòn khóc chăng ? vì sáng nay những áng mây lười bay để trời buồn càng thêm hiu quạnh

Thoáng chút se lạnh khi gió lùa qua song cửa! Chợt nhớ về một Sài Gòn trong những cơn mưa, mà ta từng trôi, xuôi theo mùa vô tận ấy!



Có ai biết đâu đó Sài Gòn còn giấu những niềm đau ? Vì không ít lần những con đường dài hun hút lại mang ta về trong bao niềm nhớ

Lang thang và lang thang qua bao nhịp thăng trầm, hắt hiu bên đời những phím buồn chưa dứt!

Có ai biết Sài Gòn vẫn thương vẫn nhớ cố nhân. Vì một lúc nào đó ta lạc lối, phố cũ vẫn còn in dấu những chuyện tình đã qua

Xa xa người về, dần khuất nơi cuối trời. Ta tìm ai trên bước đường đời và ai tìm ta trên bước đường tình lần nữa

Có ai biết Sài Gòn say trong men đắng chăng? Vì đôi lần ai quên ai trong cơn mê. Ta còn ta nơi căn gác hao gầy, đêm buông lơi cho nhớ nhung vỗ về giấc mơ không trọn vẹn!

Có ai biết rằng Sài Gòn ngủ vùi trên miền ký ức không ? Vì anh vẫn đấy, em vẫn đây cho khát khao, cho thao thức, cho hoài niệm, cho tất cả những gì thuộc về anh, về em. Và thuộc về Sài Gòn.



. . . . . . . . . . . . . . . Muốn chạy thật nhanh để đến và lau khô dòng lệ ấy.

Sài Gòn ơi! đừng khóc nhé.

Còn chút gì trong ta . . . hay gửi gió cho mây ngàn bay !




Một lần nữa, cơn say nhấn chìm tôi khi bóng đêm trở về trong căn phòng này.Khi chính tôi ngồi nơi đây và biết rằng:

Có những nỗi nhớ ta chưa kịp quên đã vội vã theo năm tháng bay đi

Có những phút giây yêu thương đã ngủ yên khi ta chưa kịp đặt tên cho những phút giây ấy.

Có những đêm dài ta thao thức và chợt thấy rằng đêm cũng vô tình bỏ ta lại để chạy theo ánh sao khi ngày mới lại đến

Có một ai đó đứng sau cơn mưa khi mình ta lê bước dài nơi cuối phố, phố dường dài thêm chăng, hay mình ta cô đơn là thế?

Có chút gì đó vấn vương khi ta nhìn nhau để rồi biết lần ấy là xa nhau mãi mãi

Có chút gì đó nuối tiếc khi ta đành lãng quên nhau, và nhìn yêu thương xưa xuôi theo dòng .

Có giọt nước mắt cay, có cả nụ cười ngọt ngào khi ta say trong kỷ niệm mà giờ đây vàng úa một chiều tàn.



Và có còn chút gì đó trong ta, xin giữ lại. để tin rằng một ngày nào đó.



. . . . Một ngày chim thôi ngừng bay, hoa vùi trong ánh trăng nhạt nhòa nơi bến vắng . Ta lại mang ra và " gửi gió cho mây ngàn bay.

Có Ai Nói Với Em Rằng . . . . .

Osaka . . . Ngày . . .Tháng . . Năm 2005

Chợt choàng vội chiếc áo ấm lên người. Tôi bước nhanh ra khỏi nhà. Khu ngoại ô vắng tênh trong cái mùa đông giá lạnh.



Đạp xe qua từng nẽo đường. phố chừng dài thêm . Hàng cây cũng như run lên trong từng đợt gió rét.


Sân ga vắng lặng, không khó cho tôi tìm một chỗ và ngồi chờ trên băng ghế. Có làn khói thuốc nào len lõi vào trong không khi của một chiều mùa đông. Thấm ướt trên hiên một chút sương chiều tan nhè nhẹ. Và rồi chuyến tàu cũng bắt đầu đi vào thành phố.


Từng ô kính cũng dần nhòa đi trong mắt tôi , con tàu vẫn chầm chậm trên con đường của nó. Không gian nhuốm một màu u buồn. Xa Xa ánh đèn vàng ngây ngô lặng lẽ soi xuống!


Nỗi nhớ về ai khôn nguôi chất chứa, từng dòng thư năm nào, một sớm heo may vừa sang, người đã để lại.


Thành phố héo úa chỉ riêng mình tôi nơi đây. Đêm buông xuống vô tình, Tuyết không rơi mà lòng thấy lạnh giá. Còi tàu vang lên như muốn níu kéo cả dòng thời gian đang trôi hờ hững. Ngày tháng nào ta chung đôi giờ chỉ là những ảo ảnh mơ hồ mà chỉ riêng tôi ôm ấp, dù cho đôi lần mình gắng xóa đi trong ký ức!


. . . . . . . . . . . . .

Giá như có ai đó nói với em rằng Anh yêu em biết nhường nào!
Giá như em biết rằng nước mắt anh ướt đẫm trong từng trang nhật ký của em.
Giá như có ai đó cho em biết rằng anh đang mơ say.
. . . Khi đường dài xa tít, con tàu lạc bến và mùa đông ngủ vui trong nỗi nhớ về em!
Giá như có ai đó . . . . . . . . . . . .






PS: Bài viết dựa trên nội dung bài hát và cảm xúc của mình dành cho bài hát này! Cảm ơn Blog một người bạn qua đó mình biết được bài hát này. Cầu chúc cho người bạn ấy luôn hạnh phúc với tình yêu đã chọn!

Cho tôi gửi một lời chào!




Sài Gòn lại khóc khi mùa mưa đến. Chỉ có ta lang thang trên những con đường mưa bay, loang loáng ánh đèn nhạt màu. Chợt thấy Sài Gòn vẫn vậy! Mà ta dường thay đổi.
Đây con đường nhỏ năm nào ta còn đi về trong những đắng ngọt kỷ niệm, giờ bỗng xa lạ như đã xóa nhòa trong trí nhớ.
Đâu đó từng dòng người vẫn xuôi ngược, mà ta trông bóng Đức Mẹ gầy gò hơn xưa!
Phố vẫn nằm yên đấy, lắng nghe bao chuyện tình theo từng năm tháng. Lá đã thay bao nhiêu mùa, và Người cũng xa dần sau làn mưa mờ khuất.
Có ai đó bước bên nhau nơi góc quán xưa kia Ta đã từng hò hẹn. Giờ mình ta bên tách chocolate ấm nồng, mà bờ môi mặn đắng.Chợt thấy lòng nhẹ nhàng hơn khi buông tay cho mọi thứ chìm dần vào quên lãng.
Bàn tay ai khô lạnh khi những tiếng cười vang lên, Qua rồi ngày cuối tuần tay trong tay. Đêm nay ta trôi theo từng thước phim bên bao người lạ!
Gió như ôm lấy ta, mưa vẫn chưa ngừng rơi. Đêm nay ta về đâu giữa những con phố dài hun hút.
Đưa tay đón một giọt long lanh, long lanh như mắt ai giã từ tháng ngày dài ấy, những kỷ niệm ấy, Những miền ký ức ấy.
Này mưa ơi! Cho ta gửi một lời chào!

Dalat's Memory!

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29