Nguyễn Hữu Toàn

Tìm lại...

Subscribe to RSS feed

Chiếc áo cô đơn



Ai cũng muốn được một người yêu dễ thương .
Ai cũng muốn được một người yêu thật hiền .
Còn chuyện giàu sang mỗi người một suy nghĩ .
Miễn là yêu nhau đi đến hết cuộc đời .
Tôi cũng có được một người yêu dễ thương .
Nhưng em chỉ được ở những phút ban đầu .
Vì người đổi thay , xem tình như chiếc áo .
Áo cũ đi rồi em vội vàng em thay .
Em mặc áo mới chắc giờ này rất vui .
Mong người đừng wên những chiếc áo ngày xưa ấy .
Dù là phải thay nhưng người đừng bỏ đi .
Để áo cô đơn , hao mòn vì năm tháng .
Yêu là như thế , thế mới là biết yêu .
Yêu mà chẳng đau , yêu như thế chẳng phải yêu .
Giờ thì hiểu ra , yêu là phải thứ tha .
Như là chiếc áo em thay rồi mặc lại .

Mình chia tay đi anh!

Khi không được như mong muốn em lại một lần nữa tự an ủi mình “không phải anh ấy không quan tâm, mà do anh ấy vụng về không biết thể hiện tình cảm” nhưng những gì đã xảy ra trong thời gian qua em thấy mình hoàn toàn đổ vỡ...

Anh!
Em đã suy nghĩ rất nhiều và cố hiểu mọi chuyện, giờ đây chúng ta đang đi trên hai con đường mà phía trước chẳng có điểm chung nào cả, rất xa xôi và mờ mịt phải không anh? Chúng ta đã từng rất yêu nhau, cũng có quá nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng cái hạnh phúc ấy thật mong manh vì nó được tạo nên từ những điều không thực tế. Chúng ta đã tự lý tưởng hóa tình yêu, để rồi những khó khăn của cuộc sống khiến chúng ta không đủ cảm thông, lòng kiên nhẫn để vượt qua. Cả hai đã gây cho nhau sự hụt hẫng và thất vọng. Những gì đã xảy ra làm chúng ta bất cần và không muốn cố gắng vì nhau nữa.

Em không hối hận vì quá yêu anh, đã cho đi rất nhiều, chỉ tiếc một điều rằng cả hai chúng ta đã gửi yêu thương nhầm chỗ. Riêng bản thân em chừng ấy năm chờ đợi, dù trong xa cách hay gần nhau thì cũng chừng ấy năm tình yêu em dành cho anh trọn vẹn. Lý do duy nhất em vượt qua được mọi cám dỗ của cuộc sống là do em nghĩ rằng em yêu anh quá nhiều, và trên đời này sẽ không có ai yêu em nhiều như anh cả… Em là người con gái yếu đuối nên em thích được quan tâm, thích được đón nhận nhiều sự yêu thương, và em đã rất mong chờ đón nhận điều đó từ nơi anh, nhưng thực tế đã cho em câu trả lời.

Đôi khi em nghĩ rằng hay do mình quá đáng, mình đòi hỏi quá nhiều? Không phải thế, bởi trong suốt những năm qua em đã sống vì anh quá nhiều, không đòi hỏi anh phải mua cho em thứ này thứ nọ, em đã làm tất cả một mình thay cho cả trách nhiệm của anh. Em đã từng không tủi thân, và vẫn thấy hạnh phúc cũng bởi em nghĩ rằng “không ai yêu em nhiều như anh”. Em nghĩ rằng dù mình không được như những người con gái khác nhưng mình hơn họ vì mình được yêu nhiều hơn và được quan tâm nhiều hơn. Khi không được như mong muốn em lại một lần nữa tự an ủi mình “không phải anh ấy không quan tâm, mà do anh ấy vụng về không biết thể hiện tình cảm” nhưng những gì đã xảy ra trong thời gian qua em thấy mình hoàn toàn đổ vỡ.

Em biết anh suy nghĩ rằng những gì đã xảy ra là do em cả, “em hay cáu gắt, bảo thủ”… Có thể lắm, nhưng anh lại chưa bao giờ trả lời hay đặt câu hỏi tại sao em lại thế?! Thử nghĩ lại một chút, anh đã thực sự muốn quan tâm và chia sẻ với em chưa. Giai đoạn em thấy khó khăn nhất, dễ thất vọng và mất thăng bằng nhất, anh đã trực tiếp gặp em để an ủi động viên và nói em cố gắng vượt qua chưa? Hay cũng chỉ là những lần qua điện thoại và anh nghe thấy em cáu gắt rồi thổi bùng cái “tôi” trong anh lên, rồi anh cũng bất cần như ai đó. Điều đó làm em tổn thương, cảm giác mình bị bỏ mặc và em đã nghĩ rằng anh không sống cho em, anh đã không nghĩ rằng em đã sống như thế nào trong những năm qua, anh chỉ nghĩ tới cảm giác trong anh “mình không thể lúc nào cũng chạy theo cái thói đỏng đảnh của cô ta, cần mình thì mình cần lại” em nói quá đúng phải không anh? Anh vẫn biết em là cô gái bướng bỉnh nhưng lại vô cùng yếu đuối, ngay lúc viết cho anh những dòng này em đã khóc, khóc rất nhiều và em sợ mình suy sụp. Em cứ nghĩ rằng trong tình yêu người con trai phải chịu nhiều thiệt thòi và khổ sở hơn vì họ phải chiều chuộng người con gái họ yêu, vì họ là điểm tựa, là chỗ dựa cho người con gái nên trách nhiệm của họ rất lớn, nhưng em biết mình đã sai, em không nghĩ được là tình yêu rất bình đẳng và đòi hỏi sự cân bằng.

Xin lỗi anh vì em không làm được như những gì mình đã hứa, không thể đi được cùng anh đến cuối con đường. Chúng mình khác nhau nhiều quá nên bây giờ cả anh và em như hai con người khác biệt. Nếu tiếp tục kéo dài chỉ gây khổ đau và tổn thương cho nhau mà thôi. Tình yêu đã có thật non nớt và ngộ nhận. Tình yêu của chúng ta thiếu nhiều quá, điều quan trọng nhất là không còn đủ quan tâm, không còn đủ yêu thương, thì dù lúc này rất đau khổ nhưng em vẫn chấp nhận để tình yêu ra đi.

3 năm yêu nhau không phải quá dài, nhưng cũng phải là ngắn để có thể dễ dàng kết thúc, nhưng những gì cả anh và em thể hiện đã chứng tỏ chúng ta không còn dành cho nhau.

Đây là những điều lẽ ra em phải trực tiếp nói với anh nhưng em sợ rằng mình không đủ can đảm, em đã suy nghĩ rất kỹ không phải bồng bột nữa đâu. Chúng ta không thể cố tiếp tục khi mà lúc nào cái tôi cũng trực sẵn đối đầu, mỗi lần như thế cả hai đều có cảm giác bị coi thường, như vậy sẽ không tránh khỏi mệt mỏi và tổn thương.

Chúng ta xa nhau thì em sẽ là người chịu nhiều thiệt thòi hơn, sẽ để lại tiếng tăm với hàng xóm, bạn bè vì em là con gái, em yếu đuối nên sẽ mất rất nhiều thời gian để cân bằng hơn. Nhưng em không thể ích kỷ cứ giữ khư khư tình yêu cho mình khi mà em không thể mang lại cho anh tình yêu và hạnh phúc.
Cuộc chia ly nào cũng để lại nỗi đau, nhưng chúng ta hãy chôn vùi tất cả, rồi mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng, anh sẽ tìm được tình yêu đích thực, chỉ có tình yêu đích thực thi mới có thể đem lại sự quan tâm và hạnh phúc cho nhau, tình cảm xuất phát từ con tim mà.

Em sẽ cố quên anh, và anh cũng thế, cả hai hãy cố gắng sống thật vui vẻ khi không còn có nhau...
Biên Hòa, ngày 14 tháng 02 năm 2012

Meo

Hãy xem là giấc mơ



Có buồn đau cũng phải chịu thôi hỡi em.
Vài hôm nữa thì em đã đi theo người.
Có ai muốn sớt chia tình đâu hỡi em.
Vì đôi ta chỉ có duyên không nợ nhau.
Chuyện gì đến cuối cùng cũng đã đến.
Thì thôi anh xin chúc em bên người.
Sẽ hạnh phúc ấm êm đừng lo tới anh.
Mà mất đi tương lai tốt đẹp người ơi.

(DK)

Rồi từ đây đôi ta hai lối,đường của em em cứ bước đi.
Và hãy xem như hai chúng ta chưa từng gặp.
Ngày mai lỡ nếu có gặp nhau,một hai câu quan tâm đến nhau.
Rồi đi thôi đừng để trái tim ngậm ngùi.
Và hãy quên anh đi người ơi,hãy xem như là một giấc mơ.
Vì đôi ta đã đến với nhau quá bất ngờ.
Thời gian cho đôi ta đã hết,người hãy đi đi lưu luyến chi.
Hãy xem như ngày qua chúng ta sống tạm mà thôi.

"Thì hãy xem như là một giấc mơ,qua rồi."

SMS End!

Sáng nay dậy thấy lòng vắng quá chừng
Radio báo trời lạnh hơn hôm trước
Xòe bàn tay ra
Những ngón tay gầy gò như những nhánh cây cớm nắng
Thầm ước ao
Có ai nắm tay mình.

Ngày mình yêu nhau
Em có thói quen nhận sms mỗi bình minh
Những icon nhỏ, xinh nhìn rất tếu:
“ Đêm qua em ngủ có ngon
Có mơ về anh nhiều không đấy?
Còn anh thì
Mơ toàn thấy
Ừ,
Em”.

Những ngón tay em lại lúi húi trả lời anh
Miệng cười khẽ, mắt nheo nheo
Ngố lắm
Anh của em ơi
Con chim lúc nào cũng mong rời tổ ấm
Bay thật xa
Em không giữ nổi nữa rồi.
Số cũ của anh
Em vẫn lưu nhưng tên thì đã khác
Chỉ là một cái tên như bao người trong danh bạ
Xa lạ quá
Chính em nhiều khi còn nhầm nữa

Sáng này lại lạnh rồi anh ạ
Anh có biết mặc ấm không?
Hay như xưa vẫn phong phanh áo mỏng

Còn em lại thắt trong lòng

Gửi về anh tin nhắn
Em tự nhủ sẽ là tin cuối cùng:
“ Trời trở lạnh, nhớ mặc ấm vào anh nhé!”
Di động rung lên
Khe khẽ
Tin nhắn mới, sao mà anh reply nhanh thế.
Một câu hỏi ngắn thôi:
“ Ai đấy”
Không có cả dấu chấm hỏi cuối dòng.

Sóng Tình

T từng thấy nhiều người nhớ rõ cả ngày giờ, hoàn cảnh và nơi mà họ chia tay. Là do T vô tâm, hời hợt, trí nhớ T tồi, hay vì tự nhiên như thế, T cũng không rõ.

T quen L trong một dịp tình cờ và yêu nàng như một lẽ tự nhiên. Lúc T thấy chán nản và thất vọng nhất, L là người đã lắng nghe, cho T lời khuyên, an ủi và vỗ về T. T yêu L, bởi vì L không giống như những người T từng gặp.

T vẫn tưởng tình yêu đầu đời đẹp và bền vững, trong mắt T lúc ấy chỉ có một màu hồng hạnh phúc. Cho đến một ngày...

- Em nghĩ mình nên chia tay. Như thế sẽ tốt hơn cho anh và em.
- Cho anh một lí do khác chính đáng hơn.
- Chúng mình không hợp.

T lặng đi... Chẳng phải T ngạc nhiên vì lí do L đưa ra, T có thể đoán được, nhưng T vẫn mong đó không phải là nguyên nhân chính để kết thúc tất cả. L nổi giận vì T lo cho L. Những cái lo của T khiến L bực bội, L nghĩ T quản lý và kiểm tra L.

Thật sự thì T đã làm được, và ít ra T không thấy hối hận với bản thân mình. T vẫn yêu L, tin L. Nhưng L lại không như thế. L qua lại với người yêu cũ trong khi đang quen T. L biện hộ cho việc ấy rằng:

- Bạn bè, rồi... anh em kết nghĩa.

Từ giây phút ấy, niềm tin của T đối với L bắt đầu lung lay. T đã hết lòng tin tưởng L, T đã cố hiểu cho L, đặt mình vào vị trí của L để suy nghĩ. Nhưng niềm tin một khi đã sứt mẻ, T biết sẽ khó có thể cứu vãn được

Sao hai người lại chia tay?
- Vì không còn hợp như ngày xưa.
- Đơn giản quá nhỉ?
- Em xin lỗi.
- Trong tình yêu không có khái niệm ai đúng ai sai nên em không cần xin lỗi anh. Vậy thì mình chia tay. Có lẽ em và anh đã sai ngay từ khi bắt đầu.

Ừ thì chia tay. T đã làm mọi việc có thể và bây giờ T không thấy hối tiếc. Kết thúc một chuyện tình. Một chuyện tình mà T cứ ngỡ như chuyện cổ tích mà T và L là hai nhân vật chính. Có lắm mơ mộng, lắm dự định cho tương lai. Nhưng sẽ chấm hết, bởi người đã khơi ra nó. T sẽ để L đến với người cần đến, người L nghĩ có thể mang đến cho nàng một tương lai tươi sáng, tương lai mà T không thể mang lại cho nàng. Có lẽ, hạnh phúc của L là ở một người khác, không phải là T. T sẽ nghĩ đơn giản thôi: "L không phải là một nửa của đời mình".


Sau khi chia tay.

Ngày thứ nhất...
T thấy thật sự tồi tệ. Nước mắt T cứ rơi mãi khi T nhớ về những kỉ niệm của hai người. T nhớ cái nắm tay ấm áp của L, nhớ nụ cười, nhớ những lúc T bệnh nàng chăm sóc thật chu đáo... Nhớ những điều T làm L buồn lẫn cả những giọt nước mắt tủi nhục khi nghĩ về những điều... L phản bội T. T thấy nghẹn đắng trong lòng... Khuya, T cầm điện thoại chờ đợi tin nhắn của L. T làm như một thói quen có từ lâu. Nhưng thói quen ấy bây giờ chỉ làm T thêm thất vọng.

Ngày thứ hai...
T không khóc được nữa. Có lẽ nước mắt của T nó phản lại chủ, nó muốn T phải mạnh mẽ lên đây. T bỗng nhớ rằng, từ khi yêu L, T chưa lần nào khóc trước mặt L, và nL tưởng rằng hắn mạnh mẽ chăng? T không rõ. Thường thì T chỉ khóc một mình, đơn độc, khóc trong nỗi đau chỉ mình T hiểu. Sau đó T lại cười thật tươi, cười như chưa có nỗi buồn nào ngự trị trong trái tim T.

Ai đó nói rằng: "Trong tình yêu không có khoảng cách". T cười đau đớn: "Khoảng cách được tạo khi ta nghĩ về nó".

Chia tay rồi, T khép mình lại trong vỏ ốc bản thân. T sợ phải tin tưởng một ai đó, và rồi sợ niềm tin sẽ lại đổ vỡ. T sợ cái cảm giác nhói nơi tim khi thấy người yêu mình bên cạnh một người khác và phải nghe người ấy bảo rằng "mình chia tay đi anh".

Đêm đêm đi dạo trên phố, ánh mắt T nhìn những cặp tình nhân mà thấy chua xót cho mình. T ghen tỵ!?, đúng, có, nhưng chỉ một chút. T biết rằng hiện tại của T không có những việc ấy. Rồi T lại lặng lẽ. Những lúc cô đơn, T cũng thèm lắm một vòng tay ấm áp, thèm lắm một lời nhắc nhở của ai đó. T cũng muốn có một bờ vai để dựa vào mỗi lúc hắn khó khăn. Nhưng T lại sợ. Nỗi sợ trong T lớn đến mức T chẳng còn tìm được cảm giác của ngày xưa.

Và thật bất ngờ T quên L nhanh hơn T tưởng. Tìm về những người từng đi bên T một thời, đi đến những nơi T chưa từng đến. T tìm lại nụ cười và nhiệt huyết của bản thân. T chợt nhận ra, hạnh phúc quá đỗi bình dị và ngọt ngào, nó gần đến mức T vô tình không nhận ra.

T còn nhiều thứ để học, còn nhiều người để quen, còn nhiều sự quan tâm và lo lắng với nhiều người. T qua rồi khoảng thời gian đau khổ và tự gặm nhấm nỗi buồn của bản thân. T lại thấy đời thật đẹp và đáng để mình tiếp tục và phấn đấu. T viết, viết như trút hết những tâm sự, những kinh nghiệm sống mà T đã trải qua. T không muốn giữ lấy cho riêng mình nữa. T muốn chia sẻ với mọi người để cùng nhau chia sẻ và vượt qua. Cuộc sống, với hắn như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.

L bây giờ đã là một chấm rất nhỏ trong trái tim T. Bạn L gặp T, thắc mắc: "Anh dễ thay đổi vậy sao?". T cười, chẳng phải anH là người dễ thay đổi, mà là anh sẽ chẳng vướng bận với những gì vốn dĩ đã không thuộc về anh. Đôi lúc T cũng cần thay đổi một chút để thích hợp với nhịp sống vội vã này.

Hôm qua xem phim, T nghe thấy lời của cô gái: "Em yêu anh, chỉ khi nào anh chia tay em, chứ không bao giờ em chia tay anh". T bật cười, thì cô gái nào khi yêu mà chẳng như vậy.

T chợt hiểu rằng, chia tay nàng, hắn "được" nhiều hơn "mất".

Bạn L hỏi: "Chia tay rồi sao anh không tìm một tình yêu mới?". T cười: "anh đợi chứ anh không tìm. Đợi một tình yêu chân thành sẽ đến".

Thì thầm lời của một bài hát "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo". Không biết đến khi nào thì T mới thực hiện được quy luật đó. Nhưng T biết, yêu thương ở đâu đó rất gần bên T. Rồi... T sẽ lại yêu.

- "Hãy hướng về phía mặt trời mọc, bóng tối sẽ ở sau lưng bạn"![/FONT]sing

Dream...!!!

zzz
... 0h00 ngày ...

Anh dạo này thế nào rồi, khỏe không? - ..."thì thầm..."!!!

Ai vậy? zzz

Em là bạn của ... một người bạn của anh, anh nói chuyện với em là biết em là ai mà

uh! mà nói cái gì, không wen mà ....zzz

Ba má anh giờ khỏe không? mấy đứa em gái anh có đứa nào lấy chồng chưa?
anh nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng uống rượu nhiều ... hại sức khỏe


ủa! không quen sao biết nhiều vậy?

em buồn quá muốn tâm sự với anh! gia đình biết chuyện anh và người yêu anh chia tay chưa?

chưa biết! mà cũng không cần phải biết ...!

Mà ai vậy, chẳng lẽ là ....?!

Huhu ... em là L đây! cry

... bật dậy... ngơ ngác, tìm kiếm... căn phòng trống rỗng chỉ chứa đầy bóng tối!!!

nhưng vang vọng mãi ...tiếng khóc của một người
faint


Rose!

center] "Đố ai đếm được lá rừng ....

Đố ai biết được ... để rồi đừng ... yêu"[/ALIGN][/FONT][/ALIGN]

Đen, đắng ... không đường!

Đã hơn 12 giờ đêm thành phố vẫn lao xao những ánh đèn, Hắn lê từng bước chân từ từ, chậm rãi trên con đường...gió se se lạnh. Giờ này ở “nơi ấy” chắc còn vắng vẻ hơn và tất cả đã chìm trong giấc mộng.

“Anh hãy quên em đi, em không đáng để anh nhớ…”
Chúng mình mới chia tay chưa được một tháng… mà em sắp “đám hỏi” với người khác rồi.

Hắn trầm lặng... “uh! ... chia tay rồi thì L cũng phải lo lấy chồng... chẳng lẽ ở vậy hoài?”
Bình tĩnh...không bất ngờ, không có cảm giác và không... Không nhiều điều nữa! - có lẽ! Hắn đã biết, đã cảm nhận và đã hiểu điều đó sẽ đến. Trong Hắn bây giờ chỉ bâng khuâng. Ngày hôm qua, hôm nay và những điều, những ngày tiếp theo Hắn phải làm…

Chỉ có thế thôi sao?! Hắn thở dài, lắc đầu nhè nhẹ "ta đi đâu về đâu đêm nay ..." - tếng nhạc vang vọng xóm trọ đêm khuya làm lòng Hắn chợt nhói khi...nghĩ về mình!!!

- Cho anh về thăm nhà nha ? Ngày mai anh đi đám cưới bạn dưới quê, gần nhà em…
- Không được, nếu muốn em hạnh phúc anh đừng có về...em xin anh mà!"
- Tại sao...?
- Em sắp lấy chồng rồi...sợ người ta buồn...

Uh nhỉ! Hắn vẫn "vô tư", thậm chí "ngây thơ" như trẻ con.

- Có sao đâu ? Chỉ về thăm nhà, thăm ba mẹ. Người ta có biết anh là ai đâu... mà sợ ?

Nàng vẫn nhất quyết không cho Hắn về. Điều gì đó ?! Nàng không muốn cho Hắn biết. Nghĩ mãi, Hắn cũng chẳng nghĩ ra điều gì!

- Uh, thì không về.

Giọng Hắn nhỏ dần, ánh mắt buồn, khuôn mặt buồn... Hắn lại lặng lẽ bước vào căn phòng..."trống rỗng và đơn côi".

Ngồi trên xe, nhìn từ xa, rồi lại ngoảnh mặt nhìn lại,... Con đường quen thuộc vào nhà Nàng, một đoạn đường gần 100km về dự đám cười con nhỏ bạn, chỉ còn 10km là tới nhà Nàng, vậy mà...
Xe vẫn lăn bánh, bóng dáng con đường mờ dần rồi tan biến. Trời mưa rất to. Lạnh. Buồn...hòa quyện cùng men rượu. Người hắn lâng lâng và mơ....

...Hôm ấy cũng là ngày đám hỏi Nàng...

Nghỉ lễ bốn ngày, đi đâu đây ? Hắn loay hoay, chẳng có kế hoạch, chẳng có địa điểm... Trống rỗng. Vắng vẻ. Im lặng. Xóm trọ hôm nay buồn thiệt!

...Thôi! Lên chở mấy đứa cháu của Nàng về quê thăm Ông bà, nhân dịp thăm nhà...luôn.
Uh! thì đi... Cảm giác vẫn trống trải, điểm đến đã xác định nhưng trong lòng Hắn, hình như nó là vô tận!

- "Bà" đang ở đâu? tui về đến nhà rùi, có về ghé chợ mua tui ít đồ ăn... đói quá!
Bé út gọi điên cho Nàng, Hắn ngồi đó, ngước nhìn... Ngôi nhà này, bao nhiêu năm nay, mỗi khi Hắn về, nó thân thiết, quen thuộc, sao lần này nó xa lạ quá!

- T có về không ? Nếu T về tao không về đâu, tao đi chơi tới tối mời về...

Giọng nàng vang vọng trong điện thoại. Hắn vẫn ngồi đó. Nàng không muốn gặp Hắn, Hắn cũng chẳng quan tâm. Hắn đang cố tìm, tìm cái cảm giác quen thuộc của ngày hôm qua, sao khó thế ?! Tìm hoài chẳng thấy... Vẫn lạnh lẽo và xa lạ...

Tiếp tục cuộc hành trình vào "rừng" thăm ba mẹ nàng...

- Chào bác, bác khỏe không?
- Uh! con về thăm hả!

Niềm nở như ngày nào, ba mẹ Nàng vẫn đón tiếp Hắn đầy tình cảm. Ở nơi đây Hắn tìm thấy sự quen thuộc. Nhưng Hắn biết! chỉ là cảm giác nhất thời.

Mưa! Lạnh, trong "rừng" buồn lắm, Hắn xin ra ngoài nhà ngủ. Có lẽ không phải vậy ?! Hắn muốn gặp Nàng... Vậy là Hắn đi!

Nhà vẫn sáng đèn, chẳng có ai! Hắn gọi cửa, chị M ra mở cửa cho Hắn.

- Sao chị ngủ sớm vậy ?
- Ở đây tối nào không ngủ sớm.

Hắn nhìn xung quanh!...

- L chưa về hả chị ?
- Uh!...

Hắn ra sân ngồi. Một tiếng, hai tiếng... Có ánh đèn xe chạy vào nhà! Nàng về, nhưng có thêm một người nữa. Trời tối cùng với ánh đèn xe máy lóa vào mắt, Hắn chẳng nhận ra ai. Nhưng Hắn biết đó là một người đàn ông!

- Chào! (gật đầu).

Hắn ngước nhìn và cố nhìn. Người Hắn như "chết lặng" quên luôn chào lại người đàn ông ấy...

Nàng vào nhà, người đàn ông vào theo. Hắn vẫn ngồi đó. Hình như Hắn chưa tỉnh...và cũng chưa tin ?!!

Lấy lại cảm giác "thăng bằng". Rồi Hắn nghĩ, nghĩ nhiều lắm...

Người đàn ông đó chẳng xa lạ với Hắn. "H", người yêu cũ của Nàng, người cùng quê và đến trước cả Hắn...

Trong bốn năm Hắn quen nàng, "H" vẫn ghé thăm và nhiều lần nàng “xin” Hắn cho đi chơi với "H". Bạn cùng quê mà, với lại nhận làm anh em kết nghĩa nữa! Hắn nhớ lại... Cách đây hơn hai tháng - Lúc chưa chia tay nhau, Nàng có nói về quê tham dự đám hỏi "H". Nhưng bây giờ. Hắn mỉn cười, cười cay đắng và bất ngờ hơn bao giờ hết.

- Em không yêu anh nữa, bây giờ em quen "H" và mới đám hỏi tuần rồi đó!
- Đi vào với "H" đi...

Hắn không muốn nhìn mặt nàng và cũng chẳng muốn nói chuyện.

...10h đêm, trời vùng quê yên lặng, tối mịt mùng. Trời mưa nhè nhẹ, hình như ông trời cũng đồng cảm với Hắn và “nhỏ” vài giọt “phân ưu”...thương cảm. Hắn thấy lạnh. Cái lạnh khác mọi ngày...

"H" về. Cánh cửa cũng khép lại, nuốt chửng lấy nàng. Nàng bỏ rơi Hắn ngồi chỏng chơ. Mặc Hắn ở đó. Nhìn trời, nhìn đất, nhìn bóng tối... Ánh mắt xa xăm... Có lẽ Hắn đang nghĩ: “Xa nàng, đời Hắn cũng như đêm đen...”

12g đêm Hắn vẫn ngồi đó. Chợt Hắn muốn đi, đi khỏi nơi này, nơi không còn thuộc về Hắn nữa. Nhưng còn bé Trang ? Hắn đã lỡ hứa sẽ chở về Biên Hòa cùng.
Nén lại cảm xúc, nén lại những điều Hắn đang nghĩ... Bốn năm qua, Hắn chỉ là "vật thế thân" mà chẳng hề hay biết. Hắn bước vào nhà ngủ với tâm trạng chới với, hụt hẫng...cho một sự thật khó chấp nhận và cũng khó tha thứ !!! Đồng hồ buông một tiếng, báo hiệu đã 1g đêm.

- Cám ơn nha! Cuối cùng T cũng được giải thoát, như vậy là mình hiểu nhau hơn rồi ha!

Rồi nàng im lặng!
Hắn chợt nhìn...
Nàng mỉn cười - thay cho những lời muốn nói, thay cho những “sự thật” Nàng dành cho Hắn bấy lâu nay.

"H" lại đến. Hắn đi vào "rừng" chở bé Trang lên Biên Hòa như lời đã hứa!

- Con ăn gì chưa ?
- Dạ cháu ăn rồi, cháu xin phép lên BH ngay bây giờ!
- Sao con đi sớm vậy ? Ở lại chơi, chiều rồi lên con.

Hắn im lặng, Hắn không muốn đi. Nhưng...

- Cháu xin phép Bác, cháu lên BH. Cháu cảm ơn Bác thời gian vừa qua... chắc có lẽ cháu không còn cơ hội về thăm Bác nữa đâu...Bác nhớ giữ gìn sức khỏe.

Mắt mẹ nàng bỗng đỏ hoe. Còn Hắn thì..."giọt nước mắt chảy ngược". Hắn biết bà hiểu, hiểu rất rõ điều gì đang xảy ra với Hắn.

- Dù gì...bác cũng xem con là con cháu trong nhà... Có dịp nhớ về thăm Bác nha!
- Dạ...

Giọng Hắn nghẹn lại. Hắn đi không dám ngoảnh lại. Giọt nước mắt tuôn trào... Phút biệt ly!

Trở lại thành phố, cuộc sống nhộn nhịp. Hắn vẫn buồn. Có lẽ chưa hết sốc vì cuộc gặp gỡ "kỳ lạ" nhưng cũng là điều “may mắn” cho Hắn. Vì bấy lâu nay Hắn luôn dằn vặt bản thân mình. Khi nghĩ mình không tốt, nên Nàng mới theo người khác. Bây giờ thì khác rồi. Buồn có, nhớ có, thất vọng có... Nhưng chỉ vì bản thân Hắn. Không vì một ai khác.

Hai tuần sau. Hắn đã khác xưa. Không còn giam mình trong căn phòng "trống rỗng".

- Anh sao rồi ? Có gì mới chưa ?
- Uh! Tất cả bình thường!
- Sạo... Em hông tin là anh quên chị ấy nhanh như vậy ?
- Uh! Không tin. Rồi sẽ tin. Vì chẳng còn gì để nhớ...hihi... Tối nay đi uống cafe với anh ha.
- Uh!

Hắn hơi ác với “mảnh tình” cũ. Nhưng Hắn phủ nhận điều đó và ngụy biện bằng lý do. Hắn bị “tình phụ” chứ Hắn không “phụ tình”. Hắn thả trôi...bên nhỏ "bạn thân" của nàng. Cầm ly café lắc nhẹ...

- Em có biết tại sao con trai thích uống cafe không ?
- Không biết! Mà em thấy anh đâu bao giờ uống cafe đâu!
- Uh! Chắc đây là lần đầu tiên.

Hắn đưa lên miệng làm một hớp... (chít...cha) chưa bỏ đường. Hắn nhăn mặt.

- Em biết sao con trai thích uống cafe chưa? - Hắn hỏi lại.
- Hổng biết!
- Vì nó vừa đen lại vừa đắng tựa như cuộc đời người đàn ông!
- S...Ạ...O...

Ngân không tin. Nhưng Hắn mặc kệ. Hắn tiếp tục nghĩ miên man...

Hắn lại nghĩ, hình như từ ngày Hắn biết được sự thật, Hắn trở nên “si mê” với “NGHĨ” ??? Uh! Thì nghĩ kỹ trước khi hành động vẫn tốt hơn. Hắn không muốn “té” cú nữa. Và Hắn nghĩ như đã được trải nghiệm lâu năm lắm lắm. Hắn nghĩ: “Đời người đàn ông như cafe không đường. Đen và đắng nghét ?!”

Hắn “khái quát hóa vội vàng” chăng ?! Nhưng Hắn tin như thế. Hắn đang “mị” chính Hắn. Để trở nên gan lì, cứng cỏi hơn. Hắn biết rõ điều đó. Nhưng Hắn vẫn cười, nụ cười nửa miệng, mỉa mai và phong trần !!!