Subscribe to RSS feed

Sticky post

To be or not to be _ Adurna








"Tiếng đàn mang trả ta về một trời kỉ niệm ngút ngàn tưởng rằng ta đã quên" Song from secret garden mãi là một bản nhạc tôi thích, tuy buồn nhưng luôn cho tôi cái cảm giác yên bình, ngọt ngào giữa những bon chen của một cuộc sống đầy những xô bồ.[/I]
Cuộc đời như một giấc mơ. Nó hư hư thực thực. Có những thứ tồn tại mãi mãi nhưng có những thứ dễ vỡ như thủy tinh. Cuộc đời luân hồi cứ tiếp diễn theo dòng thời gian vô định. Cuộc đời tôi cũng như một dòng nước, chảy theo lối mòn của tự nhiên. Có lẽ đến một lúc nào đó gặp được vùng nước trũng đủ bao bọc lấy tôi, tôi sẽ dừng lại và hưởng thụ một cuộc sống an nhàn, yên bình ...[/SIZE][/ALIGN]


Anh có biết...

Anh biết không anh, đã bao lâu rồi em không gặp anh. Em vẫn nhớ và anh đã quên. Thời gian như con thoi chạy qua chạy lại một khung cửu cũ kỹ hằn màu thời gian mà chỉ có người dệt thời gian mới biết trong từng tấm vải ấy, có những niềm chi.

Mưa phùn, cả bầu trời sập tối và lạo rạo tiếng xe chạy qua làm em nhớ những tháng ngày...em đi dưới cơn mưa phùn vì nhớ anh. Ngày em sinh ra trời cũng lất phất mưa phùn như một câu chuyện kéo dài vô tận để mỗi khi trời mưa em lại bâng khuâng. Gía hôm nay chỉ thoảng lại chút trầm hương ấm áp em sẽ nghĩ đấy là mùa xuân, là tết, là tụ họp gia đình, là tình yêu muôn thủa em nhớ nhung...

Có những tình yêu qua đi thật buồn, và với em tình yêu trong quá khứ thật đẹp. Đẹp vì ngày ấy em là cô bé mới lớn, đẹp vì ngày ấy có anh, đẹp vì ngày ấy ta không đến bên nhau...dần qua đi từng ký ức nhạt nhòa, anh thật xa và em không tới. Ta nợ nhau một chuyến tàu định mệnh.

Đôi khi chơi với em nhớ anh, nhớ về đôi mắt anh cười đón em, nhớ những thanh âm trong lòng anh dội lại mỗi khi trời mưa. Có phải em rất ích kỷ không khi cứ dành của mọi người cho anh một bản nhạc, chỉ cho mình anh thôi. Ấy thế rồi cũng có người giúp em tặng bản nhạc ấy cho mọi người, và giờ đây không còn của riêng anh nữa.

Thời gian và khoảng cách sẽ giúp chúng ta quên nhau. Nhưng đôi khi em không muốn quên những điều đẹp đẽ đã từng là của em trong quá khứ, em lại gọi anh, em lại gọi về những thanh âm ấy, những note nhạc cứ đều đều rơi trong một file giấu kín trong máy tính.

Nếu có một điều ước có thể thay đổi lại mọi thứ, em chỉ mong em được sinh ra một lần nữa và xin làm một hạt nước...và trong một thời khắc nào đó em sẽ rơi vào anh, sẽ rơi vào lúc một bản nhạc về mưa bắt đầu...những đền đài cũ kỹ sẽ giữ em lại một chút thôi khi nắng thôi bay. Em sẽ mang hình hình anh theo mây bay đi muôn nẻo...gió cuốn mây đi mang theo cả tình yêu. Nhỏ bé thôi nhưng trong vắt tiếng cười.

Em đã từng nói em muốn làm người đem lại hạnh phúc cho thật nhiều người khác, em sẽ kinh doanh một cửa hệu áo cưới để ngày ngày được nhìn ngắm những cô dâu chú rể hạnh phúc. Thế rồi giờ đây em lại thấy, đâu cần một cửa hiệu áo cưới mới thấy những hạnh phúc chứ...hạnh phúc thật giản dị ngay trong đời thường mà bấy lâu em không để ý. Khi xa anh rồi, xa thật xa những lời thủ thỉ, thật xa những vòng tay chở che cho em, thật xa những người con trai luôn đi bên trái em, thật xa những cái vai thật lớn để che gió...em mới nhận thấy có nhiều những điều hạnh phúc hơn thế nữa...

Em đã từng rất trẻ con và vụng về, ít nhất là khi đứng trước anh em cũng vờ vụng về để nghe anh trách. Có ai đó đã nói rằng con trai thích đi bên những cô gái yếu đuối hơn...còn em lại là một thằng bạn quần đùi với anh, vẫn hay nhằm lúc anh không để ý rồi đập đầu anh rồi vờ xoa xoa mái tóc rối...có thể đó là cách em bên anh...

Khi sống xa Việt Nam rồi, em vẫn thích đi lang thang dọc các con phố đang ướt sũng trong mưa để nghĩ mông lung về những điều bất định hoặc có những khi chẳng gì cả, người mộng du vẫn thế đi về trên con đường vắng.

Em rất vui vì anh đã để em đi khỏi đời anh. Anh có biết em đã từng yêu anh rất nhiều không!

Một ngày không anh em lặng nghe em cười...

...có một Hà Nội trong em và trong tôi!


Hà Nội là những bình dị đến ngẩn ngơ.
Nhẹ nhàng thôi mà lòng tôi nhớ mãi...

Có một Hà Nội đượm ráng chiều phai
Tôi bên em nhẹ tênh dòng tâm sự.
Em bên tôi mùa sen hồng một thủa
Tôi giữ dáng em gầy
Tôi thương vai em lạnh
Tôi nhớ tóc em dài
Tôi yêu đôi gót hài em đi...

Có một Hà Nội của những ánh đèn đêm,
Từng cửa hiệu tấp nập ồn ào con phố nhỏ.
Người bên người bước lấn chen ngang.
Ánh đèn kia rực rỡ 36 phố
Cả cỏ cây cũng nhuộm ánh dát vàng...

Có một Hà Nội gió bãi bồi giữa sông Hồng.
Cát trắng phẳng lỳ trải thảm trên sông.
Từng làng chài nhỏ cứ nổi dần mùa nước cạn,
Nước cạn khô cho lòng sông trơ đấy,
Để thầy mùa hanh lòng tôi cũng cạn theo...

Có một Hà Nội gói mình trong chiếc lá sen dúm cốm.
Em nhớ không con phố đậm màu sương trắng,
Em đi trước, tôi theo sau gót ngà.
Từng gánh hàng rong đung đưa con phố vắng,
Cây đầu nhà vẫn toả ngát hương thơm...
Quán Thánh đó em ơi mùa năm ấy,
Em nhớ không em, anh chờ em nơi đó...

Có một Hà Nội thơm vẳng mùi trầm hương,
Ngày 30 tết phố vắng lạnh không người.
Cơn mưa phùn dập dìu đầu cửa ngõ,
Thành quách lặng im, người cũng lặng thinh.
Tôi đi dọc hồ Gươm ngày hôm ấy,
Để nhớ nhà, nhớ em, nhớ về ký ức...
Chợt rùng mình anh thấy mình xa xứ, anh thấy mình cô liêu.

Có một Hà Nội chết trong chiều nắng dại.
Tôi bàng hoàng chợt nghe tin xa,
Nghe lòng con bơ vơ thành hoang vắng...
Tôi lặng thinh trong con khóc lòng tôi.
Người về chín suốt, người tóc xanh ở lại.
Tôi chậm nghe dỗi hờn con trẻ,
Vì tôi nhớ bóng người đã chăm tôi.

Có một Hà Nội rồi sẽ thành nỗi nhớ.
Tôi sẽ đi rồi cũng sẽ trở về,
Tìm lại phố cũ, tìm lại hàng cây xưa...
Và xin cho tôi tìm lại em trong ký ức,
Để tôi về tôi còn có một niềm tin...

Có một Hà Nội ngày không nắng,
Có một Hà Nội những mùa lá bay,
Có một Hà Nội trong lòng không giông tố,
Có một Hà Nội của mối tình đầu...
Và có một Hà Nội trong em và trong tôi...

18/5/2010
một chiều lá đổ vơi đầy con đường vắng...

(Ngọc Thuỷ)

Con đường màu xanh


Bước đi hoài trên một con đường, đi ngược chiều gió bỗng thấy từng nắm tay họ đi bên nhau. Ngẫm tại thấy mình đơn độc. Rùng mình trước những con gió vì mình quá cô độc.

Những khi trời trở gió, lòng bỗng hoang mang nhìn lại đằng sau. Không ai cả.

Những khi ngồi buồn ngắm trời sao mà mắt nhoè đi vì đơn độc.

Những khi cuộc sống có những khó khăn, nhìn sang bên cạnh chỉ muốn có một ai đó ngồi bên mình. Chỉ ngồi thôi chẳng nói năng gì. Chỉ cần như vậy thôi là đủ rồi.

Có những con đường độc hành vẫn cần có đôi. Vẫn thèm một bờ vai nào đó để dựa vào những khi lòng bất an. Vẫn mong một ai đó có cái lưng thật lớn để thấy vững tin hơn. Vẫn ước một tâm hồn tri kỷ của những tháng ngày mãi về sau.


Chênh vênh


...còn chần chừ chi hỡi anh...hôn em ôm em cho nát chênh vênh...tự tình là điên...

Em nghĩ rằng em vô lo trong khoảng không của em. Nhưng em chẳng có gì ngoài sự cô đơn.

Em đã sống với những gì em có...từ anh. Chỉ là những hoài niệm quá cũ kỹ trong cuốn băng ghi lại trong em đã mờ nhạt. Em chẳng thể nhớ nổi anh, em chẳng thể nào nhận ra anh...rồi em cũng chẳng hề có một cảm xúc nào khi bạn em kể về anh, về tình yêu của anh, về người con gái anh đang yêu...và về cả tương lai của anh.

Em đã sống với những phút cô đơn của mình bằng quá khứ của anh và em. Em thấy vô ưu khi ở một mình trong những giai điệu em chơi. Em nhớ về một a time for us đã ở trong em quá lâu. Em cũng giải thoát mình, giải thoát quá khứ của mình, giải thoát cho hình ảnh anh của ngày ấy. Em trở về tinh khôi trong hư vô.

Em mỉm cười đón nhận cuộc sống với những người anh. Những người đến với em vì cái duyên nào đó. Những người khiến em cảm thấy an toàn. Những người khiến em cảm thấy cuộc sống thật vui với hỉ nộ. Những người ngồi hàng giờ nghe một dòng tâm sự của em qua điện thoại. Những người toả nhiệt khiến em cảm thấy ấm. Những người có bờ vai to rộng và êm. Cả những người em không hề cảm thấy gì khi đi bên cạnh...Và em có thể thoải mái lăn ra ngủ thật ngon giữ các anh.

Em cứ viết mãi thế thôi, lưu mãi hình ảnh của một người của quá khứ. Mộng du trên lối tìm về với mình. Thực sự là nỗi cô đơn vẫn ám ảnh cuộc sống của chính em. Chúng ta đã đi qua nhau quá lâu rồi. Em cũng đi qua ai đó cũng như có những ai đó từng đi và đang đi qua em. Em cảm thấy nỗi chênh vênh trong bài hát này, thấy mình cũng chênh vênh, thấy mình yêu cái sự nồng nàn mãnh liệt của tình yêu nhưng không đủ kiên nhẫn để thấy "...thềm nhà có hoa...anh để lại đêm qua...". Cầu kỳ trong một sự đơn giản thôi.

Em sẽ chờ một cái hẹn từ đêm noel. Em sẽ chờ một điều bất ngờ dường như đã biết trước. Em sẽ yêu cái khoảnh khắc em tìm được anh, một nửa của em. Em chắc chắn sẽ ngoan ngoãn quy phục làm một người phụ nữ của gia đình. Em sẽ hết mình vì những gì em làm như một câu thôi, một câu em đã học được trên lớp sáng nay từ một người em thần phục. "...Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi..."
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30