...có một Hà Nội trong em và trong tôi!
Thursday, May 20, 2010 9:26:41 AM
Hà Nội là những bình dị đến ngẩn ngơ.
Nhẹ nhàng thôi mà lòng tôi nhớ mãi...
Có một Hà Nội đượm ráng chiều phai
Tôi bên em nhẹ tênh dòng tâm sự.
Em bên tôi mùa sen hồng một thủa
Tôi giữ dáng em gầy
Tôi thương vai em lạnh
Tôi nhớ tóc em dài
Tôi yêu đôi gót hài em đi...
Có một Hà Nội của những ánh đèn đêm,
Từng cửa hiệu tấp nập ồn ào con phố nhỏ.
Người bên người bước lấn chen ngang.
Ánh đèn kia rực rỡ 36 phố
Cả cỏ cây cũng nhuộm ánh dát vàng...
Có một Hà Nội gió bãi bồi giữa sông Hồng.
Cát trắng phẳng lỳ trải thảm trên sông.
Từng làng chài nhỏ cứ nổi dần mùa nước cạn,
Nước cạn khô cho lòng sông trơ đấy,
Để thầy mùa hanh lòng tôi cũng cạn theo...
Có một Hà Nội gói mình trong chiếc lá sen dúm cốm.
Em nhớ không con phố đậm màu sương trắng,
Em đi trước, tôi theo sau gót ngà.
Từng gánh hàng rong đung đưa con phố vắng,
Cây đầu nhà vẫn toả ngát hương thơm...
Quán Thánh đó em ơi mùa năm ấy,
Em nhớ không em, anh chờ em nơi đó...
Có một Hà Nội thơm vẳng mùi trầm hương,
Ngày 30 tết phố vắng lạnh không người.
Cơn mưa phùn dập dìu đầu cửa ngõ,
Thành quách lặng im, người cũng lặng thinh.
Tôi đi dọc hồ Gươm ngày hôm ấy,
Để nhớ nhà, nhớ em, nhớ về ký ức...
Chợt rùng mình anh thấy mình xa xứ, anh thấy mình cô liêu.
Có một Hà Nội chết trong chiều nắng dại.
Tôi bàng hoàng chợt nghe tin xa,
Nghe lòng con bơ vơ thành hoang vắng...
Tôi lặng thinh trong con khóc lòng tôi.
Người về chín suốt, người tóc xanh ở lại.
Tôi chậm nghe dỗi hờn con trẻ,
Vì tôi nhớ bóng người đã chăm tôi.
Có một Hà Nội rồi sẽ thành nỗi nhớ.
Tôi sẽ đi rồi cũng sẽ trở về,
Tìm lại phố cũ, tìm lại hàng cây xưa...
Và xin cho tôi tìm lại em trong ký ức,
Để tôi về tôi còn có một niềm tin...
Có một Hà Nội ngày không nắng,
Có một Hà Nội những mùa lá bay,
Có một Hà Nội trong lòng không giông tố,
Có một Hà Nội của mối tình đầu...
Và có một Hà Nội trong em và trong tôi...
18/5/2010
một chiều lá đổ vơi đầy con đường vắng...
(Ngọc Thuỷ)

















