Đọc và tán (3)
Thursday, 23. July 2009, 00:55:53
Ăn chay, ăn mặn
Trong một chuyến hành hương sang Ấn Ðộ, trên máy bay vào giờ ăn có vài vị Sư Nam Tông ăn thịt do chiêu đãi viên đưa tới. Thấy thế vài Phật tử Việt Nam xì xào với nhau: "Mấy ông Thầy này tu hành kiểu gì mà ăn mặn, không biết từ bi chỗ nào!".
Một dịp khác, có một Thầy Việt Nam đi cùng với Phật tử đến viếng thăm một trung tâm Phật Giáo Tây Tạng. Không biết Thầy này thơ thẩn làm sao mà lại đi ngang nhà bếp thấy họ đang xào nấu thịt bò, trở ra nói với Phật tử: "Trời ơi, ở đây họ ăn thịt!".
Quan niệm của đa số Phật tử Việt Nam là người tu hành không được ăn thịt, nếu ăn thịt thì không phải kẻ tu hành. Trong khi đó Phật tử các nước Nam Tông khi nhìn vào người tu hành Bắc Tông thì họ nói: "Tu hành gì mà lại ăn chiều, không giữ đúng giới luật của Phật". Khi thấy quý Thầy ăn chay, họ hỏi: "Bộ quý Thầy theo Ðề Bà Ðạt Ða hay sao?". Nếu không may, Thầy nào thành thật trả lời: "Truyền thống chúng tôi tu hành phải ăn chay" thì họ bẻ lại ngay: "Trâu ngựa kia ăn chay ăn cỏ, vậy chúng cũng tu hành sao?".
Người ăn chay thì hãnh diện cho mình tu thật. Còn người ăn mặn nhưng ngày ăn một bữa thì cho mình tu đúng lời Phật dạy.
Là du Tăng có dịp lang thang qua các Tu-Viện không phải truyền thống Việt Nam nên tôi thông cảm, không bênh bên nào cả. Tôi chỉ nói về kinh nghiệm cá nhân của mình để bạn đọc tùy ý lựa chọn.
Trước hết, trở về dòng lịch sử. Xưa kia đức Phật và chư Tăng đi khất thực, ai cho gì thì các ngài ăn cái đó, không đòi hỏi phân biệt chay mặn. Trong bộ Mahavagga có vài giới cấm Tỳ Kheo không được ăn thịt của một số loài vật như: voi, ngựa, sư tử, rắn và chó. Như thế có nghĩa là được quyền ăn những loại thịt khác. Khi đi khất thực, Tỳ Kheo được phép ăn năm thứ thịt, gọi là ngũ tịnh nhục:
1. Thịt ăn mà không thấy người giết.
2. Thịt ăn mà mình không nghe tiếng của con vật kêu la.
3. Thịt ăn mà mình không nghi người ta giết vì mình và cho mình ăn.
4. Thịt của con thú tự chết.
5. Thịt của con thú khác ăn còn dư.
Cũng cần thông cảm là khi đi xin ăn, một vị khất sĩ không thể nào đòi hỏi thí chủ phải cúng cho mình thứ này thứ kia theo khẩu vị và ý thích của mình được. Hơn nữa khi đi khất thực, nhiều khi phải đi đến những làng mạc xa xôi hẻo lánh nơi mà thí chủ đa số không phải là Phật tử.
Khi đi khất thực, ai cho gì mình ăn cái nấy, đây là một phương pháp tu hành rất hay, nó tập cho ta bỏ tánh ham ăn ngon, ăn nhiều, bỏ tánh đòi hỏi cao lương mỹ vị, tăng trưởng hạnh tri túc và tánh bình đẳng. Ðiển hình là Ðại Ðức Pindola Bharadvaja (Tân đầu Lô Phả La Ðọa) đã thản nhiên ăn ngón tay của một người cùi rụng rơi vào bình bát của ngài, khi người này cúng dường vật thực. Ở trường hợp này ta thấy việc ăn chay hay ăn mặn không còn là một vấn đề nữa. Ngoài ra trong giới Pratimoksha của Tỳ kheo, dù là 227 giới của Tiểu Thừa hay 250 giới của Ðại Thừa đều không có giới nào cấm ăn thịt cả. Do đó một Tỳ Kheo ăn thịt lạt hay thịt mặn, không thể bị xem là phạm giới được.
"Ăn mặn nói ngay, hơn ăn chay nói dối". Câu này không có nghĩa khuyên người nên ăn mặn mà cốt cảnh tỉnh người ăn chay. Vì có nhiều người ăn chay dễ dàng nên sinh lòng kiêu mạn, tự cho mình hơn người rồi khinh người ăn mặn. Hoặc có người mới bước vào Ðạo đã ăn chay trường ngay, cốt để người khác khen ngợi. Ăn chay như vậy là do lòng háo danh mà ra.
Tại sao Phật tử Ðại Thừa lại có giới ăn chay? Trong hai kinh Ðại Thừa: Lăng Già và Ðại Bát Niết Bàn, đức Phật dạy đệ tử không được ăn thịt cá. Ðại ý trình độ chư Tỳ Kheo lúc ban đầu còn thấp kém, chưa có thể lãnh thọ giáo pháp Ðại Thừa nên Phật nói pháp Tiểu Thừa, phương tiện cho các Thầy dùng ngũ tịnh nhục. Sau này trình độ các Thầy khá hơn, lãnh thọ được pháp Ðại Thừa nên Như Lai cấm tuyệt không cho ăn thịt cá nữa. Nếu còn ăn các thứ ấy thì còn phạm giới sát sinh, không trực tiếp thì cũng gián tiếp sát sinh, làm mất hạt giống từ bi. Sau nữa Ðại Thừa có kinh Phạm Võng nói về Bồ Tát giới: gồm 10 giới trọng và 48 giới khinh, trong đó giới khinh thứ 3 cấm ăn thịt. Bởi thế người nào thọ giới Bồ Tát phải trường trai.
Gần đây năm 1987, Thượng Tọa Ðức Niệm soạn dịch quyển Tại Gia Bồ Tát Giới, gồm 6 giới trọng và 28 giới khinh, trong đó không bắt phải trường trai nữa mà phải giữ ít nhất 6 ngày chay trong một tháng (giới khinh thứ 7).
Nếu ta thích ăn chay vì lòng từ bi hoặc giữ giới Bồ Tát thì ta cứ việc ăn chay, nhưng đừng nên chỉ trích coi thường người ăn mặn, vì họ cũng có lý của họ.
Ngoài ra vào thời đức Phật, Ðề Bà Ðạt Ða đã yêu cầu Phật ban hành thêm năm điều sau đây trong giới luật của hàng xuất gia:
1. Tỳ Kheo phải sống trọn đời trong rừng.
2. Tỳ Kheo phải sống đời du phương hành khất.
3. Tỳ Kheo phải đắp y Pamsakula (y may bằng những mảnh vải lượm ở đống rác hoặc nghĩa địa).
4. Tỳ Kheo phải sống dưới gốc cây.
5. Tỳ Kheo phải ăn chay suốt đời.
Với lòng từ bi và đức khoan dung, đức Phật tuyên bố rằng các đệ tử của ngài được tự do hành động về năm điều này, muốn áp dụng hay không cũng được. Ngài không bắt buộc phải theo chiều nào nhất định.
Vì lý do này nên khi thấy quý Thầy ăn chay, các Sư Nam Tông mới nói: "Bộ quý Thầy theo Ðề Bà Ðạt Ða hay sao?".
Nên biết ngày nay chỉ có chư Tăng Việt Nam, Trung Hoa và Ðại Hàn là còn truyền thống ăn chay, các nước khác đều ăn mặn. Nhất là Tây Tạng, không những ăn thịt mà lại ăn cả ba bữa nữa.
Trong giới Bồ Tát của Tây Tạng gồm 18 giới trọng và 64 giới khinh, không có giới nào cấm ăn thịt cả. Tôi đã thọ giới này với Ganden Tripa Rinpoché thứ 98 tại institut Vajrayogini trong dịp lễ Ðiểm Ðạo Yamantaka Tantra năm 1987. Cùng lúc ấy tôi cũng thọ giới Kim Cang Thừa gồm 14 giới trọng và 10 giới khinh. Trong 24 giới này cũng không có giới cấm ăn thịt. Bởi vậy chư Tăng và các Lạt Ma Tây Tạng ăn thịt như thường, nhất là thịt Yak (một loại bò núi rất to).
Một lần trong buổi thuyết pháp của Thrangou Rinpoché (một vị Lạt Ma cao cấp của phái Kagyupa), có người hỏi: "Tại sao các Sư Tây Tạng không ăn chay?". Thrangou Rinpoché trả lời:"Dân Tây Tạng giết một con Yak nuôi được 10 người trong một tháng, trong khi đó nếu rửa và nấu một bó cải làm chết biết bao côn trùng sâu bọ mà chỉ nuôi được một người trong một bữa. Vậy thì cái nào lợi và ai sát sinh nhiều hơn?".
Không biết bạn đọc có đồng ý không? Nhưng theo tôi câu trả lời của Thrangou Rinpoché cũng chỉ là một lối biện hộ cho người ăn thịt mà thôi. Ta có thể tranh luận mãi về vấn đề này, vì người ăn thịt sẽ có lý lẽ của người ăn thịt và người ăn chay cũng có lý lẽ của người ăn chay. Không ai chịu thua ai! Tu hành đâu phải để ăn thua đủ với nhau mà dành phần thắng về mình.
Như vậy ăn chay hay ăn mặn cái đó tùy ý bạn. Nhưng nếu là người muốn tu hành thì chắc bạn sẽ đồng ý với tôi rằng chúng ta ăn để sống chứ không phải sống để mà ăn. Ăn để nuôi thân, cho thân có sức khỏe để tu hành, hoặc nếu không tu thì cũng làm sao tránh khỏi bệnh tật, sống đời an vui.
Có câu "bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất", có nghĩa là mọi căn bệnh đều vào từ miệng và mọi tai họa đều từ miệng mà ra. Con người có hai phần: thể xác và tinh thần. Người đời thường chỉ lo cho thể xác, còn người tu lo tinh thần. Có nhiều người tu ăn chay chỉ ăn rau luộc chấm nước tương vì cho rằng việc ăn uống không quan trọng, việc tu niệm quan trọng hơn. Sau một thời gian cơ thể thiếu sinh tố dinh dưỡng, bệnh hoạn đủ thứ, lúc đó liền đổ tại nghiệp. Tôi thấy cái đó đúng là tại nghiệp, nghiệp vô minh không biết ăn uống đúng với luật dưỡng sinh. Thân thể ví như chiếc bè để qua sông sinh tử đến bờ Niết Bàn. Muốn qua sông mà không săn sóc chiếc bè, để bè mục nát, chưa đến giữa dòng bè đã tan rã, như vậy có đến được bờ bên kia không?
Ăn chay là điều rất tốt nhưng nên ăn chay một cách thông minh. Những hành giả Yogi Ấn Ðộ ăn uống rất kỹ lưỡng. Họ chia thức ăn theo ba loại: tamasique, rajasique và sattvique.
Thức ăn tamasique là những loại có tính chất làm hại cơ thể tiêu hao nguyên lực và làm tâm trí hôn ám đần độn. Ðó là thức ăn thiu chua hoặc quá chín, thịt cá, hành tỏi, rượu, thuốc lá, thuốc phiện, đồ hộp, đồ đông lạnh, v.v... Ăn quá no cũng được xem là tamasique. Hành giả Yogi tuyệt đối tránh ăn những loại thức ăn này.
Rajasique là những loại kích thích cơ thể, tâm trí và cảm xúc. Nó kích thích luôn cả đam mê và làm mất tự chủ. Hành giả Yogi cố tránh những thứ này càng nhiều càng tốt. Ðó là trứng, cà phê, trà, đồ gia vị mạnh, quá chua, quá đắng, đường trắng, bột trắng, đồ hóa học, v.v... Ăn quá nhanh hoặc ăn nhiều thứ trộn lẫn cũng được xem là rajasique. Người tu thiền ăn những thứ này dễ bị loạn tưởng chi phối.
Sattvique là loại thức ăn bổ dưỡng cho cơ thể, đầy đủ sinh tố, dễ tiêu, giúp cho tâm trí bén nhạy, sáng suốt và vắng lặng. Ðây là thức ăn chính của hành giả Yogi, gồm ngũ cốc, hoa quả, rau cải tươi, bơ, sữa, fromage, đậu hạt, mật ong, nước trái cây, nước suối, v.v...
Người ăn chay nên ăn những thức ăn sattvique, nhưng cũng phải biết ăn theo thời tiết bốn mùa, tùy theo phong thổ và tạng âm dương.
Ăn uống là một trong những nhu cầu cơ bản của con người. Người bắt đầu hướng mình vào đời sống tâm linh hoặc đơn giản hơn là theo một tôn giáo nào đó thì ít nhiều đều đụng đầu chuyện ăn uống này. Vậy thì, "ăn chay hay ăn mặn ?"
Trước khi bàn chuyện chay mặn, phải nhắc đến chuyện điều độ. Điều độ ở đây không chỉ có nghĩa là ăn ngày ba bữa mà còn rõ ràng, cụ thể hơn nữa. Đầu tiên phải để ý thói quen ăn uống của cộng đồng, xã hội, quốc gia hay dân tộc mình đang là thành viên. Một người Việt đột nhiên chuyển sang ăn bánh mì cả ba bữa thì sẽ gặp phải rối loạn tiêu hóa hoặc rối loạn do ức chế tâm lý. Ví dụ dễ hiểu hơn là người Eskimo sống ở khu vực Bắc cực chỉ ăn chủ yếu là thịt, cá săn bắt được ở vùng quanh năm tuyết phủ và hầu như không có rau quả gì. Họ vẫn sống bình thường, khỏe mạnh dù chỉ ăn đơn giản như vậy. Tuy nhiên, nếu ta thấy người Eskimo như vậy và lý luận rằng chỉ cần ăn thịt cá như người Eskimo là đủ thì chắc chắn sẽ chết sớm vì đủ loại bệnh tật. Đây chính là điểm phải lưu ý trong ăn uống trước khi bàn chay mặn.
Điểm thứ hai là phải ăn đủ chất. Khoa học dinh dưỡng có đầy đủ tài liệu, nghiên cứu chứng minh về các chất dinh dưỡng, năng lượng một người cần phải có trong một ngày và rằng cơ thể con người có khả năng chuyển hóa glucid, lipid và đạm qua lại để bổ sung phần thiếu hụt nhưng cần có thời gian. Một người nhiều năm ăn mặn muốn chuyển sang chay cần phải làm từ từ để cơ thể quen dần. Cách dễ áp dụng bắt đầu từ giảm và rồi không ăn thịt bò, sau đó sang thịt heo. Một thời gian sau đó sẽ loại thịt gà khỏi thực đơn hàng ngày nhưng vẫn dùng đạm động vật từ tôm cua, cá. Khi cơ thể đã quen, có thể bỏ hẳn đạm động vật, chỉ dùng đạm thực vật. Thời gian tuy có khác với từng người, ít nhất phải mất mười năm để làm quen như vậy. 10 năm sau đó chỉ ăn chay thì ta mới có thể nói rằng mình là người ăn chay thực sự. Nếu bạn đã ăn mặn 30 năm muốn cơ thể thực sự chuyển hóa nhờ ăn chay không thôi thì bạn cũng sẽ phải mất 30 năm.
Ngày nay, người ăn mặn nhiều bệnh vì ăn quá nhiều: nhiều calories, nhiều loại thức ăn vốn cơ thể không quen tiếp nhận(ví dụ quá nhiều bơ sữa,thịt những con thú lạ), chế biến quá cầu kỳ . Người ăn chay cũng bệnh vì ăn quá thiếu: thiếu vitamin, thiếu amino acid, thiếu đạm, thiếu chất sắt...
Phải ăn đủ chất, điều độ trước đã rồi mới nói chuyện chay, mặn. Tu là tu cái thân này, tốt là tốt cho bản thân này trước rồi mới có thể tốt cho gia đình, xã hội. Xã hội chỉ có thể tốt hơn khi cá nhân đã trở nên tốt. Không bao giờ có chuyện ngược lại. Vì vậy, ăn như thế nào để tốt cho con đường tu tập tâm linh của mình là việc mỗi người cần phải suy nghĩ và tìm cách thích hợp cho mình. Đừng dại dột tin theo lời kêu gọi hô hào một cách cuồng tín, mù quáng để rồi chết vì suy dinh dưỡng trước khi thực sự tu. Ở Việt Nam, không năm nào là không có người phải vào bệnh viện và đã có người mất mạng vì suy nhược, tụt huyết áp do ăn uống và tu tập không đúng cách trong các kỳ kiết hạ.
ĐIỀU ĐỘ, ĐỦ CHẤT, THEO DÕI BIẾN CHUYỂN CƠ THỂ, CÂU TRẢ LỜI CÓ Ở THÂN TA







Anonymous # 23. July 2009, 05:17
"Thân thể ví như chiếc bè để qua sông sinh tử đến bờ Niết Bàn. Muốn qua sông mà không săn sóc chiếc bè, để bè mục nát, chưa đến giữa dòng bè đã tan rã, như vậy có đến được bờ bên kia không?"
Hi Chú Phong, câu này thật sự hay, con lãnh ngộ được nhiều điều từ câu này ! Chú Phong ơi, con có một vài điều muốn hỏi. Gần đây con hay bị mất ngủ, hầu như đêm nào cũng thức trắng tới sáng hết. Thế là đêm hôm qua con quyết định ngồi dậy, ngồi thiền để giúp tâm bình khí hòa để có thể ngủ được. Nhưng không hiểu tại sao con không thể nào tập trung đầu óc được, con không muốn suy nghĩ, chỉ muốn thả lỏng cơ thể nhưng rất nhiều luồng suy nghĩ cứ thế mà "đi qua đi lại" trong đầu. Chịu không nổi nữa, không biết làm cách nào để có thể thả lỏng đầu óc, con ngồi niệm Phật. Lúc đầu trong khi niệm đầu óc con cũng cứ lung tung tùm lum thứ, càng về sau thì càng trống rỗng và người bắt đầu nhẹ dần. Mà đặc biệt là người con nóng lên và đổ mồ hôi nữa trong khi trời mưa bão lạnh quá chừng. Sau đó con nằm xuống, càng lúc càng ít đi những luồng suy nghĩ và ngủ đi lúc nào không biết (lúc đó cũng khoảng 2h30 hay 3h sáng rồi). Chú Phong có nhiều kinh nghiệm trong việc thiền định, Chú có thể dạy con làm cách nào để loại bỏ những tạp niệm trong đầu khi ngồi thiền được không? Thanks Chú Phong nhiều nhiều!!!
agonboy # 23. July 2009, 08:04
Coi bộ chuyện thiền thì Tino phải hỏi chú Cường thôi. Trong đời, chú có duyên gặp nhiều người tài giỏi nhưng người chú thương mến và nể phục nhất là chú Cường của Tino. Không kể những khả năng đặc biệt khác mà chỉ nói riêng về thiền, võ thuật và trình độ tâm linh thì chú chỉ ngang hàng đệ tử của chú Cường thôi. Vậy mà chú Cường có lần nói "đôi khi trong 1 sát na, đầu tớ nảy ra trăm ngàn tạp niệm". Người giỏi như vậy còn bị tạp niệm quấy rầy huống hồ người mới tập tành đôi chút. Bởi vậy, Tino không có gì phải lo đến những thứ tạp niệm kéo đến trong đầu mình mỗi khi mình ngồi thiền hay niệm Phật. Chú chia sẻ một chút về chuyện này.
Thứ nhất, người trẻ thường có nhiều chuyện động tâm lo nghĩ hơn người già. Cơ thể trẻ, căng tràn nhựa sống, còn phải yêu đương, phải lập gia đình, phải có con cái....rất nhiều trải nghiệm phải kinh qua. Đang đi học thì nghĩ đến bài tập, bài thi. Ngồi bên cửa sổ thì nhớ cô em tóc dài(hay tóc ngắn gì đó). Vân vân và vân vân. Học gần xong đại học thì phải lo đi xin việc, đi thử việc, đi làm tự nuôi thân. Ai cũng có lo toan có vui, có buồn. Không có gì phải bối rối, dằn vặt về chuyện mình cứ bị phiền não quấy rối.
Thứ hai, có những môn thiền dạy bỏ tạp niệm, tập trung 1 điểm (giữa trán, đan điền) nhưng làm như vậy rất khó vì như trên chú đã nói, tạp niệm là chuyện tất nhiên không tránh khỏi. Cách tốt nhất mà chú hay làm là nhận biết vào theo dõi hơi thở của mình. "Thở ra nè, hít vào nè. Thở ra, ủa cái gì kêu vậy ta. À không, mình lại vừa mới lo ra "cái gì kêu". Thở ra, hít vào. Thở ra, hít vào. Úi chà, sao bữa nay nóng quá. Nữa, lại lo ra chuyện nóng quá. Thở ra, hít vào"... Ban đầu là như vậy. Nói là chú tâm tới hơi thở nhưng đầu óc mình chạy ra tùm lum suy nghĩ. Cái gì chạy ra thì mình ghi nhận nó rồi quay lại với chuyện thở ra hít vào của mình. Dần dần tâm mình sẽ lắng xuống. Niệm Phật cũng vậy, niệm thầm thấy tạp niệm nhảy ra thì mình niệm vừa đủ cho mình nghe, niệm thành tiếng thấy... mỏi miệng rồi thì chuyển sang niệm thầm.
Thứ ba, thỉnh thoảng khó ngủ một chút không phải là bệnh tật gì đáng ngại. Chỉ khi nào cả tuần không ngủ được, cả tháng không ngủ được thì mình phải xem lại sinh hoạt, ăn uống của mình có điều độ không, cơ thể có chỗ nào khác thường không. Không tự tin lắm về mình thì đến bác sĩ nhờ khám xem có chỗ nào không ổn không, có phải mình bị stress không.
Chuyện gì cũng có nguyên nhân, không có chuyện gì ngẫu nhiên. Để ý quan sát mình thì sẽ tìm ra cách đối trị thôi. Chúc Tino thành công.
Anonymous # 2. August 2009, 07:01
Tâm thường tán loạn là do Nghiệp mà ra, nghiệp đang còn mạnh thì ko thể điều chế Tâm ngay được.
B1: Cắt bỏ Tham - Sân - Si càng nhiều càng tốt. Tâm khởi niệm tham (tham ăn, ngủ, chơi, dục ...) -> nhận biết là ẢO, VÔ THƯỜNG và cắt bỏ. Tương tụ Sân và Si ( khởi niệm sân, biết do nghiệp, vô thường và bỏ). Thực tập dần sẽ quen;
B2: Tập trung quán 1 điểm trên thân (Hơi thở, đan điền, bụng
-> tùy duyên từng người mà làm );
B3: Khi định được Tâm, điều được Tâm -> học Quán (Từng thứ 1 -> tùy duyên):
- Thân: là Bất tịnh
- Thọ: Khổ
- Tâm: Vô thường
- Pháp: Vô ngã
Ko thực hành mà chỉ đọc sách, cái Ngã càng ngày càng phát triển. Bỏ sách đi (sau Tâm an rồi sẽ đọc tiếp) và THỰC HÀNH cắt bỏ Tham Sân Si => TÂM bạn sẽ AN.
agonboy # 3. August 2009, 02:50
Originally posted by anonymous:
Tâm là gì, An là gì? Tại sao phải Tâm An? Ngã là chi, Vô Ngã là chi? Tại sao mất nhiều lời giải thích mà thiên hạ vẫn cứ Tham, Sân, Si?
Có chút suy sét thì ai cũng biết đọc sách không thể thành chánh quả (nếu không thì chẳng hóa ra mấy thợ sắp chữ ở nhà in thành Phật hết cả). Thực hành cũng chán vạn môn. Duyên với môn nào thì hành môn ấy. Blog này và như hàng vạn blog khác cũng chỉ để chơi cho vui mà thôi. Cuộc vui tàn thì khép lại. Chẳng ai nhờ đọc một vài bài trên mạng mà thành Phật cả.
Tâm bạn và tâm tôi đã an rồi thì cần quái gì đọc sách, online, comment chit chat cũng dẹp luôn. Ngã và Không đã thấu triệt hết thảy thì thầy tu tất thảy lấy vợ, ăn mặn cũng không phải chuyện gì to tát.Khi ấy, biển đề thiền viện dẫu có sửa thành (xin lỗi) quán cầy bảy món cũng chả ai phiền. Sống trong thế giới tương đối mà nói chuyện tuyệt đối thì không xong. Vậy nên thầy bà mười phương giảng nào Định nào Quán nhưng cứ hễ vào môn này thì chê bai, chống báng môn khác. Một trăm ông thầy thì hết chín mươi ông hư hỏng. Sự thực là thế.
Tán cho vui bạn ơi,tôi ở đàng này, bạn ở đàng kia. Đều là ngồi sau màn hình, rảnh hơi gõ gõ. Không có chứng đắc gì ở đây cả. Tất cả đều là những...."bình loạn"
Anonymous # 3. August 2009, 04:48
Có bạn gì ở trên có hỏi, l/s để “loại bỏ bớt tâm niệm (lộn xộn) trong đầu khi đang hành thiền”, tôi đã từng như bạn ấy, nên góp vài ý nhỏ để tham khảo thôi, ko có ý chê bai ai ở đây! Nếu cái ngã bị chạm, chả liên quan đến tôi và bạn, chúc an lành !
agonboy # 3. August 2009, 06:53
Cám ơn bạn đã ghé chơi và góp ý cho y nhiều điều. Tôi chỉ nói sơ qua về theo dõi hơi thở với hy vọng giúp y chút ít. Không may là ngay cả sự khởi đầu tôi cho là đơn giản nhất là theo dõi hơi thở vào ra này y làm cũng không xong. Bằng chứng là sáng nay 4 giờ sáng y vẫn còn hai mắt ráo hoảnh mò vô blog này đọc
Y đã từng bị vướng ngôn từ nào là Ngã nào là Vô Ngã, nào là Vô Thường tưởng chừng không có lối thoát cho nên tôi phải rào y lại không cho y chạy loạn nữa chứ không có ý trách bạn ở đây. Dù sao đó cũng chỉ là tôi tưởng tốt cho y thôi. Cũng có thể y thấy không thoải mái lắm và vẫn leo rào đi chơi
Trên đường đời cũng như đạo, tôi chưa gặp ai tài năng, đức độ và khả năng tâm linh siêu việt bằng thúc thúc của y nhưng y không học được với vị này lại chạy qua kiếm người ưa nhiều chuyện và ngã chấp cực lớn như tôi. Rõ là Bụt chùa nhà không thiêng
Anonymous # 3. August 2009, 09:55
Hi Chú Phong,
Thấy trong này bàn luận coi bộ sôi nổi quá hỷ!!! Thúc thúc của tại hạ thì khen các hạ giỏi hơn y, các hạ thì lại khen chưa gặp ai tài năng như y. Nói tóm lại cả hai đều là những con người tài năng. Mỗi con người sinh ra thì ắt phải có một tài năng thiên phú nhưng liệu cái tài đó có được phát hiện và bồi dưỡng hay không thôi?! Các hạ và thúc thúc của tại hạ đều là những người có tài thiên phú về mặt võ thuật và tâm linh, đó là điều mà không phải ai cũng có được. Tại hạ mới chỉ là một "cậu bé" 19 tuổi đang bắt đầu tìm hiểu về Đạo, còn phải học hỏi nhiều điều lắm. Các hạ và cả thúc thúc đều là những bậc tiền bối mà tại hạ vô cùng nể phục, vì vậy được thọ giáo hai vị đã là may mắn đối với tại hạ rồi. Còn nếu có ai có ý kiến muốn giúp đỡ tại hạ, tại hạ cũng rất vui vẻ đón nhận những ý kiến đó. Tóm tại, thanks y'all!!!
agonboy # 3. August 2009, 12:47
Cháu lại ngây thơ cả tin lời thúc thúc Quạ Chúa rồi. Nhân lúc đương vui, ta kể cho cháu nghe vài chuyện để cháu hiểu thêm về thúc phụ của mình.
Khi ta bắt đầu học bài quyền vỡ lòng thì thúc thúc Quạ Chúa của cháu đã thành danh giang hồ rồi. Ta vốn không biết y, chỉ nghe qua lời sư phụ rằng y là người như thế, như thế. Một số các sư huynh khác trong võ đường cũng thường nhắc tên y khiến ta thêm tò mò nhưng chưa một lần diện kiến. Cho tới ngày đã thành bạn học, một lần đi trên phố, một trong số các vị sư huynh kia lại chào y, ta mới biết thì ra mình bấy nay đang đi cạnh vị sư huynh từng nghe qua nhiều giai thoại.
Nhân duyên xảo hợp, ta lại là học trò của phụ thân cháu trong những ngày đầu học Hiệp Khí Đạo(trong gia đình cháu, một vị cô cô khác cũng là võ sư Hiệp Khí Đạo lừng danh một thời). Một lần bàn chuyện võ thuật, phụ thân cháu và thúc thúc Quạ Chúa có bàn về đòn thế khắc chế đoản đao. Phụ thân cháu tránh được các đòn đoản đao rất hiểm hóc nhưng không thể tránh được thúc thúc Quạ Chúa khi y dùng song đao. Phụ thân cháu đành lắc đầu "kiểu này chỉ có Tổ sư may ra tránh được". Sự thực, phụ thân cháu luôn luôn tránh được một tay đao nhưng không thể tránh được đao ở tay kia đâm tới. Cháu đã hình dung được thúc thúc Quạ Chúa trình độ tới đâu rồi chứ ?
Sư phụ bọn ta thuở còn tại thế rất thương mến y. Y đã rời sư môn khá lâu và sư phụ cũng đã truyền chức chưởng môn cho một trong số những người con của mình nhưng bài kiếm tâm đắc nhất, sư phụ lại viết tất cả khẩu quyết gởi cho y, dặn y luyện tập để "xiển dương môn phái, chớ có mai một tâm huyết của tiền nhân". Sư phụ cũng không truyền một trong những tuyệt kỹ của Người là Ngũ Lôi Quyền cho ai khác ngoài y. Y tâm địa hiền lương nên Người truyền độc kỹ vì Ngũ Lôi Quyền một khi xuất thủ trúng người ta thì gân, cơ nơi bị trúng đòn đều sẽ bị đứt, tàn phế suốt đời (nghe như tiểu thuyết nhưng thực sự trúng đòn như y miêu tả thì chắc chắn là vĩnh viễn tàn phế). Thúc thúc Quạ Chúa vóc dáng trắng trẻo, đẹp như con gái nên nhiều kẻ không phục, thường phục kích y trong đêm để thử tài. Bọn họ mang dao phay chặt thịt để chém lén y nhưng lần nào y cũng tránh được, nhìn ra thì kẻ tấn công cười giả lả "đệ biết huynh dư sức tránh mà, chỉ thử chút thôi" (!!?)
Ta đã từng thấy y thi triển Thái Cực Quyền, chính từ y mà ta khởi ý tìm hiểu môn này. Nói về Yoga, còn ai hơn được y nữa? Y rất giỏi y thuật, tinh thông huyệt đạo. Đánh vào huyệt hiểm trên người, y vẫn cười hì hì nhưng để y điểm trúng thì chắc là sẽ nằm liệt. Y học gì cũng nhanh, cũng giỏi hơn người. Tiếng Tây Ban Nha y học 6 tháng rồi đi làm phiên dịch. Y thức một đêm viết trọn cả cuốn sách hàng vạn chữ Hán mà không sai sót... Kể những chuyện y làm chẳng khác chuyện tưởng tượng vì không thấy tận mắt thì thực khó mà tin. Cháu không thấy người người tầm đạo khắp nơi, kể cả ở nước ngoài, lặn lội tìm y mà không gặp đó sao? Cháu có dịp ở gần, nhất định phải học hỏi ở y càng nhiều càng tốt.
Bây giờ ta trả lời thắc mắc tại sao y khen ta. Bọn ta tình như anh em, nghĩa là đồng môn, nhưng thực mà nói thì y chẳng khác sư phụ ta. Chính từ y mà ta bắt đầu hướng cuộc đời mình vào tìm hiểu tâm linh. Y chính là người truyền kiến thức vỡ lòng. Y biết điểm xấu điểm tốt của ta e là còn hơn cả bản thân ta nữa. Trong Phật giáo có nhắc đến Thiên Nhãn Thông, ta từng gặp vài vị được xưng tụng có thần thông này và những điều họ nói về bản thân ta không hơn gì bao nhiêu so với những điều y nói từ ngày đầu gặp gỡ. Y khen chẳng qua bởi tình thương mến và mong muốn cho đàn em siêng học hỏi, hành trì và tinh tấn đó thôi. Ta vẫn thường nghĩ y đúng là Bồ Tát hóa thân giúp ta chữa căn bệnh cao ngạo. Thực tình mà nói, đừng nói là năm mười năm, thậm chí y đứng lại chờ vài kiếp ta cũng khó theo kịp y, đành chỉ tự nhủ "huynh ấy và ta đi chung một đường" để đừng lơ là.
Điệt nhi, những gì cháu thực sự muốn xem như đã làm được phân nửa rồi, phân nửa còn lại là ...bắt tay vào làm. Cháu đã có chỗ dựa vững chắc là chính gia đình mình. Những gì ta làm được và do duyên giữa ta và cháu, ta chắc chắc không từ chối. Thương mến chúc cháu được vạn an, thăng tiến.