Skip navigation.

Log in | Sign up

Albeliebe's blog

Live as you've never lived before...time will keep all memories...

Khi .. em ... yên lặng

.. là khi em muốn ngừng lại một nhịp trong cuộc sống đang ngày càng vồn vã

.. là khi em muốn có một bước dừng cho những nghĩ suy dồn dập xung quanh

.. là khi em muốn yên tĩnh để kết nối những chuỗi sự kiện và bình tĩnh suy nghĩ

.. là khi em muốn nhẹ nhàng thở đều và tận hưởng cảm giác lòng mình không dậy sóng

.. là khi em đơn giản muốn chui rúc vào trong vỏ ốc của chính mình

Hình như càng ngày càng phát hiện ra em không theo kịp thời đại :lol:



Uhm .. cuộc sống .. nhịp sống .. lối suy nghĩ .. cách làm và ngay cả cách cảm nhận đang được đặt trong tư thế sẵn sàng .. cần là có .. có là làm .. làm là cảm ... bất kể những khuất tất ý niệm hay điều gì còn lấn cấn lẩn khuất đâu đó ...

"Đời người có bao nhiêu để mà suy nghĩ và chờ đợi". Thực sự em cảm giác rất bức bối, rất ngợp và rất không thoải mái với quan điểm sống như vậy. Với em, sống không phải là chờ đợi theo kiểu tôi muốn A, thì tôi ngồi dòm A, chờ A, đợi hoài đợi mãi coi A có "rớt" trúng tui không ... Kiểu này quá chán nản, hời hợt và ... mất thời gian vô ích. Nhưng em cũng chẳng thích cái kiểu sống chụp giựt .. ý ... tui thích A .. lao đầu lại chộp A .. rồi dòm sang B ... ý tui lại thích B hơn. Kiểu này thì sôi nổi hơn, không mất thời gian, được nhiều trải nghiệm .. nhưng chưa chắc cuối cùng còn gì trong tay ..

Chỉ thích sống thật với vận tốc thật vừa phải .. khi nào chờ .. sẽ chờ; khi nào phải chộp ..sẽ chộp; khi nào nên bình tĩnh suy nghĩ .. sẽ suy nghĩ đàng hoàng.

Nói thì dễ .. làm khó đó. Con người ta vốn dĩ nằm trong sự vận động của nhiều yếu tố xung quanh, ít nhiều cũng bị tác động lên và làm cho rối loạn.

Em là như vậy .. và em đang muốn giữ cho mình cái cảm giác cân bằng và bình yên lúc này.

Phews .. hơi vất vả ^^ ... Kẻ chuyên nhảy loi choi, lanh chanh và liến thoắng nay lại yên ắng lạ thường. Nhưng mà khi yên lặng, em nghĩ và "thấy" được nhiều điều lắm. Cứ như vậy thôi.



Em đang tăm tia kiểu tóc ngắn tomboy của Park Shin Hye ... Hmmm ... lần trước cắt "giả" kiểu này một lần rồi .. nhưng tóc em cắt vẫn còn là bumbe ... giờ làm tém con trai luôn ^^. Nhìn rất chi là "refresh" .. cũng là thay đổi style một chút. Muh cái mặt tròn kiểu này thì khó đóng vai "ác" lắm ... Theo lời Già Noel thì mặt tròn, mắt tròn .. có tém đầu đinh thì vẫn tròn và lành .. đóng vai ác chỉ tổ làm mất mặt chữ "ác" ... Cheppp .. đã vậy thì làm "ác" tâm vậy ... Noel năm nay phải đòi quà cho nhiều vào .. cho Già Noel sạt nghiệp chơi :raider:

Albel cách đây 5 tháng nè ^^ .. cắt lớp tóc trên thành vậy đó .. chỉ là cắt giả lớp trên thôi .. đuôi tóc vẫn dài và hiện đang dài ... ^^



Đang bị dí vì cái event ngày thứ 5 này .. một con "cọp" chưa đủ xi nhê hay sao mà giờ thành 2 con "cọp" rồi. Lo đến mất ngủ :zzz:

Cả tháng nay toàn 2h sáng mới ngủ ... Hôm qua cảm nhận rõ sức khỏe có vấn đề khi đi xe thì trời đất chao đảo ... đang ngồi thì trời đất tối thui .. "Em cẩn thận bị thiếu máu, ăn uống cho đàng hoàng vô" - trích lời ông Già Noel awww

"Hay em qua lén lén đánh ngất xỉu translator bên Mic nha. Bên đó không có, em cũng khỏi làm" ... hỏi Bụt

"ò .. em làm đi .. rồi tự xử luôn. chịu đấm ăn xôi" ... Bụt nói

"đấm ông Bụt rồi đi ăn xôi" ... em nói :lol:

Buồn ngủ ...

Thèm ngủ ...

:zzz: :zzz: :zzz:

Đi coi 2012 về và không thấy hay ... "cũng bình thường". Nói câu này bị biết bao nhiều người mắng.

"Đúng là ... bé T" - aBao không nói gì được :yes:

<xoa đầu> - "nhàm phim rồi" - Già Noel ^^

"Em không nên coi film trong vòng mấy tháng tới. Em coi nhiều quá nên bị bão hòa rồi, cái gì cũng thấy na ná nhau" - Bụt nói.

"Em coi film bộ" - Albel nói :yes:

P.S: Bực facebook bị cấm. Phải toàn vô bằng đường proxy, không comment hay viết note gì được .. upload hình cũng không ... bực dễ sợ. Kiềm chế ... kiềm chế ... không lẽ bực net vô duyên vậy sao ta ... ="=

Giờ thì đi nghỉ xíu ... tối thức làm nữa ^_^

Nếu ai đã có lần...

- Trích nguyên tác từ bác khanhlinh của diễn đàn CV -
Và Facebook bạn Duong Le

Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở xung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là như thế !

P.S: Chỉ trừ đoạn đầu tiên, còn thì đều đồng ý. Yêu thương những gì mình đang có ^_^

Biển không làm tuyệt vọng .. Biển đem đến không khí trong lành, xóa tan đi những mệt nhoài và nghĩ suy... Luôn tìm đến biển những khi cần nạp lại năng lượng cho bản thân ...:smile:

15



LUẬT:

* KHÔNG ĐƯỢC xem câu hỏi trước khi bạn điền đủ tên 15 người bạn
* Ghi tên 15 người bạn bạn có thể nghĩ ra
* Sau đó trả lời 45 câu hỏi về 15 người bạn này

1. Trùm
2. Xơ-mít
3. Gà CN
4. Bụt
5. chị Minh
6. Taxi
7. Bé
8. Bé điệu - Cái Bang
9. Chị Còi yêu - Cái Bang
10. Quân sư Cái Bang
11. Black Diamond
12. Banana
13. Main
14. be_iu
15. Già Noel

-------------

1. Bạn và người số 1 gặp nhau như thế nào?
Qua phone .. 2h trưa .. gọi kêu dậy đi interview

2. Bạn sẽ ra sao nếu bạn chưa từng gặp người số 8?
Sẽ thiếu đi một "mặt trời" đỏ rực xuất hiện quanh mình.

3. Bạn có muốn hẹn hò với người số 4 ko?
Bụt của tui mà. Hẹn cá viên, kem, film cả rùi ^^

4. Bạn có bao giờ thấy người số 11 khóc chưa?
Chưa .. muốn thấy .. vì khóc nhẹ lòng hơn trong rất nhiều chuyện .. Nhưng 11 lại nghĩ khác ..

5. Người số 3 và số 13 có thể thành bạn tốt của nhau ko??
Không thể, số 3 vì mình nên sẽ không bao giờ thân với số 13 cả .. Tréo ngoe nhỉ ..

6. Miêu tả người bạn số 9?
Trực tính đúng người miền Tây, ai nghe có thể giận nhưng ngẫm thì thấy đúng vì lời nói của số 9 luôn từ sự lo lắng cho bạn bè thôi :-*

7. Bạn thích người bạn số 2 ko?
Dĩ nhiên :smile:) .. Iu số 2 nhiều và mong số 2 luôn vui vẻ ^_^

8. Bạn có nghĩ người bạn thứ 6 rất cuốn hút ko?
Có .. gặp đi rồi sẽ hiểu ^_^

9. Lần cuối bạn nói chuyện với số 14?
3 tuần trước .. 14 khoe hình của bé Vương Gia ^_^

10. Bạn có muốn hẹn hò với số 7?
=)) .. mai vô sẽ hỏi số 7 thử xem ...

11. Số 15 sống ở đâu?
Hiện tại thì đang ở Canada .. mong 15 về Việt Nam :smile:

12. Điều tuyệt vời nhất của số 5?
Vui vẻ, yêu đời, cười rất tươi ^^

13. Điều bạn muốn nói với số 13 nhất?
Nothing. Just smile when I see 13.

14. Điều tuyệt vời nhất của số 10?
Mong manh nhưng không dễ vỡ .. Dù ốm ôm không có đã nhưng luôn sẵn lòng ôm người khác ^_^

15. Bạn đã từng hôn số 12 chưa?
=)) .. chưa .. và không hề có ý tưởng =))

16. Kỉ niệm tuyệt vời nhất của bạn với số 3?
30 ngày liên tục .. sau giờ học .. đi loanh quanh từ Gò Vấp qua quận 7 .. rồi lại về nhà mình .. chỉ để mình thoải mái ^_^

17. Khả năng tuyệt vời nhất của số 10?
Khiến người khác thấy bình an và tin tưởng

18. Số 15 có đáng yêu ko?
Không thể dùng từ này :smile:) . Nhưng cực kỳ tốt bụng, già Noel nhỉ :wink:

19. Ấn tượng đầu tiên của bạn với số 2 là gì?
"Sao bà mua sinh tố cho tui, tính nhờ tui gì àh?" ... shocked =))

20. Bạn đã làm bạn với số 1 bao lâu rồi?
2 năm 1 tháng ^_^

21. Bạn có gặp số 5 trong tuần qua ko?
Hổng có .. bị lỡ mất cái hẹn mua đất sét Nhật và nắn hình rồi ...

22. Lần cuối bạn gặp số 11?.
Mới hôm chủ nhật 19/10 chứ đâu :smile:)

23. Bạn đến nhà số 13 bao giờ chưa?
Rồi. Nhớ rất rõ từng ngóc ngách...

24. Lần tới bạn gặp số 9 là khi nào?
Chủ nhật tới .. 25/10 nè ^^

25. Bạn thân với số 6 như thế nào?
My 10-year lover ^^ ... Hai đứa khác nhau về tính cách, sở thích nhưng lại thân nhau kỳ lạ :smile:)

26. Bạn sẽ ôm số 3 chứ?
Dĩ nhiên. Đám cưới vui vẻ nhé bé Gà :-*

27. Bạn có biết 1 bí mật của số 5 ko?
Uhm biết. ^_^


28. Miêu tả mối quan hệ của số 4 và số 14 ?
Không quen nhau và chắc là không thể gặp nhau được. ^_^

29. Mối quan hệ của bạn và 12 là gì?
Một người bạn nhiệt thành .. khi ở Sydney luôn quan tâm và làm mọi chuyện cho mình ... Số 12 .. thanks for that ^_^

30. Bạn có nhảy với số 7 bao giờ chưa?
Úi chưa. Bé ơi .. nhảy không kìa ^_^

31. Bạn quen số 3 như thế nào?
Trong lớp học.

32. Số 8 có người yêu chưa?
Có rùi ^^...

33. Bạn tát hay đập vào mặt số 4 bao giờ chưa?
Ơh không. Sao lại oánh Bụt như vậy được. Dùng chiêu khác cơ :smile:)

34. Số 15 đã gặp mẹ bạn bao giờ chưa?
Chưa đâu ^_^

35. Bạn có đi du lịch với số 6 bao giờ chưa?
Rồi áh. Bến Tre, Cần Giờ.

36. Nếu số 7 có 100$ bạn ấy sẽ làm gì?
Biết rùi. Sẽ để dành cho plan của 7 .. nhưng chắc là sẽ rủ mình đi ăn kem :wink:

37. Kỉ niệm tuyệt vời nhất của bạn với số 2 là gì?
Là lúc số 2 nói .."Bà có biết nhờ ai mà tui lấy lại lòng tin vào tình bạn không?" ^_^

39. Điều cuối cùng gần nhất bạn làm với số 10 là gì ?
Đi charity, ngồi tám, ăn bún buổi trưa .. từ "chủ nợ" trở thành "con nợ" =))

40: Bạn gặp số 6 khi nào?
Cả hai học chung hồi lớp 9 ^_^

41.Bạn và số 8 gặp nhau như thế nào?
Trong cùng 1 team ở công ty, đều là người mới nên lập nhóm Cái bang :smile:)

42. Số 11 sẽ chọn nơi nào nếu bạn ấy đươc 1 chuyến du lịch miễn phí đến bất kì đâu?
Hà hà .. nhiều .. nhưng mà hình như là Cambodia, India, AUS, Tây Tạng. Còn gì không nhỉ ^^

43. Bạn thân với số 1 như thế nào?
Hỏi số 1 nhé? Tóm gọn là .. sharing and caring ...

44. Số 3 và số 13 đánh nhau, ai sẽ thắng?
Oái .. không thể nào .. nhưng giả dụ có thì số 13 thua chắc rồi =))

45. Bạn đã đi tản bộ với số 14 bao giờ chưa?
Rồi ^_^ ..

Tags chỉ là tags thôi .. Nhưng qua tags .. chợt giật mình ...

Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế nào?

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

(Trích MocAo 's Facebook

Những bất ngờ của tình yêu thương

(HHT_Online) Có thể đang ẩn giấu xung quanh bạn đấy…

Có khoảng hai năm do yêu cầu công việc, ba má tôi đến sống ở Singapore. Trong thời gian học trường quốc tế, tôi đăng ký tham gia thêm một lớp thiết kế sáng tạo, chuyên làm ra những vật dụng mới từ các món đồ cũ.

Trong cuộc triển lãm sản phẩm cuối khoá, bên cạnh trưng bày sản phẩm chính tay mình làm ra, mỗi thành viên còn được phát biểu về dự định sau lớp học. Hầu hết đều nói sẽ sử dụng kỹ năng này để tự chế tạo vật dụng sinh hoạt hàng ngày, tiết kiệm ngân sách, bảo vệ môi trường.

Đến lượt mình, tôi nói ngắn gọn: "Khi về Việt Nam, em sẽ truyền đạt lại các kỹ năng này cho ai thật sự muốn có nó!". Sarah, cô giáo phụ trách lớp nói riêng với tôi: "Hãy viết thư và gửi hình chụp khi dự định của em thành sự thật!". Tôi siết bàn tay cô, thay cho một lời hứa và câu chào tạm biệt.

Trở về từ Sing, tôi mong mỏi mình có thể giúp được ai đó thật sự muốn

Về nước, tôi vào học lớp mười một. Tôi rất bận rộn. Thỉnh thoảng, tôi cũng tự làm cho mình và bạn bè sợi dây quấn tóc hay chiếc băng-đô từ vải vụn. Thế nhưng, mấy cô bạn còn nhận xét chúng thật dị hợm và tầm thường. Những ý định mới hồi nào còn sôi sục giờ nguội lạnh hẳn.

Một sáng Chủ Nhật, chạy qua tầng trệt, địa điểm sinh hoạt chung của dân cư trong toà nhà, tôi chợt nhận ra có rất nhiều em nhỏ tụ tập trong phòng kính. Một ý định vụt qua. Tôi chạy đi gặp bác quản lý dịch vụ công ích toà nhà, bàn bạc. Cuối tháng đó, lớp học chế tạo đồ chơi và đồ dùng học tập ra đời.

Lớp mở sáng Chủ Nhật, với khoản học phí tượng trưng để trả cho ông lao công dọn dẹp sau giờ học. Đám trò nhỏ khá hào hứng với ý tưởng tôi gợi ra. Nhưng, tôi nhận thấy các em không mấy quý trọng nâng niu sản phẩm của mình. Vì sao lại thế thì tôi không thể nào giải thích nổi.

Ngay thời điểm tôi mất dần hứng thú, có một cô bé chừng tám, chín tuổi xin vào học. Đứng cạnh những đứa trẻ đầy đủ sống trong chung cư, con bé nhìn khác hẳn: da ngăm đen, mái tóc rậm cắt ngắn, quần áo cũ và rẻ tiền. Nhưng tất cả được giữ gìn rất sạch sẽ.

Bác quản lý đắn đo đôi chút: "Bé Dư là con gái duy nhất của ông lao công toà nhà mình. Hai cha con nghèo đấy. Ông ấy sức khoẻ không có, lại cảnh gà trống nuôi con. Hồi năm ngoái, ông ấy xin vào chung cư này làm việc. Thôi thì cứ cho con bé vô lớp nghe. Không cần thu học phí, được không?". Tất nhiên là tôi đồng ý.

taochu.com_love178.jpg

Và rồi tôi phát hiện tình yêu thương có thể đang được cất giấu bên trong các vật dụng nhỏ bé giản dị

Nhìn đôi mắt sáng và các cử chỉ khéo léo lanh lẹ, tôi biết Dư là một cô bé sôi nổi. Thế nhưng nó cũng rất nhạy cảm. Bằng mọi cách, nó cố gắng để không đứa bạn nào trong lớp trêu chọc sự thiếu thốn và khác biệt của mình. Mỗi khi nhìn con bé cẩn thận xếp lên bàn bộ kéo, thước, bút chì và hồ dán, tôi như trông thấy những cố gắng hết sức hết lòng của ông bố lao công muốn cho con gái không thua kém bè bạn.

Lần nọ, tôi dặn các em tuần sau mang đến mỗi người một mảnh vải và tấm bìa cũ, để tôi hướng dẫn làm túi đựng chìa khoá, gương mặt Dư rất căng thẳng. Tuy nhiên, khi tôi hỏi có cần giúp đỡ gì không, con bé lắc đầu: "Em sẽ có vải và bìa. Bố em sẽ kiếm được!".

Buổi học tuần sau đó, các học trò nhỏ của tôi bày vật liệu lên bàn, bỗng, một thằng bé túm lấy miếng vải trước mặt Dư, la lên: "Ô, cái này là khăn trải bàn má tớ quăng hôm bữa rồi mà!". Đám trẻ cười ồ: "Bố Dư lượm nó trong thùng rác, hả?". Con bé mím chặt môi, mặt xanh tái.

Để vãn hồi trật tự, tôi phải giải thích việc sử dụng vật liệu bỏ đi là rất đúng, không có gì mà phải cười chê. Đám trẻ tập trung vào bài học. Dư cũng làm chăm chú, nhưng nước mắt rớt xuống lã chã. Sau sự việc đó, thỉnh thoảng, tôi rủ cô bé lên nhà chơi.

Từ mảnh carton cũ, tấm vải rèm rách gấu, vỏ lon nước ngọt hay các chai thuỷ tinh lăn lóc mà Dư thu lượm từ thùng đẩy rác có bánh xe của bố, tôi và cô bé tạo ra rất nhiều món đồ độc đáo: Chậu cây bonsai bằng lon nhôm, hộp đựng bút từ vỏ bìa, miếng trang trí bọc tay nắm cửa bằng vải vụn, và cả rèm hạt thuỷ tinh từ những mảnh chai nung chảy.

Dư thích mê các món tự tay mình làm ra. Cô bé xin tôi mang về khoe bố, và nói: "Mai mốt lớn, em sẽ làm những thứ chị dạy. Rồi em mở tiệm kinh doanh, có tiền nuôi bố!".

Một hôm, tôi dặn các em chuẩn bị làm cái túi vải có quai đeo. Đám trẻ nhỏ mang tới lớp những mảnh vải dày dặn. Thật bất ngờ, hôm ấy, mảnh vải đẹp nhất là của Dư. Một khúc vải jeans hẳn hoi. Sau khi cắt, khâu và đính những hạt nút, mọi người đều có những chiếc túi có thể sử dụng tốt.

Bé Dư nhờ tôi đính lại quai đeo cho chắc, nói nhỏ: "Em để dành cái túi này sang năm đeo đi học!".

"Bố kiếm cho em mảnh vải jeans này ở đâu?" - Tôi tò mò.

Cô bé nhìn tôi, thì thầm: "Bố em cắt một ống cái quần đẹp nhất của bố. Phía bên chân bố bị cụt!". Tôi ngồi lặng đi.

Tôi chụp một bức ảnh chung với Dư. Cô bé đeo trên vai chiếc túi vải jeans xinh xắn. Tôi sẽ gửi tấm hình ấy và kể cho cô Sarah nghe câu chuyện về chiếc túi nhỏ. Cũng như tôi, có lẽ cô cũng sẽ khóc vì nhận ra rằng, cất giấu bên trong các vật dụng nhỏ bé giản dị, thường có rất nhiều bất ngờ của tình thương yêu.

An Nhi [www.hoahoctro.vn]

P.S: Albel thích ^_^

The ride of your life

Wishing on a shooting star
But dreams alone won't get you far
Can’t deny your feelings anymore
The world is waiting right outside your door
What are you waiting for?

Come on, here’s your chance
Don’t let it slip right through your hands
Are you ready for the ride of your life?
Your dreams are riding on the wind
Just reach out and pull them in and
Get ready for the ride of your life
The ride of your life

In your heart, you know what must do
You've only got yourself to answer to
Don’t let fear of fallen hold you down
Your spirit's flying high above the clouds
You're glory bound

Come on here’s your chance
Don’t let it slip right through your hands
Are you ready, for the ride of your life
Your dreams are riding on the wind
Just reach out and pull them in and
Get ready for the ride of your life

You are on your way no looking back
There’s no future living in the past
You’re free at last yeah
You’re free at last

Come on here’s your chance
Don’t let it slip right through your hands
Are you ready for the ride of your life yea
Your dreams are riding on the wind
Just reach out and pull them in and
Get ready for the ride of your life
Ride of your life

Come on, come on get ready
Yea, yea, yea
Your dreams are riding on the wind
Just reach out and pull them in
Get ready for the ride of your life


Download

P.S:

Just thinking about your present for me - "If succeed is a game, there are some rules". I cannot remember all the things/ the stories in that book but I get an overview as the lyric of the song I ever asked you before: You can win, if you want. If you want, you will win.

I waste much time for thinking. Well, it's good. Time gave me the chance for careful thought about what I want and even guess for the future. But, if I take long time just for guessing what will happen, I'll get in stuck with myself. Hik, the bad thing that I've just recognized recently ="= ...

So .. what will be will be when it's timing ... The way is right or wrong is according to my point of view .. So, I'll do what I want; at least, I'll no longer think that "I haven't tried that way before" ...

Thanks for "17 again" ... "you" remind me something that's important with me now ^_^ ...

Phews ... take deep breath and good night all ^_^

Up - Vút bay - Bí mật của hạnh phúc

Viết review sau mỗi lần coi film dần trở thành thói quen của Albel rồi ^_^ ..

Phải nói rằng từ đầu năm đến nay, Albel chỉ coi và thích thú với 2 bộ film là Red Cliff 2 và Transformer thôi .. còn những film khác coi nhưng sao có cảm giác nhàn nhạt .. Từ lúc đi coi film WatchMen về bị thất vọng tràn trề thì không còn tin lắm mấy cái rating và review của IMDB (www.imdb.com) .. Thêm nữa là film hành động trước sau cũng có vậy, coi riết mà đoán được kết quả nên không thích xem nữa .. Hơn nữa, ông trùm đi mất tiêu rồi .. chuyện này cũng làm giảm sở thích coi film đi đáng kể ... Thôi năm nay đổi "gu", đi coi film con nít cho nó thanh thản tâm hồn :lol:

Hôm nay không có ý định là xem Up đâu .. nhưng tự dưng chộp được cái trailer trên Net, coi xong thì thích mà Galaxy không chiếu, search qua bên Megastar thì thấy có, nhắn cho sis nhưng không thấy trả lời .. mà bé thì lại muốn đi xem film này .. nên Albel và bé hẹn lên Megastar lúc 4h30 để coi suất 5h.

5h .. Albel gọi bé .. bé nhắn Albel .. hai đứa đều tới trễ vì có việc đột xuất .. Vậy là chờ đợi xem film xuất 7h15 .. và .. đi pose hình, window-shopping và ăn uống .. hehehh ^^...

Đứng chờ mãi thì 7h đúng mới được vào trong rạp .. Xem trailer của một loạt film thì thấy ..cái nào cũng muốn coi cả .. Ice Age 3 .. The Proposal .. và The Land of Lost ... Ui cha, máu "nghiện film" bắt đầu trỗi dậy .. và ống heo của traveling sẽ phải xẹp đi thôi :lol:

Rating 8.8/10 với 27342 vote cho một bộ phim hoạt hình 3D thì quả là không tệ. Cái chính là những gì mà Walt Disney Pictures và Pixar Animation Studios đưa đến người xem trong bộ phim hoạt hình thứ 10 này thì thật đáng nể.



Up mở màn là cảnh cậu bé Carl với chiếc nón và kính phi công, ngồi trong rạp phim để chăm chú nghe kể về nhà thám hiểm Charles Muntz .. rồi lại xoay vòng đến cảnh cậu nhảy chân sáo trên đường, đầu vẫn ngập những suy nghĩ về những chuyến thám hiểm, tay vẫn nắm chặt quả bóng xanh "The spirit of adventure" ...



Rồi đến cảnh gặp nhau bất ngờ giữa cậu bé Carl và cô bé Ellie .. cùng niềm đam mê thám hiểm South America và cả Paradise Fall.. mà trong ý nghĩ của trẻ con thì .."It's still America, but South" ... Điều Albel thích ở Ellie là cô bé thẳng thắn và có gì đó lấn lướt Carl ... mọi thứ đều phải .."Cross your heart! Cross your heart ??? " .... nhưng khi đến thăm Carl bị gãy tay thì lại rất "dễ thương" ... "You don't talk a lot. I like you"



Trong khi Carl hiền lành, ít nói bao nhiêu thì Ellie lại nghịch ngợm và liến thoắng bấy nhiêu. Họ lớn lên bên nhau, yêu nhau và kết hôn như bất kỳ một chuyện tình lãng mạn nào. Họ cùng mơ về một gia đình đầy nhóc trẻ con, sống vui vẻ đầm ấm bên nhau trong một căn nhà nằm bên ngọn thác… Thiên đường.

10 phút kế tiếp của film chỉ là những cảnh trong yên lặng, mô tả lại cuộc sống của Carl và Ellie



Dù Carl chỉ là người bán bóng bay, Ellie là người trông vườn thú nhưng họ vẫn hạnh phúc, dành dụm từng đồng bạc nhỏ để thực hiện giấc mơ. Những chuyến đi ấy cứ ngày một xa, khi hộp đựng tiền xu để dành cứ bị đập ra để sử dụng những khi nay thì ô tô hỏng, hay khi Carl gặp tai nạn, rồi thì căn nhà bị hư do cây ngã . Chiếc bình đựng tiền xu cứ sắp đến ngày đầy lại bị đập đi. Cho tới ngày Ellie đã không còn đủ sức thực hiện cuộc phiêu lưu.

Và rồi chỉ còn mình ông cụ Carl nay đã già lụ khụ sống trong căn nhà gỗ đầy ắp kỷ niệm. Ellie đã mất, con cái thì không có, nhưng ước mơ du hành đến ngọn thác Thiên đường thì vẫn còn nguyên vẹn.



Carl vẫn chưa có ý định đến Paradise Fall nếu không có chuyện ông bị ép phải rời khỏi căn nhà của mình để đến viện dưỡng lão .. Trong vòng 1 đêm .. cột thật nhiều bóng bay vào căn nhà của mình .. "bứng" ngôi nhà bay lên với một khí cầu khổng lồ .






Thật sự coi hết bộ film này thì điều cảm thấy vui và đọng lại là chuyện tình yêu của Carl và Ellie. Chỉ có 10 phút qua thôi nhưng những gì diễn tiến sau đó cũng bổ sung thêm cho duy 10 phút này. Họ có ước mơ cụ thể đi thám hiểm ở South America, đến Paradise Fall nhưng đối với cuộc sống hiện tại, họ luôn sống hết mình và vui vẻ với những điều mình đang có.

Không may mắn có con, Carl và Ellie hài lòng với công việc được tiếp xúc, chơi đùa nhiều với trẻ con. Cuối tuần, họ đều cùng nhau lên ngọn đồi nhỏ, nằm ngắm mây trời và cùng tưởng tượng. Họ chia sẻ với nhau từng phút giây bình dị nhất: khi lau cửa sổ, khi uống cà phê, khi sơn phết căn nhà gỗ hay khi xem lại những bức ảnh cũ…

Thực hiện chuyến đi này, Carl mong muốn thực hiện ý nguyện của ông và Ellie, đem ngôi nhà họ để cạnh bên Paradise Fall ... Nhưng Carl chỉ thực sự tìm lại chính những gì là mục tiêu sống của ông .. điều ông mong muốn .. khi đọc lại cuốn nhật ký của Ellie ... với câu viết cuối dành cho ông .."Thanks for the adventure. Now go have one of your own"

Khi đến được Paradise Fall, sự thất vọng đến với Carl khi ông phát hiện ra vị anh hùng thuở bé của mình Charles Muntz - không phải là một người thám hiểm đáng để thần tượng. Ellie và Carl luôn coi Charles là thần tượng .. nhưng đến khi gặp rồi thì thất vọng khi con người đó chỉ thích sưu tầm hay giết động vật quý hiếm, để chứng minh cho những điều gọi là "danh dự cá nhân" mà bất cần có làm nguy hại ai hay không...

Cùng đi với Carl trong cuộc thám hiểm này là cậu bé Russel - người đồng hành bất đắc dĩ. Còn nhớ cảnh Carl đang ngồi nghĩ trong căn nhà bay "Flying House" của mình với suy nghĩ sẽ chẳng còn bị ai quấy rầy thì đột nhiên nghe tiếng chuông cửa. Ông ra mở cửa ... và .. ông ngạc nhiên đầy sửng sốt ..



Nhóc này nói không ngớt từ lức gặp Carl, đến nỗi đã có lúc Carl đề nghị cậu chơi một trò chơi "Do you want to play a game? It's called See Who Can Go the Longest Without Saying Anything"

...

Russell: [from trailer] Good afternoon. Are you in need of any assistance today, sir?
Carl Fredricksen: No.
Russell: I could help you cross the street.
Carl Fredricksen: No.
Russell: I could help you cross your yard?
Carl Fredricksen: No.
Russell: I could help you cross...
Carl Fredricksen: No!
[closes the door on Russell's foot]
Russell: Ow.


Russell đã tua đi tua lại những câu nói đó với Carl chỉ mong Carl nhận lời để cậu bé giúp ông .. để nhận một huy chương danh chự vì đã giúp đỡ người già ... vì để mong .. bản thân cậu nhóc có thể được "thăng hạng" .. để bố có thể giữ lời hứa dành thời gian cho cậu ...



Và nhắc nhở chút khi nói đến Dug, chú chó biết lựa chọn cho mình người chủ tốt, việc nên làm .. Có thể dưới góc nhìn khác, việc làm của Dug là vì cậu bị những con chó khác trong đàn coi thường khi phải đeo vòng cổ xấu hổ? (Hay gì đó, Albel không nhớ ^^) .. nhưng quay lại những gì Dug đã giúp mọi người thì .. cậu làm vì "I like you temporarily!" ... heheh ... Cái con chó này cũng quái, cả đàn "chơi" nó, bắt nó một mình đi tìm con chim 7 sắc cầu vồng .. đến khi thấy con chim rồi thì không lo bắt .. lại đi van xin "Won't you please be my prisoner, please please please"



Up là một chuyến phiêu lưu kỳ thú, và đã kết thúc. Nhưng chuyến đi ấy không chỉ thay đổi cuộc sống của các nhân vật trong phim, mà có lẽ còn lay động cả nhiều khán giả. Đó không chỉ là câu chuyện về tình cảm vợ chồng, gia đình, bạn bè .. người lớn, trẻ nhỏ .. mà đó còn là câu chuyện về ước mơ .. biết điều mình muốn làm là gì .. và làm điều mình muốn là như thế nào (If you want you will win. You can win if you want)

Lời thoại bộ phim theo đúng chuẩn hoạt hình ... không nhiều .. nhưng dễ hiểu và khá vui vẻ, hài hước. Hình ảnh trong film cũng được trau chuốt kỹ lưỡng ... đẹp và sắc nét ...

Nếu để ý kỹ trong tạo hình của Carl, Ellie và bé Russell, mọi người sẽ thấy một điều thú vị rằng .. Những tạo hình của Carl và Russell được đưa về dạng cơ bản nhất – hình vuông và hình tròn. Hình vuông biểu tượng cho quá khứ, hình tròn biểu tượng cho tương lai. Những khối vuông như bức tường gạch không thể di chuyển, và Carl là người bị mắc kẹt với chính mình sau khi Ellie qua đời. Khi bé Carl có nhiều đường tròn hơn, Ellie cũng vậy. Khi Carl già đi, ông trở nên cứng nhắc. Russell thì tròn vo hình quả trứng và toàn những đường cong ..




Up là một bộ phim hoạt hình 3D đáng nể trong năm nay .. được xem là kỳ quan thứ 10 của Pixar. Đây là bộ phim hoạt hình đầu tiên được công chiếu mở màn Liên hoan phim Cannes. Và chỉ vừa được công chiếu, Up đã là bộ phim hoạt hình được trang web đánh giá phim IMDB xếp hạng 24 trên Top 250 bộ phim hay nhất mọi thời đại.

Có một đoạn phim ngắn trước Up về những đám mây và những con cò .. đó là Partly Cloudy - một đoạn phim hoạt hình ngắn gắn liền theo Up



Partly Cloudy lấy cảm hứng từ truyền thuyết phương Tây về con cò giao con. Truyền thuyết này kể lại rằng trẻ con được mang tới nhà bố mẹ chúng nhờ những con cò nhân hậu. Bất kỳ đứa trẻ phương Tây nào cũng tò mò về việc các con cò lấy em bé từ đâu. Và Pixar đã đưa ra câu trả lời theo chính phong cách của mình: từ thế giới nơi những vị thần Mây ngự trị. Chính những thần Mây này đã nhàu nặn ra trẻ con cũng như các sinh vật khác như: chó, mèo, gà và các các loài... hổ, báo, beo nguy hiểm.

Bộ phim có hai nhân vật chính là Thần mây Gus và chú cò Peck. Gus, một đám mây xám xịt cô đơn và luôn cảm thấy không an toàn, là một bậc thầy trong việc tạo nên những sinh vật nhỏ bé “nguy hiểm” như cá sấu, nhím lông xù, những chú cừu đực con hung hăng và còn nhiều những loài động vật đáng sợ hơn thế. Và Peck có nhiệm vụ "vận chuyển" các con thú nguy hiểm này đến với bố mẹ của chúng.

Vì tính chất khó khăn của công việc, cò Peck luôn mong được như các chú cò khác, vận chuyển những đứa trẻ xinh xắn, những loài vật an toàn và dễ thương. Khi Gus càng ngày càng tạo nên nhiều những sinh vật ồn ào, huyên náo, vô cùng cứng đầu, nhiệm vụ cao cả của cò Peck lại càng khó khăn hơn. Và một ngày kia, khi không chịu nổi trọng trách nặng nề nữa, Peck đã bỏ đi, để Gus ở lại một mình bơ vơ.



Nhưng Peck chỉ bỏ qua "xin" một đám mây khác món quà là bộ áo giáp để vẫn có thể quay lại giúp Gus. Gus vừa giận, vừa buồn tủi vì nghĩ Peck bỏ rơi thì nay lại tươi cười ôm cô bạn Peck của mình vào lòng ... ^^ Đoạn này tuy ngắn nhưng xem lại vui .. đây có thể xem như quà "khuyến mãi" kèm theo của Pixar với Up không nhỉ???

Đi coi film xong mà tâm đắc với lựa chọn của mình lắm .. có mưa một chút .. lạnh một chút .. nhưng cũng bõ công ^^

Chụp một tấm với Carl và Russel nà


Nụ cười của mưa

Công việc:

Cả mấy tuần liền bị dí tứ bề, hết Dev rồi lại tới QC .. họ dí mình .. mình biết dí ai .. lại lúi húi ngồi viết viết, vẽ vẽ .. bực bội hay bức bối thì cũng không thể nói gì ai .. thành ra đôi lúc trở nên khó chịu và khó tính. Giận "cá" thì đi chém "thớt", xui cho ai làm cái "thớt" qua đường những lúc đó .. nhưng lại tội nghiệp ông trùm, ở mãi tận đâu đâu cũng bị Albel kéo ngồi nghe những chuyện không đâu ..Nhưng giờ thì có thể ngồi thoải mái được chút xíu .

Cả gần 3 tháng phải "chạy" như ma đuổi mà không biết vì đâu nên nỗi .. giờ .. ta đã thấy ánh đèn le lói cuối đường hầm ... :hat:

Là phía BA thì task có phần nhẹ thở hơn, chỉ có "review/ revise UC" thôi, cũng có chuẩn bị UCs cho Iteration sau .. nhưng nói chung nhẹ thở. Chỉ có Dev đang căng thẳng và cật lực chuẩn bị cho đợt workshop tháng 8 này với stake-holder - vừa giải quyết UC còn tồn đọng, vừa fix bug .. vừa tìm ra những cách giải quyết cho cái mớ bòng bong trong Liferay.

Cũng có lúc thấy rằng Liferay hay và nhiều ưu điểm, nhưng cái gì thật sự rõ ràng thì những ưu điểm đó sẽ là rất tuyệt .. nhưng những cái vẫn còn mập mờ thì ưu điểm đôi khi lại là hạn chế rất nhiều .. Có những căng thẳng cũng từ đó mà ra .. Có thể điều Albel nói không đúng, nhưng với cái nhìn của mình, một căn nhà không thể vững khi móng không chắc .. một hệ thống không thể chạy ổn nếu nền tảng của nó được xây dựng chắp vá, không kỹ càng và không chặt chẽ .. Một kỹ thuật được đem ra ứng dụng cũng cần phải xem xét khả năng của cả nhóm, không thể của cá nhân một T.A quyết định .. T.A có thể có ý tốt cho mọi người thực hành, nhưng có nghĩ cho những áp lực mọi người phải có lúc này ???

Người cũ đi .. người mới đến .. Chỉ một điều này thôi .. khi làm việc gì của mình thì cố làm cho nó tốt, đừng để người khác phải thu dọn những rắc rối cũ mãi mà không thể xây một cái mới hoàn chỉnh ...

Làm Proj này lắm lúc cũng cảm thấy mệt mỏi và chán nản với những gì mình đang làm - tâm lý chung của ai đang theo proj này, không phải của riêng nó - kẻ mới "chân ướt chân ráo" tham gia 3 tháng nay. Không phải không biết mình đang làm gì, vì cái gì hay làm như thế nào .. nhưng có quá nhiều cái ảnh hưởng đến tâm lý mọi người. Nên chăng những áp lực vô hình không đáng có đó ??? Chỉ đặt đơn giản câu hỏi này thôi để thấy đâu là áp lực đầu tiên .. và đâu là lý do cho chuyện lơ là không chú tâm trong công việc: Điều gì là khác biệt của proj này với proj khác?

Nếu nói mục đích để làm, để có system này thì không phải không quan trọng, nhưng hỏi để trả lời một cách thực tâm rằng, đã có bao nhiêu người thực sự tham gia, quan tâm tiến độ và cho nhận xét ??? Điều mà mọi người trong proj hiện giờ nhận thấy .. là kết quả công việc họ đang làm không được đón nhận .. Nên chăng?

Dù có đôi lúc giận và thật sự bực mình, thì Albel và chị S. cũng phải đồng ý rằng, mọi người đã làm việc tốt, rằng mọi việc bây giờ nhìn ổn hơn so với cách đây 3 tháng rất rất nhiều
:yes: :yes: :yes:

Bạn bè:

Giận Xơ mít gần tuần lễ vì chuyện nhỏ xíu như hột mè nhưng "á khẩu" một tuần .. Làm nhỏ cứ chat hỏi

"Sao bà buồn vậy? Có chuyện gì àh?"

"Bà dạo này có chuyện gì àh? Có gì thì nói ra đi ..."

Làm giận nó mà chả được yên thân mà giận .. Xơ mít hỏi đúng 3 lần .. đúng giới hạn .. nên nói luôn

"Trời ơi, sao bà không nói tui biết bà giận tui để tui còn xin lỗi chứ..."

Yêu nhỏ này thiệt .. ^_^ .. hết giận .. huề roài :love:

Hôm thứ 4 rồi đi ăn kem với bé, 4 ly kem, 4 xâu cá viên, bé ăn thêm bánh chuối .. nể thiệt :no: ... Hôm đó hai đứa bị kẹt xe quá xá trời đất ... gần 1h đồng hồ ... Lúc về lại bị một trận mưa nữa chứ awww

Hôm nay cũng vậy .. cả ngày ngồi trong office lạnh ngắt .. đến cuối giờ meeting với anh T một chút thì cũng lạnh quá thể. Hai đứa ra khỏi office cũng trễ , trời tối nhưng không mưa .. nhưng đến khi vừa đi thì lại mưa tầm tã ... Bướng .. cứ đi ... mưa lớn hơn .. vẫn bướng mà đi ... đến được cái quán ốc của bé thì hai đứa cũng ướt lem nhem .. May mà ngồi ngay góc và gần hơi bếp nóng nên âm ấm chứ không run lập cập rồi ... Có một nhẫn đôi trên tay hai đứa .. Một bàn tay và một đôi chân ... Tay cho bạn và chân để bước cùng ... flirt

Cả mấy tuần nay trưa nào cũng ra Sen Việt ăn bún bò .. bị ghiền món này ở quán này rồi .. Dù lần nào ăn xong thì cả buổi chiều cũng vật vã vì trúng bột ngọt cả .. Xơ mít nói là nó bị ghiền chất vật vã ở đây rồi :lol:

Xơ mít sắp đi DL .. mà hắn thiếu budget .. Xúi ... "bà lên trển làm thêm đi. Thiếu nữ Sài thành đi hái dâu. Bảo đảm có tiền đi du lịch" ... :yes:

Cây kem bằng bông khổng lồ mà bro Doremon tặng làm quà sinh nhật đang được đi "chu du" trong team, qua tay biết bao nhiêu người ... Con thằn lằn cá bông của bé thì lại rơi vào tay nó :yes:

"Cafe sữa"

Nhẩm ra thì gần 3 tuần lễ không liên lạc .. vì cảm thấy chơi vơi trong điều gọi là "tin" .. đến khi nói chuyện trở lại thì lại thấy quá xa lạ đến mức phải nói rằng cafe sữa lạ .. Nhưng giờ thấy ổn .. Đủ tin để hiểu .. nhưng không muốn đoán ..

Xơ mít nói người thay đổi không phải là Cafe sữa .. mà là Albel .. Vậy sao? .. Uhm .. có lẽ ... đến lúc nào đó .. sẽ biết thôi mà ^_^

Ngủ thôi .. đang nghĩ xem .. làm sao để tim của một cô nhỏ có thể ấm toàn vẹn nhỉ ??? Iu cô nhỏ .. ngủ ngoan và ngủ ấm nhé :flirt"



Tóc mới



Thứ 2 ... gây shock trước tiên là cho chị receptionist của công ty ... "Í" ... "Sao đổi kiểu tóc vậy em? New style hả?"

Sau đó tới bé Trang nhà ta :lol: ... hai đứa đứng pose ảnh trong office luôn ... dùng di động cả hai luôn áh :yes:

Rùi tới mọi người comment trên FB vì hình mới tóc mới ...

Và hôm nay ... bé Thảo nhà ta cũng tóm nó mà hỏi ... "A1hhhhhhhhhh ... sao ... vì sao nên nổi mà bà xuống tóc?" :lol:

Thêm "cafe sữa" ... "Sao em cắt tóc vậy?" :lol:

Bí mật sẽ được bật mí ^^


Nhưng ... nhìn thì đâu ngố đâu nhỉ ... hồi học cấp 3 để tóc nì mà ^^

Cho tháng 4, 5 và 6 lắng yêu thương

Là lúc quen dần với mọi thứ diễn ra từ tháng 4.

Tháng 4 .. thay đổi việc .. thay đổi office .. thay đổi thói quen .. Lịch kín mít với công việc .. việc học và gần như quên hẳn .. một người.

Là bắt đầu nhận ra có điều khác lạ trong mối quan hệ ấy .. dù cho người nói có người bảo không .. mệt mỏi ..

Chỉ đơn giản .. một tháng 4 bình yên với gia đình .. bạn bè .. :love:

Tháng nhiều thử thách cho công việc mới :cheers:

Tháng của rất nhiều dự định :D

Không là tháng của hờn và dỗi .. nhưng là tháng của nhớ và quên .. hoặc thoáng những điều tương tự .. thoáng .. không còn là quan trọng ..



Tháng 5 .. ngược chút .. khi là tháng của tin và không tin ..

Tháng của yêu và ghét ..

Tháng của buồn và vui ..

Tháng của hờn và giận ..

Nhưng là tháng mà có thể nhìn ra nhiều chuyện ..

Là tháng .. tập làm quen với việc "cafe sữa" sẽ không thể ở cạnh để bắt máy bất kỳ lúc nào cho những căng thẳng .. những concern vu vơ .. hay .. chỉ đơn giản .. là không gặp được ...

Là tháng của những sẻ chia .. và ... yêu thương :love:



Là những ngày giận ..

Là cuộc điện thoại buổi sáng ..

Là chuyến bay ..

Là những cuộc điện thoại đường dài ..

Là những chat khi "quá khứ" và "tương lai" gặp gỡ ..

Là những vu vơ ..

Và cả thoáng những hờn ghen vô cớ ..

Nhưng mà

Đổi lại ..

Là mất một "viên kim cương" ngày cũ hay "đá đen gai góc"?

Là xa một bình an giản đơn ..

Là chấp nhận một bất ổn sẽ có ..

Là những nghi ngại với khoảng cách và không gian ..

Là những khía cạnh của sự việc dưới con mắt và lời kể ..

Và ..

Nhận ra ..

Là tạm cất đi "viên kim cương"

Là không xa bình an .. nhưng lại thu nạp thêm bất ổn ..

Là học bài học của "vững vàng"

Là mở ra cái nhìn của "tâm" ..

Là tin .. vì .. đáng tin

Và .. vẫn là yêu .. vì đủ tin ..

Tháng 6 của những yêu thương lắng ...


December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31