Friday, September 25, 2009 3:38:57 AM
Bài của phọt_phẹt trên tnxm.
Gái gọi điện rủ về quê chơi, đang chán nên gật liền. Gái còn nhắn với, nhớ tháo cái nhẫn cưới ở tay ra nhế. Mẩu vàng tây dính ở đốt tay thôi mà, có gì đâu mà nghiêm trọng, bao lần tháo xịp chạy nhông nhông trong phòng còn phớ lớ đéo sợ gì nữa là tháo cái khoen gần triệu bạc.
Quê gái ở Vân đồn, có hơi xa ngái nhưng tít mù hơn bốn giờ đồng hồ cũng tới nơi. Một thằng chọi con chừng năm, sáu tuổi chạy ùa ra gọi mẹ mẹ ầm ĩ, rồi khóc ri ri, mũi xanh mũi vàng thõng xuống cặp môi hồng mỏng. Mình hoảng, con em à? Không con em thì là con ai? Ừ, thằng bé kháu nhỉ, nhưng có vẻ lâu mới được gặp mẹ.
Nhà gái mở tiệc. Tuyền những đồ hải sản trứ danh, tuơi đành đạch. Nhà gái chỉ có hai chị em, đứa đầu lấy chồng cạnh đó. Ông bà già gái nói nhà có 3 cái tàu cá, chuyên đánh bắt xa bờ bán cho Tàu, có vẻ khá.
Dân biển phong sương, thẳng thắn, tốt bụng nên chả mấy chốc mà thân tình. Ông bà già gái bảo anh cứ ở chơi, khi nào chán biển hẵng về. Mai nếu dậy sớm được thì ra cảng cá xem tàu cá về bờ. Háo hức đéo chịu được!
Tiệc chả còn ai, mỗi mình với gái. Thằng cu con được ông bà mang đi ngủ từ lâu. Gái bảo tối nay say nhé, mấy khi. Nhưng sớm mai anh còn đi xem tàu cá vào bờ. Uống đến sáng rồi đi luôn thể. Ừ thế cũng được, đến đâu thì đến.
Sáng, nắng chiếu mờ cả mắt. Nhà vắng tênh, tĩnh lặng. Bỏ mẹ, tối qua mình say à.Tối ăn ở đất thế mà sang lại nằm ở giường, đúng là say thật mẹ rồi. Lật đật gọi điện cho gái, chả thấy thưa, bỏ mẹ!
Đi tắm rồi trở ra phòng khách ngồi thì thấy mảnh giấy, chữ của gái đĩ vật: anh ăn sáng đi, gần trưa em về. Mở cái lồng bàn bằng nhựa đỏ thấy đĩa bánh cuốn nhân tôm trắng hồng, thơm phức. Chén thôi.
Gần trưa, gái về thật. Tay xách làn đầy những hương vàng, cây trái. Mình hỏi làm gì thế, cúng anh à? Gái bật khóc, em mới ở mộ về, hôm nay giỗ chồng em. Ô, thánh họ cái thằng mình. Ông bà già đâu? Đang cúng ngoài khơi ấy. Ra nhé? Thôi, ở nhà em thổi cơm ăn, mọi người cũng sắp về rồi.
Chồng em chết ngoài biển cả, gái chỉ nói thế thôi. Mình cũng chả hỏi do sóng to, bể lớn hay do sự cố nghiệp nghề. Thấy thương gái vô hạn. Ngày vui đâm lại thành ngày lăn tăn, áy náy. Về Hà nội sớm nhé? Gái vâng, bảo cơm xong rồi đi.
Trên xe, gái bảo anh đeo lại nhẫn đi. Mình bảo chả cần, sau chuyến này anh cất. Không sợ chị nhà mắng à? Sợ đếch gì.
Chia tay, mình và gái lại mỗi đứa một nhà. Tối khuya gái nhắn tin: nhớ đeo nhẫn vào nhé, một năm em chỉ cần anh tháo một lần. Mình nhắn lại: vì em, anh có thể tháo bỏ nguyên năm. Gái dép-ly lại: không cần đâu anh, thế với em là đủ. Mình chốt hạ: ok, anh sẽ như thế hàng năm.
Vọc tay vào túi con quần bò tìm nhẫn, chả thấy mẹ. Gái nhà he he hỏi loay hoay tìm gì. Đầu óc đang mông lung làm mình đâm ấm ớ. Chả tìm gì.
Mình đi mua nhẫn mới, y cái cũ. Tháo một lần để được Đút quanh năm.
Wednesday, September 23, 2009 8:36:56 AM
Xuân Quỳnh
Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, vǎn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thǎm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kǎng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh rǎng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...
Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trǎng lên, như hoa nở mỗi ngày...
Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh sẽ không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.
Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ǎn.
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.
Wednesday, September 23, 2009 8:28:08 AM
Bài của phọt_phẹt trên tnxm.
Thằng bạn già bị sốt vi rút, suýt chết, vẫn nằm cách ly o oe trong viện, hơn tuần rồi. Con vợ nó mặt tóp như ba chỉ om dưa, xanh ngắt.
Mình biết vào thăm nhưng chỉ được đứng ngoài, không thấy được hình hài thằng bạn già. Hơn tuần nằm bẹp, nước sữa thay cơm thì hình hài được như ông Cụ trong lăng đã là phúc mẹ bảy mươi đời rồi. Mình trao túi quà cho con vợ, nhanh tay ấn nốt cái phong bì toan ngoảy đít. Anh, ở lại nói chuyện với em tý. Vợ thằng bạn già thiểu não. Chuyện gì, nhanh, anh đang vội.
Đây, anh xem, ốm đau gì mà toàn tin nhắn của gái trong máy đây này, mà có con nào thèm vác cái mặt l. đến thăm đâu. Mình hoảng, sao em lại cầm máy của nó. Thì lão ấy ly bì, vật vã thế em không cầm thì ai, để còn mà trả lời chứ. Ốm thế mà lão còn dặn em ai hỏi thì bảo đi công tác nước ngoài, thế mới khắm chứ!
Vợ thằng bạn già kiểm từng tin một cho mình xem. Hoảng thật, toàn ái ân tình tứ nồng nàn tràn lan, mà đéo phải một đứa, theo như số alô được kiểm thì phải có đến năm. Ôi bạn già, tao thèm được như mày!
Mình bảo, thôi em lo chăm sóc nó đi, khi nào khoẻ hẵng hay. Thì em vưỡn đấy chứ, nhưng mà ức anh ạ. Yêu thương cứ đem đi đéo đâu, bệnh tật bệt ra đấy mỗi em là khổ thôi. Đàn ông bọn anh khác nhau mỗi cái mặt. Ơ, cái con này, anh đéo được như thế nhá. Về đây.
Đem chuyện kể cho gấu nhà nghe, nàng bảo nó nói cũng chẳng sai. Phải em thì em cũng buồn bực. Đành thế, vấn đề là cứ từ từ, đang ốm đau lệt bệt thế mà cứ ôm lấy cái thứ của nợ đó thì làm ăn gì. Không khéo chồng khỏi thì vợ lại lăn quay ra thì bỏ mẹ. Mình phân trần.
Bạn già khỏi ốm sau nửa tháng điều trị tích cực. Vợ nó chủ động nấu cơm rồi alô cho vợ chồng mình đến ăn. Thân tình và biết điều đấy, nhưng mình ngờ là có chuyện rồi. Và chẳng sai, cơm xong nó lấy tờ giấy ghi từng số điện thoại và nội dung tin nhắn vứt vào mặt thằng bạn già, giọng gay gắt, anh là giống nọ, loài kia, trước vợ và bạn, giải thích đi xem nào.
Bạn già cực bình tĩnh, khác hẳn với dự đoán của mình là sẽ hoảng hồn, bảo chẳng có gì phải giải thích cả, đây là những số điện thoại mà anh không biết, hơn nữa những ngày ốm đau anh không dùng điện thoại. Tóm lại, anh có đầy đủ lý lẽ và chứng cớ ngoại phạm chứng minh anh không có lỗi. Còn em thích thì cứ gọi đến những số đó mà điều tra.
Cao tay, cao tay!
Nhưng vợ bạn già cũng không vừa, rút máy giắt ở cạp quần, bật speaker phôn lên gọi từng số một.
Số đầu tiên: thuê bao quý khách vừa gọi…..
Số thứ hai: như mẹ nó trên luôn.
Số thứ ba: (giọng đực) chị là ai, nhầm máy rồi
Số thứ tư: có tín hiệu nhưng không có trả lời. (gọi 2 phát)
Số thứ năm: (giọng cái) tiên sư con đĩ, giờ này mà chúng mày còn gọi nhau đi hú hí à. Mày có giỏi thì đến đây mà cướp chồng bà này. Con mặt l., bà mà bắt được thì cho c. trâu, dái ngựa nó dập cho vỡ l...(vợ bạn già tắt máy)
Những ngày sau đó, điện thoại của vợ bạn già kêu liên tục, từ số điện thoại thứ năm.
Chịu không nổi, vợ bạn già…vứt máy.