Saturday, 14. November 2009, 03:44:54
Tản văn của phọt_phẹt trên tnxm.
Em thuộc dạng chân dài, đái xa, đánh rắm xịt. Đẹp miên man. Khác hẳn với giống chân ngắn, đái khai, mồ hôi dầu. Em làm báo dưng tịnh không thấy viết được một bài. Hỏi ra nhẽ mới hay, việc chính của em là chạy quảng cáo ăn phần trăm, bộn tiền lắm. Chuyện, em đẹp thế cơ mà.
Phần do nghề nghiệp em phải quảng giao, phần do em đẹp đẽ nên quen biết rộng lắm. Tuyền cốp, đủ cả trẻ già. Em bảo, tầm thứ trưởng giở xuống, tổng nọ tổng kia ai gặp thì khó chứ em a nô một nhát là lũ lượt, cung cúc có mặt. Sắc đẹp là quyền lực, anh nhỉ? Em hỏi thế nhưng cũng đã tự giả nhời mẹ nó rùi.
Hai nhăm tuổi, em có mọi thứ trong tay, chỉ thiếu mỗi tấm chồng. Người như em giai đổ đi không hết, dưng chồng con lại là chuyện khác hẳn. Em không đặt ra mẫu hình, cũng chẳng ước vọng cao sang, chỉ cần yêu em và được em yêu là đủ. Em bảo thế.
Ngày đẹp giời em dắt một thằng bẹp dúm, xanh lét như nhái mén đến gặp mình, bảo là người yêu. Mình kinh hãi, mày đùa anh à, giai đéo gì trông như nghiện. Em bảo không phải, tạng anh ấy thế, hiểu em và yêu em cực. Mình nuốt một cục dãi, hít thở sâu nén xuống hậu môn, đ. mẹ, phí, phí quá.
Mình hỏi thằng giai kia bao tuổi, làm gì, ở đâu cho phải phép, chứ thực tình để giao tế với dạng như thế, mình dị ứng cực, thầm cả ghen tức nữa. Nó bảo em băm nát mẹ nó mấy niên rồi, ở nhà thuê, làm thơ nhé. À, ra thế, nhà thơ. Thi nhân với giai nhân, mô-típ kinh điển, lãng mạn nhỉ?
Lại một ngày đẹp giời, gặp lại em, hỏi nhà thơ đâu em bảo chết mẹ rùi. Chết trong time m, không mồ mả, nhang đèn anh ạ. Mình mừng, thế là phải, nhà thơ đâu xứng với em. Em khóc, bảo biết thế.
Rồi em lấy chồng, chồng em làm cốp của một doanh nghiệp nhớn chuyên tiêu tiền dân. Em là tập hai, tập một nghe em bảo chết bởi tai nạn. Em thôi hẳn nghề chạy quảng cáo, ăn với ở nhà lo việc vặt. Có hơi buồn, dưng lành và an phận.
Em bắt đầu làm thơ, bài đầu tiên em gửi cho mình đọc, chẳng nhớ hết nhưng thuộc được hai câu như này:
Ở nhà lâu thấy bồn chồn
Tự nhiên lại muốn vác l. chạy rông.
Thursday, 15. October 2009, 10:02:54
Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những công việc tốt và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ cùng hẹn nhau quay lại thăm thầy giáo ở trương Đại học cũ.
Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ chẳng bao lâu đã chuyển thành những lời than phiền về stress trong công việc và trong cuộc sống. Để ngắt mạch than phiền của nhóm sinh viên cũ, vị giáo sư đi vào bếp một lúc rồi quay trở ra với một bình cà phê lớn. Trên khay cà phê là rất nhiều cốc đủ loại khác nhau: cốc sứ, cốc nhựa, cốc thuỷ tinh, cốc pha lê... Một số trông đơn giản, một số đắt tiền, một số thì trông rất tinh tế và đặc sắc. Vị giáo sư bảo các sinh viên hãy tự rót cà phê cho mình.
Khi mỗi người đã có 1 cốc cà phê trong tay, vị giáo sư mới nói:
- Nếu để ý, các em sẽ thấy tất cả những chiếc cốc trông có vẻ đắt tiền đều đã được lấy hết. Nhưng chiếc cốc các em để lại chính là những chiếc cốc giản dị, trông thô sơ hoặc khá rẻ tiền. Việc mỗi người chỉ muốn những điều tốt nhất cho mình là chuyện bình thường, nhưng thực ra, đó chính là nguồn gốc những vấn đề stress của các em.
"Bởi vì những gì các em thật sự cần là cà phê chứ ko phải cái cốc. Nhưng em nào cũng vội vàng chọn ngay chiếc cốc đắt tiền, rồi lại ngó sang cả cốc người khác.
"Bây giờ các em thử nghĩ thế này: Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc, địa vị xã hội là những chiếc cốc. Chúng chỉ là công cụ để giữ và chứa đựng Cuộc sống. Chúng ko thể làm thay đổi chất lượng thực sự của Cuộc sống. Đôi khi, vì quá tập trung vào cái cốc mà chúng ta ko thể thưởng thước được vị cà phê mà Cuộc sống dành cho chúng ta.
"Vì vậy, đừng để những chiếc cốc ảnh hưởng quá nhiều đến tâm thức của các em. Hãy tập trung tận hưởng món cà phê trong đó".
Friday, 25. September 2009, 03:38:57
Bài của phọt_phẹt trên tnxm.
Gái gọi điện rủ về quê chơi, đang chán nên gật liền. Gái còn nhắn với, nhớ tháo cái nhẫn cưới ở tay ra nhế. Mẩu vàng tây dính ở đốt tay thôi mà, có gì đâu mà nghiêm trọng, bao lần tháo xịp chạy nhông nhông trong phòng còn phớ lớ đéo sợ gì nữa là tháo cái khoen gần triệu bạc.
Quê gái ở Vân đồn, có hơi xa ngái nhưng tít mù hơn bốn giờ đồng hồ cũng tới nơi. Một thằng chọi con chừng năm, sáu tuổi chạy ùa ra gọi mẹ mẹ ầm ĩ, rồi khóc ri ri, mũi xanh mũi vàng thõng xuống cặp môi hồng mỏng. Mình hoảng, con em à? Không con em thì là con ai? Ừ, thằng bé kháu nhỉ, nhưng có vẻ lâu mới được gặp mẹ.
Nhà gái mở tiệc. Tuyền những đồ hải sản trứ danh, tuơi đành đạch. Nhà gái chỉ có hai chị em, đứa đầu lấy chồng cạnh đó. Ông bà già gái nói nhà có 3 cái tàu cá, chuyên đánh bắt xa bờ bán cho Tàu, có vẻ khá.
Dân biển phong sương, thẳng thắn, tốt bụng nên chả mấy chốc mà thân tình. Ông bà già gái bảo anh cứ ở chơi, khi nào chán biển hẵng về. Mai nếu dậy sớm được thì ra cảng cá xem tàu cá về bờ. Háo hức đéo chịu được!
Tiệc chả còn ai, mỗi mình với gái. Thằng cu con được ông bà mang đi ngủ từ lâu. Gái bảo tối nay say nhé, mấy khi. Nhưng sớm mai anh còn đi xem tàu cá vào bờ. Uống đến sáng rồi đi luôn thể. Ừ thế cũng được, đến đâu thì đến.
Sáng, nắng chiếu mờ cả mắt. Nhà vắng tênh, tĩnh lặng. Bỏ mẹ, tối qua mình say à.Tối ăn ở đất thế mà sang lại nằm ở giường, đúng là say thật mẹ rồi. Lật đật gọi điện cho gái, chả thấy thưa, bỏ mẹ!
Đi tắm rồi trở ra phòng khách ngồi thì thấy mảnh giấy, chữ của gái đĩ vật: anh ăn sáng đi, gần trưa em về. Mở cái lồng bàn bằng nhựa đỏ thấy đĩa bánh cuốn nhân tôm trắng hồng, thơm phức. Chén thôi.
Gần trưa, gái về thật. Tay xách làn đầy những hương vàng, cây trái. Mình hỏi làm gì thế, cúng anh à? Gái bật khóc, em mới ở mộ về, hôm nay giỗ chồng em. Ô, thánh họ cái thằng mình. Ông bà già đâu? Đang cúng ngoài khơi ấy. Ra nhé? Thôi, ở nhà em thổi cơm ăn, mọi người cũng sắp về rồi.
Chồng em chết ngoài biển cả, gái chỉ nói thế thôi. Mình cũng chả hỏi do sóng to, bể lớn hay do sự cố nghiệp nghề. Thấy thương gái vô hạn. Ngày vui đâm lại thành ngày lăn tăn, áy náy. Về Hà nội sớm nhé? Gái vâng, bảo cơm xong rồi đi.
Trên xe, gái bảo anh đeo lại nhẫn đi. Mình bảo chả cần, sau chuyến này anh cất. Không sợ chị nhà mắng à? Sợ đếch gì.
Chia tay, mình và gái lại mỗi đứa một nhà. Tối khuya gái nhắn tin: nhớ đeo nhẫn vào nhé, một năm em chỉ cần anh tháo một lần. Mình nhắn lại: vì em, anh có thể tháo bỏ nguyên năm. Gái dép-ly lại: không cần đâu anh, thế với em là đủ. Mình chốt hạ: ok, anh sẽ như thế hàng năm.
Vọc tay vào túi con quần bò tìm nhẫn, chả thấy mẹ. Gái nhà he he hỏi loay hoay tìm gì. Đầu óc đang mông lung làm mình đâm ấm ớ. Chả tìm gì.
Mình đi mua nhẫn mới, y cái cũ. Tháo một lần để được Đút quanh năm.
Wednesday, 23. September 2009, 08:36:56
Xuân Quỳnh
Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, vǎn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thǎm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kǎng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh rǎng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...
Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trǎng lên, như hoa nở mỗi ngày...
Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh sẽ không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.
Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ǎn.
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.
Wednesday, 23. September 2009, 08:28:08
Bài của phọt_phẹt trên tnxm.
Thằng bạn già bị sốt vi rút, suýt chết, vẫn nằm cách ly o oe trong viện, hơn tuần rồi. Con vợ nó mặt tóp như ba chỉ om dưa, xanh ngắt.
Mình biết vào thăm nhưng chỉ được đứng ngoài, không thấy được hình hài thằng bạn già. Hơn tuần nằm bẹp, nước sữa thay cơm thì hình hài được như ông Cụ trong lăng đã là phúc mẹ bảy mươi đời rồi. Mình trao túi quà cho con vợ, nhanh tay ấn nốt cái phong bì toan ngoảy đít. Anh, ở lại nói chuyện với em tý. Vợ thằng bạn già thiểu não. Chuyện gì, nhanh, anh đang vội.
Đây, anh xem, ốm đau gì mà toàn tin nhắn của gái trong máy đây này, mà có con nào thèm vác cái mặt l. đến thăm đâu. Mình hoảng, sao em lại cầm máy của nó. Thì lão ấy ly bì, vật vã thế em không cầm thì ai, để còn mà trả lời chứ. Ốm thế mà lão còn dặn em ai hỏi thì bảo đi công tác nước ngoài, thế mới khắm chứ!
Vợ thằng bạn già kiểm từng tin một cho mình xem. Hoảng thật, toàn ái ân tình tứ nồng nàn tràn lan, mà đéo phải một đứa, theo như số alô được kiểm thì phải có đến năm. Ôi bạn già, tao thèm được như mày!
Mình bảo, thôi em lo chăm sóc nó đi, khi nào khoẻ hẵng hay. Thì em vưỡn đấy chứ, nhưng mà ức anh ạ. Yêu thương cứ đem đi đéo đâu, bệnh tật bệt ra đấy mỗi em là khổ thôi. Đàn ông bọn anh khác nhau mỗi cái mặt. Ơ, cái con này, anh đéo được như thế nhá. Về đây.
Đem chuyện kể cho gấu nhà nghe, nàng bảo nó nói cũng chẳng sai. Phải em thì em cũng buồn bực. Đành thế, vấn đề là cứ từ từ, đang ốm đau lệt bệt thế mà cứ ôm lấy cái thứ của nợ đó thì làm ăn gì. Không khéo chồng khỏi thì vợ lại lăn quay ra thì bỏ mẹ. Mình phân trần.
Bạn già khỏi ốm sau nửa tháng điều trị tích cực. Vợ nó chủ động nấu cơm rồi alô cho vợ chồng mình đến ăn. Thân tình và biết điều đấy, nhưng mình ngờ là có chuyện rồi. Và chẳng sai, cơm xong nó lấy tờ giấy ghi từng số điện thoại và nội dung tin nhắn vứt vào mặt thằng bạn già, giọng gay gắt, anh là giống nọ, loài kia, trước vợ và bạn, giải thích đi xem nào.
Bạn già cực bình tĩnh, khác hẳn với dự đoán của mình là sẽ hoảng hồn, bảo chẳng có gì phải giải thích cả, đây là những số điện thoại mà anh không biết, hơn nữa những ngày ốm đau anh không dùng điện thoại. Tóm lại, anh có đầy đủ lý lẽ và chứng cớ ngoại phạm chứng minh anh không có lỗi. Còn em thích thì cứ gọi đến những số đó mà điều tra.
Cao tay, cao tay!
Nhưng vợ bạn già cũng không vừa, rút máy giắt ở cạp quần, bật speaker phôn lên gọi từng số một.
Số đầu tiên: thuê bao quý khách vừa gọi…..
Số thứ hai: như mẹ nó trên luôn.
Số thứ ba: (giọng đực) chị là ai, nhầm máy rồi
Số thứ tư: có tín hiệu nhưng không có trả lời. (gọi 2 phát)
Số thứ năm: (giọng cái) tiên sư con đĩ, giờ này mà chúng mày còn gọi nhau đi hú hí à. Mày có giỏi thì đến đây mà cướp chồng bà này. Con mặt l., bà mà bắt được thì cho c. trâu, dái ngựa nó dập cho vỡ l...(vợ bạn già tắt máy)
Những ngày sau đó, điện thoại của vợ bạn già kêu liên tục, từ số điện thoại thứ năm.
Chịu không nổi, vợ bạn già…vứt máy.
Wednesday, 19. August 2009, 04:04:44
Ngày xưa sung sức thì nghèo,
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời,
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu.
Ngày xưa sức mạnh như trâu,
Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.
Ngày xưa chẳng kể sớm trưa,
Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là.
Ngày xưa như sắt như đồng,
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.
Bây giờ như cải muối dưa,
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.
Trải qua một cuộc bể dâu.
Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa nào.
Nay mai về với Ông Bà,
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân
Tuesday, 4. August 2009, 03:08:58
"Hôm nay ngồi rỗi, thử làm thí sinh tự do của kỳ thi đại học, làm cái đề văn của kỳ thi vừa qua . Làm xong rồi cứ cứ băn khoăn tự hỏi, nếu Bộ trưởng là người chấm, thầy có đủ dũng cảm cho điểm em không?"
Câu II (3 điểm):
Đề bài: Trong thư gửi thầy hiệu trưởng của con trai mình, Tổng thống Mĩ A. Lin-côn (1809-1865) viết: “Xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi.” (Theo Ngữ văn 10, Tập hai, NXB Giáo dục, 2006, tr.135).
Từ ý kiến trên, anh/chị hãy viết một bài văn ngắn (không quá 600 từ) trình bày suy nghĩ của mình về đức tính trung thực trong khi thi và trong cuộc sống.
BÀI LÀM:
Trong thư Ngày 20/11, Bộ trưởng đã cảnh báo: “sự giả dối vẫn đang tồn tại trong ngành và trong xã hội”. GS Hoàng Tụy, một nhà khoa học nổi tiếng bởi sự chính trực đã từng kêu lên: “Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối. Bệnh giả dối là một nỗi quốc nhục”.
Vâng. Giả dối là nỗi quốc nhục nhưng buồn thay, chúng ta đang phải sống chung với sự giả dối dù trong sâu thẳm, mỗi người đều khao khát được sống trung thực với mọi người, trung thực với chính mình. Thế nhưng ai cho họ sự trung thực? Làm sao có thể sống trong sự trung thực khi xung quanh tràn lan sự lọc lừa, dối trá?
Thưa thầy, em hoài thai vào cái đêm giao hoan của hai “kẻ trộm”: “Ngủ với vợ mà như ăn trộm – Không cái sợ nào bằng cái sợ có con” – Thơ Nguyễn Duy. Khi cái bào thai ba tháng tuổi là em ngo ngoe trong bụng đã thấy mẹ vo vo tờ polime dúi vào tay ông bác sĩ siêu âm để mua lấy câu trả lời lách luật: “Cháu đái ngồi (con gái) hay đái đứng (con trai)?”. Ngày em chào đời, hình ảnh đầu tiên mà em nhận thấy bà em gấp gấp tờ polime đút vào tay cô hộ lý để “tắm cho cháu nhẹ nhàng”. Hai tuổi, em đi mẫu giáo, ba em cầm cuốn “Sổ vàng” mặt nghệt như người vừa bị trấn lột. 6 tuổi, em đi học. Đó là cuộc đua chạy trường, chạy lớp mà phương tiện là những chiếc “phong bì” lặc lè ngoại tệ. Em vào đại học. Em đi xin việc. Em làm dự án. Em sinh con. Con em đến trường... Rồi mai ngày khi em mất đi, chắc chắn con em sẽ làm như bố em ngày ông em mất: Lo lót cái phong bì để có chỗ nằm trong nghĩa địa. Hành trình làm người là hành trình giả dối.
“Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối”. Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn ơn Lý Thông như một ân nhân. Mị Châu mất đầu vẫn giữ niềm tin ở tên Tàu gian Trọng Thủy. Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin ở tình yêu thương nơi mụ dì ghẻ độc ác. Dân tộc Việt Nam không chỉ trung thực mà thành thực đến ngây thơ. Sự dối trá đến với dân tộc ta từ bao giờ? Ai đầu têu và nuôi dưỡng sự dối trá này, thưa thầy?
Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị cộng đồng xua đuổi đương nhiên không gù cũng phải còng xuống thành gù. Ai cho họ thẳng lưng? Ai cho họ trung thực? Có nơi đâu mà sự trung thực bị coi như một nhược điểm, thậm chí ngu xuẩn, điên rồ, thưa thầy?
Dù muốn có một kỳ thi trung thực nhưng làm sao em trung thực được khi bên cạnh em là sột soạt tiếng mở bài dưới sự che chở của giám thị? Khi cho thi đề này, một lần nữa thầy lại bắt chúng em phải nói dối bằng những lời sáo rỗng, không phải của mình bởi nếu viết trung thực suy nghĩ của mình, chắc chắn em sẽ bị điểm 0.
Trung thực rất cần sự dũng cảm. Thầy có đủ dũng cảm để cho bài thi này dù chỉ là 1/2 điểm?
Nhưng em biết, thầy sẽ... im lặng!
(Số chữ: đúng 600.)
Bùi Hoàng Tám.
(nguồn: Blog Trương Duy Nhất)
Thursday, 11. June 2009, 03:46:42
Thơ vui về Hà Nội đêm hè mất điện
"Yêu thủ đô những đêm hè mất ngủ/ Giọt mồ hôi người đổ giữa đêm khuya/ Hãy lạc quan đi điện lưới đang về/ Đài dự báo ngày mai trời sẽ mát". (Trương Công Lê)
Người gửi: Truong Cong Le
Tôi yêu thủ đô có con đường dang dở
Những vỉa hè loang lổ tựa bom rơi
Yêu thủ đô bởi những ánh sao trời
Đan xen giữa "rừng dây" qua các phố
Yêu thủ đô với những con ngõ cổ
Giữa ban ngày tựa địa đạo Củ Chi
Tôi yêu thủ đô với tiếng sóng vỗ bờ
Mùa "nước nổi" cá tôm về tận cửa
Yêu biết mấy những con đường rộng mở
Dòng người xe chặt cứng cả hai đầu
Tôi yêu thủ đô với những cây cầu
Sông Tô Lịch bốc mùi thơm "quyến rũ"
Yêu thủ đô những đêm hè mất ngủ
"Giọt mồ hôi người đổ giữa đêm khuya"
Hãy lạc quan đi điện lưới đang về
Đài dự báo ngày mai trời sẽ mát
Hỡi các bạn những trái tim nhiệt huyết
Hãy một lần về với thủ đô.
Thursday, 4. June 2009, 02:40:44
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra éo biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớ, thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi!
Thursday, 4. June 2009, 02:39:21
Chúng ta làm tổn thương nhau
Bằng những lời - lẽ ra không nên có
Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ
Lại vụng về thành vết xước trong nhau
Trái tim em lặng lẽ đớn đau
Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã đắng cay.
Lời nói vuột khỏi bàn tay.
Vỡ òa trong anh những yêu thương ngày cũ.
Nước mắt không rơi anh ru lòng tự nhủ.
Phút không phải mình - nào ai muốn thế đâu…
Nhưng hình như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình - anh cũng không bao giờ làm em đau như thế
Dù gắng gượng nhưng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở trong lòng - lại đau đáu nơi tim
Rồi có thể ngày mai, ngày kia anh sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong tình yêu ngày ấy
Những xúc cảm không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi - có tha thứ được không?
Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình…em ngờ vực…hoài nghi…
1 2 3 4 Next »
Showing posts 1 -
10 of 33.