Skip navigation.

STICKY POST

Một người bạn - Một tình bạn.


01/10/2004


Online.

Vô tình quen được người bạn mới toanh.:smile: Phải gọi đúng như thế bởi chúng tôi chưa từng nói chuyện lần nào. Mở đầu câu chuyện không hề có ý định quen biết sâu xa hơn, chỉ muốn có người hỏi han cũng vì lúc đó chẳng có ai để "xàm xàm" hay "tám tám" :D p: Thú vị là người bạn này đích xác lớn hơn một tuổi (không biết có thật không <---dù sao cũng chỉ là lời nói xã giao, giới thiệu qua loa cho có chuyện để bàn :cool: :rolleyes: ) Nghĩ đi nghĩ lại thật buồn cười... Đúng là kỷ niệm. Và thật sự chính tôi cũng không ngờ đó lại là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cả cuộc đời thích kết bạn qua mạng của mình.

Quen thêm một người bạn như có thêm điều mới, như chia sẻ và được sẻ chia cùng họ. Và còn nhiều điều khác nữa... Thế nhưng, có mấy ai lần đầu tiên chat với người khác chưa hề quen biết mà dám nói thật hết tất cả mọi chuyện của mình không? Tôi dám chắc trong số 100 người thì chỉ có khoảng vài người nghiêm chỉnh thôi. Chính tôi cũng chẳng ngoại lệ. Tôi đã không nói rõ tên mình cho bạn ấy biết. Tôi cũng chẳng muốn nói thật về mình nhiều làm gì. Vì tôi cứ nghĩ cho bản thân mình, tôi quá ích kỷ. Lúc đó tôi đã không hề nghĩ đến sự bất công đối với bạn của tôi. Tôi chỉ nghĩ cái lợi trước mắt. Cuối cùng thì sao? Thế rồi một thời gian sau, tôi đã phải chịu hậu quả đau đớn cho chính việc làm của mình khi đó. Giờ có hối tiếc thì quá muộn màng. Ngay như tôi đang nghĩ về việc làm của mình ngày ấy, tôi tiếc thì còn làm được gì?

"Hãy biết trân trọng những gì mình đang có" - tôi đã nghe đi nghe lại câu nói này như lời nhắc nhở không biết bao nhiêu lần trong cuộc sống, thế thì sao? Tôi vẫn vấp phải một lỗi vô cùng lớn, không biết nhận ra điều gì nên trân trọng ở hiện tại. Đến khi tôi thật sự mất đi Đức, tôi tiếc mãi... Ước gì ngay khi đó tôi ý thức một chút, trân trọng tình bạn giữa tôi và Đức một chút thì giờ đây đâu đến nỗi tôi phải ăn năn suốt hơn một năm nay!...

Đức là bài học vô giá mà tôi có được. Tôi đã học được rất nhiều bài học kinh nghiệm sau khi để xảy ra chuyện đáng tiếc ngòai ý muốn này. Mất Đức rồi tôi mới hối tiếc làm sao! Và những bài học ấy tôi luôn mang theo bên mình suốt cuộc đời để không cho phép bản thân tôi mắc phải sai lầm lần nữa. Dấu vết vẫn còn hằn trên con đường đời tôi đã đi, tuyệt đối không được dẫm theo vết hằn đó, để bản thân không phải sống trong hối tiếc, ray rứt, buồn phiền. Tôi tin và hy vọng con đường phía trước tôi đang đi ở hiện tại và sẽ đi trong tương lai luôn có Đức song hành trong tâm trí. Dù Đức xuất hiện hay không xuất hiện, với tôi bài học cuộc sống của tình cảm bạn bè thật đáng quý biết bao!...

STICKY POST

Gió mùa Đông Bắc.

Sáng dậy trễ , mệt mỏi và chán chường. Thôi nghe nhạc xua đi cơn chán. Ừ thì bật nhạc lên. Nghe câu đầu đến câu tiếp, và câu kế. À, "Cơn gió thoảng" của Quốc Dũng đây mà. Sao trùng hợp thế không biết, rõ ràng chọn băng khác để tránh nghe bản nhạc này, giờ lại nghe nó. Đành nghe hết bài, vừa qua cơn chán vừa không bị cho là thiếu tôn trọng bản nhạc!?:confused: :frown: :wink:

Càng nghe lại càng không muốn nghe chút nào!?!:confused: Lời nhạc không khiến tôi ác cảm nhưng điệu nhạc làm tôi buồn nao lòng. Thật sự buồn kinh khủng. Chứ không còn mức không vui.:cry: Tôi hiểu chuyện thuộc về quá khứ tốt nhất cho qua luôn đừng suy nghĩ hay nhớ nhung chỉ tội cái đầu của mình, phải chứa thêm nhiều điều không hay. Hoặc phải ghi đi ghi lại mỗi một hình ảnh, mỗi một chuyện. Bực bội.:mad: Tôi tắt máy hát. Ra ngoài hóng mát lát. Cố để lòng thanh thản hơn mà chưa kịp thoải mái đã tự làm khổ bản thân lần nữa.:irked:

Đã nhiều năm rồi, ừ, sao không quên phứt đi cho rảnh rang, vẫn cứ nhớ. Nhớ hoài làm gì nhỉ? Chẳng ích lợi, chẳng tích sự gì! Biết thế sao cố chấp quá! Quay sang trách bản thân mình. Trách chi tội nghiệp! Sao không trách "người ta"? Sao không đem "người ta" ra soi mói thêm? Sao... Mà thôi đi, trách mình hay trách ai cũng vậy. Chuyện không muốn xảy ra cũng đã xảy ra. Trách à? Tự cười nhạo vào mặt mình. Một cái nhếch mép khinh đời hay thầm rủa ông Trời?p:

Không thèm nghĩ là gì, chắc cả hai. Có thể lắm chứ! Ngộ nhỉ? Ông Trời đâu đụng chạm đến mình tự nhiên lại nỡ lòng nào đối xử thế!? Mỗi lần nghĩ đến chuyện cũ cảm thấy bực bội liền...:irked: :mad:

Khuya.

Nằm nhớ khoảnh khắc khó quên ấy. Lòng chợt xao xuyến hẳn. Tâm trạng khác lúc sáng...
Nghĩ về bản tin "Dự báo thời tiết" lúc nãy. Nghĩ đến mùa mưa hiện tại ở miền Tây Nam bộ. Rồi nghĩ sang khí hậu mùa thu ở miền Bắc. Ừ, phải sắp sửa có gió mùa Đông Bắc. Nhưng đó là chuyện xa vời lo làm gì thêm mệt, thêm phiền. Mà không lo nghĩ không được. Bởi đó là quá khứ - miền ký ức một thời trong đời - không bao giờ trở lại, không có lần thứ hai thay đổi. Có câu, "Quá khứ là kỷ niệm, quá khứ khiến người ta buồn hay kỷ niệm làm lòng người vương vấn không phải chính bản thân nó gây ra mà vì nó không bao giờ lặp lại hai lần". Ai nói câu này sao đúng tâm trạng mình quá nhỉ? Thật hay, thật chính xác.

Nửa đêm trở mình không ngủ để nhớ về quá khứ thế này có đáng không? Đáng hay không đáng không quan trọng. Điều quan trọng duy nhất là quá khứ đó có ảnh hưởng ít nhiều đến bản thân mình hiện tại không.

Hmm... Lại thở dài, cái thở dài chán chường. Tại sao "người ta" vô tình bước vào cuộc đời mình làm chi để rồi phũ phàng bước ra không ngoảnh mặt nhìn nhau lần nữa? Chắc do duyên số đã định sẵn. "Gió mùa Đông Bắc"... "Gió mùa Đông Bắc"... Phải một lần trong đời trải qua mới thấu hiểu hết nỗi đau tình yêu để lại cũng như vị ngọt hạnh phúc của tình yêu mang theo.

...

Chuyện kể về cô bé miền Nam với cơn gió mùa Đông Bắc.

Gió mùa Đông Bắc lạnh lẽo đến tê người, buốt giá cả da thịt lẫn tâm hồn người, nó vừa làm cho người ta cảm thấy ấm áp vừa khiến người ta cô đơn tủi thân.

Lẽ nào bản chất của cơn gió là như thế sao?

...

Đã là con người thì phải có suy nghĩ, mà đã là suy nghĩ thì không ai giống ai. Với người khác thì nhìn nhận bản chất của cơn gió mùa Đông Bắc như vậy nhưng riêng có cô bé ở phương Nam chẳng hề nghĩ vậy. Có thể vì cô bé chưa bao giờ ra Bắc nên chưa cảm nhận được, hoặc do cô bé có suy nghĩ trẻ con, rằng mọi thứ xung quanh đều tốt đẹp. Cô bé nhìn mọi thứ đơn giản. Nhưng chuyện đời có bao giờ đơn giản như cô bé đã nghĩ. Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến... Ngay trong mùa mưa năm đó cô bé bắt đầu cảm nhận được cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên. Cơn gió lưu lại nơi tâm trí cô bé nhiều hay không chỉ mỗi mình cô bé biết và cảm nhận. Có điều chính cơn gió đã làm thay đổi ít nhiều về bản thân. Đây là điều quan trọng mà trước đến khi đó cô bé chưa hề nghĩ rồi sẽ có một ngày, vô tình có một cơn gió mùa Đông Bắc làm cô bé thay đổi trong quan niệm sống lẫn cách sống.


Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ xảy đến...


Cơn gió không còn ở lại với cô bé. Khi này cô bé mới hiểu, bản chất của cơn gió không hẳn chỉ có lạnh lẽo, tê tái hồn, lòng cô đơn mà bản chất thật sự của cơn gió - đơn giản cơn gió chỉ là cơn gió - không thoảng qua hai lần trong cuộc sống. Cô bé dường như đã hiểu rõ điều này chẳng qua cô bé chưa chấp nhận sự thật phũ phàng. Dù cho cô bé cố mong mỏi được cảm nhận thêm lần nữa, nhiều lần nữa tất cả sự mới mẻ của cơn gió mùa Đông Bắc, nhưng cơn gió đã qua đi. Qua đi vô tình như khi cơn gió đến.

Rồi cô bé nghĩ chắc chắn không bao giờ có cơn gió mùa Đông Bắc nào thổi đến lần thứ hai. Thế mà, đã có một cơn gió mùa Đông Bắc thổi đến thật. Ngoài suy nghĩ. Ngoài suy tính. Dù cô bé không mong muốn cơn gió đến thì cơn gió cũng đã đến. Như tất yếu của cuộc sống. Như quy luật bù trừ của cuộc đời.


Và chuyện gì đến trước sau cũng phải đến...


Cơn gió mùa Đông Bắc thứ hai đến với cô bé một cách đột ngột, bất ngờ. Cô bé cảm giác như một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay như sự lặp lại mà cô bé không mong muốn. Lại lần nữa cô bé có cơ hội được cảm nhận hết tất cả cái lạnh đặc trưng của chính bản thân cơn gió mang đến. Lúc này, cô bé nhận biết rõ mỗi cơn gió có một nét riêng biệt, không một cơn gió nào giống cơn gió nào, dù hai cơn gió đến với cô bé đều mang cùng một cái tên "Gió mùa Đông Bắc". Thế nhưng, dường như trực giác mách bảo điều gì, hay trong lòng cô bé đoán trước được điều gì, cô bé bắt đầu lo sợ. Lo một ngày nào đó trong tương lai gần cơn gió thứ hai sẽ ra đi, thoáng mất đột ngột y như khi cơn gió đến. Sợ rằng khi cơn gió ra đi lần nữa cô bé sẽ không còn tiếp tục cảm nhận được cái lạnh lẽo nơi tâm hồn, cái giá buốt tê tái nơi da thịt.

Cơn gió thứ nhất cô bé đã đưa hết tâm trí của bản thân theo nó. Đến cơn gió thứ hai cô bé dần dần không dùng tâm trí để suy xét như lúc đầu mà cô bé lại để trái tim của mình cảm nhận. Cho nên nếu ngày nào đó khi cơn gió tiếp tục nhanh chóng ra đi đột ngột, trái tim của cô bé sẽ vỡ vụn ra. Cô bé rất sợ.

...

Ms

Every morning you wake, I’ll be there in the air around,
Every breath you take… It will have the smell of my skin,
Wherever you look, I’ll be all the faces in the crowd,
Your body can’t forget me/ deep within…
You pushed me far away… I can’t come back,
You teared my heart apart and turned your back…
You broke the windows of my soul…
You thought I’d lose control…
Your voice is like a wine:
So bitter and sweet, yet, forbidden to me when you speak.
Spring of my heart – is fall/ when you’re around
Your words made me fall down to the ground,
My tears are turning ice in palms of your hands,
My fears were justified, it’s all coming to its end…
You had me many times…Yet, you’d lost me again…
You thought I’m not there for you,
My fears were justified, it’s all came to an end…
Take my heart… take my soul… I don’t need them no more
And I know that you will/ it’s yourself you’re adore
Loud music in my ears can’t erase everything what’s been said
I’m increasing the volume but still can hear you inside of my head
All you’ve said been deserved… But my question is: why now?
I know you despise.., I know you know how…
But now, all I want you to feel, all I want you to know
That I’ll be back in your life as a wind of a storm,
I’ll fall as rain down your head, and I’ll be kissing your lips,
I’ll be back in your sleep, and I’ll fill up all of your dreams…
And whenever you’re feel cold, I just want you to know
That my hands- are the winter, without you inside of my soul;
I’ll become winter wind that will follow your footsteps around
I’ll be everywhere you go… There’s no doubt…
Every kiss that you’ll steal, every hand that you’ll touch
Every desire you’ll act on, you wish you‘ll never knew me that much
Whenever your bodies will do a sacred dance
I know that you’ll still think of me in a silent trance…
Every night you’ll feel lonely, I know that you’re miss me as much…
Every morning you wake, I’ll be there in the air around
Every breath that you’ll take could have a smell of my skin
But when you’d be ready to look, there’ll be no familiar face in the crowd
‘Cuz I’m gone long before, deep under the ground…
I can only be back in your sleep to fill up all of your dreams
Sometimes… people are not that strong as they seems…
I know that you still remember the smell of my skin,
But in a time your body will forget me deep within…
Every breath that you’ll take
You‘ll no longer remember a sound of my voice
Every moment you’ll live
I want you to know I’m not blaming you for leaving me no choice…

Sidewalk cafe - Fundamental


Sidewalk cafe in Baarle-Nassau. The marks show the border between the Netherlands (NL) and Belgium (B).



Sidewalk cafe outside an Intelligentsia Coffee & Tea coffee shop


Sidewalk cafe

A sidewalk cafe sometimes called a pavement cafe, or patio) is an outdoor part of a coffeehouse or cafe. This is an area where customers go to relax, dine, and socialize. Other activities at a sidewalk cafe might include studying, reading, or using, if it is available, the cafe's internet access.

Sidewalk cafe ambiance

Many people who frequent sidewalk cafes, do so for the comfortable and quaint atmosphere. Typically in a sidewalk cafe there are tables and chairs [and sometimes benches] for dining and relaxing. Sometimes they are permanently outside, however they are often taken inside on closing time, or earlier if it gets colder. Usually there are parasols depending on the style and decor of any particular sidewalk cafe and there may be a low fence around it for protection against wind and/or for the purpose of decoration.

Fast food restaurants such as McDonald's also often have an outdoor dining area, thus making them sidewalk cafes.

Popular sidewalk cafe activities

Cafes where food is the main attraction usually are for dining, entertainment, and meetings, both business and casual. A cafe where coffee is the main attraction is usually for socializing, internet, reading, studying, entertainment, and dining. There are several types of cafes and venues as well as types of people that frequent these places for different activities.

Depending on the country and on permits alcohol may or may not be served. In some places local laws allow drinking alcohol in a sidewalk cafe but not on a public bench etc.

A sidewalk cafe's surrounding area

Typically a cafe or restaurant needs a permit from the municipality to have an outdoor part. This will not be granted if due to lack of space there is too much inconvenience for passers-by. The municipality may restrict the opening hours for the outdoor part.

Source: Wikipedia






Cafe Cóc

Một quán cafe cóc đôi khi được gọi là Cafe vỉa hè hay Cafe hiên - phần bên ngoài của một "nhà" cafe (một cửa hàng chuyên phục vụ cafe và một số đồ ăn nhẹ khác. Mô hình này khá phổ biến ở Anh từ thế kỉ 18 và một số thành phố khác ở Trung Âu. Tại đây người ta thường uống cafe trong khi thưởng thức âm nhạc, thi ca...) hay những quán cafe mà ta vẫn biết. Đây là không gian nơi khách hàng lui tới để thư giãn, dùng bữa và giao tiếp xã hội. Một số hoạt động khác tại Cafe Cóc có thể bao gồm cả việc học, đọc và sử dụng các điểm truy cập internet tại quán nếu tại đó có dịch vụ này.

Khong khi cafe coc

Những người thường xuyên ngồi Cafe Cóc thường thấy sự thoải mái và không khí là lạ. Nét đặc trưng điển hình ở một quán cafe cóc đó là sự hiện hình của rất nhiều bàn ghế và đôi khi là cả những chiếc ghế băng (ghế dài) để phục vụ cho việc ăn uống và thư giãn. Phần lớn thời gian những hoạt động này diễn ra ngoài trời, tuy nhiên đôi lúc là ở bên trong quán khi tới giờ đóng cửa hoặc nếu trời trở lạnh. Thường thì có những chiếc ô to để che nắng, cái này phụ thuộc vào phong cách và cách bài trí của từng cửa hàng; thêm vào đó có thể có hàng rào thấp bao quanh như là sự bảo vệ nhằm chống lại gió hoặc đơn giản chỉ nhằm mục đích trang trí mà thôi.

Những cửa hàng ăn nhanh như McDonald cũng thường có khu vực ăn uống ngoài trời, và theo đó mà tạo nên các quán caFe cóc.

Những dạng hoạt động phổ biến ở Cafe Cóc

Có những quán mà tại đó đồ ăn là sự thu hút chủ yếu thì nơi đó thường là nơi để dùng bữa, giải trí, gặp gỡ và cả bàn việc làm ăn và những việc không đâu.
Nơi mà cafe là mối quan tâm chính thì thường là nơi để giao tiếp xã hội, truy cập internet, đọc, nghiên cứu, giải trí và cả ăn uống. Những mẫu người thường lui tới những nơi như vậy với những hoạt động khác nhau đều có những kiểu quán cafe hoặc điểm hẹn tương ứng.


Tùy thuộc vào mỗi quốc gia và vào những phép tắc mà đồ uống có cồn có thể hoặc không thể được phụ vụ. Ở một số nơi, luật lệ địa phương mà đồ uống có cồn được phép bán ở các quán Cafe Cóc nhưng lại không được uống ở các băng ghế công cộng...

Khu vực bao quanh của một quán Cafe Cóc

Về cơ bản một quán cafe hay một nhà hàng cần phải có được sự cho phép từ phía chính quyền để được sử dụng phần phía bên ngoài cửa hàng. Điều này sẽ không được phép nếu tại đó có quá nhiều phiền toái gây ra cho khách bộ hành bởi thiếu không gian. Chính quyền địa phương có thể giới hạn thời gian mở cửa cho những hoạt động của cửa hàng ở phần ngoài trời này.

Thanh Aya Nguyen lược dịch

http://www.facebook.com/notes.php?id=96633239021



Miss you so much!

Miss Zero

Zero...

Zero va toi

Zero

....

Zero :)

Tui thích gọi như thế này hơn là gọi đúng tên thật, vì đây là blog của tui.
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30