This blog is home. It's mine :)

in my mind, in my heart, in my soul...

Subscribe to RSS feed

10 bài học tiền bạc giúp bạn có cuộc sống sung túc

Hầu hết mọi người đều nhận thấy tiêu tiền nhiều hơn mức mình có là điều tồi tệ, nhưng điều đó không ngăn được hàng triệu tín đồ mua sắm "vung tay quá trán". Dưới đây là 10 bài học về tiền bạc có thể thay đổi cuộc đời bạn, nếu bạn thực sự để ý.

1. Tiền không mua nổi hạnh phúc
"Tôi từng mất nhiều năm làm việc trong một tập đoàn lớn để kiếm tiền, nhưng không yêu thích công việc của mình, và cuối cùng nhận ra rằng tiền bản thân nó không làm bạn hạnh phúc, và việc tích lũy tiền cũng chẳng cải thiện điều đó là bao, trừ phi bạn biết cách sử dụng đồng tiền mà mình có", chuyên gia Jeffrey Strain từ chuyên trang tài chính Thestreet, cho biết.

Hạnh phúc đến từ cơ hội mà tiền mang lại, khiến bạn có thể làm được điều mà mình muốn. Nếu bạn chẳng có ý tưởng sẽ làm gì điều gì, thì chẳng có khoản tiền nào khiến bạn cười được cả. (chẳng hạn, nếu bạn thích đi du lịch, tiền sẽ giúp bạn thực hiện ước mơ của mình, nhưng nếu bạn chỉ ru rú ở nhà, tiền cũng chẳng khiến đầu óc bạn mở mang hơn).

2. Mục tiêu là chìa khóa quan trọng

Một câu ngạn ngữ nói rằng nếu bạn không biết mình sẽ đi đâu, thật khó để đến được đích, điều ấy không thể đúng hơn trong lĩnh vực tiền bạc.

Mục tiêu tài chính sẽ cho bạn thấy bạn thật sự muốn đạt được điều gì, và sẽ dùng tiền vào việc gì. Nó cũng giúp bạn tránh được việc mua bán bốc đồng và tiêu tiền vào những thứ không quan trọng.
3. Mua bán bốc đồng sẽ xóa sạch các giấc mơ của bạn

Mua bán bốc đồng (hay là tiêu tiền vào những thứ không quan trọng với mục tiêu của bạn) là cách tiêu tiền dở nhất, tuy nhiên lại là cách mà hầu hết mọi người vẫn làm khi không có mục tiêu tài chính.

Mua bán bốc đồng xảy ra khi bạn thực sự không chắc chắn về điều bạn muốn trong cuộc sống và điều gì sẽ khiến bạn hạnh phúc.

Đó là vì sao quảng cáo lại hiệu quả đến vậy. Các nhà quảng cáo khiến bạn tin rằng mua một sản phẩm hoặc dịch vụ của họ sẽ giúp bạn có được thứ hạnh phúc mà bạn đang tìm kiếm, trong khi thực tế lại rất hiếm như vậy.

Nếu bạn học được cách kiên nhẫn với tiền và tránh mua bốc đồng bằng cách biết rõ mục tiêu tài chính của mình là gì, bạn sẽ đạt được các mục tiêu ấy theo tuần tự.
4. Mua trải nghiệm, chứ không phải đồ vật

Không phải căn hộ bạn đã mua, mà ngôi nhà nơi bạn cùng ở với gia đình mới là điều quan trọng. Khi nhìn lại những điều trong quá khứ, bạn sẽ nhớ lại các khoảng thời gian, kỷ niệm và những trải nghiệm chứ không phải là từng món đồ bạn đã mua.

Hiểu được điều này sẽ đảm bảo rằng bạn nhận được nhiều giá trị hơn từ món tiền bạn đã bỏ ra.
5. Tivi là một kẻ giết chết giấc mơ

Hàng trăm lần tôi nghe thấy mọi người ca cẩm rằng họ không có thời gian để đạt được mục tiêu mong muốn. Nếu bạn là một người trung bình trong nhóm ấy, thời gian mà bạn không có ấy chính là thời gian ngồi trước tivi. Nếu bạn muốn đạt mục tiêu và ước mơ của mình, điều đầu tiên nên làm là vứt bỏ thói quen ngồi đồng trước màn hình.

Thời gian ấy bạn hãy dành để làm việc cho các mục tiêu và kế hoạch khác.
6. Cám dỗ tiền nong

Sẽ có thời điểm nào đó trong đời, bạn nhận được đề nghị làm một công việc mới với mức lương cao hơn hẳn mức lương của công việc mơ ước mà bạn đang có. Hãy cẩn thận với sức quyến rũ của nó, vì đã chấp nhận thì bạn khó có thể rút lui. Bạn tự huyễn hoặc mình rằng với công việc mới, nhiều tiền hơn, bạn sẽ có thời gian rảnh để làm việc yêu thích. Việc đó rất khó đấy.
7. Các sai lầm về tài chính không phải đều xấu

Mọi người đều có thể mắc sai lầm về tiền bạc, nhưng thực tế chúng sẽ mang lại lợi ích to lớn trong cuộc sống lâu dài. Chìa khóa ở đây là bài học được rút ra từ thất bại đó. Vì vậy, thay cho việc vật vã khi phạm phải sai lầm, bạn hãy dành thời gian để học hỏi và đảm bảo rằng điều đó không lặp lại.
8. Hãy làm việc mà bạn yêu thích và tiền bạc sẽ đến

Có thể tiền sẽ không xuất hiện từ đầu, nhưng nếu bạn thực sự tin tưởng vào công việc của mình, luôn có cách để biến nó thành công và sống nhờ tình yêu nghề của bạn. Tất nhiên việc này sẽ mất nhiều thời gian, tiền bạc, lòng kiên nhẫn và cũng không dễ dàng. Tình yêu nghề sẽ cho bạn thêm nhiều nghị lực.
9. Tiền là cảm xúc

Bạn biết rõ bản thân mình hơn ai hết, và điều gì là động lực với bạn. Với mỗi người, động lực sẽ khác nhau. Hãy nhớ lấy điều này và sử dụng nó như là một lợi thế của bạn - các kế hoạch tài chính chỉ thành công nếu hợp với cá tính của bạn.

Hãy chọn phương pháp để bạn đạt được mục tiêu nhanh nhất, tận dụng các thói quen cá nhân.
10. Hãy tích lũy từ sớm

Để được nghỉ hưu, bạn không cần làm quá nhiều tiền. Tất cả điều bạn cần làm là tiết kiệm những khoản tiền nhỏ từ càng sớm càng tốt. Khoản để dành hưu trí này càng nhiều, bạn càng được phép nghỉ ngơi sớm.

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng phải làm việc tích cực và làm ra nhiều tiền, nhưng kế hoạch để có được sự sung túc thật sự là hãy bắt đầu tiết kiệm và đầu tư từ khi còn rất trẻ.


Thuận An

VnExpress

Những quán cà phê cực "độc" của giới trẻ

Với tốc độ phát triển của đô thị hiện đại, những tòa nhà cao tầng mọc lên ngày càng nhiều, teen vẫn có thể tìm được cho mình một không gian riêng độc đáo ở một góc café nào đó.

Từ café bệt đến café gió

Đã trở thành một thương hiệu, một thú nghiền nhưng café bệt chưa bao giờ hạ nhiệt với giới trẻ nhất là trong những ngày hè nóng bỏng. Ngồi bệt nhâm nhi café cùng bạn bè và thả hồn theo từng dòng người, từng dòng xe cộ…nối nhau trên đường đã quá quen thuộc.

Nhưng với tốc độ phát triển của đô thị hiện đại những tòa nhà cao tầng mọc lên ngày càng nhiều thì teen vẫn có thể tìm được cho mình một không gian riêng độc đáo và café. Nhiều teen mình vẫn gọi kiểu café này là café gió hay café “chân dài”.

Khác với café bệt cafe gió ở những quán café cách mặt đất cả trăm mét đi bằng thang máy cho bạn cảm giác bay bổng, sảng khoái và thực sự thú vị về sự phiêu du. Một trong những điều đặc biệt hút giới trẻ đi “gió” là cảm giác “view”.



Những địa chỉ café gió quen thuộc của giới trẻ Hà thành là những quán café “view” gần hồ Hoàn Kiến như Cà phê Hapro Bốn Mùa tầng thượng 19-21 Đinh Tiên Hoàng, Ilu bar tại tầng 8 toà nhà Ilu, phố Phó Đức Chính để hòa mình vào không gian của Hồ Tây và hồ Trúc Bạch hay thỏa thích post ảnh ở Zodi café (tầng 11).

Ngồi café uống tri thức

Không chỉ café và “chém gió” ngày nay đã có rất nhiều café quán là nơi để teen có thể đàm đạo về chuyện học hành. Master cup 314/11b Điện Biên Phủ là một trong những địa chỉ quen thuộc của teen Sài thành đến để café và “chat” tiếng anh. Những người bạn nước ngoài làm việc ở quán cực kì cởi mở và thân thiện, bạn có thể cười thả ga với những câu chuyện mà họ kể hoặc sôi nổi tham gia bàn luận một đề tài nào đó về việc học hành, âm nhạc hay là phim ảnh…



Bạn cũng có thể trực tiếp chat vơi chính ông bà chủ người Mỹ Jerry và Barbara mà không phải gần ngại rằng lever tiếng anh của bạn còn rất lẹt đẹt. Chỉ cần chăm chỉ café chat bạn sẽ nhanh chóng trở thành những nhân pro như bao nhiêu khách quen của quán.

Một ly café thêm giọt đam mê

Không chỉ đến café để tìm cảm giác lạ như café ma hay café địa phủ mà café quán còn là nơi gặp gỡ đam mê của những người trẻ.

Như một studio nhỏ xinh 50mm coffee shop là một trong những địa chỉ quen thuộc cho những teen mê nhiếp ảnh đến để cùng hưởng niềm đam mê và chia sẽ kinh nghiệm. 4 mùa thấp thoáng trong 4 phòng sẽ tạo cảm giác rất lạ cho những người đang đi săn tìm cái đẹp.

Green Zoom của các bạn trẻ Hà Nội cũng được tổ chức thành các buổi Art Talk (buổi nói chuyện nghệ thuật) hằng tháng về các chủ đề: hội họa, phù điêu, kiến trúc cổ Hà Nội, quan họ... tại các quán cà phê có không gian đẹp. Quán thu hút không chỉ những bạn trẻ mà còn có cả người lớn hơn đến để thưởng thức cà phê, giao lưu, học hỏi kiến thức văn hóa.

Còn với dân phượt Hà thành Phượt café là một trong những điểm đến của những con người ưa gió bụi đường trường. Phiêu du thu hút bạn trẻ ngay từ tên gọi, không chỉ ấn tượng với những góc ảnh do dân phượt trên đường “du hành” ghi lại mà còn độc đáo trong chính những câu chuyện mà họ vẫn thường café với nhau.



Chỉ là góc cuối đường yên tính nhưng khi tới đây niềm đam mê của bạn sẽ lại càng thêm cháy bỏng muốn được đi để được thưởng thức và được cảm nhận nhiều hơn cuộc sống.

Café và hơn thế nữa…

Bạn đã bao giờ thưởng thức café bằng bát. Đây thực sự là một trong những điểm cực kỳ hấp dẫn teen khi đến với Secret Garden Café (385 Nguyễn Trọng Tuyển, F2, Q.Tân Bình, TP.HCM) hay cũng có thể tìm đến quán Lặng trên đường Nguyễn Ái Quốc, TP.Biên Hòa để “tìm kiếm sự vẹn toàn trong cái bất toàn”. Café quán cho teen nhiều khi cũng thật trầm và lặng.

“Uống thời trang” và “cái gì cũng bán” là bí quyết tạo nên sự thành công cho Bin Coffee Shop – cửa hàng cà phê mang phong cách trẻ trung mới lạ đang thu hút nhiều teen Hà thành. Với ý tưởng độc đáo từ niềm đam mê thời trang Lê Hoài Sơn (vẫn được mọi người gọi là anh Bin) đã thổi vào cafe của teen những ý tưởng độc đáo mà vẫn rất thiết thực.

Café còn là nơi để giới trẻ thể hiện quan điểm và tuyên truyền về môi trường như ở Hoa Café (430/7 Cách Mạng Tháng Tám, P.11, Q.3, TP.HCM), không gian được trang trí bởi những chậu hoa tươi cực “green”. Các bàn uống nước cũng được trang trí thêm một tấm thiếp handmade (bằng tay) được làm từ bìa cứng thùng mì tôm với đủ kiểu dáng dễ thương như ngôi nhà, cây đàn, tách cà phê...



Trên mỗi tấm thiếp còn có một “tips xanh” được viết bằng tay: “Tắm nhanh hơn 2 phút sẽ tiết kiệm 40 lít nước, bạn tin không?!”...

Teen và café thực sự đã và đang đem đến những làn gió lạ rất lạ và mát. Bạn hãy cùng tìm đến và thưởng thưởng để tạo cho mình một phong cách café cực teen.


Minh Châu
Trích VietnamNet

Mẹ Hoa kinh ngạc với giáo dục giới tính Mỹ

Sáu năm trước, một bà mẹ người Hoa đem đứa con trai vừa tròn 9 tuổi của mình đến nước Mỹ định cư tại New York. Đây là một thành phố đầy rẫy màu sắc tình ái nhục dục. Chưa cần nói phố 42 khu Manhattan có cả một khu phố đèn đỏ nổi tiếng bất hảo, mà riêng chuyện đứa trẻ ngày ngày đến trường phải đi qua một loạt cửa hiệu bán đồ chơi tình dục (sextoy) đã đủ làm cho bà mẹ ấy hết sức lo lắng. Trong hoàn cảnh như vậy, cháu bé 9 tuổi kia khi lớn lên trên đất Mỹ đã nhận được sự giáo dục giới tính ra sao ? Hãy nghe chính bà mẹ kể lại.

Cấp tiểu học: Nhận thức chính mình

Một hôm con trai tôi đi học về. Như thường lệ, tôi mở vòi nước vào đầy bồn tắm để chuẩn bị tắm cho cháu. Chẳng ngờ cháu lại nói: “Mẹ ơi, từ nay trở đi không cần mẹ tắm cho con nữa đâu!”.

“Sao thế?” – tôi cười hỏi lại. “Giáo viên môn sinh lý bảo, vì con là nam giới nên con không được tùy tiện để cho mẹ nhìn thấy cái penis của mình!”

Trời ơi, thằng nhóc học được ở đâu thứ lý luận kỳ quặc như vậy nhỉ! Tôi vừa bực mình vừa buồn cười: “Vũ này, con còn bé, mẹ tắm cho con là chuyện rất bình thường thôi mà.” Nói đoạn tôi vừa vỗ về vừa định giúp cháu cởi quần lót. Ai ngờ cháu gạt tay tôi ra và hét to: “Mẹ đừng chạm vào người con, con cũng có cái riêng tư của mình chứ!”

Thấy thái độ cháu rất nghiêm chỉnh, tôi đành thôi, trong bụng thầm trách các thầy cô giáo ở trường cháu đã “bé xé ra to” cái chuyện vớ vẩn này.

Tối hôm ấy tôi lựa lời hỏi Vũ xem giáo viên môn sinh lý đã nói gì trên lớp. Câu trả lời của cháu làm tôi há hốc miệng kinh ngạc.

Thì ra giáo viên đã cho học sinh cả lớp xem các tranh vẽ đàn ông đàn bà khỏa thân để chúng hiểu được sự khác biệt rõ rệt nhất về sinh lý giữa nam với nữ là ở bộ phận sinh dục. Thằng bé nhìn tôi đàng hoàng nói: “Thầy giáo nói rồi, penis của con trai và vulva của con gái đều thuộc vào những thứ riêng tư kín đáo của một người, không được để bất cứ ai nhìn thấy hoặc sờ vào, trừ thầy thuốc.”

Khi nói câu ấy, vẻ mặt cháu tỉnh bơ hoàn toàn không ngượng nghịu chút nào. Điều khiến tôi không ngờ tới là chẳng những cháu đã biết các kiến thức sinh lý như sự trưởng thành phát dục của cơ thể, quá trình phụ nữ mang thai và sinh đẻ, mà thằng bé chưa đầy 10 tuổi này thậm chí còn chuyển đề tài, nói về sự quý giá của sinh mệnh và tính chất quan trọng của tình bạn nam nữ.

Xem ra giáo dục vỡ lòng về giới tính người Mỹ dạy cho trẻ em còn lồng ghép cả nội dung giáo dục tính người: Biết quý trọng mạng sống và yêu quý người khác giới.

Cấp trung học cơ sở: Trực diện và hướng dẫn

Một hôm, cháu Vũ mang về một bản thông báo của nhà trường cho biết cuối tuần này ở trường có một buổi lên lớp về kiến thức giới và tình dục, nội dung gồm việc tránh thai và đề phòng bệnh đường sinh dục.

Bản thông báo ghi rõ: Nếu phụ huynh không đồng ý cho con em mình dự buổi học này thì phải ký tên vào một giấy trả lời nhà trường, sau này nếu trẻ xảy ra các hiện tượng như phá thai, mắc bệnh AIDS... thì phụ huynh không được trách nhà trường chưa dạy các em biết việc đó. Cuối bản thông báo viết, nhà trường hoan nghênh phụ huynh tới bàng thính giờ dạy về giới tính và tình dục.

Do lâu nay đã muốn đến trường con mình học để “trinh sát” tình hình nên dĩ nhiên tôi không bỏ lỡ dịp này.

Tôi đến trường, mang theo tâm trạng cho rằng giờ học kiến thức về sex chắc hẳn sẽ có không khí nghiêm trang và gò bó, ai ngờ thực tế lại không thế. Giờ học bắt đầu, cô giáo trẻ và xinh đẹp lấy phấn viết lên bảng chữ “SEX” to đùng. Sau đó cô mỉm cười nói với toàn thể học sinh: “Bây giờ cô hỏi các em nhé, khi nhìn thấy chữ SEX này các em nghĩ tới chuyện gì nào?”

Tôi thật chẳng ngờ giáo viên lại đi hỏi lũ con nít một vấn đề vớ vẩn như thế.

Một em trai tóc xoăn phát biểu đầu tiên: “Sex khiến em nghĩ đến chuyện di tinh ạ.” Lập tức trong lớp có tiếng cười rì rầm.

Một em gái hơi có vẻ ngượng ngập nhỏ nhẹ nói: “Sex khiến em nghĩ tới chuyện mang thai ạ.” Mấy bạn khác bụm miệng cười.

Một học sinh gốc châu Á tóc đen bất ngờ thốt lên một câu: “Thưa cô, sex khiến em nghĩ đến chuyện làm tình ạ!”.

Lũ trẻ bỗng nhốn nháo, rì rầm xì xào, nhiều em gái đỏ mặt.

Lúc ấy một em trai da đen thân hình cường tráng nói với giọng ồm ồm: “Sex khiến em nghĩ tới người đàn bà không mặc quần áo gì cả ạ ...” Câu nói vừa dứt, các học sinh khác cười toáng lên, có mấy em ném bút và vở về phía bạn ấy. Lớp học như nổ tung, lũ trẻ cười ha hả khoái chí lắm.

Các em học sinh tiếp tục thoải mái phát biểu. Lũ trẻ có sức tưởng tượng thật là phong phú. Cô giáo liên tiếp viết lên bảng những từ: “Làm tình, dáng điệu, phá thai, hôn, gợi dục ...” Một số từ ngữ bình thường ngay cả người lớn cũng khó nói ra miệng, thế mà lũ trẻ lại nói thoải mái, hoàn toàn không thấy có ý nghĩa xấu hổ, tục tĩu.

Sau khi cả lớp yên tĩnh trở lại, cô giáo nhìn lên tấm bảng đen đầy chữ rồi chau mày nói: “Các em phát biểu nhiều thế mà vẫn còn sót mất một từ có vô vàn mối quan hệ chằng chịt với sex ...”

Lũ trẻ thì thầm rì rầm bàn tán với nhau, suy nghĩ, phỏng đoán. Lát sau, cô giáo lẳng lặng quay người, ấn mạnh viên phấn lên bảng, viết nắn nót từ “LOVE”!

Lớp học bỗng dưng im phăng phắc.

“Tình yêu!”, cô giáo nói với giọng chan chứa xúc cảm, “Tình yêu – đó là tình cảm thuần khiết thiêng liêng nhất, cao cả nhất giữa hai giới tính. Sex không có tình yêu thì chỉ là cái xác không hồn! Người ta có khi bàn tán om xòm về nhục cảm, khoái cảm nhưng lại bỏ quên mất một điều: Sex cần phải có tiền đề là Yêu. Trong đời sống, những hiện tượng như có thai ở tuổi vị thành niên, phá thai, mắc bệnh đường sinh dục ... thông thường là do các hành vi tình dục vô trách nhiệm gây ra ...”

Lời cô giáo nói tràn đầy sức truyền cảm. Lũ trẻ vừa nãy cười sặc sụa bây giờ đều trở nên nghiêm chỉnh, trang trọng.

Tiếp đó cô giáo nói cho các em học sinh biết, quan hệ tình dục không có gì là đê tiện hèn hạ, cũng chẳng có tính phạm tội; nó là mối quan hệ tự nhiên, đẹp đẽ; nhưng học sinh trung học nếu quá sớm bước vào đời sống tình dục thì sẽ không có lợi cho sức khỏe và việc học hành; để xảy ra mang thai ngoài ý muốn và phá thai là điều vô cùng đau khổ.

Sau cùng, cô giáo chiếu lên màn hình một đĩa CD giới thiệu các phương pháp tránh thai. Lũ trẻ đón xem với thái độ đặc biệt nghiêm chỉnh. Trông bộ dạng chăm chú của các em cứ tưởng chúng đang xem một đồ thị ba chiều trong toán học.

Sau giờ học, tôi gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp con tôi để trao đổi ý kiến. Khi tôi hỏi cháu Vũ có chơi thân với bạn gái nào trong lớp hay không, thầy chủ nhiệm có chút ngạc nhiên:

“Rất xin lỗi thưa bà, tôi chưa bao giờ hỏi học sinh những chuyện riêng tư của chúng. Con bà rất xuất sắc, nếu có em gái nào yêu nó thì cũng là chuyện rất bình thường thôi ạ.”

Tôi vội giải thích là tôi lo ngại cháu yêu đương quá sớm sẽ ảnh hưởng tới việc học tập. Thầy chủ nhiệm nói liền mấy câu “No” “No”... rồi hùng hồn giảng giải: “Tình yêu sẽ làm trẻ em trở nên thông minh hơn, tự tin hơn. Trách nhiệm của phụ huynh học sinh chỉ là ở chỗ hướng dẫn cho con mình khi say sưa yêu đương phải biết cách tránh thai !”

Cấp trung học phổ thông: Thông cảm và tin nhau

Chẳng bao lâu cháu Vũ nhà tôi đã lên lớp 9. Khi thấy cháu bắt đầu mọc ria mép, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng ở chỗ đặc trưng thứ hai về giới tính của cháu phát triển lành mạnh, mới tròn 15 tuổi cháu đã cao 1,7 mét. Lo ở chỗ văn hóa tình dục của xã hội phương Tây có tác dụng chất xúc tác đối với lũ trẻ đang ở tuổi dậy thì– nghe nói ở Mỹ hằng năm có hơn 1 triệu em gái mang thai; hiện tượng quan hệ tình dục trước hôn nhân trong nam nữ thiếu niên đã trở thành vấn nạn của xã hội.

Đúng vào lúc tôi đang lo lắng về việc liệu cháu Vũ nhà tôi có thể bình yên vượt qua thời kỳ rạo rực của tuổi thanh xuân hay không thì bỗng nhiên có tin: Theo đề án của Sở Giáo dục thành phố New York, các trường trung học công sẽ phát miễn phí bao cao su cho học sinh trung học phổ thông!

Nhiều phụ huynh người gốc Hoa rất bất mãn với đề án này. Theo tôi nghĩ, cách làm ấy chẳng khác gì sự ngầm ra hiệu hoặc dung túng cho lũ trẻ ăn vụng trái cấm.

Tôi cuống cuồng đến ngay nơi con mình học, yêu cầu nhà trường đưa ra lời giải thích biện pháp bậy bạ cung cấp bao cao su cho trẻ em.
Một giáo viên tư vấn tâm lý phụ trách công tác học sinh tiếp tôi. Xem ra bà giáo này rất hiểu nền văn hóa truyền thống của Trung Quốc, nói năng có tình có lý đâu ra đấy: “Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh học sinh người gốc Hoa, nói chung họ cai quản dạy bảo con cái quá nghiêm ngặt. Việc họ khăng khăng cấm đoán tình dục là không khôn ngoan và nguy hiểm".

Hình như phát hiện thấy tôi có chút ngạc nhiên nên bà giáo tiếp tục giải thích: “Sau khi bước sang thời kỳ dậy thì, lượng hooc-môn trong cơ thể lũ trẻ tiết ra tăng mạnh, chức năng tình dục phát triển nhanh, cộng thêm vô số tác dụng kích thích tình dục từ bên ngoài, chúng sẽ càng mạnh mẽ yêu cầu giải tỏa được hưng phấn tình dục và căng thẳng tình dục của mình; nhưng lũ trẻ lại không có điều kiện sống như người lớn, do đó nhu cầu tình dục của chúng bị ức chế, vì thế sinh ra tâm lý lo lắng bồn chồn của thời kỳ dậy thì. Xin hỏi, ai có thể bảo đảm con cái mình sẽ không vì một phút rung động nhất thời mà có hành động mất kiềm chế?”

Ngừng một lát, bà nói tiếp: “Chẳng phải người Trung Quốc các vị có câu thành ngữ phòng bệnh hơn chữa bệnh đó sao? Nhà trường cung cấp bao cao su cho các em học sinh chính là nhằm ngăn chặn hậu họa đấy, thưa bà. Bản thân bao cao su không thể làm tăng hoạt động tình dục của học sinh song lại có thể giảm bớt một cách hữu hiệu hiện tượng các em gái mang thai và sự lây lan các bệnh tình dục. Xin bà thử nói xem, chả lẽ như thế lại không tốt hay sao?”

Cuộc trao đổi ý kiến với giáo viên tư vấn tâm lý khiến tôi xúc động hồi lâu, tôi không thể không thừa nhận việc nhà trường cung cấp bao cao su thoạt xem có vẻ bậy bạ song thực ra lại tràn đầy tính người, thể hiện sự quan tâm, yêu thương của xã hội đối với lớp con trẻ.

Ít lâu sau, một lần vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi và cháu Vũ cùng xem truyền hình. Bỗng dưng trên màn hình xuất hiện pha đặc tả cảnh hôn hít và ân ái khá lâu.

Tôi bất giác chột dạ định chuyển sang kênh khác nhưng lúc ấy bộ điều khiển từ xa lại đang ở trong tay cháu. Trước cảnh hoan lạc kéo dài của đôi trai gái, tôi phát ngốt lên, đứng ngồi không yên. Liếc sang con trai thì thấy ngược lại cháu vẫn ngồi ngay ngắn, mắt không rời khỏi màn hình, chẳng hề có chút lúng túng nào sất. Nhìn bộ dạng cháu khoái chí chăm chú dán mắt vào chiếc ti-vi, tôi nghĩ bụng: “Thằng nhóc này quá chín muồi rồi đấy, xem những cảnh tình ái hot thế mà vẫn cứ điềm nhiên như không".

“Mẹ ơi, mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt như thế được không? Con trai mẹ chẳng có ý nghĩ gì bậy bạ đâu ạ!” – bất ngờ thằng nhóc chọc tôi một câu.

Thấy con chủ động gợi chuyện, tôi vội nắm lấy cơ hội: “Vũ này, mẹ hỏi con nhé, con đã có bạn gái chưa đấy?” Cháu thản nhiên đáp: “Có chứ ạ, quan hệ giữa con và cô ấy còn trên cả mức bình thường nữa kia!”

Trống ngực tôi bất giác đập thình thịch. Thấy bộ dạng căng thẳng hồi hộp của tôi, nó đắc ý liếc tôi một cái rồi nói với giọng bông đùa: “Xin mẹ chớ có căng thẳng thế, con trêu mẹ tí thôi mà!”

Nói đoạn cháu đứng dậy tắt cái ti-vi rồi bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ xem con có sức hấp dẫn của một trang nam nhi không nào?”

Nhìn con mình đẹp trai ngời ngời, tôi cố ý chỉ cười không nói gì. Bỗng dưng cháu thốt ra một câu làm tôi vô cùng sững sờ:

“Con chờ bao giờ lên đại học xong xuôi thì sẽ kiếm một cô bạn thông minh gợi cảm làm người yêu của mình. Chắc chắn cô gái ấy sẽ xuất hiện trong đời con. Vì cô ấy, bây giờ con dốc sức lao vào việc học tập, không bận tâm gì đến chuyện yêu đương. Xin bảo đảm với mẹ sau đây hai năm nữa con nhất định sẽ thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu của nước Mỹ!”

Bất giác tôi trợn tròn mắt, thì ra con trai mình đã chín chắn hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Trong bối cảnh nền văn hóa sex của nước Mỹ, trải qua bài học vỡ lòng về giới tính và sự giáo dục giới tính ở tuổi dậy thì, con trai tôi bây giờ đã đủ khả năng có thái độ thản nhiên như không đối với vấn đề tình dục.

Sex trong lòng con tôi là một điều tự nhiên và tươi đẹp, không có chút gì thần bí và xấu hổ. Trong xã hội phương Tây đầy rẫy những quyến rũ tình ái nhục dục, con trai tôi lĩnh hội vấn đề sex bằng một trái tim bình thường, dùng ý thức giới tính lành mạnh chín muồi để kiềm chế được mọi nỗi rạo rực sinh lý ở tuổi dậy thì.
-----------------
Ghi chú: 1. Dương vật; 2. Âm hộ

Nguyễn Hải Hoành dịch từ Tạp chí Khoa học và Văn hóa (Trung Quốc) số 5/2009

Bài đăng trên báo Tia Sáng



Trích Tuổi Trẻ Online

Một góc nhìn về “niềm tự hào Mỹ”

Theo dõi những bài viết về chủ đề “lòng yêu nước” của Vietnamet , hai người bạn lâu năm của Việt Nam là Lady Borton - nhà Việt Nam học - và Chuck Searcy - phụ trách Dự án rà phá bom mìn sau chiến tranh ở Quảng Trị - đã chuyển bài báo sau đây tới toà soạn.

Lời đề tựa của Chuck Searcy:

Bài viết này giải thích một cách sâu sắc về một vết rạn trong tư duy của người Mỹ chúng tôi, đó là ý niệm, rằng người Mỹ là dân tộc “xuất chúng, phi thường”, được “lộc Trời cho”, rằng người Mỹ có thể hành động ở bất kỳ nơi nào trên thế giới mà không sợ bị thiệt hại, mất mát, trừng phạt. Rằng người Mỹ là tiêu chuẩn để cho toàn thế giới vươn tới, hoặc nên hướng tới.

Đây là một khái niệm nguy hại, có tính tự huỷ hoại, nó phanh phui rất nhiều vấn đề lớn mà người Mỹ chúng tôi đang phải đối mặt. Cũng là những vấn đề đang lan ra khắp thế giới như căn bệnh ung thư, bởi vì người Mỹ chưa dám đương đầu với cả thực tế lẫn trách nhiệm về các vấn đề nói trên.

Bài viết dưới đây vạch ra một cách sống động sự khác biệt giữa biểu tượng mà người Mỹ đồng nhất với chính mình, và cách mà các dân tộc khác - được người Mỹ xem là còn xa mới với tới đẳng cấp “ngoại hạng” của Mỹ - đang nhìn nhận người Mỹ.

Cách so sánh như thế cũng giúp đưa ra một cảnh báo cho các bạn Việt Nam của chúng tôi, rằng các bạn không nên để cho đất nước mình trượt theo con dốc của khác biệt giữa cư dân có lợi thế, đặc quyền và diện có hoàn cảnh khó khăn, của “chênh lệch giàu nghèo đang ngày càng doãng ra”[1]. Mong các bạn không sao lãng việc đảm bảo dịch vụ công và bảo vệ lợi ích người dân, thành quả vô cùng quan trọng mà các thế hệ người Việt đã phải hy sinh, mất mát vô cùng to lớn để giành được, trong sự nghiệp chống ách ngoại xâm trước kia, cũng như chống chủ nghĩa thực dân mới, hiện đang nấp dưới chiêu bài đầu tư nước ngoài, công nghệ mới, và các cơ hội thương mại toàn cầu hoá.

Dưới đây VietNamNet xin lược thuật bài viết[2] mà hai người bạn Mỹ giới thiệu – bài viết của tác giả David Morris, người đồng sáng lập và phó chủ tịch một Viện về phát triển cộng đồng bền vững của Hoa Kỳ, Giám đốc dự án Các quy chế mới (New Rules).

Người Mỹ là số1: Mười phương tuyệt vọng cho nước Mỹ “xuất chúng”

Các nghiên cứu gần đây đã trái ngược với giáo lý cơ bản của tư tưởng cho Mỹ là “siêu hạng”. Báo cáo của viện Brooking chuyên nghiên cứu các vấn đề xã hội của Hoa Kỳ đã so sánh sự năng động kinh tế ở Mỹ và ở các nước khác, viết: “Nhìn xuống đáy của thang lương, sẽ thấy Mỹ ở thế bất lợi so với các nước khác”.

Nhưng với các ứng cử viên tổng thống của Đảng Xã hội Mỹ, câu “nước Mỹ ngoại hạng” lại mang những năng lực thần chú.

Cuốn sách mới của Newt Gingrich (Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ 1995 – 1999) có tựa đề “Một dân tộc không giống ai: Vì sao nước Mỹ đạt siêu hạng”. Còn bà Sarah Palin - từng liên danh với Mc Cain năm bầu cử 2005 - cũng lấy tiêu đề “nước Mỹ xuất chúng” đặt cho một chương của cuốn “America by Heart” (Nhập tâm nước Mỹ). Các ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hoà gần đây thường cho rằng chối bỏ tư tưởng “nước Mỹ ngoại hạng” sẽ dẫn đến từ bỏ “trái tim và tâm hồn” Mỹ, rằng “thay đổi quan điểm tôn vinh tư tưởng ‘nước Mỹ xuất chúng’ là sai lạc, dẫn đến phá sản”.

Sau khi phỏng vấn nhiều lãnh đạo Đảng Cộng hoà, phóng viên Bưu điện Washington Karen Tumulty kết luận rằng quan điểm Mỹ “vừa sinh ra đã là thượng đẳng so với các dân tộc khác” là phổ cập. Hầu hết người Mỹ tin rằng sự siêu việt của họ không chỉ là di sản, mà còn là ý nguyện của Đấng bề trên.

Lượng hải hà?

Một nghiên cứu của Viện nghiên cứu Tôn giáo thuộc chính phủ Mỹ và viện Brookings cho thấy 58% dân Mỹ nhất trí với phát biểu: “Chúa đã ban cho nước Mỹ một vị thế đặc biệt trong lịch sử loài người”.

Về phần mình, tôi cũng tin vào quan điểm “nước Mỹ xuất chúng” - nhưng theo nghĩa “nước Mỹ là trường hợp hiếm có, là biệt lệ”, và tôi không nghĩ rằng Chúa trời đã an bài chuyện này. Tôi cho là nước Mỹ có được những lợi thế của mình so với những nước khác, trong một trường hợp hiếm có, phi thường. Đồng thời, cách nước Mỹ xử lý những lợi thế này lại không hề siêu việt, xuất chúng gì cho cam.

Theo tôi, có hai sự phi thường của Mỹ. Thứ nhất, là các điều kiện thuận lợi một cách phi thường mà nước Mỹ có được khi lập nước, và suốt trong 200 năm sau thời điểm ấy. Thứ hai, là cách người Mỹ hoang phí những lợi thế này cũng thật “phi thường”, trong suốt quá trình tạo ra một hệ thống giá trị phi thường đến mức kỳ quặc. Một hệ thống giá trị đã chống lại các thay đổi cần thiết, phải có vào lúc các lợi thế nói trên bị mất đi”.

Rừng vàng biển bạc

Người Mỹ đã trở nên giầu có không phải do đã năng động cá nhân một cách quyết liệt, hay nhờ bàn tay, khối óc biết kinh doanh, hoặc do tài phát minh sáng chế. Người Mỹ chúng tôi sinh ra đã giầu. Cách Ann Richards miêu tả Tổng thống Mỹ George Bush Sr (cha) có thể áp dụng cho toàn nước Mỹ, “Bush sinh ra chẳng xuất chúng gì, nhưng nghĩ rằng mình chơi ‘một vốn bốn lời’”

Khi được yêu cầu chỉ ra sự khác biệt quan trọng nhất giữa Cựu thế giới (châu Âu), và Tân thế giới (Bắc Mỹ), sử gia nổi tiếng Henry Steele Commager nói rằng, trẻ con sinh ra ở Tân thế giới sẽ sống sót.

Nước Mỹ cũng được hưởng lợi ghê gớm từ hàng chục triệu người nhập cư, những người, qua một quá trình chọn lọc tự nhiên theo thuyết Darwin, là những kẻ đầy nghị lực, có đầu óc kinh doanh, chịu khó chịu khổ, đến từ các nước khác. Ở phần tối của bức tranh nhập cư ở Mỹ, người Mỹ hôm nay còn được hưởng lợi ghê gớm từ hàng triệu người di cư không có dự định trước, bị biến thành một đội quân người làm không được trả công lao động tại các đồn điền miền Nam.

Sự phi thường của Mỹ cũng bao gồm lợi thế vô song là được hai đại dương ngăn cách khỏi các kẻ thù tiềm năng. Sau năm 1815, không một quân đội nước ngoài nào đặt chân lên đất Mỹ.

Thế kỷ tiếp sau, các cuộc chiến tranh ở các nước khác mang lại món lợi ghê gớm cho nước Mỹ. “Trong thế kỷ hai mươi, kinh tế Mỹ hai lần không những không bị phá huỷ, mà còn giầu thêm nhờ chiến tranh, khi các đối thủ tiềm năng của nó bị biến thành các bậc hưu trí” - sử gia Godfrey Hodgson viết. Sau chiến tranh thế giới I, Hoa Kỳ trở thành chủ nợ của toàn thế giới. Sau thế chiến hai, châu Âu và Nhật bản nằm trên đống tro tàn, trong khi nước Mỹ sở hữu một tài khoản bằng 40% kinh tế thế giới.

Danh sách những lợi thế phi thường của Mỹ còn dài dài, gồm cả dự trữ vô bờ về nhiên liệu hoá thạch và quặng sắt. 200 năm đầu của lịch sử của mình, nước Mỹ tự cấp về dầu hoả. Hôm nay, nước Mỹ vẫn tự cấp khí đốt một cách thoải mái, và vẫn xuất khẩu than.

Nền văn hoá của “nước Mỹ xuất chúng”

Người Mỹ trở nên giàu có nhất quả đất không phải vì họ được thừa hưởng những nét văn vật siêu phàm, chẳng phải vì họ là sự lựa chọn của Chúa Trời, cũng không hề do có được một Hiến pháp thanh tao và súc tích, cũng không nhờ những câu Tuyên ngôn Độc lập trầm hùng. Chúng tôi giàu nhờ chúng tôi đã may mắn một cách phi thường.

Nhưng huyền thoại về chuyện người Mỹ giàu có hơn nước khác là nhờ được ban phúc lành đã khuyến khích người Mỹ phát triển một nền văn hoá đậm đà bản sắc “siêu phàm”. Chính nền văn hoá này đã biến chúng tôi thành những kẻ không được trang bị thêm năng lực gì để tiếp tục phú cường, khi phước của chúng tôi bất trùng lai; khi đất đai giá hời cùng các nguồn năng lượng tỏ ra suy kiệt; khi những người cừ khôi và sáng láng nhất trên trái đất ở lại nhà họ, không chịu di cư sang các bờ vịnh của nước Mỹ nữa; và khi chiến tranh bắt đầu chất gánh lên đầu lên cổ người Mỹ, đồng thời làm giàu cho các đối thủ kinh tế của nước Mỹ.

Tôi và chúng ta

Cốt lõi của nền văn hoá “siêu phàm” kia là sự tôn vinh “cái tôi”, và một sự khinh thị “chúng ta”. Khi Viện điều tra xã hội học Harris hỏi các công dân Mỹ ở tuổi 18 từ nào là biểu trưng cho người Mỹ, câu trả lời đã không làm ai kinh ngạc. Gần 60% người được hỏi chọn từ “tự do”. Câu trả lời phổ biến thứ hai là “lòng yêu nước”. Chỉ có 4 phần trăm chọn từ “(ý thức) cộng đồng”.

Đối với những “người Mỹ siêu phàm”, tự do có nghĩa là làm gì họ muốn, không bận tâm chuyện đó có ảnh hưởng gì đến các đồng bào mình. Một định nghĩa như thế làm phần còn lại của thế giới hoang mang. Họ (phần còn lại của thế giới) bèn hỏi rằng, phần tinh tuý của tự do kiểu Mỹ phải chăng là đóng thuế thấp, hay không đóng thuế, và quyền được mang súng vào quán ăn? Càng ngày, càng đông lên số người Mỹ mà, nếu được hỏi rằng các cuộc bầu cử gần đây hẳn chẳng có mấy dấu ấn đâu, sẽ trả lời ngay: ‘Anh nói đúng bỏ xừ đi”.

Người Mỹ còn tỏ ra “xuất chúng” khi trả lời câu hỏi sau đây: “Phải chăng chính phủ có trách nhiệm phải thu hẹp khoảng cách về thu nhập?”. Chỉ không đầy 1/3 người Mỹ được hỏi trả lời “phải”, trong khi có tới hơn 2/3 người dân của 26 quốc gia khác trả lời như vậy.

Con chưa hơn cha

Những số liệu gần đây mâu thuẫn về nền tảng với thuyết “nước Mỹ siêu việt”. Một báo cáo của Viện Brooking cho hay khả năng chuyển giao “tính năng động kinh tế” từ đời này sang thế hệ khác ở Mỹ thấp hơn ở các nước khác.

Hiện tại hệ thống y tế của Mỹ là đắt giá nhất, khó tiếp cận nhất, và có năng lực phục vụ thấp nhất trong các nước công nghiệp phát triển.

Lần đầu tiên sau 200 năm đầu của lịch sử nước Mỹ - một kỷ nguyên người Mỹ được xem là lạc quan nhất nhân loại, chúng tôi đang trở thành một cộng đồng thấp thỏm nhất.

Một điều tôi nói đến như sự ưu việt trong lịch sử Mỹ ở đầu bài báo này đến hôm nay đã không còn đúng. Hiện tại, tỷ lệ trẻ em sơ sinh sống sót được ở Mỹ trở nên thấp nhất trong các nước công nghiệp phát triển.

Nhưng hôm nay người Mỹ chúng tôi quả đã trở thành “phi thường”, do nền văn hoá phát sinh từ lịch sử quá may mắn của chúng tôi. Nền văn hoá “phi thường” ấy đã làm chúng tôi đương đầu với thách thức, có lẽ là lớn nhất, đối với sự tồn vong của cộng đồng, cũng như đối với sự hưng thịnh, trong những điều kiện ít thuận lợi hơn nhiều cho nước Mỹ của thế kỷ 21.

Lê Đỗ Huy (lược dịch)

[1] Báo cáo Chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng

[2] http://www.alternet.org/story/150691/we%27re_#1_--_ten_depressing_ways_america_is_exceptional



Vietnamnet

Tiêu chuẩn chọn bạn gái của các NHÓM MÁU

Các cô gái có đặc điểm như thế nào sẽ lọt vào mắt xanh của các chàng A, B, O, AB?




























NHÓM MÁU của bạn trong... căng-tin

Có những hành động có thể bạn đã vô tình không để ý đến. Bạn có giật mình khi xem lại chúng không?


































Noel của các NHÓM MÁU

Mỗi nhóm máu có một tính cách riêng và do đó mỗi nhóm sẽ có những cái Noel riêng của mình































NHÓM MÁU và thế giới nội tâm

Mỗi người mang một nhóm máu, vì vậy thế giới nội tâm của mỗi người cũng khác nhau. Trong đầu họ đang chất chứa những suy nghĩ gì? Hãy nhìn sâu vào, sâu vào...
















Bạn thuộc NHÓM MÁU nào? (P1)

Nhóm máu bạn đang mang sẽ tiết lộ những gì về con người của bạn?




Nhóm Máu A




















Nhóm Máu B




















Nhóm Máu O


























Nhóm Máu AB























(Trích 24h.com.vn)



Tổng biên tập Wikileaks bị bắt

Người sáng lập trang Wikileaks Julian Assange vừa bị bắt khi đến trình diện tại một đồn cảnh sát ở London, Anh, hôm nay.

Assange đang bị truy nã quốc tế theo yêu cầu của Thụy Điển, với các cáo buộc cưỡng hiếp và quấy rối tình dục. Lệnh truy nã được đưa ra sau khi Wikileaks công bố các thông tin nhạy cảm về chiến tranh Iraq, Afghanistan và ngoại giao Mỹ.

Assange bị bắt lúc 9h30 GMT (16h30 Hà Nội) và dự kiến sẽ ra một tòa án ở London vài giờ sau đó. Dự kiến, tại tòa, các luật sư của Assange sẽ đấu tranh chống lại việc dẫn độ thân chủ về Thụy Điển.

Julian Assange, 39 tuổi, người Australia, trước đó đã bác bỏ các cáo buộc cưỡng hiếp hai phụ nữ ở Thụy Điển.

Nơi ở của Assange trong suốt thời gian qua được giữ bí mật. Có thông tin rằng Wikileaks vẫn tiếp tục truyền đi thông tin từ một trung tâm dữ liệu đặt trong núi đá xây từ thời chiến tranh lạnh ở Thụy Điển. Tuy nhiên, phần lớn nguồn tin cho rằng Assange đang ẩn náu ở Anh.

Hôm qua, luật sư của Julian Assange thông báo kế hoạch chuẩn bị đưa ông chủ Wikileaks tới gặp cảnh sát Anh để trả lời thẩm vấn về các cáo buộc cưỡng hiếp.

Trước đó nguồn tài chính quan trọng của Assange đã bị cắt, sau khi một ngân hàng Thụy Sĩ, nơi anh này mở tài khoản, đóng băng các tài khoản này với lý do Assange không phải đang ở Thụy Sĩ như thông tin cung cấp ban đầu.

Trong cuộc trả lời trực tuyến các độc giả của báo The Guardian của Anh, một trong 5 tờ báo lớn mà Assange gửi gắm các tài liệu mật, tổng biên tập của Wikileaks nói rằng một khi anh ta bị bắt, lập tức sẽ có 100.000 bức thư tín, hiện ở dạng mã hóa, được tung ra công khai.

Kể từ khi các tài liệu mật của Bộ Ngoại giao Mỹ bị Wikileaks công bố, đã có nhiều lời đe dọa tính mạng Assange do các phần tử cực đoan đưa ra.

Julian Assange sinh ra tại thành phố Townsville, bang Queensland, miền bắc Australia năm 1971. Assange từng là một hacker khét tiếng. Ông và các cộng sự cho ra đời trang Wikileaks năm 2006. Wikileaks gây chấn động dư luận năm nay với ba lần tung các tài liệu mật của Mỹ, bao gồm 90.000 tài liệu về chiến tranh Afghanistan và 400.000 tài liệu về chiến tranh Iraq và mới đây nhất là 250.000 thư tín ngoại giao của Mỹ.



Các diễn biến chính trong cuộc truy đuổi Assange:

- Ngày 28/11: Wikileaks tung những tài liệu đầu tiên của ngành ngoại giao Mỹ

- 29/11: Mỹ tuyên bố vụ rò rỉ thông tin là "một cuộc tấn công vào cộng đồng quốc tế" và mở cuộc điều tra tội phạm.

- 29/11: Cựu ứng viên phó tổng thống Mỹ Sarah Palin kêu gọi truy nã Assange như các thủ lĩnh Taliban và Al-Qeada.

- 3/12: Wikileaks phải đổi địa chỉ website, sau khi trang bị tấn công. Cùng ngày, Thụy Điển ra lệnh bắt dựa trên cáo buộc Assange cưỡng hiếp hai phụ nữ ở Thụy Điển. Lệnh này có sai sót về từ ngữ.

- 6/12: Thụy Điển công bố lệnh truy nã mới và chuyển cho cảnh sát Anh.

- 7/12: Assange trình diện cảnh sát London và bị bắt giữ.
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31