This blog is home. It's mine :)

in my mind, in my heart, in my soul...

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Foods"

Cuộc đời thứ hai của... gạo

, ,

(HauGiang OL) - Ở Lương Tâm, huyện Long Mỹ, có làng nghề làm hủ tiếu ngon không kém Sa Đéc. Bên kia sông Ngan Dừa thuộc địa phận Hồng Dân có bánh tằm Ngan Dừa nổi tiếng, làm từ gạo một bụi đỏ.

Tiến sĩ Võ Công Thành, người Châu Thành A, Hậu Giang nói rằng: “Năm 2011, từ gạo một bụi đỏ sẽ có nhiều sản phẩm sau gạo. Đó là con đường để khai thác nhu cầu và văn hóa ẩm thực nhằm tiếp cận thế giới, chắc chắn giá trị tăng thêm sẽ cao hơn gạo”. Nếu gạo là ngọc trời cho thì sau gạo là sức sáng tạo của con người.

Cô bạn Việt kiều của tôi về quê lần này nói rằng, mấy năm trước về thăm quê trở qua Mỹ cứ ghiền mùi ngò gai và tô phở Tàu Bay. Năm nay không ghiền nữa rồi vì bên Mỹ đã có “hàng hà sa số”... phở. Người ta thống kê có tới 600 tiệm phở trên toàn nước Mỹ, doanh thu hàng năm trên 500 triệu đôla. Tiểu bang California chiếm gần phân nửa, kế đến là Texas với hơn 100 tiệm và Washington cũng gần 100 tiệm phở.

Cô nàng nói tiếp: “Tại các tiểu bang có ít người Việt định cư nhưng vẫn thấy xuất hiện phở: tiểu bang Nebraska có 1 tiệm, Alaska lạnh giá cũng có 2, Maine 3, Wisconsin 4 và South Carolina 5. Chỉ riêng tại tiểu bang California, San Jose có đến 23 tiệm phở, Los Angeles 21 tiệm, San Diego 19, San Francisco 18 và Oakland 12 tiệm…”.

Người Mỹ gọi phở là Vietnamese Beef Noodle Soup hoặc “Pho”. Kho từ vựng tiếng Anh cũng phong phú thêm với các từ mới như Phonatic (người thích ăn phở), ‘tín đồ’ của phở là Phofan và danh từ Satis-pho-ction là sự hài lòng (satisfaction) khi thưởng thức một tô phở.

Nhà báo Chuck Mindenhall, trên tờ Los Angeles Weekly, chế ra các từ Anh ngữ Phoundation và Phoster dựa theo 2 từ Foundation và Foster. Ông giải thích rằng, Phoundation là nền tảng phở và Phoster culture, nơi hội họp và dung nạp văn hóa phở ! Vào Google hay Yahoo, gõ Phở hay Pho, có đến cả nghìn trang web, thậm chí còn có cả website mang tên Phởfever, cơn sốt thèm phở...

“Tại Seoul, Hàn Quốc có tiệm phở chủ nhân là người Hàn, nhưng thịt bày riêng ra dĩa. Loại “phở dĩa” này cũng đã xuất hiện tại nhiều quốc gia nhưng… trừ Việt Nam”, một người bạn tha hương trở về góp thêm câu chuyện khi biết tôi đang tìm kiếm những câu chuyện suy nghĩ làm giàu sản phẩm sau gạo.


Bà Mười Xiềm quảng bá sản phẩm sau gạo.
“Năm lên 12 tuổi, lo phụ giúp cha mẹ bưng bánh đi bán dạo. Lớn lên, sống bằng nghề này tần tảo đến khi được sự trợ giúp xây dựng thương hiệu Bánh xèo Mười Xiềm” - từng tham dự lễ hội văn hóa Mekong do Viện Smithsonian, Hoa Kỳ, tổ chức hồi tháng 7-2007, bà Mười Xiềm nói tiếp: “Xứ mình làm bánh dân gian từ gạo, nếp... có tới mấy trăm loại, nhưng tụi tui tự làm bột. Chỉ có số ít công ty làm gạo chợ bán, nghe nói Công ty Vĩnh Thuận xuất khẩu bột, tui rủ chị em làm bánh mua bột làm bánh tại nhà hoặc dùng bột để làm bánh kinh doanh”.

Bà Mười Xiềm kể rằng, từ bột gạo, bột nếp và đủ thứ bột của Công ty Vĩnh Thuận, ngoài bánh xèo, bà có thể làm bánh khọt, bánh bèo... Năm ngoái, khi Festival Lúa gạo tổ chức tại Hậu Giang, bà Mười tiếc rẻ nói: “Phải chi mình làm cuộc liên hoan bánh dân gian thì có biết bao nhiêu loại bánh làm từ bột được trình làng”.

Bột là cuộc đời thứ hai của gạo. Theo dân làng bột Sa Đéc, nổi tiếng nhất miền Nam, ông Tư Khánh là người đã làm sáng danh làng bột. Cho tới nay chưa có ai tìm được bí quyết làm bột của nhà ông Tư Khánh, cha đẻ thương hiệu Bích Chi dù đã nửa thế kỷ tìm kiếm.

Về phần mình, ông Tư Khánh hứa khi nào ông còn sống, bí quyết này vẫn được giấu kín. Đó là cam kết của ông Tư khi truyền nghề cho anh Bùi Hữu Lộc, người được ông đặt niềm tin khi chuyển nhượng cái xưởng nhỏ để tiếp tục “gióng trống, khua chuông” cho làng bột Sa Đéc chứ không riêng gì thương hiệu Bích Chi. “Bột tẻ, nếp không ở đâu tốt hơn Sa Đéc”, ông Ong Vĩnh Tràng (Trí), Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH SXTM XNK Vĩnh Thuận khẳng định như vậy. Rất nhiều người thuộc hàng “U50” ở miền Nam, thời niên thiếu “ghiền” bột gạo lứt độc đáo này.

Nhưng đó là câu chuyện bị vùi sâu trong nửa thế kỷ, một nhân vật bị lãng quên cùng gia tài mồ hôi nước mắt của ông. Năm 1966, gạo lứt Bích Chi ra đời, sau khi vợ ông Trần Khiêm Khánh (Tư Khánh) sinh con đầu lòng - đặt tên Trần Thị Bích Chi. “Lúc đó, nhà khó lắm, sữa mắc không đủ tiền mua cho con bú”, ông Tư nhớ lại. Ông đã chế một máy xay nhỏ làm bột cho con gái đầu lòng và cũng là đứa bé đầu tiên nuôi thử nghiệm bằng bột gạo lứt.

Bé Bích Chi bụ bẫm, nên ông sản xuất tiếp bột gạo lứt và đậu xanh, rồi bột năm thứ đậu: xanh, đỏ, trắng, đen và đậu nành. 4 năm sau, ông đã phân thành dòng sản phẩm gồm ba loại bột: bột ngang (nguyên chất xơ) hiệu Con Cò; một loại nửa ngang nửa lọc (lấy bớt chất xơ) hiệu Thủy Tiên và một loại đặc biệt (tinh bột không chất xơ) hiệu Hồng Nhung.

Sau năm 1975, ông Tư giao gia tài đó theo yêu cầu cải tạo công thương nghiệp. Nhà máy Bích Chi - đã trở thành nhà máy quốc doanh với bốn nhóm sản phẩm: bột dinh dưỡng và bột lọc. Nhưng sản phẩm trọng vọng lại là bánh phồng tôm Sa Giang, bột gạo lứt không người theo đuổi.

Người Sa Đéc nói với nhau rằng: “Đỉnh cao của lúa gạo phải tính sản phẩm sau gạo”, ý nói bột và những loại bánh, thực phẩm từ bột. Cái hay của làng bột là “cứu vớt” số tấm rớt lại khi làm gạo xuất khẩu, nhưng nghiệt ngã của làng bột là giá tấm lên thì bột không theo kịp. Dân trong nghề nói: “Khó nhất của nghề này là sấy”.

Kỹ sư Trần Phước Lộc, người nghĩ ra ý tưởng chế tạo máy sấy làm quà tặng ông Tư Khánh và ông đã hoàn thiện công nghệ tới nay. Tuy nhiên, theo nhiều công ty từng mua hàng của ông, bí quyết nằm ở chỗ chế biến, liên quan tới tỷ lệ gạo phối trộn, ngâm ủ... Bột Sa Đéc không chua, có độ dai, vị ngọt, mềm nhưng không bở. Độ dai có được do một loại nước vò từ đọt cây dâm bụt chứ không hề dùng hàn the.

Ông Tư lui về hưu trí. 4 năm sau, nhà máy được cổ phần hóa. Về nhà, nhìn gạo ông lại nghĩ tới bột, cách mưu sinh của hàng ngàn người. Ông lập ra HTX Châu Long nhưng điều gì đó khiến ông không thể biến mình thành đối thủ cạnh tranh của chính cái nhà máy do mình xây dựng. Ông Tư nhìn nhà mình, các con có người trở thành tiến sĩ, bác sĩ... nhưng cũng từ đó suy ra... ai sẽ theo đuổi nghề làm bột?

Quanh quẩn ông Tư là những người làm bột và những người mua bán. Ông “chấm” Bùi Hữu Lộc, khách hàng cần mẫn đưa bột sang Đài Loan hết năm này tới năm khác. Đài Loan từng ký hợp đồng nhập hàng độc quyền từ Thái Lan. Theo nguyên tắc không được nhập từ nước nào khác. Nhưng trước bột của anh Lộc, họ âm thầm xé rào. “Họ yêu cầu xuất gạo theo lô bột sắn, xuất riết họ đành phải công khai lên tiếng nhập hàng từ Việt Nam. Thực tế nhìn bột của Thái Lan, bột của tôi đẹp hơn”, anh Lộc nói. Sự chuyển giao có một không hai của ông Tư Khánh đã không sai lầm.

Năm nay đã 83 tuổi, ông Tư mỗi tháng ghé qua cơ sở của anh Lộc hỏi thăm, động viên người mà ông tin tưởng trao bí kíp để theo đuổi nghề làm bột. “Sản phẩm đạt chỉ tiêu vi sinh, lý hóa... nhưng đó không phải là gạo lứt. Cũng không phải bột lọc mà làm bột ngang”, anh Lộc giải thích, nhưng vẫn cố tình không lộ bí quyết: “Lấy nguyên xi dưỡng chất trong gạo, chế biến theo công thức của bác Tư, bột sẽ ngon hơn”.

Giá trị chuyển nhượng dây chuyền và nhà máy từ ông Tư Khánh sang anh Lộc để hình thành cơ sở sản xuất bột gạo Lộc Sánh ở Tân Phú Trung, Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp vẫn là ẩn số, có người nói khoảng 40.000 USD, anh Lộc hoàn thiện phần inox...; toàn bộ nhà xưởng lên khoảng 50.000 USD. Riêng anh Lộc, đó là tài sản vô giá. Và, cam kết lớn nhất mà anh và cả ê kíp điều hành nhà máy làm bột của ông Tư ngày xưa là thực hiện ý muốn của ông: Làm sao cho nước ngoài biết giá trị bột Sa Đéc. Công suất nhà máy từ 1 tấn/ngày đã nâng lên gấp 3 lần. Nhiều khi phải tăng ca để thực hiện đơn đặt hàng.

Giới hạn chính là thiết bị đốt than đá, nhiệt độ 400 độ C, kéo dài thời gian đốt nóng liên tục trong 8 giờ, tối đa 15-16 giờ, hơn nữa thiết bị sẽ rụi hết. Hiện nay, công suất nhà máy sấy bột củ mì ở Tây Ninh lớn hơn nhà máy của anh. Nhưng ông chủ nhà máy sấy củ mì là người Đài Loan lại chính là người mua bột của anh... Có vẻ như một phần bí quyết đã hé lộ: Sấy là quan trọng nhất ?

“80% sản lượng bột từ cơ sở Lộc Sánh bán ra thị trường nội địa. Một số làm theo đơn đặt hàng xuất khẩu. Nhưng thật tình thì tôi không có nhiều kinh nghiệm xuất khẩu. Cũng như bác Tư, tôi sẵn sàng hợp tác hoặc ủy thác xuất khẩu nhiều nước nữa” - anh Lộc nói. Hôm ấy, anh Bùi Hữu Lộc vừa ký hợp đồng với Vifon làm 800 tấn bột.

Anh Tuấn, Việt kiều ở Mỹ, người chế tạo máy làm bánh phở, phiên bản thứ 5, giá bán khoảng 100.000 USD/máy, mừng khi thấy bột làm bánh phở, nói: “Về Mỹ hoàn thiện phiên bản máy lần thứ 6 là tôi yên tâm tung ra thị trường. Không có người làm bột thì ai thèm mua máy làm bánh phở chứ ?”.
Bà Mười Xiềm kể hồi qua Mỹ mang theo cối đá. Xay bột tối ngày, có mấy đứa nhỏ người Việt hỏi: “Hồi chưa có máy móc, ông bà xay bột như thế này để làm bánh hả bà ?”. Bà Mười kể lại: “Còn người già ăn cái bánh xèo, nhìn tôi xay bột, nhiều người cỡ tuổi tui nói: “Sao mà tui nhớ nhà quá đỗi”. Nhưng nhiều người đã quá già, khó trở lại quê hương, phải tìm cách đem món ngon tới cho họ chứ. Còn lớp trẻ nữa... phải được thưởng thức món ngon xứ mình”.

Ngày Tết, nhà dưới quê hay gói bánh, khi thì bột tẻ, lúc bột nếp bày ra trên đệm. Mẹ tôi xem đó là dịp để truyền nghề cho con cháu. Khi đã hết nhân chỉ còn bột, mẹ tôi cho vào khuôn rắc mè rồi phơi ngoài nắng. Dù chỉ có bột mà thôi, nhưng đó là chiếc bánh Tổ.


http://www.agromonitor.vn/tin-tuc/5/3726/CUOC-DOI-THU-HAI-CUA----GAO

Bí quyết pha cà phê ngon

Thường ngày bạn ngồi quán, nhấp từng giọt đắng mà không biết hương vị ấy được pha chế như thế nào. Xin mách một số bước cơ bản giúp bạn có thể tự pha một tách cà phê như ý.

Yêu cầu chung trong việc pha chế:

- Trước hết, bạn cần mua đúng loại cà phê dùng cho cách pha phin, tránh mua những sản phẩm dành cho các kiểu pha đại trà.

- Nước pha càng tinh khiết, sản phẩm của bạn càng ngon. Tốt nhất, nên dùng nước sôi 100 độ C.

- Lượng cà phê cần dùng tùy thuộc vào sở thích của mỗi người. Tuy nhiên, lượng trung bình khoảng 29 gam cho loại đen và 17 gam đối với loại có sữa.

Các bước cơ bản:

- Đảm bảo phin và tách phải sạch và khô.

- Đặt phin lên miệng tách, cho vào phin một lượng cà phê, sau đó lắc nhẹ phin đều tay, xoay theo hình xoắn ốc cho có độ chặt nhất định.

- Cho khoảng 20 ml nước sôi vào phin, đợi đến khi bột cà phê đã hấp thu hết nước, tiếp tục cho thêm 45 ml nước hoặc nhiều hơn vào. Thao tác này giúp bạn giảm thời gian pha chế.

- Đậy nắp trên miệng phin, đợi từng giọt nhỏ xuống tách.

Mỗi tách cà phê truyền thống sẽ cho khoảng 65 giọt trong thời gian 6 phút.

Theo Tiếp Thị Gia Đình

Ăn để điều chỉnh tâm trạng

Bạn hay cảm thấy mệt mỏi, tâm trạng dễ cáu gắt? Đôi khi lý do là chế độ ăn uống của bạn. Hãy thay đổi chúng bằng những thức ăn như chuối, măng tây, chocolate, dưa chuột...

Chuối: Loại quả này giàu trytophan, có thể biến thành serotonin, làm tâm trạng vui vẻ. Để ăn chuối ngon hơn, có thể làm món chuối chocolate, phủ chuối bằng chocolate dạng lỏng, rồi cho vào tủ lạnh.

Măng tây: Chứa amino acid mang tên Atparagin, bổ não. Chúng cũng làm tăng sức đề kháng, chống mệt mỏi, giúp bạn làm việc lâu hơn.

Trứng: Là một trong những thức ăn có công dụng chữa tỉnh rượu. Choline có trong trứng làm tăng tính tập trung và làm tâm trạng ổn định. Ngoài ra, chất đạm trong trứng làm bạn có cảm giác no lâu hơn, tránh ăn vặt sau đó.

Vang đỏ: Chứa flavanoid, một chất đã được khoa học chứng minh là làm tâm trạng vui vẻ, giữ trí nhớ sắc bén. Nhưng hãy theo lời bác sĩ, chỉ một ly mỗi ngày.

Chocolate: Giống như chuối, chocolate có trytophan. Chocolate đen (với trên 70% thành phần là cocoa) chứa phenylethylamie, tương tự như chất chứa đầy trong não khi bạn đạt "đỉnh điểm" trên giường! Tuy nhiên, không nên ăn chocolate đại trà.

Dưa chuột: Làm cân bằng tâm trạng và hoóc môn, dẫn đến giảm stress.

Theo Sài Gòn Tiếp Thị

Cháo lòng Sài Gòn

Trong thế giới ẩm thực, lòng bao hàm nhiều món ăn. Mỗi món ăn còn tồn tại đến nay hun đúc trong nó bao nhiêu tinh hoa trải nghiệm, bên Đông cũng như Tây. Trước hết, món mà nhiều người hâm mộ ở Sài Gòn là cháo lòng.

Nói đến cháo lòng, người ta thường nghĩ ngay đến người bán là một bà già, nhất là bà già người Bắc; nơi bán thường hơi dơ dơ, xộc xệch. Nhưng cháo lòng Sài Gòn giờ đây cũng có nhiều địa chỉ tinh tươm, bà bán cháo cũng không hẳn già. Với cháo lòng trường phái Long An lai Hoa, thì phải là một ông bán cháo thay vì bà.

Bỏ qua cái cháo lòng Chợ Đệm mà nhà văn Nguyễn Văn Trấn ca ngợi thời xa xưa, cách đây nửa thế kỷ, Sài Gòn bây giờ cũng có một số quán cháo lòng ngon. Cháo lòng kiểu Bắc ngon có thể kể đến là cháo lòng Lăng Cha Cả - Bắc 54, nằm ở gần vòng xoay Lê Văn Sỹ, Cộng Hoà, Hoàng Văn Thụ. Cách đó không xa, cũng trên đường Lê Văn Sỹ, có một quán, ăn tạm được.

Rồi đến cháo lòng “mẫu hậu” trên đường Lê Thánh Tôn, quán cháo chỉ phơi chỗ nấu cháo ra một không gian mặt tiền nhà siêu mỏng, và bán ở một không gian lùi sâu bên trong, cạnh chỗ chế biến. Gọi là cháo lòng “mẫu hậu” vì hình tượng rất đặc biệt của bà chủ quán, bạn có thể tìm đến và khám phá. Rồi đến cháo lòng Hải Phòng trên đường Trần Hưng Đạo, nơi ngã tư kết thúc đường Cống Quỳnh.

Ngoài ra, còn một quán khá đông khách là cháo lòng Trần Quang Khải, cuối đường Pasteur… Ở ga xe lửa Sài Gòn cũng có một quán “dơ dơ, xập xệ”, một thời ăn cũng được, nhưng bây giờ đã không còn như xưa. Những quán cháo sau đều là Bắc sau 75.

Cháo lòng kiểu Nam có một quán đông khách ở trên đường Võ Thị Sáu, giữa ngã tư Hai Bà Trưng và Pasteur, xế đối diện cây xăng. Một quán khác kiểu Long An lai Hoa nằm trên đường Cao Thắng.

Cháo lòng mỗi miền có nét riêng của nó. Cháo Bắc thường bán vào buổi sáng, lúc nào cũng có tiết canh và rượu đế các loại, nhất là những quán do người Bắc 75, có những loại rượu đặc trưng của miền Bắc, như rượu Làng Vân, rượu mơ, nhưng thường là rượu dỏm, không ngon như danh tiếng vốn có của tên rượu. Khách đến các quán này thường là người Bắc, có thói quen ăn cháo, tiết canh, uống chút rượu.

Cháo lòng Nam lại đông khách vào buổi chiều. Riêng quán cháo Cao Thắng còn có món “đèn pha” - mắt heo. Những quán cháo lòng nói trên đều là cháo lòng heo. Sài Gòn cũng có cháo lòng bò, nhưng không thịnh.

Cháo lòng đến lượt nó, được tạo nên bởi hai yếu tố: cháo và lòng. Cả hai yếu tố này đều có công thức chế biến riêng để tạo ra tô cháo ngon, hấp dẫn nhiều người.

Cháo trong cách nấu cũng lắm công phu. Do cái lắm ấy mà cháo đi sâu vào trong ca dao tục ngữ của người Việt. Cháo nấu theo công thức cháo hoa đòi hỏi người nấu trước tiên phải biết chọn gạo, vì mỗi kiểu gạo tuỳ theo độ dẻo, có kiểu nở riêng, có loại nở thành hoa, cũng có loại không. Khi nấu, người nấu canh lửa vừa phải, để dễ nhìn thấy hạt gạo vì nước không sôi mạnh, kèm theo một lượng nước nóng để châm khi nước cạn, và canh chừng lúc gạo vừa nở bung thành hoa là nhắc xuống. Lúc đó mới châm nước nguội để hãm hạt gạo nở thêm.

Cũng có nơi nấu cháo bằng gạo rang. Trước tiên dùng gạo rang bằng lửa nhỏ đến khi gạo dậy mùi. Sau đó cho gạo vào nước sôi, chờ sôi lại là nhắc xuống, để cho gạo có thời gian nở hoa.

Sau khi nấu cháo, còn phải chăm sóc cho lòng giòn với kỹ thuật luộc có ngâm nước nguội. Cuối cùng, để tô cháo ngon, người ta nấu nước dùng riêng bằng xương heo. Đó là nối kết giữa gạo nở hoa và lòng, nghĩa là vớt gạo cháo ra cho chung vào nước dùng và lòng. Lúc đó, nước dùng trong, có vị ngọt riêng, phối với vị ngọt của gạo và cái giòn của lòng, cùng với các loại rau mùi, thành một hợp âm tuyệt tác, tô cháo coi như có thể đi vào âm nhạc.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Vọp nướng Trà Vinh

Con vọp - động vật nhuyễn thể hai mảnh giống con sò, con nghêu… nhưng to hơn nhiều và thịt cũng có mùi lạ, đặc biệt. Chế biến đơn giản nhất là nướng. Từng con đưa lên vỉ than hồng, khi vọp nóng hả họng ra, bỏ một chút muối tiêu vào chờ cho vọp chín vàng là ngon.

Gắp phần ruột bên trong nhai từ từ, vị ngọt thịt vọp tan dần trên đầu lưỡi, càng nhai càng ngọt, càng thèm. Món này nhậu với rượu đế thật bắt, và chỉ với rượu đế mới ngon, mới thấu hết cái hay cái cộng hưởng của ẩm thực Nam bộ.

Con vọp còn có thể kho khô sả ớt, ăn cơm nóng khá đậm đà. Cách chế biến cũng đơn giản nhưng phải đúng cách mới bộc lộ hết cái ngon của nó. Đầu tiên, cho vọp vào nồi nước sôi, vọp hả họng, gắp lấy phần ruột bên trong ra, cho vào nồi kho, khi rặt nước thì cho sả ớt và một chút mỡ vào. Thật trên cả tuyệt vời.

Con vọp còn có thể xào với hẹ, đây cũng là một món lai rai, nếu như "may mắn" gặp trong các nhà hàng thì giá cũng lên cao. Cách chế biến không cầu kỳ gì lắm nhưng mùi vị đặc lạ, vị ngọt của vọp khác với các loại hải sản và cũng khác với sò, nghêu, chem chép…

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Những món ăn huyền thoại

Có những món ăn cổ xưa nghe như chuyện hoang đường, những món ăn được liệt vào kỳ trân, món ăn tiến vua hay món chế biến khác thường... Xin ghi lại một vài món để bạn đọc thưởng thức.

Rắn, chim và... chuột "nhân sâm"

Cũng phải nói thêm rằng khi xưa, các chính khách, thương nhân không ngại tốn thời gian ngồi trầm ở các nhà hàng sang trọng, bởi qua món ăn đó họ có thể thăm dò được nội sự cung đình. Đột ngột nhà hàng đổi thực đơn có nghĩa đại nội sắp có biến đổi; món ăn mới thịnh hành có thể suy đoán ra nhân vật được cất nhắc...

Nhắc đến món ăn cổ xưa không thể bỏ qua chuyện một nhà vua mê ăn cá mà chết! Thời chiến quốc, Công Tử Quang, tướng Ngũ Tử Tư mưu sát vua nước Ngô là Ngô Vương Liêu nhưng bất thành, bởi vua Ngô không mê tửu sắc, tướng lĩnh khó tiếp cận. Tử Tư phát hiện vua chỉ mê mỗi món... cá nướng nên tìm cách chiêu dụ đầu bếp lang bạt Chuyên Chư. Món cá nướng do đầu bếp quái dị này nêm nếm chẳng giống ai, gia vị là mật ong trăm năm lấy trên mỏm núi cheo leo! Chính món cá nướng có tên cầu kỳ "Tứ tai hi mật tiến" và cách rưới mật ong tạo mùi thơm khác thường làm vua Ngô thèm ăn quên phòng bị nên mới chết.

Xưa có 8 món ăn liệt vào bát trân và giờ nhắc lại không ít người vẫn còn tranh cãi về cái vị của nó. Bát trân gồm nước dãi yến, nem công, chả phụng, môi đười ươi, da tê ngưu, bàn tay gấu, thịt chân voi, gân nai. Các ngự trù được vua sủng ái, các đầu bếp được quan lại, nhà hàng trọng thị thì vinh lộc hưởng cả đời. Cho nên ngự trù, đầu bếp không ngừng biến tấu tìm những món lạ miệng phục vụ tầng lớp thượng lưu.

Quý bạn đọc còn nhớ Quách Tĩnh (trong Xạ điêu anh hùng truyện) may mắn uống máu mãng xà tăng cường công lực, ai cũng ngỡ đây là chi tiết nói dóc nhưng ngoài đời là có thật. Vốn huyết mãng xà thân màu xám nhưng do chủ nuôi cho nó ăn thức ăn cực xịn như sâm nhung, đan sa nên mới có dị hình đỏ như máu. Bồi bổ cho rắn để người ta mỗi ngày... hút máu nó hầu "cải lão hoàn đồng".

Rắn ăn sâm nhung nghe khôi hài và khó tin nhưng chim ăn sâm thì có thật và loài dị cầm này từng là món ăn tiến vua. Đó là giống chim di trú từ phương Bắc về phương Nam, tên chúng dân miền Bắc đều biết đến: sâm cầm. Thế thì nhân sâm giá đắt đỏ ở đâu có mà nuôi chim nổi, xin thưa trong hoang dã chúng đào bới ăn nhân sâm trên đỉnh các núi cao ở Trung Quốc, Hàn Quốc. Mấy năm trước chúng xuất hiện nhiều ở Hồ Tây, Hà Nội, nay số lượng rất ít bởi bị săn lùng tận diệt. Sâm cầm từng là món khoái khẩu của vua Tự Đức bởi truyền miệng chúng ăn nhân sâm chuyển thành máu huyết nên ăn thịt chim sẽ bồi bổ sinh lực, tinh thần minh mẫn.

Quanh chuyện rắn, chim ăn nhân sâm vẫn còn một món ăn cổ xưa khá ly kỳ: chuột nhân sâm. Đây là món ăn tốn kém chỉ có vua quan nhà Thanh mới đeo nổi. Người ta chọn những con chuột bạch và nuôi vỗ chúng bằng nhân sâm, khi chuột đẻ người ta loại chuột bố mẹ và nuôi tiếp chuột con bằng nhân sâm. Cứ thế qua ba bốn thế hệ ăn nhân sâm lúc này máu chuột đã như... nhân sâm, người ta bắt chuột con mới sinh thoa một lớp áo ngoài bằng bột, không chế biến xào nấu gì cứ thế mà đưa lên miệng nhai từ tốn.

Những món ăn lạ ngày nay

Nhà văn Sơn Nam từng ví von đuông chà là bằng cái tên thật ngộ: Hồ đa tử. Hình thù béo ú xấu xí hơn con sâu nhưng đuông chà là vẫn được ông Nguyễn Nhá Ý, tác giả lỗi lạc bộ đại từ điển Việt Nam cho là món ăn quý. Ở thôn quê miền Tây, đuông chà là, đuông dừa chẳng ai lạ gì bởi chúng là loài phá hoại cây dừa, chà là... Nhắc đến đuông chà là không thể bỏ qua giai thoại vui ở xứ sở công tử Bạc Liêu, đó là hội đồng Điều, thông gia của hội đồng Trạch mê ăn đuông lắm.

Để tìm ra vị lạ của các loài đuông, ông hội đồng Điều không cho chúng ăn cây dừa, chà là, cau mà ép phải ăn mía. Cứ 1 cây mía ông khoét lỗ rồi bỏ đuông vào, khi thấy cây mía xơ xác ông mới bổ mía lôi đuông ra ăn. Ngon lành chỉ mình ông biết nhưng cách ăn đuông lạ đời đã để lại câu chuyện nửa hư nửa thực bổ sung cho những câu chuyện ẩm thực kỳ thú đất Bạc Liêu.

Xưa miền Bắc có cá anh vũ rất nổi tiếng được vua chúa ưa thì ở miền Tây Nam bộ cũng có loài cá kỳ lạ là cá cháy. Chúng chỉ xuất hiện ở ngay khúc sông Hậu giáp ranh giữa Trà Ôn (Vĩnh Long) và Cầu Kè (Trà Vinh), còn trật ra khỏi đoạn này ít ai thấy chúng. Một điều kỳ lạ khi sương mù dày đặc là cá cháy lại lên mặt nước đớp khí, người ta cho rằng cá hấp thụ sương khí đất trời nên thịt mới dai, mềm, sạch!

Cá cháy màu trắng, con nặng lắm khoảng 2 kg, chúng mau chết lắm, lên khỏi mặt nước vài phút là lìa đời. Cá chỉ xuất hiện trước và sau tết nguyên đán, sau đó chúng bơi đi đâu biệt tích. Nhà sử học Trịnh Hoài Đức từng nếm thử mùi vị cá và không ngại ngần gọi cá cháy là thiều ngư. Cá cháy bây giờ khó tìm lắm.

Nói đến món ăn lạ thì không thể bỏ rươi qua một bên. Đây là giống hải trùng kỳ lạ cứ tới tháng 11-12 ( âm lịch) lại loi ngoi xuất hiện ven biển. Lạ một điều là chưa thấy loài nào yêu đương "tàn bạo" như rươi, cả đời chúng chỉ chờ đợi ái ân vài giây rồi buông mình chết. Ở miền Tây có nơi gọi rươi là con dời, còn nước mắm rươi gọi là... nước mắm dòi.

Nghe tên thấy ớn, nhìn hình dạng thấy ghê nhưng rươi là loài sạch sẽ. Nước mắm rươi khi ủ không cần đuổi vì ruồi muỗi chẳng dám bay gần. Lạ một điều nữa là rươi mềm sụm như cọng lá nhưng thịt chúng giàu chất đạm và có tác dụng bồi bổ xương người già, trẻ em. Một vài hộ ở thị xã Bến Tre đã tự tin bán nước mắm rươi 1 lít 12.000 đồng với dòng chữ: "Nước mắm rươi".

(Theo Thanh Niên)


May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31