Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Posts tagged with "Hà Nội"

Lá của hai mùa.

Tuổi đang yêu, ai chả có ít nhất một lần tay trong tay đi trên những con đường xao xác lá.

Tháng tư, cái lạnh cuối xuân đã hết. Chiếc khăn quàng trên vai thiếu nữ giờ chỉ còn mỏng và nhẹ như một màn sương. Trời se se như tiết heo may đầu thu, cũng có cảm giác nao nao mà sao khác hẳn. Có lẽ không khí vừa đi qua những ngày mưa phùn nên còn vương lại chút hơi ấm. Làn da mềm hơn. Kẽ tay luồn qua tóc thấy sít hơn. Và bước chân cũng ngập ngừng hơn. Kẻo những giọt nước long lanh nơi đầu ngọn cỏ sẽ vô tình tan mất.

Phố Ngọc Hà, lá hoa sưa đã dần chuyển sang màu sẫm, ấy là lúc hai hàng sấu già trên phố Phan Đình Phùng bắt đầu thay lá mớị

Mà cũng duyên đến kỳ lạ. Những gốc cây sù sì thế kia cũng biết làm sao lòng người khi trút bỏ bộ cánh cũ. Gió. Cơn gió giao mùa đã luồn tay vào từng tán cây, xé chiếc áo lá ra thành từng mảnh nhỏ rối tung lên cao. Roạt! Roạt!... Cứ từng đợt như thế. Những mảnh áo chao đảo trên không, chỉ chờ cơn gió nhẹ tay vin một chút là liệng xuống. Trong nháy mắt, mặt đường vỉa hè phủ đầy một màu vàng xanh. Có chiếc lá chưa chịu trở về với đất, lọt vào giỏ xe hoặc đậu lại trên mái tóc cô gái. Một bàn tay mảnh dẻ nhẹ nhàng gỡ ra, dừng xe, đặt vào giữa trang lưu bút. Chiếc lá tinh nghịch ấy vừa làm duyên cho người, đã lại thành món quà tặng bạn trước lúc xa trường.

Nhịp chổi tre của người lao công vẫn đưa đều đều. Quét được một đoạn, quay lại đã thấy sau lưng đầy lá. Hết đợt này đến đợt khác, tưởng chừng như chẳng bao giờ ngừng, tưởng chừng như cây sấu già đang đùa với người giữ sạch con đường. Những chiếc lá xinh xắn chới với trong gió như đang múa. Gió tạt qua vòm cây, lùa lá xuống mặt phố phát ra những âm thanh xào xạc như một dàn nhạc đang trình tấu. Vậy nên gọi đó là vũ điệu của lá hay là khúc giao mùa?

Có hai cô bé con đang chạy đuổi nhau quanh gốc câỵ Tiếng cười giòn tan, vỡ ra, bay lên cao và quấn lấy những vũ công hay gõ vào những phím đàn lá. Trăng trung tuần lấp ló, nhún nhảy theo từng bước chân.

Thật khó xếp tháng tư vào mùa nào trong năm, dù chia đều cho bốn mùa thì tháng tư thuộc về mùa hạ. Phải ít ngày nữa ve mới ngân, phượng mới thắp lửa và cái oi ả mới ùa vào thành phố. Tháng tư là cái gạch nối giữa xuân và hạ, là cây cầu bắc từ mưa sang nắng. Tháng tư đi rất vội. Chưa kịp quét hết lá vàng dưới chân thì ngẩng lên, hai hàng sấu đã rợp một màu xanh ngút mắt.

Anh đã cầm lấy bàn tay tôi, dắt tôi đi giữa hai hàng sấu ấy trong một ngày tháng tư như thế. Và anh đã cúi xuống thì thầm bên tai tôi: “Em có biết không! Lá của hai mùa...”.



Phạm Kim Anh - Hà Nội mới

Dịu dàng hương hoa sấu.

Cứ đến hẹn lại tới, khi tiết trời bắt đầu chớm sang hè, từng vạt nắng vàng chói chang trải dài trên các vòm cây đại thụ, những mái ngói rêu phong bàng bạc màu thời gian là thời khắc báo hiệu mùa hoa sấu khoe sắc đua hương. Chẳng biết tự khi nào, những làng sấu già được trồng nhiều trên hè phố trong các khuôn viên vườn hoa, công viên... đã trở nên rất đỗi thân quen với hết thảy những con người Hà Nội. Cũng chỉ là một loài cây trồng làm bóng mát, song cây sấu còn có một giá trị nữa đó là cung cấp quả cho con người, mà có thê dùng chế biến chê sấu đá ăn rất mát, dùng nấu, luộc rau... và ăn khi nó đã chín vàng thì quả là thú vị. Mùa quả sấu tới thường là trẻ con, người lớn thích hơn vì được ăn sấu, song với mùa sấu ra hoa cũng luôn được bọn trẻ mong đợi vì loài hoa mộc mạc, giản dị, bé nhỏ, có màu trong đục này luôn toát lên mùi hương thơm quyến rũ kiêu kỳ...

Nhà tôi ở trong một khu phố cũ có đường Trần Phú chạy ngang qua. Ai cũng biết con đường này trồng toàn sấu và có một thời người Hà Nội gọi là ''con đường sấu''. Chính vì ở sát ''phố sấu'' nên ít nhiều ký ức tuổi thơ tôi cũng ngập tràn những kỷ niệm vế loài hoa này. Ngày còn nhỏ, bọn trẻ chúng tôi vẫn thường nô đùa chơi nhiễu trò chơi dân gian dưới tán cây sấu. Mùa hoa về, chúng tôi vẫn mải mê chăm chỉ nhặt từng đài hoa sấu nhỏ li ti rụng xuống và sâu thành một chuỗi dài đeo vào cổ, vào tay trông rất ngộ nghĩnh. Chúng tôi còn thỉnh thoảng chơi trò cô dâu chú rể khi gán ghép những đứa trẻ với nhau và khi mùa sấu nở thì cô dâu, chú rể chắc chắn sẽ được quàng lên đầu một vòng hoa sấu trắng kết khá cầu kỳ. Tôi có khá nhiều kỷ niệm về loài hoa mộc mạc này khi tâm hồn thơ bé còn chưa hề mờ phai những hình ảnh nhiều đêm trăng dạo phố và từng cơn mưa hoa rắc xuống đầu đẹp tựa trong cổ tích.

Hồi ấy, đêm nào trước khi đi ngủ bà cũng dặn tôi là không được đóng cửa sổ để bà được ngửi, hít chút hương hoa sấu. Bà thích loài hoa này bởi vì bà cũng sinh ra và lớn lên ở khu phố cũ của Hà Nội này và cũng từng gắn bó với những hàng sấu già có hoa nở vào đầu hè. Năm nay đã mười lăm mùa hoa sấu bà tôi trở thành người thiên cổ và khi những chùm hoa sấu đầu tiên trong mùa xuất hiện trên cây cao tôi vẫn thầm kêu lên: Nội ơi, mùa hoa lại về rồi!

Thời gian trôi, mỗi con người đều lớn lên, người thì xa Hà Nội, người ở lại và không còn ai trong nhóm bọn chúng tôi còn có nhiều thời gian để mường tượng vế hoa sấu nữa, nhưng những kỷ niệm thời thơ ấu với loài hoa này như vẫn tươi nguyên. Mới chủ nhật vừa rồi, khi nện gót trên phố tôi thấy lá rụng xào xạc vội ngẩng mặt lên cao thì thấy những nụ hoa li ti đã bắt đầu hé nở. Tôi thầm thủ: lại một mùa hè nữa đã về, một mùa hoa sấu dịu mát thơm tho làm sống dậy bạo kỷ niệm đẹp đẽ trinh nguyên của mình, của bè bạn. Tôi cũng vừa điện cho một người bạn trong nhóm trẻ con ngày xưa ấy, hiện giờ đang sinh sống trong mảnh đất phương Nam của Tổ quốc thông báo rằng hoa sấu đã nở trắng ngần đầy phố! Nó thích lắm và lại buồn ngay vì nỗi nhớ dâng trào, nó lại thèm muốn được trở lại thủ đô chỉ đơn giản là ngắm nhìn hoa sấu cho thỏa thích.

Hà Nội có nhiều loài hoa đẹp mà có lẽ đặc trưng và tiêu biểu cho mỗi mùa hoa đó là: hoa sữa nở vào mùa thu tháng 10 và hoa sấu nở vào mùa hè. Kỷ niệm, sở thích của mỗi người thường không giống nhau: Có người lại yêu hoa sữa, người thích bằng lăng, phượng vĩ thế nhưng với loài hoa sấu tưởng chừng không đẹp ấy lại rất đẹp và được nhiều người thích, yêu đến say đắm đến mê hồn.

Lại một mùa hoa sấu về và sắc hoa, mùi hương ấy đã làm cho phố phường dịu mát, trong trẻo, thơm tho hơn...


Nguyễn Hoàng Đại - Hà Nội mới

Hương đầu hè.

Hoa nhài gọi mùa hè về từ những buổi tối ngát hương khi những đám mây còn mơ ngủ chưa chịu thức lên cùng hồi sấm và chớp lóe phía chân trời.

Loa kèn không còn mang cái loa ra kêu gọi mùa xuân ở lại, mà mùa xuân đã tự thấy mình già, muốn được nghỉ ngơi sau khi vắt kiệt sức mình vào hoa đào và mưa bụi giăng giăng.

Ta đã thấp thoáng nghe trong mình thèm một bát canh cua rau mùng tơi, kèm quả cà pháo giòn tan. Những nghệ sĩ vĩ cầm còn đang tìm đường trở lại dương gian trên những gốc cây một mùa lặng lẽ. Đôi cánh mỏng có những đường gân như cánh chuồn chuồn, giây lát thành hình từ cái bụng nứt đôi của một loài sâu giống hệt con dế chũi. Mấy hôm nữa thôi, một tiếng cất lên, một dàn âm thanh âm vang cứ như mọi chiếc lá xanh mới sinh ra từ hôm xuân đến, đều biết hát lên tiếng nói của màu xanh diệp lục, màu đỏ hoa phượng, màu tím bằng lăng mà loài người dù thông minh đến đâu cũng không thể hoá thân, không thể tàng hình như thế.

Ta gối đầu lên mùa hè khi trong chiếc gối kia ẩn kín một nhánh nhài khiêm nhường suốt đêm phảng phất.

Cứ bắt đầu đi những dòng nhựa cây tự dâng cao tít ngọn cây, không cần thang máy, cho chiếc lá sinh ra liên tiếp, cho nghệ sĩ vĩ cầm kiễng chân mà tấu khúc nhạc hè.

Cây đựng từng mùa trong vòng lõi gỗ. Người đựng thời gian vào đâu, trên đường cày nhàu trán hay những sợi mây trắng loà xoà phủ vào ký ức những ô, những hộp, những ngăn đầy ắp hình ảnh thu lượm qua những mùa đi.

Nhưng hè ơi, nào ta cùng nhau đồng hành đi tiếp, bắt đầu từ hương nhài đến cuối mùa có mưa tình ái vợ chồng Ngâu da diết nghìn đời.



Băng Sơn - Quê hương

Tiếng ve đầu hạ.


Vào giữa tháng ba âm lịch, tiết trời đuểnh đoảng, có ngày nắng rát mặt, lại có bữa ẩm trời, lác đác mưa bay, lúc nóng lúc lạnh, khi oi bức khi gió quạt mát lạnh. Người ta bảo đó là lúc giao mùa.

Có tin đài báo khí lạnh phương Bắc ùn về. Áo len, áo sợi, áo khoác đã giặt, đã hong phơi cất tủ, lại lôi ra khoác vào trời sáng lành lạnh, về đêm gió thốc. Lạnh chứ không rét, và đi qua rất nhanh. Hai hôm sau đã nắng loá từ sáng sớm đến trưa đã dấp dính mồ hôi. Như chớm hạ, như hè rồi. Tính lịch chưa hẳn thế!

Nắng rộ một tuần. Chợt một chiều nắng đã nhạt, đã hiu hiu gió về thì bỗng ở một lùm cây sẫm tối, lá dày cất lên tiếng ve kêu.

Không phải một bầy, một nhóm mà là độc ca của một chú ve ẩn đâu đó trong kẽ lá. Âm rung chẳng lên hồi mà đứt quãng từng khúc ngắn. Nếu rón rén đến gần, tiếng kêu im bặt ngay. Tiếng ve kêu lên vài nhịp rồi lặn vào màn đêm đang buông xuống. Tiếng ve độc ca ấy chỉ diễn ra hai, ba ngày rồi không thấy đâu nữa.

Có người bào: Đó là những con ve tiền trạm, từ đất chui lên, đậu cành thử giọng báo hiệu sắp vào hạ…

Rồi sau tiết cốc vũ trời đổ mưa rào nhẹ, ngày cứ dài dần, nắng nóng đẩy mức thủy ngân ngoi dần lên khắc độ cao hơn.

Thỉnh thoảng lộp độp mưa. Bất chợt đổ các trận mưa rào. Cứ sau các trận mưa, mặt trời rửa mặt xong là nắng chói chang. Mặt đường bỏng rát. Nóng hong có lúc gió cũng hầm hập. Bằng lăng tím ngắt để gọi hoa phượng từng chùm bung xoè như thắp lửa lưng trời.

Một sáng nắng vừa hửng, các lùm cây đã ran ran tiếng ve hoạ bè ráo riết.

Giống như gà gáy lan truyền, như tức nhau mà thi nhau vươn cổ, giật mỏ. Ve cũng nghe nhau mà ran ran kêu, tiếng rung đều đều là các “ca sĩ” hạng trung, lảnh lót chói tai và giống ve kim.

Mùa hè, mùa thi đến rồi đấy! Thường tuổi thơ, tuổi học trò mới chú ý tiếng ve kêu. Hình như người lớn, người có tuổi lãng quên dần loài bọ cánh mỏng này vì vào tuổi lo việc lớn chăng?

Nắng càng rộ, càng gắt, ve càng kêu lảnh lót, ra rả suốt ngày đêm. Thời khắc ấy gọi là Hạ cháy!

Bầy ve sầu cứ kêu ráo riết ngày này qua ngày khác. Nghe mãi thành quen. Bỗng một ngày tiếng ve tắt lịm hết, ta mới sực nhớ là đã hết mùa ve.

Ta phải đợi tới năm sau bầy ve cơ quan quân số không đếm xuể sẽ lại quay về!

Chuông đồng hồ điểm từng giờ, tiếng ve điểm cho một năm lại đến


Nguyễn Cao Sơn - Hà Nội mới

"Chẳng thơm cũng thể hoa nhài... "

Đó là mở đầu câu ca dao cổ ca ngợi bản sắc của người Hà Nội:

"Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An"

Tràng An thường được dùng trong các áng văn chương chỉ về Hà Nội. Thực ra đây là tên của một đô thị nổi tiếng của Trung Quốc, nơi nhiều triều đại từ nhà Hán đến nhà Tuỳ, Đường đóng đô, kéo dài hơn 1000 năm. Ví Hà Nội như Tràng An, người ta muốn nhấn mạnh đến tính chất phồn hoa của một kinh đô, đồng thời cũng là ca ngợi tính thanh lịch của người ở đây.

Lịch ở đây có nghĩa là trải (từng trải, trải qua, lịch duyệt, lịch sự hay lịch lãm...). Câu ca dao cổ khẳng định cái nét của người Hà Nội xưa và ngày nay vẫn còn được giữ gìn trân trọng.

Tính cách thanh lịch của người Hà Nội thể hiện ở cách ứng xử văn hoá mà cụ thể ở trong cách nói năng, ăn mặc, giao tiếp...

Tiếng nói Hà Nội trước hết là ở chỗ phát âm đúng, từ ngữ chuẩn xác, có thể làm mẫu mực cho cả nước. Người Hà Nội còn biết sử dụng tiếng nói lưu loát, nhã nhặn, lịch sự. Ấy là vì ngoài tiếng nói của địa phương mình, người Hà Nội còn biết tiếp thu có sàng lọc tiếng nói của mọi miền đất nước, giữ lại những gì tinh tú nhất. Lời nói của người Hà Nội thường ý nhị, tôn trọng người đối thoại. Họ không ưa nói cách nói cộc lốc, thô lỗ.

Người Hà Nội rất sành ăn uống, họ đã nâng việc nấu nướng, ăn uống lên thành nghệ thuật, nghệ thuật ẩm thực. Món ăn Hà Nội ngon từ cách chế biến, từ chút gia vị, nước chấm cho đến cách bày biện thế nào cho đẹp mắt, gợi cảm mà không phàm tục và khi ăn cảm thấy thích thú. Chính vì vậy mà các món quà Hà Nội trở nên nổi tiếng, chỉ riêng Hà Nội mới có. Chẳng thế mà đã có hai nhà văn tên tuổi dành cả cuốn sách để viết về đề tài này. Đó là nhà văn Thạch Lam với cuốn "Quà Hà Nội" viết trước năm 1945 và nhà văn Vũ Bằng với cuốn "Miếng ngon Hà Nội" viết sau năm 1954.

Người Hà Nội ăn uống có ý tứ; khi ăn uống thường mời chào nhau, nhường người khác gắp trước, tiếp cho khách miếng ngon. Những hiện tượng ăn tục, uống phàm, xô bồ ầm ĩ, xa lạ với phong cách ở đây.

Trong trang phục, người Hà Nội ưa chuộng sự gọn gàng, tề chỉnh và trang nhã. Mặc đẹp nhưng kín đáo, không cầu kỳ loè loẹt, không phô trương lố lăng: Họ bảo vệ phong cách dân tộc trong trang phục. Chiếc áo dài của phụ nữ Hà Nội là một ví dụ. Sau nhiều năm vắng bóng do hoàn cảnh chiến tranh và khó khăn về kinh tế, ngày nay chiếc áo dài ấy lại trở lại với hai tà áo thướt tha, với cái cổ áo cao duyên dáng mà kín đáo.

Ngày nay ta thấy trên đường phố Hà Nội nhiều cô gái mặc váy và quần áo theo kiểu châu Âu cũng rất đẹp, hiện đại mà duyên dáng. Điều đó chứng tỏ người Hà Nội không bảo thủ. Họ biết tiếp thu cách ăn mặc hợp thời trang, phù hợp cuộc sống sôi động hôm nay, nhưng từ những bộ trang phục ấy cũng toát lên một sự chọn lựa đầy ý nhị. Còn khi sử dụng những màu rực rỡ, họ thường biết cách phối hợp chúng để bộ quần áo vẫn còn giữ được phong cách nền nã, lịch sự.

Không chỉ thanh lịch trong ngôn ngữ, ăn mặc, tính chất thanh lịch ấy còn được thể hiện trong làm ăn, cách giao tiếp. Đó là vì Hà Nội đã có một quá trình lịch sử lâu dài, là nơi hội tụ nhân tài, vật lực của bốn phương. Hà Nội tiếp thu mọi tài hoa và chắt lọc, phát triển thành lề thói Hà Nội, câu ngạn ngữ "khéo tay hay nghề, đất lề kẻ chợ" là để ca ngợi cung cách làm ăn của Hà Nội.

Ngày hôm nay, Hà Nội cũng như trên cả nước đang mở rộng của đón bè bạn từ khắp các nơi trên thế giới viếng thăm, làm ăn. Hà Nội đổi mới từng ngày từng giờ, Nhiều dự án đầu tư, nhiều công trình mới xây dựng, Hà Nội cùng cả nước tiến vào công nghiệp hoá, hiện đại hoá, nhưng bản sắc Hà Nội từ ngàn xưa vẫn còn giữ mãi. Với sức sống dẻo dai, với lòng yêu cái đẹp đã được hun đúc từ nhiều đời, người Hà Nội hôm nay đã và đang đẩy lùi những gì không phải là của mình. Từng người, từng gia đình vẫn giữ "nếp nhà" cứ như thế người Hà Nội muôn đời thanh lịch.


- Hà Nội trung tâm du lịch của Việt Nam

Phố yên tĩnh.

Không rõ mình đã giữ lại được chút gì của mùa thu, của con phố lang thang buổi chiều đạp xe một mình và bất chợt cười như kẻ khùng? Lối cũ dịu dàng, xôn xao bên những vòng xe quay mê mải. Gió cuốn theo một chiếc lá đỏ dễ thương. Này em, cô bé tóc ngắn đừng vội nghĩ rằng chỉ riêng em mới biết níu dài thêm con đường tan học để được đi qua phố-yên-tĩnh.

Phố-yên-tĩnh trải dài hai hàng cây xa tít tắp như chờ người xa về lại hay làm cho có kẻ không dứt nổi để ra đi. Phố nhiều hoàng lan và hoa sữa, hai thứ cây chỉ mùa thu mới biết mình duyên dáng. Bây giờ không phải vô cớ mà giờ tan trường nào học trò của mấy ngôi trường trung học kế đấy Chu Văn An - Hoàng Diệu - Phan Đình Phùng cũng có nhóm đạp xe dọc theo phố nhẩn nha thong dong, ngắm hè phố quen và những ngôi nhà không đổi khác. Ừ, mấy năm rồi nhà bên đường không có gì đổi khác. Bờ rào ngang vai mình xanh rêu, vôi tường cũ kỹ và khu vườn yên, tôi ngày xưa chỉ dám đứng ngắm, rồi lặng lẽ đi qua. Để lại đây và mang theo khá nhiều kỷ niệm. Những con bồ câu ngày xưa đã đi đâu mất, bóng đôi cánh trắng còn vướng lại trên gióng ngang treo đèn đường.

Hồi ấy, con đường buổi chiều thân mật thả lá rụng từ bên này sang mái phố bên kia. Xác lá khô dạt bên hè đường, tiếng lăn nghe gai gai buồn. Phố chia hình xương cá, hàng loạt phố nhỏ chạy ngang qua giống như những gân lá xinh xinh. Ngõ hẹp hoa sữa thơm về đêm. Hoàng lan cũng thơm đêm, ký ức nôn nao và nghe lòng mình trĩu nặng. Kỷ niệm góp nhặt bằng dư âm của nốt nhạc trong trẻo ngân thầm nơi ký ức. Đêm về trên phố, tôi vẫn khe khẽ hát bản tình ca một mình. Gió của hồ thảng hoặc gõ cửa một giấc mơ đêm nào đó, kẻ độc hành đôi khi nghe thấy tiếng sóng trong lòng, buồn buồn và không rõ nét.

Ngày xưa còn đường ray, xe điện chạy túc tắc giữa phố làm người khách lạ nhiều khi ngẩn ra. Tôi đi giữa phố, để mặc nỗi nhớ xuôi về những năm nào tuổi thơ xa lắc, nghe tiếng chuông tàu điện leng keng mỗi sáng, chở những lao xao dọc phố, và hoa, và mùa thu đi vào trong phía trung tâm. Bây giờ không còn xe điện, lòng đường không còn dấu tích hai vệt đường ray in hằn tháng năm nữa. Đã mấy mùa thu hoa sữa lẫm chẫm sắc bông li ti trải suốt từ đầu phố Thụy Khuê đến vườn hoa Hàng Đậu. Hoàng lan vườn ai cong cành lá, đu đưa mơ màng. Học trò qua đây ít người nghển cổ nhìn vào tận trong vườn nhà người như tôi xưa. Buổi chiều, tôi đạp xe dọc phố, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh yên bình một thủa, tìm đến nơi mà kỷ niệm đã sinh ra. Tôi cố tìm gió, nắng, hoa của mùa thu ấy, dù biết rằng mình đã xa lắm tuổi mười bảy. Nhớ có lần nghe Nam kêu: Phố của hương hoàng lan... Tôi không chịu thế: Đó là hương hoa sữa!... Giờ đi lạc giữa đám học trò tan trường mới thấy mình lạc lõng, thấy mình buồn bã và nuối tiếc cồn cào. Mới hay mình giờ như cơn gió cô độc, chẳng bao giờ hiểu rằng mùa thu nào cũng vẫn dịu dàng như thế, duy chỉ có những người thân yêu là xa, ngày tháng cũ cũng đã cách xa. Tôi buồn, và cười như kẻ khùng, thấy mình đánh mất hết thứ này đến thứ khác quý giá.

Phố-yên-tĩnh chìm nửa trong chiều. Hoa sữa non màu xanh, nở ra trắng ngà. Hoàng lan trong vườn ai cũng đã nở hoa vàng, kín đáo trong chùm nụ non xanh. Mái phố ấp ủ hương thơm, tán lá che chở bình yên cho hồi tưởng âm thầm, đêm xuống mới hào phóng ban phát tất cả cho kẻ độc hành. Mùa thu tóc dài - mùa thu yêu thương, và còn mùa kỷ niệm cho những kẻ cũ tìm về nhận ra nhau dưới những hàng cây đan nhau trong lòng phố.



Trang Hạ - Hoa học trò

Hà Nội lập đông.




Trời Hà Nội bâng khuâng những nét phác thảo mùa... Thu chần chừ vấn vương chia tay trong hương cốm Vòng man mác đồng quê, hương hoa sữa nồng nàn, ngây ngất phố, và màu nắng mật ong say say tình yêu. Mùa đông ngập ngừng với mấy cơn gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về, lần vào từng cơn mưa, lá bay đầy trời, cuốn theo cái lành lạnh dịu dàng của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tình nhân tìm hơi ấm tay trong tay bên nhau. Lập đông Hà Nội có gam màu và hương vị đắm say là lạ. Màu vàng nắng của cây, lá, hương phố ở những hàng quà rong dọc vỉa hè mang cho nhiều người đến với Hà Nội, xa Hà Nội nỗi nhớ khó tả...

Đường Tràng Thi, Quan Thánh và nhiều con đường khác là những rặng bàng đang thay sắc lá, thỉnh thoảng vài chiếc lá rời cây rơi xuống trông giống một mảnh nắng vàng lấp lửng khoảng không, nhưng hấp dẫn đến ngẩn ngơ là màu vàng rực của những quả bàng chín. Tôi đã từng được nghe kể về kỷ niệm của người Hà Nội với những gốc bàng, mùa quả chín, một thứ quả đặc biệt của tuổi thơ Hà Nội, lây bao nỗi nhớ ngày lớn lên vào đời. Và đúng là khó quên được cái vị bùi bùi ngòn ngọt của nhân quả bàng mà mấy em bé đã mời tôi nếm thử. Mang cái hồn nhiên ngây thơ, lây từ mấy em bé và quả bàng, tôi ngạc nhiên với một loài cây mang cái tên rất chân quê nơi con phố khá sầm uất ở Hà Nội - Cây cơm nguội ở dọc phố Lý Thường Kiệt. Cây cao, thẳng, lá nhỏ, tiết trời đầu đông nuộm lá thành màu vàng mơ bay rơi ào ào như mưa nanứg từng giọt đổ xuống phố trong chiều. Đẹp quá. Và ai đặt tên cho loài cây đẹp thế một cái tên bình dị, khiêm tốn đến vậy. Thắc mắc và lang thang tiếp, đến đường Hoàng Diệu... Màu nâu bóng của những quả xà cừ nổi bật trong vòm lá um tùm, như những con mắt đa tình, ấm nồng của người tình bí ẩn lặng ngắm những thiếu nữ môi hồng đi trên phố... Loài cây này hay hay, cây to cao chắc chắn, lá lúc nào cũng xum xuê xanh thẫm, rợp bóng, nhưng hoa thì mỏng manh với bốn cánh nâu nhạt như một cái chong chóng đơn côi. Và đến quả thì lạ thay, như một viên bi gỗ cứng cáp. Tôi nhặt một quả xà cừ - màu nâu ấm áp. Tôi nhớ màu mắt của anh khi chúng tôi đi bên nhau.

Cứ vẩn vơ, mơ màng với cây với lá phố Hà Nội trong cái lạnh ngọt ngào còn vương chút thu. Tôi dừng chân phố Hai Bà Trưng. Mùi bếp núc ấm nóng, ngầy ngậy theo gió sộc vào mũi... Ôi! Quẩy nóng! Món quà phố giản dị, hình như chỉ có ở Hà Nội. Chảo dầu đầy ắp sôi lăn tăn trên bếp lửa liu riu không to không nhỏ. Cứ hai thỏi bột nặn trắng mịn quấn lấy nhau thành một. Ngụp lặn trong chảo dầu. Chốc lát, ngả màu vàng rộm, toả mùi thơm quyến rũ vô cùng. Ngồi xuống một cái ghế con con, bên cái bàn bé bé, tò mò nhìn chủ hàng dọn một đĩa quẩy nóng hổi, giùn rụm, một đĩa nhỏ tương ớt, một bát nước mắm pha xinh xinh và mấy miếng dưa góp trên cái đĩa sứ nhỏ. Tất cả là một sự hoà trộn màu sắc thoả mãn đôi mắt, và các vị chua cay mặn ngọt béo thơm, kích thích tâm hồn ẩm thực phong phú của tôi không tả được. Quẩy nóng - một khám phá thú vị về món quà vặt của người Hà Nội. ấn tượng mùa đông.

Chưa hết. Tôi còn được thưởng thức một món ăn cũng rất mùa đông phố Hà Nội - Đậu phụ nướng. Miếng đậu trơn mát mịn, mềm non, không giống các loại đậu phụ khác tôi biết. Nghe bà chủ hàng nói, đây là loại đậu phụ Mơ của làng Mai Động nổi tiếng ba mươi sáu phố từ xưa tới nay, và chỉ có đậu phụ Mơ thì mới ra được vị của món quà vặt này, mới đáng đồng tiền để bõ công ngoài trời lạnh ăn quà phố. Đậu được phủ một ít muối có trộn gia vị như tiêu, gừng, tỏi... rồi để trên cái vỉ sắt đặt lên bếp than loại than hoa không khói, đượm, nổ lách tách bắn những tia hoa lửa rất đẹp. Không hiểu những ai đã đến Hà Nội, ăn thử món đậu phụ nướng này. Nhưng tôi tin, chỉ một lần thôi sẽ nhớ mãi hương vị của nó. Một món ăn bình thường, giản đơn, bình dân nhưng khi dừng lại ở Hà Nội phố, nó đã mang nét ẩm thực tinh tế kín đáo và thi vị rất Tràng An.

Những ngày đầu đông Hà Nội, tôi đã được nếm nhiều vị ngon, vị lạ của nghệ thuật ẩm thực người Hà Nội. Và để khi trở về phương Nam, muốn tặng tôi một cái hậu trước lúc tạm biệt cho hoàn hảo bức tranh lập đông Hà Nội, run rủi sao, tình cờ tôi được uống trà (chè), giữa phố cổ Hà Nội. Một cái quán chè chén - người Hà Nội gọi thế, giữa phố Hàng Gai, cạnh gốc đa mấy trăm tuổi với ông chủ quán hình như không có tuổi. Trà được pha trong một cái ấm sành màu đen mun bé bằng nắm tay, chén uống cùng màu và bé tí như cái hạt mít. Chẳng biết ông pha thứ trà gì mà khi tôi nhấp chén nước, cái vị chát đắng tê lưỡi làm tôi muốn dội ngược, song kỳ lạ thay, chỉ thoáng một chút bỡ ngỡ, tôi cảm nhận vị ngọt ấm lan toả. Và tôi được ông kể cho nghe các loại danh trà, các kiểu trà đạo của người Hà Nội xưa và bây giờ... Sao ông lại cho tôi thưởng thức hương vị đặc biệt của một loại trà tuyết danh bất hư truyền, chỉ mọc ở trên các đỉnh núi đá tai mèo vùng Tây Bắc... lại kể cho tôi nghe một thú chơi thanh tao quý phái đậm chất nhân sinh Đông Phương - nghệ thuật uống - Trà đạo người Hà Nội... Có lẽ ông và tôi có một mối giao cảm đặc biệt. Vì tôi yêu Hà Nội bằng tình yêu tâm linh. Hà Nội lập đông. Nỗi nhớ theo tôi về phương Nam...




Hoài Hương - Văn nghệ trẻ

Hoa Hà Nội.

Dù đã đi khá nhiều nơi nhưng chỉ riêng ở Hà Nội tôi mới gặp được những bông hoa trong thành phố. Những chỗ tôi đến, hoa thường được bày sẵn trong chậu xô, hoa đứng ngoài đường, trong chợ, hoa ở trong shop kiêu sa, lộng lẫy... nhưng chẳng có nơi nào mà hoa lại "di động" đi khắp phố phường như ở thủ đô.

Ngay từ sáng sớm, khoảng 3, 4 giờ, các chị các cô đã cần mẫn lên tận chợ hoa để lấy hàng. Vào cái lúc chưa rõ mặt người ấy, cả chợ hoa họp trên một bãi đất trống, rộng ven đê Yên Phụ nhấp nháy những đèn là đèn. Nhìn từ xa cũng chỉ thấy đèn trong y như hội hoa đăng giữa đêm đen. Hình như mỗi "mối" hoa một ngọn đèn. Thôi thì đủ thứ: hồng, cúc, huệ, phăng, thược dược... mùa nào hoa ấy. Hoa được bó lại thành từng bó lớn, thường là bó từ 30 bông, 50 bông, 70 bông, rồi 90 bông... Riêng hoa hồng bao giờ cũng được mặc một lớp áo bằng giấy báo hoặc cuốn ni lông quanh bông để chống sương. Khoảng 5 giờ, 5 rưỡi, trời tang tảng sáng là chợ hoa tan. Sau khi lấy hoa, mỗi loại một ít, các chị bắt đầu sắp lên xe và đi vào thành phố.

Người bán hoa thường đi bằng xe đạp. Chị cứ thong thả đi, thỉnh thoảng lại dừng lại để phun nước lên những bông hoa cho tươi mát. Mỗi chị hàng lại bày hoa theo một cách khác nhau. Có chị để hoa nằm xuống, bông quay ra ngoài, gốc hướng vào trong, hết lớp này đến lớp kia xếp sát vào nhau. Nhìn từ xa, ta chỉ thấy một vòng vàng rực ở ngoài cùng, tiếp đến là một vòng đỏ, rồi lại vòng tím, trắng... trông thật rực rỡ và tươi tắn. Ở giữa là một xô nhỏ cắm đầy hoa cao vút lên. Nhiều khi nhìn từ đằng sau, ta chỉ thấy một vườn hoa tí hon đang di chuyển theo vòng bánh xe, chứ cô hàng hoa chịu khó, cần cù thì đã bị lấp phía đằng trước bởi một cái nấm hoa khổng lồ. Mỗi xe hoa là một tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc khác nhau. Mà dù có cùng loại hoa đi chăng nữa thì mỗi chị, mỗi cô hàng lại có cách sắp xếp, có "con mắt xanh" khác nhau để "trưng bày" tác phẩm của mình. Và ta, người lãng du trên phố cứ việc ngắm thoải mái, thoả thích, ngắm no con mắt của mình một vẻ đẹp thiên nhiên giữa bụi bặm phố phường.

Trời Hà Nội có bốn mùa thì hoa Hà Nội cũng đủ cả bốn mùa. Mùa xuân - khởi đầu của một năm - khi cây cối qua giá lạnh mùa đông, bắt đầu khoác lên mình bộ áo mới xanh nõn của chồi non và lộc biếc thì hình như hoa cũng nhiều hơn, đẹp hơn, mê hoặc lòng người hơn. Những ngày giáp Tết, sắp sang xuân, bên cạnh rực rỡ tím viôlét, vàng cúc, đỏ hồng thược dược... mỗi hàng hoa bao giờ cũng có thêm vài cành đào con, đào vụn nằm khiêm tốn lấp ló giữa đám hoa đủ màu sắc. Những nhánh đào này đầy nụ, lại còn có cả lá non đang đâm chồi. Ai đó mong xuân sang sớm, hay muốn thay đổi không khí, mua vài cành đào về cắm chơi, vừa rẻ, vừa đẹp làm căn nhà như bừng lên một sức sống mới lạ hẳn, trẻ trung hẳn. Cái nhánh đào con con, trông tưởng như khô héo, gầy guộc ấy lại có một vẻ đẹp riêng. Và chỉ những hàng hoa rong trên phố mới có thể có loại hoa như vậy.

Tháng tư. Giao mùa. Hoa loa kèn theo chân các cô gái hàng hoa "nghênh ngang" khắp phố phường. Loa kèn thường chỉ có vào cuối tháng ba và rộ lên vào tháng tư. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy nếu ai lỡ quên, không để ý, hay bị những bận rộn đời thường làm cho xao nhãng thì đến khi chợt nhớ ra, muốn cắm một vài bông, gọi cô hàng hoa vào hỏi thì loa kèn đã chia tay với mùa tự bao giờ...

Đầu hè, hoa lưu ly tím ngắt, đồng tiền đơn, kép, cẩm chướng đủ màu thi nhau tranh sắc trên gánh hàng hoa.

Ngày xưa, chỉ đến mùa thu mới có cúc vàng. Thế nhưng bây giờ gần như mùa nào cũng có. Mà không chỉ có mỗi một loại cúc đâu nhé: cúc Tây, cúc Tàu, cúc Nhật... thôi thì đủ cả. Thế nhưng, tôi vẫn thích nhất loại hoa cúc vàng của mình. Sang thu, cũng vẫn hoa cúc ấy, màu sắc ấy nhưng đúng mùa, đúng thời tiết - hoa cúc cũng vàng hơn, đẹp hơn, tươi hơn và "thật sự cúc" hơn. Màu hoa cúc lúc ấy y như màu nắng thu: rực rỡ nhưng không chói chang, màu gam nóng mà lại không làm người ta thấy nóng. Có một bó cúc cắm vào lọ gốm Bát Tràng để ở góc nhà thì chẳng khác gì một vầng nắng vàng làm sáng bừng cả căn nhà.

Loài hoa mà mùa nào cũng có, cũng "sống" trên hàng hoa là hoa hồng: hồng Ý, hồng Pháp không gai, hồng Đà Lạt, hồng lai... bông nào cũng to, mập, cành dài và cao đủ các màu sắc.

Vào ngày rằm, mùng một hoa được gói vào trong lá nhẹ nhàng, tinh khiết. Rồi các bà, các mẹ tảo tần của chúng ta lại dịu dàng cắm vào lọ, đặt lên bàn thờ cùng với ly nước thuỷ tinh trong suốt để chứng tỏ lòng thành với ông bà, tổ tiên... Các cô gái hàng hoa tươi cười chào mời khách. Miệng cười của các cô còn tươi hơn hoa. Tay các cô thoăn thoắt chọn hoa, gói hoa cho khách. Tôi chợt nhớ đến "gánh" hàng hoa trong truyện ngày xưa, với cô gái bán hoa ăn mặc nền nã gánh hoa đi khắp phố phường Hà Nội.

Mỗi sáng sớm ra đường gặp một vườn hoa nhỏ. Đi trên phố gặp một "gánh hàng hoa", tự nhiên thấy vui hơn, yêu đời hơn, lòng thanh thản hơn khi có những bông hoa trong thành phố.



Kiều Ly - Hà Nội mới

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31