Posts tagged with "Life"
Wednesday, March 14, 2012 7:15:09 AM
News, Life, Thinking
Những người phụ nữ hoàn mỹ của Trung Quốc lại là một thế hệ "gái ế": Quá thành công để kết hôn, nhưng lại không được tôn trọng vì không có chồng.
Ngoại trừ các nữ hoàng đế hy hữu thì trong lịch sử Trung Quốc vốn không phải là nơi mà phụ nữ cảm thấy được trọng vọng. Từ tục bó chân "tam thốn kim liên" cho tới việc loại bỏ các thai nhi mang giới tính nữ, phụ nữ Trung Quốc phải chịu đựng cảnh khốn cùng do giới tính của mình. Ngày nay, Trung Quốc có tới 650 triệu phụ nữ. Họ đại diện cho giới nữ của quốc gia đông dân nhất thế giới, tỉ lệ các tỉ phú tự lực cao nhất thế giới, với 63% người thi GMAT ở Trung Quốc là nữ, họ đang theo đuổi tấm bằng Thạc sĩ cùng với tham vọng là phải khiến cho các đấng mày râu phải hổ thẹn. Nhưng, cho dù tham vọng của họ hay những gì mà họ đạt được to lớn tới đâu, họ vẫn bị trói buộc. Không phải bởi đôi chân, mà họ bị ràng buộc bởi hôn nhân.
Tại Trung Quốc, có một truyền thống cố hữu về việc cưới xin phải "môn đăng hộ đối". Điều này vẫn thường diễn ra, và nó khiến cho đàn ông Trung Quốc có cảm giác mình là bề trên, và có thể lấy vợ ở tầng lớp xã hội thấp hơn. Nhưng nếu đảo ngược vị thế này, thì rõ ràng là những phụ nữ thành đạt sẽ gặp "trắc trở" hơn. Học vấn và lương bổng của họ trở thành lợi thế mà bạn đời tương lai của họ không thể cạnh tranh nổi. Thay vào đó, các bậc nam nhi này sẽ tìm kiếm các cô gái trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn và dễ bảo hơn.
Với độ tuổi, tình trạng hôn nhân như vậy, những cô gái này đã được gọi bằng một biệt hiệu khá hợp thời, đó là "gái ế". Từ "gái ế" đã được đưa vào từ điển của Trung Quốc, nhằm mô tả các cô gái chưa chồng và đang ngấp nghé ở độ tuổi 30.
Lynette (tên tiếng Anh của nhân vật) sẽ bước sang tuổi 30 trong 2 tháng tới, cha mẹ cô muốn dịp Tết Nguyên Đán vừa qua cô phải thông báo về tình hình cưới xin. Là một nhà sản xuất truyền hình thành đạt ở Bắc Kinh, cô đã về nhà nghỉ tết với hàng lô quà tặng cho gia đình, nhưng chẳng có viễn cảnh lãng mạn nào diễn ra, thay vào đó, cô phải chịu sự châm chọc từ gia đình và hàng xóm.
"Một trong những hàng xóm của tôi biết rằng tôi làm cho truyền hình, và họ đề nghị giúp tôi hẹn hò với một người nào đó tương xứng" - cô nói. 'Tôi biết anh chàng đó là một nhà quản trị mạng, và anh ấy kiếm được 476 USD mỗi tháng. Hàng xóm của tôi nói rằng đây là một khoản thu nhập khá, bởi vì bà ấy nghĩ rằng tôi làm cho một xưởng lắp ráp tivi.
Một điều mà bà ấy không biết, đó là tôi là một nhà sản xuất truyền hình. Tôi trả cho các cấp giám đốc của tôi mức cao hơn thế nhiều lần. Nhưng tôi vẫn đến chỗ hẹn. Còn người đàn ông đó thật vô cùng khó chịu. Đáng ra hôm hẹn hò đó phải là đi ăn tối với nhau, nhưng cuối cùng lại chỉ uống có sữa đậu nành, vì tôi nghĩ rằng anh ta hiểu rằng mọi việc rồi chẳng đi đến đâu cả".
Những người phụ nữ học vấn đầy mình, lương bổng cao ngất đó đang tìm kiếm quanh họ những người đàn ông ít ỏi "có thể cưới được" (những người có học vấn cao hơn và nhiều tiền hơn họ). Hiện tượng này đã được đề cập nhiều lần. Đó gọi là cuộc khủng hoảng của "Tất cả các Phụ nữ Độc thân". "Tất cả Gái Ế" của Trung Quốc đang phải chịu chung một định mệnh, chỉ có cá tính mỗi người là khác nhau đôi chút.
Là hệ quả từ chính sách một con và hủy bỏ các bào thai mang giới tính nữ để có con trai nối dõi, tỉ lệ nam nữ ở Trung Quốc đã bị mất cân bằng nghiêm trọng. Theo Viện hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc, tới năm 2020, nam giới sẽ cao hơn nữ giới là 30 triệu người trong độ tuổi kết hôn. Những lo ngại về việc Trung Quốc tăng cường quy mô quân đội đã bộc lộ, cùng với đó là những e ngại về tình trạng mại dâm, bao lực và buôn bán cô dâu do mất cân đối giới tính gây ra. Nhưng liệu con số 30 triệu đàn ông thừa này có cải thiện được phần nào cơ hội cho các cô gái muốn tìm kiếm ý trung nhân phù hợp?
Bây giờ thì chắc chắn là chưa. Năm 2007, Bộ Giáo dục Trung Quốc đã xếp từ "gái ế" là một trong số 171 từ mới của năm. Liên đoàn Phụ nữ Trung Quốc đã công bố một khảo sát, mà theo đó, phụ nữ được xếp vào các hạng mục "ế" khác nhau.
Trong đó, ở tuổi 25, phụ nữ phải "chiến đấu" và "săn đuổi" một ý trung nhân để không bị đe dọa khi chỉ có một mình. Đến năm 28 tuổi, khảo sát này đưa ra ngụ ý rằng trái tim đã rất sẵn sàng, nói với phụ nữ rằng "họ phải chiến thắng". Tầm tuổi từ 31-35, những phụ nữ này được gọi là "ế cấp cao", và đến khi 35 tuổi, thì họ được coi là "chính thức ế". Một phụ nữ đã đạt được thành công rực rỡ trong sự nghiệp, nhưng giống như Vua Khỉ, cô vẫn có chỗ không toàn vẹn - nếu nghĩ theo hướng cô còn cao hơn cả thiên chức mà chỉ có thể thực hiện được nhờ hôn nhân.
Trong khi đó, không ai có thể phủ nhận được sức mạnh chính trị của hôn nhân tại Trung Quốc. Về việc triều đại nhà Thanh sụp đổ vào cuối thế kỷ 19, phụ nữ Trung Quốc bị cho là có ảnh hưởng xấu lên con cái bởi vì họ không có giáo dục và mê tín. Trong một nỗ lực nhằm chấn hưng đất nước, giới trí thức Trung Quốc trong nửa đầu thế kỷ 20 đã đấu tranh cho một ý tưởng rằng một ngôi nhà êm ấm có nghĩa là quốc gia ổn định, và bắt đầu một phong trào đào tạo cho phụ nữ làm việc và các trách nhiệm quản lý gia đình.
Nhà dần dần được coi là một mô hình thu nhỏ của trật tự xã hội phong kiến, và việc quản lý gia đình trở thành mối lo ngại trọng tâm của đất nước. Như tác giả Helen M.Scheider viết: "Quản lý không gian đối nội là một trách nhiệm quan trọng, một người vợ quán xuyến tốt và không gây ra phiền hà gì sẽ khiến cho chồng của cô ta có thể toàn tâm toàn ý cho "việc bên ngoài".
Những thực tế lịch sử trên giúp ta có cái nhìn dễ hơn về việc tại sao các "gái ế" lại hay tham gia vào công việc bên ngoài xã hội, và họ hay phải đối mặt với các thách thức khi kết hôn. Đó cũng mang lại cái nhìn vào bản chất của việc hôn nhân đã được dùng làm công cụ chính trị như thế nào trong xã hội cũ.
Nhưng sự thật là, các chiến dịch của nhà nước không khiến cho các "gái ế" tự tin hơn chút nào. Các "gái ế" phải nhận được vô khối oanh tạc từ xã hội. Nào là người bàn ra tán vào. Hàng xóm thắc mắc. "Cái con bé đấy 29 tuổi rồi mà chưa cưới à? Sắp đến tuổi đẻ con đầu lòng rồi còn gì? Ngoài 30 thì chẳng còn ai thèm ngó ngàng tới nó nữa. Nó nên tăng tốc mau". Đấy là những gì mà họ sẽ nói. Cha mẹ thì cảm thấy xấu hổ với làng xóm và bắt đầu thúc ép con gái mình. Họ xếp hàng dài các cuộc hẹn hò với người mới cho con. Họ sẽ liên hồi kỳ trận nói rằng họ muốn có cháu bế tới mức nào. Họ dọa không cho thừa kế.
Trong chuỗi ngày nghỉ của mình, nhà sản xuất phim Lynette lại được hàng xóm mai mối cho một đối tượng khác. Lần này là với một người đàn ông có "điều kiện tuyệt vời", có nghĩa là anh ta có lương khá cao, và có một ngôi nhà đắt giá ở Bắc Kinh. Với nhiều bậc cha mẹ, ngôi nhà đó là một tài sản rất đáng giá cho đám cưới.
"Chúng tôi hẹn hò được hai buổi ăn tối. Tới buổi thứ hai, anh đưa tôi về nhà anh ấy ... và chỉ cho tôi thấy nó gần nhà trẻ địa phương như thế nào".
Lynette buồn cười vì các buổi hẹn hò mai mối bởi vì cô biết hầu hết các bạn bè còn độc thân của cô đều trải qua tình cảnh tương tự. Cô thừa nhận là các tình cảnh đều rất khó chịu. Trước tiên, học vấn và công việc của cô khiến cho đàn ông không thích thú gì. Thứ hai là, buổi hẹn hò quá bị chi phối bởi cách nghĩ thực dụng "yêu là cưới". Hầu hết các "gái ế" này đều phản đối cách nghĩ rằng cưới chỉ để cưới, hay là chỉ để làm cho xong nhiệm vụ với cha mẹ và chấm dứt những lời nhắc nhở của hàng xóm rằng: "sau 30 thì không ai thèm".
Tuy nhiên, trong một khảo sát khác của Liên đoàn Phụ nữ Trung Quốc trên 30.000 nam giới, hơn 90% trong số đó nói rằng phụ nữ nên kết hôn trước tuổi 27 để tránh bị ế. Điều này một phần là do đó là độ tuổi thích hợp để sinh con, nhưng chủ yếu lại xuất phát từ việc đàn ông Trung Quốc lấy độ tuổi và ngoại hình làm giá trị của người phụ nữ. Một lãnh đạo nam 35 tuổi có thể lấy một cô gái mới sang tuổi 19 chứ hiếm khi nào lại chịu lấy một nữ doanh nhân thành đạt đứng tuổi khác. Nhưng logic này không lặp lại khi đảo lại giới tính của họ.
Và do đó, một thế hệ "gái ế" mới được sinh ra: đó là những "gái ế bất diệt" sẵn sàng dũng cảm phá bỏ các ràng buộc về chính trị, văn hóa, xã hội và mời gọi của cha mẹ để cưới. Biết đâu sẽ tốt hơn. Mà cũng có thể sẽ tệ hơn. Nhưng chí ít thì đó cũng là việc của riêng "gái ế".
Lê Thu (theo Salon)
VnExpress
Monday, February 27, 2012 3:55:53 PM
Life, Thinking, Love, Feelings
Bình thường tôi không thích đôi co với những vấn đề vô thưởng vô phạt, muôn đời không phân định kẻ thắng người thua như thế này trên internet. Nhưng hôm nay rảnh rỗi lại trong tư thế gái sắp lấy chồng nên muốn nói về kinh nghiệm của bản thân: vì sao tôi không thèm giữ trinh?
Ngày trước khi tôi 20 tuổi tôi cũng nghĩ giống như các bạn nam ở đây, về tiết hạnh phụ nữ. Là con gái tôi muốn được người đàn ông của tôi tôn thờ, tôi cảm thấy hạnh phúc vì được người đàn ông của mình thờ vì cái sự trong trắng ấy. Tôi cố gắng chiều chuộng, chăm sóc anh ấy, chăm sóc gia đình anh ấy. Tôi không bao giờ về nhà sau một giờ tối, không uống bia, uống rượu. Tôi cố gắng để đoạt lấy cái công dung ngôn hạnh. Để được tung hô là người phụ nữ chuẩn mực, tôi cho rằng những đứa con gái mất trinh là hư hỏng, là sẽ không bao giờ được đàn ông trân trọng.
Rồi tôi đi du học, tôi đến phương tây, cái đất nước này chả ai quan tâm bạn làm gì? Bạn thích lấy chồng sớm hay sống với nhau mà chẳng làm đám cưới và vẫn có con cái, bạn thích còn trinh hay mất trinh. Quan trọng là bạn có hạnh phúc với cuộc sống của bạn không?
Tôi học cách yêu bản thân hơn. Tôi học, tôi chơi tôi kết bạn. Thỉnh thoảng tôi đi club cuối tuần với bạn bè, ăn mặc một chút rực rỡ và sexy, thoa chút môi đỏ, đi đôi giày cao gót và tôi tự tin bước. Tôi chẳng đến đó để tìm tình một đêm, tôi đến để uống một chút, vui một chút, yêu bản thân một chút và để thấy đời đẹp hơn. Đàn ông có thể nghĩ thấy tôi hấp dẫn hay hư hỏng tôi chẳng quan tâm. Cái tôi quan tâm là tôi thấy mình như thế nào, và tôi thấy tôi đẹp hơn mọi ngày.
Tôi tham gia hội sinh viên làm việc từ thiện, các thành viên đến từ mọi nơi trên thế giới, có người thích party tiệc tùng, có người theo đạo hồi chưa bao giờ uống đồ có cồn và cầm tay con trai. Mỗi người một văn hóa, nhưng kết cục chúng tôi làm việc nghiêm túc và không mệt mỏi để góp phần một chút nào đó cho thế giới. Con người bình đẳng, họ giữ riêng niềm tin của họ, nhưng điều đó không ngăn cản họ làm việc và yêu quý nhau như một gia đình.
Tôi học được một điều, thế giới không có giới hạn, giới hạn là do con người đặt ra. Đó là lý do vì sao phương Tây đi trước chúng ta cả trăm năm. Cuộc đời quá ngắn ngủi, tôi càng đi nhiều, càng học nhiều tôi càng thấy còn nhiều cái mình phải học, nhiều nơi mình phải đi. Tôi thấy mình đã phí thời gian để không tự mình yêu thương mình vì những điều người khác đặt ra. Tôi học được cách làm những điều mình cảm thấy hạnh phúc, chứ không phải được cảm thấy hạnh phúc vì những điều người khác muốn mình phải làm.
Rồi tôi gặp anh, chúng tôi đang chuẩn bị, tháng 5 này chúng tôi sẽ làm lễ cưới tại đây, là trong thời gian sắp tới chúng tôi cũng sẽ vẫn sống ở đây. Anh hơn tôi nhiều tuổi, tôi yêu anh vì sự hiểu biết và thông minh của anh,và quan trọng nhất anh là người làm cho tôi cảm thấy anh yêu tôi vì chính bản thân tôi, điều mà tôi thấy xa xỉ với người trước. Anh sẵn sàng đưa tôi đi khắp nơi, làm mọi thứ cho tôi vui, nấu ăn rửa bát anh cũng chẳng nề hà.
Anh cũng là người đầu tiên làm cho tôi biết sự thăng hoa của sex khi 2 con người hòa quyện với nhau. Sau khi đó thì tôi thấy sex thật là thích, nó vừa là yêu, lãng mạn, đam mê và nhục dục. Nó là một điều trong hàng trăm điều khiến chúng tôi hạnh phúc hơn. Lần đầu tiên của tôi không có máu, anh cũng chẳng hỏi tôi là tôi mất hay tôi đánh rơi ở đâu, anh chỉ hỏi em có được thoải mái và thăng hoa không?
Tôi muốn nhắn với chị em. mọi người hãy làm những gì mình cho là hạnh phúc, nếu muốn yêu hãy cứ yêu, chỉ nhớ nên tỉnh táo, đừng làm vì đàn ông muốn thế, hãy làm vì mình. Mình muốn yêu, muốn được thăng hoa trong sex với người mình yêu hãy cứ làm. Mình muốn giữ gìn để trao cho người xứng đáng hãy cứ giữ.
Nhưng nên nhớ tất cả vì mình muốn thế, dù tình yêu có không kết thúc đẹp như mình muốn thì hãy mỉm cười và tiếp tục yêu bản thân,đưng hối tiếc vì mình đã rất hạnh phúc với người đó, chỉ có là duyên chưa đến mà thôi. Và mình sẽ chờ đợi cho người tiếp theo cũng yêu bản thân mình như mình vốn được hưởng, dù có là bao lâu chăng nữa.
Hãy yêu lấy cơ thể mình, bản thân mình, chăm sóc và nâng niu nó. Tôi không cổ xúy cho lối sống buông thả, nếu các em dễ dãi nghĩa là các em đã coi rẻ bản thân mình. Hãy trân trọng người yêu thương mình thực sự, yêu mình vì chính mình, thì sex cũng là một cách hưởng thụ tình yêu. Tuy nhiên làm gì cũng cần có hiểu biết, nếu chưa sẵn sàng làm mẹ thì hãy biết cách bảo vệ bản thân...
Chuottui (Webtretho)
Sunday, February 12, 2012 6:10:17 AM
News, Life
Những phụ nữ Trung Quốc sang Hong Kong sinh con thứ 2 sẽ bị phạt tiền vì vi phạm chính sách 1 con của Trung Quốc - phương tiện truyền thông nước này trích lời một quan chức phụ trách kế hoạch hóa đưa tin hôm 6.2.
Trung Quốc thi hành chính sách 1 con từ năm 1979.
Hiện giường tại các trung tâm thai sản ở Hong Kong đã được đặt kín cho tới tận tháng 9.2012 do ngày càng có nhiều người Trung Quốc tìm cách phá vỡ chính sách 1 con ở đại lục và đăng ký quyền cư trú tại Hong Kong.
Trung Quốc thi hành chính sách 1 con kể từ năm 1979 nhằm hạn chế dân số tại quốc gia đông dân nhất thế giới, mặc dù các quy tắc đã được nới lỏng trong những năm gần đây.
Một số phụ nữ ở đại lục sang Hong Kong sinh con thứ 2 đã bị phạt khi trở về nhà, tờ Đặc khu Thẩm Quyến trích lời Giám đốc Sở Kế hoạch hóa gia đình Quảng Đông nói.
Không rõ số tiền phạt cụ thể là bao nhiêu, nhưng thông tin trên website tỉnh Quảng Đông cho biết "những người vi phạm", từ các thành phố tới quận huyện, đều bị phạt số tiền gấp 6 lần thu nhập bình quân đầu người, tùy vào từng địa phương.
Quảng Đông, nằm giáp với Hong Kong, đã lên chính sách duy trì số phụ nữ được phép sinh trong năm nay là 34.000 người.
Năm 2010, số trẻ do phụ nữ đại lục sinh chiếm 1/3 trong tổng số hơn 88.000 trẻ mới sinh tại Hong Kong, tăng so với 620 trẻ năm 2001. Tình trạng này buộc các nhà lập chính sách phải thay đổi Luật Cơ bản của Hong Kong, theo đó những đứa trẻ do phụ nữ đại lục sinh ra không được cấp quyền cư trú tại Hong Kong.
Uyên Nhi (Theo Reuters)tinmoi.vn
Sunday, February 12, 2012 6:08:13 AM
News, Life
Ngày 15-1, các bà mẹ Hong Kong đã đẩy xe nôi cùng 1.500 người khác đổ ra đường ở đặc khu hành chính này để phản đối hiện tượng một số lượng lớn phụ nữ Trung Quốc qua thành phố này sinh nở.
Một phụ nữ Hong Kong xuống đường phản đối việc số lượng lớn phụ nữ đại lục sang đặc khu để sinh nở - Ảnh: AFP
Theo AFP, các phụ nữ ở Trung Quốc đại lục ưa sinh con ở Hong Kong vì như vậy con họ sẽ được hưởng các quyền về nơi ở và giáo dục.
“Chúng tôi phải cạnh tranh với phụ nữ đại lục về chỗ nằm trong bệnh viện, các dịch vụ chăm sóc trước khi sinh, sau khi sinh và cả vấn đề giáo dục cho con cái chúng tôi... Nói chung là tất cả” - Joyce Wong, một phụ nữ 30 tuổi sắp làm mẹ, nói.
Jenny Yeung, một y tá khoa nhi, nói chính quyền Hong Kong quá kém cỏi và nói họ nên ưu tiên người Hong Kong hơn là người nơi khác đến.
Hiện một số bệnh viện công ở đặc khu này đã ngưng việc chấp nhận đăng ký sinh nở của các bà mẹ đến từ đại lục.
Hong Kong cũng đã giảm chỉ tiêu cho các phụ nữ đại lục sang sinh nở tại các bệnh viện công trong năm nay. Năm 2013 chỉ tiêu này có thể còn giảm hơn nữa.
VIỆT PHƯƠNGTuoiTreOnline
Sunday, February 12, 2012 5:50:18 AM
News, Life
Được coi là thành phố mang tính quốc tế nhất của Trung Quốc, Hongkong vẫn đang thu hút nhiều người từ đại lục tới đây, không kể giàu hay nghèo.
Cũng như nhiều người Trung Quốc khác, nghệ sĩ bậc thầy về piano Lang Lang có tình cảm đặc biệt với Hongkong. Quan điểm này được anh chia sẻ với mọi người trong chuyến đi gần đây sau khi chơi bản Ravel cùng với dàn nhạc giao hưởng London.
’’Tôi yêu nó... Hongkong sẽ trở thành căn cứ châu Á của tôi’’, nghệ sĩ piano nổi tiếng 24 tuổi nói. Lang Lang chào đời tại Thẩm Dương, phía bắc Trung Quốc nhưng vừa qua đã trở thành cư dân Hongkong thông qua chương trình di cư nhanh cho các đối tượng ưu tú.
’’Tình yêu’’ của Lang đối với thành phố quốc tế nhất của Trung Quốc, nảy sinh gần 10 năm sau khi nhà chức trách Anh trao lại Hongkong cho nhà cầm quyền Trung Quốc vào 1/7/1997.
Kể từ thời điểm đó tới nay, hơn nửa triệu người Trung Quốc như Lang Lang đã tìm đến Hongkong để sinh sống và đưa dân số ở thành phố này lên tới con số gần 7 triệu người.
Chỉ với 30km biên giới phân chia giữa Hongkong và những khu vực nghèo của Trung Quốc lục địa, thành phố cảng Hongkong từ lâu đã là một thiên đường cơ hội và ổn định cho làn sóng người nhập cư Trung Quốc.
Ngày nay, Hongkong đã kiểm soát chặt số người nhập cư, mỗi ngày cơ quan nhập cư chỉ chấp nhận 150 người, chủ yếu là các bà vợ Trung Quốc hoặc con em của cư dân Hongkong.
Tuy nhiên, do là một trong những khu vực có tỷ lệ sinh thấp trên thế giới, dân nhập cư hiện chiếm 80% tốc độ phát triển dân số hàng năm của Hongkong và biến họ trở thành một bộ phận quan trọng của xã hội này. Người nhập cư giúp bổ sung thêm lực lượng lao động đang già đi của Hongkong.
’’Hongkong là một phần của Trung Quốc. Nó hơi giống nước Mỹ nhưng mang bản sắc văn hóa Trung Quốc nhiều hơn’’ Lang Lang nói.
Các đám cưới xuyên biên giới cũng tăng nhanh, cứ 10 đám cưới được đăng ký ở Hongkong thì có 4 đám liên quan tới người Trung Quốc đại lục.
Tuy nhiên, không giống Lang Lang, một số nhà khoa học xã hội nói, người nhập cư từ Trung Quốc đại lục đang đối mặt với một cuộc sống đầy khó khăn. Những người tới từ đại lục thường không có học vấn cao nên ít có cơ hội việc làm và khó được hưởng phúc lợi xã hội.
’’Khi tôi tới chợ để mua quần áo và thức ăn, tôi cảm nhận được sự kỳ thị’’ Ng Chi-lin, 39 tuổi, người đại lục nói. Người phụ nữ này đã phải chờ vài năm để được đoàn tụ cùng gia đình ở Hongkong. ’’Đôi khi, nếu hỏi giá mà không mua, người bán hàng nói, tôi là dân đại lục chính hiệu, những người quá nghèo chẳng đủ mua cái gì’’.
’’Có nhiều người thất vọng sau khi tới Hongkong. Luôn có khoảng cách giữa thực tế và mong muốn’’ Chua Hoi-wai, giám đốc một tổ chức phúc lợi xã hội nói.
Năm 1999, hy vọng của nhiều gia đình ở đại lục và Hongkong đã bị đập tan khi chính quyền thành phố cảng thuyết phục thành công Quốc hội Trung Quốc lật lại phán quyết của toà án Hongkong về việc cấp thẻ cư dân cho tất cả những đứa trẻ ở đại lục không chào đời tại thành phố này nhưng là con của cư dân Hongkong.
’’Tôi không bao giờ quên việc đó và sẽ không tha thứ cho chính phủ vì những gì họ đã làm’’ Ho Hei wah, một nhà hoạt động vì gia đình nói. ’’Quyết định đó đã chia cắt nhiều gia đình’’. Nhưng, sự chia rẽ này đã được giảm nhẹ, một số hạn chế về đi lại đã được nới lỏng để người đại lục có thể qua lại Hongkong trong các chuyến thăm ngắn không giới hạn.
Năm 2004, có 147 triệu hành khách đã qua lại giữa Hongkong và thành phố phía nam Thâm Quyến.
Thời gian chờ để trở thành cư dân Hongkong cũng đã giảm còn 2 hoặc 3 năm. Cùng lúc, hàng trăm nghìn người Hongkong đã quay lại đại lục để tìm kiếm một cuộc sống chậm và có chi phí rẻ hơn.
Hoài Linh (Theo Reuters)
Việt Báo (Theo_VietNamNet)
Sunday, February 12, 2012 5:48:40 AM
News, Life
Ngày 1/2, tờ Apple Daily của Hồng Kông đã xuất bản một trang quảng cáo gây tranh cãi, yêu cầu chính quyền địa phương ngăn cản phụ nữ đại lục mang thai xâm nhập vào đặc khu hành chính Hồng Kông để sinh con.
Vụ việc xảy đến giữa khi tranh chấp nhau giữa người dân hai khu vực đại lục và Hồng Kong, phản ánh nỗi ám ảnh đại lục ngày càng tăng ở Hồng Kông và cuộc tranh luận chưa có hồi kết về bản sắc dân tộc.
Quảng cáo được in trên nguyên một trang khổ lớn, có hình một con châu chấu khổng lồ đậu trên vách đá với hình ảnh đô thị Hồng Kông ở phía xa xa, bên cạnh đó là tiêu đề: "Bạn có muốn Hồng Kông phải trả 1 triệu đô mỗi 18 phút để sinh ra những đứa trẻ mà cha mẹ chúng không phải là dân thường trú ở đây?".
"Hồng Kông đã có đủ rồi!" - quảng cáo này tuyên bố, thêm rằng người ta đã chịu đựng cơn sốt về "sữa bột trẻ em an toàn, những tua du lịch tự túc và những nguồn giáo dục tiên tiến” của những người đại lục.
"Hãy tôn trọng văn hóa địa phương khi bạn đến Hồng Kông," nó nói, yêu cầu chính quyền địa phương sửa đổi luật để ngăn chặn phụ nữ đại lục có thai tràn vào đây.
Một diễn đàn trực tuyến tên Golden Forum đã tài trợ cho trang quảng cáo này với sự đóng góp từ những người dùng dịch vụ chat Internet của nó.
Trang quảng cáo lập tức gây ra những cuộc tranh luận nóng bỏng sau khi được truyền đi bởi các blogger tiểu blog. Một trong các tiêu đề này trên Sina Weibo đã được tái đăng tới 97.000 lần và nhận được hơn 30.000 ý kiến phản hồi.
"Sự tức giận hàm chứa trong quảng cáo này có thể được hiểu rằng sự tràn vào của những phụ nữ đại lục mang thai làm lãng phí nguồn lực y tế địa phương. Tuy nhiên, việc mô tả những người đồng hương của mình như châu chấu đơn giản là một sai lầm. Nó không đại diện cho đa số người Hồng Kông," ông Yu Wai-kam, một giáo sư khoa công tác xã hội trường Đại học Baptist Hồng Kông, nói với Global Times.
Trong những năm gần đây, nhiều bà mẹ đến từ đại lục đã chọn cách sinh con tại Hồng Kông để con cái của họ được cấp quyền cư trú vĩnh viễn. Những đứa trẻ này sẽ được hưởng các phúc lợi và lợi ích giáo dục cũng như y tế như trẻ em địa phương.
Trang quảng cáo gây tranh cãi được đưa ra khoảng hai tuần sau khi một giáo sư Đại học Bắc Kinh tên Kong Qingdong làm dấy lên làn sóng bất mãn mạnh mẽ ở Hồng Kông bằng những nhận xét gây tranh cãi của mình. Ngày 19/1, khi bình luận về một quảng cáo trong đó một cô gái đại lục bị người Hồng Kông chê cười bởi thói quen ăn uống trên tàu điện ngầm, ông Kong đã gọi người Hồng Kông là "những con chó của đế quốc Anh".
Đến ngày thứ Ba, 31/1, ông Peng Qinghua, Giám đốc Văn phòng Liên lạc của Chính phủ nhân dân Trung ương tại đặc khu Hồng Kông, đã bày tỏ sự hối tiếc sâu sắc về lời nói của giáo sư Kong.
Một cuộc khảo sát gần đây của Đại học Hong Kong cho thấy hơn 79% người Hồng Kông tự xác định mình là người Hồng Kông thay vì người Trung Quốc. Phần đa trong số đó tự nhận mình là "người châu Á" thay vì là công dân của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, hãng tin AFP đưa tin.
"Mặc dù 15 năm đã trôi qua kể từ khi Hồng Kông trở về Trung Quốc, đại lục vẫn chưa thể chiến thắng trái tim và tâm trí của tất cả những người Hồng Kông do sự khác biệt trong hệ thống chính trị và phong tục xã hội", Chen Lijun, một giáo sư Đại học Sun Yat-Sen (Quảng Châu), nói với Global Times.
Hoài Thanh
(Theo Sina)
Sunday, February 12, 2012 5:46:00 AM
News, Life
Cuộc tranh cãi giữa dân chúng Trung Quốc đại lục và người Hồng Kông đã phơi bày những bất đồng tiềm ẩn của “1 quốc gia 2 chế độ”.
Giáo sư Khổng Khánh Đồng miệt thị người Hồng Kông trên truyền hình - Ảnh: chụp lại từ Youtube
Mâu thuẫn bùng nổ khi Khổng Khánh Đồng, giáo sư tại ĐH Bắc Kinh, không tiếc lời miệt thị người Hồng Kông là “chó” và “con hoang”. Ngày 23.1, tờ South China Morning Post của Hồng Kông dẫn lời ông Khổng nói trong một cuộc phỏng vấn truyền hình đại lục rằng: “Những kẻ không chịu nói tiếng phổ thông là cái hạng gì? Chúng là lũ con hoang”. Lý lẽ mà giáo sư này nêu ra để thóa mạ dân chúng Hồng Kông là họ vẫn sử dụng tiếng Quảng Đông mà không chịu dùng tiếng phổ thông làm ngôn ngữ giao tiếp thường ngày dù đã “trở về với tổ quốc” từ năm 1997. Trong khi đó, tiếng phổ thông được ông cho là ngôn ngữ tiêu chuẩn chung mà mọi người Trung Quốc đều phải dùng. Vì thế, ông Khổng sỉ nhục: “Nhiều người Hồng Kông không coi mình là người Trung Quốc. Lũ đó là chó của người Anh”.
Giáo sư này thốt ra những lời lăng mạ trên sau khi một đoạn băng được tung lên mạng chiếu cảnh gây gổ giữa người từ đại lục với dân Hồng Kông trên tàu điện ngầm. Trong đoạn băng, một phụ nữ cho con gái ăn mì gói trên tàu điện và làm rơi vãi ra sàn tàu. Quy định của Hồng Kông cấm ăn uống trên tàu điện nên nhiều người rất khó chịu, phản ứng với phụ nữ trên. Bà này cũng không vừa, lập tức gây lại và vụ việc trở nên ầm ĩ. Truyền thông phương Tây dẫn lời một số chuyên gia nhận định cảnh hai bên, kẻ dùng tiếng phổ thông, người nói tiếng Quảng cãi nhau đến đỏ mặt tía tai là hình ảnh tiêu biểu cho khác biệt và mâu thuẫn giữa dân Hồng Kông và người đại lục.
Theo báo chí Hồng Kông, Khổng Khánh Đồng là học giả nổi tiếng của Trung Quốc, được cho là hậu duệ của Khổng Tử và thường xuyên lên truyền hình để bàn về các vấn đề Nho giáo và đạo đức. Tuy nhiên, ông này cũng khét tiếng là người cực đoan, ăn nói văng mạng và thường chỉ trích tứ tung. Đoạn phỏng vấn ông Khổng nhanh chóng khiến nhiều cư dân Hồng Kông phẫn nộ. Ngày 2.2, khoảng 150 người tập trung bên ngoài Văn phòng liên lạc Bắc Kinh tại đặc khu này để phản đối. Một số nghị sĩ Hồng Kông cũng chỉ trích kịch liệt.
Tiếng bấc tiếng chì
Quyết không bỏ qua, nhiều người Hồng Kông nhanh chóng thực hiện kế hoạch trả đũa, theo Thời báo Hoàn Cầu. Một nhóm ẩn danh đã góp số tiền 13.000 USD để đăng một quảng cáo nguyên trang trên tờ Apple Daily mô tả dân Trung Quốc đại lục là “đàn châu chấu”. Trang quảng cáo với dòng chữ lớn viết: “Người Hồng Kông nhịn đủ rồi”, bên cạnh hình ảnh con châu chấu khổng lồ trên một ngọn đồi nhìn về hướng những tòa nhà chọc trời.
Trang quảng cáo trên Apple Daily - Ảnh: Apple Daily
Điều này ám chỉ việc nhiều người đại lục tìm đường đến Hồng Kông kiếm kế sinh nhai, gây sự cạnh tranh với dân địa phương. Trang quảng cáo còn trực tiếp đề cập tình trạng thai phụ đại lục đến Hồng Kông hạ sinh nhằm kiếm “hộ khẩu” cho con. Theo quy định của đặc khu, bất cứ ai được sinh ra tại đây đều có quyền hưởng tất cả các chính sách, chế độ như dân địa phương. Vì thế, với người Hồng Kông, tình trạng này không chỉ khiến cho mật độ dân số thêm dày đặc mà còn ảnh hưởng đến nguồn lực y tế, xã hội. Nhóm đăng quảng cáo còn yêu cầu chính quyền đặc khu hành động để ngăn chặn “đàn châu chấu” bằng dòng chữ: “Cần chặn đứng sự lan tràn của những bà mẹ đại lục”.
Dân đại lục cũng không ngồi yên. AFP dẫn ý kiến của một cư dân mạng viết: “Ban đầu, tôi cũng không đồng ý với ông Khổng Khánh Đồng, nhưng qua mẩu quảng cáo trên Apple Daily thì thấy họ đúng là chó điên”. Một ý kiến khác nói: “Họ liều cỡ nào mà dám bảo chúng ta là châu chấu. Đừng đến đó nữa”.
“Đứt gãy nội tại”Theo giới chuyên gia, cuộc đấu khẩu lần này là minh chứng cho những đứt gãy nội tại giữa Hồng Kông với Trung Quốc đại lục. Tờ Hoàn Cầu ngày 2.2 dẫn lời giáo sư Trần Lợi Quân thuộc ĐH Tôn Trung Sơn nói: “Hồng Kông đã được trả về Trung Quốc hơn 15 năm. Tuy nhiên, đại lục vẫn chưa thể thu phục trái tim và tâm trí người dân đặc khu này vì những khác biệt về hệ thống chính trị lẫn đặc điểm xã hội”. Báo này còn trích dẫn một khảo sát của Đại học Hồng Kông cho thấy 79% dân đặc khu cho rằng họ là người Hồng Kông chứ không phải Trung Quốc. Tờ báo cũng nhận định việc hòa hợp là điều rất khó khăn.
Về mặt chính trị, một bộ phận dư luận Hồng Kông nói Bắc Kinh vẫn âm thầm can thiệp vào chính trị nội bộ của đặc khu và lâu lâu lại xảy ra biểu tình phản đối, theo AFP. Hồi năm ngoái, dư luận lên án chính quyền Hồng Kông vì hạn chế báo chí theo dõi chuyến thăm của Phó thủ tướng Lý Khắc Cường, cho rằng đó là một biểu hiện của việc bó buộc tự do báo chí.
Trở lại với “các bà mẹ đại lục”, Hoàn Cầu dẫn nguồn Cục Điều tra dân số và thống kê Hồng Kông cho biết các ca sinh xuất phát từ đại lục chiếm 40% trong tổng số 88.500 ca sinh tại đặc khu trong năm 2010. Tháng 4.2011, chính quyền phải ra lệnh cho các bệnh viện phụ sản công không nhận đặt phòng từ cuối năm ngoái.
Bên cạnh đó, dân Hồng Kông còn cho rằng người nhập cư từ đại lục là căn nguyên khiến vật giá leo thang, nhất là về bất động sản và hàng tiêu dùng. Người dân cũng không thích người giàu mới nổi Trung Quốc hay du lịch sang đây vì cách tiêu tiền của lớp người này khiến họ được ưu đãi hơn dân địa phương. Tháng trước, chuỗi cửa hàng thời trang Dolce & Gabbana phải lên tiếng xin lỗi vì cấm không cho dân Hồng Kông chụp hình trong khi khách du lịch đại lục lại được phép, theo AFP.
Ngoài ra, người Hồng Kông cho rằng người đại lục cư xử thô lỗ, không theo khuôn phép, điển hình qua vụ việc trên tàu điện. Ngược lại, người đại lục chỉ trích dân Hồng Kông không nói tiếng phổ thông, hẹp hòi, phân biệt đối xử, chẳng đáng mặt thành phố quốc tế.
Trong bài viết trên BBC, chuyên gia về Trung Quốc tại trường Pomona College ở Mỹ Dru Gladney nhận định bên trong Trung Quốc tồn tại những đứt gãy khi ngay trong nội bộ người Hán cũng phân chia thành những nhóm quá cách biệt. Đây sẽ là một thách thức lớn cho nước này, theo ông.
Sau khi thất bại trong chiến tranh nha phiến, nhà Thanh phải ký hiệp ước Nam Kinh và chuyển nhượng Hồng Kông cho Anh từ năm 1842. Tiếp đến, một số đảo nhỏ lân cận lần lượt rơi vào tay London thông qua những hình thức như chiếm đóng, thuê lại. Vào thập niên 1980, khi thời hạn cho thuê một số đảo thuộc Hồng Kông gần hết hạn, Trung Quốc và Anh tiến hành đàm phán trao trả. Năm 1984, hai bên thống nhất việc trao trả sẽ diễn ra vào ngày 1.7.1997 và Trung Quốc cho Hồng Kông hưởng quy chế đặc khu hành chính có quyền tự trị cao ít nhất đến năm 2047. Theo cái được gọi nôm na là hình thức “1 quốc gia 2 chế độ”, Hồng Kông có riêng hệ thống pháp luật, cảnh sát, chế độ tiền tệ, chính sách hải quan, chính sách nhập cư... Bắc Kinh chỉ đảm trách Quốc phòng và ngoại giao. Vị trí trưởng đặc khu do Ủy ban bầu cử đặc khu gồm 800 thành viên bầu chọn và Bắc Kinh làm thủ tục bổ nhiệm. Tất cả các vị trí khác đều do trưởng đặc khu bổ nhiệm hoặc thông qua bầu chọn.Ngô Minh TríThanh Nien
Sunday, January 29, 2012 10:28:31 AM
Life, News (Viet Nam)
Có người bảo Linh Nga may mắn, được trời phú cho nhan sắc, lại có cái duyên trong nghề, gia đình hạnh phúc, viên mãn... Có người lại bảo Linh Nga khôn khéo, việc gì cũng chừng mực, vừa phải nên kiểm soát được cuộc sống của mình. Còn Linh Nga thì bảo, tất cả mọi thứ cô có được là do bản thân và gia đình cố công tạo dựng.
Sợ tuổi trẻ qua nhanh
- Hết “Vũ” rồi đến “Sen”, các dự án múa đã đưa cái tên Linh Nga đi thật xa. Thời gian tới chị có định sẽ làm một gì đó đột phá hơn?
- Dự án lớn nhất của tôi thời gian qua là Sen thì đã được biểu diễn ở một số thành phố lớn như Hải Phòng, Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh. Tôi cũng đã chọn lọc một số tiết mục trong dự án này để đem đi quảng bá ở một số nơi như: Dubai, Ấn Độ, Ukaraina... Dự tính, năm sau tôi cũng sẽ lựa chọn một số tiết mục trong dự án này để biểu diễn ở một số nước khác. Còn sau Vũ và Sen là gì hiện tại tôi cũng chưa biết nữa, chỉ hy vọng mình còn đủ nhiệt huyết để làm được một điều gì đó thật đẹp đẽ.
- Các nữ nghệ sĩ khi đã có gia đình, họ hay dành thời gian cho tổ ấm, chị dường như…hơi khác?
- Tại lĩnh vực của tôi khác với mọi người. Có những lĩnh vực nghệ thuật sau khi lập gia đình hoặc sinh con họ vẫn có thể quay trở lại với nghề, riêng nghề của tôi thì tuổi trẻ rất quan trọng, tất cả mọi thứ đều nằm ở tuổi trẻ. Cho nên, khi quyết định lập gia đình tôi cũng đã xác định rõ mình sẽ không gác lại mọi dự định với nghề. Công việc của tôi trước khi lập gia đình và hiện tại vẫn không có gì thay đổi. Thậm chí, sau khi lập gia đình tôi còn bận hơn vì cưới được hai tháng tôi đã phải bắt tay vào làm dự án Sen. Tôi may mắn vì được cả gia đình mình lẫn gia đình nhà chồng đều rất ủng hộ. Mọi người đều hiểu, chia sẻ và tạo điều kiện tối đa cho những công việc của tôi. Hơn ai hết, họ hiểu công sức tôi bỏ ra với ngần đó năm đi du học không thể nói ngừng là ngừng ngay lập tức được.
Linh Nga trong tiết mục "Phật Bà Quan Âm".
- Liệu có mâu thuẫn không khi chính chị thừa nhận rất sợ sự hào nhoáng của sân khấu, nhưng lại vẫn cứ lao vào?
- Tôi lao vào đúng “sân” của tôi chứ không phải một sân nào khác. Từ ngày về nước đến nay, đã là năm thứ ba nhưng tôi vẫn không làm một gì khác ngoài múa. Vì thế, sau Vũ phải ba năm sau tôi mới làm tiếp Sen để tìm một chỗ đứng cho mình. Điều đó nói lên rằng, tôi lao vào sân khấu để làm những việc phù hợp với sức vóc và khả năng của mình, không bao giờ vượt quá tầm với.
- Vậy trước và sau khi có chồng, ở thời điểm nào chị nhiệt huyết hơn?
- Có lẽ lúc tôi làm “Vũ” là nhiệt huyết nhất. Bởi đấy là thời điểm tôi mới về nước, tất cả mọi thứ đều rất bỡ ngỡ, tôi không biết khán giả sẽ đón nhận mình như thế nào và không biết có thể sống với cái nghề khó khăn này ở Việt Nam không. Thế nên, tôi lao mình vào để khám phá. Có những tuần tôi đi diễn suốt cả 7 ngày. Mãi cho đến lúc tôi nghĩ cần phải dừng lại để làm một điều gì đó cho bản thân mình thì tôi mới lập gia đình. Nhưng như tôi đã nói, lập gia đình không có nghĩa là sẽ chấm dứt tất cả mọi thứ. Tôi rất sợ tuổi trẻ của mình qua nhanh vì múa và tuổi trẻ phải luôn song hành với nhau.
Chưa sợ điều gì ở bố chồng
- Ai cũng nói chị đang có một cuộc sống thật hạnh phúc và viên mãn, chị thấy thế nào?
- Trong cuộc sống gia đình có nhiều cái tôi vẫn còn vụng về lắm. Mọi việc vẫn được tôi làm theo cách chủ quan của mình hoặc theo cách mà bố mẹ tôi vẫn thường hay ứng xử với nhau. Chỉ có điều, khi còn ở với bố mẹ đẻ, đi đâu cũng có bố mẹ “tháp tùng”, mọi quyết định của tôi đều có ảnh hưởng của bố mẹ, nhưng khi về nhà chồng, tôi phải làm chủ cuộc sống của mình hơn, biết chăm lo ngược lại cho người thân trong nhà. Tôi vào bếp làm món ăn, để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt trong gia đình. Sống ở Sài Gòn, lúc nào tôi cũng vội vã với công việc, còn về Hà Nội nhịp sống của tôi chậm lại. Chính sự khác biệt đó giúp con người mình luôn thay đổi.
- Nhưng nhiều người lại nói, chị đang phải tiết chế bớt để hợp với truyền thống văn hóa phía Bắc của gia đình nhà chồng?
- Gia đình chồng tôi chưa bao giờ nói không với tôi trong bất cứ điều gì. Họ không bắt tôi phải ở nhà nấu nướng, dọn dẹp hay làm những công việc nội trợ, tôi được thoải mái với công việc của mình. Tôi vẫn đi tập và đi diễn đều đặn, mọi người biết rõ về những công việc đấy. Còn tôi không xuất hiện nhiều trong các sự kiện của giới showbiz, đó không phải là vì “tiết chế”, mà là vì tôi không thích đến những nơi không có múa, nơi tôi không được thể hiện mình.
- Có được sự thoải mái đó là vì từ khi cưới chồng đến giờ chị vẫn sống với bố mẹ đẻ ở Sài Gòn, trong khi bố mẹ chồng ở Hà Nội?
- Tôi ở với gia đình chồng khá nhiều, có điều mọi người không biết thôi. Với lại, chúng tôi cũng cần có một cuộc sống riêng, tôi có công việc của tôi, chồng tôi có công việc của anh ấy. Bố mẹ chồng theo dõi thường xuyên những chương trình của tôi, không bỏ sót một chương trình nào hết. Thật lòng là tôi rất yêu gia đình bé nhỏ của mình và tất cả những gì tôi làm được hôm nay là nhờ gia đình mà có.
- Nghĩa là khi quyết định lấy chồng, chị đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho những áp lực làm dâu trong một gia đình “binh nghiệp”?
- Bản thân tôi đã quá quen với những “kỷ luật sắt” vì 10 năm học nghề ở Trung Quốc tôi phải sống trong ký túc xá, phải tuân theo các kỷ luật nhà binh... Và thực tế thì bố mẹ chồng và bố mẹ tôi cũng đều rất kỷ luật. Giờ nếu tôi có làm sai điều gì, chẳng ai đứng về phía tôi cả. Chồng tôi cũng thế, anh ấy rất cứng rắn. Nhưng tôi cũng vậy, luôn tôn trọng tính kỷ luật và chưa bao giờ cho phép mình quá tự do, thoải mái. Từ nhỏ, tôi nỗ lực bằng kỳ vọng của bố mẹ, về nước phải phấn đấu vì sau lưng có nhiều diễn viên nhỏ trông chờ ở mình. Giờ đây, tôi càng phải nghiêm khắc với bản thân vì gia đình.
- Từng ấy thời gian làm dâu, chị đã hiểu được những gì về gia đình chồng mình?
- Ngay khi mới về làm dâu, tôi đã học được sự nhẫn nhịn và đức hy sinh của một người phụ nữ như mẹ chồng. Chính vì thế tự tôi hình thành thói quen hay để ý đến những việc mẹ làm, từng hành động, cử chỉ và suy nghĩ xem tại sao mẹ lại làm thế. Cách mẹ nấu ăn hay sắp xếp một bữa ăn cũng khác với cách tôi làm. Mẹ giản dị nhưng lại có cách quan tâm đến mỗi việc mình làm bằng những suy nghĩ sâu kín khác. Trong mẹ có gì đó rất sâu lắng, nhẹ nhàng. Mẹ rất quan tâm tới tôi, biết tôi theo múa dân gian nên hay mua truyện tranh dân gian về cho tôi đọc.
Tôi cảm thấy mình rất may khi vào một gia đình mới, mọi người đều yêu nghệ thuật. Bố mẹ cảm nhận được từng hơi thở trong cuộc sống của tôi là múa, họ biết cả lịch tập của con dâu. Còn bố chồng tôi không có nhà thường xuyên như mẹ, tôi ít được gặp và ông cũng không hay nói về nghệ thuật. Khi tôi làm một chương trình riêng tặng bố vào ngày sinh nhật, bố mới biết rõ việc con dâu đang làm. Giờ trong tôi hai khái niệm bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ là một. Chương trình Sen do tôi làm nhưng bố mẹ chồng còn góp ý cho tôi nhiều ý tưởng hơn cả bố mẹ đẻ. Và tôi có được sự thoải mái đó là vì tôi làm nghề chứ không phải làm một cái gì khác nên gia đình hai bên ủng hộ là chuyện dễ hiểu thôi.
- Bố chồng chị là một vị tướng công an, thường khi gặp những người như vậy ta có cảm giác “sờ sợ”, chị có bao giờ thấy như vậy không?
- Tôi chưa sợ điều gì ở bố, điều tôi sợ nhất khi mới về nhà chồng là khoảng cách với tất cả các thành viên, không chỉ riêng với mẹ hay bố chồng. Tôi sợ khoảng cách đó sẽ ngăn cản tôi không hòa nhập được với mọi người. Vì bản thân tôi xưa nay sống trong vòng tay đùm bọc của bố mẹ, ngay đến những việc nhỏ nhặt nhất cũng được mẹ làm thay cho. Cũng may, nhờ tôi xem bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ, nên khoảng cách được dỡ bỏ dần. Tất nhiên, giữa hai ngành nghề khác nhau vẫn có một khoảng cách nho nhỏ. Ở bố tôi thấy được một sự mực thước, nghiêm trang vừa đủ của một vị tướng. Tuy vậy, với con cái, ông lại mang đến một cảm giác rất trìu mến, thân thương. Bố chồng tôi ít nói lắm, chỉ lên tiếng khi cần. Thấy vậy, mới đầu tôi cũng hơi e ngại, không dám nói chuyện với bố nhiều nhưng bây giờ quen rồi, tôi còn rất hay đùa với ông.
- Chị mất bao lâu để xóa nhòa khoảng cách ấy?
- Trong thời gian quen nhau anh đã rất hay đưa tôi về nhà anh chơi. Từ những lần như thế, khoảng cách giữa tôi với bố mẹ và anh gần gũi hơn, bền chặt hơn. Rồi khi tôi về làm dâu nhà anh, nhìn những lần con dâu đổ mồ hôi trên sàn diễn cả đêm lẫn ngày, mẹ chồng xót xa vô cùng, sự yêu thương cũng nhen nhóm từ đó.
Không phải lo sợ về nhau
- Ngày xưa, chị có nghĩ mình sẽ lấy một người như chồng chị hiện nay?
- Ngày xưa, tôi luôn mong sau này lấy được một người chồng như bố Hùng của tôi, hiểu được suy nghĩ và chia sẻ với vợ những khó khăn của nghề. Duyên số run rủi thế nào mà tôi lại gặp anh. Tôi yêu anh nên dù không cùng nghề nhưng tôi vẫn quyết định gắn bó đời mình. Điều tôi trân trọng anh ấy chính là cách quan tâm tới gia đình. Một người trẻ từng đi du học thường có xu hướng cởi mở và độc lập, anh thì không, anh rất yêu mẹ. Thái độ anh dành cho mẹ khiến tôi hiểu rằng chúng tôi rất giống nhau, đều là những người rất truyền thống. Và có lẽ điều khiến trái tim tôi “mềm” trước anh cũng chính là cách anh quan tâm đến mẹ hàng ngày, cách anh ấy nói chuyện với mẹ. Anh và mẹ đều là lính nhưng có cách thể hiện tình cảm rất ấm áp. Anh gọi điện cho mẹ nhiều, gần như mỗi ngày, như mẹ tôi từng làm với tôi. Ở khía cạnh nào đó anh không thể nào bằng bố Hùng của tôi được. Đôi khi tôi vẫn nói với anh rằng, nếu chấm điểm thì bố em vẫn hơn anh. Và cũng có thể vì không cùng nghề nên đôi khi anh hiểu tôi thì cũng chỉ đến 99,9% thôi, nhưng tôi bằng lòng với “con số” ấy.
- Chị không sợ mình cứ mải phiêu bồng với những vũ điệu, chồng chị sẽ trốn vào thế giới riêng của anh ấy à?
- Tình yêu đến với tôi hết sức bình thường, xuất phát từ sự quen biết, đi lên từ tình bạn rồi tiến tới tình yêu và được gia đình hai bên ủng hộ để tiến tới hôn nhân. Khi quyết định cưới là tôi đã cảm nhận được một sự vững chắc để có thể yên tâm làm nghệ thuật, chứ nếu có gì đó lo sợ thì tôi đã không thể làm được những điều như thế trong thời gian qua. Từ khi yêu đến giờ, lúc nào anh ấy cũng luôn ở bên tôi. Nếu tôi đi diễn xa một tuần thì anh ấy cũng bay đến với tôi. Kể cả ngày xưa khi đang yêu, dù tôi ở xa nhưng cần là anh ấy đến ngay. Những ngày lễ Tết trong gia đình tôi anh ấy cũng luôn có mặt. Nói chung, chúng tôi đến với nhau vì sự gắn bó và tin tưởng nên không bao giờ tôi phải lo sợ một điều gì đó về nhau. Công việc của tôi thì suốt ngày trên sàn tập, anh ấy cũng đã từng nhìn thấy những công việc đó và anh không thể lúc nào cũng theo tôi lên sàn tập được. Tôi gặp và yêu anh không định kiến, cũng không quá lung linh, đẹp đẽ... Anh là người hài hước, biết đặt gia đình lên hàng đầu trong mọi sự lựa chọn khiến tôi luôn thấy mình được an toàn.
- Chị luôn nhấn mạnh gia đình là đích đến, vậy khi nào thì chị mới chạy “nước rút” để đến đích?
- Rất nhiều người từng hỏi tôi câu này nhưng hiện tại tôi vẫn chưa biết trả lời ra sao. Tôi còn quá nhiều dự án. Từ nay đến năm 2013, tôi có một lượng lớn học sinh của tôi từ nước ngoài trở về, chúng tôi sẽ cùng nhau làm rất nhiều chương trình. Tôi cũng muốn là mình còn sức trẻ, còn sức khỏe thì thôi tranh thủ cống hiến cho nghệ thuật thêm dăm ba năm nữa.
- Người ta thường ví lấy chồng như con diều đã bị buộc dây, nhưng con diều của chị vẫn tha hồ bay theo hướng mình thích. Vậy có thể gọi cuộc hôn nhân của chị là gì mới đúng?
- Tôi vẫn hay gọi chồng là... đồng chí, là bạn đấy. Giữa vợ chồng tôi, ngoài tình yêu ra còn là một tình bạn rất đẹp. Tôi thích cuộc sống hôn nhân của chúng tôi mỗi ngày như một mảnh vẽ nhỏ, lâu ngày nó sẽ ghép thành một bức tranh lớn, đầy đặn và sống động. Đến khi chúng tôi có con, tôi sẽ đưa ra cho con xem về quãng thời gian bố mẹ yêu nhau, lấy nhau, sống vì nhau. Tất nhiên, không phủ nhận trong cuộc sống, đôi lúc tôi yêu sàn tập đến mức quên cả chồng, nhưng cũng may anh đã hiểu và thông cảm cho tôi. Bên cạnh múa, gia đình bao giờ cũng chiếm một vị trí quan trọng không gì có thể thay thế đối với tôi.
Theo Gia Đình & Xã Hội
Sunday, January 29, 2012 10:17:04 AM
Education, Life, News (Viet Nam)
Đọc bài văn, cô giáo dạy văn Đặng Nguyệt Anh đã không cầm nổi nước mắt vì không nghĩ Hiếu lại khó khăn đến như vậy. Cô và các bạn học sinh trong lớp đã làm ruốc để giúp đỡ Hiếu trong bữa ăn hàng ngày.
Chúng tôi đến nhà Nguyễn Trung Hiếu vào chiều 6.11 nhưng chờ mãi đến 19h tối mới gặp được, bởi em tham gia CLB tình nguyện đóng đồ tiếp tế cho “Chương trình thắp sáng bản em” ở huyện Mường Tè (Lai Châu) cả ngày.
Cám cảnh thay khi nhìn bề ngoài ngôi nhà hai tầng khang trang nằm trong khu phố Vĩnh Phúc (quận Ba Đình, Hà Nội), nhiều người sẽ nghĩ rằng gia đình đó thuộc loại khá giả. Nhưng, những người trong căn nhà đó đều sống lay lắt, bệnh tật và không còn khả năng lao động để kiếm sống và thuộc vào hộ nghèo của phường. Niềm hy vọng nhất trong ngôi nhà đó là cậu học trò nghèo Nguyễn Trung Hiếu.
Bà nội Đỗ Thị Lạp của Hiếu năm nay 73 tuổi, nhỏ thó và gầy yếu đang cố gắng đưa người chồng bệnh tật 90 tuổi từ dưới đất lên giường, nếu không có sự hỗ trợ của chúng tôi thì khó lòng bà đưa nổi.
Tâm sự về hoàn cảnh gia đình, bà Lạp nghẹn ngào: “Hôm nay Hiếu đi tình nguyện cả ngày, mẹ nó cũng đi vắng nên một mình tôi hơi vất vả. Tôi cố gắng sống và chăm sóc ông ấy vì mức lương hơn 3 triệu/tháng quân đội về hưu cùng đồng lương ít ỏi hơn 1,4 triệu/ tháng của tôi là chỗ dựa cho cả gia đình Hiếu. Mỗi lần mẹ Hiếu chạy thận, tôi lo lắm vì mẹ cháu đã có lần suýt chết trong lúc đang chạy”.
Theo bà Lạp, bố Hiếu bị viêm tai giữa biến chứng não từ khi 3 tuổi nên rất chậm chạp và không ổn định về tinh thần, không thể làm thêm được việc gì. Mẹ của Hiếu - chị Nguyễn Thị Hạnh thì sức khỏe yếu ngay từ lúc còn trẻ nên sinh Hiếu chỉ được 2,1 kg. Sau khi chị sinh con, sức khỏe ngày càng giảm sút và chị đến bệnh viện phát hiện bị suy thận độ 4 và phải chạy thận tuần ba lần.
Ngày đầu chưa có bảo hiểm nên việc chạy thận rất tốn kém, bố mẹ bên gia đình nội ngoại đã dồn hết số tiền tiết kiệm để duy trì sự sống cho chị nên tài sản cũng đã khánh kiệt. Cách đây 4 năm, bố chồng chị lại ngã bệnh và nằm liệt giường, gánh nặng lại tiếp tục đè nặng lên gia đình vốn nghèo và bệnh tật.
“Nghèo thì nghèo rồi nhưng tôi quyết tâm giữ ngôi nhà này vì đây là món quà cuối cùng của chúng tôi để lại cho cháu đích tôn duy nhất của gia đình” - bà Lạp nghẹn ngào nói.
Ở chung cùng ông bà nội nhưng gia đình Hiếu lại ăn riêng. Mỗi tháng ông bà nội chu cấp cho gia đình hơn 1 triệu nên việc ăn thịt và cá hàng tuần rất hiếm khi có trong bữa ăn của Hiếu bởi còn dành tiền chữa trị bệnh tật cho mẹ em.
Sống trong hoàn cảnh như vậy nhưng suốt những năm học tiểu học và THCS, Hiếu luôn là học sinh giỏi của trường. Thi vào cấp ba, Hiếu đã đỗ cả hai trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam và THPT Chu Văn An. Do sợ học trường Ams phải đóng nhiều tiền, gia đình đã bắt Hiếu học ở trường Chu Văn An. Hiếu đã nài nỉ gia đình cho học tại trường Ams và đã nhịn ăn gần 1 tuần để mong bà và mẹ chấp thuận cho ước nguyện của mình.
May mắn thay, ngay đầu năm nhập học, biết được hoàn cảnh gia đình Hiếu, thầy giáo chủ nhiệm năm lớp 10 Bùi Văn Phúc đã kiến nghị lên nhà trường miễn giảm các khoản đóng góp cho em. Để tiết kiệm, hàng ngày tới trường Hiếu mang theo âu cơm nhỏ với muối vừng để ăn bữa trưa.
Mẹ Hiếu gầy gò với gương mặt xanh xao, sau nhiều năm chạy thận chỉ còn 35 kg, tâm sự: “Gia đình tôi sống hoàn toàn phụ thuộc vào đồng lương của ông bà nội. Hàng tháng, gia đình có thêm trợ cấp 250.000 đ/tháng của phường theo chế độ hộ nghèo. Thương mẹ, Hiếu nhiều lần xin phép tôi cho đi làm thêm nhưng tôi không muốn để cháu tập trung vào học tập. Tiết kiệm, Hiếu chỉ ăn cơm muối vừng và nhiều lần lén tôi nhịn ăn sáng nên nó gầy lắm. Bị mẹ mắng, Hiếu bảo với tôi: phải ăn dè mẹ ạ, phải tiết kiệm thì bữa sau mới có. Khi Hiếu học lớp 3, tôi chạy thận trong bệnh viện, Hiếu đã kêu gào bác sĩ cứu mẹ cháu với. Hiếu là động lực cuối cùng để tôi cố gắng sống, làm chỗ dựa động viên cho con học tập”.
Sau bài văn Hiếu viết, cô giáo dạy văn Đặng Nguyệt Anh đã không cầm nổi nước mắt vì không nghĩ Hiếu lại khó khăn đến như vậy. Cô và các bạn học sinh trong lớp đã làm ruốc để giúp đỡ Hiếu trong bữa ăn hàng ngày. Đồng thời cô đã kiến nghị Hội đồng trường cùng quyên góp hỗ trợ Hiếu.
Mặc dù hoàn cảnh như vậy nhưng Hiếu vẫn lạc quan và tham gia nhiều chương trình tình nguyện như “Chương trình Thắp sáng bản em”, “Nhịp đập mùa thu”... giúp đỡ trẻ em nghèo lang thang cơ nhỡ, trẻ em chất độc màu da cam, dioxin, nhặt rác tình nguyện…
Hiếu tâm sự: “Khi cô giáo ra đề đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em viết những gì luôn thường trực, ám ảnh trong đầu em. Em đã từng nghĩ đến việc bỏ học để đi làm thêm nhưng em lại nghĩ phải có kiến thức thì mới làm được việc. Có buổi tình nguyện, chúng em chỉ ăn bánh quy và uống nước để tranh thủ làm việc nhưng em thấy rất thú vị và em yêu thích công việc này vì nó rất cần thiết. Tuy nghèo nhưng em còn may mắn hơn rất nhiều người, nhiều em bé bất hạnh khác vì em còn bố mẹ, ông bà”.
“Chính việc làm từ thiện được gần với những người nghèo khó miếng ăn cũng không có, em thấy cuộc sống nhiều khi quá bất công và tăm tối nên bắt buộc em phải hành động và hành động. Em phải sống, phải cố gắng học tập, phải chấp nhận cuộc sống để giúp đỡ gia đình và những người có hoàn cảnh nghèo khó hơn mình” - Hiếu quả quyết.
Ước mơ của Hiếu là theo học ngành có ứng dụng thực tế và điều đó thôi thúc em học tập để đi du học và đó là cách để em đạt được ước nguyện của mình.
Cao 1m7 mà chỉ nặng 43 kg, Hiếu gầy và xanh nhưng nghị lực sống của em luôn mãnh liệt và luôn hy vọng vào cuộc sống có nhiều điều tốt đẹp và luôn giúp đỡ người khác.
Tâm sự với chúng tôi, cô Đào Phương Thảo - cô giáo chủ nhiệm lớp của Hiếu cho biết: “Hoàn cảnh của em Hiếu rất đáng thương, nghèo, trong gia đình không còn ai có sức lực để lao động. Tuy vậy, nhưng Hiếu rất chăm ngoan, học giỏi và giàu ý chí. Chúng tôi giúp đỡ em cũng rất tế nhị vì sợ ảnh hưởng tới tâm lý của em. Tôi luôn căn dặn các em học sinh, lớp là nhà, bạn bè là anh em nên cần giúp đỡ nhau nên Hiếu cũng không bị mặc cảm ở lớp”.
Theo Dân Trí
Sunday, January 29, 2012 10:14:43 AM
Education, Life, News (Viet Nam)
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây...
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.
Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc.
Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền.
Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt.
Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình.
Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu
Theo Dân Trí
1 2 3 4 5 Next »