Posts tagged with "Life"
Tuesday, 3. November 2009, 01:38:44
Life
Every morning you wake, I’ll be there in the air around,
Every breath you take… It will have the smell of my skin,
Wherever you look, I’ll be all the faces in the crowd,
Your body can’t forget me/ deep within…
You pushed me far away… I can’t come back,
You teared my heart apart and turned your back…
You broke the windows of my soul…
You thought I’d lose control…
Your voice is like a wine:
So bitter and sweet, yet, forbidden to me when you speak.
Spring of my heart – is fall/ when you’re around
Your words made me fall down to the ground,
My tears are turning ice in palms of your hands,
My fears were justified, it’s all coming to its end…
You had me many times…Yet, you’d lost me again…
You thought I’m not there for you,
My fears were justified, it’s all came to an end…
Take my heart… take my soul… I don’t need them no more
And I know that you will/ it’s yourself you’re adore
Loud music in my ears can’t erase everything what’s been said
I’m increasing the volume but still can hear you inside of my head
All you’ve said been deserved… But my question is: why now?
I know you despise.., I know you know how…
But now, all I want you to feel, all I want you to know
That I’ll be back in your life as a wind of a storm,
I’ll fall as rain down your head, and I’ll be kissing your lips,
I’ll be back in your sleep, and I’ll fill up all of your dreams…
And whenever you’re feel cold, I just want you to know
That my hands- are the winter, without you inside of my soul;
I’ll become winter wind that will follow your footsteps around
I’ll be everywhere you go… There’s no doubt…
Every kiss that you’ll steal, every hand that you’ll touch
Every desire you’ll act on, you wish you‘ll never knew me that much
Whenever your bodies will do a sacred dance
I know that you’ll still think of me in a silent trance…
Every night you’ll feel lonely, I know that you’re miss me as much…
Every morning you wake, I’ll be there in the air around
Every breath that you’ll take could have a smell of my skin
But when you’d be ready to look, there’ll be no familiar face in the crowd
‘Cuz I’m gone long before, deep under the ground…
I can only be back in your sleep to fill up all of your dreams
Sometimes… people are not that strong as they seems…
I know that you still remember the smell of my skin,
But in a time your body will forget me deep within…
Every breath that you’ll take
You‘ll no longer remember a sound of my voice
Every moment you’ll live
I want you to know I’m not blaming you for leaving me no choice…
Sunday, 30. December 2007, 02:20:05
Life
Con bé nhìn chăm chăm vào bà nó như thể nó nhìn thấy bà lần đầu tiên, rồi kết luận:
- Bà ơi, bà đúng là đồ cổ đấy! - Nó ngẫm nghĩ rồi tiếp tục - Bà nhiều tuổi. Đồ cổ cũng nhiều tuổi. Bà là đồ cổ của cháu!
Bà nó quả là không vừa ý với câu nói của con bé, nên bà cầm quyển từ điển ra và đọc:
- Định nghĩa đồ cổ nhé: đồ cổ không chỉ nhiều tuổi, mà còn là một thứ đã tồn tại, hoặc thuộc về thời kì xa xưa... một tác phẩm nghệ thuật chẳng hạn... Đồ cổ rất quý! - Rồi bà đặt quyển từ điển sang một bên - Bao giờ chúng ta cũng phải cẩn thẩn với đồ cổ vì nhiều khi chúng rất có giá trị.
Để nói về một thứ đồ cổ, bà ví dụ:
- Đồ cổ ít ra phải 100 tuổi, bà chỉ mới có 67 tuổi thôi!
Bà dẫn con bé đi tìm quanh nhà xem có thứ đồ cổ nào không. Có một cái tủ "gia truyền".
- Cái tủ này đã cũ lắm rồi - bà kể - Nhưng bà luôn đánh bóng nó vì nó là đồ cổ mà!
Bà còn tìm được một cái bình trong bếp. Nó đã ở trong bếp lâu lắm rồi. Bà không nhớ nó ở đâu ra, chỉ biết khi bà mua nó thì nó cũng không còn mới. Rồi một cái giường con mà chú bà đã từng nằm ngủ nhiều năm về trước.
Bà cũng giải thích cho con bé hiểu rằng hầu như đồ cổ bao giờ cũng ẩn chứa một câu chuyện. Nó đã từng ở nhiều nơi, thuộc về nhiều người, tồn tại qua nhiều năm. Nó trải qua sóng gió, nhưng vẫn còn tồn tại.
Con bé có vẻ suy nghĩ lung lắm. Rồi nó bảo:
- Cháu chẳng có đồ cổ nào ngoài bà ra cả! Mà ngày mai cô giáo bảo cháu phải mang một món đồ cổ đến lớp - Con bé mắt sáng lên - Cháu sẽ mang theo bà, bà nhé, vì rõ ràng bà cũng có rất nhiều câu chuyện và cũng rất quý giá mà!
Chẳng hiểu vì sao bà nó lại cảm thấy hài lòng với định nghĩa này. Và bà quyết định sẽ theo con bé đến lớp vào ngày mai với tư cách là một đồ cổ của nó.
Sunday, 30. December 2007, 02:18:32
Life
Tôi sống trong một căn nhà nhỏ, phía Đông giáp với biển. Quanh nhà tôi là một rừng chuối xanh biếc màu lá. Trường cấp I cách nhà 20 cây số. Mỗi ngày, tôi đều phải thức dậy từ tờ mờ sáng, đeo cái túi vải cũ Má khâu chéo qua vai, lầm lũi bắt đầu chặng đường dài đi bộ của mình. Vừa đi, tôi vừa lẩm nhẩm học bài, có khi hát hay kể chuyện một mình cho đỡ buồn, đỡ sợ. Đi miết rồi cũng quen, cũng tới.
Nhưng khi tan học, chặng đường về thật khủng khiếp. Mặt trời lúc này đã lên tới đỉnh sào và trảng cát trắng rộng mênh mông, mát lạnh lúc đi giờ đã trở thành một cái chảo khổng lồ nóng rát. Để chạy được qua đó, chân tôi phải phồng rộp lên , mỗi lần bàn chân chạm xuống mặt cát là mỗi lần muốn chảy nước mắt, đau đớn tưởng kéo dài mãi không thôi.
Ước mơ đầu tiên trong đời, tôi dành mơ một đôi dép nhựa. Nhưng Má tôi nghèo lắm, người không đủ tiền sắm dép cho tôi. Thay vào đó, người làm cho tôi một đôi dép chuối. Đôi dép là hai miếng bẹ chuối còn xanh cắt vừa chân, thêm sợi dây chuối khô chằng qua lại làm quai dép. Má dặn tôi bọc kín đôi dép lại, buổi sáng đi qua trảng cát, bới cát dưới một bụi cỏ lên, vùi đôi dép ở dưới để chúng khỏi khô vì nắng nóng. Trưa về, tôi bới dép lên mang, lúp xúp chạy qua trảng cát. Bẹ chuối giúp chân tôi nguyên lành trên chảo cát nóng. Và sáng nào Má cũng dậy sớm, cắt bẹ chuối tươi làm cho tôi một đôi dép như thế, nhựa chuối chát nồng dính đầy vết trên tay Má.
Một ngày, trên đường về, tôi gặp một ông bố đi chân trần cõng đứa con gái nhỏ băng qua trảng cát. Đứa con gái ríu rít kể chuyện, ông bố cũng tươi cười lắng nghe, nhưng cái kiểu bước đi dường như muốn nhảy nhổm lên vì nóng của ông chỉ có tôi hiểu: Nóng và rát chân quá. Bất giác, thay vì lẩm nhẩm hát một mình, tôi tự hỏi rằng Má tôi có giống ông bố kia không, người chịu rất nhiều vất vả vì tôi, nhưng lúc nào cũng tươi cười, dịu dàng với tôi. Sớm hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn nữa, phụ Má làm thêm hai đôi dép chuối. Khi đi qua trảng cát, tôi vùi hai đôi dép sơ sơ để ai cũng nhìn thấy nó trồi lên. Lúc trở về, chợt thấy mừng vì hai đôi dép đã không còn ở đó. Không biết những người dùng nó có cảm thấy mát chân hơn không? Những ngày sau, cũng có khi vẫn còn ở đó hai hoặc một đôi dép, nhưng những đứa nhỏ ở cách trường một trảng cát đã bắt đầu kể cho nhau nghe về những đôi dép chuối, và rồi, ai cũng làm dép chuối để vượt cát an toàn. Nhưng dù là ít hay nhiều người đi qua trảng cát đó, bạn tin không, vẫn có những đôi dép dư được vùi sẵn để tặng cho những người xa lạ. Và bây giờ, tôi vẫn tin rằng, dù tôi có một mình, dù tôi gặp khó khăn, ở đâu đó vẫn có những đôi dép chuối của Má tôi hay của những người xa lạ tốt bụng, giúp tôi đi những bước vữa chãi trong cuộc sống này.
Sunday, 30. December 2007, 02:16:48
Life
Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.
Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.
Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.
"Anh thân mến!
Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.
Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.
Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.
Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".
Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".
Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:
Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.
Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.
Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...
Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?
Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...
Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh
Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.
Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.
Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.
Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.
Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.
Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!
Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.
Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...
*
Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?
Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?
Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?
Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.
Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!
Sunday, 30. December 2007, 02:13:05
Life
Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi nó (tiêu) tất cả các môn ở lớp 8. Nó thi rớt môn vật lý trong trường trung học và lãnh con số 0. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Nó cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf của trường nhưng nó nhanh chóng thua ngay trận đấu quan trọng duy nhất của mùa giải và cũng thua nốt trận đấu vớt.
Những năm tháng lớn lên, Sparky giao tiếp một cách vụng về. Những học sinh khác không ghét Sparky, nhưng cũng không ai tỏ ra thích nó, và thật ra thì không ai quan tâm đến điều đó. Và nếu có bạn học nào chào Sparky ngoài giờ học, sẽ làm Sparky rất ngạc nhiên cho nên cũng không ích gì khi nói về chuyện hẹn hò của nó. Suốt thời phổ thông, Sparky chưa một lần mời bạn gái đi chơi vì sợ bi từ chối.
Sparky là người luôn thất bại. Cả nó, bạn bè... đều biết như vậy. Nó cũng suy nghĩ lung lắm về điều đó. Rồi cuối cùng, Sparky đã sớm quan niệm rằng: Nếu mọi chuyện đã là như vậy, thì cứ vậy đi... Nói cách khác Sparky tự nhủ lòng rằng những gì nó đang có là những chuyện hiển nhiên không thể tránh được. Tuy vậy Sparky lại có một niềm đam mê là vẽ. Nó tự hào về các tác phẩm của, dĩ nhiên là không còn ai khác quan tâm đến việc này nữa.
Trong những năm cuối cấp, nó nộp một số bức tranh minh hoạ cho biên tập viên các kỉ yếu và rồi bị trả lại bản thảo. Mặc kệ điều đó, Sparky vẫn tin rằng mình có khả năng trở thành một hoạ sĩ lớn.
Sau khi đã tốt nghiệp trung học. Sparky viết thư cho hãng phim Walt Disney. Khi được đưa đề tài vẽ thử, Sparky đã chuyên tâm vẽ hàng loạt tranh theo yêu cầu. Một lần nữa bản vẽ bị từ chối. Thêm một thất bại cho người luôn thất bại.
Cuối cùng Sparky quyết định viết hồi kí bằng hoạt hình, kể về thời thơ ấu của một đứa con trai luôn thất bại và bị xem là kém cỏi, bất tài.
Nhân vật hoạt hình ấy bỗng trở nên nổi tiếng toàn thế giới.
Sparky, người luôn kém may mắn trong trường và thường bị từ chối trong công việc, chính là hoạ sĩ Charles Schulz. Ông đã tạo ra phim hoạt hình vui nhộn "Peanuts" cùng nhân vật bé nhỏ Charles Brown thả diều không bao giờ bay cũng như chưa bao giờ đá trúng quả banh.
Sunday, 30. December 2007, 02:09:56
Life
Nhỏ nhất nhà, bao nhiêu yêu thương mẹ đều dành cho Út, chưa bao giờ mẹ rầy la, trách mắng Út. Biết được điều đó, Út luôn làm mẹ hài lòng và không bao giờ làm mẹ buồn phiền.
Càng lớn, Út càng trở nên tuấn tú. Một hôm, Út hớn hở về nhà khoe với mẹ: “Con nhận được bức thư của một bạn gái cùng lớp”. Vẻ mặt mẹ trở nên cau có, nghiêm giọng: “Mới mười sáu tuổi mà tập tành yêu đương!”. Chỉ thế thôi mà khoảng cách giữa mẹ và Út trở nên xa dần. Mẹ không hiểu Út. Càng ngày, Út càng ít tâm sự với mẹ về điều khó hiểu, những thắc mắc cần tháo gỡ về chuyện trường lớp, bạn bè. Người bạn tin cậy của Út bây giờ là ngăn kéo, biết bao nhiêu ngờ vực, khó hiểu Út gởi vào trong đó.
Ngày tốt nghiệp phổ thông, mẹ bồi hồi ngồi vào bàn học tập của Út, mở ngăn kéo ra, chỉ vỏn vẹn một tấm ảnh đặt úp bên cạnh tờ giấy đã ngả màu. Bên dưới dòng chữ “Thứ bảy mình gặp nhau nhé!” là một nét chữ của Út: “Mẹ tớ không cho phép”.
Người mẹ chợt hiểu ra một điều, thương con không phải ngăn đường con đi, mà phải chỉ con nên đi thế nào để đến đích.
Nguồn tin: NLĐ
Sunday, 30. December 2007, 02:08:57
Life
Trời chạng vạng phủ mây xám tối dần. Sau khi phúng viếng người cháu họ từ nhà tang lễ của quân đội ở Gò Vấp, tôi đi về phía trung tâm thành phố.
Mưa rả rích, đường về vắng tanh. Tôi bồn chồn lo lắng vì không đón được xe. Ruột gan nóng hơ... May sao, ngóng cổ về phía bên kia đường, trong ánh đèn chập choạng, tôi bắt gặp một chiếc xe ôm lẻ loi, với người lái xe co ro trong lớp áo mưa bùng nhùng. Tôi mừng rỡ chạy ngay đến... Nhưng, tôi chợt hoảng vía khi bác tài kéo lớp vải nhựa trùm kín mặt mũi để lộ một khuôn mặt... dị hợm, có phần hoang dã. Tôi suýt kêu rú lên... Bặm trợn, râu tóc bờm xờm tua tủa che gần hết mặt mũi. Tôi không còn cách chọn lựa nào, đành bấm bụng, trấn áp nhịp tim trống chầu, leo lên xe ngồi sau lưng “tấm thớt đình” của anh ta.
Thình lình tới con hẻm sâu hút tối om, anh ta vụt quẹo gấp và thắng két trước căn nhà nhỏ hẹp đóng kín cửa. Tôi điếng hồn, toan vọt khỏi xe chạy kêu cứu! Thôi rồi! Kẻ bất lương đưa tôi vào ngõ tối vắng vẻ để cướp xách tay và cả... mạng sống của tôi? Mắt tôi nổ đom đóm, thân hình chao đảo... Chợt cánh cửa ngôi nhà đơn sơ mở toang, ánh điện bật sáng tỏa tràn ra con hẻm nhỏ. Hai khuôn mặt trẻ thơ hồn nhiên xuất hiện reo lên: “A! Ba về!”. Anh ta cười cười mà mi mắt chớp mau rưng rức. Anh ta tháo bịch ny lông chứa mớ thịt cá, rau củ treo lủng lẳng trước tay lái trao cho 2 đứa nhỏ.
Tôi chưa kịp hoàn hồn, thì anh ta quay xe trở ra rồ máy tiếp tục đưa tôi về nhà. Có lẽ cảm nhận nỗi lo sợ của tôi, anh ngỏ lời xin lỗi và cho biết phải ghé qua nhà gấp đưa các thứ cho con để lát nữa anh về kịp nấu món ăn đem vào bệnh viện bồi dưỡng cho vợ. Anh kể: “Bà xã đang điều trị sau ca mổ lớn, mất sức nhiều, nằm bệnh viện hơn nửa tháng nay”... Tôi còn được biết, ngoài giờ làm việc ở xưởng cơ khí, anh giấu chị, chạy xe ôm để kiếm thêm thu nhập lo thuốc thang cho vợ.
Tôi thật sự ân hận và xấu hổ khi nghĩ về lời khuyên “không nên đánh giá con người qua cái vẻ bề ngoài”.
Nguồn tin: NLĐ
Sunday, 30. December 2007, 02:07:52
Life
Khi đứng trên mảnh đất sắp trồng tỉa, tôi nhìn thấy những hạt giống người ta sẽ gieo và trồng tỉa sau những vụ mùa. Còn các con tôi, chúng nhìn thấy những bông hoa rực rỡ, mịn màng mà chúng sẽ hái tặng mẹ.
- Khi có một người say rượu cười với tôi trên đường, tôi thấy đó là gã đàn ông hôi hám nên vội nhìn đi chỗ khác. Các con tôi thì đáp lại bằng nụ cười với ông ấy.
- Khi nghe bản nhạc tôi yêu thích, tôi ngồi lặng lẽ nghe một mình. Các con tôi thì rủ nhau nhảy theo điệu nhạc, chúng hát theo thật to.
- Khi gió thổi vào mặt tôi, tôi cảm thấy gió đang làm rối tóc. Các con tôi thì nhắm mắt, mơ được bay theo gió và ngã lăn ra bãi cỏ cười vang.
- Khi tôi bước qua vũng sình, tôi thấy đôi giày bê bết bùn và tấm thảm sẽ bị bôi bẩn. Các con tôi lại thấy những cây cầu mà chúng sẽ xây bằng bùn, bắc qua những dòng sông nhỏ.
Tôi thường băn khoăn về những điều mà tôi dạy các con, những điều mà chúng ít làm theo. Nhiều lần soi bóng mình qua gương, tôi thấy tâm hồn trong sáng cao thượng của các con; còn tôi thấy mình sao ích kỷ, nhỏ nhen và tầm thường. Sao tôi không giữ cho mình cái nhìn trong sáng, trái tim hồn nhiên như các con nhỉ? Và có như thế, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nhiều phải không?
Nguồn tin: NLĐ
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
8 of 23.