Skip navigation.

Gió mùa Đông Bắc.

Sáng dậy trễ , mệt mỏi và chán chường. Thôi nghe nhạc xua đi cơn chán. Ừ thì bật nhạc lên. Nghe câu đầu đến câu tiếp, và câu kế. À, "Cơn gió thoảng" của Quốc Dũng đây mà. Sao trùng hợp thế không biết, rõ ràng chọn băng khác để tránh nghe bản nhạc này, giờ lại nghe nó. Đành nghe hết bài, vừa qua cơn chán vừa không bị cho là thiếu tôn trọng bản nhạc!?:confused: :frown: :wink:

Càng nghe lại càng không muốn nghe chút nào!?!:confused: Lời nhạc không khiến tôi ác cảm nhưng điệu nhạc làm tôi buồn nao lòng. Thật sự buồn kinh khủng. Chứ không còn mức không vui.:cry: Tôi hiểu chuyện thuộc về quá khứ tốt nhất cho qua luôn đừng suy nghĩ hay nhớ nhung chỉ tội cái đầu của mình, phải chứa thêm nhiều điều không hay. Hoặc phải ghi đi ghi lại mỗi một hình ảnh, mỗi một chuyện. Bực bội.:mad: Tôi tắt máy hát. Ra ngoài hóng mát lát. Cố để lòng thanh thản hơn mà chưa kịp thoải mái đã tự làm khổ bản thân lần nữa.:irked:

Đã nhiều năm rồi, ừ, sao không quên phứt đi cho rảnh rang, vẫn cứ nhớ. Nhớ hoài làm gì nhỉ? Chẳng ích lợi, chẳng tích sự gì! Biết thế sao cố chấp quá! Quay sang trách bản thân mình. Trách chi tội nghiệp! Sao không trách "người ta"? Sao không đem "người ta" ra soi mói thêm? Sao... Mà thôi đi, trách mình hay trách ai cũng vậy. Chuyện không muốn xảy ra cũng đã xảy ra. Trách à? Tự cười nhạo vào mặt mình. Một cái nhếch mép khinh đời hay thầm rủa ông Trời?p:

Không thèm nghĩ là gì, chắc cả hai. Có thể lắm chứ! Ngộ nhỉ? Ông Trời đâu đụng chạm đến mình tự nhiên lại nỡ lòng nào đối xử thế!? Mỗi lần nghĩ đến chuyện cũ cảm thấy bực bội liền...:irked: :mad:

Khuya.

Nằm nhớ khoảnh khắc khó quên ấy. Lòng chợt xao xuyến hẳn. Tâm trạng khác lúc sáng...
Nghĩ về bản tin "Dự báo thời tiết" lúc nãy. Nghĩ đến mùa mưa hiện tại ở miền Tây Nam bộ. Rồi nghĩ sang khí hậu mùa thu ở miền Bắc. Ừ, phải sắp sửa có gió mùa Đông Bắc. Nhưng đó là chuyện xa vời lo làm gì thêm mệt, thêm phiền. Mà không lo nghĩ không được. Bởi đó là quá khứ - miền ký ức một thời trong đời - không bao giờ trở lại, không có lần thứ hai thay đổi. Có câu, "Quá khứ là kỷ niệm, quá khứ khiến người ta buồn hay kỷ niệm làm lòng người vương vấn không phải chính bản thân nó gây ra mà vì nó không bao giờ lặp lại hai lần". Ai nói câu này sao đúng tâm trạng mình quá nhỉ? Thật hay, thật chính xác.

Nửa đêm trở mình không ngủ để nhớ về quá khứ thế này có đáng không? Đáng hay không đáng không quan trọng. Điều quan trọng duy nhất là quá khứ đó có ảnh hưởng ít nhiều đến bản thân mình hiện tại không.

Hmm... Lại thở dài, cái thở dài chán chường. Tại sao "người ta" vô tình bước vào cuộc đời mình làm chi để rồi phũ phàng bước ra không ngoảnh mặt nhìn nhau lần nữa? Chắc do duyên số đã định sẵn. "Gió mùa Đông Bắc"... "Gió mùa Đông Bắc"... Phải một lần trong đời trải qua mới thấu hiểu hết nỗi đau tình yêu để lại cũng như vị ngọt hạnh phúc của tình yêu mang theo.

...

Chuyện kể về cô bé miền Nam với cơn gió mùa Đông Bắc.

Gió mùa Đông Bắc lạnh lẽo đến tê người, buốt giá cả da thịt lẫn tâm hồn người, nó vừa làm cho người ta cảm thấy ấm áp vừa khiến người ta cô đơn tủi thân.

Lẽ nào bản chất của cơn gió là như thế sao?

...

Đã là con người thì phải có suy nghĩ, mà đã là suy nghĩ thì không ai giống ai. Với người khác thì nhìn nhận bản chất của cơn gió mùa Đông Bắc như vậy nhưng riêng có cô bé ở phương Nam chẳng hề nghĩ vậy. Có thể vì cô bé chưa bao giờ ra Bắc nên chưa cảm nhận được, hoặc do cô bé có suy nghĩ trẻ con, rằng mọi thứ xung quanh đều tốt đẹp. Cô bé nhìn mọi thứ đơn giản. Nhưng chuyện đời có bao giờ đơn giản như cô bé đã nghĩ. Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến... Ngay trong mùa mưa năm đó cô bé bắt đầu cảm nhận được cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên. Cơn gió lưu lại nơi tâm trí cô bé nhiều hay không chỉ mỗi mình cô bé biết và cảm nhận. Có điều chính cơn gió đã làm thay đổi ít nhiều về bản thân. Đây là điều quan trọng mà trước đến khi đó cô bé chưa hề nghĩ rồi sẽ có một ngày, vô tình có một cơn gió mùa Đông Bắc làm cô bé thay đổi trong quan niệm sống lẫn cách sống.


Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ xảy đến...


Cơn gió không còn ở lại với cô bé. Khi này cô bé mới hiểu, bản chất của cơn gió không hẳn chỉ có lạnh lẽo, tê tái hồn, lòng cô đơn mà bản chất thật sự của cơn gió - đơn giản cơn gió chỉ là cơn gió - không thoảng qua hai lần trong cuộc sống. Cô bé dường như đã hiểu rõ điều này chẳng qua cô bé chưa chấp nhận sự thật phũ phàng. Dù cho cô bé cố mong mỏi được cảm nhận thêm lần nữa, nhiều lần nữa tất cả sự mới mẻ của cơn gió mùa Đông Bắc, nhưng cơn gió đã qua đi. Qua đi vô tình như khi cơn gió đến.

Rồi cô bé nghĩ chắc chắn không bao giờ có cơn gió mùa Đông Bắc nào thổi đến lần thứ hai. Thế mà, đã có một cơn gió mùa Đông Bắc thổi đến thật. Ngoài suy nghĩ. Ngoài suy tính. Dù cô bé không mong muốn cơn gió đến thì cơn gió cũng đã đến. Như tất yếu của cuộc sống. Như quy luật bù trừ của cuộc đời.


Và chuyện gì đến trước sau cũng phải đến...


Cơn gió mùa Đông Bắc thứ hai đến với cô bé một cách đột ngột, bất ngờ. Cô bé cảm giác như một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay như sự lặp lại mà cô bé không mong muốn. Lại lần nữa cô bé có cơ hội được cảm nhận hết tất cả cái lạnh đặc trưng của chính bản thân cơn gió mang đến. Lúc này, cô bé nhận biết rõ mỗi cơn gió có một nét riêng biệt, không một cơn gió nào giống cơn gió nào, dù hai cơn gió đến với cô bé đều mang cùng một cái tên "Gió mùa Đông Bắc". Thế nhưng, dường như trực giác mách bảo điều gì, hay trong lòng cô bé đoán trước được điều gì, cô bé bắt đầu lo sợ. Lo một ngày nào đó trong tương lai gần cơn gió thứ hai sẽ ra đi, thoáng mất đột ngột y như khi cơn gió đến. Sợ rằng khi cơn gió ra đi lần nữa cô bé sẽ không còn tiếp tục cảm nhận được cái lạnh lẽo nơi tâm hồn, cái giá buốt tê tái nơi da thịt.

Cơn gió thứ nhất cô bé đã đưa hết tâm trí của bản thân theo nó. Đến cơn gió thứ hai cô bé dần dần không dùng tâm trí để suy xét như lúc đầu mà cô bé lại để trái tim của mình cảm nhận. Cho nên nếu ngày nào đó khi cơn gió tiếp tục nhanh chóng ra đi đột ngột, trái tim của cô bé sẽ vỡ vụn ra. Cô bé rất sợ.

...

Một người bạn - Một tình bạn.

Comments

Anonymous 7. December 2006, 17:30

Lion King writes:

Bữa tối nay ngồi buồn buồn, lang thang trên mạng ko ngờ lại lọt vào blog của bạn ^_^
Bài của bạn viết hay lắm, rất sâu sắc và khiến cho người đọc (tiêu biểu là mình :D) nhớ lại những hương vị ngọt ngào của mối tình đầu... Câu chuyện về cô bé là về chính bạn đó à?

alwayssomewhere 8. December 2006, 11:38

Thân gửi bạn Lion King,
Tất cả những bài viết mình post ở blog, (chỉ nói đến blog riêng tư mà thôi), đó là những bài viết thật lòng. Tất cả là sự thật. Mình rất cám ơn bạn đã đọc blog. Mong là thời gian sau bạn sẽ còn ghé thăm my blog nữa. Và cho mình biết thêm ý kiến cuả bạn nha!

Anonymous 1. February 2007, 14:09

Above blue sky writes:

Hay quá!

Anonymous 5. March 2007, 13:28

Anonymous writes:

ùh! hôm nay lạnh tự nhiên lại đọc được blog của bạn, he he ! đọc xong thấy có cảm hứng đi chi ghê! đi chơi thôi !

Anonymous 23. March 2007, 06:27

M&M writes:

U viet that hay qua, that su la rat tam trang

alwayssomewhere 23. March 2007, 11:31

Thành thật cám ơn bạn đã đọc và chia sẻ cùng tôi.

Anonymous 29. April 2007, 02:29

B&H writes:

mới quá

Anonymous 1. May 2007, 17:45

MaiKa writes:

Vô tình em cũng search đc bài viết của chị ! Sao giống em quá đi thôi ,

Tại sao "người ta" vô tình bước vào cuộc đời mình làm chi để rồi phũ phàng bước ra không ngoảnh mặt nhìn nhau lần nữa?

Câu này hay lắm !

Nick yahoo em là : n_oo_2

Rất vui khi được làm quen với chị !!

alwayssomewhere 2. May 2007, 12:09

Thanks so much!

thuysank37 4. August 2007, 00:38

Chào bạn, không biết chủ nhân của blog này là ai nhỉ? Mà nghe blog có vẻ hơi buồn.
Ghé qua phần friend, thấy có cái blog alwayssomewhere add me to be friend, mình cứ tưởng blog của thằng học cùng lớp, nó cũng lấy nick là always, nhưng là của bonjovi, không phải của Scorpion. Bạn có thích Scorpion không ? Tôi cũng thích Scorpion lắm, một ban nhạc như một vì sao,như một cung hoàng đạo trên bầu trời kia.....

Rất vui được làm quen với bạn !

kenshine 6. August 2007, 12:28

chời oi! tối ngồi buồn lọt vô đây comment cai lun! bài viết rất sâu sắc nhưng wá buồn! khiến mình buồn theo! thật sự thì mình đã từng yêu từng vui từng thất vọng!! nhưng mình cũng hy vọng ngày nào đó tình yêu thật sự sẽ đến!! hy vọng bạn cũng thế... làm wen nha^_^

nhưng cô bé đừng sợ, ngày nào đó cơn gió khác sẽ đến . không mang cái lạnh giá rét mà sẽ mang cái nồng ấm của mùa xuân. Cô bé cứ vui lên

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31