Entry for April 09, 2009
Thursday, April 9, 2009 2:07:00 PM
Mắt mình vướng bụi đường đã lâu đến tận hôm nay mới được rửa.
Ngồi ngẫm nghĩ.. nhìn lại mọi thứ đã qua.. so sánh... thấy mình thay đổi khá nhiều, phũ phàng mà nói là chả thấy tốt đẹp gì lên, trong mọi phương diện.
Lầm lạc ở đâu đó trong cái đầu này này..
Ko biết nữa...
Mệt quá..
Trúng gió đã là gì, cảm cúm có là gì, nhức đầu vì thời tiết thì đã làm sao. Chẳng làm sao hết, chẳng là gì cả so với sự mệt mỏi, chán nản hàng ngày gặm nhấm mình.
Hàng ngày trước khi ngủ vùi mình vẫn kịp nghĩ và tự hỏi: mình là ai, sao lại ở đây, cả ngày mình làm những gì, vì cái gì, tất cả những điều đó có ý nghĩa gì, thật ra thì mình thích làm gì, có khả năng làm những gì, thích trở thành ai... rốt cuộc thì cứ hỏi vậy thôi cũng chẳng tự trả lời được cho thỏa đáng.
Về khía cạnh hòa nhập, mình vẫn nghĩ:
Người ta ko yêu bạn theo cách bạn muốn ko có nghĩa là người ta ko yêu bạn bằng tất cả những gì người ta có thể.
Nhưng đâu phải ai cũng nghĩ thế.
Nếu bạn tiếp cận người khác bằng một cách rất khác thì bạn sẽ bị cho là dị hợm, mặc dù bạn tư duy thế là ok lắm.
Lầm lạc là ở đấy!!!
Mình đã từng nghĩ mình sống trên đời này vì bố mẹ sinh ra mình, yêu thương mình và muốn mình hạnh phúc. 23 năm qua, đến tận bây giờ, lúc này, mục đích sống của mình vẫn chẳng có gì thay đổi, đã được sinh ra rồi thì cứ sống thôi.
Lầm lạc như vậy đấy, sửa sao đây???
Mình cũng chỉ toàn dừng ở việc kêu gào thôi, ít khi kèm theo các biện pháp cải thiện tình hình. Biết vậy mà chẳng khá hơn là sao. Còn lầm lạc đến khi nào nữa ?!
Trước đóng blog bị thiên hạ chửi là ích kỉ, không chịu chia sẻ tài nguyên mạng. Đâm ra lại hay, ví thử như lúc này, khi đeo đuổi những ý nghĩ riêng, mình đặc biệt nhạy cảm, nhất là với ngôn từ. Lại lầm lạc ấy mà. Thôi thì ta cứ vui buồn một mình, chẳng lụy đến ai!
Liệu có phải chỉ đơn giản là lại đến một giai đoạn nhạy cảm ko..
Quả thực lúc này mình cần nhiều hơn những tin nhắn một dòng.





















