Lang thang!

Subscribe to RSS feed

Ừ... thì Em yêu Anh... !!!



♥ Nếu yêu thương giống như thời khóa biểu, nếu yêu là nhớ đến ai đó buổi sáng khi thức dậy, buổi tối trước khi đi ngủ và một số buổi khác linh tinh trong ngày....vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là chấp nhận tất cả con người một ai đó từ ngoại hình, tính cách dù là tốt hay xấu...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là không màng đến lời người khác nói, không nghĩ đến tuổi tác... vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là muốn gom tất cả yêu thương mình đang có dành cho ai đó...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là trao cho ai đó tất cả niềm tin...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là nghĩ cho cảm xúc của ai đó trước cả những cảm xúc của mình...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là muốn giành cho người đó tất cả những gì tốt đẹp nhất....vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là vui khi ai đó hạnh phúc, buồn khi ai đó buồn...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là có thể tha thứ tất cả mọi lỗi lầm, dù ai đó đã làm cho mình tổn thương, làm mình buồn....vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là đi bất cứ đâu cũng nhớ về ai đó.....vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là lo cho tương lai của ai đó, mong cho ai đó luôn bước đi trên con đường rộng mở (dù không đi cùng với mình)...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là luôn dõi theo bước chân ai đó (dù chỉ là thâm lặng thôi nhá) để coi lỡ người ta có vấp mình còn đỡ (dù biết lúc ngta té thật có đỡ cũng không nổi >_<) ....vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương...vậy thì EM YÊU ANH

♥ Nếu yêu thương là khi viết bài này cũng vẫn đang nghĩ về ai đó....vậy thì EM YÊU ANH

Ừh thì em yêu anh đóv!!!! o(^_^)o...

Mỗi người đều có quyền yêu thương mà, chả phải ta sống để yêu thương sao!


Nguồn: http://hoithovanucuoi.com/hoi-tho-tinh-yeu/2102-u-thi-em-yeu-anh.html#post3967

aaaaaaaaaaa

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

TƯƠNG TƯ

TƯƠNG TƯ
(Nguyên Sa)

Tôi đã gặp em tự bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay?
Có phải mùa xuấn sắp sửa về
Hay là gió lạnh lúc đêm khuya
Hay là em chọn sai màu áo
Để năng thu vàng giữa lối đi.

Có phải rằng tôi chưa được quen
Làm sao buổi sáng đợi chờ em
Hay từng hơi thở là âm nhạc
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương.

Buổi tối ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiên buốn trong gió đưa.

Tôi muốn biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em.

Bé Ngố!

, ,

Bé Ngố - đó là cái tên mà tôi vẫn gọi con bé Leo. Có lẽ là vì nó hay nghĩ ngợi rồi buồn. Những lúc như vậy, tôi cũng chẳng biết phải khuyên nhủ nó thế nào ngoài dăm ba câu quen thuộc: "Mọi chuyên rồi sẽ qua" hay "Nằm ngủ 1 giấc đi em, kệ xác nó, không nghĩ ngợi gì nữa" .... Có lúc tôi thấy mình thật nhàm chán với những lời khuyên như vậy.

Còn nó, nó vẫn gọi tôi bằng cái tên "Ông lão", mặc dù tôi chỉ hơn nó có 2 tuổi =((. Quen nhau trên thế giới ảo, nhưng mối quan hệ của tôi với nó lại chẳng hề ảo chút nào. Chia sẻ với nhau mọi chuyện, những cuộc nói ch có thể kéo dài đến nửa ngày trời. Kết thúc sẽ chỉ vì 1 hoặc cả 2 bên có việc phải làm. Chả biết chúng tôi nói những chuyện gì nữa =))

Nó luôn muốn đi du lịch cùng với chiếc máy ảnh của mình. Tôi đã hứa nếu nó ra ngoài này sẽ đưa nó đi bất cứ nơi nào nó muốn, và tôi sẽ vào thăm nó trong một ngày gần nhất. Thỉnh thoảng, tôi có mua quà và gửi cho nó, đó sẽ là những món quà mà tôi luôn cảm thấy ưng ý nhất

Nó hay nhõng nhẽo, luôn muốn tôi làm theo ý kiến của nó. Ví như việc nó bắt tôi phải hứa sẽ lên Lào Cai để chụp hình cho nó xem, hay là ghé qua 1 shop nữ nào đó để xem mẫu quần áo mới về có ổn như quảng cáo không, hoặc bắt tôi kể nó nghe những chuyện liên quan đến tôi .....

Nó không muốn tôi có bạn gái hay người yêu gì cả. Nó nói rằng khi nào tôi có người yêu thì sẽ nghỉ chơi với tôi. Ích kỷ vậy đấy p. Nhưng mà dẫu sao thời gian này tôi cũng chẳng muốn yêu đương gì hết, tất cả tâm trí đang dồn vào việc kiếm $ để đi đâu đó thật xa cho thoải mái. Có quá nhiều việc khiến tôi mệt mỏi, lẽ dĩ nhiên tôi muốn nó đi cùng smile

Và còn gì nữa nhỉ, tạm dừng đã ...

...Yêu xa...

Yêu xa - 2 từ thật đơn giản. Thế nhưng mọi thứ có bao giờ giản đơn như vậy?
Yêu xa là trông ngóng.
Yêu xa là nhớ đến mỏi mòn.
Yêu xa là những khoảnh khắc tủi thân và khi cần một bờ vai nhỏ bé để ôm vào lòng nhưng không thấy.

Yêu xa là những lúc thương nghẹn lòng mà không thể ở bên để sẻ chia chút ấm hơi. Không dám nhắc đến những Nhớ thương, sợ thương trào thành nước mắt.
Yêu xa là xa những cái nắm tay, xa những vòng ôm, xa môi hôn và xa cái nồng nàn của mùi hương quen trên tóc.Yêu xa là đôi khi đi ngoài phố nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, trao nhau những ánh nhìn ấm áp mà bỗng cảm thấy tủi thân, ghen tị, thèm một cái siết tay tiếp thêm can đảm.

Yêu xa chỉ bằng những lời nói, chỉ bằng những cú điện thoại ngắn ngủi, chỉ bằng những SMS yêu thương, chỉ bằng những bài hát cả 2 cùng nghe, cùng 1 thời điểm, ở 2 nơi.

Yêu xa, đi đâu cũng phải đi một mình, mòn mỏi mong chờ đến 1 ngày nào đó, được gặp nhau, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi.

Yêu xa, mỗi lần gặp lại có biết bao chuyện muốn kể, nhưng khi gặp thì chẳng nói được jì, chỉ nhìn nhau mỉm cười, như để bù đắp lại những tháng ngày cô đơn.

Yêu xa, mới nhận ra bản thân có khả năng chờ đợi, có bản lĩnh từ chối tất cả, chỉ dành lại tình cảm cho một người duy nhất, quan trọng.Yêu xa là những phút vui thật là vui khi nhìn thấy số điện thoại người kia đang gọi, thấy SMS của người kia hiện lên màn hình

Yêu xa là thương nhớ.Là mỏi mòn. Là cần 1 bờ vai nương tựa. Là cần 1 vòng tay ôm, xua đi tủi hờn. Là những giọt nước mắt, là nụ cười. Là tình yêu. . .Dù gần hay xa, tình yêu vẫn là tình yêu.

Anh đã nhận ra mình yêu em nhiều thế nào!

Cô - một cô gái nhỏ nhắn, tâm hồn trong sáng mong manh như pha lê nhưng sâu sắc và mạnh mẽ.
Anh một tràng trai tài năng, mạnh mẽ, chu đáo và bản lĩnh, luôn gọi cô là: ”trẻ con”.

Cô ấy một cô gái xinh đẹp, hiện đại, giỏi giang.

Một ngày mùa thu nắng đẹp tại một lớp học của một trường THPT danh tiếng họ gặp nhau. Anh và cô ấy luôn là những học sinh đứng đầu lớp, cô tuy không kém nhất lớp nhưng cũng chỉ là một học sinh bình thường không mấy nổi trội. Cô chỉ luôn âm thầm quan sát anh từ xa, cô vui theo anh, buồn theo anh, có khi chỉ một tin nhắn hỏi thời khóa biểu của anh cũng làm cô vui cả tuần, cô thích cả cách anh gọi cô là trẻ con, cô vui vẻ ngồi cả giờ ra chơi nghe anh kể chuyện linh tinh, cô chăm chú lắng nghe mỗi khi tụi con gái trong lớp bàn luận về anh,có khi còn nghe cả những cô gái thích anh nói về anh nói tốt có, nói xấu cũng có. Cô lặng lẽ giấu kĩ tình cảm của mình dành cho anh, hạn chế tiếp xúc với anh vì lo sợ bị anh phát hiện ra cô thích anh.

Một buổi chiều học thêm tiếng Anh, anh tiện đường nên chở cô đi học, đó là lần đầu tiên cô ngồi sau xe anh, một cảm giác ấm áp chạy vào tim cô làm hai má cô nóng ran, đỏ ửng. Có thể nói trong những năm học THPT cô ấy là một trong những người bạn thân của cô, cô kể cho cô ấy mọi chuyện chỉ trừ chuyện tình cảm dành cho anh, cô ấy cũng kể nhiều chuyện cho cô nghe, thỉnh thoảng cô ấy cũng nói về anh nhưng có lẽ cô không đủ nhạy cảm để nhận ra rằng cô ấy cũng thích anh.Thời gian cứ lặng lẽ trôi, thoáng chốc kì thi đại học đã cận kề đồng nghĩa với việc cô sẽ không còn được nhìn thấy anh mỗi ngày nữa, cô vừa phải học hành lo lắng cho tương lai của mình vừa vật lộn với những cảm xúc của mình dành cho anh.Trước ngày cuối cùng của những năm tháng học trò cô tự nhủ với lòng mình: “Phải nói cho cậu ấy biết hết những tình cảm của mình thôi, không thể để chúng trôi đi theo nước thời gian được. Cố lên!”.



Ngày chia tay cũng tới, hôm ấy cô mặc một chiếc áo dài trắng tự ngắm mình trong gương cô mỉm cười: “Trông mình cũng không tệ lắm, hôm nay mình sẽ làm một việc trọng đại nhất đời mình.Cố lên!”. Sau lễ bế giảng cô lấy hết can đảm đi về cuối hành lang khu lớp học tìm anh nhưng trước mắt cô là anh đang vuốt tóc cô ấy và ánh mắt anh nhìn cô ấy thật lạ ánh mắt ấy cô chưa thấy bao giờ. Trong khoảnh khắc ấy dường như cả bầu trời mùa hạ trong xanh như đổ sụp xuống, ánh nắng chói chang như thiêu đốt trái tim cô biến nó thành tro bụi, không cần tới sự chói chang, gay gắt của nắng trái tim cô giờ cũng đang vỡ vụn. Cô loạng choạng bỏ chạy…

Cô, anh và cô ấy cùng vào đại học. Cô bước chân vào cổng trường đại học với một trái tim rạn nứt, một trái tim mà chỉ cần một cú huých nhẹ cũng có thể làm nó vỡ tan. Rồi chuyện học hành, bạn bè cũng cuốn cô đi khiến cô quên đi chuyện cũ, cô không nhớ anh nhiều như trước nữa, những tưởng trái tim tội nghiệp của cô đã được chữa lành. Vào một ngày đông lạnh lẽo nhưng đầy nắng mấy đứa bạn cũ của cô khoe với cô: “Biết tin gì chưa? Lớp mình có thêm một cặp đôi mới nhé. Hai đứa nó đã công khai rồi”. Cô nghe đứa bạn kể chuyện mà tai ù đi, cô có thể nghe được tiếng trái tim nhỏ bé của cô đang vỡ dù vẫn biết đây là chuyện đương nhiên phải xảy ra. Cô cứ nghĩ là mình đã quên anh nhưng cô nhận ra tình cảm cô dành cho anh không phải là thích mà là yêu. Dường như cô đã bị biến thành đám bọt biển như trong truyện nàng tiên cá trôi dạt và vỡ tan theo từng con sóng chỉ có thể nhìn anh đang dần dần xa mình, xa mãi mãi.

Cô kiếm thật nhiều việc để làm, cô cố gắng làm mình bận rộn, bận rộn để không còn thời gian nghĩ tới anh, bận rộn để không còn thời gian buồn thương đau khổ. Hình như cô ấy cũng nhận ra cô thích anh, cô ấy không thân thiết với cô như trước nữa. Đã có lần mấy đứa bạn thân của cô ấy nói bóng gió cô nhưng mặc kệ, đúng là cô thích anh đấy con tim cô bảo vậy đấy, giờ có bắt nó ngừng đập trong nó vẫn chứa đầy hình ảnh của anh, nhưng tình yêu thầm lặng của cô có gây tổn hại cho ai đâu nó chỉ có thể làm một mình cô đau khổ thôi.




Một ngày, cô nhận được điện thoại của anh: “Đi chơi không?Tớ qua đón.” Anh không thể biết được rằng cô đã hạnh phúc thế nào khi được ngồi sau lưng anh, cô với anh nói đủ thứ chuyện. Anh nói: “Với trẻ con chỉ cần chiều theo nó là nó sẽ không khóc.”. Lúc ấy cô rất muốn nói với anh: “Cậu sai rồi. Cậu luôn coi tớ là trẻ con, luôn chiều theo những đòi hỏi của tớ nhưng tớ vẫn phải khóc vì cậu đấy thôi”. Giờ phút ấy đối với cô thật đúng là hạnh phúc nhỏ bé trong sự khổ đau vô hạn, hạnh phúc vì được ngồi sau xe anh, được cảm nhận hơi ấm của anh, được nghe anh nói nhưng khổ đau vì biết anh không thể thuộc về cô. Cô cùng anh tới nhà cô ấy chơi. Nhìn hai người thân mật với nhau mà trái tim vốn lâu nay được cô băng bó cẩn thận đã vỡ thành từng mảnh mà cô không có cách nào ngăn lại được. Cô ấy còn khoe với cô bức ảnh chụp hôm cô ấy đi chơi về muộn phải ngủ lại nhà anh. Lòng cô đau khổ tới quoằn quoại nhưng vẫn phải cười cười nói nói thật tự nhiên cô tự nhủ: “Không thể để lộ ra nếu không mọi thứ sẽ mất hết, tình bạn bấy lâu sẽ tan theo mây khói”.

Cô lại quay về với cuộc sống bận rộn để khỏa lấp nỗi buồn, cô đơn, đau khổ của một trái tim tan vỡ. Cô ít nói hơn, đôi mắt trong sáng giờ đã phảng phất nét buồn. Cũng khá lâu rồi cô không liên lạc với anh dù rất muốn. Cô chỉ nghe thông tin về anh qua những người bạn cũ dù cho trong những tin tức về anh giờ gắn với cô ấy nhưng không sao chỉ cần cô biết anh vẫn đang hạnh phúc vậy là đủ rồi. Có những lúc cô chợt nghĩ giá mà họ chia tay có thể cô sẽ có cơ hội những lúc ấy cô thấy bản thân mình thật xấu xa. Rồi thời gian cũng qua đi không đủ lâu để cô quên anh nhưng cũng đủ để lòng cô bớt đau.



Cô chuyển chỗ ở, anh tới chuyển nhà giúp cô. Trời mưa ngâu, thấy người ta bảo đây là mưa được tạo thành bởi những giọt nước mắt của Ngưu Lang-Chức Nữ khi họ được gặp nhau,cô lại được ngồi sau xe anh, lại được cảm nhận hơi ấm của anh.Trái tim đang phải chữa trị của cô lại một lần nữa bị vỡ tan. Cô cố gắng không nhìn vào mắt anh vì cô biết nếu nhìn vào đó cô sẽ không thể kìm chế được cảm xúc của mình có thể sẽ làm gì đó khiến cô phải hối hận.Tối đó anh nhắn tin cho cô, cô với anh đã nói nhiều chuyện với nhau, cô thấy hạnh phúc, hạnh phúc vì biết anh vẫn còn quan tâm tới cô, bất ngờ khi anh cho cô biết rằng từ trước tới giờ anh vẫn luôn thích những nét trong sáng của cô, anh thích cả sự vụng về đáng yêu của cô.

Thời gian lại lặng lẽ trôi, cô bận rộn với việc học, cô được đi làm thực tập ở một công ty kiểm toán, thời gian của cô được lấp đầy bởi công việc, học hành tới thời gian giành cho bản thân của cô cũng thiếu. Anh vẫn quan tâm tới cô nhưng giờ cô không có nhiều thời gian để nghĩ về anh nữa. Anh thông báo:”Tớ sắp đi Nhật 2 năm. Hôm nay cậu có thể dành một ngày cho tớ không?”. Cô lặng người phải mất vài phút sau cô mới có thể nói:”Tất nhiên rồi”. Cô và anh sánh bước trên con đường ven Hồ Gươm lặng lẽ không ai nói một lời nào, cô đang cố tận hưởng những giây phút ở bên anh. Anh lên tiếng trước: “Ăn kem không? Loại ốc quế chocolate mà cậu thích nhé!”. Cô cũng hào hứng: “Ok! Coi như cậu khao tớ vụ du học nhé!”. Cô và anh vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện, cô ước thời gian ngừng lại được ở điểm này mãi mãi. Ngày anh ra sân bay cô không ra tiễn chỉ dám gửi một tin nhắn: “Những gì cần dặn dò cậu tớ đã nói rồi. Mong sớm gặp lại cậu. Lúc về nhớ mang cho tớ một bông hoa anh đào nhé! Chúc cậu luôn may mắn”. Một tin nhắn tới máy cô: “Yên tâm tớ sẽ sớm trở về gặp cậu”.

Cô ra trường, xin được việc ở một công ty kiểm toán danh tiếng. Công việc cuốn cô đi, những lúc nhớ anh cô lại ra Hồ Gươm, ăn kem ốc quế chocolate. Cũng có nhiều người đến với cô nhưng cô đều từ chối. Cô không sao hiểu nổi vì sao cô có thể yêu anh nhiều tới vậy một tình yêu biết chắc sẽ chả có kết quả gì, một tình yêu có thể nói là vô vọng. Cô chờ đợi mà không biết mình đang chờ đợi điều gì. Hai năm nay anh không một lần gọi điện, nhắn tin cho cô, có lẽ anh đã quên cô mà cô có là gì của anh đâu mà anh phải nhớ. Cô lại lao vào làm việc cho quên đi nỗi nhớ anh.

Một ngày mùa thu đầy nắng, một tin nhắn từ số điện thoại mà từ lâu cô đã thuộc lòng: “ 5h chiều nay tớ đợi cậu ở quán kem ở Hồ Gươm.Tớ sẽ đợi đến khi nào cậu xuất hiện”. Cô sung sướng tới trào nước mắt,những tưởng người con trai ấy đã quên cô và cô cũng đã cho hình ảnh người ấy vào kho kỉ niệm. Nhưng một ý nghĩ thoáng qua có thể người đó về để làm đám cưới với cô ấy và hôm nay gặp cô để đưa thiệp mời. Cô lang thang khắp các con đường Hà Nội suy nghĩ xem có nên đến hay không? 2 năm nay cuộc sống của cô yên bình phẳng lặng, người đó tưởng chừng đã biến mất khỏi cuộc sống của cô, trái tim mong manh của cô gần như đã bình phục vậy mà giờ đây người đó lại xuất hiện làm tâm hồn cô xao động, có thể trái tim mà cô cố gắng chữa trị sẽ lại một lần nữa bị vỡ tan. Cô nhìn đồng hồ đã 22h, chắc người đó không còn chờ cô nữa nhưng cô vẫn muốn đến để cho mình một cơ hội thấy người đó dù chỉ là một bóng dáng quen thuộc.



Cô tới quán kem, như mọi lần khác cô mua một chiếc ốc quế chocolate, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Có định mời tớ một chiếc không? Chờ cậu từ chiều đến giờ mệt quá đấy.

Cô và anh lại sánh bước trên con đường quen thuộc. Anh lấy từ trong túi áo ra một cành hoa anh đào đã ép khô trao cho cô nói:

- Anh vẫn luôn nhớ em, nhớ em da diết. Đồng ý làm người yêu anh nhé!

Cô bất ngờ và sung sướng chỉ lắp bắp nói:

- Vậy còn cô ấy? Em không muốn làm tổn thương bất kì ai.

Anh nói:

- Anh và cô ấy đã chia tay từ rất lâu rồi, khi ở Nhật anh đã nhận ra anh yêu em nhiều thế nào.

Cô nghẹn ngào:

- Vậy tại sao anh không liên lạc với em dù chỉ là gửi cho em một tin nhắn?

- Bởi anh sợ nếu phải nghe em thông báo đã có người yêu hay em lấy chồng.

Thời gian với họ lúc này như ngừng trôi và ngập trong hạnh phúc. Lúc này đây trái tim vỡ vụn của cô dường như đang được hồi sinh.

Nếu đã yêu ai xin hãy yêu bằng cả con tim có thể sự chờ đợi của trái tim yêu chân thành rất mong manh nhưng ít nhất nó cũng đã khiến tình yêu của bạn không trở nên vô nghĩa.

Song from a Secret Garden


Secret Garden là một ban nhạc có lẽ đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất. Nhiều người không thích họ, đơn giản nhạc của họ thường buồn. Nhưng nó vẫn đủ sức cuốn hút hàng triệu trái tim người nghe, và trong đó có tôi.



Có những đêm lòng đầy tâm trạng, với tay bật một bài của Secret Garden, cái buồn lạnh lẽo cứ từ đâu đó mà tràn chảy vào lòng.

Dường như để mua tấm vé bước vào cổng của thế giới sâu lắng, u uất kia, người ta phải đổi lấy những giọt nước mắt. Tôi nghe ca khúc trong cơn mưa , tôi ước sao cơn mưa ấy đừng bao giờ dừng lại. Secret Garden đã từ ngày mưa ấy dẫn tôi vào một thế giới kỳ lạ, có lẽ đông người lắm, sao tôi chỉ thấy mình mình, hoang tàng và trơ trọi như cái kim nhọn sẵn sàng chọc thủng những túi nước mắt đang chờ chực trào ra trong bạn.

Hãy bước qua nỗi buồn bằng cách đi xuyên qua nó. Hãy một lần cùng lạc vào thế giới của tàn tích mà loài người chúng ta vô tình bỏ lại, họ đã lượm nhặt lên để hoá thành giai điệu. hãy nghe và lạc vào Khu Vườn Bí Mật...

Hãy cứ nhẹ nhàng bước qua mọi nỗi buồn, và hãy thả hồn vào những điệu nhạc. Nhạc tuy buồn nhưng tay lại không thể tắt đi mà cứ lặng im để nghe.

Một chút gió cho buổi sáng se lạnh.

Một chút nắng ấm cho mùa đông thật gần.

Một chút mưa cho nỗi nhớ dâng trào.

Xuân hạ thu đông cứ trôi qua, cuộc sống cứ đong đầy muôn vàn điều...

Liệu đến khi nào, con người ta biết dừng chân...?

Nhacvietpus and me!

Friend!

A lot of time has passed
and even though it’s gone so fast
You have never stopped touching my heart
only someone as good as you could by so true
Touch my heart and never leave
because it’s thanks to you I believe
friendship is good
friendship is true
this is all thanks to you
every moment ever spent
thinking of you
was time well spent
I’ll never forget the laughs we had
The tear we cryed
The time we had
I’ll never leave you
I’ll always stay true
To a friend as good as you
So lets never forget
Because no matter how far apart we are
You will never leave my heart
Take care
I wish you all the best
Thank you I’ll never forget
A friend as good as you


Đêm dài

2h sáng và ngoài trời đang mưa. Lặng lẽ thức dậy, đơn giản chỉ là để uống 1 cốc nước. Vô tình đôi chân dẫn mình ra phía ban công. Mưa với gió của mùa xuân đang ập đến, không cảm thấy lạnh, cũng không hiểu lý do tại sao nữa. Hàng xóm đã đi ngủ hết, một mình ngồi lặng lẽ ở đó. Đầu óc vu vơ nghĩ mọi chuyện mặc kệ mưa và gió thay nhau táp vào mặt. Uh, đôi khi mình cũng điên thật. Trong khi giờ này ai cũng đang cuộn tròn trong những chiếc chăn ấm áp thì mình ngồi đây, giữa mưa và gió chỉ để suy nghĩ vẩn vơ =))

Học hành, cuộc sống, bạn bè .... lần lượt xuất hiện trước mắt. Tuy kết quả chưa được tốt nhưng mình đã cố gắng, đó có lẽ cũng là 1 thành công rùi p

2h30 vào pha 1 cốc cafe rồi lại bước về chỗ cũ. Giờ mới để ý, xung quanh đã ướt nhẹp, chỉ có chỗ mình vừa ngồi là còn khô ráo 1 chút. Ngồi nhâm nhi hết cốc rồi quay lại chiếc chăn ấm áp, tự dưng thấy lạnh. Chắc giờ mưa gió nó mới ngấm vào người bigsmile.

Vớ lấy cái điện thoại onl vào yah, không có ai lúc này. Uh, 3h hay 3h30 gì đó rồi cơ mà. Lúc này liệu có ai dở hơi như mình mà onl nữa chứ. Chuyển sang chơi game, lần đầu tiên thắng trò sudoku mà không cần sự trợ giúp nào hết :d

Có lẽ tầm 4h gì đó thì cũng chợp mắt được. Cũng như mọi khi, giấc mơ kia lại quay lại để hành hạ mình. Vẫn là người đó, rất quen nhưng mình không thể nhận ra đó là ai. Và cho dù mình có gọi hay tiến lại gần thì hình bóng đó lại càng xa vời =((

P/s: Chút điên cho 1 đêm không ngủ.
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30