Skip navigation.

Kết Nối Bạn Bè Việt Nam

All For Life - TongTran.Com - ShopPortal.Vn - CổngMuaBán.Vn

Posts tagged with "Zui Zeee Nào ...!"

Lần đầu tiên làm..."chuyện ấy"

Lần đầu tiên làm.... chuyện ấy.

Cảnh báo: Cấm người lớn trên 18 tuổi đọc (người lớn đầu thường đen tối lắm ).

Chuyện ấy là chuyện gì? Đây là một việc tế nhị he he. Cũng có bạn kể cái "chuyện ấy" lên blog rồi. Hôm nay a dua a còng cũng kể cài lần đầu tiên đáng nhớ ấy để câu khách vào blog chơi khà khà.

Vâng, cái chuyện này thực sự là rất có ích đối với các bạn trai chập chững tuổi đôi mươi. Sau nhiều lần trầm trồ, ngưỡng mộ những thằng bạn đã từng làm "chuyện ấy" Thanh Tùng quyết định phải thử cho dù trong lòng rất ngại ngùng con thạch thùng. Đó là một chiều thu đầy gió lộng, lá vàng bay tả tơi đẹp tựa trong phim kiếm hiệp của Trung Quốc. Có 2 người cưỡi trên con ngựa sắt hăm hở tới một khu vực bí hiểm. Nhớ lại thấy hồi đó nhát chết quá, không dám đi một mình mà phải rủ một thằng có cùng "ý tưởng lớn" đi nữa. Tới nơi có một chị rất đô con ngồi sau cái bàn (sau này mới biết là chị thu tiền) hỏi ngay: Lần đầu hả em? Hai thằng mặt nghệt ra giả nhời: Vâng ạ! Chị bảo 2 thằng cởi quần áo ra treo vào mắc rồi mỗi thằng ra một góc tự khởi động đi tí chị sẽ hướng dẫn từng người một đến nơi đến chốn. Ối trời cha mẹ ơi! Lúc ấy cứ tưởng "ấy" là "ấy" luôn chứ lại còn phải khởi động, khởi đẽo nữa.

Khởi động đâu vào đấy thì bắt đầu vào việc chính. Đúng là lần đầu tiên chẳng biết gì cứ làm phăng phăng. Chị hướng dẫn la oai oái bảo không được. Lần đầu tiên phải làm nhẹ nhàng thôi không về sẽ đau cơ. Phải hít thở đúng nhịp theo nhịp lên xuống. Đầu tiên làm nhẹ thôi sau đó sẽ tăng dần. Mỗi tư thế làm 3 lần mỗi lần làm 10 đến 12 cái, xong tư thế này mới được đến tư thế khác. Làm một lúc mệt phờ râu nên đành phải ra sớm. Làm xong mồ hôi ra như tắm nhưng mà rất chi là sảng khoái. Nhưng khổ nhất là mấy hôm sau. Về nhà đau ê ẩm hết cả người. Cơ bụng, cơ vai, cơ tay động đâu cũng đau.

Lần đầu đi tập tạ là như thế đấy ạ. Lần đầu tiên đẩy được có 20 kg nhưng càng về sau càng đẩy được nặng hơn. Hai thằng rất chăm chỉ tập luyện hy vọng 1 tháng có thể to như Lý Đức. Quả ông trời cũng không phụ lòng người. Sau 2 tháng tập luyện kiên trì và bền bỉ mỗi thằng cũng tăng được khoảng 3 kg. Băp tay to hơn (nhưng vẫn không to bằng bắp chân :D), ngực nở hơn. Tiếc rằng hai thằng bận ôn thì nên vê sau phải nghỉ. Những lần sau khi làm chuyện này thì chả ngại ngùng gì nữa. Cứ tự nhiên như ông tiên. Hồi năm ngoái tập được 6 tháng. Lúc đi bơi thấy mọi người cũng trầm trồ ngưỡng mộ lắm. Nhưng than ôi thời oanh liệt nay còn đâu. Dạo này ngồi máy tính nhiều, thân hình tiều tụy không thể tả hix hix. Than ôi...

Hoa Dâm Bụt ....!

Có một cô gái khóc nức nở bên bờ suối. Bụt hiện lên và hỏi: Tại sao con khóc? Cô gái trả lời: Con vừa bị người ta hại. Bụt bèn ôm cô gái vào lòng và bảo:Thế này ư? Không phải - cô gái đáp - Còn hơn thế. Bùn bèn hôn vào má cô gái và bảo: Thế này ư? - Không phải, còn hơn thế. Bụt bèn còn hơn thế. Xong rồi, bụt hỏi: thế này ư? Cô gái đáp: còn hơn thế vì thằng kia bị AIDS. Thế rồi một thời gian sau,bụt chết đi. Nơi bụt chết, mọc lên một loài hoa. Người ta gọi, đó là hoa Dâm Bụt ... :smile:)

Chuyện hơi kinh dị...!

Hiểu Nhầm





Do người chồng bị chứng vô sinh nên gia đình Dunnet quyết định tìm "người thay thế" mong kiếm một đứa con. Đến ngày hẹn gặp "người thay thế", ông Dunnet hôn vợ và nói:

- Anh đi đây. Hắn ta sẽ đến ngay đấy.

Nửa giờ sau, một bác phó nháy dạo chuyên chụp ảnh trẻ con tình cờ đi ngang qua nhà Dunnet và gõ cửa định hỏi xem họ có cần chụp ảnh cho con không.

- Chào bà, tôi đến để...?

- Ồ, không cần phải giải thích đâu. Tôi đang đợi ông.

- Vậy hả? - bác phó nháy ngạc nhiên. - Tốt quá. Bà biết không, tôi là chuyên gia về các em bé.

- Tôi đợi ông chính là vì chuyện đó. Mời ông vào và ngồi ở đằng kia.

Sau một lúc, bà Dunnet thẹn thùng lên tiếng:

- Ưm… chúng ta bắt đầu ở đâu?

- Bà cứ để tôi lo. Thông thường tôi thử hai lần trong bồn tắm, một lần trên trường kỷ và hai lần trên giường. Đôi khi ngay cả dưới đất trong phòng khách cũng thú vị. Việc đó hoàn toàn có thể làm được ở bất cứ chỗ nào!!

- Trong bồn tắm à, rồi lại dưới đất trong phòng khách? Thảo nào mà ông chồng Jean của tôi chẳng thể nào làm được.

- Thưa bà, chẳng ai trong chúng ta có thể đảm bảo có kết quả tốt trong mọi trường hợp. Nhưng nếu như chúng ta thử ở nhiều tư thế khác nhau và tôi lấy khoảng sáu hay bảy góc độ gì đó, tôi chắc là bà sẽ được thoả mãn.

- Nhưng như vậy đã là quá nhiều rồi ạ...

- Thưa bà, theo cách của tôi, người đàn ông phải có đủ thời gian. Tôi có thể vào và ra ngay trong vòng 5 phút, nhưng tôi tin là bà sẽ cảm thấy thất vọng.

- Tôi chẳng biết nữa, - bà Dunnet thẹn thùng trả lời.

Bác phó nháy bèn mở túi xách và lấy ra một lô ảnh em bé.

- Đứa này là tôi làm trên nóc một chiếc xe buýt ở Luân Đôn.

- Ôi chúa ơi!? - bà Dunnet kêu lên, tay bóp chặt khăn mu-soa.

- Còn cặp sinh đôi này, bà sẽ thấy kết quả còn trên cả tuyệt vời nếu biết được người mẹ đã gặp khó khăn đến chừng nào.

- Bà ấy gặp khó khăn à?? - bà Dunnet hỏi lại.

- Ô dĩ nhiên rồi! Tôi đã phải đưa bà ấy dến tận Vườn thú Vincennes để làm việc này. Người ta xếp quanh bốn năm vòng, chen lấn nhau để được xem cảnh tượng tuyệt vời đó. Cứ y như là trong phim!

- Bốn năm vòng?? - bà Dunnet tròn mắt thốt lên.

- Đúng vậy đó, - bác phó nháy trả lời. - Cảnh đó kéo dãi khoảng 3 tiếng! Người mẹ không ngừng kêu thét. Tôi đã mất tập trung. Rốt cục tới khi trời tối thì tôi cũng đã làm xong việc. Lúc đó, khi bọn sóc bắt đầu gặm nhấm đồ nghề của tôi, tôi chỉ còn vừa đủ thời gian để đóng thùng.

Bà Dunnet nhổm người dậy:

- Ý ông muốn nói là bọn sóc đã gặm nhấm... hưm... đồ nghề của ông??

- Đúng vậy. Được rồi, thưa bà, nếu bà đã sẵn sàng, tôi sẽ chuẩn bị chân gác máy để chúng ta có thể bắt đầu.

- Chuẩn bị... CHÂN GÁC MÁY???

- Ô đúng là vậy, tôi cần phải dùng cái chân gác máy để đỡ cái Canon của tôi. Nó quá to để tôi có thể giữ được lâu... THƯA BÀ??? BÀ ƠI????.... Ôi trời ơi, sao bà lại xỉu???… grin:yes: :lol:

MỤC TIÊU

Một anh chàng tân SV đề ra mục tiêu.

- Năm nhất: “Bằng mọi giá giành học bổng”.

- Năm hai: “Cố gắng đừng thi lại !”

Và đến năm thứ ba thì...

- Năm ba: “Thi lại vừa phải thôi!:D :yes:

15 câu tiếp theo nè!

11. Tháng nào ngắn nhất trong năm?

12. Câu hỏi nào mà bạn phải trả lời "có"?

13. Loài chó nào nhảy cao bằng toà nhà cao nhất thế giới?

14. Ai có nhà di động đầu tiên?

15. Tại sao sư tử ăn thịt sống?

16. Con gì còn đau khổ hơn hươu cao cổ bị viêm họng?

17. Một phụ nữ đang mua đồ tại tiệm ngũ kim. Người bán hàng chào giá: "Giá của một là mười hai xu, giá của bốn mươi tư là hai mươi tư xu, và giá của một trăm mười bốn là ba mươi sáu xu."! Cô ta muốn mua gì vậy ta?

18. Có cổ nhưng không có miệng là gì?

19. Tôi luôn mang giày đi ngủ. Tôi là ai?

20. Bạn làm việc gì đầu tiên mỗi buổi sáng?

21. Tôi chu du khắp thế giới mà tôi vẫn ở nguyên một chỗ, tôi là ai?

22. Hai con chó đang lang thang ở công viên. Con chó trắng tên Đen, con chó đen tên Trắng. Nam thấy chúng dễ thương, liền thẩy trái banh ra xa rồi ra lệnh "Đen, đi lượm trái banh"... Đố bạn con chó nào sẽ đi lượm?

23. 2 người một lớn, một bé đi lên đỉnh một quả núi. Người bé là con của người lớn, nhưng người lớn lại không phải cha của người bé, hỏi người lớn là ai?

24. Bạn có "chiêu" nào để có thể thức trắng 7 ngày mà vẫn không thiếu ngủ?

25. Tôi có 4 cái chân, 1 cái lưng, nhưng không có cơ thể. Tôi là ai?

Truyện cười nè!

Đêm nay noel nhưng mình lại ngồi nhà! Chán nên lên mạng đọc được mấy mẩu truyện vui hay hay post lên cho mọi người cùng thưởng thức nhé!
Đôi ủng cao bồi
( Ai đã từng mặc quần áo cho một đứa trẻ chắc chắn sẽ thích câu truyên này ! )

Bạn có nghe kể về một cô giáo Texas giúp một em học sinh mẫu giáo của cô mang đôi ủng cao bồi vào chưa ? Em nhờ cô giáo giúp và cô hiểu tại sao .
Dù cô cố sức kéo và em bé đẩy , đôi ủng vẫn không chịu vào . Cuối cùng , khi mang xong chiếc ủng thứ hai , cô giáo đổ mồ hôi đầm đìa .
Cô gần phát khóc khi cậu bé nói : “ Cô ơi , mang nhầm chân rồi .” Cô nhìn lại và quả thật là như vậy . Tháo ủng ra cũng không dễ hơn mang chúng vào chút nào . Cô cố gắng giữ bình tĩnh trong khi hai cô trò lại mang chúng vào , lần này chiếc nào đúng chân nấy .
Cậu bé tuyên bố : “ Đây không phải là ủng của em .”
Cô cắn vào lưỡi thay vì đánh vào mặt cậu và hét lên : “ Sao em không nói trước ?” như cô muốn . Và một lần nữa , cô đánh vật với đôi ủng quái ác để giúp cậu tháo chúng ra khỏi chân .
Ngay sau khi họ tháo được đôi ủng ra , cậu bé nói : “ Chúng là ủng của anh trai em . Mẹ em bắt em mang chúng .”
Bây giờ cô không còn biết mình nên cười hay nên khóc . Nhưng cô tập trung hết sự khoan dung và can đảm còn lại để chiến đấu mang lại đôi ủng vào chân cậu .
Cô vừa giúp cậu bé mặc áo khoác vào vừa hỏi : “ Nào , đôi bao tay của em đâu ?”
Cậu bé nói : “ Em nhét trong đầu mũi ủng .”

Phiên tòa xử cô sẽ diễn ra vào tháng tới …
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30